Ngoại truyện: Anh có gì mà không dám
Đây không còn là lần đầu họ bước lên bục xuất phát nữa. Nhưng Hạ Trí cảm nhận được sự ăn ý giữa mình và Diệp Lân, theo thời gian họ quen biết nhau càng lâu dài, sự ăn ý này càng khăng khít, dường như có thể tách mở mọi thứ một cách nhẹ nhàng, cho nhịp tim và hơi thở của nhau ùa vào, hoà làm một. Càng biết rõ sự ăn ý này, cậu càng hiểu rõ nỗi hung hãn trong xương máu mình đang rục rịch, khát vọng được rẽ nước tiến lên. Tập trung tinh thần vô hạn, dường như thế giới bị nén lại vô tận, chỉ còn mình và Diệp Lân. Diệp Lân từng nói, trong nước hắn luôn cảm nhận được sự tồn tại của Hạ Trí. Thế thì lần này, hãy cảm nhận em trong làn nước nhé. Cuộc thi bắt đầu, cùng với tiếng "tuýt" vang lên, tim khán giả bị các tuyển thủ kéo xuống nước theo. Khoảnh khắc bị dòng nước nhấn chìm, Hạ Trí cảm nhận được một sức mạnh, mềm mại mà khéo léo bao trùm cậu, giống như sức mạnh độc đáo thuộc về nước. Cậu bắt đầu quạt nước, đạp chân, giữa lúc ngoi lên lặn xuống là hai thế giới đan xe...