Chương 18: Trong đầu em nghĩ cái quái gì vậy?
Hạ Trí chẳng còn sức nói chuyện, cậu giơ tay định
túm mắt cá chân của Diệp Lân, kéo hắn ta lại gần mình, nhưng đến sức giơ tay
lên cũng chẳng có.
Thời gian trôi qua từng chút một, Hạ Trí cảm thấy
nước càng ngày càng lạnh, điều này cho thấy thể lực của cậu đã cạn kiệt, chắc
chắn không thể chịu được lâu hơn nữa.
Hạ Trí bơi đứng lại gần, túm mắt cá chân của Diệp
Lân.
Diệp Lân chợt cử động, hắn lật người lại, chậm
rãi bơi về phía thang của bể bơi. Họ đều chẳng còn sức chống tay lên bờ nữa.
Lúc dẫm chân lên thang, cơ thể của Diệp Lân lảo đảo
rõ ràng.
Thằng cha này vẫn còn sức trèo lên, Hạ Trí thì
ngay cả sức giơ tay vít thang cũng chẳng còn nữa.
Ngồi trên bậc thang cuối cùng, Diệp Lân vẫy tay
với Hạ Trí, cậu dùng một tốc độ vô cùng chậm chạp khoát nước lại gần, không để
Diệp Lân kéo mình mà tự trèo lên.
Vừa rời khỏi nước, cơ thể liền như bị đổ xi măng
vào, suýt thì ngã chúi mặt.
Hạ Trí thật sự không bước nổi bước nào nữa, nhoài
luôn người ra sàn lát gạch men, mặc kệ lạnh hay không, cậu đúng là không dậy
nổi nữa.
Diệp Lân cũng chẳng khá khẩm hơn, hắn nằm xuống
cạnh Hạ Trí.
Lồng ngực hai người phập phồng, nền nhà gạch men
lạnh đến tận xương, Hạ Trí thử dùng sức mà vẫn không dậy được.
Mí mắt cậu dính vào nhau, đến cả khớp xương cũng
run rẩy.
Từ bé đến lớp, dù là bơi đằng sau bố có thực lực
vượt xa cậu suốt một ngày, Hạ Trí cũng không có cảm giác như mình đã chết rồi
thế này.
"Lạnh quá… dậy đi…" Diệp Lân ở bên cạnh
lên tiếng.
"Có bản lĩnh… thì anh dậy coi…" Hạ Trí
muốn cứ thế ngủ thiếp đi.
Không ngờ Diệp Lân bên cạnh lại lảo đảo đứng dậy
thật.
Hạ Trí mở choàng mắt ra, nhìn Diệp Lân từ góc độ
này, đặc biệt là chỗ nào đó, đúng là khí thế bừng bừng…
Có cảm giác bị đối phương vượt qua, Hạ Trí hì hục
đứng dậy, cậu kiên trì đi được vài bước, rồi chấp nhận số phận, ngã nhào xuống
băng ghế cạnh hồ bơi.
Diệp Lân mỉm cười, chậm rãi vào phòng thay đồ,
chưa được bao lâu, chắc hắn đã mua gì đó ở máy bán hàng tự động, trên cánh tay
treo áo ngoài mà hắn và Hạ Trí vứt lên ghế trong phòng thay đồ.
Hắn vứt áo của Hạ Trí lên mặt cậu, cậu mặc nó vào
một cách chậm chạp, rồi nhìn chăm chăm vào thanh Snickers trong tay Diệp Lân.
Nhất thời, nỗi khát khao đối với nhiệt lượng khiến Hạ Trí bùng cháy, cậu giật phắt thanh Snickers trong tay Diệp Lân.
"Em đúng là đồ vô lương tâm." Diệp Lân
không cướp lại, cứ thế cúi đầu nhìn cậu.
Ngón tay của Hạ Trí run lẩy bẩy, cậu kéo bì kẹo
nhưng không xé được.
"Đưa đây." Diệp Lân ngoắc ngón tay với
cậu.
"Không đưa." Hạ Trí trả lời dứt khoát.
Cậu mở miệng cắn mép bao kẹo, ngón tay giữ
chặt thanh Snickers, vặn cổ một cái, bì kẹo liền bị xé mở ra kêu xoạt một
tiếng.
Mặt Hạ Trí hơi nhoẻn nụ cười, tay siết mặt dưới
bì kẹo để giật, sau đó cắn một miếng to, một thanh Snickers dài… mất luôn hai
phần ba.
Quai hàm Hạ Trí giần giật, vị ngọt lịm khiến cả
tinh thần và thể xác cậu lúc này rất hạnh phúc, dường như đây là giây phút công
thành danh toại.
Diệp Lân nhìn dáng vẻ của cậu, không kìm được
thấp giọng cười.
Hạ Trí không làm đến cùng, cậu vứt phần còn lại
của thanh Snickers cho hắn.
Diệp Lân mở bao ra, nhìn dấu răng chỉnh tề trên
đó, bên tai vọng tiếng của Hạ Trí: "Nếu ghét bỏ thì tôi không ngại ăn hết
đâu."
"Mơ à."
Diệp Lân ăn nốt phần còn lại.
Khác hẳn với Hạ Trí chẳng còn sức bóc kẹo, Diệp
Lân bóc bao khăn bơi dùng một lần, mở khăn ra, cúi người ấn lên đầu Hạ Trí.
"Đứng dậy, lau khô đầu đi."
Khoảnh khắc đó, Hạ Trí bắt đầu thấy áy náy.
Diệp Lân đúng là đã thể hiện sự trưởng thành hơn
Hạ Trí, bao dung và chăm sóc người khác.
"Anh mua cả một cái khăn tắm cơ à?"
"Chỉ còn đúng một cái."
"Vậy đừng đưa cho tôi hết, anh cũng mau lau
đi."
"Vậy em lau một nửa, nửa bên này để cho anh."
Hạ Trí nhận khăn tắm, đang lau đầu, ai dè Diệp
Lân lại cầm nửa còn lại lau luôn.
Cả không gian như bị cô lập bởi lớp khăn tắm mỏng
tang này, Hạ Trí vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy Diệp Lân, lúc đối phương nghiêng
mặt tới gần, không gian chật hẹp này tràn ngập mùi hương thuộc về hắn ta.
Mùi hương rất nhẹ không thể nói ra được.
Diệp Lân nghiêng mặt, tư thế này giống như định
hôn vậy, lông mi ẩm ướt như sắp quét vết nước lên mắt của Hạ Trí.
Giây phút ấy, Hạ Trí nghĩ tới xúc cảm khi môi
Diệp Lân chạm vào môi mình, mềm mại và ẩm ướt, cách một lớp vải mỏng tang, như
định hút hết máu của Hạ Trí ra ngoài vậy.
Cậu lại cảm thấy quẫn bách.
Hạ Trí buông tay ra, đưa hết cái khăn cho Diệp
Lân.
"Lại sức rồi à? Lại sức rồi thì về thôi. Hôm
nay anh còn chưa xem em giải một bài nào."
"Không phải chứ? Anh vẫn còn sức nhìn tôi
cày đề à?"
Mệt đến vậy rồi, lẽ nào không nên về ngủ luôn
sao?
"Theo kinh nghiệm của anh, khi mệt mỏi đến
một mức nhất định, tinh thần ngược lại sẽ rất tỉnh táo." Diệp Lân nói.
Hạ Trí cũng cảm thấy càng ngày càng lạnh, cậu bò
từ trên ghế dậy, cùng Diệp Lân quay lại phòng thay đồ.
Nước nóng của bể bơi đã bị cắt từ lâu, họ đều
không hẹn mà cùng quay lưng lại với nhau, thay quần áo một cách nhanh chóng.
Hạ Trí vừa mặc xong quần, còn chưa kịp ưỡn thẳng
lưng, đầu đã bị Diệp Lân xoa một cái.
"Vẫn còn ướt. Đi thôi, vào phòng thay đồ nữ."
"Gì cơ? Vào phòng thay đồ nữ làm cái gì?"
Hạ Trí trợn mắt nhìn Diệp Lân.
Diệp Lân cười vui vẻ: "Trong đầu em nghĩ cái
quái gì vậy? Trong phòng thay đồ nữ có máy sấy!"
"Ồ… vậy à."
Dù sao thì trong cả cái bể bơi cũng chẳng còn ai
ngoài hai người họ, Hạ Trí nhanh chóng theo Diệp Lân vào phòng thay đồ nữ một
cách dứt khoát.
Họ đứng sấy tóc trước bàn trang điểm.
Vừa ra khỏi bể bơi, gió đêm mang hơi lạnh ùa tới,
Hạ Trí lần nữa thấy may mắn rằng họ sấy khô tóc rồi mới ra.
Nhìn theo Diệp Lân vào phòng trực ban của bể bơi
trả chìa khoá, Hạ Trí chợt cảm thấy hắn từ trước đến giờ chưa bao giờ xa cách
đến vậy.
Thậm chí còn có một loại hiểu ngầm không biết nên
nói thế nào.
Ví dụ như khi vừa ra khỏi bể bơi, họ đề không hẹn
mà cùng nhìn McDonald’s ở đối diện, dòng chữ "Phục vụ suốt 24 giờ"
trên đó chưa bao giờ tốt đẹp đến thế.
Hạ Trí liếm khoé môi, mặc dù Snickers rất ngọt,
nhưng không cách nào bù đắp nổi sự trống rỗng trong dạ dày.
Diệp Lân không nói gì cả đã bước thẳng tới hướng
đó.
Hai người đứng trước quầy gọi đồ, Diệp Lân nói
thẳng: "Mười cái hamburger, Big Mac."
Phục vụ vốn đang ngủ lơ mơ bị đánh thức, y ngẩng đầu lên một cách không tin nổi, nhưng giây phút nhìn thấy Diệp Lân và Hạ Trí, hai cậu trai vóc dáng cao to ăn thế này cũng không khoa trương lắm.
Diệp Lân bưng đĩa ngồi xuống chỗ gần nhất, hai
người không nói tiếng nào, mở bao ra ăn luôn.
Hạ Trí mở miệng, ngoạm một phát mất luôn một phần
ba cái gọi là "Big Mac".
Cậu ngẩng đầu liếc nhìn Diệp Lân, không ngờ thằng
cha đó còn nhàn hạ thong dong thêm tương cà vào bánh hamburger.
Nhưng họ mất chưa tới mười phút đồng hồ đã tiêu
diệt hết mười cái hamburger này.
Hạ Trí ăn no xong dựa vào lưng ghế, thở một hơi
thật dài.
Nội tâm cảm thấy thoả mãn vô cùng.
Diệp Lân khẽ cười một tiếng: "Đi thôi, về
nhà nào."
Hắn ra khỏi McDonald’s, Hạ Trí theo sau, cậu nhìn
thấy ngay Diệp Lân đứng dưới cột đèn đường, nghiêng người rút một bao thuốc lá
từ túi áo ra, lắc nó lên.
Tuỳ tiện mà thoải mái.
Hạ Trí cau mày, cậu không chỉ trích tại sao Diệp
Lân là một vận động viên mà lại đi hút thuốc, mà lại hỏi: "Thuốc này có gì
đặc biệt?"
Diệp Lân nheo mắt hít một hơi, ngón tay hắn kẹp
điếu thuốc lá, ngoắc tay với Hạ Trí.
Hạ Trí vừa mới đến gần, Diệp Lân bỗng nhiên phả
một ngụm khói vào cậu.
Trong mắt hắn tràn ngập màn đêm, ánh mắt thanh
nhàn, nhưng nụ cười lại mang vẻ trưởng thành của đàn ông.
Khói thuốc quẩn quanh nơi chóp mũi của Hạ Trí rồi
tan dần.
Diệp Lân vốn cho rằng Hạ Trs sẽ cau mày lùi lại
như phải đối mặt với nước lũ hay thú hoang, thế nhưng cậu lại một mực nhìn hắn,
ghé đầu tới đầy hiếu kì, thậm chí còn khẽ ngửi ngửi.
"Đây là cái gì? Hình như có mùi thảo mộc?"
Diệp Lân cụp mắt nhìn chóp mũi của cậu, không
biết rốt cuộc là ngửi mùi khói hay muốn ngửi mùi ngực cậu, hắn kìm nén nỗi xúc
động muốn dùng sức xoa nắn cậu.
"Em không sợ anh dùng nicotine xông em à?"
"Bơi cùng anh hết một ngày, thể lực của anh
vẫn còn ở trạng thái đỉnh cao, chứng tỏ rằng anh chưa hề từ bỏ bơi lội. Nếu đã
không từ bỏ, anh sẽ không làm bất cứ chuyện gì có hại đến cơ thể của mình, bao
gồm việc hút thuốc." Hạ Trí thờ ơ trả lời.
"Loại thuốc lá này có thể khiến đầu óc anh
tỉnh táo."
"Ồ."
"Thơm không?" Diệp Lân lại thổi hơi về
phía Hạ Trí.
"Không thơm bằng mùi hamburger."
Diệp Lân bật cười.
Có lẽ bởi trong thuốc lá là thảo dược nên nó cháy
rất nhanh, chưa tới một phút đồng hồ đã chỉ còn lại đầu lọc, ngón tay của Diệp
Lân gảy một cái, đầu lọc liền bay vào thùng rác.
Hạ Trí đúng tay vào túi quần không lên tiếng,
trong lòng lại thấy hơi mừng rỡ, bởi Diệp Lân không hút loại thuốc lá có hại
đến sức khoẻ, chỉ có điều thứ thuốc lá thảo dược này có tác dụng gì, Diệp Lân
mà không nói, cậu cũng không cảm thấy cần phải hỏi.
Gió thổi bay tóc tơ trước trán của Hạ Trí, Diệp
Lân ngoảnh mặt, vừa liếc cái liền nhìn thấy nụ cười bé xíu xiu trên gương mặt
lạnh băng của cậu.
"Cảm ơn."
"Hả?" Hạ Trí không hiểu, cậu nhìn
hắn.
"Cảm ơn em đã lo lắng cho việc anh hút
thuốc."
"Tôi đâu có." Hạ Trí lập tức phủ
nhận.
"Ồ, em không lo."
"Tôi không hề lo!"
"Ừm, em không hề lo."
Thái dương Hạ Trí giần giật, cậu dằn lòng nỗi xúc
động muốn tẩn Diệp Lân.
Diệp Lân gọi một con taxi, về đến nhà vừa đúng
mười giờ tối.
"Anh giảng bài cho em một tiếng đồng hồ, em
lên tinh thần cho anh coi."
Diệp Lân bật đèn bàn học của Hạ Trí, kéo ghế cho
cậu ngồi.
Sau khi Hạ Trí ngồi xuống, trên mặt mặc dù không
có vẻ mặt gì, nhưng lại thở dài một hơi.
Diệp Lân đương nhiên bắt được biểu cảm nhỏ này
của cậu.
"Hạ Trí, kì thực thi đại học và bơi lội rất
giống nhau."
"Tôi cho phép anh rót cho tôi một bát súp gà
cho tâm hồn, nhưng tôi có quyền không uống." Hạ Trí liếc nhìn Diệp
Lân.
"Năm mươi mét, em không thắng được anh. Một
trăm mét và bốn trăm mét em cũng không thắng được anh. Thế nhưng khi anh không
cho em giới hạn về thời gian và khoảng cách, em lại thắng được anh."
Giây phút đó, Hạ Trí bỗng hiểu ra điều gì đó, ba
trận đọ sức của cậu và Diệp Lân, một trăm mét và bốn trăm mét đều không phải là
mục đích chân chính, ván cuối cùng mới đúng.
Comments
Post a Comment