Chương 17: Bình tĩnh

Trong nháy mắt mặt cậu nóng bừng.

Nhưng chất liệu quần bơi quá trơn, Hạ Trí không túm được hai mép vết rách, chỗ rách đột ngột to hẳn ra!

Cả ngàn chữ Đờ mờ chạy qua đầu cậu như điên.

Diệp Lân cách đó không xa chẳng có động tĩnh gì, chỉ nhìn cậu.

Dù cho Hạ Trí nghĩ đều là nam cả, lúc bơi có tí "chuyện ngoài ý muốn" cũng chẳng có gì to tát. Nếu là đụng phải Sầm Khanh Miễn, chỉ sợ mình đã đá văng cái quần bơi rách phiền phức này từ lâu rồi lên bờ thẳng luôn.

Nhưng Diệp Lân yên lặng như vậy khiến Hạ Trí không hiểu sao lại thấy bất an.

Bất thình lình, Diệp Lân chợt bơi lại gần, tốc độ nhanh đến nỗi làm cậu liên tưởng đến cá mập săn mồi.

Tay hắn kéo thật mạnh cái chỗ sắp rách trên quần bơi của Hạ Trí, nụ cười ở khoé môi xấu xa đến nỗi khiến người ta phải phẫn nộ!

Lửa giận của Hạ Trí xông thẳng lên đỉnh đầu.

Đụ – anh còn giỡn à! Ông đây giết giờ!

Hạ Trí giơ chân định đá vào vai Diệp Lân, nhưng thăng bằng dưới nước không được như trên bờ, mặt hắn đã sáp tới.

Trong giây phút đó Hạ Trí cảm nhận được chóp mũi của Diệp Lân… tiếp theo là kính bơi của hắn đụng vào bụng mình, tương phản với cảm giác lạnh lẽo của cặp kính bơi là sự mềm mại của chỗ nào đó.

Tai Hạ Trí kêu ong ong, trái tim vỡ oà.

WTF!

Một dòng máu ùa xuống, Hạ Trí suýt nữa thì nổ tung.

Diệp Lân nổi lên bờ, Hạ Trí cũng trồi lên mặt nước theo.

"Không liên quan đến tôi! Là anh tự làm tự chịu nhá!"

Hạ Trí cao giọng nói, hai mắt tròn xoe, cậu biết trạng thái của mình rất nguy hiểm, càng cố kìm nén, tốc độ máu chảy càng tăng cao, sục sôi như muốn nổ tung, đốt cháy cả cái bể bơi này.

Diệp Lân nhìn dáng vẻ đó của cậu mà phì cười.

"Em… cái vẻ bị ức hiếp bắt nạt đó là sao hả! Người thiệt thòi là anh, người được lợi là em đó!"

"Gì cơ? Ông đây chiếm lợi gì của anh?" Hạ Trí thật lòng muốn tẩn Diệp Lân.

Sao Diệp Lân lại thế này? Diệp Lân mỉm cười với phóng viên trên TV đâu mất rồi? Hot boy thủ khoa dịu dàng lịch sự trong truyền thuyết ở cấp ba trực thuộc đại học T đâu mất rồi?

"Em nói em chiếm lợi gì của anh?"

Ngón tay của Diệp Lân chạm nhẹ vào môi một cái, bỗng nhiên cái bầu không khí vốn đã lạnh hẳn trong nháy mắt lại trở nên nóng bỏng.

Hạ Trí nghiến răng: "Anh còn chơi tôi nữa ông đây sẽ dìm chết anh."

"Chill cái nào."

"Chill cái củ cải!"

"Anh bảo là bìu…" Diệp Lân kéo dài giọng.

"Tôi thấy anh là cái bìu dái ấy, cực kì chắc chắn!"

Diệp Lân đột nhiên im lặng chẳng nói gì nữa. Hạ Trí cau mày.

"Anh lại đang nghĩ ra trò gì xấu xa nữa?"

"Anh chỉ là cảm thấy, em gào thét tức giận như thế này khá là đáng yêu."

Diệp Lân mỉm cười, trong giọng nói hoà lẫn chút thèm muốn đối với Hạ Trí.

Nhìn dáng vẻ của Diệp Lân, sự quẫn bách bé tí teo của Hạ Trí liền bay ra khỏi dải Ngân Hà luôn.

Thối nửa là thối, thối cả cũng là thối, mất mặt thoải mái đi!

Cùng là quần bơi năm tệ một cái, tại sao quần của Diệp Lân lại không rách!

Cậu tiện chân đá văng cái quần rách, dùng sức bơi về phía Diệp Lân.

Diệp Lân hiển nhiên là biết suy nghĩ của cậu, lập tức quay người bơi về phía thành bể.

Đúng lúc Diệp Lân tới được mép bể bơi, Hạ Trí cũng đến được đằng sau hắn, giật phắt cái quần bơi của hắn.

Hạ Trí co một chân đạp lên vách bể cạnh eo Diệp Lân, kéo một cái.

Cậu mong đợi thật sự có thể nghe thấy tiếng cái quần rách toạc, nhưng lại chẳng ích gì.

Ngọn lửa giận xộc thẳng lên đầu, Hạ Trí ngoi lên mặt nước hít một hơi thật sâu, thế mà Diệp Lân lại không thừa cơ trèo lên bờ, mà quay người lại, thong dong dựa vào thành bể bơi.

"Anh đợi đó!"

Hạ Trí lại lặn xuống, dùng đủ cách kéo quần bơi của Diệp Lân, nhưng nó không chịu rách!

Diệp Lân cúi đầu nhìn Hạ Trí nghĩ đủ cách ở mọi góc độ dưới nước, lúc ban đầu miệng còn nở nụ cười, cuối cùng không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Bên này, Hạ Trí lúc thì kéo, lúc thì vặn ba trăm sáu mươi độ, còn ngón tay của Diệp Lân nhẹ nhàng gẩy những ngọn tóc bồng bềnh của cậu.

Tóc tơ không ngừng lướt qua đầu ngón và kẽ ngón tay của Diệp Lân, sâu trong lòng hắn rất ngứa, hắn vô thức hạ tay xuống, miết vành tai Hạ Trí một cái.

Hạ Trí cáu chết đi được, bị Diệp Lân miết như vậy, cậu bỗng hoàn hồn.

Cậu ngoi lên mặt nước, lau nước trên mặt mình, hung dữ nói: "Đờ mờ anh mặc quần bơi của mình hả? Sao mà quần của tôi thì rách dễ như thế!"

Vừa ngước mắt lên, Hạ Trí mới phát hiện ra mình dựa quá gần Diệp Lân, đối phương đã cười rất lâu rồi, cái vẻ mặt như nhìn con nít đó khiến cậu thực sự rất khó chịu.

"Anh… anh phát hiện trêu em, nhỡ có chuyện gì thì chẳng có cái quần nào dùng được."

Hạ Trí phản ứng lại sao mình lại ấu trĩ đến thế, cậu đẩy mạnh Diệp Lân ra, nói một câu: "Cút lên."

"Không thi nữa à? Không thử xem ván cuối có thể thắng được anh hay không sao?"

Diệp Lân không đứng dậy, mà nhìn theo Hạ Trí quay người trèo lên thang.

Nước nhỏ tí tách, đường nét phần lưng và eo của cậu tựa như một tác phẩm nghệ thuật từ dưới nước vươn lên, chỗ hõm trên eo dường như đang đợi cái gì đó san phẳng, cậu thậm chí định đứng dậy mà chẳng đề phòng tí nào.

Diệp Lân bất động dựa vào bể bơi, nhưng hắn vô thức hất cằm, ngay cả hơi thở cũng nghẹn lại nơi cuống họng.

Thế nhưng ngay giây phút đó, Hạ Trí lại đột nhiên lùi về nước, một hơi bơi ra giữa bể, nhặt lại cái quần bơi đã rách toạc tròng vào người, buộc chỗ mép lại.

Mặc dù hơi nực cười nhưng thứ Diệp Lân muốn nhìn đều bị che kín lại rồi.

"Quần bơi của tôi đã thành ra thế này rồi, bơi cái củ cải à. Hay là anh cởi quần của anh ra đưa tôi mặc?"

"Có thể mua quần bơi ở máy bán hàng tự động đằng kia." Diệp Lân hất cằm.

Hạ Trí quay người lại, ánh sáng trong mắt quá rõ nét.

"Thật? Không phải là năm tệ một cái đó chứ?"

"Ừm."

"Năm tệ thì năm tệ, có điều tôi không mang tiền." Hạ Trí nhìn về phía Diệp Lân.

"Quét mã thanh toán."

Diệp Lân lập tức chống tay trèo lên bờ, đi về phía phòng thay đồ.

Hạ Trí dùng một tay xách quần bơi của mình, đi theo sau hắn.

Không ngờ trong phòng thay đồ lại có máy bán hàng tự động thật, Hạ Trí cúi đầu nhìn, còn bán quần bơi thật luôn!

Diệp Lân ngoái đầu, nhìn dáng vẻ nghiêm túc tìm tòi của Hạ Trí, ánh mắt men theo gáy cậu nhìn xuống dưới, cuối cùng đáp ở cái quần bơi đó, viền eo thon dài biến mất sau lớp quần, chỉ còn lại chỗ hõm ấy.

"Ván thứ ba, rốt cuộc anh muốn thi cái gì?" Hạ Trí hất cằm.

"Em đúng là sung sức." Diệp Lân khẽ cười, "Ván thứ ba, không phải là tám trăm mét cũng không phải một nghìn năm trăm mét. Anh cho em một cơ hội, trước khi cả hai đều không bơi nổi nữa, em bơi được trước mặt anh, thì coi như em thắng."

Hạ Trí nhìn Diệp Lân, khoảnh khắc đó cậu không biết Diệp Lân có phải đang đùa hay không, nếu một giây tính luôn như vậy, thì đây chính là thử thách về cả sức bùng nổ và độ kiên nhẫn.

Hơn nữa khác với tám trăm mét hay một nghìn năm trăm mét, các cuộc thi về cự li vừa và dài chú trọng đến phân phối thể lực hợp lí. Nhưng theo quy tắc cuộc thi này của Diệp Lân, họ sẽ bơi với tốc độ nhanh nhất ngay khi vừa bắt đầu, tới tận khi mất dần thể lực, tốc độ không ngừng giảm xuống.

Quả là tự sát dưới nước.

Nhưng điên cuồng như thế khiến Hạ Trí cảm thấy, đây mới là Diệp Lân.

Một Diệp Lân chỉ muốn thắng đối thủ trong cự li hữu hạn thì quá tầm thường.

"Quất hay không? Không thì về nhà cày đề thôi." Diệp Lân cất tiếng.

Hạ Trí lại thấy hưng phấn một cách vô cớ, cậu gõ khớp ngón tay lên tấm kính của máy bán hàng tự động: "WeChat của tôi không có tiền, anh mua hộ tôi, rồi tôi sẽ trả lại sau."

Mặc dù là đáp án trong dự đoán của Diệp Lân, nhưng niềm vui không hề giấu giếm trong đáy mắt Hạ Trí cũng khiến hắn thấy vui theo.

Khi mọi quy tắc đều bị phá vỡ, khi thắng thua không còn được quyết định theo lẽ thường, đây là lần đầu tiên Diệp Lân bơi với một người không vì thắng bại, mà là thuần tuý cảm thấy rằng, bơi cùng người này rất là thoải mái.

Diệp Lân mua quần bơi và kính bơi mới cho Hạ Trí, cậu cầm quần bơi vào gian thay đồ. Diệp Lân đứng ngay ngoài cửa gian, nghe tiếng bao nilon bị xé vọng ra từ bên trong, hắn thậm chí còn nghe thấy hai tiếng gảy quần bơi.

"Nếu cuối cùng em không còn sức bơi về, anh không cõng em đâu đó."

"Nhưng chúc em có bản lĩnh đó thật."

Diệp Lân rất muốn biết, cậu nhóc này rốt cuộc có thể khiến mình giữ được tỉnh táo trong nước bao lâu?

Tám trăm mét? Một nghìn mét? Hai nghìn mét?

Hay là sẽ tỉnh táo được mãi?

Cánh cửa mở ra, Hạ Trí cầm kính bơi bước ra ngoài.

Đây là lần thứ ba họ đứng trên bục xuất phát.

Hạ Trí vận động cổ, trước đó họ đã bơi năm trăm mét rồi, thể lực ít nhiều gì cũng bị xói mòn, trận đấu được gọi là không có quy tắc này có lẽ sẽ không kéo dài bao lâu.

Vừa xuống nước đã bùng nổ mạnh mẽ, mặt nước cuộn sóng, bọt sóng còn chưa kịp trở về đã lại trào dâng lần nữa.

Sức bùng nổ mạnh mẽ của Diệp Lân tiến băng băng trong nước, Hạ Trí cảm nhận được tất cả, trong lòng thắt lại, cậu gom đủ sức lực đuổi theo hắn.

Bơi hết năm mươi mét đầu tiên, Hạ Trí đã cảm thấy áp lực của sự xói mòn thể lực.

Năm mươi mét tiếp theo, tốc độ đã giảm sút, nhưng dù vậy Diệp Lân vẫn bơi trước mặt Hạ Trí, càng bơi thì càng cần nhiều oxy hơn.

Không biết sau bao nhiêu vòng, cảm giác nặng nề của cơ thể càng ngày càng mãnh liệt, đến khoát nước cũng lực bất tòng tâm.

Tốc độ của họ ngày càng chậm, mệt mỏi ùa tới, mỗi một động tác của cơ thể đều do bản năng thúc đẩy.

Hạ Trí đang chờ đợi, cậu biết kết cục của trận đọ sức này không phải là chìm xuống, mà là một kết cấu mới.

Mặc dù duy trì cân bằng khó đến vậy, dòng nước mà đường bơi bên cạnh truyền tới khiến Diệp Lân chưa bao giờ tỉnh táo đến vậy.

Tốc độ quạt nước của cậu nhóc trở nên chậm hơn, điều này cũng khiến Diệp Lân có thể cảm nhận từng động tác của cậu thêm cẩn thận hơn, đó là một kiểu ngoan cường hoàn hảo, đầy sức mạnh và cân bằng, còn sót lại sau khi sức bùng nổ cạn hết.

Nhìn như kiệt sức, nhưng lại mang theo sức mạnh rõ ràng đã biết không thể làm nhưng lại vẫn làm.

Lần đầu tiên, Hạ Trí cảm thấy mình rơi vào một khu vực nào đó, đó là khu vực của Diệp Lân, trong đầu cậu có một âm thanh vang lên – chính là giây phút này!

Đây là lần chạy nước rút cuối cùng của cậu – cậu vươn dài cánh tay khoát một cái, vượt qua Diệp Lân!

Khoảnh khắc ấy, nhịp tim, hơi thở và dòng nước đều như ngừng lại.

Chỉ còn Hạ Trí ở đằng trước.

Tay cậu ấn hẳn trên vách bể, nhả hơi thở bị kìm lại ra, cậu bị sặc nước.

Diệp Lân bên cạnh nhanh chóng bơi lại, hắn cũng chẳng còn sức nữa, nhưng lại đẩy Hạ Trí lên mặt nước, hai tay của cậu vít trên thành bể, vừa hít vào được một hơi rồi lại rơi xuống.

Hai người còn chẳng có sức mà thở, lồng ngực như bị nước đè chặt.

Diệp Lân nằm luôn trong nước, chầm chậm nổi lên, Hạ Trí níu ngấn nước, cuối cùng hít thêm một hơi nữa.

Đây vẫn là lần đầu tiên bơi gần chết đi được.

Trong tai toàn là tiếng nước ong ong, tim đập đến mức như muốn nhảy từ trong họng ra, sau đó bắn đầy hoa máu đỏ tươi.

Họ chẳng ai còn sức lên bờ, ít nhất hơn một phút Diệp Lân vẫn nổi bất động.

Comments