Chương 71: Anh thích ngây thơ hay trưởng thành?

Hạ Trí kéo va li sang một bên, tuỳ tiện ngồi xuống ghế, nhìn Diệp Lân.

"Anh nghĩ em ngu thật à, anh đánh lạc hướng em là em sẽ quên mất việc lớn?"

Quả nhiên đáy mắt của Diệp Lân loé một nụ cười láu cá, sau đó hắn kéo ghế lại, ngồi xuống đối diện Hạ Trí.

"Việc lớn gì cơ?"

"Ha ha, em hỏi anh, anh có xuất hồn nhập vào Bibi không?" Tay Hạ Trí gõ trên bàn sách bên cạnh, vậy mà có vài phần khí chất không giận tự uy của Lạc Ly.

"Có." Diệp Lân ngả ra sau, cong khoé môi nhìn Hạ Trí.

Dáng vẻ đó chính là muốn mượn điều kiện ngoại hình ưu tú của mình để xin được giảm nhẹ hình phạt, nằm mơ đi!

"Khi nào?"

Hạ Trí muốn biết, những lời mình từng nói với Bibi, rốt cuộc có những gì bị Diệp Lân nghe được.

"Ừm… Sáng thứ bảy hàng tuần."

Khoảnh khắc đó, tóc Hạ Trí muốn nổ tung, ngay cả xoáy tóc nhỏ đó cũng như bốc lửa.

"Anh nói cái gì? Thứ bảy hàng tuần?"

Thứ bảy hàng tuần ông đây mới đến hồ cá heo một lần, anh còn biến thành Bibi thứ bảy hàng tuần!

"Bởi thứ sáu hàng tuần anh đều làm ca đêm ở quán bar, bốn giờ rưỡi mới được về nhà ngủ."

"Vậy thứ bảy em đi chơi với Bibi, anh đều ở nhà ngủ?"

Hạ Trí nhớ tới chiều thứ bảy hàng tuần Diệp Lân đến dạy kèm mình đều hơi mệt mỏi, thường mang theo cafe. Thì ra là vì tối thứ sáu làm ca đêm, sáng thứ bảy ngủ không đủ ư?

"Trên thế giới có hàng triệu con cá heo, tại sao anh cứ phải nhập vào Bibi!"

Hạ Trí chỉ còn thiếu một cái búa thẩm phán, Diệp Lân anh thành thật nói hết cho tôi!

"Ừm… đáp án đó còn chưa rõ ràng ư? Anh muốn gặp em đó."

Mách máu trên trán Hạ Trí sắp co giật.

"Vậy nên… tên kéo hỏng quần bơi của em chính là anh?"

Diệp Lân phì cười, không trả lời.

"Vậy những chuyện về anh mà em kể với Bibi, đậu mè anh đều nghe hết rồi à?"

"Dù sao thì em cũng đâu có nói xấu anh."

Hạ Trí siết nắm đấm: "Vậy cái tên giả vờ muốn tự ngạt thở chết chìm dưới đáy nước để em rủ lòng thương hại, đậu má cũng là anh?"

"… Anh chỉ muốn em chơi cùng anh thêm nữa mà thôi…"

"Chơi cùng cái đầu anh!"

May mà bàn của Hạ Trí không lắp máy tính, nếu không thì chẳng nghi ngờ gì cậu sẽ cầm màn hình lên đập vào mặt Diệp Lân.

Khỏi cần nghĩ, Bibi cứ thích dán lấy cậu xoay vòng tròn, Bibi chẳng lúc nào là không đòi thơm thơm ôm ôm, Bibi thấy Hạ Trí quấn khăn lông ngồi cạnh bể là ngửa đầu lên muốn sán lại gần… đều là Diệp Lân!

"Thằng lưu manh này!"

Hạ Trí giơ chân lên đá về phía Diệp Lân.

May mà Diệp Lân phản ứng nhanh, nghiêng ghế một cái, Hạ Trí không đá trúng.

"Những chuyện này đều không phải tại anh mà! Là tại em quyến rũ anh trước!"

Diệp Lân đứng dậy, bế bổng Hạ Trí lên, ấn xuống ghế.

"Em quyến rũ anh! Em quyến rũ anh hồi nào! Anh còn đổ tội cho em! Vô liêm sỉ!"

Hạ Trí vừa đá vừa đạp, lửa giận bốc bừng bừng, mặt mày đỏ rực.

"Vì em hôn anh cách lớp kính trước mà!"

Diệp Lân bế Hạ Trí, dù bị đầu gối của cậu thụi cho mấy phát liền trúng bụng cũng không chịu buông tay.

Hạ Trí muốn đạp, hắn bèn cho cậu đạp, lông mày cau cả rồi nhưng vẫn muốn ôm cậu.

"Cái gì?" Hạ Trí trố mắt, "Em hôn anh qua kính khi nào? Anh…"

Giây phút đó, Hạ Trí nhớ ra lần ấy mình và Sầm Khanh Miễn đi lượn thuỷ cung, con cá heo nhỏ đó cứ dán lấy mình.

Lúc ấy mình nghĩ nó đáng yêu, bèn hôn nó một cái.

"Anh… anh…"

Hạ Trí nghẹn không thốt thành lời.

"Em nhớ ra rồi à? Hôm đó anh chỉ muốn nhìn cho rõ đồng phục trường của em mà thôi, vậy nên anh mới dán vào kính đọc chữ trên ngực em mãi, ai dè em tự dưng hôn anh."

"Anh… anh nhập vào cá heo từ khi nào?"

"Lần đó hoàn toàn là bất ngờ. Anh biết em sẽ giận anh không kể cho em chuyện anh nhập vào Bibi. Nhưng mà… khi em không hiểu anh, không tin tưởng anh, anh kể cho em thì em cũng không thể tin anh được."

Diệp Lân nói vậy, cơn giận ở đáy lòng Hạ Trí vơi đi nhiều.

Cậu nhớ đến mẹ Diệp Lân, bà cho rằng hắn "không hoàn hảo" bởi hắn có năng lực đặc thù này, bản thân Diệp Lân cũng bị thứ năng lực này quấy rối, sao hắn có thể bộc bạch bí mật này với Hạ Trí được chứ?

Hắn chỉ có thể liên tục tiếp cận cậu, hấp dẫn cậu, hy vọng được cậu thấu hiểu, sau đó mới nói ra bí mật nén sâu trong lòng.

Chính vì biết những năm này Diệp Lân phải đối mặt với giày vò, Hạ Trí không thể nào trách hắn được.

Nhưng chuyện xấu đã làm thì vẫn phải thanh lý!

"Vậy anh cắn quần bơi của em thì sao? Anh lắc bụng khoe mẽ đồ chơi thì sao? Những chuyện anh làm quanh quẩn trên người em thì soa? Anh còn chìm dưới đáy nước ép em hôn anh? Thế là thế nào?"

"Anh thích em, đương nhiên là muốn ôm em hôn em rồi."

"Ha ha? Tên lưu manh này, cút!"

Hạ Trí quả quyết tách cánh tay Diệp Lân ra, thầm nghĩ tên này làm nhiều chuyện xấu xa như vậy, há có thể dung túng cho hắn.

"Hạ Trí…" Diệp Lân kéo cổ tay Hạ Trí.

"Một tuần này em không muốn nói chuyện với anh, mời anh tự suy nghĩ lại. Sau đó viết bản kiểm điểm. Không phải anh làm văn rất hay sao? Nào nào, để em xem tài văn chương của anh."

Nói xong, Hạ Trí bèn kéo va li định ra khỏi phòng ký túc.

"Hạ Trí, chỉ một tuần thôi thật sao?"

Diệp Lân túm va li của Hạ Trí, nghiêm túc hỏi cậu.

"Không thì một tháng?"

"Em xem Bibi và Lala đều đã làm lành rồi…"

"Đó là anh! Anh tưởng em không nhìn ra à, Bibi hôm nay là anh! Anh giả vờ bị Lala đụng cho bị thương, để Lala lo lắng sợ hãi. Ngay cả cá heo anh cũng lừa, anh có xấu không hả."

"Kết quả là tốt mà."

"Anh viết bản kiểm điểm tử tế cho em."

"Vậy anh đưa em ra ga tàu."

"Khỏi. Em tự đi."

Hạ Trí kéo va li đi, lúc cậu quay người xách va li xuống tầng, trông thấy Diệp Lân đứng ở cửa phòng ký túc xá nhìn cậu, cặp mắt sâu hun hút như đong đầy nước, cứ như Bibi trước đây nhìn theo Hạ Trí bỏ đi.

Hạ Trí coi như đã hiểu ra, Diệp Lân còn là một cao thủ làm nũng.

Khoảnh khắc ấy mình còn mềm lòng.

Chờ Hạ Trí đi mất, Diệp Lân trở về phòng, rồi trèo lên chiếc giường mà Hạ Trí từng ngủ, vùi đầu vào gối của cậu, tay còn lại mò trong khe hở giữa đệm và giường, quả nhiên sờ thấy cái hộp thuốc của mình.

Hắn lắc thuốc ra, đặt ở mũi ngửi, ngoại trừ mùi thảo dược còn có một chút mùi của Hạ Trí thoang thoảng.

Lúc này, cửa phòng ký túc mở ra, Trần Gia Nhuận bước vào, thuận mồm nói một câu: "Anh còn chưa về nhà à? Hạ Trí đâu? Anh bị bỏ rơi rồi à?"

"Suýt thì bị bỏ rơi." Diệp Lân thờ ơ nói.

"Anh đã làm chuyện xấu gì?"

"Qua đó thả dê tý thôi."

"Anh thả dê ai? Anh không muốn sống nữa à?" Trần Gia Nhuận trợn to mắt nhìn hắn.

"Dê béo. Vừa mềm vừa ấm, chết cũng cam lòng."

Diệp Lân nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng lại dư vị cặp chân dài của Hạ Trí ngồi bên bể bơi hôm ấy.

"Xem ra anh đánh chết cái nết không chừa."

Giọng Hạ Trí bỗng vang lên.

Diệp Lân ngoảnh mặt lại, trông thấy Hạ Trí bước vào, tay đút túi quần, ngửa mặt nhìn hắn.

Dáng vẻ lạnh lùng và hơi kiêu ngạo đó, Diệp Lân chỉ thấy trong cổ họng trở nên khô khốc, rất muốn kéo phắt Hạ Trí tới hung hãn hôn một hồi, rồi bắt nạt cậu phát khóc.

Điếu thuốc mảnh dài trong tay đã bị bóp đến biến dạng.

"Em chờ được thu bản kiểm điểm của anh đó." Hạ Trí đi đến dưới giường, cầm lấy thẻ tàu điện ngầm trên mặt bàn, rồi quay người đi mất.

Trần Gia Nhuận xoay lưng lại với Diệp Lân, trán tựa vào thang, bả vai run bần bật, rõ ràng là đang cười.

Xem ra chắc là Trần Gia Nhuận đã đụng phải Hạ Trí dưới tầng, rồi cùng âm mưu bẫy Diệp Lân.

Thành thật mà nói, một mình chen chúc trên tàu điện ngầm đúng là hơi phiền phức, nhưng trong lòng Hạ Trí rất thoải mái.

Mình quen biết Diệp Lân, cứ cảm thấy bản thân như bị đối phương dắt mũi, giờ dạy dỗ Diệp Lân được một lần, trong lòng cậu vẫn có cảm giác rất sung sướng.

Vào ga tàu cao tốc, Hạ Trí kéo va li chờ tàu tới, hành khách xếp thành hàng, cậu cảm thấy đằng sau có người véo mình một cái, vừa định vặn cổ tay đối phương, ai dè bàn tay đó thu về rất nhanh.

Trên mặt vẫn lạnh căm, trong lòng Hạ Trí lại mỉm cười.

Ngoại trừ tên khốn Diệp Lân thì còn có thể là ai.

Sao mình lại quên mất, họ mua cùng một chuyến tàu cao tốc về nhà, ngay cả chỗ ngồi cũng ngay cạnh nhau.

Đến chỗ ngồi, Hạ Trí nhấc va li lên giá, một đôi bàn tay khác đã vươn tới, đỡ va li lên.

Sau lưng Hạ Trí áp sát lồng ngực của một người khác, hơi thở quen thuộc, chẳng cần ngoái đầu cũng biết là Diệp Lân.

Hai người sóng vai nhau ngồi xuống, Diệp Lân cũng không cố tình bắt chuyện.

Ban đầu Hạ Trí còn lướt điện thoại, lướt mãi cũng thấy buồn ngủ.

Chung quy vật lộn với Bibi lâu như vậy, Hạ Trí nhét điện thoại vào túi, bèn nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Có lẽ là bởi Diệp Lân ở ngay bên cạnh, trong toa tàu cao tốc ầm ĩ, đủ thứ mùi nước hoa quả, xúc xích, tàu xì trộn lẫn vào nhau, Hạ Trí vẫn phân biệt được mùi của Diệp Lân trước tiên.

Vừa trong lành vừa chín chắn.

Diệp Lân bảo, lúc kỳ nghỉ hè kết thúc, Hạ Trí không ra biển nữa, hắn vẫn còn chờ đợi cậu.

Hạ Trí vẫn vô thức tìm theo hướng Diệp Lân, thấy cậu ngả về phía mình, Diệp Lân giơ tay đặt đầu cậu lên bả vai mình, chậm rãi xoa nửa mặt cậu.

Khi tàu cao tốc đến thành phố T, Diệp Lân ngoảnh mặt, thơm lên má Hạ Trí.

Tiếng loa vang lên, thông báo đã tới ga.

Hạ Trí dụi mắt, ngồi thẳng người dậy.

"Em sẽ không giận anh thật, đúng không?" Diệp Lân ngửa đầu, hỏi Hạ Trí đã đứng dậy cầm va li.

"Không phải anh đến chết cũng không biết đường hối cải, muốn thả dê đến cùng ư?"

"Ừm, về việc này, anh đoán mình đến chết cũng không hối cải."

Diệp Lân lấy va li của mình xuống, đi theo sau Hạ Trí.

Ra khỏi cửa toa là vô số hành khách tụ tập thành dòng, ào ra cửa.

Chỉ có Diệp Lân kéo va li của Hạ Trí lại: "Ngoại trừ người khác, anh chưa bao giờ nghĩ đến việc tiếp cận ai, muốn được ai ôm cả."

"Anh định nộp bản kiểm điểm sớm à? Em muốn viết tay cơ."

"Lần em hôn anh cách lớp kính, anh đã có suy nghĩ, cực kỳ muốn biết nếu em hôn anh thật thì sẽ thế nào. Anh không giở trò lưu manh."

Trên mặt Diệp Lân không cười, từng câu từng chữ đều rất nghiêm túc.

Hành khách xung quanh nhìn về phía này, nhưng Hạ Trí không hất tay Diệp Lân ra.

"Đó không phải giở trò lưu manh, thì là gì?" Hạ Trí hất cằm.

"Anh chỉ là thích em mà thôi."

Hạ Trí ngây người.

Đây là lần đầu tiên Diệp Lân thốt ra "thích em".

"Anh thật lòng rất thích em."

"Biết rồi."

Ngón tay Hạ Trí cong lại, móc vào tay Diệp Lân, kéo hắn bước vào dòng người.

Lần này, giữa họ thật sự không còn bất cứ bí mật nào nữa.

Lúc Hạ Trí về đến nhà đã gần mười giờ tối.

Vừa vào nhà, Trần Phương Hoa bèn ôm chầm lấy cậu, đây là lần đầu tiên Hạ Trí rời khỏi nhà lâu như vậy.

"Xem ra nhà ăn đại học Q đúng là rất tuyệt vời, con xem con này, to cao lắm." Mắt Trần Phương Hoa ngậm hơi nước, mặc dù đã muộn lắm rồi nhưng Hạ Trí lại ngửi thấy mùi thức ăn trong bếp.

"Mẹ, mẹ nấu gì vậy?"

"Thịt viên kho tàu đó. Mẹ sợ con về buổi tối bị đói nên nấu. Hơn nữa trưa mai mẹ trực không về được, nên làm trước."

"Con đói rồi! Đói rồi! Giờ con muốn ăn thịt viên!"

Trần Phương Hoa vội vàng vào gắp một viên thịt, đơm một bát cơm cho Hạ Trí, nhìn con trai ăn ngon lành, bà cũng mỉm cười.

Hai mẹ con nói rất nhiều chuyện về đội bơi, Trần Phương Hoa yên lòng gật đầu.

"Con được huấn luyện chính quy, được huấn luyện viên giỏi dạy dỗ, bố con cũng an tâm."

Buổi tối Hạ Trí đang sắp xếp tủ quần áo của mình, xem bộ nào phải mang đi khai giảng, thì nhận được điện thoại của Sầm Khanh Miễn.

"A Trí! Mai đi chơi net không?"

"Được." Hạ Trí thầm nghĩ, lâu lắm rồi chưa tiến hành hoạt động giải trí không lành mạnh với Sầm Khanh Miễn.

Nghĩ lại, Hạ Trí lại hỏi: "Thằng nhãi này, nghỉ hè hai tuần nay mày đi đâu rồi? Anh đây vào đội bơi bị tập chết đi sống lại, mày chẳng thèm nhắn lấy một tin!"

"Tao… vụ đó tao…" Sầm Khanh Miễn ấp a ấp úng, nghe cái giọng điệu đó, cứ như hồi cấp hai bị đầu gấu trường bắt nạt vậy.

"Sao thế? Có gì thì nói đi? Ai bắt nạt mày?"

Xem ra tên cải thảo Sầm Khanh Miễn bị người ta nhổ lá rồi.

"Không phải thi đại học tao đỗ thủ khoa tự nhiên đấy à?"

"Đúng thế, nở mày nở mặt, mẹ mày ở phòng ban cũng vẻ vang lắm đúng không? Thi đại học xong rồi, mày không cần giả vờ thiểu năng nữa. Không tốt à?"

"Tao giả vờ thiểu năng lúc nào? Tao chỉ giả vờ học lệch thôi!"

"Phải phải, mày giả vờ học lệch. Rồi sao?"

"Sau đó mẹ tao cho rằng tao được một bước lên mây, không phải là vì tao thông minh hơn người, mà là vì gia sư nhà tao công lao to lớn!"

"Logic này… cũng không có vấn đề. Mày có thể nói hết một mạch được không?"

"Mẹ tao bảo tao đi Thái Lan chơi với tên gia sư Thư Dương đó."

"Mày đi Thái Lan?" Hạ Trí ngẫm nghĩ, "Lẽ nào mày mắt to da trắng, lại liễu yếu đào tơ, bị người ta tưởng là gái giả trai?"

"Cút! Hạ Trí có phải mày muốn ăn đòn không? Đừng tưởng mày to lắm, thời gian này tao cũng báo danh tập võ học tán thủ đấy!"

"Gì cơ? Mày còn tập tán thủ á? Đây là an toàn tính mạng bị uy hiếp à!"

Theo kiểu Sầm Khanh Miễn được ngồi thì tuyệt đối không đứng, chạy tám trăm mét còn không nhanh bằng nữ sinh chạy bốn trăm mét, cậu ta sẽ không lãng phí thời gian vào việc nâng cao thể lực, chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn!

"Thư Dương… Thư Dương lão muốn ngủ với tao…"

Hạ Trí đang lấy cốc sữa bò ra khỏi lò vi sóng, vừa mới uống một ngụm bèn phun hết ra ngoài.

"Thư Dương ngủ với mày? Không phải mày bảo Thư Dương rất đứng đắn, bảo thủ hủ nho lắm à? Còn… còn gì nữa nhở? À đúng rồi, có trách nhiệm! Hơn nữa rất dễ đỏ mặt hay gì… Anh ta muốn ngủ với mày?

"Đứng đắn hủ nho cái tổ sư lão! Đều là giả bộ thôi! Giả đấy! Mày biết không? Lúc học cấp ba trực thuộc đại học T, có thằng đầu gấu ở trường bên cạnh muốn chép bài lão, lão bèn đánh người ta rụng cả răng! Lão là quán quân câu lạc bộ snooker thành phố Q đấy! Còn nữa, không phải tài khoản của Thư Tuấn là một cao thủ thể thao điện tử nổi tiếng đấy ư?"

"Tao nhớ, mày còn tưởng cái acc của Thư Tuấn là con gái, cứ muốn tán tỉnh người ta, kết quả Thư Tuấn hẹn mày gặp mặt mày lại rụt…"

"Cái acc đó căn bản không phải của Thư Tuấn, mà là Thư Dương! Lúc đó người chơi game với tao là Thư Dương…"

"Ò, vậy nên mày meo meo meo, tán tỉnh gia sư của mày."

Trong lòng Hạ Trí sung sướng khôn tả, trên thế giới này cuối cùng cũng có người trị được thứ tai hoạ Sầm Khanh Miễn rồi.

"Mày còn cười trên nỗi đau của người khác à! Lão muốn ngủ với tao thật đấy! Chân tao suýt thì đứt rồi!"

"Vậy… sướng không? Có đau không?" Hạ Trí gãi mũi.

Cậu phải có kế hoạch, mặc dù nom Diệp Lân rất kiên cường, nhưng cậu cũng không muốn làm hắn bị thương.

"Tao đâu có cho lão đạt được mục đích! Tao bảo nếu lão dám, tao sẽ nhảy từ cửa sổ xuống!"

"Hả?" Hạ Trí không ngờ Sầm Khanh Miễn còn có lúc sắt đá như vậy, không phải đáng ra cậu ta phải vừa khóc vừa xin tha ư?

Nước mắt nước mũi tèm lem khá phù hợp với phong cách của cậu ta, cái kiểu chuyên môn làm người ta buồn nôn đến chết.

"Dưới cửa sổ trùng hợp là bể bơi…"

Hạ Trí nghẹn họng, đã bảo mà Sầm Khanh Miễn không cứng rắn vậy đâu.

"Lão bèn bảo tương lai còn dài, chúng ta vào đại học Q rồi tiếp tục."

Hạ Trí nghe, cuối cùng xác định Sầm Khanh Miễn gặp phải đối thủ khó nhằn thật rồi.

Chuyên ngành mà Sầm Khanh Miễn đăng ký giống với Thư Dương, nghĩ đến việc trước đây Sầm Khanh Miễn lo mình thi tháng không tốt, sẽ liên luỵ đến Thư Dương bị mất việc gia sư, Thư Dương cũng giỏi giả nai lắm, mọt sách chịu trách nhiệm nghiêm túc, khiến Sầm Khanh Miễn không nỡ làm bừa đề Anh.

"Mày rủ tao đi chơi net, là muốn tao bảo vệ mày, tiện thể không đần người trong nhà bị anh ta chặn đường đúng không?"

"Ừm."

"Vậy thì không thể đến quán net Interstellar nữa, đó là địa bàn của Thư Dương."

"Ừm."

"Hay là mày nghe theo anh ta đi, sau này hai chúng ta chưa biết chừng được chơi net miễn phí cả đời đấy."

"Ừm… hửm? Hạ Trí mày có còn tính người không!"

"Không."

Cúp máy xong, Hạ Trí bèn phát hiện ra mình đã nhận được mấy tin nhắn liền từ Diệp Lân, hỏi cậu mai có muốn cùng đi leo núi hay gì không.

Hạ Trí trả lời đối phương: Anh ở nhà viết xong bản kiểm điểm cho em!

Ngày hôm sau, Hạ Trí đạp xe đạp đi tìm Sầm Khanh Miễn từ sớm.

Sầm Khanh Miễn mặc áo phông mát mẻ và quần thể thao xuống, khỏi phải nói hình như tên này chắc người hơn thật, trước đây Hạ Trí cảm thấy Sầm Khanh Miễn là một nam sinh rất xinh đẹp, bây giờ ngược lại có vài phần đẹp trai rồi.

Hai người vào quán net to thứ hai thành phố, Lembongan.

Hạ Trí vừa đăng nhập vào tài khoản game của mình, bèn phát hiện ra mật khẩu của mình sai, hơn nữa yêu cầu lấy lại mật khẩu với máy chủ cũng vô ích, thông tin đăng ký đều bị sửa hết rồi.

"Đậu mè, tên hacker này giỏi quá."

Sầm Khanh Miễn vốn nằm trong danh sách bạn bè của Hạ Trí, giờ đã bị chặn rồi.

Đây là chiều hướng tài khoản bị hack mất.

"Làm sao đây? Mày mò lại tài khoản cho tao đi." Hạ Trí nhìn Sầm Khanh Miễn, cậu biết thủ đoạn của cậu ta.

"Được, mày chờ đó. Không ngờ có người dám cướp tài khoản của anh em tao!"

Sầm Khanh Miễn vật lộn một hồi, tiếc nuối ra mặt bảo Hạ Trí: "Nếu mày muốn lấy lại tài khoản này thì không vấn đề, nhưng thằng cha này bán hết rất nhiều trang bị của mày mất rồi…"

"Cái gì?" Hạ Trí nhướn mày.

"Đương nhiên… Tao có thể điều tra được nó bán trang bị của mày cho ai, tao có thể hack mấy tài khoản đó lấy lại cho mày…"

"Người khác cũng mất tiền mua mà, nếu mày hack về thật, làm không tốt sẽ gây phiền toái đó. Giờ tao muốn biết thằng khốn hack tài khoản của tao là ai thôi! Ông đây phải bóp chết nó!"

Lúc trước vì chạy đua thi đại học, lần cuối cùng mình chơi game là lần Lạc Ly làm đối thủ của cậu, ai dè vừa về đã mất tài khoản. Mất rồi thì thôi, tên khốn nạn này còn bán mất trang bị của cậu!

"Tao có thể truy ngược IP của nó, nếu là chỗ có camera tao cũng có cách nhìn thấy mặt nó… nhưng có thể đến lúc chúng ta đuổi đến trước mặt người đó, nó đã đi mất từ lâu rồi."

"Vậy nên khi mày điều tra nó, chúng ta phải có người giữ chân nó. Mày xem được trong tài khoản tao còn sót lại trang bị gì không?"

"Còn sót hai món, chắc là hai cái này bán xong, nó sẽ không đăng nhập vào acc mày nữa."

Lúc này, điện thoại Hạ Trí đổ chuông, là Diệp Lân gọi.

"Mấy đứa chơi game ở đâu, dẫn anh theo không được à? Buổi trưa anh mời em và Tiểu Sầm ăn cơm."

"Không thể dẫn anh chơi cùng được, tài khoản của em bị cướp rồi."

Hạ Trí kể hết chuyện cho Diệp Lân.

"Vậy nên, so với việc lấy lại tài khoản, em muốn bắt được thằng trộm đó hơn, đúng không?"

"Đúng thế."

"Được, anh biết rồi, các em đợi anh tới. Khỏi phải bắt nó, chúng ta tự khiến nó đến gặp chúng ta."

Nghe ý của Diệp Lân, hắn có cách bắt được tên trộm đó?

"Lẽ nào anh Lân muốn giả vờ mua trang bị với thằng trộm đấy?"

"Có thể…"

Sau khi Diệp Lân tới, nhìn thấy Hạ Trí mặt sầm sì, hắn vừa cười vừa xoa đầu cậu.

"Em đoán xem con trai hiệu quả, hay con gái hiệu quả?" Diệp Lân hỏi Hạ Trí.

"Đều vô ích. Em và Sầm Khanh Miễn dùng acc phụ bảo nó là muốn mua trang bị, nó hỏi bọn em hai câu xong bèn không để ý đến bọn em nữa."

"Vậy nên anh mới hỏi bọn em, con trai hiệu quả hay là con gái hiệu quả." Diệp Lân bình tĩnh ngồi xuống, cười hỏi.

Giờ Sầm Khanh Miễn mới phản ứng lại: "Con gái, con gái hiệu quả! Thằng đó là con trai!"

"Vậy bọn em nghĩ nó thích kiểu ngây thơ, hay kiểu trưởng thành?"

Diệp Lân đăng nhập vào một tài khoản, tài khoản đó hình như là trước đây Lạc Ly từng dùng khi chơi game với Hạ Trí.

"Hả? Anh… anh định quyến rũ nó?" Hạ Trí trố mắt, còn có thể làm như vậy?

"Đúng thế, anh Hạ Trí ạ. Anh thích ngây thơ, hay trưởng thành?" Diệp Lân ngả về phía Hạ Trí, giọng kéo hơi dài, rõ ràng giọng đàn ông làm nũng sẽ khiến người ta nổi da gà da vịt, thế nhưng Diệp Lân lại không có cảm giác thiếu hài hoà đó, lại khiến Hạ Trí trong lòng ngứa ngáy.

Đặc biệt là tiếng "anh Hạ Trí" đó.

Comments