Chương 16: Dưới nước…

Hai mươi phút sau, hai người đã điều chỉnh lại nhịp thở và thể lực, đứng lên bục xuất phát một lần nữa. 

Hạ Trí tuỳ tiện vung chân mình, cười nói: "Thực ra, nếu anh muốn làm gia sư của tôi đến vậy, thì chẳng cần phiền phức thế làm gì." 

"Ồ? Vậy à?" 

"Tuần nào cũng thế, đi bơi cùng tôi một lần không phải là được sao." 

Anh sướng, tôi sướng, mọi người đều sướng! 

"Thế thì không được." Diệp Lân chỉnh lại kính bơi. 

"Có gì mà không được?" 

"Anh sợ anh sẽ phạm tội dưới nước." 

"Hả?" Hạ Trí nhíu hết mặt mày lại. 

Diệp Lân không trả lời, mà cúi thấp người xuống: "Chuẩn bị đi. Bốn trăm mét mà không thắng được anh thì em chẳng còn cơ nào đâu." 

Hạ Trí lập tức xoá sạch các suy nghĩ lung tung trong đầu, cúi người xuống. 

Khoảnh khắc tiếng chuông điện thoại vang lên, hai người đồng thời xuất phát, bay lên không rồi rơi xuống nước. 

Hạ Trí thích cái cảm giác bơi lội cùng Diệp Lân chết đi được. 

Hồi còn nhỏ, bố cậu giống như một vị thần vậy, bất kể mình có đuổi theo thế nào, bố luôn luôn bơi trước, thậm chí còn rảnh rỗi chơi xấu, quay người lại chắn trước mặt Hạ Trí. 

Sau khi bố qua đời, bơi lội trở thành chuyện của một mình Hạ Trí. 

Bất kể cậu bơi nhanh đến cỡ nào, đối thủ trước mặt mà đầu óc tưởng tượng ra đều chỉ là ảo tưởng. 

Nhưng Diệp Lân giờ phút này, bọt nước mà hắn dấy lên là thực, tốc độ của hắn là thực, tất cả mọi thứ về hắn đều là thực. 

Giống như một con cá, cuối cùng gặp được một con cá khác. 

Mỗi lần vào nước lấy hơi của Hạ Trí đều mang ý nghĩa khác. 

Hai trăm mét đầu, hai người bơi song song, ngay cả xoay người cũng có sự hiểu ngầm, thậm chí lúc đạp chân sau khi xoay người cũng giống y hệt nhau. 

Diệp Lân hiểu, đây không phải là Hạ Trí đang bắt chước mình, mà là kĩ thuật và dự đoán đối với thể lực mình của cậu nhóc này đã tương đối trưởng thành, chỉ có điều trùng hợp đến vậy, tiết tấu của họ giống y nhau mà thôi. 

Sau hai trăm mét, Diệp Lân lặng lẽ tăng tốc độ của mình từng chút một, nhưng hắn không ngờ Hạ Trí lại nhạy cảm đối với hành động dưới nước của mình đến vậy, thế mà cậu cũng từ từ tăng tốc. 

Sau ba trăm mét, Hạ Trí đã dẫn trước Diệp Lân một xíu. 

Trận tranh tài dưới nước này dần dần trở nên gay gắt, cuộc đua nước rút năm mươi mét cuối cùng bắt đầu. 

Ưu thế bé tí teo của Hạ Trí bị Diệp Lân vượt qua, bọt nước hai người dấy lên văng tứ tung trong không trung, tiếng gạt nước ban đầu liên tục không ngừng đến mười mét cuối cùng lại đồng thanh đến lạ. 

Tiếng bọt nước chồng chéo lên nhau, trong bể bơi rộng lớn giống như sóng vỗ vào bờ đá vậy. 

Kính bơi của Hạ Trí lại bị nước vào, nhưng điều này đã không còn quan trọng với cậu nữa rồi, cậu ra sức quạt nước và đẩy nước, muốn phá vỡ nhịp của Diệp Lân, đây giống như một giới hạn nhất định phải bị phá vỡ vậy. 

Khoảnh khắc tay cậu chạm vào thành bể, cậu biết Diệp Lân ở bên cạnh đã đến rồi. 

Tròn nửa phút đồng hồ, hai người chẳng nói một lời nào. 

Hơi thở nặng nề thay thế cho tiếng bọt nước đằng đằng khí thế lúc trước. 

Hạ Trí biết mình đã thua rồi, nhưng cậu không hề không cam lòng. 

Bởi cậu tin rằng, người có thể ép Diệp Lân tới mức này nhất định không nhiều. 

Điều quan trọng hơn là mỗi lần cậu bơi một mình, cậu luôn nghi ngờ… bơi lội có phải việc cậu yêu thích không? 

Tại sao cậu khát vọng, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo đến vậy. 

Thế nhưng tối nay, khi dòng máu của cậu sục sôi ùa vào trái tim, cậu khẳng định lại lần nữa: Mình thực sự rất thích bơi lội. 

"Kính cậu… lại… rò nước à…" 

Giọng nói khàn khàn mà trầm thấp vang lên. 

Hạ Trí vừa định tháo kính bơi của mình, ngón tay của Diệp Lân đã luồn vào khe hở giữa kính bơi và da thịt, nước tí tách chảy xuống từ khe hở đó, tầm nhìn của Hạ Trí ngày càng trở nên rõ ràng hơn. 

Cậu nhìn thấy Diệp Lân. 

Ánh mắt dịu dàng đó giờ đây rất âm u, Diệp Lân bất chợt giơ tay lên, khớp ngón tay của hắn sượt qua gò má Hạ Trí, lướt qua hàng mi ẩm ướt của cậu, đẩy hẳn cặp kính bơi lên. 

Cánh tay còn lại của hắn lau sạch vết nước trên gò má Hạ Trí. 

Không biết có phải do mới kết thúc bốn trăm mét hay không, đầu ngón tay của Diệp Lân ấm áp hơn mặt Hạ Trí rất nhiều, khoảnh khắc đầu ngón tay của hắn lướt qua dái tai cậu, cậu giống như bị bỏng vậy, Hạ Trí vô thức hất bay tay Diệp Lân ra. 

Giây phút ấy, cậu nhìn thấy thứ hừng hực vốn bị kìm nén kín kẽ trong cặp mắt của Diệp Lân sắp phá kén thoát ra. 

Hạ Trí nhìn thấy hầu kết của Diệp Lân chuyển động. 

Cậu linh cảm thấy nguy hiểm một cách vô cớ. 

Tựa như Diệp Lân là một con thú dữ nom có vẻ hiền lành yên tĩnh, chơi đùa với đàn con, nhưng chung quy cũng không kìm nén được lộ ra hàm răng sắc nhọn. 

"Em lại thua rồi." 

Vẻ khàn khàn trong giọng nói của Diệp Lân đã biến mất, nó trở nên dịu dàng và trong trẻo. 

"Tôi biết rồi, anh muốn làm gia sư của tôi, vậy thì làm đi. Anh đưa tôi đến thi bơi, không phải chính là để gia tăng thiện cảm của tôi đối với anh sao." 

Trên mặt của Hạ Trí không có bất cứ cảm xúc tiêu cực nào do hai lần thua cuộc liên tiếp, thậm chí lẫn trong vẻ mặt lạnh lùng kia còn có chút ý cười đắc chí. 

"À, anh hiểu cái đầu nhỏ của em đang nghĩ gì rồi." 

"Tôi đang nghĩ gì, anh nói thử xem?" Hạ Trí nhếch môi bật cười. 

Nét mặt vốn không cười nên rất đỗi lạnh lùng lập tức trở nên dịu dàng, còn mang vẻ trẻ con, khiến người ta muốn ôm cậu vào lòng. Ôm mạnh đến vỡ nát, tới tận khi cậu bật khóc thành tiếng. 

Diệp Lân thình lình quét tay qua cằm Hạ Trí một cái, cậu lập tức tóm lấy ngón tay đối phương, thầm nghĩ nếu túm được thì sẽ bẻ tay hắn ta, khiến hắn ta phải cầu xin mình. 

Nhưng Hạ Trí không ngờ rằng giây phút vừa đụng tới đầu ngón tay của Diệp Lân, không biết làm sao hắn lại bỗng nhiên túm được tay của cậu, ngón tay hắn luồn vào kẽ các ngón tay của Hạ Trí, đè thẳng lên vai cậu. 

WTF! 

Lông mày của Hạ Trí gần như dựng cả lên. 

"Em đang thầm nghĩ rằng, nếu anh làm gia sư của em, thì em sẽ có thể rủ anh đi thi bơi. Nhưng nếu em từ chối anh làm gia sư cho em, vậy thì anh và em sẽ chẳng còn bất cứ giao điểm nào nữa. Em hi vọng anh biến thành "người qua đường xa lạ" đối với em sao?" 

Diệp Lân lại gần từng chút một, cánh tay của Hạ Trí bị đối phương đè càng ngày càng chặt. 

Hắn nhìn vào cặp mắt của cậu, hắn biết thiếu niên tầm tuổi này rất hiếu thắng, sĩ diện, không chịu thua, hắn chờ Hạ Trí nổi giận, tựa như một quả pháo nổ tung vậy. 

Hắn biết mình xấu tính, biết mình hi vọng cậu nhóc này tức giận hoặc xù lông nhím đều là vì hắn, hắn sẽ có cảm giác rất thoả mãn. 

Thế nhưng cậu nhóc trước mặt lại mỉm cười, khoé môi cong lên, thậm chí còn hơi xấu xa. 

"Phải, tôi đã đồng ý để anh làm gia sư của tôi – như thế tôi sẽ có lí do hẹn anh đọ sức. Muốn tôi nghe anh giảng bài cho tử tế, vậy thì phải thắng được tôi trên đường bơi. Muốn tôi ngoan ngoãn làm bài, cũng phải thắng được tôi trên đường bơi. Số lần đấu với anh càng nhiều, tôi sẽ là người có khả năng thắng được anh cao nhất trên thế giới này. Vui chứ sao không?" 

Giây phút đó, Diệp Lân hơi hoang mang. 

Hạ Trí lại hất cằm: "Buông tôi ra." 

"Lúc em học tiểu học, đã bao giờ thích bạn nữ nào thắt bím đuôi sam chưa?" Diệp Lân chẳng có ý buông ra. 

"Chưa, nói chuyện này làm cái gì? Anh từng thích cũng chẳng liên quan gì đến tôi." 

"Lúc đó anh thấy bạn cùng bàn anh túm bím tóc của bạn nữ đằng trước, cảm thấy vừa ấu trĩ vừa buồn cười. Nhưng anh bây giờ lại đi làm việc giống như vậy. Chỉ có điều em đáng ghét hơn." 

"Cái quái gì thế?" 

"Em cắt phăng mất bím tóc rồi." 

Diệp Lân buông tay ra. 

Hạ Trí hoạt động cổ tay mình, nhìn Diệp Lân, cậu cảm thấy thằng cha này câu trước chẳng ăn nhập với câu sau, quả là bị thần kinh rồi. 

Thế nhưng Diệp Lân lại biết mình nghĩ gì. 

Mới nãy hắn muốn nhìn Hạ Trí nổi giận vì mình, nhưng cậu lại thản nhiên đến mức chẳng ngại ngùng tí nào. Y như hồi tiểu học đi túm bím tóc của bạn nữ ngồi đằng trước, muốn đối phương tức giận, bạn nữ lại đi cắt phăng bím tóc luôn. 

Vừa mất mát, vừa để ý hơn cả lúc trước. 

"Đi thôi, về giảng bài cho em." 

Diệp Lân đi về phía phòng thay đồ, nhưng Hạ Trí lại lên tiếng. 

"Anh đã nói, ba ván thắng anh hai ván thì qua. Tôi muốn biết ván thứ ba là gì. Tám trăm mét, hay một nghìn năm trăm mét?" 

Diệp Lân quay người lại, nhìn thấy Hạ Trí đang gảy mũ bơi, trên lông mi của cậu còn vương vệt nước, nó sáng long lanh dưới ánh đèn, hạt nước men theo đường viền cơ bắp ở lưng và bụng rơi xuống… 

Một hai giây trôi qua, Hạ Trí vẫn chưa nghe thấy câu trả lời của Diệp Lân, mà mũ bơi trên đầu để thế nào cũng khó chịu, cậu vừa kéo mũ bơi xuống, ngẩng đầu lên liền phát hiện ra Diệp Lân đã ở ngay trước mặt mình, đột ngột ôm chặt bả vai cậu. 

Chặt đến nỗi như muốn tạc vào xương cậu vậy. 

"Làm cái…" 

Còn chưa nói dứt câu, trước mắt Hạ Trí là trần nhà của bể bơi, bên tai vang tiếng bọt nước ào ào, cậu bị Diệp Lân ấn xuống nước. 

Phản ứng lại được mình bị đối phương mưu hại, Hạ Trí tức đến nỗi muốn lật tung cả bể bơi. 

Cậu muốn đạp tung Diệp Lân, nhưng kĩ năng bơi của hắn quá tốt. 

Diệp Lân đè một cái, lưng cậu liền chạm đáy bể. 

Hạ Trí nghiêng người muốn hất Diệp Lân ra, hắn lại dùng một tay ấn bả vai kia của Hạ Trí. 

Diệp Lân cười híp mắt nhìn Hạ Trí, cậu tức chết đi được. Hắn cố ý, trước khi đè cậu xuống nước chắc chắn đã lấy đủ hơi rồi, còn mình là bất ngờ bị kéo xuống, chưa sặc là may rồi. 

Hạ Trí muốn tìm điểm thăng bằng cho mình, lúc thấy sắp lật người, Diệp Lân bất chợt thổi một hơi về phía cậu. 

Vô số bọt nước li ti ùa tới, bắn vào mắt Hạ Trí, cậu lập tức nhắm mắt lại ngoảnh mặt đi. 

Tóc tơ của cậu nhóc mềm mại lay động trong nước, ngay cả dáng vẻ nhăn mày cũng đáng yêu vô cùng. 

Khi bọt nước tản đi, Hạ Trí phẫn nộ trừng mắt nhìn Diệp Lân, quả phun khí này của hắn, cậu không tin là hắn còn có thể nhịn thở trong nước được lâu hơn mình! 

Nhịn được khoảng ba mươi giây nữa, Hạ Trí vẫn luôn im lặng đột nhiên cong lưng dùng sức, Diệp Lân lại định đè xuống, cậu ôm quyết tâm nhất định phải lật ngửa đối phương ra, bất thình lình phun một luồng khí về phía Diệp Lân. 

Dòng nước và hơi thở của Hạ Trí ùa lên mặt Diệp Lân, đáng tiếc là không nhắm đúng vào mắt hắn, ngược lại còn đáp vào môi hắn, phiến môi Diệp Lân hé mở, một giây ngắn ngủi ấy cậu dường như đã nhìn thấy đầu lưỡi giữa hai hàm răng của hắn. 

Diệp Lân túm chặt lấy cánh tay của Hạ Trí, kéo về phía mình, cậu thấy mình sắp đập vào mặt hắn liền vội vàng ngoảnh mặt né. 

Luồng hơi này lệch rồi, Hạ Trí không nhịn thở nổi nữa, dù sao thì người gây chuyện cũng là Diệp Lân, mình cũng không phải giữ quy tắc quá, cậu túm phắt mép quần bơi của Diệp Lân, kéo ra phía khác. 

Ai dè Diệp Lân cũng kéo chặt quần bơi của Hạ Trí, hơn nữa chỉ móc đầu ngón tay vào chút đỉnh… 

Hạ Trí nghe thấy lồng ngực mình đánh thịch một tiếng, sức mạnh đang trói buộc cơ thể mình đột nhiên buông lỏng. 

Mép quần bơi của cậu thế mà toác ra một đường nhỏ li ti! 

Hạ Trí tinh mắt nhanh tay giữ chặt chỗ rách, nhưng Diệp Lân lại bất thình lình phun một vòng khí ra dưới nước. 

Bọt khí tình cờ đáp vào cái nơi ngại ngùng nhất mà cậu không che được hết. 

Comments