Chương 14: Muốn tôi chết
Hạ Trí ngây người, chẳng động cựa nổi nữa.
Trong lòng như có một đoàn tàu hoả chạy qua, xình
xịch xình xịch.
Nếu ở bể bơi, Hạ Trí còn có thể bình tĩnh không
biểu cảm.
Nhưng trong căn phòng ngủ bé tí teo này, chẳng có
bể bơi, chẳng có đường bơi, chẳng có bất cứ thứ gì có thể chuyển sự chú ý của
Hạ Trí đến nơi khác.
Đầu óc chẳng nghe lời nữa, hai tay hai chân đều
không biết phải để đi đâu.
"Em không thích anh, mà còn xem đi xem lại
clip thi đấu của anh hả?"
Diệp Lân hất cằm, ánh mắt đáp trên chiếc điện
thoại đặt trên bàn phím của Hạ Trí.
Ánh mắt hắn mang chút vẻ trêu chọc, hắn mặc áo
len rất rộng rãi, che giấu đường nét cơ thể rắn rỏi, lại thêm vài phần trí
thức.
Thoạt nhìn giống như một trợ giảng đại học, chẳng
thể liên tưởng đến một kiện tướng bơi lội chút nào.
"Anh… sao anh lại ở đây…" Đầu lưỡi Hạ
Trí như thể đã cụt mất một khúc, nhưng vẻ mặt lại hơi hung dữ.
Cứ như một chú nhím nhỏ, gai toàn thân đã xù cả
ra rồi, nhưng thứ mà đối thủ của cậu để mắt tới lại là phần bụng mềm mại của
chú nhím nhỏ này.
"Anh chính là gia sư của em mà." Diệp
Lân mỉm cười, chìa tay ra.
Hạ Trí tưởng rằng đối phương muốn cầm điện thoại
của mình, cậu vô thức đẩy kệ bàn phím vào trong, tiếng điện thoại rơi đánh cốp
một cái nghe vô cùng vang dội, rõ là hỗn loạn.
Nhưng Diệp Lân lại cầm vở bài tập của Hạ Trí lên.
"Hôm đó anh đã gặp thầy Nguỵ của em, còn xem
cả bài thi cuối kì học kì trước của em."
Diệp Lân ngoảnh mặt sang, cúi đầu xuống, vừa vặn
nhìn thấy Hạ Trí cong eo nhặt điện thoại dưới gầm bàn.
Áo Hạ Trí bị cuốn lên do động tác của cậu, lộ ra
một đoạn eo, bởi cậu duỗi dài cánh tay nhặt điện thoại nên đường cong ở lưng
căng xiết, tựa như dòng nước vốn chảy êm đềm chậm rãi, đột nhiên lại tuôn ào ạt
như thác đổ.
Đề bài trong tay Diệp Lân bị siết ra mấy vết
nhăn.
Hạ Trí dùng một tay vít bàn đứng dậy, áo lại rơi
xuống, tóc cậu vểnh lên theo động tác vừa rồi, khiến cho người ta muốn vuốt ve
chúng, xem chúng có giống con người cậu hay không.
Bề ngoài nom có vẻ vừa bướng bỉnh vừa kiên cường,
đợi đến lúc rơi vào giữa kẽ ngón tay mới biết rằng thì ra lại mềm mại ấm áp đến
vậy.
"Ồ… Lẽ nào thủ khoa khối khoa học tự nhiên
hai năm trước chắc chắn có thể khiến tôi từ cá hoá rồng?"
Hạ Trí vốn định nói chuyện tử tế với Diệp Lân,
vừa nghĩ tới việc thằng cha này chẳng hiểu sao lại biến thành gia sư của mình,
cũng có nghĩa là hắn ta đã nhìn thấy cả cái bảng điểm nát tươm của mình rồi,
cậu lại cảm thấy hơi mất mặt, bất giác muốn cãi lại.
"Em ấy, học bù không phải thứ quan trọng
nhất. Mà là dầu gió." Diệp Lân ngả người tựa vào lưng ghế, mỉm cười.
"Dầu gió mà, tôi biết – chuyên điều trị tổn
thương sau khi bị bố tẩn. Đáng tiếc là bố tôi sẽ không bò dậy đánh tôi."
Hạ Trí ngoảnh mặt đi.
Ánh đèn bàn màu quýt chín rọi sáng mảng lông tơ
nhỏ xíu trên sườn mặt cậu, rõ ràng rất mềm mại, nhưng lại muốn ra vẻ quật
cường.
"Anh sẽ đánh em." Diệp Lân nói.
"Hả?" Hạ Trí ngơ ngác ngoái đầu lại.
"Có rất nhiều câu, không phải em không biết
làm, mà là công thức em viết ra khiến anh nghi ngờ có phải em cố tình thi trượt
hay không."
Hạ Trí không trả lời đối phương. Mấy định lí công
thức đó, cậu cũng chỉ có ấn tượng khi thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn bảng
đen.
"Kì thực em hiểu rất rõ tư duy của người ra
đề."
"Phải đó, tư duy của người ra đề không dễ
hiểu sao?" Hạ Trí lạnh lùng đáp.
"Ồ?"
"Muốn tôi chết chứ sao."
Diệp Lân đang ở ngay gần cậu đến vậy, trên người
hắn còn vương mùi thơm của cafe, giọng nói cũng rất dễ nghe, chẳng ra vẻ ta đây
chút nào, nhưng trong lòng Hạ Trí lại thấy hơi khó chịu.
Trong bể bơi, dù cho Diệp Lân có thể dẫn trước
mình mọi lúc, Hạ Trí lại không hề thấy khó chịu.
Nhưng thi cử kiểm tra, Diệp Lân là thần đồng có tiếng,
bơi lội và thi đại học đều rất vững vàng.
Khoảng cách khổng lồ ấy, thiên tài và người trần
mắt thịt, Hạ Trí cảm thấy mình có thịt nát xương tan cũng không thể vượt qua
nổi.
Cậu hi vọng được ở trong bể bơi cùng Diệp Lân
hơn, quyết định thắng thua theo cách giữa đàn ông với nhau, dù cho là luôn phải
đuổi theo gót chân của Diệp Lân, cũng được dễ chịu tràn trề thoả chí.
Không như cái gọi là học hành, chẳng vui thú
gì.
"Ừ hứ." Diệp Lân vẫn cười, cặp mắt đó
như đang nói "Em muốn nói gì thì cứ nói ra đi".
"Anh đừng nghĩ đến việc cứu vãn thành tích
bết bát của tôi nữa. Anh thi cử dựa vào thực lực, bạn nối khố Sầm Khanh Miễn
của tôi thi cử dựa vào thị lực, còn tôi, thì dựa vào óc tưởng tượng."
"Có óc tưởng tượng rất tốt mà. Ví dụ, hình
học không gian, không phải dựa vào óc tưởng tượng sao?"
Diệp Lân giơ tay lên, xoa đầu Hạ Trí.
Hạ Trí lập tức né người ra, cậu nhớ tới lúc Diệp
Lân vào nhà nói chuyện với Trần Phương Hoa, hắn gọi cậu là "cậu bé lớp
mười hai".
Mình trong lòng hắn, chắc hẳn là đến lông còn chưa
mọc hết nhỉ!
Nhưng Diệp Lân chẳng tức giận chút nào, hắn duỗi
tay dài hơn nữa, nhẹ nhàng ấn đầu Hạ Trí, xoay mặt cậu về phía mình.
Giờ Hạ Trí mới phát hiện ra, tay còn lại của Diệp
Lân đang chống cằm, hoàn toàn là dáng vẻ lười biếng thong dong, nhưng đáy mắt
lại rất ấm áp.
Nhưng thế chưa đủ để làm dịu suy nghĩ của Hạ
Trí.
"Diệp Lân, mỗi người đều có sở trường của
mình. Ví dụ như anh, anh giỏi bơi lội, chứ không phải là dạy tôi giải đề. Tôi
biết anh sẽ bảo tôi rằng có chí thì nên, chỉ cần cố gắng thì không gì là không
thể, nhưng nếu cố gắng có tác dụng thì đại học Q đã nổ tung từ lâu rồi."
Trên mặt Hạ Trí chẳng có biểu cảm gì, giọng nói
cũng lộ rõ vẻ xa cách.
Nhưng Diệp Lân vẫn một mực mỉm cười lắng nghe,
chẳng lên tiếng phản đối cậu.
"Vậy anh đã bao giờ nghĩ, sau khi cố gắng
vẫn thất bại thì lại phải dùng lí do gì để che đậy chưa? Tôi biết mình không có
tố chất thi đại học, bơi lội khiến tôi vui vẻ hơn học hành nhiều, cũng khiến
tôi có cảm giác thành tựu hơn. Anh làm gia sư của tôi, chẳng bằng đi làm công
tác tư tưởng cho đồng chí Trần Phương Hoa, để tôi thi vào trường thể thao."
Diệp Lân vẫn mỉm cười, tựa như lời nói thẳng thắn
trần trụi của Hạ Trí không hề làm anh tổn thương, cũng không thể lay chuyển
được anh.
"Ừm, anh hiểu rồi." Cuối cùng Diệp Lân
cũng đứng dậy.
Hạ Trí không ngẩng đầu lên nhìn đối phương, giây
phút đó cậu thấy hơi thất vọng – thái độ của Diệp Lân quá tuỳ ý.
Thế nhưng ngay khi cậu cho rằng Diệp Lân sẽ bỏ
về, đối phương lại đột ngột túm cổ áo của Hạ Trí, ngón tay của hắn lướt qua gáy
cậu, dường như cố ý chạm vào cậu vậy.
"Anh làm gì thế?"
"Em theo anh ra ngoài làm một việc. Nếu em
làm được, anh sẽ từ bỏ việc làm gia sư của em, hơn nữa còn giúp em thuyết phục
mẹ, để em thi vào trường thể thao."
Hạ Trí nhìn vào mắt Diệp Lân, chợt không biết
được cái gã này đang nghĩ gì nữa.
"Anh chơi tôi à?" Hạ Trí nhíu
mày.
"Anh không chơi em." Diệp Lân đút tay
vào túi, lùi bước lại, nhìn vào mắt Hạ Trí, "Anh chỉ muốn xác minh xem,
anh có phải không thích hợp làm gia sư của em thật hay không."
"Được!"
Hạ Trí tiện tay nhấc cái áo khoác trên lưng ghế,
bước ra ngoài.
Phải nghe mấy đạo lí to tát khiến lỗ tai muốn mọc
mốc, chẳng thà giải quyết luôn cho gọn ghẽ.
May mà Trần Phương Hoa về bệnh viện trực ca đêm
rồi, nếu không Hạ Trí còn phải giải thích với thái hậu nương nương hồi
lâu.
Tới cổng tiểu khu, Diệp Lân giơ tay gọi một chiếc
taxi.
"Anh định đưa tôi đi đâu?" Hạ Trí theo
Diệp Lân ngồi vào xe, cậu hỏi.
"Đến là biết?"
Từng mảng ánh đèn đường lướt qua mặt Diệp Lân,
theo ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, sườn mặt Diệp Lân biến đổi khôn lường giữa vẻ điển
trai và bí ẩn.
Xe taxi thả bọn họ xuống ở ngã tư đường Triển
Lãm.
Đường Triển Lãm nằm ở phía Tây Bắc, quận Tây
Thành, thành phố Bắc Kinh.
"Tại sao lại là chỗ này?"
"Khoảng cách từ chỗ này vừa đẹp. Cơm mẹ em
nấu chắc là rất ngon, ăn nhiều như vậy lẽ nào không nên vận động tiêu cơm chút
sao?"
Mu bàn tay của Diệp Lân vỗ một cái vào bụng dưới
của Hạ Trí, sau đó hắn sải cặp chân dài, bắt đầu chạy.
"Rốt cuộc là anh muốn làm gì!" Hạ Trí
đuổi theo, bắt kịp Diệp Lân.
Diệp Lân tiếp tục chạy về phía trước, hỏi vặn lại
một câu: "Em cảm thấy chúng ta giống như đang làm gì?"
Gió đêm ùa tới, vờn qua tóc mai trước trán Diệp
Lân, độ cong trán hắn rất đẹp, làm dịu đi sự mạnh mẽ trên mặt mày, đây chắc hẳn
là lí do tại sao rõ ràng ngũ quan của Diệp Lân rất tuấn tú, thậm chí còn có vẻ
kiêu ngạo đầy nam tính, nhưng lại nom thật nho nhã, khiến người ta khó mà đề
phòng.
Đáy mắt hắn như cười như không, khoé môi nhếch
lên mang theo chút sự lưu manh không thuộc về Diệp Lân.
"Làm ấm người?" Hạ Trí nói một cách
không chắc chắn lắm.
"Nếu đã biết là làm ấm người, sao em không
nghiêm túc thêm chút?"
Câu nói của Diệp Lân vừa dứt, hắn liền bỏ xa Hạ
Trí những mấy mét.
"Chắc không phải anh gọi taxi là để đi xa,
rồi chạy bộ về đấy chứ?"
"Đúng thế~"
Diệp Lân đáp như thể lẽ đương nhiên.
"Đúng thế" cái củ cải nhà anh, anh
không đốt tiền thì không chịu được à!
Khi cánh tay của hắn đánh qua đánh lại, đường
cong phần lưng lờ mờ để lộ cảm giác mạnh mẽ dưới chiếc áo len mềm mại, Hạ Trí
chắc chắn rằng hắn rất nghiêm túc.
Ánh đèn đường, dòng xe cộ ồn ã, tiếng người đi bộ
nhấn chìm hắn như một làn nước, hắn sắp sửa xoè rộng tứ chi trong thế giới này,
vẫy vùng đến nơi mà ánh mắt của Hạ Trí không đuổi theo được.
Hạ Trí sải chân đuổi theo.
Cậu lờ mờ cảm thấy phấn khích.
"Không phải anh định thi bơi với tôi đấy
chứ? Chúng ta chẳng mang theo cái gì, lẽ nào lại bơi khoả thân à?"
Diệp Lân nheo mắt, dường như thật sự đang nghĩ
tới vấn đề này.
"Chậc… Ý hay! Vậy anh có thể đứng trên bờ
xem không?"
Hạ Trí nhất thời cảm thấy mình quá ngu
ngốc.
Diệp Lân chắc chắn đã có chuẩn bị trước
rồi.
Bọn họ chạy được hai mươi phút đồng hồ, trên
người đã toát ra một lớp mồ hôi mỏng, thì đến bể bơi của tỉnh.
"Chỗ này á? Chỗ này tám giờ tối đã đóng cửa
rồi!"
Diệp Lân vuốt tóc mái về phía sau, cười nói: "Phải
vào sau khi đã đóng cửa, thì mới không có ai quấy rầy chúng ta!"
Khi tay Diệp Lân hạ xuống, tóc của hắn đã rối
tung, trong ánh mắt nhìn về phía Hạ Trí toát ra vẻ ngỗ ngược, trái tim Hạ Trí
vô cớ đập thình thịch, cậu trở nên mong chờ cuộc đọ sức này.
"Anh vào kiểu gì?" Hạ Trí đút tay vào
túi quần, hất cằm.
"Không phải cậu rất giỏi trèo tường sao?"
"Trèo tường?"
Đó là Diệp Lân sao? Tấm gương học sinh ngoan
trong truyền thuyết, hoàn hảo trong mắt các thầy cô… Thế mà hắn ta
lại đưa mình trèo tường vào bể bơi?
Đúng lúc này, cánh cửa sắt của bể bơi tỉnh bật
mở, một thanh niên mặc đồ thể thao đứng ở đó hét lên: "Anh Lân, em đợi anh
lâu lắm rồi, còn tưởng anh không đến cơ đó!"
Tay Diệp Lân bất chợt vươn ra, ấn lên cổ Hạ Trí
một cái: "Cậu nhóc này mà ngoan, thì anh cũng chẳng cần phải đến."
Thì ra ở đây có người quen của Diệp Lân, đã để
cửa cho họ từ lâu.
Còn trèo tường cái gì, quả nhiên là lừa
người.
"Bọn anh không mang quần bơi với kính bơi,
chỗ mày có không?"
"Có chứ, thích đồ rẻ hay đồ đắt?"
"Đồ rẻ, dù sao cũng chỉ đối phó qua lần này
thôi."
"Vậy được. Các anh đừng bơi mạnh quá, cẩn
thận hỏng nhé?"
Hạ Trí và Diệp Lân cùng bước vào phòng thay đồ,
Diệp Lân quay lưng lại với Hạ Trí, cởi hai cúc trên áo sơ mi, rồi cởi đồng thời
cả áo sơ mi và áo len ra một cách lưu loát.
Nhìn bả vai và sống lưng tràn ngập sức mạnh của hắn, từ thị giác cũng cho Hạ Trí cảm giác đe doạ.
Comments
Post a Comment