Chương 13: Em thích tôi đến vậy cơ à

"Ngồi đi, ngồi đi!"

Diệp Lân ngồi ngay đối diện thầy Nguỵ, cúi đầu một cái là nhìn thấy bảng điểm của Hạ Trí ngay.

"Quả nhiên thầy Nguỵ đang đau đầu vì học sinh!"

"Hầy… Thằng bé này…"

Nguỵ Thư Bảo kể hết chuyện của Hạ Trí cho Diệp Lân, gần như nước mắt giàn giụa, nói xong còn lau khoé mắt.

"Nó là một đứa bé ngoan, chỉ là học không vào đầu. Đáng tiếc…"

"Đề thi tháng có phải phát hết rồi không ạ? Em vốn nhẽ có thể xem cho em ấy rốt cuộc là chưa hiểu chỗ nào."

"Ờ! Đề thi tháng thì hết rồi, nhưng đề thi cuối kì học kì trước thì trong khoa vẫn còn giữ bản điện tử. Em xem xem, em học giỏi như vậy, có lẽ có thể cho chút sáng kiến."

"Em sợ lỡ tàu hoả mất, không bằng in ra để em đọc trên tàu, cuối tuần này em sẽ thảo luận lại với thầy Nguỵ."

"Được! Em sẵn lòng giúp đỡ là tốt lắm rồi!"

Thế là trưa hôm ấy, khi Diệp Lân về đến phòng kí túc xá ở đại học liền nhìn thấy Trần Gia Nhuận, bạn cùng phòng kiêm đồng đội đội tuyển bơi đang ngồi trước bàn học, chơi điện tử một cách vô cùng nghiêm túc.

"Mắt cá chân của mày chưa lành à?" Diệp Lân vừa xếp quần áo vừa hỏi.

"Chưa! Lành là bị Thái Bạch Kim Tinh bắt đi tập huấn ngay! Để tao thoải mái thêm vài ngày đi!" Mắt Trần Gia Nhuận dính chặt lấy màn hình, nhìn không chớp mắt.

Trần Gia Nhuận bẩm sinh trắng trẻo, cặp mắt hơi xếch lên trên, lúc cười nheo lại thành một đường chỉ, nói chuyện lại hài hước, rất được lòng đám con gái. Trong trường, cánh nữ sinh đặt biệt danh cho y là "Cáo trắng nhỏ", nghe nói nữ sinh nhìn thấy y liền cảm thấy đáng yêu, đến cả sự khó chịu mùa "dâu rụng" cũng có thể được giảm bớt…

Vừa đúng lúc hết trận, Trần Gia Nhuận mới xoay người lại, nghiêng đầu nói: "Anh Lân, gần đây hình như mày thường xuyên về nhà à?"

"Thế à? Dù sao cũng chỉ mất một tiếng ngồi tàu, về thích lắm." Diệp Lân rút mấy tập đề trong cặp ra, "Mày xem cho tao, cảm thấy còn cứu được không?"

Trần Gia Nhuận cầm lấy đống đề, tiện tay bóc một viên kẹo trái cây nhét vào miệng, vừa mút vừa lật đến trang đáp án đằng sau sách khoa học tự nhiên.

"Ừm… ừm… tao cảm thấy, đầu óc thằng ngốc này chắc hẳn cũng thông minh, chỉ có điều chẳng để tâm vào học hành gì cả, chỉ mấy bước này cũng có thể nhìn ra tư duy trả lời của cậu ta đúng, chỉ là dùng mấy công thức này quá… thiếu sót."

Diệp Lân dựa vào thang giường đôi, tiện tay mở một chai nước khoáng: "Nếu bảo chỉ còn đúng một năm, thi đỗ đại học Q thì sao?"

Trần Gia Nhuận nghiêng đầu, nheo mắt lại, phỏng chừng nếu có nữ sinh nào nhìn thấy, ắt lại nói y đáng yêu chết cả người rồi.

"Ừm… một là nằm mơ, hai là liều mạng."

"Vậy thì liều mạng đi." Diệp Lân sắp xếp lại cặp sách, chuẩn bị vào tiết buổi chiều.

"Ai liều mạng?" Trần Gia Nhuận cà nhắc đi theo Diệp Lân ra cửa kí túc, nội tâm y cực kì tò mò, chủ nhân xấp đề này là ai, có quan hệ gì với Diệp Lân, đồng thời mặc niệm trong lòng ba giây cho thằng ngốc đó.

Bởi Diệp Lân chắc chắn sẽ giày vò người ta.

"Tao liều mạng. Nếu em ấy thi đỗ trường khác, tao sẽ khó chịu chết mất."

"Trời ơi… Mày bắt cậu ta đỗ đại học Q, cậu ta còn sống nổi không?"

"Sống trên trần thế, ai mà không phải sinh tồn trong từng kẽ nứt?"

"Ha ha, thường thì mày chính là cái người tạo kẽ nứt đó."

 

Sau khi tan học, Hạ Trí mang đề và bảng điểm về nhà.

Khi cậu và Sầm Khanh Miễn đạp xe đến ngã rẽ tách nhau, lúc đó Hạ Trí giơ tay định chào tạm biệt, Sầm Khanh Miễn lại gọi cậu lại.

"A Trí!"

"Hửm? Sao vậy?"

"Cái này, tặng mày." Sầm Khanh Miễn rút một cái hộp nhỏ từ cặp sách ra đưa cho Hạ Trí.

Hạ Trí không nhận, mà đút hai tay vào túi quần, chống xe bằng một chân, cậu nhìn đối phương: "Nói đi, rảnh háng mà đi nịnh bợ, không hiếp thì cũng cướp."

"Này! Bố tao mua về đó. Tao thấy chất lượng rất tốt, tao lại chẳng yêu thích bơi lội lắm, tao dùng thì lãng phí mất… mày đừng bận lòng!"

Hạ Trí giờ mới giơ tay ra, nhận lấy cái hộp: "Cũng phải. Mày dùng kính bơi trẻ con bằng nhựa tám tệ một cái là đủ rồi."

Sầm Khanh Miễn đảo mắt, nếu không phải đã nhận lời Diệp Lân thì cậu còn lâu mới nhịn cơn tức này.

"Hừm, mày dùng quý trọng chút đi! Ít nhất thì cũng là tấm lòng của người khác."

"Ý mày nói là tấm lòng của bố mày ấy hả?" Hạ Trí cười, "Há miệng mắc quai, lúc mày gặp bạn qua mạng có thể bảo tao một tiếng, nếu lại gặp một Thư Tuấn khác, anh đây sẽ bảo kê mày."

Sầm Khanh Miễn cạn lời: "Mày có thể đừng trù ẻo tao được không?"

Nói xong, mỗi người một ngả.

Về tới nhà, quả nhiên bà Trần Phương Hoa đã ngồi chờ trên sofa từ rất lâu rồi.

Hạ Trí chẳng nói lời thừa nào, đưa luôn đề và bảng điểm cho bà nhìn.

Trần Phương Hoa thở dài: "Mày đúng là chẳng chịu cho mẹ tí bất ngờ nào."

Hạ Trí không nói gì, cũng không nhắc đến chuyện thi vào trường thể dục, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh bà.

"Đã lớp mười hai rồi, chẳng cách thi đại học là bao nữa. Vừa hay sáng thứ sáu là đến phiên mẹ nghỉ, mẹ đi nói chuyện với giáo viên của mày, xem còn cách nào kéo điểm không."

"Dạ." Hạ Trí đáp một tiếng, rồi cúi đầu ăn cơm.

Hai mẹ con đều biết đối phương không nghe lọt suy nghĩ của mình, dứt khoát chẳng ai đụng đến ai.

Về phòng mình, Hạ Trí nhớ tới kính bơi mà Sầm Khanh Miễn tặng, thực sự tò mò cái kính chất lượng rất tốt mà cái thằng đó bảo sẽ như thế nào.

Đợi đến khi Trần Phương Hoa đi tắm, Hạ Trí mới dám lấy cái hộp đó ra.

"Bao bì nhìn ra dáng phết."

Hạ Trí mở nó ra, vô thức ngẩn người.

Cái này… hình như cùng kiểu với cái của Diệp Lân!

Chống nước chống mờ, hơn nữa đeo lên mặt còn cực kì thoải mái.

Hạ Trí thầm nghĩ, thứ bảy tuần này lúc đi chơi với bé cá heo đó là có thể dùng được rồi!

"Đúng là hiếm có, Sầm Khanh Miễn còn có thể tặng mình cái gì đó đáng tin cậy."

Hạ Trí không dám giấu nó ở nhà, ngộ nhỡ một hôm thái hậu dọn dẹp quét tước lại bới ra được, chỉ đành đè nó xuống đáy cặp sách, bị tầng tầng lớp lớp tài liệu che kín.

Có lẽ là bị cái kính bơi này dẫn dắt, Hạ Trí lại nhớ đến Diệp Lân.

Lần đó mình thậm chí chẳng chào hỏi gì đã đi rồi, dù cho có gặp lại Diệp Lân cũng gượng gạo lắm nhỉ.

Thế nhưng… thật sự rất muốn đọ sức với Diệp Lân lần nữa.

Không đúng, một lần không đủ… Cậu muốn bơi mãi bên cạnh Diệp Lân, bởi mình khi ấy dường như có thể bay lượn trong bể bơi vậy.

Nhưng bây giờ chỉ còn lại tiếc nuối.

Mỗi ngày của lớp mười hai đều dài như một năm vậy, khó khăn lắm mới chịu đựng được tới thứ sáu, Hạ Trí về đến nhà, bà Trần Phương Hoa liền giáng cho cậu một đòn.

"Hạ Trí, buổi sáng mẹ đã nói chuyện với thầy Nguỵ của con, thầy bảo con chưa phải là hết đường cứu chữa."

Hạ Trí thở dài: "Thầy Nguỵ là một người tốt, trong lòng thầy chẳng có học sinh nào là hết đường cứu chữa cả."

"Thầy đã giới thiệu một gia sư, cũng tốt nghiệp trường cấp ba trực thuộc đại học T. Bắt đầu từ tối nay, cậu ấy sẽ đến dạy con."

Hạ Trí sững người: "Gì… gì ạ? Me, mẹ đừng lãng phí tiền nha? Gia sư nào có thể dạy nổi con chứ?"

Bùn loãng không trát nổi tường, huống hồ thứ bùn loãng còn muốn nằm trên tường, chưa biết chừng còn có thể mọc ra được hoa hoét gì đó.

"Người này, con chắc chắn sẽ không ghét cậu ta." Trần Phương Hoa gắp rau cho con trai, để cậu ăn nhiều hơn.

Có học sinh nào mà không ghét gia sư?

Đương nhiên, Hạ Trí sẽ không cãi lại ngay trước mặt mẹ.

"Mỗi ngày người ta đều đến kèm con sao?" Hạ Trí không vui hỏi.

"Mày nghĩ người ta rảnh à! Tám giờ đến mười tối thứ sáu cậu ta sẽ đến kèm mày làm bài tập, ba giờ chiều đến tám giờ tối thứ bảy, chín giờ sáng đến năm giờ chiều chủ nhật. Các lúc khác người ta cũng phải đi học."

Hạ Trí lắng nghe, sáng thứ bảy đối phương không đến, thế còn được, mình còn có thể tranh thủ lúc mẹ trực ban để đến thuỷ cung.

Thế nhưng mặc kệ ra sao, bị gia sư kèm cặp là không dễ sống nữa rồi.

Hạ Trí trù tính, mình cứ sì mặt ra, để đối phương biết khó mà rút lui vậy!

Theo lời của Sầm Khanh Miễn, lúc Hạ Trí không cười nom vô cùng dữ tợn.

Mặc dù câu nói này khiến Hạ Trí tẩn Sầm Khanh Miễn một trận, nhưng Hạ Trí quyết định phải tôi luyện sự hung dữ của mình một lần.

Hạ Trí về phòng ngủ của mình, trải bừa bãi đề bài ra bàn, bỏ điện thoại lên bàn phím máy tính, tiếp tục nghiên cứu clip thi đấu năm kia của Diệp Lân.

Chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng chuông cửa réo, Trần Phương Hoa chạy bước nhỏ ra mở cửa, mời vị gia sư đó vào một cách rất hiếu khách.

"Tình hình của Hạ Trí cháu cũng biết rồi nhỉ! Cô nghe thầy Nguỵ nói cháu rất lợi hại, có điều con trai cô bị cô chiều quá hoá hư, tính tình không được tốt lắm, cháu thông cảm nhé!"

"Cô à, không sao đâu. Mấy cậu bé lớp mười hai đều hơi ương bướng, tuổi này kì thực rất đáng yêu."

Thoạt nghe, chính là kiểu giọng của học trò ngoan chính trực lễ phép.

Hạ Trí vốn không có chút ác ý nào với anh gia sư này, dù sao thì người ta có thành tích tốt là nhờ bản lĩnh của người ta.

Thế nhưng cái tên này lại nói "tuổi này kì thực rất đáng yêu", thoạt nghe vừa lễ phép vừa bao dung, nhưng thực ra là đang nói "cháu biết tuổi này hơi ấu trĩ".

Có điều, Hạ Trí vốn chẳng định thể hiện dáng vẻ chín chắn hiểu chuyện cho đối phương coi.

Bởi theo Hạ Trí thấy, chín chắn là kiềm chế chuyện mình phản cảm, hiểu chuyện lại là tủi thân vì người không liên quan, chín chắn hiểu chuyện một cách giả dối, chẳng thà nên thế nào thì cứ thế ấy.

Vậy nên, đôi bên thành khẩn chút là được.

Chưa được bao lâu, Trần Phương Hoa liền gõ cửa phòng Hạ Trí, để gia sư vào.

"Hạ Trí à, gia sư mẹ mời cho con đến rồi này. Anh ấy hơn con hai tuổi, chắc các con sẽ hợp nhau."

"Dạ." Hạ Trí chẳng ngẩng đầu lên, định thể hiện thái độ của mình trước, cho đối phương chuẩn bị tâm lí chút.

Cậu học sinh này chẳng dễ hoà thuận đâu.

Cái ghế bên cạnh bị kéo ra, anh gia sư ngồi xuống.

Hình như dáng người rất cao, chân dựa sát tới cạnh chân Hạ Trí.

"Đang làm đề thi thử à?"

Giọng nói rất dịu dàng, chẳng có chút dáng vẻ thầy giáo nào, tựa như lúc trời lạnh uống được một ngụm nước nóng.

Thế nhưng Hạ Trí không định nể mặt người ta, tiếp tục cúi đầu thầm nghĩ: Anh mù à, không thấy tôi đang chơi điện thoại hả? Làm đề cái củ cải à!

"Chẳng biết làm câu nào. Có điều, hôm nay không giải được đề, không cần phải sốt ruột."

"Tại sao?"

"Bởi ngày mai vẫn không giải được thôi." Hạ Trí bực dọc nói.

Đối phương bật cười khe khẽ: "Có anh ở đây, về sau mấy đề này em sẽ biết làm hết."

Hạ Trí thầm nghĩ, rốt cuộc là anh quá tự tin vào bản thân, hay là tin tưởng tôi một cách mù quáng vậy?

"Có điều, anh không ngờ em lại thích anh đến vậy…" Đối phương thì thầm.

Không hiểu sao trái tim Hạ Trí lại run lên, cậu lập tức ngoảnh mặt sang: "Rốt cuộc làm sao anh lại rút ra…"

Rút ra kết luận là tôi thích anh?

Khoảnh khắc đó, cậu nhìn thẳng vào một đôi mắt có đường nét rất đẹp.

Hạ Trí từng ngắm cặp mắt đó vô số lần qua cảnh quay đặc tả trên TV, nhưng chỉ có lần này là gần đến nỗi ngay cả vòng cung hơi hếch lên nơi khoé mắt và hàng lông mi đều rõ nét khôn cùng.

Lồng ngực cậu như có một đoàn tàu hoả chạy qua, xình xịch xình xịch.

Là Diệp Lân!

Comments