Chương 72: Anh là kiểu thần kinh

"Ngây thơ." Hạ Trí đáp.

"À, đáng tiếc thật. Anh là kiểu trưởng thành." Diệp Lân thu lại nụ cười đầy vẻ ám chỉ vừa rồi.

"Anh cút đi. Trưởng thành qué gì. Anh là kiểu thần kinh." Hạ Trí ban cho đối phương một cú đảo mắt.

Chẳng biết Diệp Lân lấy ảnh ra từ đâu, cài vào, quả là rất giống ảnh sinh hoạt của một sinh viên nữ ngây thơ, khá xinh.

"Đây là ảnh ai vậy?" Hạ Trí nheo mắt nhìn, thầm nghĩ có phải là nhóm học tập của Diệp Lân không.

"Em đoán xem." Diệp Lân cười nói.

"Em không đoán. Anh thích nói hay không, không nói thì thôi."

Sầm Khanh Miễn không nhìn nổi nữa, lên tiếng: "Không phải đây là nữ chính trong bộ phim thanh niên rất hot gần đây sao?"

Hạ Trí húng hắng: "Anh tiếp tục đi, em xem anh quyến rũ nó như thế nào!"

Diệp Lân gửi tin nhắn cho tài khoản của Hạ Trí: Anh ơi~ Anh ơi~ Người ta chỉ còn mỗi ải này thôi, anh gánh người ta có được không?

Sầm Khanh Miễn nở nụ cười quái dị, Hạ Trí suýt thì tự sặc nước bọt.

"Buồn nôn quá…"

Tên tài khoản của Hạ Trí là một chuỗi ký tự QAZWSXEDC, chính là cái kiểu ấn dọc theo bàn phím, người bình thường căn bản không nhớ nổi.

Nhưng không ngờ vậy mà đối phương lại trả lời "?".

Hạ Trí nheo mắt: "Chắc chắn mọi khi tên này không có nữ sinh nào để mắt tới, lần này có gái, nó bèn ngứa ngáy!"

Sầm Khanh Miễn vác ghế ngồi bên cạnh Diệp Lân, cậu ta nheo mắt quan sát Hạ Trí và Diệp Lân, trên môi Diệp Lân nở nụ cười, một tay Hạ Trí gác trên vai hắn, mỗi lần gõ chữ xong, Diệp Lân bèn ngả về phía cậu theo thói quen.

"Chậc, có tình huống rồi."

"Hả? Tình huống gì?" Hạ Trí hỏi.

Ánh mắt Sầm Khanh Miễn trở về màn hình, nói bằng biểu cảm rất nghiêm túc: "Tao thấy dáng vẻ đó của nó, mặc dù trong lòng ngứa ngáy, nhưng chưa chắc đã cắn câu. Dù sao thì acc phụ của anh Lân dù cấp không cao, nhưng cũng có chút chiến tích. Không phải toàn dựa vào đàn ông gánh đúng không?"

"Anh dựa vào đàn ông gánh lên mà." Diệp Lân tiếp tục gõ phím nhanh nhẹn.

Anh ơi, anh ơi, giúp em đi mà, chỉ một ải này thôi, anh có kinh nghiệm rồi mà!

Sau đó gửi đủ loại biểu cảm làm nũng đáng yêu.

Hạ Trí không kìm được thầm run rẩy, da gà da vịt sắp nổi hết lên: "Em cảm thấy… thịt viên kho tàu ăn buổi tối hôm qua sắp nôn ra rồi."

"Cái gì? Cô Trần làm thịt viên kho tàu, sao em không gọi anh đến ăn! Em chẳng có nghĩa khí gì cả!"

Lúc này, đối phương chỉ gửi ba chữ "tin nhắn thoại".

Hai người cười mờ ám, họ đã chuẩn bị từ lâu, Sầm Khanh Miễn tải phần mềm chỉnh giọng, chính thức khởi động.

Có điều trước khi nói, ba người bắt đầu thảo luận để ai làm.

"Chắc chắn Hạ Trí là không thể, để nó làm nũng quả là muốn giết nó. Chỉ cần lên tiếng, có chỉnh giọng cũng vô ích." Sầm Khanh Miễn nói.

"Vậy thì em hả? Anh thấy em giả nữ sinh lừa người không phải rất giỏi đấy ư?"

Sầm Khanh Miễn lập tức lắc đầu: "Em không được đâu! Lần trước em gặp phải Thư Tuấn, đã bị ám ảnh tâm lý rồi!"

"Vậy thì để anh." Diệp Lân cười.

Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn đều nhìn về phía Diệp Lân, hắn nói với mic: "Anh còn online không?"

Lúc Diệp Lân nói chuyện với bạn bè và giáo viên, hắn vốn có một thứ khí chất nho nhã, cộng thêm giọng hắn có vẻ nồng ấm, mặc dù biết hắn là kiểu miệng nam mô bụng bồ dao găm, Hạ Trí vẫn rất thích nghe hắn giả vờ.

Nhưng được phần mềm chỉnh giọng chuyển đổi, khí chất thay đổi ngay lập tức.

Hơi mềm mại, còn rất ngọt ngào.

Điều quan trọng hơn là, vậy mà không có cái cảm giác thiếu hài hoà khi gửi tin nhắn.

Giọng nói thế này, thằng con trai nào đỡ được!

Quả nhiên, đối phương cũng tức khắc gửi tin nhắn thoại trả lời "Online".

Giọng thằng trộm này rõ ràng đang kìm nén nỗi kích động và hồi hộp.

Sầm Khanh Miễn sắp cười rúm cả mặt rồi.

"Vậy anh gánh em đi, một ván thôi."

"Sao em biết mà tìm anh?"

"Anh không nhớ nữa à? Trước đây anh từng gánh em mà. Sau này anh bảo anh có bạn gái rồi không tiện kết bạn với em, nên không gánh em nữa…"

Hạ Trí trợn trừng mắt, nhìn khoé môi Diệp Lân mỉm cười, tuỳ tiện nói láo, còn chân thành như vậy!

"Anh chia tay bạn gái rồi, sau này có thể kết bạn với em."

Câu trả lời của đối phương khiến Sầm Khanh Miễn ôm bụng cười như điên, suýt thì đập bàn.

Ngay cả Hạ Trí cũng không kìm được phải mím môi.

Cái ngữ này muốn đâm đầu tìm xúi quẩy rồi!

Sau đó hai người lập đội bắt đầu chơi game.

Trình độ chơi game của Diệp Lân ra sao, Hạ Trí biết rất rõ, chỉ kém cao thủ một chút thôi, thế nhưng chơi với đối phương luôn có thể kém đến mức vừa phải.

Chính là cái kiểu cần đối phương cứu, nhưng không phải tạ nặng cực kỳ.

Rảnh rỗi còn gọi hai câu vào mic: "Anh ơi cứu em! Đây! Bên này! Bên này! Ái!"

Đối phương còn trả lời rất ngầu: "Đừng sợ."

Cả một ván đấu, Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn đều xem rất tập trung.

Chơi game xong, Diệp Lân nói một tiếng "cảm ơn" bèn offline luôn.

Hạ Trí cảm thấy không thể tin nổi, huých hắn một cái: "Anh cứ thế offline à? Không tiếp tục tán tỉnh nữa? Ngộ nhỡ chiều nó xoá sạch tài khoản của em, không online nữa thì phải làm sao?"

"Không đâu." Diệp Lân ngoái đầu lại, véo tai Hạ Trí, "Đây gọi là lạt mềm buộc chặt. Anh đoán, ngày mai tài khoản đó của em sẽ đầy đủ trang bị!"

"Hả?" Hạ Trí nhìn Diệp Lân, trong mắt đầy ắp vẻ không tin tưởng.

Sầm Khanh Miễn bật cười: "Mày yên tâm! Anh Lân nói quá nửa không sai đâu… chiêu này tao cũng dùng rồi!"

"Mày dùng với ai?" Hạ Trí ngoẹo đầu nhìn Sầm Khanh Miễn.

"Chuyện năm đó không nhắc đến thì thôi…" Sầm Khanh Miễn dùng biểu cảm chuyện đã qua chớ nhìn lại.

Hạ Trí cảm thấy rất khả nghi, chợt vỡ lẽ: "Mày nói Thư Dương à?"

"Hả?" Diệp Lân cũng nhìn Sầm Khanh Miễn theo, "Tiểu Sầm, em đã làm gì với Thư Dương?"

"Chẳng gì cả! Em với Thư Dương chẳng có quan hệ gì sất! Hoàn toàn không có!"

"Vậy à? Trước đây em còn nhắn tin hỏi anh là nó thích gì cơ mà! Sao tự dưng không có quan hệ gì rồi?" Diệp Lân buồn cười hỏi.

"Anh Lân, trước đây anh bảo mời em và A Trí ăn cơm còn tính không? Không tính thì em kéo A Trí đi ăn đây."

"Em kéo em ấy đi ăn cái gì?" Diệp Lân vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm.

Hạ Trí liên tục lắc đầu liếc mắt với Sầm Khanh Miễn, may mà khoé mắt thằng này liếc nhìn cậu, cậu ta lập tức cười nói: "Hai bọn em còn có thể ăn gì chứ? Bánh gạo xào cay với cua thôi!"

Giờ Hạ Trí mới lén lút thở phào nhẹ nhõm.

Cậu vốn định đi ăn lẩu xiên cay đằng sau trường với Sầm Khanh Miễn.

Mặc dù xiên này không phải xiên kia, nhưng hễ có nguy cơ bị đau bụng, Diệp Lân đều hết sức phản cảm.

"Vậy được, anh mời bọn em đi ăn bánh gạo xào cay với cua."

Diệp Lân đứng dậy, kéo nhẹ cổ tay Hạ Trí.

Sầm Khanh Miễn tinh mắt liếc nhìn.

Diệp Lân dẫn bọn họ đến quán ăn đàng hoàng, khác với chân cua đông lạnh mấy năm liền ở quầy ven đường, thịt cua nếm được vị ngọt lờ mờ.

Sầm Khanh Miễn và Hạ Trí cúi đầu ăn, cắn chân cua răng rắc, Diệp Lân ngồi đối diện nhìn, không kìm được chụp một tấm ảnh, rồi đăng bài, chú thích là: Heo con tôi nuôi đang cắn chân cua.

Kết quả lúc thanh toán, Diệp Lân nhận được tin nhắn của Thư Dương: Sầm Khanh Miễn ở chỗ mày à?

Diệp Lân cười, đáp: Tao thay mày đút no em ấy rồi, đừng lo.

Thư Dương: Vậy mày uống ngụm trà đi, đừng đi.

Diệp Lân sờ mũi, thì thầm gửi tin nhắn thoại: "Thế không hay đâu… Nói thế nào Tiểu Sầm cũng là anh em tốt của Hạ Trí mà…"

Đối phương đáp rất nhanh: "Lẽ nào tao không phải anh em của mày?"

Diệp Lân gật đầu: "Nói có lý."

Sầm Khanh Miễn và Hạ Trí còn đang ngồi ở bàn vớt tỏi trong nồi, có người đi đến đằng sau chỗ ngồi của Sầm Khanh Miễn.

Đối phương đeo kính gọng đen, vóc dáng cao ráo, da trắng muốt, cặp mắt đằng sau kính rất đẹp và nho nhã, toàn thân đều mang mùi vị nghiêm túc chính xác tỉ mỉ.

Thứ duy nhất bới ra được chút vẻ khác trong sự nghiêm nghị cứng nhắc ấy chính là ống tay áo sơ mi của đối phương được xắn lên, vít sau cùi chỏ, cặp tay từ sau ghế ấn lên bả vai Sầm Khanh Miễn.

"Tiểu Sầm, không phải đã bảo sau khi từ Thái Lan về anh dạy em chơi snooker à?"

Sắc mặt Sầm Khanh Miễn thoắt cái trắng bệch.

"Bọn em… em và Hạ Trí chiều còn tiếp tục chơi game nữa! Em không học snooker đâu! Em học không nổi!"

Sầm Khanh Miễn nói chắc như đinh đóng cột.

Đây chính là Thư Dương nhỉ, gia sư mà Diệp Lân giới thiệu cho Sầm Khanh Miễn, cũng là sinh viên đại học Q.

Nhìn thì hào hoa nho nhã, còn nhớ Sầm Khanh Miễn từng nói gia sư này cứ như một tên hủ nho thiển lậu, cái gì cũng cứng nhắc chẳng linh hoạt chút nào. Nhưng Sầm Khanh Miễn là cái kiểu người mà người khác đối xử với cậu ta thật lòng, cậu ta cũng sẽ móc hết tim gan ra với người ta.

Vậy nên kể từ sau khi Thư Dương làm gia sư, cậu ta mới không giả vờ Tiếng Anh của mình là rác rưởi nữa.

Thế nhưng có câu nói này rất đúng, vật họp theo loài người phân theo nhóm, bạn bè của Diệp Lân… ha ha, sao có thể là chim tốt được?

"Vậy anh dạy em tán thủ nhé? Mẹ em bảo gần đây em học tán thủ, đừng lãng phí tiền, anh dạy tốt hơn huấn luyện viên nhiều."

Giọng Thư Dương mang chút dỗ dành, dường như Sầm Khanh Miễn là một đứa nhóc hư hỏng bỏ học không về nhà.

Sầm Khanh Miễn nghiến răng, nhìn Hạ Trí bằng ánh mắt "người anh em, cứu tao", nói với Thư Dương một cách rất hùng hồn: "Thư Dương, thi đại học kết thúc rồi, anh cũng không phải gia sư của tôi nữa. Thái Lan tôi cũng đi chơi với anh rồi! Anh đi chơi với các bạn của anh đi, tôi cũng có bạn của tôi, cốc cafe nhà anh tôi không uống nổi, ok?"

Thư Dương hơi cúi đầu, trong giọng mang chút lạnh lẽo: "Trước đây em còn gọi anh "Dương Dương, Dương Dương", giờ đã biến thành "Thư Dương" rồi à."

Hạ Trí khịt mũi, chợt ngửi được vài phần mùi Sở Khanh ở Sầm Khanh Miễn.

"Trước đây em còn bảo thích dáng vẻ nghiêm túc của anh, anh đi phỏng vấn thực tập em còn mua cà vạt cho anh, đích thân thắt cho anh, nói sau này anh mà tốt nghiệp đi đâu làm việc, em cũng sẽ đi theo. Đều không tính nữa à?"

Trong giọng nói của Thư Dương không có bất cứ vẻ buộc tội hay tủi thân nào, nhưng giọng điệu lạnh lẽo của hắn nói ra những lời này, có cảm giác khiến người ta tin tưởng.

Nếu Sầm Khanh Miễn không phải anh em của mình, Hạ Trí còn nghi ngờ mình sẽ vỗ bàn bảo "Sở Khanh"!

"Tôi đã bảo rồi, chúng ta không hợp! Tôi thích kiểu ngọt ngào, đáng yêu, you know?"

"Em đã ngủ với anh rồi, giờ lại bảo anh là anh không đủ ngọt ngào, không đủ đáng yêu?"

Hạ Trí ngồi ở đó, nhất thời không biết nên nói gì.

Cậu nhìn Sầm Khanh Miễn mà không thể tin nổi, thầm nghĩ thằng này gan to đến vậy, ngủ với cả Thư Dương?

"Đó là tôi ngủ cạnh anh, không phải là ngủ với anh! Anh đừng có nói nhăng… nói nhăng nói cuội trước mặt anh em của tôi!"

Hạ Trí lớn lên với Sầm Khanh Miễn từ bé, lúc này mặt cậu đỏ bừng, dáng vẻ nghẹn cứng họng đó… hình như không thể hoàn toàn nói là Thư Dương "nói nhăng nói cuội" được.

"Nếu em chỉ ngủ cạnh anh, thế tay em để ở đâu? Em hôn anh làm gì?" Thư Dương hỏi vặn.

Hạ Trí coi như đã hiểu, Sầm Khanh Miễn có ý đồ, nhưng bị Thư Dương trấn áp, hơn nữa còn mất cả chì lẫn chài.

Cậu lại ngước mắt lên, bèn trông thấy Diệp Lân ngồi đối diện, đang cúi đầu uống trà.

Hạ Trí hung hãn lườm đối phương, anh được lắm, thế mà dám thông đồng với Thư Dương bắt nạt anh em của em!

"Tôi… tôi mộng du!" Sầm Khanh Miễn nói hết sức kiên định.

Diệp Lân đối diện phì cười, hơi nước của trà Phổ Nhĩ nhuốm ướt mặt mày hắn, còn có chút cảm giác thẩm thấu của núi non mây mù, dường như da dẻ nơi gò má cũng loé sáng.

Nếu không phải Sầm Khanh Miễn và Thư Dương đang ở đây, Hạ Trí chẳng nghi ngờ gì mình sẽ kéo Diệp Lân xuống gầm bàn hôn thoả thích.

"Vậy chúng ta đi giải quyết vấn đề mộng du của em."

Sầm Khanh Miễn gần như bị Thư Dương xách từ ghế lên.

Hạ Trí lập tức tóm lấy cổ tay Thư Dương, lạnh lùng nói: "Chuyện yêu đương đáng ra phải đôi bên tình nguyện, không thể cưỡng ép được."

Khoé miệng Thư Dương lõm xuống rất nông, hắn khẽ nói: "Nhưng em ấy chọc anh trước. Đầu tiên em ấy lên mạng chơi game, làm nũng với anh, đòi trang bị, còn hẹn anh đi gặp mặt…"

"Anh bảo em trai anh Thư Tuấn đến gặp tôi mà! Thế còn không quá đáng à!"

"Vì anh bảo A Tuấn em là nam sinh, nó không tin, khăng khăng đòi gặp em. Nhưng em tặng hoa khô cho anh, đúng không?"

Thư Dương cúi đầu nói.

"Đó là tôi tặng… chị gái mà tôi tưởng! Ai biết anh là nam!"

"Còn là một cặp gấu nhỏ đứng hôn nhau trong hoa hồng nữa."

"Đã bị em trai anh làm rơi rồi!"

"Mỗi lần thực tập anh bảo em lát sẽ xem bài tập của em, em đều tới chỗ anh thực tập tìm anh, khi thì thiết kế cho anh đoạn code trích xuất dữ liệu, khi thì tặng anh sữa bò cơm tối. Em nhiệt tình với anh em của em thế ư?"

Hạ Trí bỗng thấy cáu, mẹ nó, Sầm Khanh Miễn chết tiệt, ông đây cũng không được đãi ngộ như vậy!

"Đó là vì tôi… tôi thấy anh ở chỗ thực tập bị ma cũ bắt nạt!"

"Anh bị ho, bị sốt, em lại nấu nước lê, nấu cháo cho anh, em cũng sốt sắng với anh em của em thế ư?"

Hạ Trí sắp nổ tung thật rồi, Sầm Khanh Miễn mày trọng sắc khinh bạn!

"Lúc tao ốm sao không thấy mày quan tâm tao như thế?" Lông mày Hạ Trí nhướn rõ cao.

"Mày từng bị ốm à? Từ bé đến lớn người ốm đều là tao!" Sầm Khanh Miễn xoa trán.

Hạ Trí không thể không gật đầu, dáng vẻ Sầm Khanh Miễn trán cắm kim truyền hết sức hoành tráng.

"Đừng có khiêu khích tình cảm của tôi và Hạ Trí. Anh bị ốm tôi đối xử tốt với anh, đấy là tôn sư trọng đạo!" Sầm Khanh Miễn cứng cổ nói.

"Em quan tâm anh, hay là muốn tán anh?" Nụ cười ở khoé môi Thư Dương càng rõ ràng hết.

Lần đầu tiên Hạ Trí nhìn thấy Thư Dương bèn cảm thấy con người này không hề nghiêm túc nho nhã như Sầm Khanh Miễn tưởng tượng, đáy mắt hắn luôn có chút lạnh nhạt, dường như đã nhìn thấu mọi diện mạo giả dối trên thế gian này.

Thế nhưng khi hắn cúi đầu nhìn Sầm Khanh Miễn, cứ như Hạ Trí thi thoảng nghiêng mặt trông thấy Diệp Lân cũng đang nhìn mình vậy.

Hạ Trí chợt nghĩ, Thư Dương thật lòng…

"Tiểu Trí, anh biết em và Khanh Miễn rất thân thiết. Nhưng hai đứa đều đã trưởng thành, có những chuyện phải tự mình giải quyết và đối mặt một cách độc lập. Em ấy trêu anh, quay đầu chạy mất, em nghĩ có đúng không? Em có đối xử với Diệp Lân thế này không?"

Thư Dương nhìn Hạ Trí.

"Không… không đúng."

"Vậy nên anh cần phải nói chuyện tử tế với em ấy." Thư Dương cúi đầu xuống, lạnh lùng nhìn Sầm Khanh Miễn, "Sao, em có bản lĩnh lén sờ anh, lén hôn anh, không có gan nói chuyện với anh à?"

Sầm Khanh Miễn chau mày, siết nắm đấm.

"Nói thì nói! Nếu… nếu anh mà…"

"Nói thì nói bằng miệng. Em tưởng anh định làm gì em?"

Sầm Khanh Miễn liếc nhìn Hạ Trí bằng ánh mắt "tráng sĩ một đi không trở lại", rồi rời khỏi ghế, theo Thư Dương đi mất.

Hạ Trí ngồi ở đó, có cảm giác không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

"Thư Dương… sẽ không làm gì Khanh Miễn thật chứ?" Hạ Trí nhìn Diệp Lân.

"Anh thích em đến thế, có làm gì em không?" Diệp Lân ngước mắt lên, nhìn Hạ Trí.

"Hả?"

Diệp Lân đến ngồi bên cạnh Hạ Trí, rót một cốc trà cho cậu.

"Ai không muốn có được người mình thích chứ? Nhưng anh chưa bao giờ nỡ ép buộc em cả."

Trái tim Hạ Trí như bị cái gì sượt qua.

"Anh chưa thấy Thư Dương kiên nhẫn, để ý đến ai như thế bao giờ. Người mà nó không quan tâm, đến một cái đảo mắt còn chẳng buồn ban cho. Nhưng người mà nó quan tâm, nó sẽ chăm chút cẩn thận từng tý một."

Hạ Trí biết, Diệp Lân nói không chỉ là Thư Dương, mà bao gồm cả bản thân hắn.

Bởi hắn và Thư Dương đều là cùng một kiểu người, dùng hình tượng mà người khác mong đợi để đối diện với thế giới này, nhưng lại rất muốn từ bỏ lớp nguỵ trang trước mặt người mà mình quan tâm nhất.

"Anh ơi, chiều chơi cùng em có được không? Em chơi game với anh cả sáng rồi."

Trong lòng Hạ Trí trầm xuống, Diệp Lân lên cơn điên gì thế!

Diệp Lân chống cằm nhìn Hạ Trí, trong mắt mang ý cười, lông mi của hắn rất dài, lúc ngước lên cứ như gãi vào nhãn cầu của cậu.

"Được thôi, anh đây gánh em qua màn."

Hạ Trí móc cằm Diệp Lân, thơm lên môi hắn.

Kết quả nguyên cả buổi chiều, Hạ Trí và Diệp Lân đều ở khu vui chơi.

Lúc chơi đấm bốc, Diệp Lân đấm nhẹ một quả, Hạ Trí đá hắn một phát từ đằng sau: "Anh thành khẩn lãng phí xèng à!"

"Anh ơi, người ta muốn con gấu kia." Diệp Lân bá vai Hạ Trí, dựa sát bên tai cậu.

Bờ môi thi thoảng lại chạm vào dái tai Hạ Trí, như thế sẽ ngoạm lấy bất cứ lúc nào, nhưng lại không cắn thật.

"Anh tránh ra, buồn nôn nữa em đánh anh đó! Anh mau thoát vai rách nát của anh đi!"

"Anh muốn con gấu đó." Rốt cuộc Diệp Lân cũng trở lại bình thường.

"Anh là con trai, muốn con gấu làm gì?"

"Hình như đây là lần đầu tiên anh vòi em cái gì đó nhỉ?"

Diệp Lân vừa nói vậy, Hạ Trí chợt cảm thấy mình phải đập được con gấu đó xuống.

Hạ Trí ngửa ra sau, hoạt động bả vai, rồi đột nhiên lao lên, nện mạnh một cái, cậu trông thấy điểm số tăng vọt, ngay cả đám nam sinh nữ sinh đang chơi trò bên cạnh cũng đều nhìn về phía này.

"Vãi, giỏi quá!"

"Các anh ấy trâu bò thật!"

Nhưng đáng tiếc là còn cách nhận gấu nhỏ một chút, chỉ lấy được con hổ bên dưới con gấu.

Hạ Trí xách đuôi con hổ, ném cho Diệp Lân.

"Anh muốn con gấu." Diệp Lân nói.

Hạ Trí nhét xèng, lùi lại mấy bước rồi lao tới, nện một cái, mọi người đều xúm lại.

Điểm số vẫn còn thiếu một chút, lại nhận được một con hổ nữa.

Hạ Trí vứt cho Diệp Lân, trước khi đối phương lên tiếng, cậu nói: "Có đôi có cặp rồi."

Lại nhét thêm xèng, Hạ Trí gần như đổi hết toàn bộ hổ ở trò này.

Hổ trong tay Diệp Lân sắp không ôm nổi nữa.

Đã đến nước này, dù cho Diệp Lân bảo hắn muốn hổ là được, Hạ Trí cũng không chịu.

Mẹ nó mất mặt quá.

Mặc dù khách đến chơi đều nghĩ Hạ Trí đàn ông chết đi được.

"Vẫn chơi à?" Diệp Lân hỏi.

"Chúng ta chỉ cần cái muốn nhất thôi. Nếu thoả hiệp thì ngày nào cũng nuối tiếc."

Hạ Trí sờ túi, bên trong chẳng còn xèng nữa.

"Vậy anh đợi em tặng anh."

Diệp Lân nhét một đồng xèng vào túi Hạ Trí, tiện thể nhéo một cái.

Hạ Trí đút xèng, nhìn Diệp Lân bằng ánh mắt "anh chờ đó".

Cậu hít một hơi, lùi lại hai ba bước, đột ngột lao tới, lại nện một phát, người xung quanh đều ồ lên theo.

Chỉ thấy điểm số tăng vọt, hiển thị kỷ lục mới!

Cánh tay Hạ Trí run bần bật, đúng là đã trút hết toàn bộ sức lực chạy nước rút cuối cùng.

"Giỏi quá!"

"Không phải người nữa!"

"Đó là vận động viên à? Có phải tập đấm bốc không nhỉ?"

Trong ánh mắt ngạc nhiên và khâm phục của mọi người, Hạ Trí xách con gấu nhỏ đó ra, dúi vào lòng Diệp Lân.

Hổ trong tay Diệp Lân rơi xuống hết, cuối cùng mọi người xung quanh cũng nhìn thấy rõ mặt hắn.

Không biết tại sao các nữ sinh hưng phấn đến lạ, vừa thì thầm với nhau vừa nhảy cẫng lên.

Hạ Trí mù mờ ra mặt liếc nhìn họ, rồi nghe thấy bên đó liên tục nói "đẹp trai quá", "xứng đôi quá".

Diệp Lân xách gấu nhỏ bằng một tay, ôm trước ngực mình, cúi đầu nhặt số hổ đó lên, rồi ném cho các nữ sinh đang đứng xem.

Trong mắt họ loé ánh sáng khác thường.

Có người không kìm được hỏi: "Anh ấy là bạn à?"

Diệp Lân bật cười, khẽ đáp: "Bạn trai tôi."

Dứt lời, đám nữ sinh đó xúm lại nhảy cẫng lên, Hạ Trí hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, kéo Diệp Lân đi vội.

Rời khỏi khu vui chơi, Hạ Trí không nhịn được hỏi: "Anh khăng khăng đòi con gấu này làm gì!"

Diệp Lân dừng bước chân, kéo hai chân con gấu tẽ ra: "Em xem này."

"Xem cái gì?" Hạ Trí nhíu mày cúi đầu ghé sát vào, "Chỗ này có một sợi chỉ…"

"Chỗ này của em có một nốt ruồi."

Diệp Lân vừa dứt lời, Hạ Trí lập tức rụt đầu về.

"Điên… điên à!"

"Anh có thể ôm nó đi ngủ, nhớ em thì xoa nó rồi…"

"Câm! Không cho nói nữa!"

Hạ Trí nghĩ đầu mình có hố mới trăm cay ngàn đắng nện con gấu đó xuống cho hắn!

Mắt Diệp Lân cười cong thành hai cây cầu.

"Khép chân nó vào!"

Comments