Chương 6: Cậu ta chi phối đầu óc em rồi
Sau này, người đó lên diễn đàn của trường khóc
lóc rằng mình đi phỏng vấn đội bơi bị Diệp Lân đánh, kết quả từ giáo viên đến
học sinh đều bảo Diệp Lân không thể nào động thủ đánh người. Bởi Diệp Lân
thường ngày là học sinh ngoan trong mắt giáo viên, là tấm gương nói chuyện lí
lẽ, không nói lấy một câu nặng lời trong mắt học sinh.
Người như vậy, sao có thể đấm người ta được?
Sau đó nghe nói thằng cha ấy xui xẻo cả một năm
trời.
Đầu tiên là bị vạch trần ra việc dùng bàn chải
của bạn cùng phòng đánh bồn cầu để trả thù người ta, bị người ta tẩn cho một
trận.
Không hiểu sao bạn gái gã lại biết được dây
chuyền gã mua là hàng giả một trăm tệ một cái trên Taobao, bị bạn gái tát cho
một cái in hằn dấu trên mặt.
Cuối học kì, gã lên mạng mua luận văn, ai dè
người bán luận văn cho gã lại là chủ nhiệm khoa, gã vừa vặn đụng trúng lúc khoa
đang điều tra các hành vi không trung thực trong học thuật, có người nặc danh
tố giác gã định mua luận văn, thế là gã liền rơi vào cái bẫy của chủ nhiệm
khoa.
Thằng cha này xui xẻo, cả đội bơi đều vô cùng vui
vẻ, lúc đó liền đồn nhau là Diệp Lân trị gã. Mọi người đều muốn hỏi là thật hay
không, anh Lân rốt cuộc đã dùng cách gì. Cuối cùng Trần Gia Nhuận hỏi ra miệng.
Diệp Lân nắm bả vai Trần Gia Nhuận, nói vô cùng
nghiêm túc rằng, tôi có một năng lực siêu nhiên, đó là lúc rảnh rỗi sẽ xuất hồn
ra ngoài, tôi nhập vào con cá vàng mà gã ta nuôi trong buồng ngủ, gã ta làm gì
tôi đều nhìn thấy hết.
Diệp Lân vừa nói vừa cười, mọi người đều cho rằng
anh Lân ra vẻ nghiêm túc bịa chuyện đùa mọi người, nhưng đồng đội vẫn cảm thấy
người trị thằng thiểu năng đó mất vui cả năm chính là anh Lân.
Vậy nên lúc này đây, Diệp Lân mang cháu rời khỏi
phòng thay đồ, chẳng nhắc đến chuyện đội bơi tẹo nào, đám Lâm Tiểu Thiên cũng
không dám đuổi theo hỏi.
Hạ Trí rời khỏi khách sạn Hoa Huệ, phiền muộn đạp
xe đạp, Sầm Khanh Miễn bất lực đuổi theo phía sau.
"Hạ Trí!! Đợi tao với! Hạ Trí mày vội đi đầu
thai à?!"
Hạ Trí không về nhà mà đến nhà Sầm Khanh Miễn,
bởi tóc cậu còn chưa khô, về nhà sẽ bị lộ tẩy, sẽ bị mẹ "lột da".
"Hạ Trí… mày sao vậy… Tao còn tưởng mày được
đọ sức với Diệp Lân mà mày tha thiết ước mơ, phải rất hưng phấn chứ! Nhưng tao
thấy vừa nãy mày… cứ như muốn đi đấm vào mặt anh ta vậy."
Sầm Khanh Miễn khoanh chân, cúi mặt, muốn nhìn
cho rõ vẻ mặt của Hạ Trí.
Hạ Trí cũng khoanh chân ngồi trước mặt cậu ta,
dùng khăn lông lau khô tóc.
"Chẳng sao cả… chỉ là cảm thấy mình quá ngu
ngốc." Hạ Trí chống người, ngẩng đầu lên.
"Ý mày là vì quên không đòi Diệp Lân kí tên
hả?"
Hạ Trí buồn cười nhặt một cục giấy đập vào đầu
Sầm Khanh Miễn: "Sao có thể cảm thấy mình ngu ngốc vì cái đó hả?"
"Vậy thì tại sao?"
"Bởi… năm ngoái sau khi biết tin Diệp Lân
giải nghệ, lại nghe đồn Diệp Lân bị bệnh tim, từ nay về sau không thể bơi lội
được nữa, tao thật sự đã buồn một thời gian dài."
"Vụ này tao biết, tao còn bao mày đi ăn xiên bẩn, uống nửa thùng… coca."
"Tao vẫn luôn chờ mong anh ta quay lại thi
đấu, tròn một năm trời… Chẳng có lấy một tí tin tức gì về anh ta hết. Mày có
hiểu được cảm giác hụt hẫng kinh khủng mỗi khi nghĩ tới anh ta không?"
Sầm Khanh Miễn gật đầu thật mạnh: "Hiểu!
Hiểu chứ! Mỗi khi một nữ idol nào của tao có bạn trai, tao đều rất hụt hẫng!"
"Thế nhưng mày xem đấy, hôm nay, trạng thái
của anh ta… có giống như sức khoẻ có vấn đề không?" Hạ Trí hỏi.
Sầm Khanh Miễn lắc đầu: "Thành tích này của
anh ấy có thể giành được quán quân bơi tự do năm mươi mét liên trường lần nữa
ấy chứ."
"Vậy nên, sự nuối tiếc và lo lắng của tao
đều là thừa thãi hết, hơn nữa còn rất nực cười." Hạ Trí thở dài.
"Hiếm khi nào trúc mã của tao lại buồn thế
này, nào nào, để tao an ủi mày." Sầm Khanh Miễn xoay người, mở laptop.
"An ủi tao cái gì?"
"Cùng xem phim! Tao mới tải đó! Tìm rất lâu
rồi nha! Nghe nói đặc biệt "giàu cảm xúc"! Mối tình ở bể bơi! Thích
hợp nhất cho mày đó!" Sầm Khanh Miễn vô cùng hưng phấn.
Hạ Trí cũng muốn thay đổi tâm trạng.
Hai người chuẩn bị khăn giấy xong xuôi, kết quả
càng xem càng thấy sai sai.
Khi hai cậu trai trong bể bơi bắt đầu hôn nhau,
Sầm Khanh Miễn vội vàng đóng laptop.
"Cái quái gì đây! Chập mạch à!"
Hạ Trí quăng thẳng hộp khăn giấy lên đầu Sầm
Khanh Miễn.
"Sơ xuất! Sơ xuất nhỏ thôi! Tha cho tao!"
"Mợ nó "thích hợp nhất cho mày đó"!
Mày chán sống rồi phỏng?"
Hộp khăn giấy còn chưa đủ, Hạ Trí co chân hung dữ
đạp thẳng.
Buổi tối, Thư Tuấn đang cầm điện thoại chơi game
ở quán net Interstellar, thì có người nhẹ nhàng gõ hai cái lên mặt bàn trước
mặt anh ta.
Thư Tuấn đang chơi hăng, chỉ nói một câu: "Đưa
chứng minh thư ra đây để đăng kí! Thích khu hút thuốc hay không hút thuốc!"
Người đó lại gõ thêm hai cái lên mặt bàn.
Thư Tuấn vẫn không ngẩng đầu lên, mà người đối
diện anh ta cũng kiên nhẫn đến lạ, đợi Thư Tuấn K.O knock
out đối thủ mới lên tiếng.
"A Tuấn."
Giọng nói trong trẻo tạo thành sự tương phản rõ
rệt so với quán net tràn ngập tiếng chơi game ồn ào.
Thư Tuấn ngẩng đầu lên, giật mình ném phắt điện
thoại, đứng dậy.
"Anh… anh Lân? Anh đến chơi net à?"
Diệp Lân trước mặt mặc áo hoodie rộng rãi và quần
dài, hai tay đút trong túi, mỉm cười nhìn ông chủ quán net Thư Tuấn, trong trẻo
rạng rỡ.
"Anh không tới chơi net. Anh tới hỏi cậu còn
nhớ hai người cậu định chặn ở đầu ngõ lần trước không?"
"Sao? Hai thằng nhãi đó làm anh Lân mất hứng
à? Lần trước đáng lẽ em phải dần chúng nó một trận mới phải!"
Vừa nhắc tới hai người họ, trong lòng Thư Tuấn
liền bùng cháy.
Ai cũng bảo nhịn một tí cho lòng thanh thản, Thư
Tuấn chỉ cảm thấy nhịn một tí càng nghĩ càng cú.
Diệp Lân phì cười, lắc tay: "Không không, họ
không đắc tội anh. Cậu cũng không biết tên chúng nó phải không?"
"Chắc chúng nó cũng từng đến quán em chơi,
muốn tìm xem hai đứa nó tên gì rất dễ, nhưng cụ thể phải đi tìm chúng ở đâu…
thì em không biết. Đồng phục các trường cấp ba đều na ná nhau. Hơn nữa dạo này
hai thằng nhãi đó không dám lên mạng."
"Thế thì thôi." Diệp Lân quay người bỏ
đi.
Thư Tuấn nhìn bóng lưng của Diệp Lân đến độ xuất
thần.
Từ trước đến nay Diệp Lân không có việc gì thì sẽ
không đến, xem chừng hai thằng nhóc đó gặp phải phiền phức lớn rồi.
Vừa bước ra khỏi cửa quán net, điện thoại trong
túi Diệp Lân liền đổ chuông, cái tên hiển thị trên màn hình là "Thái
Bạch Kim Tinh".
Ngẩng đầu đón gió đêm, hắn cúi đầu mỉm cười, dựa
vào hàng rào ven đường, nhận điện thoại.
"Alo, lão Bạch…"
"Thầy là huấn luyện viên của em đấy, rốt
cuộc cậu có thể lễ phép tí không hả!"
Giọng nói trưởng thành pha lẫn chút phóng khoáng
vọng tới từ đầu bên kia.
"Huấn luyện viên Bạch, tối nay lại uống quá
chén ở chỗ nào rồi hả?"
Bạch Cảnh Văn, huấn luyện viên đội bơi đại học Q
của bọn họ, từng là thành viên đội tuyển quốc gia, thời đó ông cũng từng đạt
được thành tích vô cùng chói mắt. Chỉ có điều tính cách quá phóng khoáng, mê
rượu, uống say rồi ngâm hai câu thơ chẳng đầu chẳng đuôi, cái gì mà "Đồng
xanh bát ngát núi đồi, Mênh mông sông nước chảy ngoài bãi hoang", "Mây
mù vây kín trước trận tiền, đằng đằng sát khí trường hồng đổ", được ca
tụng là Lý Bạch dỏm, biệt danh là "Thái Bạch Kim Tinh".
Nhà thơ Lý Bạch lấy tên tự là Thái Bạch.
"Diệp Lân, em có thể khống chế bản thân,
trước đây em chỉ cần dốc hết sức mình là… nói thế nào nhỉ, tạm gọi là "như
đi vào cõi thần tiên" vậy! Nhưng lần này thì không. Điều này cũng nói lên
rằng em đã vượt qua giai đoạn này rồi. Trở về đi." Giọng nói vốn phóng
khoáng của Bạch Cảnh Văn giờ nhẹ nhàng hơn hẳn.
Diệp Lân giơ cặp kính bơi đó lên, nhìn cảnh đường
phố trước mặt qua mắt kính bơi, mơ hồ và âm u.
Xem ra cặp kính bơi này đã được cậu nhóc đó dùng
một thời gian dài rồi.
"Em còn chưa vượt qua giai đoạn này. Lần này
chỉ là gặp may mà thôi… Lão Bạch, em chợt nghĩ em xuất hồn không phải là vì em
cố gắng quá sức, mà hoàn toàn là vì sức lực của em không được tập trung."
Diệp Lân nhắm mắt, nhớ lại trận đấu với cậu nhóc
kia.
"Hôm nay, lần đầu tiên em được trải nghiệm
cảm giác nước khác với bình thường. Nó đỡ cậu bé đó như thế nào, đẩy cậu ấy lên
ra sao, lại bao bọc cậu ấy, chảy xuôi theo cơ thể của cậu ấy… Em giống như phát
điên vậy… Em hoàn toàn quên mất việc phải dốc hết sức mà bơi, chỉ là không muốn
để cậu ta bắt kịp mình mà thôi."
"Diệp Lân, về đội, em sẽ gặp được rất nhiều
đối thủ khiến sức lực em tập trung."
"Chuyện đó khác. Lạc Ly và Gia Nhuận đã rất
lợi hại rồi, nhưng thi đấu với bọn họ em vẫn xuất hồn, nếu không phải Lạc Ly
phát hiện ra em sai sai, em đã chết đuối trong bể bơi từ lâu rồi. Thế nhưng
cuộc đọ sức hôm nay, em cảm nhận được tất thảy của cậu bé đó. Cậu ấy rất cố
chấp, cậu ta khiêu khích em không chỉ là vì muốn thắng em, nhưng em không biết
rốt cuộc là vì sao."
"Xem ra "cậu nhóc" mà em nhắc tới
rất thú vị. Cậu ta bao tuổi rồi? Em gọi cậu ta là "nhóc", lẽ nào là
học sinh cấp hai?"
"Không phải, cậu ấy là học sinh cấp ba, chỉ
có điều nhìn dáng vẻ nghiêm túc khiêu khích em của cậu ấy, giống như một đứa
nhóc, hơi đáng yêu tí thôi."
"Diệp Lân, xem ra em không cam lòng tẹo nào."
Trong giọng nói của huấn luyện viên Bạch là ý cười rõ rệt.
"Không cam lòng? Em đã thắng cậu ấy mà."
"Em thắng được cậu ta, thế nhưng trong hai
mươi hai giây ngắn ngủi đó, cậu ta đã chi phối đầu óc của em."
Đồng tử của Diệp Lân hơi run rẩy.
"Cuối cùng tặng em một câu." Có tiếng
mở lon vọng tới từ đầu bên kia, chắc hẳn Bạch Cảnh Văn lại khui một lon bia, "Người
khác thì thầy không biết, nhưng em… nếu giữ chấp
niệm với ai đó, thì nhất định sẽ gặp lại."
Chấp niệm là ý niệm cố chấp tồn tại trong
lòng người, là sự day dứt khi đánh mất điều gì đó, hay là những mong muốn mà
không thể thực hiện được… nó tạo ra cho con người một vết tích để mỗi khi nghĩ
đến lại đau đáu một nổi niềm không biết bao giờ giải tỏa.
Âm cuối vừa dứt, cuộc gọi cũng nhanh chóng kết
thúc.
Diệp Lân nhìn điện thoại, bất lực cười, thấp
giọng nói: "Gặp lại thì sao… Chưa biết chừng trong mắt cậu ta, em chính là
một tên quái gở."
Bắt đầu từ thuở thơ ấu, sau khi ngủ Diệp Lân sẽ
thường xuyên nằm mơ, mơ thấy mình biến thành động vật sống trong nước, có lúc
là một con cá nhỏ, có lúc là một con tép, bơi lội trong vùng nước vô tận, nếu
xui xẻo thì bị cá lớn nuốt mất ngay, hắn sẽ giật mình tỉnh dậy.
Sau này, một hôm nọ, hắn mơ thấy mình biến thành
một con cá mập, bị thợ săn cắt đứt vây cá, nỗi đau cắt da cắt thịt khiến hắn
hét lớn mà tỉnh dậy, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.
Comments
Post a Comment