Chương 12: Nữ thần có ý mà Tương vương thì cứng cổ
"Cậu ấy thường đi bơi vào giờ nghỉ trưa hoặc
sau khi tan học. Mỗi buổi sáng cậu ấy đều chạy bộ, chống đẩy hoặc các bài tập
rèn luyện thể lực khác, dậy rất sớm nên thường ngủ quên trong lớp…"
Ngón tay của Diệp Lân miết lon coca, chỉ nghe "lạch
cạch" một cái, lon coca đã bị bóp dẹt.
Sầm Khanh Miễn ngẩng đầu lên: "Sao thế?"
"Không có gì, Hạ Vân là vận động viên mà tôi
vô cùng kính trọng. Nhắc đến chuyện của ông, tôi cũng hơi buồn."
"Ồ…"
"Hôm đó sau khi Hạ Trí và tôi đấu xong, cậu
ấy lập tức rời khỏi bể bơi, sao vậy?"
Giọng nói của Diệp Lân rất dịu dàng, không hề có
tí vẻ thù địch nào, thậm chí còn rất bao dung.
"Hạ Trí vẫn luôn sùng bái anh… Hồi bé cậu ấy
với bố đi xem anh thi đấu, bố cậu ấy hỏi rằng sau này có phải cậu ấy muốn trở
thành Phelps không. Cậu ấy bảo… cậu ấy muốn trở thành anh. Cậu ấy đã sưu tầm
rất nhiều video thi đấu của anh. Mấy năm trước lúc dịch vụ lưu trữ đám mây còn
chưa được phổ biến, cậu ấy còn tải hết các trận đấu của anh về, ghi vào đĩa CD,
xem đi xem lại tư thế bơi của anh."
Diệp Lân khẽ cười một tiếng: "Cậu ấy xem không chán à?"
"Không chán tí nào," Sầm Khanh Miễn bất
lực nhún vai, "Tôi ngồi bên cạnh xem gần ngủ thiếp đi rồi, cậu ấy còn phấn
khích kéo tôi bảo anh quạt nước lợi hại ra sao, anh lấy hơi tự nhiên như thế
nào, trọng tâm của anh thế này thế kia… Cậu ấy nói anh bẩm sinh đã thuộc về
nước."
Diệp Lân cúi đầu, ngón tay không hiểu sao lại run
lên.
"Về sau anh từ bỏ thi đấu vì vấn đề sức
khoẻ, Hạ Trí rất buồn. Hàng ngày cậu ấy đều tìm kiếm tin tức về anh, các tin
vịt bảo rằng anh mắc bệnh tim, anh bị viêm phổi, anh uống thứ thuốc không nên
uống, cuối cùng bị di chứng vân vân khiến cậu ấy ngày nào cũng sầm mặt. Diệp
Lân, có lẽ anh có rất nhiều fan, nhưng sẽ không có bất cứ ai không thể từ bỏ người
vô cớ rời khỏi bể bơi là anh như Hạ Trí đâu."
"Vậy nên… sau khi cậu ấy đọ sức với tôi,
phát hiện ra sức khoẻ của tôi rất ổn, nên cậu ấy mới tức giận đến vậy."
"Bởi cậu ấy coi anh là mục tiêu của mình."
Diệp Lân cụp mắt, không biết đang nghĩ gì: "À
đúng rồi, thành tích của cậu ấy ở trường cấp ba ra sao? Nếu đã không có thành
tích thể thao, không thể làm học sinh năng khiếu thể dục, vậy văn hoá thì sao?"
Sầm Khanh Miễn để lộ vẻ mặt khó xử: "Trong
lớp cậu ấy thường xuyên ngủ gật… thành tích làm sao mà tốt được, luôn lắc lư ở
vị trí hai trăm năm mươi cả khối… Cậu ấy mà chú tâm một chút thôi thì chắc hẳn
cũng thi được vào một trường đại học bình thường ở thành phố này…"
"Ồ, các cậu vừa thi tháng xong nhỉ."
Diệp Lân hỏi.
"Phải… thành tích của cậu ấy tôi cũng áng
chừng được. Tôi mà thi không tốt, về nhà đỡ cả bố cả mẹ, cậu ấy về nhà thì một
mình mẹ cậu ấy xông pha."
"Ừ, tôi biết rồi. Cậu về đừng có kể cho cậu
ấy biết chuyện chúng ta nói hôm nay."
"Đương nhiên rồi. Tôi không muốn bị cậu ấy
đánh đâu."
Ăn xong, Diệp Lân cùng Sầm Khanh Miễn rời khỏi
con hẻm nhỏ, vừa vặn đi qua một con phố bán đồ thể thao, Diệp Lân thấy còn
nhiều thời gian liền đưa Sầm Khanh Miễn vào xem thử.
Diệp Lân mua một cặp kính bơi, lúc bước ra ngoài
liền đưa cho Sầm Khanh Miễn.
"Cho Hạ Trí à? Sao anh lại biết cậu ấy làm
rơi mất kính bơi rồi?"
"Làm quà an ủi thành tích thi tháng này của
cậu ấy mà. Sau này sẽ không còn được thoải mái như vậy nữa."
Lúc đó, Sầm Khanh Miễn không hề hiểu được ý câu "sau
này sẽ không còn được thoải mái như vậy nữa" của Diệp Lân, chỉ cảm
thấy cặp kính bơi này đúng là quá phù hợp với Hạ Trí.
Rõ nét, chống nước, chống mờ, hơn nữa còn nom rất
bắt mắt.
"Thật sự không bảo cậu ấy là anh đưa cho à?"
"Không cần," Diệp Lân nhìn Sầm Khanh
Miễn rất nghiêm túc, "Ồ, phải rồi… Thực ra tôi căn bản không nhìn thấy cậu
ở con hẻm đằng sau quán bar. Ánh sáng ở đó quá tối."
"Cái gì?"
"Cô gái đó cũng là fan của "Lưu Bạch",
rất thích quyến rũ các hacker khác ở hẻm đằng sau quán bar. Tôi chỉ thử cậu
thôi, ai dè cậu lại thừa nhận."
"Cho nên bạn trai của cô Tây… căn bản không
tồn tại?" Sầm Khanh Miễn đã chuẩn bị tâm lí tự làm tự chịu, nếu Diệp Lân
kể cho bạn trai cô kia thật, mình sẽ phải chịu một trận đòn.
Mần hồi lâu, chuẩn bị tâm lí lại là lãng phí?
"Thế nhưng… cậu đủ mười tám tuổi chưa? Con
hẻm đằng sau quán bar cũng có camera giám sát, bị mẹ biết được là không ổn đâu."
Diệp Lân cười, vẫn nhã nhặn như vậy, Sầm Khanh
Miễn muốn cho hắn no đòn.
"Đừng có lại đây." Sầm Khanh Miễn chỉ
muốn cách xa tên khốn này một chút.
"Tiểu Sầm, cậu có biết người thông minh vĩnh
viễn không thể đóng giả thằng ngu được không?"
"Hửm?"
"Bởi chúng ta luôn dùng cách hiệu quả nhất
để đạt được mục đích." Diệp Lân cười, xoay người bỏ đi.
Sầm Khanh Miễn cũng cười, cậu xách kính bơi đong
đưa.
"Nguy rồi, nữ
thần có ý mà Tương vương thì cứng cổ, cứ ăn dưa xem kịch thôi vậy."
Trong bài thơ "Thần nữ phú" 神女赋
của Tống Ngọc, Tống Ngọc đã miêu tả Tương vương (tức Sở Tương vương) nằm mơ thấy
một vị nữ thần xinh đẹp lộng lẫy, ông cầu xin tình yêu của nàng nhưng không được
đáp lại. Còn ở đây thì chị Bí làm ngược lại :))
Lúc nửa đêm ở quán bar "Phi Mộng", Diệp
Lân mặc sơ mi trắng, đứng trên quầy bar.
Có rất nhiều cô gái trẻ ngồi bên dưới, ngắm nhìn
Diệp Lân rất tuỳ ý chọn hết cốc rượu này đến cốc rượu khác một cách đắm đuối.
Đến ba bốn giờ, người trong quán bar mới vơi dần.
Diệp Lân cúi đầu, ngón tay vừa vặn nhúng một chút
rượu, hắn không lau đi ngay mà lại viết một chữ "Trí" trên mặt bàn.
"Ái da, anh Lân đang làm gì vậy! Có tâm sự
à?"
Một nam sinh trẻ măng đi lướt qua từ phía sau
hắn, Diệp Lân giờ mới phát hiện ra mình hình như vừa thừ người.
"Không có gì."
Một nữ bartender hơi có tuổi khác nói đùa: "Idol
của mấy đứa đang động lòng trần, muốn hạ phàm đó!"
"Gì cơ, anh Lân muốn xuống trần á? Với ai
vậy?"
Vài thanh niên xúm lại, định xem Diệp Lân đã viết
chữ gì trên bàn.
Diệp Lân chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, cảm thán
một câu: "Tuy rằng anh ở nhà anh, hồn hoa vất vưởng xung quanh nhà chàng."
Nguyên văn là một câu đố chữ Trung Quốc: 双木非林,田下有心: "Hai
cây mà không phải rừng, dưới ruộng đồng có lòng người.". Ghép lại sẽ
thành chữ tương tư 相思. Đố chữ kiểu này vui lắm, mình chỉ biết được vài câu.
"Không phải chứ, Diệp Lân, cậu "khát
tình" thật rồi."
"Trước đây còn cảm thấy mùa xuân rất đẹp,
hôm nay đột nhiên cảm thấy mùa hạ mới
là đáng yêu nhất."
Chốc lát, cả quán bar gào rú ầm ĩ.
Cuối tuần cứ thế trôi qua, thứ Hai độc ác lại
tới.
Hạ Trí đạp xe đạp tới đầu ngõ, đụng phải Sầm
Khanh Miễn.
"A a a a! Chính vì cái tên thứ Hai khốn nạn
này mới khiến tao phải chia tay Chủ nhật!" Sầm Khanh Miễn gào rú.
Hạ Trí ngoẹo đầu nhìn Sầm Khanh Miễn: "Sao
tao lại cảm thấy Chủ nhật trôi qua, mày lại tròn trịa toả sáng thế nhở?"
"Đương nhiên rồi, tao đã được gặp idol…"
Sầm Khanh Miễn vừa nghĩ tới chuyện đã đồng ý với Diệp Lân, lập tức ngậm miệng
lại.
"Tao thấy chắc mày gặp phải ai rồ ấy!"
Hạ Trí đạp thật mạnh, lập tức bỏ xa Sầm Khanh
Miễn.
Các giáo viên luôn rất tận tuỵ với nghề, chỉ một
cuối tuần thôi mà mọi đề bài đều đã được sửa xong xuôi.
Trong tiết, Sầm Khanh Miễn liếc nhìn môn toán và
vật lí của Hạ Trí, nuốt nước bọt nói: "Mày đúng là… trời đất đỏ rực một
màu! Hoàn toàn không có chỗ trống lót vào!"
Hạ Trí chẳng phản ứng lại chút nào, Lý Thạc xếp
thứ hai từ dưới lên đến cạnh cậu, ôm choàng cậu thật chặt.
"A Trí! Cảm ơn mày lại cứu mạng tao! Mặc dù
lần này tao không tiến được hạng nào, nhưng ít nhất cũng không tuột hạng nào!"
Hạ Trí xoè tay: "Tiền hậu tạ đâu?"
Lý Thạc ra vẻ khó mà tin nổi: "Tình cảm bao
nhiêu năm nay của chúng ta, thế mà mày lại nhắc đến tiền với tao?"
"Không đưa tiền là làm tổn thương đến tình
cảm đôi bên đó."
Lý Thạc giả vờ lấy một tờ tiền ra nhét vào tay Hạ
Trí: "Chỉ thế này thôi, chủ nhà không còn dư thóc nữa đâu!"
Lúc này lớp trưởng đứng cách đó không xa gào lên:
"Hạ Trí! Lão Nguỵ tìm mày! Nói chuyện công!"
Sầm Khanh Miễn và Lý Thạc bụm miệng cười.
Mấy năm cấp ba này, sau khi kiểm tra thi cử linh
tinh, Hạ Trí đều bị lão Nguỵ gọi ra nói chuyện. Lão Nguỵ có thể mắng mọi đứa
học sinh học tệ hoặc không ngoan đến nỗi không dám ngóc đầu lên, duy chỉ mình
Hạ Trí là có thể ra về toàn thây.
"Anh à, em chờ thưởng thức màn biểu diễn của
anh." Sầm Khanh Miễn giơ ngón cái.
"Tao coi trọng mày đó!" Lý Thạc gào với
theo.
Hạ Trí dùng chân đẩy ghế ra, bước ra ngoài, vứt lại một câu: "Đời người tựa như chú chim giận dữ, lúc bạn thất bại luôn có vài con lợn cười cợt." (Angry bird)
Tới văn phòng khoa của lão Nguỵ, cậu nhìn
thấy ông đang đeo kính đọc bảng điểm thi tháng của mình.
Không biết bắt đầu từ khi nào, học sinh kiểm tra
mà cũng làm như bảng phát lương vậy.
Chỉ có điều là bảng lương thường viết tiền lương
cho vị trí, tiền lương cho chức vụ, các loại bảo hiểm, tiền thưởng hiệu quả
công việc vân vân.
Các loại bảo hiểm ở đây gồm năm loại bảo hiểm
dành cho người lao động, gồm: dưỡng lão, y tế, thất nghiệp, tai nạn lao động và
sinh đẻ.
Còn bảng điểm của Hạ Trí thì viết nào là Toán Văn
Anh, Khoa học tự nhiên, xếp hạng toàn khoá, còn có cả thứ đáng hận nhất là chữ
kí phụ huynh nữa.
"Thầy Nguỵ." Hạ Trí đi tới trước mặt
lão Nguỵ, đầu cúi thấp.
"Hạ Trí à, em xem thành tích của em này…
Trước đây em đã từng hứa với tôi sẽ vớt điểm Toán và Khoa học tự nhiên lên cơ
mà…"
"Thầy Nguỵ, em xin lỗi, nhưng em thật sự đã
dốc hết sức rồi. Kiến thức lên lớp, em thực sự cảm thấy mình đã hiểu rồi, lúc
cày đề em cũng cảm thấy mình có thể làm được, thế nhưng vẫn như vậy… Có lẽ là
em thật sự không thích hợp với việc học chăng…"
Từng câu nói của Hạ Trí đều đong đầy sự bất lực,
chối bỏ bản thân, luôn bày tỏ rằng mình đã phụ sự kì vọng của thầy Nguỵ.
Lão Nguỵ nhìn cậu, thở ra một hơi thật dài, ông
muốn mắng Hạ Trí như mắng các học sinh khác, nhưng Hạ Trí đã tự kiểm điểm rất
thành khẩn, đã rất mất tự tin rồi. Lão Nguỵ chỉ có thể không ngừng an ủi cậu,
cổ vũ cậu, khuyên cậu đừng bỏ cuộc.
"Hạ Trí à, em tin thầy đi, em chỉ cần cố
gắng tiếp thêm chút nữa, kiên trì tiếp thêm chút nữa! Là có thể thi đỗ một
trường đại học bình thường ở địa phương mà!"
Hạ Trí ngước mắt lên, mím môi hỏi: "Thầy
Nguỵ… Ngoại trừ thầy ra, chẳng còn ai nghĩ em có thể thi đỗ nữa…"
Lão Nguỵ lại an ủi thêm một hồi, sau đó cho Hạ
Trí quay về lớp học.
Vừa bước ra khỏi văn phòng khoa, Hạ Trí liền
thẳng lưng lên, sự sầu muộn trên mặt biến mất sạch sẽ, cậu trở về lớp.
Sầm Khanh Miễn xán lại gần: "Tao bảo này,
rốt cuộc mày dùng cách gì để đối phó với lão Nguỵ vậy?"
"Nhận lỗi."
"Hả? Thế mà lão tin hả?"
"Nhận lỗi một lần thì vô ích, phải không
ngừng nhận lỗi hơn nữa không chống đối, không oan ức, lão Nguỵ mới cảm thấy mặc
dù đầu óc mày không tốt lắm, nhưng thái độ thì không có vấn đề gì." Hạ Trí
đáp.
"Trời ơi… đáng sợ vãi!"
"Bông lúa chín rồi sẽ phải uốn mình. Tao uốn
người nhận lỗi, là bởi tao trưởng thành hơn lão Nguỵ."
"Mày trình cao, tao chẳng phục ai chỉ phục
mỗi mày." Sầm Khanh Miễn vội vã quay về chỗ ngồi của mình trước khi chuông
vào tiết réo.
.
Lão Nguỵ lúc này đang nhìn bảng điểm của Hạ Trí
một cách đau khổ thù hận, lại còn thở ngắn than dài.
Ngoài văn phòng vọng tiếng gõ cửa.
"Thầy Nguỵ lại lo bạc cả tóc vì ai đây?"
Giọng nam dịu dàng trong trẻo vang lên, không
hiểu sao lòng lão Nguỵ lại dễ chịu hơn ba phần, ông quay lại liền nhìn thấy
Diệp Lân mặc áo hoodie và quần kaki đang đứng ở cửa phòng.
Thầy Nguỵ đẩy kính, rồi chớp mắt: "Ái chà! Diệp Lân đó hả? Không phải em đáng lẽ đang học ở đại học Q sao? Sao… sao em lại ở đây?"
Comments
Post a Comment