Chương 73: Anh ơi, cứu em
Việc càng khốn khổ hơn là, nguyên cả buổi tối Hạ
Trí nằm trên giường lật tới lật lui, trong đầu toàn là tiếng "anh ơi"
đó của Diệp Lân.
Lật nghiêng người bèn cảm thấy Diệp Lân nằm ngay
đằng sau cậu, ôm cậu, hôn gáy cậu, thì thầm gọi tên cậu.
Hạ Trí quay người lại, trong chăn trống hoác, lấy
đâu ra bóng Diệp Lân.
Cậu ngồi dậy, cầm điện thoại nhìn, lật đến tên
Diệp Lân, kết quả vẫn là tin nhắn lúc trước, tối hôm nay hắn chưa nhắn gì cho
cậu cả.
Trong lòng nảy sinh sự khó chịu đặc quánh.
Đứng dậy uống miếng nước, Hạ Trí trở về giường,
cậu nhớ tới Bibi, nó dùng bụng dán sát vào mình, đè lên thành bể bơi thế nào,
dùng vây mái chèo không ngừng thăm dò ra sao, mà làm những chuyện đó quá nửa là
Diệp Lân.
"Vô liêm sỉ."
Hạ Trí nghiến răng nghiến lợi nói.
Nhưng nói cho cùng, cậu thảm hại phát hiện ra
mình cực kỳ nhớ những lúc Diệp Lân vô liêm sỉ.
Còn cả hắn uống say nằm nhoài trên người cậu,
ngửa đầu, nhìn cậu như làm nũng.
Hạ Trí rút khăn giấy trên bàn sách, tựa vào đầu
giường ngửa cằm, trong đầu toàn là Diệp Lân.
Mặt cậu đỏ bừng, cụp rèm mi, ngả lại gần như đang
hôn, lại như làm nũng.
Hạ Trí càng nhớ, càng khó chịu muốn chết.
Cộng thêm cái câu cố ý đó, "anh ơi, chơi với
em", đầu cậu muốn nổ tung.
"Mẹ nó anh chính là tai hoạ!" Hạ Trí đá
chăn một phát.
Bởi vì cả tối trong đầu toàn là Bibi và Diệp Lân
đan xen, Hạ Trí căn bản không được ngủ ngon giấc.
Tới tận mười một giờ, Trần Phương Hoa gõ cửa
phòng con trai.
"Hạ Trí à, Hạ Trí? Con còn chưa dậy à? Mới
nãy Diệp Lân gọi điện thoại tới nhà hỏi buổi chiều con còn ra ngoài chơi nữa không?"
Vừa nghe đến hai chữ "Diệp Lân", Hạ Trí
ngồi phắt dậy.
"Dạ! Con dậy ngay!"
Cầm lấy điện thoại, Hạ Trí mới phát hiện ra Diệp
Lân và Sầm Khanh Miễn đã gọi cho mình mấy lần liền, tin nhắn cũng gửi mấy cái.
Từng Đẹp: Thằng nhóc này không hỏi xem tao còn
sống hay đã chết à? Có tý nghĩa khí nào không? Chiều còn đi chơi net không? Anh
Lân muốn dụ thằng trộm kia cắn câu!
Diệp Lân: Anh và Tiểu Sầm ở Interstellar chờ em.
Vừa nghĩ đến Diệp Lân lại định giả gái quyến rũ
thằng cha hack tài khoản của cậu, Hạ Trí vừa mong đợi, vừa ghen tức.
Diệp Lân và Sầm Khanh Miễn đã ngồi yên vị, thấy
Diệp Lân ngả ra sau tựa vào ghế, dáng vẻ lười biếng, Sầm Khanh Miễn thò đầu ra
cười đến là quái dị.
Hạ Trí ngồi xuống bên cạnh họ, cất tiếng: "Giờ
thế nào rồi?"
Sầm Khanh Miễn lên tiếng: "Anh Lân cố tình
chơi mấy vòng, sau đó toàn thua, suýt thì tuột cấp."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi thằng trộm đó hỏi anh Lân, có muốn lập
đội với nó không. Anh Lân bảo, "em chơi không hay, sợ liên luỵ anh".
Thằng trộm đó bèn nói trong số con gái, anh Lân coi như chơi hay lắm rồi!"
"Họ vẫn luôn chat thoại à?" Hạ Trí lại
hỏi.
"Đúng thế. Không phải nó thích nói chuyện
với anh Lân đấy à? Nó thấy anh Lân chiến mấy ván liền, hết cả buổi sáng, trước
giờ cơm trưa mới không nhịn được, cuối cùng đến hỏi anh Lân "có muốn với
anh không"."
Giờ Hạ Trí coi như đã hiểu, hôm qua Diệp Lân nhắn
thoại với đối phương, ngọt ngào nhưng không quấn lấy đối phương, chính là để
khiến đối phương thèm thuồng.
Để tìm cơ hội tiếp cận anh Lân, thằng nhãi đó
chắc chắn không thể từ bỏ tài khoản của Hạ Trí, quả đúng như Sầm Khanh Miễn
nói, trang bị vốn sắp trống không, một buổi tối đã đầy đủ, gã đã quyết tâm muốn
thể hiện thật tốt trước mặt Diệp Lân.
Sau đó cả buổi chiều, Hạ Trí vừa không vui, trong
lòng vừa ngứa ngáy.
Diệp Lân cứ nói với mic "anh ơi, bên này bên
này", "giỏi quá, giỏi quá đi", "anh ơi, trang bị này anh
cũng có à, em vẫn luôn muốn có một cái".
Hạ Trí ngồi bên cạnh lắng nghe, Diệp Lân chơi
game đến mệt, bèn quay người dựa vào vai cậu, tai nghe còn chưa tháo ra, rõ
ràng trên mặt là biểu cảm rất tuỳ tiện, nhưng giọng điệu nói chuyện thì khiến
cậu càng nghe càng ngứa ngáy.
"Bên này~ Bên này~ Giỏi quá!"
Bởi thứ mà Hạ Trí nghe được không qua chỉnh
giọng, Diệp Lân lúc thì "ở đây", lúc thì "ở kia", rảnh rỗi
lại "á á", khi thì ngắn, khi thì kéo dài ra, suy nghĩ của Hạ Trí cứ
thế bị kéo qua kéo lại.
Sau đó Diệp Lân chẳng buồn nhúc nhích nữa, Sầm
Khanh Miễn chơi tiếp, Diệp Lân quay cả ghế, trực tiếp nằm hờ trong lòng Hạ Trí
để "lồng tiếng".
Hạ Trí cúi đầu xuống là có thể trông thấy đỉnh
đầu Diệp Lân, cảm giác này cứ như ôm Bibi đang làm nũng vậy.
"Anh ơi mau cứu em~"
Diệp Lân vừa xấu xa làm nũng với mic, vừa cầm tay
Hạ Trí, đầu ngón tay cố ý khảm vào kẽ ngón tay của cậu, cọ nhè nhẹ, móng tay
không ngừng chọc vào giữa ngón trỏ và ngón giữa của cậu.
Sầm Khanh Miễn đang tập trung tinh thần trăn trở
thua kiểu gì để không rõ ràng quá.
Hạ Trí túm phắt lấy cằm Diệp Lân ngửa lên, hắn
dùng một tay chống ghế, ngạc nhiên ra mặt, cậu cúi đầu hung tợn hôn hắn.
Đầu lưỡi chọc vào, hung hãn đảo một vòng, mạnh đến
mức suýt đè bẹp cả mũi Diệp Lân.
Diệp Lân rất ngạc nhiên, bàn tay vốn đang chơi
xấu mơn trớn kẽ ngón tay của Hạ Trí cũng giơ lên túm chặt cánh tay cậu.
Sầm Khanh Miễn còn đang chơi game, lải nhải: "Anh
Lân, tán nó đi!"
Ý là mau làm nũng đi.
Hạ Trí buông cằm Diệp Lân ra đang định ngẩng đầu
lên, nhưng ai dè Diệp Lân căn bản không muốn tha cho cậu, hắn giơ tay lên ấn
gáy cậu xuống, dùng sức chèn ép sự hung hãn của Hạ Trí, hôn quấn quýt, muốn hút
hết cả tim gan của cậu ra.
Hạ Trí không thể không đẩy mạnh hắn một phát, làm
ghế chao đảo.
Giờ Sầm Khanh Miễn mới ngoái đầu lại liếc nhìn
họ.
Chỉ thấy mặt Hạ Trí lạnh căm, nhưng hít thở hơi
nặng nề.
Vậy mà tóc Diệp Lân rối bù, hơi hé miệng, đầu
lưỡi liếm khoé môi một cái, nóng bỏng một cách kỳ lạ.
Sầm Khanh Miễn lập tức quay đầu, dùng chân đạp
vào ghế Diệp Lân: "Anh Lân, tên này hỏi anh vẫn là học sinh à?"
Diệp Lân chẳng có chút ý định nào là ngồi dậy
khỏi lòng Hạ Trí, cứ thế mềm nhũn không xương, đè hết trọng lượng cơ thể lên
người cậu.
Nhịp thở của Hạ Trí còn chưa đều trở lại, khoảnh
khắc lúc nãy khiến máu cậu đổ dồn xuống dưới, Diệp Lân chắc chắn đã cảm thấy,
vậy nên nhìn như đang ườn trong lòng cậu, thực ra là chắn cho cậu.
"Em vẫn là học sinh mà, sắp khai giảng rồi.
Anh ơi anh ở thành phố nào vậy."
Diệp Lân vừa nói, vừa luồn tay ra sau lưng mình.
Hạ Trí hít vào một hơi, toàn thân muốn dựng đứng,
cậu hung hãn lườm Diệp Lân, muốn đẩy tay hắn ra.
Thế nhưng Diệp Lân cứ ngửa đầu nhìn cậu như vậy,
cố chấp túm chặt cậu, thứ tình cảm đè nén trong cặp mắt đó khiến nhịp thở của
Hạ Trí như bị hắn túm lấy.
Đối phương đáp: "Anh ở Nam Thành, em ở đâu?"
Khoé môi Diệp Lân cong lên, khẽ nói: "Em ở
thành phố T, chúng ta ở gần nhau quá."
Lưng Hạ Trí vô thức cong lên, có âm thanh dâng
lên từ đáy lòng, nhưng tới cổ họng chỉ có thể kìm nén.
Ấy vậy mà Diệp Lân còn phải nói với mic: "Anh
ơi, giọng anh nghe hay quá."
Sầm Khanh Miễn vừa cười vừa giậm chân, ngoái đầu
lại giơ ngón cái với Diệp Lân, khoảnh khắc cậu ta nhìn về phía họ, cuối cùng Hạ
Trí không nhịn nổi nữa, sắp cắn vỡ cả quai hàm.
Ánh đèn trong quán tù mù, cộng thêm việc Sầm
Khanh Miễn hoàn toàn không ngờ Diệp Lân sẽ làm vậy với Hạ Trí trong quán net,
cậu ta còn vui vẻ nói: "Hạ Trí, mày hận thằng lỏi trộm acc này muốn thăng
thiên rồi nhở?"
Diệp Lân ngửa đầu, nói với Hạ Trí bằng khẩu hình:
"Khăn giấy."
Hạ Trí chẳng nhúc nhích, nhưng vừa nghĩ đến việc
ngộ nhỡ tên khốn này trực tiếp bôi vào quần cậu thì phải làm sao, đành lục lọi
hồi lâu, mới tìm được khăn ăn nhét vào túi lúc ăn cua cay hôm qua, rút hai tờ
nhét cho đối phương.
Cái tên Diệp Lân rút tay ra, vậy mà còn chậm rãi
lau tay ngay trước mặt Sầm Khanh Miễn.
"Anh Lân, anh sờ phải cái gì à?"
"Không có gì, ra mồ hôi thôi." Diệp Lân
cười đáp.
Bình tĩnh đến thế, tự nhiên đến thế.
Đúng là gặp ma!
Lúc này, vị huynh đài trộm acc ở đầu bên kia lại
tự tìm đường chết, gã hỏi: "Vậy khai giảng rồi em còn online không? Em là
sinh viên à?"
"Có thể sẽ online ít hơn chút thôi. Tiếc
quá, thế không thể chơi với anh được nữa rồi." Giọng điệu của Diệp Lân
nghe thế nào cũng thấy rất chân thành.
"Em học đại học ở thành phố T à?"
"Đúng rồi."
"Anh học đại học Nam Thành."
Nghe đến đây, Sầm Khanh Miễn và Hạ Trí lập tức
trao đổi ánh mắt, không xong rồi ôi không xong rồi, vậy mà là người của đại học
Nam Thành?
Thảo nào có bản lĩnh như vậy, trộm mất tài khoản
của Hạ Trí. Phải biết là mật khẩu của Hạ Trí là một chuỗi chữ cái tiếng Anh lộn
xộn, chẳng có quy luật gì cả.
"Á… nếu em thi được đại học Nam Thành thì
tốt…" Giọng Diệp Lân nghe rất đỗi tiếc nuối, còn có chút giống làm nũng.
Hạ Trí càng nghe càng cáu, đây rõ ràng là đi
quyến rũ thằng khác ngay trước mặt cậu mà.
Rướn lông mày, Hạ Trí cố tình nhéo mạnh thịt trên
eo Diệp Lân, hắn lại cố ý gồng cơ bắp, khiến cậu không véo được.
Hai người lén lút đọ sức, Sầm Khanh Miễn còn đang
gõ chữ với đối phương, bẫy gã.
Đối phương cứ bảo tài khoản này là của mình gã,
bắt đầu dùng từ mấy năm trước.
Chờ đến khi lời nên nói Sầm Khanh Miễn đều nói
xong, Diệp Lân chốt hạ phát cuối cùng: "Biết trước thì đã không mua tập vẽ
tranh, là có thể ngồi tàu cao tốc đến đại học Nam Thành tìm anh rồi."
Gần như không do dự, đối phương lên tiếng: "Anh
có thể đến gặp em mà!"
Diệp Lân đáp ngay: "Được!"
Hạ Trí chỉ nghĩ cực kỳ muốn đấm thằng nhãi này
một phát, đánh gãy xương gã.
Thằng nhãi này mày được lắm, bán trang bị của
tao, cầm tiền của ông đây chạy đến thành phố T gặp người đàn ông của ông mày!
Hai người tức khắc hẹn thời gian và địa điểm,
Diệp Lân còn nói: "Anh ơi, anh mặc gì tới? Phải nói trước cho em đó! Anh
có thể gửi ảnh cho em được không?"
Đối phương lập tức chần chừ.
Diệp Lân nói ngay: "Anh yên tâm, em không
đánh giá con người qua vẻ bề ngoài đâu. Hay là em cũng gửi ảnh em cho anh nhé!"
Dứt lời, Diệp Lân bèn hất cằm với Sầm Khanh Miễn.
Sầm Khanh Miễn lập tức gửi một tấm ảnh đi, Hạ Trí
nhìn cái mà mắt suýt thì rơi ra.
Không phải đây chính là ảnh hội chợ truyện tranh
tuần trước Sầm Khanh Miễn giả gái có nhân vật hoạt hình… gì đó… ư? Hạ Trí còn
nhớ rất nhiều người đã bình luận "đại thần giả gái" dưới ảnh của Sầm
Khanh Miễn.
Trang điểm không đậm lắm, mặc đồ thuỷ thủ, dựa
vào lan can cười nhạt.
Nếu không phải biết Sầm Khanh Miễn có đức tính
gì, Hạ Trí cũng bị tấm ảnh này lừa mất.
Họ online chờ rất lâu, quả nhiên đối phương gửi
một tấm đeo kính mặc sơ mi, cực kỳ nho nhã.
"Tấm ảnh này chắc chắn đã được sàng lọc tỉ
mỉ." Sầm Khanh Miễn cười hì hì.
"Bức đó của mày không phải là sàng lọc tỉ mỉ
chắc?"
Hạ Trí bực dọc nói.
"Không phải vì mày tao mới hy sinh nhan sắc
của mình à?"
"Dẹp đi, không phải mày nghe nói gần đây nữ
sinh rất mê trai giả gái nên mới chạy đi làm à?"
Mặt Sầm Khanh Miễn lập tức gục xuống: "Đừng
nhắc nữa… tao đã cố tình giả thành nữ rồi, không phải vẫn bị người ta bắt ra
đấy à?"
Nhìn dáng vẻ u uất của cậu ta, chắc là muốn trốn
Thư Dương, kết quả vẫn bị bắt được.
"Chúng ta quay lại chuyện chính đi, trưa mai
là gặp được thằng nhãi này rồi. Tiểu Sầm, em có muốn mặc đồ thuỷ thủ đi gặp nó
không?"
"Em không thèm!! Nếu bị Thư Dương phát hiện
thì chết chắc!"
"Mai gặp thằng nhãi này, chúng ta nói thế
nào? Đánh nó?" Hạ Trí hỏi.
"Làm sao mà ra tay đánh người được? Chúng ta
đều là thanh niên tốt thời đại mới, sau này chưa biết chừng còn phải đại diện
quốc gia, phải giải quyết vấn đề một cách nhẹ nhàng."
Hạ Trí đáp trả Diệp Lân bằng một cái đảo mắt, rõ
là lẳng lơ!
Cá lớn cắn câu khiến Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn đều
rất phấn khích, cực kỳ mong chờ ngày mai tới.
Ba người ở quán net chơi một lúc, Sầm Khanh Miễn
nhận được một tin nhắn, không cam tâm tình nguyện nói: "Có người đang chờ
em… Em về đây…"
Hạ Trí kéo cậu ta lại: "Hôm qua mày nói
chuyện với Thư Dương thế nào rồi?"
"Chẳng thế nào cả… Lão bảo sẽ cho tao giữ
mạng…"
"Vậy rốt cuộc mày có thích người ta hay
không? Mày bảo mày không uống cốc cafe nhà ổng đâu, nhưng vì mày người ta đã
biến thành sữa bò mà mày thích nhất rồi, rốt cuộc mày nghĩ thế nào?"
"Là vừa yêu vừa sợ."
"Hả?" Hạ Trí không thích lằng nhằng, cứ
như cậu với Diệp Lân, cậu thấy có cảm giác với Diệp Lân, không định nhường cho
người khác, bèn ra tay ngay lập tức.
… Mặc dù Diệp Lân đã tính kế cậu từ lâu rồi.
Sầm Khanh Miễn liếc Diệp Lân, đối phương nở nụ
cười hơi trêu đùa, Sầm Khanh Miễn cúi đầu ghé sát tai Hạ Trí: "Lão chính
là Lưu Bạch."
Hạ Trí sững sờ, hai ba giây sau mới nói: "Học
xong tán thủ chưa?"
"Chưa."
Sầm Khanh Miễn cụp đầu, kéo ghế đi ra ngoài.
Chờ cậu ta đi xa, Diệp Lân mới cất tiếng: "Em
xem, anh đã bảo Thư Dương sẽ không làm gì nó đâu."
"Anh còn nói à? Anh thành thực nói cho em
biết, lúc Thư Dương làm gia sư cho Sầm Khanh Miễn, có phải đã biết nó…"
"Biết nó gì cơ?" Diệp Lân cười, áp sát
Hạ Trí.
"Biết nó có tên khác."
"Tên nào cơ~ "Thành Đầu Sơn Đại Vương"?
Hay là "Cải Thảo Nhỏ Muốn Ủn Heo"?"
Hai cái tên này đều là tên mạng Sầm Khanh Miễn
dùng khi làm nhân viên kiểm nghiệm cho các công ty bảo mật mạng khác.
"Ò… Khanh Miễn còn rất giỏi nha." Hạ
Trí ngẫm nghĩ hai giây, nhất thời không biết nên bình luận thế nào.
"Ừm, Thư Dương vẫn luôn chú ý đến nó."
"Thật?"
Lúc nãy Sầm Khanh Miễn cho cậu thông tin như nổ
mìn, Thư Dương chính là hacker mũ trắng "Lưu Bạch" tiếng tăm lẫy
lừng! Nếu nói thời niên thiếu đối tượng sùng bái của Hạ Trí là Diệp Lân, vậy
không phải Sầm Khanh Miễn vẫn luôn sùng bái Thư Dương đấy ư?
Thảo nào thằng nhóc này rõ ràng sợ Thư Dương đi
cửa sau của cậu ta, lại không nỡ cắt đứt với đối phương.
"Em có muốn ăn xiên chiên không, anh làm cho
em?" Diệp Lân cười hỏi.
"Thôi, tối nay mẹ muốn làm món ngon, em phải
về nhà ăn cơm. Sau này đến đại học Q rồi, không ở nhà với mẹ được nữa."
"Được." Diệp Lân gật đầu.
Hạ Trí đứng dậy, xách luôn cổ áo của Diệp Lân, "Vẫn
ngồi à? Theo ông về nhà ăn cơm."
Diệp Lân ngửa đầu, đáy mắt loé nụ cười loáng
thoáng: "Được."
Trong lòng Hạ Trí biết, mẹ Diệp Lân ở Canada căn
bản không để ý đến hắn, bố cũng ở bên ngoài kinh doanh khắp nơi, chẳng bao giờ
ở nhà, cậu không gọi Diệp Lân về nhà ăn cơm, ai mà biết được một mình hắn sẽ ăn
gì.
Lúc hai người về đến nhà mới năm giờ hơn, e là
Trần Phương Hoa còn chưa về tới nơi.
Hạ Trí lấy chìa khoá mở cửa, bước vào bảo Diệp
Lân: "Anh lên phòng em chờ em. Em vo gạo rồi lên tìm anh."
"Ừ." Diệp Lân vào phòng Hạ Trí.
Bàn cậu nhóc đề thi thử đại học còn chưa thu dọn,
còn cả giấy nháp Diệp Lân từng viết cũng được xếp lại lưu giữ cẩn thận.
Diệp Lân đang cúi đầu thì cảm thấy cửa đột nhiên
mở ra, mặc dù vẫn là tiếng bước chân của Hạ Trí, nhưng nhanh hơn rất nhiều, đè
lên vai hắn đẩy mạnh một cái, Diệp Lân chưa kịp phản ứng đã bị ấn xuống giường
bên cạnh bàn.
Vừa ngẩng đầu lên, đầu gối Hạ Trí đã đè lên lồng
ngực hắn.
"Hạ Trí?"
Diệp Lân ngước mắt bèn trông thấy cặp mắt vừa tức
giận vừa khó lòng kìm chế của Hạ Trí, bỗng hiểu ra ở quán net mình cậy có mặt
Sầm Khanh Miễn, Hạ Trí không tiện từ chối, mình đã "khiêu khích" cậu.
"Em làm chết tên khốn nhà anh!"
Hạ Trí kéo áo Diệp Lân lên, vừa vặn cúi đầu, cần
cổ và cả xương quai xanh trong cổ áo phông đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Rõ ràng lúc bơi hắn chỉ mặc quần bơi, mình đã
trông thấy rồi, nhưng dáng vẻ nửa che nửa hở này khiến người ta muốn làm chết
hắn nhất.
"Phải xem chúng ta ai làm chết được ai…"
Khi bị lật ngửa Hạ Trí trợn muốn rớt cả mắt.
Lúc đó Diệp Lân ngã ngồi xuống, nhưng hai chân
vẫn đều có thể trụ vững mặt đất, mượn lực cái là nguy to.
"Anh thả em xuống!"
"Không thả."
"Anh kéo đâu đó!"
"Quần."
"Ông đây véo chết anh! Véo chết anh!"
"Em mà không ngoan ngoãn, anh cắn chết em
đấy."
Hạ Trí sắp chết rồi, giẫm lên bả vai Diệp Lân
cũng vô ích, ót cậu đập gối mấy phát liền, trong lòng cực kỳ ủ dột.
Tiếng mở cửa vang lên, Trần Phương Hoa xách thức
ăn bước vào.
"Hạ Trí! Con về rồi à? Có phải Diệp Lân cũng
đến không?"
Thấy Trần Phương Hoa sắp mở cửa phòng Hạ Trí, cậu
nghiến răng đạp văng Diệp Lân.
Cậu chưa khoá cửa!
"Diệp Lân đến thật à? Hạ Trí không nói
trước, để mẹ mua thêm đồ ăn!"
"Không cần làm nhiều thế đâu ạ, lãng phí sẽ
tiếc lắm!"
Tim Hạ Trí đập mạnh muốn chết, lúc nãy mình tiện
tay kéo một góc chăn đắp lên người, Diệp Lân ngồi ngay bên cạnh giường trùng
hợp chắn cho cậu.
"Hạ Trí, sao con vẫn nằm ườn trong chăn?"
"Dạ…" Hạ Trí không biết nên giải thích
ra sao.
Diệp Lân lại nói hết sức tự nhiên: "Bọn cháu
vừa nghiên cứu dây thừng ở góc chăn, định đi đặt làm vỏ chăn mới."
"Cháu bảo cô chứ, cô vốn cũng định làm cho
Hạ Trí vỏ chăn mới để đến trường, tiện thể làm cho cháu luôn."
Trần Phương Hoa mỉm cười ra khỏi phòng.
Hạ Trí ôm cục tức đầy bụng, lại đá Diệp Lân thêm
một phát.
"Tại em đánh lén anh trước." Diệp Lân
đáp.
"Tại anh ở quán net…"
"Em không sướng à?"
"Đá chết anh!"
Trưa hôm sau, Hạ Trí và Diệp Lân đến quán cafe
chờ cá lớn cắn câu.
Sầm Khanh Miễn khệnh khạng gọi bánh ngọt, Hạ Trí
hỏi cậu ta: "Mày không sợ bị nhận ra à?"
"Không sợ. Mày có nhìn ra tao và trên ảnh là
cùng một người không?"
Hạ Trí lắc đầu.
Không ngờ thằng cha kia tới trước, còn chạy vào
phòng vệ sinh chỉnh lại kiểu tóc, căng thẳng muốn chết, liên tục sửa lại cổ áo
và ống tay áo của mình.
"Chắc chắn nó lần đầu được nữ sinh thích."
Sầm Khanh Miễn thở dài.
"Tiếc rằng nữ sinh đó là một lão lưu manh
giả dạng." Hạ Trí liếc nhìn Diệp Lân.
Diệp Lân nhoẻn cười.
Lúc này một cô gái trẻ măng đi đến trước mặt gã,
lên tiếng: "Anh chính là Lý Toàn Hữu à?"
"À… Phải…" Lý Toàn Hữu lập tức đứng
dậy, hỏi đối phương, "Em là… em là Tiểu Hạ à? Sao khác ảnh vậy…"
"ID trong game của anh là QAWSEDRFTG à?"
Tên ngốc Lý Toàn Hữu còn móc điện thoại ra nhìn,
tức khắc gật đầu nói: "Phải. Em là Tiểu Hạ thật à? Em mặc đồ thuỷ thủ nhìn
xinh hơn."
Sầm Khanh Miễn cúi đầu, cười muốn phát điên.
Hạ Trí chợt thấy tên Lý Toàn Hữu này rất đáng
thương.
Lúc này, vài cảnh sát mặc thường phục đi tới,
còng tay Lý Toàn Hữu.
"Chúng tôi nhận được tin báo, anh bị tình
nghi lấy cắp tài khoản game, bán tháo trang bị game, hơn nữa số tiền lấy cắp
vượt quá năm ngàn tệ, mời theo chúng tôi về hợp tác điều tra."
"Không thể nào! Tài khoản đó vốn là của tôi
mà!"
"Xin lỗi, dựa theo thông tin chúng tôi điều
tra, số chứng minh thư đăng ký của tài khoản này không phải của anh."
"Đó là người khác bán cho tôi!"
"Vậy ư?"
Vấn đề là lúc trước Sầm Khanh Miễn nói chuyện với
gã, gã còn thề thốt bảo tài khoản này vẫn luôn là của một mình gã.
Đến lúc cảnh sát mời gã đi uống trà, có chuyện để
nói rồi.
Sau đó Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn cũng được mời đi
điều tra, cảnh sát phụ trách vụ án cũng đến công ty game lấy bằng chứng, xác
nhận tên Lý Toàn Hữu này đúng là trộm acc, hơn nữa còn bán trang bị game với
giá cao.
Điều quan trọng hơn là, mặc dù Lý Toàn Hữu là
người Nam Thành, nhưng không phải học đại học Nam Thành, mà là một gã bán điện
thoại.
Trước đây gã bán điện thoại bị ăn trộm, đã gây ra
thị phi. Nghĩ bán điện thoại không ổn nữa, bèn đi trộm tài khoản game, thu được
tiền nhanh hơn bán điện thoại.
Lý Toàn Hữu còn trộm rất nhiều tài khoản cao cấp,
kiếm được không ít tiền, phải bị thẩm vấn.
Buổi tối sắp đi ngủ, Sầm Khanh Miễn gọi điện
thoại tới: "Anh giai à, đi làm mùa hè kiếm tiền không? Làm thêm một hôm
thay tao!"
Hạ Trí thầm nghĩ không đúng lắm, tên Sầm Khanh
Miễn này căn bản không thiếu tiền tiêu vặt.
Đặc biệt là khi cậu ta gọi mình là "anh giai",
quả là không có gì hay ho.
"Không đi."
"Chậc… dáng mày đẹp, công việc này rất hợp
với mày, hai tiếng là năm trăm tệ rồi, hơn nữa ngồi ở đó chẳng cần phải làm gì
cả."
"Vậy sao mày không đi?"
"Thư… Thư Dương không cho…"
"Thư Dương không cho? Không phải mày làm
người mẫu vẽ tranh đấy chứ? Cái kiểu đi thêm một đôi tất là trừ hai mươi tệ ấy?"
Comments
Post a Comment