Chương 4: Ai là lừa, ai là ngựa

"Ồ, cấp ba à! Nhóc, chúng tôi đấu với cậu một ván, có hứng không?"

"Có hứng, nếu tôi thắng thì được cái gì?" Hạ Trí gảy mũ bơi.

Lâm Tiểu Thiên sững người, bật cười: "Cậu bảo thắng hết mấy người bọn tôi ấy à?"

"Đúng thế."

"Cậu có biết bọn tôi là ai không?"

Lâm Tiểu Thiên ra vẻ "Thằng nhóc này không biết trời cao đất dày là gì".

"Người đội bơi đại học Q."

Đội tuyển bơi đại học Q là một đội mạnh trong số các đội bơi của các trường đại học, năm ngoái thầu hết giải nhất mấy nội dung bơi bướm bơi ếch dành cho nam trong giải Vô địch các trường đại học toàn quốc, nếu không phải do Diệp Lân tạm thời nghỉ thi đấu, nội dung bơi tự do cự li ngắn tạch cả, thành tích của đại học Q sẽ càng chói sáng hơn nữa.

"Cậu biết bọn tôi là ai, mà còn dám nói lời này?" Lâm Tiểu Thiên cảm thấy thằng nhóc trước mặt đúng là thú vị.

Nét mặt Hạ Trí chưa từng thay đổi lấy một chút.

"Không đọ thử, sao biết được ai là lừa ai là ngựa?"

Diệp Lân đang ngồi trên ghế cách đó xa xa nghe thấy lời của Hạ Trí, mím môi cười.

"Được lắm, nếu cậu thua cũng chẳng sao cả, nếu cậu thắng thật, thì muốn gì nào?" Lâm Tiểu Thiên hỏi.

Hạ Trí trỏ về phía Diệp Lân, nói: "Nếu tôi thắng các anh, tôi muốn đấu với anh ta ở đây."

Lâm Tiểu Thiên ngẩn người, cười toe toét, y quay người lại, cao giọng nói: "Anh Lân!! Anh nghe thấy chưa! Nếu người ta mà thắng được bọn em thì sẽ đấu với anh đó!"

"Được thôi." Diệp Lân vẫn đang cười, tháo khí trong phao bơi hình con vịt của đứa bé ra.

Đây rõ ràng là không cho rằng Hạ Trí thắng được, chuẩn bị đưa thằng bé rời khỏi bể bơi bất cứ lúc nào.

Sầm Khanh Miễn kéo Hạ Trí: "Anh giai à… Người ta là dân chuyên, mày là dân nghiệp dư, nếu thua là đồ con lừa đó!"

"Đừng kéo quần bơi của tao." Hạ Trí không hề bị lay động.

"Được, vậy ai vào chỗ nấy đi, đừng lãng phí thời gian!" Lâm Tiểu Thiên nhìn về phía Diệp Lân, gào lên, "Anh Lân!! Anh muốn bọn em đấu cái gì?"

"Năm mươi mét bơi tự do đi." Diệp Lân chống cằm, vừa trêu chọc cháu trai, ánh mắt lại lướt qua vai cháu, nhìn về phía Hạ Trí.

Thằng nhãi cấp ba này, vóc người rất tốt, đặc biệt là phần eo lưng, là loại cơ bắp săn chắc không phô trương, chắc chắn có sức bùng nổ rất mạnh mà Diệp Lân luôn tán thưởng.

"Hầy, nhìn đẹp thật… hơi quen quen."

Dáng người có thể lọt vào mắt xanh của Diệp Lân không nhiều, đội trưởng đội bơi đại học Q, Lạc Ly, là một người, Trần Gia Nhuận bị thương làm ổ trong phòng ngủ chơi điện tử là một người nữa.

Mà thằng nhóc mặt xụ này cũng được coi là thêm một nhỉ.

Trực giác của Diệp Lân mách bảo hắn, cậu học sinh cấp ba này không hề dễ đối phó đâu.

Chỉ có điều nếu cậu học sinh này lợi hại thật, thì đáng lẽ bọn họ phải từng nghe qua tên cậu ta từ lâu rồi chứ, cậu ta không thể chẳng tham gia cuộc thi nào suốt ba năm cấp ba chứ?

Thú vị thật…

Cõi lòng tĩnh lặng như mặt nước tù của hắn thế mà lại kì vọng thằng nhóc này có chút gì đó khác biệt.

Trên mặt Hạ Trí vẫn không có biểu cảm gì, chỉ cầm đồng hồ bấm giờ của Sầm Khanh Miễn, lắc lắc về phía Diệp Lân.

"Này!! Anh đã gây ra trận đấu này, lẽ nào chỉ đứng trên bờ nhìn thôi à? Tôi nghi ngờ anh chẳng chờ bọn tôi bơi đến bờ đã ôm bé con lỉnh mất rồi ấy!"

Đứa bé ngẩng đầu lên nói: "Cậu út ơi! Sao anh ấy biết được vậy!"

Trẻ con không nói dối, bể bơi lại yên tĩnh, giọng nói đứa bé không lớn nhưng mọi người đều nghe thấy cả.

Mấy người Lâm Tiểu Thiên sầm mặt, ai dè Diệp Lân lại lên kế hoạch như vậy thật.

Diệp Lân nhìn Hạ Trí, dáng vẻ của cậu tựa như một con thú nhỏ kiêu ngạo không biết trời cao đất dày là gì, đang khiêu khích hắn, lại như mời gọi hắn.

Diệp Lân đứng dậy, bước tới, chậm rãi tới trước mặt Hạ Trí.

Hắn cao hơn Hạ Trí một chút, cầm lấy đồng hồ bấm giờ từ trong tay cậu, cười nói: "Được thôi, tôi đếm một hai ba, các cậu xuống nước. Tôi chẳng đi đâu cả, xem xem trong các cậu ai là lừa ai là ngựa."

Mấy người Hạ Trí và Lâm Tiểu Thiên bước lên bục xuất phát.

Họ điều chỉnh tư thế, Hạ Trí dùng tư thế nhún, một chân đạp trên bục xuất phát, một chân ở đằng sau, hai chân đều dùng lực.

Tâm tư của Hạ Trí lúc này và lúc nói chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cậu lúc này chẳng để ý đến gì hết, chẳng có gì quan trọng, chỉ là không quen nhìn cái loại thái độ lôi bất cứ ai ra làm lá chắn của Diệp Lân.

Khi Diệp Lân nói dứt lời, đi đến lấy đồng hồ bấm giờ, Hạ Trí chợt ý thức được – mọi thứ đều là thật.

Cái người mà cậu từng nghiên cứu vô số lần, ngay cả đi ngủ cũng muốn quyết phân thắng bại với, đang ở ngay trước mặt cậu!

Tim cậu đập dồn như trống, máu chảy sắp làm lồng ngực nổ tung rồi, bảo cậu không căng thẳng sao được?

Căng thẳng thích hợp có thể kích thích adrenaline.

Thế nhưng căng thẳng quá mức sẽ làm rối loạn phản ứng của cậu, cũng sẽ phá hỏng nhịp khi bơi.

Hạ Trí lặng lẽ hít thở sâu vài hơi, bình tĩnh lại.

Đừng mong muốn gì cả, chỉ cần thắng là được.

Diệp Lân đứng ở một bên đường bơi vẫn luôn nở nụ cười thờ ơ, hắn nhìn ra Hạ Trí mặt không biểu cảm đang căng thẳng.

Quả nhiên, nếu không có kinh nghiệm thi đấu, bị kẻ địch mạnh bao vây làm sao mà không căng thẳng cho được?

Có điều chưa đến ba giây sau, từ phần lưng căng chặt của Hạ Trí là có thể nhận ra, cậu đã điều chỉnh lại nhịp thở rồi.

Hơn nữa từ đường nét miên man từ lưng đến chân, Diệp Lân nảy sinh một loại linh cảm rằng có thứ gì đó từ sâu thẳm trong lòng sẽ bị đối phương phá toạc ra.

"Mộttt! Haiii! Baaa!"

Âm cuối vừa dứt, Hạ Trí liền bật nhảy, bước nhảy của cậu không có gì chênh lệch với người khác, nhưng khoảng cách tiếp nước dường như xa hơn mười mấy phân so với Lâm Tiểu Thiên.

Trong khoảnh khắc tiếp nước, tư thế trơn tuột như cá chuồn, đó là một vẻ đẹp độc đáo, tràn đầy sức mạnh nhưng không có sự quyết tuyệt của thiêu thân bay vào lửa, ngược lại giống như quay về vòng ôm của nước.

Ánh mắt của Diệp Lân bám theo bóng hình đó, trong đầu Hạ Trí lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại bản năng.

Cậu khoát tay rẽ nước, lấy hơi, bám sát Lâm Tiểu Thiên ở đường bơi bên cạnh.

Năm mươi mét rất ngắn ngủi, nhưng trong khoảng thời gian ngắn này phải bùng nổ hết thảy mới có thể thắng được!

Động tác gạt nước của hai tay cậu mang một sức lực không thể chống cự, nhịp thở và động tác rẽ nước được kết hợp nhịp nhàng, sau một cú quay vòng, cậu đã đuổi kịp Lâm Tiểu Thiên ở đường bơi bên cạnh!

Sầm Khanh Miễn kích động không thôi, hét toáng lên: "Hạ Trí cố lên! Hạ Trí cố lên!"

Lâm Tiểu Thiên tuyệt đối không ngờ được, mình đã được đào tạo bao nhiêu khoá chuyên nghiệp ở đội tuyển bơi đại học Q, thế mà lại bị cậu học sinh cấp ba vô danh bám sát gót, y hít đầy một hơi rồi khoát mạnh về phía trước.

Hạ Trí lúc này đột ngột tăng tốc, nhịp rẽ nước bỗng tăng vọt, cậu vượt qua Lâm Tiểu Thiên ở mười mét cuối cùng, lúc này người khiến cậu có thể kiên trì không bị hụt hơi chính là Diệp Lân mà cậu tưởng tượng trong đầu.

Diệp Lân ở ngay trước mắt cậu, cậu dường như nghe thấy tiếng rẽ nước của hắn, cảm thấy dòng nước chảy tới từ phía Diệp Lân.

Dù cho cơ bắp đang đau nhức, dù cho lồng ngực tắc nghẹn lại, Hạ Trí vẫn dốc sức lao về phía trước.

Diệp Lân đang quỳ trên bờ nhìn bóng người trong nước đó, chỉ cảm thấy ánh mắt mình bị kéo đi, nước trong bể tồn tại không phải là để ngăn cản cậu thiếu niên ấy, mà là để hoàn thiện cậu.

Trong giây phút Hạ Trí lao tới bờ, tay phải chạm vào tường, Diệp Lân vô thức ấn đồng hồ bấm giờ, hắn nhìn cậu thiếu niên trong nước vươn người lên, nước nhỏ tí tách từ trên người cậu xuống, tựa như vượt mọi chông gai để đến đây.

Cứ thế mãnh liệt lao vào tầm mắt của Diệp Lân.

Hạ Trí đang điều chỉnh lại nhịp thở, cậu nâng kính bơi lên, lau sạch nước trên mặt, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Lân đang quỳ một gối bên bờ.

Diệp Lân trước đây chưa từng nhìn cậu cho kĩ, đó là một khuôn mặt vừa đẹp trai vừa mang vẻ phấn chấn của thiếu niên.

Khi sự kiên cường và tính trẻ con hoà vào làm một, giống như một thứ trái cây còn non xanh vậy.

Khiến người ta muốn thừa lúc nó còn chưa chín hẳn mà hung tợn cắn một miếng, cảm nhận thịt quả còn căng đầy và âm thanh giòn tan ấy.

Hạ Trí ngước mắt lên, trong veo đến độ khiến người khác không phân biệt nổi ranh giới giữa nước bể và ánh mắt của cậu.

Chẳng cần có người nói cho cậu kết quả, Hạ Trí liền cười rạng rỡ, ngón tay gõ vào thành bể: "Này! Xuống đấu đi!"

Diệp Lân không nhúc nhích, hắn chỉ cảm thấy cái phần tối tăm ấm thấp đã rỉ sét sâu thẳm trong lòng… đột nhiên bị đánh bóng một cách thật hung dữ, dù cho hắn có muốn che giấu, thì cũng đã lờ mờ lộ ra sự sắc bén.

"WTF! Không phải chứ! Bọn mình thua thằng nhóc đó thật?"

Lâm Tiểu Thiên lau nước, điều chỉnh lại nhịp thở, lúc nãy còn ở trong nước y bị sốc thật, suýt thì bơi đến độ nổ cả phổi mà cũng không thắng được thằng nhãi này – không logic tí nào!

Sầm Khanh Miễn lúc này cũng vô cùng kích động!

Mới nãy Hạ Trí bước vào mười lăm mét cuối cùng, cứ như được lắp mô tơ vậy, đẹp trai quá thể!

"Sao, không dám à?" Hạ Trí ngẩng đầu, nhìn Diệp Lân trên bờ.

Ngẩng đầu nhìn hắn từ góc độ này, cậu vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí toả ra từ quanh người Diệp Lân, đè ép tầm nhìn, nghiền nát thần kinh, dẫu cho Diệp Lân lúc này đang rất yên lặng, không hề dùng sức.

"Được thôi. Có điều cậu vừa bơi hết năm mươi mét, mất rất nhiều sức, thua tôi thì đừng có khóc ăn vạ đấy."

Diệp Lân cười nói.

"Tôi chẳng bao giờ khóc lóc ăn vạ hết." Hạ Trí cười.

Có phần thẳng tuột, đa phần là ngây thơ.

Diệp Lân đứng dậy, hoạt động bả vai một chút, đường nét eo lưng hắn một khi đã căng chặt thì nhìn rất đẹp mắt.

Đó là một tỉ lệ rất nho nhã, và đường nét cực kì mạnh mẽ.

"Cho cậu hai mươi phút lấy lại sức." Diệp Lân vứt đồng hồ bấm giờ cho Lâm Tiểu Thiên, "Vòng này, mày làm trọng tài."

Lâm Tiểu Thiên liếc nhìn số trên đồng hồ bấm giờ, đồng tử nở rộng. "Trình… trình độ này có thể lọt vào top 3 trong đội…"

Sầm Khanh Miễn đứng một bên kích động gần chết.

Trong vô số những ngày tháng Hạ Trí xem đi xem lại video về Diệp Lân thi đấu, bên cạnh còn có cả Sầm Khanh Miễn cầm điện thoại chơi điện tử.

Thành tích bơi năm mươi mét, một trăm mét, và một trăm mét hỗn hợp tốt nhất của Diệp Lân, người xem không phải fan hâm mộ là Sầm Khanh Miễn đều thuộc nằm lòng.

Cậu ta lúc này giống như một bà mẹ già, chốc thì đưa khăn lông cho Hạ Trí, chốc lại lau kính bơi cho cậu.

"Hạ Trí! Hạ Trí! Mày sắp thi đấu với Diệp Lân đó! Kích thích quá đi!"

"Mày kích thích cái gì? Có phải Olympia đâu!"

Hạ Trí cảm thấy Sầm Khanh Miễn chạy tới chạy lui nhìn hơi ngứa mắt, một phát ấn thẳng đỉnh đầu cậu ta, ép cậu ta ngồi xuống ghế bên cạnh bể bơi.

"Mày ngồi im cho tao."

Comments