Chương 5: Tên của em

Diệp Lân lúc này đã khởi động xong, hắn mỉm cười rất dịu dàng với Hạ Trí: "Nghỉ ngơi đủ chưa?" 

"Nghỉ đủ rồi! Quất!" 

Hạ Trí rất căng thẳng, đặc biệt là khi Diệp Lân đứng bên cạnh cậu trên bục xuất phát. 

Hắn ta hơi lắc lư, dường như căn bản không coi Hạ Trí ra gì, thế nhưng khoảnh khắc hắn kéo kính bơi xuống, nhìn về phía trước, bầu không khí thoải mái đột nhiên biến mất, trên môi hắn vẫn là nụ cười nhạt đó, nhưng cả người đều căng lại, ngầm ủ một luồng sức mạnh, sắp rũ bỏ mọi ũ bỏ mọi xiềng xích, phá vỡ mọi tưởng tượng trước đó của Hạ Trí. 

Trái tim Hạ Trí đập dồn dập. 

Đây là cuộc đọ sức mà cậu tha thiết ước mơ, cậu càng muốn thể hiện hoàn hảo trước mặt Diệp Lân, thì càng căng thẳng. 

Lúc này, Diệp Lân nghiêng người, cười: "Cậu làm được không?" 

Hạ Trí ngẩn ra tại chỗ. 

Cái gì mà "cậu được không"? Hỏi một người đàn ông anh có làm được hay không, đó là sự sỉ nhục lớn nhất! 

"Anh mới không làm được ấy!" 

Trong đầu Hạ Trí phát lại góc độ Diệp Lân tiếp nước, ôm nước, quạt tay trên không, gạt nước mạnh mẽ, kí ức quá rõ ràng, khiến lòng cậu căn bản không thể nào bình tĩnh nổi. 

Ai ngờ Diệp Lân lại ưỡn thẳng lưng, kéo kính bơi lên: "Này, có thể cậu đã từng xem tôi thi đấu, từng có vô số tưởng tượng về tôi. Nhưng tôi trong hiện thực đang ở đây, có thể phiền cậu xoá sạch dung lượng tồn trong não, nhường cho tôi trong hiện thực được không?" 

Hạ Trí ngẩn ngơ, hoàn toàn không ngờ Diệp Lân lại nhìn thấu được cậu dễ dàng như vậy. 

Kiểu nhìn thấu này, giống như một tiền bối mạnh mẽ nhìn một đứa nhóc, đứa bé tưởng rằng đã giấu giếm tâm tư rất kĩ rồi, tuy nhiên bậc tiền bối lại biết rõ hết thảy từ lâu. 

Trái tim bị chọc thủng không hề báo trước, cứ như vậy, dường như mọi tưởng tượng lúc trước của mình đều bị phá vỡ, cõi lòng bỗng nhiên rộng rãi hẳn, ngay cả cái bể bơi này cũng chợt có dáng vẻ của trời cao biển rộng. 

Diệp Lân đứng chờ ở một bên, hắn vẫn luôn giỏi quan sát đối thủ của mình, thỉnh thoảng xấu tính chọc giận họ, nhìn dáng vẻ bối rối hoặc thẹn quá hoá giận nhưng lại không thể đấm thẳng vào mặt mình của họ. 

Thế nhưng Hạ Trí, cậu nhóc thoạt nhìn rất kiêu ngạo này, lại bình tĩnh đến bất ngờ. 

Bảo là bình tĩnh, không bằng nói trạng thái hình như còn tốt hơn trước. 

Nhịp thở của cậu trở nên ổn định, điều chỉnh lại vị trí của chân cho vững, cậu cử động cổ, nói: "Diệp Lân!! Tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi. Anh chuẩn bị xong chưa?" 

Phải, Diệp Lân… Anh không biết tôi đã chuẩn bị bao lâu cho giờ phút này đâu. 

Bắt đầu từ lần đầu tiên nhìn thấy anh thi đấu hồi tiểu học, đã mười năm rồi. 

Ánh mắt Hạ Trí nhìn về phía trước, chuẩn bị xuống nước bất cứ lúc nào. 

Nếu nói vừa nãy là Diệp Lân khiến bầu không khí trở nên căng thẳng, vậy thì lúc này tình thế như đã đảo ngược. 

Diệp Lân cúi đầu xuống, điều chỉnh lại kính bơi của mình lần nữa, hắn thấy hơi phấn khích. 

Theo tuổi tác của Hạ Trí, đã không còn được coi là trẻ con nữa rồi. 

Nhưng luồng sức mạnh trên toàn thân Hạ Trí, sự bình tĩnh và tập trung sau khi nỗi xúc động biến mất, khiến Diệp Lân cảm thấy cậu thật đáng yêu. 

Là một cậu nhóc đáng yêu. 

Thôi, không bắt nạt cậu nữa. 

Diệp Lân khom người, cũng chuẩn bị sẵn sàng. 

Sau tiếng Bắt đầu của Lâm Tiểu Thiên, hai người đồng thời nhảy vào làn nước. 

Bọt nước bắn tung toé, không khí bình lặng bị phá vỡ, bóng hình hai người như hợp lại làm một, mấy người đồng đội đứng nhìn một bên đần cả người. 

Bọn họ lao vào nước, Diệp Lân hơi nhỉnh hơn, nhưng sau khi tiếp nước, hoocmon bùng nổ hết cỡ, nhìn mà lòng người phải thấp thỏm. 

Quả nhiên, hoàn toàn khác biệt so với trận đấu trong tưởng tượng của Hạ Trí. 

Dòng nước ùa tới từ đường bơi bên cạnh, Hạ Trí có thể cảm thấy sức mạnh khi Diệp Lân quạt nước. 

Rõ ràng lúc không bơi, thoạt nhìn rất bình thường, chẳng có tính đe doạ gì, thế nhưng lúc này lại không thể bị ngăn cản, bọt nước cuồn cuộn ào tới lúc rút về đều mang theo sức mạnh vỗ lên mặt nước. 

Thần kinh Hạ Trí tập trung cực độ, cậu biết rất rõ sức bộc phát của Diệp Lân, hai mươi lăm mét trước tuyệt đối không phải là lúc hắn ta nhanh nhất! 

Đừng nghĩ tới bất cứ chuyện gì khác, đuổi kịp hắn, bám chặt hắn! 

Nếu tôi đã đuổi sau lưng anh, vậy thì hãy để tôi không biết tự lượng sức mình mà săn đuổi anh! 

Toàn bộ cuộc đọ sức năm mươi mét chẳng quá hai mươi giây đồng hồ, thoạt nhìn chấn động lòng người nhưng lại rất ngắn ngủi. 

Vậy nên mỗi một giây đều bị chia thành vô số mẩu nhỏ, mỗi một mẩu đó đều không thể xảy ra sai sót! 

Nhô đầu, lấy hơi, quạt nước, Hạ Trí làm liền mạch không hề đứt đoạn. 

Sau khi quay vòng, Diệp Lân chỉ dẫn trước Hạ Trí một phần ba thân người! 

Diệp Lân rất nhạy bén, từng thay đổi nhỏ bé của dòng nước đều bị thần kinh của hắn cảm nhận được hết. 

Cậu nhóc đó đuổi theo ngay đằng sau hắn, sự cố chấp và kiên trì của cậu kẹp chặt dây thần kinh của Diệp Lân. 

Từ cảm nhận đến mọi bộ phận trên cơ thể, Diệp Lân tập trung cao độ, đã rất lâu rồi hắn mới có lại cảm giác căng thẳng mà không thể thả lỏng ngay thế này. 

Luyện tập, hay thi đấu, bất kể đồng đội của Diệp Lân hay đối thủ bơi nhanh hơn, từ đầu đến cuối đều là kẻ xâm lược vùng nước này, là ngoại tộc bị nước gạt bỏ. 

Nhưng thằng nhóc này thì khác, cậu ta dường như bẩm sinh đã thuộc về vùng nước này, cảm giác về nước của cậu ta quá mạnh, cùng cảm giác áp bức do sự cộng hưởng giữa dòng nước mang lại khiến cho tính hoang dã vốn đã tan rã của Diệp Lân muốn phá bỏ tất cả lao ra ngoài! 

Hắn hưởng thụ việc được cậu đuổi theo, cậu nhóc này mỗi lần mượn sức nước lao về phía trước, mỗi centimet lại gần hơn, đều giống như sự trùng phùng rung động lòng người mà tràn đầy kì vọng, tựa như mình đã biến thành sao băng, còn Hạ Trí chính là tầng khí quyển, cho hắn oxy để thiêu đốt điên cuồng! 

Trong khoảnh khắc tay hắn chạm vào tường, trái tim hắn đập như điên, mọi thứ đang siết chặt không hề có ý định thả lỏng, máu ứ đọng lại trong lồng ngực, sau khi dốc hết sức lực, ngược lại hắn lại cảm thấy trống rỗng. 

Cái cảm giác bị đối phương hung tợn bám chặt, đuổi theo mọi lúc gây nghiện cho người ta. 

Còn Hạ Trí điều chỉnh lại vài nhịp thở, tháo kính bơi của mình ra, hai mươi giây ngắn ngủi, cậu đuổi theo như phát điên, cơ bắp gần như toác ra, lồng ngực ngột ngạt đến mức muốn phát nổ, cậu cảm thấy mình chỉ cần dừng lại thì sẽ chết ngay… thế nhưng dù vậy, từ đầu đến cuối Diệp Lân vẫn luôn bơi trước mặt cậu! 

Khoảng cách đó tựa như một khoảng cách không thể nào vượt qua được, cậu đánh cược cả tính mạng mình cũng không đạt được mục đích. 

Giọng nói kinh ngạc của Lâm Tiểu Thiên vọng từ trên bờ tới. 

"Anh Lân! Lợi hại ghê! 21 giây 48!" 

Diệp Lân ngẩn người tại chỗ. 

Tròn một năm rồi, hắn chưa từng hoàn thành được năm mươi mét bơi tự do với trạng thái này. 

Hắn tháo kính bơi xuống, muốn nhìn cậu nhóc bên cạnh cho rõ. 

Trong giây phút Hạ Trí nghe thấy thành tích đó, trong lòng là nỗi ngạc nhiên và mừng rỡ khó có thể diễn tả. Cậu vốn cho rằng Diệp Lân không hề thi đấu trong suốt một năm trời có chăng đã suy sụp mất rồi, Diệp Lân sáng rỡ tựa một cột mốc trong thuở thanh xuân của cậu có chăng đã mờ nhạt rồi… Thế nhưng Diệp Lân cứ thế đạt được thành tích bơi 21 giây 48! 

Thế nhưng rất nhanh sau đó, sự tức giận và không cam lòng không thể hiểu nổi lại ùa vào lòng. 

Cậu không thể tức giận với Diệp Lân, chỉ có thể kéo kính bơi xuống, quăng vào mặt nước. 

"Anh làm gì vậy? Không phải sức khoẻ rất tốt sao…" 

Trạng thái cơ thể tốt như vậy, tại sao không thi đấu suốt một năm trời? Tại sao không trở về đội tuyển bơi! 

Điều khiến Hạ Trí càng ấm ức hơn là mình không phải đồng đội của Diệp Lân, càng không phải là bạn học, còn chẳng có tư cách tức giận. 

Hạ Trí lau mạnh vết nước đọng trên mặt, chống tay trèo lên bờ, quay người đi thẳng. 

Sầm Khanh Miễn chẳng hiểu gì cảm nhận được bầu không khí kìm nén xung quanh người trúc mã nhà mình, đi đằng sau cậu không dám nói lời nào. 

Diệp Lân vẫn còn ở trong nước, nhìn theo Hạ Trí rời khỏi bể bơi, tới phòng thay đồ nam. 

Hắn nhớ nét mặt chuyển từ vui mừng thành tức giận của cậu nhóc này trong cái khoảnh khắc đó. Hắn biết rõ cậu ta không phải tức giận vì đã thua cuộc, thậm chí còn rất vui mừng. 

Nhưng niềm vui này đã bị thay thế bằng nỗi thất vọng, Diệp Lân lại không hiểu sự thất vọng đó là vì sao. 

"Cậu ấy tên là gì?" Diệp Lân lên tiếng hỏi. 

"Bọn em có biết đâu!" Lâm Tiểu Thiên đáp. 

"Bọn mày không biết mà còn đấu với người ta?" Diệp Lân hỏi vặn. 

Lâm Tiểu Thiên và những đồng đội khác vò đầu, hồi lâu một người trong đó mới lên tiếng: "Anh Lân… Anh bảo bọn em đấu với người ta mà… Bọn em còn tưởng anh quen cậu ta đó…" 

Diệp Lân ngoảnh mặt, nhìn cặp kính bơi đang nhấp nhô trên mặt nước, là của cậu nhóc đó, đã bị hỏng mất rồi. Hắn tiện tay nhặt lên, chống tay trèo lên bờ, cháu trai nhỏ lắc lư đi tới, ôm lấy chân hắn ta, nó ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, dùng chất giọng non nớt nói: "Cậu út ơi… Cậu lợi hại quá! Lợi hại hơn cả cá heo!" 

Diệp Lân cười, đến cả hơi nước quanh người hắn cũng bị nhuốm hơi ấm trong nụ cười của hắn. 

 "Cháu thích cá heo không?" 

"Có ạ." Thằng bé gật đầu. "Cá heo rất đáng yêu!" 

"Đáng yêu? Chúng là lưu manh có thâm niên ở biển đó…" 

Diệp Lân ôm bổng thằng bé lên, đi tới phòng thay đồ, đặt cháu xuống ghế, hắn nở nụ cười mang chút bông đùa mà hét lên: "Nhóc con, không cần kính bơi nữa à?" 

Trong phòng thay đồ không có bất cứ phản ứng gì. 

Nét mặt vừa nãy của cậu nhóc, có phải mình nên an ủi một chút, hỏi cậu ta sao lại không vui không ta? 

Nụ cười trên môi Diệp Lân càng rõ nét, hắn đi vào trong buồng, nhưng giữa các dãy tủ lại chẳng có bất cứ ai cả. 

Diệp Lân rảo bước nhanh hơn, đi vào phòng tắm, mở cửa gian thứ nhất, bên trong chẳng có ai. Hắn lại mở gian thứ hai, gian thứ ba, vẫn không có ai. 

Khi hắn đi tới cuối dãy phòng tắm, mở cửa gian cuối cùng, hắn đứng ở nơi đó, ngay bản thân cũng không hiểu sao trong lòng chợt trở nên trống rỗng. 

Hắn bất giác siết chặt cặp kính bơi trong tay, nhắm mắt lại, nhớ tới giọng nói của bạn cậu nhóc đứng trên bờ cổ vũ. 

"Hạ Trí! Cố lên! Hạ Trí! Cố lên!" 

Vậy nên… tên của em là Hạ Tri? Hay là Hạ Chí? 

Diệp Lân nhẹ nhàng hít vào một hơi, đằng sau có tiếng bước chân đi tới. 

Hắn quay người lại, tưởng rằng sẽ nhìn thấy cậu bé đó, nhưng lại nhìn thấy đám Lâm Tiểu Thiên. 

"Ờm anh Lân… sức khoẻ anh cũng điều chỉnh cả năm rồi, có phải nên về đội rồi không?" Lâm Tiểu Thiên hỏi. 

Diệp Lân cười đáp: "Thế giới rộng lớn thế này, anh còn chưa được nhìn đủ!" 

"Lạy hồn…" Lâm Tiểu Thiên nhanh chóng ngậm miệng. 

Thế giới rộng lớn đến vậy, cũng có rất nhiều cách chết, trong đó có một cách là đắc tội Diệp Lân. 

Lâm Tiểu Thiên nhớ năm ngoái có một thằng đần lén chui vào phòng thay đồ của đội bơi chụp ảnh, lúc đó đội trưởng bắt người đó nộp máy ảnh, người đó liền từ chối, còn bảo đội trưởng dùng bạo lực đe doạ gã. 

Diệp Lân đứng bên cạnh đội trưởng chẳng buồn nói gì, đấm thẳng vào mặt người đó, vẫn nở nụ cười dịu dàng mà nói, phải, tao dùng bạo lực đe doạ mày đó, đưa máy ảnh đây. 

Comments