Posts

Showing posts with the label Có con cá heo muốn thính tôi

Ngoại truyện: Anh có gì mà không dám

Đây không còn là lần đầu họ bước lên bục xuất phát nữa. Nhưng Hạ Trí cảm nhận được sự ăn ý giữa mình và Diệp Lân, theo thời gian họ quen biết nhau càng lâu dài, sự ăn ý này càng khăng khít, dường như có thể tách mở mọi thứ một cách nhẹ nhàng, cho nhịp tim và hơi thở của nhau ùa vào, hoà làm một. Càng biết rõ sự ăn ý này, cậu càng hiểu rõ nỗi hung hãn trong xương máu mình đang rục rịch, khát vọng được rẽ nước tiến lên. Tập trung tinh thần vô hạn, dường như thế giới bị nén lại vô tận, chỉ còn mình và Diệp Lân. Diệp Lân từng nói, trong nước hắn luôn cảm nhận được sự tồn tại của Hạ Trí. Thế thì lần này, hãy cảm nhận em trong làn nước nhé. Cuộc thi bắt đầu, cùng với tiếng "tuýt" vang lên, tim khán giả bị các tuyển thủ kéo xuống nước theo. Khoảnh khắc bị dòng nước nhấn chìm, Hạ Trí cảm nhận được một sức mạnh, mềm mại mà khéo léo bao trùm cậu, giống như sức mạnh độc đáo thuộc về nước. Cậu bắt đầu quạt nước, đạp chân, giữa lúc ngoi lên lặn xuống là hai thế giới đan xe...

Ngoại truyện: Chung kết 100m giải giao hữu

Calvin khá tò mò, y đi trước một bước, cầm thìa xúc vào khay cơm của mình. Y cầm đũa xiên xẹo chọc khay ăn của mình, muốn gắp tép tỏi lên, tép tỏi trơn quá bèn rớt xuống. Nhưng hồi có hình dáng độc đáo, hơn nữa có góc cạnh dễ gắp. Calvin gắp lên, bỏ vào miệng, cắn một phát mà không vỡ, y chỉ liếm, hình như vị cũng ổn. Diệp Lân đặc biệt xúc một thìa cho Manson, mỉm cười nói: "Thử xem." Manson cũng nhặt một miếng mộc hương bỏ vào miệng, cắn một phát, chỉ nghe thấy tiếng rắc khe khẽ. Cùng lúc đó, Calvin cũng cắn vỡ được miếng hồi đó. Hai người không hẹn mà cùng sững sờ, như đang nghi ngờ mùi vị trong miệng mình, sau đó nhăn tít lông mày, như muốn nhịn mà nuốt, cuối cùng vẫn quyết định nhả ra. "Đây là cái gì!" Calvin tìm nước khắp nơi. Manson nhẫn nhịn ăn một miếng cơm to, nhưng vẫn không thể nào át được mùi còn sót lại trong miệng. "Đây đều là phụ gia nổi tiếng của chúng tôi đó." Diệp Lân rất thẳng thắn. "Không phải… không phải chứ…...

Ngoại truyện: Mộc hương, hồi, tỏi, ớt cựa gà

Thì ra đối với các thành viên trường B đến Trung Quốc thi đấu giao hữu, chuyến này chỉ như đi du lịch. Nhưng khi Hạ Trí và Calvin làm bọt nước bắn lên tung tóe dưới nước, họ đều ngây ra. Cuộc đọ sức giữa Hạ Trí và Calvin là sự va chạm giữa kỹ thuật và sức mạnh, hai người họ gần như chạm vào đầu bên kia bể bơi cùng một lúc, sau đó đồng thời quay người. Điều khiến các thành viên trường S ngạc nhiên là, sau khi quay vòng, thế mà Hạ Trí lại dẫn trước Calvin một chút. Manson trên bờ nheo mắt, ánh mắt cắn chặt lấy Hạ Trí. Diệp Lân thong dong đi tới cạnh Manson, cười nói: "Em ấy rất nhanh đúng không?" Ánh mắt của Manson không di chuyển chút nào, giọng nói trở nên lạnh lùng: "Anh đang chọc giận tôi." "Chọc giận cậu?" Diệp Lân hỏi bằng giọng khó hiểu. "Ba năm trước, anh bơi cái gì?" Hạ Trí và Calvin lúc này đều đã đến đích, Hạ Trí thắng Calvin 0,04 giây, các thành viên khác của trường S đều im bặt. Vòng này, Lâm Tiểu Thiên xếp thứ tư, ...

Ngoại truyện: Giải giao hữu hai trường

Cứ thế, Lương Duệ ù ù cạc cạc biến thành phiên dịch giữa Calvin và huấn luyện viên Bạch. Ý của huấn luyện viên Bạch là, thi đấu xếp hạng trong đội còn chưa kết thúc, nên không tiện sắp xếp huấn luyện và thi đấu giữa Calvin với các thành viên khác, tất cả phải chờ thành viên trường S tới rồi mới tiến hành. Thế nhưng Calvin từ xa đến là khách, đường bơi ngoài cùng bên phải sẽ để dành cho anh ta huấn luyện. Mặc dù Calvin hơi bất mãn đối với việc không thể thi đấu ngay lập tức, nhưng ngẫm nghĩ lại, được xem đại học Q thi đấu xếp hạng, tìm hiểu trình độ trung bình của đội bơi ngôi trường này cũng là chuyện tốt. Thế nhưng đội bơi còn chưa có mặt đầy đủ, mọi người chỉ huấn luyện để thích nghi thôi. Lúc Hạ Trí và Diệp Lân bước lên bục xuất phát, Calvin đang quạt nước ở đường bơi ngoài cùng bên phải đột nhiên dừng lại, ngoi lên mặt nước, nhìn về hướng bục xuất phát. Hạ Trí vào tư thế chuẩn bị có thể cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Calvin, nhưng cậu rất thờ ơ. Đại hội thể thao sin...

Ngoại truyện: Thách thức đến rồi

Ba người bước lên bục xuất phát, Lương Duệ ấn kính bơi xuống, vẻ mặt kìm chế. So với người ở ga tàu hoả cứ như hai người khác nhau. "Nhìn thế này, chắc là cậu ta đã quen với thi đấu." Hạ Trí lên tiếng. Tiếng còi của huấn luyện viên Bạch vang lên, ba người cùng xuống nước. Không ngờ cự ly xuống nước của Lương Duệ còn xa hơn Lâm Tiểu Thiên một chút, cú lướt sau khi xuống nước cũng rất trôi chảy, vừa bắt đầu quạt nước và đạp chân, cảm giác sức mạnh bèn thể hiện rõ rệt. Hạ Trí đi theo Lương Duệ trên bờ, ngược lại Diệp Lân lại thờ ơ đứng tại chỗ. 50 mét đầu tiên hoàn thành, Lương Duệ quay người, tư thế đạp chân khom người của cậu ta rất trơn tru, Hạ Trí gật đầu. Sau khi quay vòng, Lương Duệ đã vượt Lâm Tiểu Thiên và Cảnh Lạc. Đương nhiên Lâm Tiểu Thiên không cam lòng bị tụt lại đằng sau, bám sát lấy Lương Duệ. Càng đến cuối, cảm giác sức mạnh của Lương Duệ càng khoẻ, đến giai đoạn nước rút cuối cùng, bọt nước bắn tung toé, vậy mà bỏ lại Lâm Tiểu Thiên những một phầ...

Ngoại truyện: Khai giảng đón con trai

Sớm tinh mơ Hạ Trí đã dậy, cậu lắc mạnh thành giường, Diệp Lân nằm trên giường chẳng có tý phản ứng nào. Hạ Trí nhếch lông mày, bắt đầu kéo tóc đối phương. "Áu, anh dậy rồi đây. Đâu phải đi huấn luyện, đâu phải đi thi đấu, chỉ đón sinh viên mới thôi mà. Chẳng biết em tích cực thế làm gì." Diệp Lân từ từ ngồi dậy, tấm lưng săn chắc vốn hơi uể oải, lúc hắn nhặt áo phông lên, vươn dài để lộ đường cong tràn đầy sức mạnh. "Anh không nghe lão Bạch nói à, đó là mầm giống tốt mà ông cắp được. Lạc Ly dặn đi dặn lại, chúng ta không được đến muộn. Đừng để tân sinh viên chờ mình ở bến, cho rằng đội bơi đại học Q chúng ta không có khái niệm về thời gian." Kỳ nghỉ hè này, họ cùng tham gia đại hội thể thao sinh viên quốc tế, huấn luyện và thi đấu đều rất căng thẳng, tới tận một tuần trước khi khai giảng, lão Bạch mới cho nghỉ. Nghỉ ngơi không phải chuyện gì vui vẻ, bởi vì chỉ cần khai giảng là thi đấu xếp hạng trong đội, tụt hạng là thảm lắm. Vốn dĩ cái việc đón thành vi...