Chương 67: Em thích kiểu lạc bầy của anh
Vệ Lăng đã bán mô hình Gundam của mình, nghe nói
đó là phần thưởng bố anh cho sau khi kết thúc kỳ thi cấp ba, bây giờ đã tăng
giá gấp mấy lần.
Anh đã bán áo và giày của vận động viên bóng rổ
nổi tiếng mà anh mua được từ đấu giá trên mạng.
Trước đây anh thích đăng ảnh ăn uống, nạp tiền
game trên bảng tin, dạo này đều không còn.
Ôn Chước thở hắt ra một hơi.
Vệ Lăng, cậu là đồ ngốc à? Có phải đầu cậu chập
mạch không?
Cuối học kỳ năm ấy, Ôn Chước xuất viện.
Học kỳ sau, hắn còn phải học lại, bổ sung học
phần bị tụt hậu.
Hắn còn nợ ơn huệ của thầy Tào và đồ ngốc Vệ
Lăng, đều phải trả lại.
Lúc xuất viện, giáo sư Tào đích thân đến đón hắn,
đưa hắn về ký túc xá trường đại học.
“Ôn Chước à, vì học kỳ sau em sẽ quay lại học,
nên chưa trả phòng ký túc của em. Nếu nghỉ hè mà em… không muốn về nhà, thì ở
ký túc nhé.”
Kỳ nghỉ hè của đại học Q, vì có sinh viên tham
gia một số khóa đào tạo trong trường, bản thân nhà trường cũng khuyến khích
sinh viên thực tập, nên ký túc xá sinh viên vẫn tiếp tục mở.
“Cảm ơn thầy Tào, thầy đã bỏ ra quá nhiều vì em.”
Ôn Chước vừa ngoảnh mặt bèn nhìn thấy chăn, gối
trên giường mình đều được sắp xếp, tiện tay vỗ một phát, chẳng có tí bụi nào,
thậm chí còn ngửi được mùi nước xả vải.
Cùng mùi với nước xả vải của Vệ Lăng.
Lại nhìn giường Vệ Lăng đối diện, anh đã nghỉ hè
về nhà rồi.
Chăn và đệm vén lên, nhét gối vào, cuộn thành một
cục, để lộ già nửa giường.
Chờ đến học kỳ sau khai giảng, anh mới quay lại.
Ôn Chước cũng chẳng biết mình bị làm sao, khi
trong phòng ký túc chẳng có lấy một ai, hắn bèn đứng ở chỗ giường Vệ Lăng, thò
tay vào chăn của anh, sờ thấy gối của anh.
Như thể trên gối vẫn còn nhiệt độ của người đó.
Đúng lúc này, tiếng vặn khóa cửa truyền tới từ
bên ngoài cửa phòng.
Ôn Chước lập tức rụt tay về, cửa mở, gió thốc
vào, chút mùi đó khiến tim Ôn Chước nhảy bẫng lên.
“Hả… Ôn Chước… cậu về rồi à? Tốt quá!”
Là giọng Vệ Lăng, rõ ràng anh biết hôm nay Ôn
Chước về, còn giả vờ ngạc nhiên, nhưng niềm vui sướng trong sự ngạc nhiên đó là
thật.
Vệ Lăng đi tới, ôm chầm lấy Ôn Chước, vỗ nhẹ lưng
hắn: “Về là tốt rồi.”
Ôn Chước như bị điện giật, tốc độ máu chảy toàn
thân trở nên rất nhanh, lực ôm của Vệ Lăng, cảm giác tiếp xúc khi tai anh sượt
qua má hắn đều rõ nét khôn cùng.
Đáy lòng vốn dĩ có một cái hố, đã bị thủng rất
lâu, bị dòng nước lạnh băng nhấn chìm, bị vụn băng đá sỏi cắt qua, nhưng lúc
này, dường như có hơi nước ấm áp dâng đầy, khiến hắn có khát vọng chữa lành bản
thân.
Bởi hắn muốn giữ chân anh.
Vệ Lăng lùi lại một bước, anh nhìn Ôn Chước một
lát, phát hiện hắn không cáu, mới yên tâm.
“Tôi tưởng cậu về nhà rồi.” Ôn Chước nói.
“Hả? Tớ định về nhà mà… nhưng quên đồ.”
Vệ Lăng mở ngăn kéo của mình, tìm thấy tai nghe:
“Tai nghe âm siêu trầm của tớ, không có cái này tớ ngồi tàu hỏa sẽ chán chết
mất.”
Ôn Chước nhìn nửa mặt nghiêng của Vệ Lăng, biết
anh là kiểu người có thể đi máy bay thì quyết không ngồi tàu hỏa, có thể dùng
điện thoại dòng mới nhất thì quyết không dùng hàng cũ, không mua sản phẩm điện
tử yêu thích thì không ngủ nổi.
Nhưng nhìn điện thoại đặt trên bàn của Vệ Lăng,
vẫn là kiểu dáng trước khi Ôn Chước nhập viện.
Nhất định là vì trước đây thanh toán tiền thuốc
nhập khẩu thay hắn, anh đã tiêu sạch tiền sinh hoạt của mình rồi.
Ôn Chước há miệng, rất muốn nói gì đó, nhưng có
lẽ bởi hắn vốn không nói chuyện mấy với Vệ Lăng, lúc này ngay cả chủ đề
nói tự nhiên cũng không tìm được.
“Ờm… Ôn Chước, nghỉ hè cậu cũng ở ký túc à?”
“Ừm.” Ôn Chước gật đầu.
“Ờm… thế mấy thứ tớ không mang về nhà được, học
kỳ sau quay lại chắc chắn đã hết đát rồi. Hay là cậu đừng mua riêng nữa, dùng
hộ tớ đi.”
Vệ Lăng vừa nói vừa mở tủ mình, mang hết sữa bột
nhập khẩu Hà Lan, bánh xốp, kem đánh răng, bánh mỳ mềm ra.
“Tớ… ờm tớ… mua nhiều quá…”
Trên mặt Vệ Lăng là biểu cảm cay đắng, nhưng Ôn
Chước nhìn thấy nỗi căng thẳng trong đáy mắt anh, dường như anh sợ hắn giận.
Ánh nắng đầu tháng bảy xuyên qua rèm cửa sổ, đáp
trên má Vệ Lăng, Ôn Chước nhìn thấy lông tơ mảnh của anh, rất mềm mại, rất dịu
dàng.
Ôn Chước biết những thứ này không phải do Vệ Lăng
mua nhiều quá, mà là anh đặc biệt chuẩn bị cho mình. Thậm chí anh cố tình giả
vờ về lấy tai nghe, chính là để giao những thứ này đến tay hắn.
“Cảm ơn.” Ôn Chước nói.
Chỉ hai chữ mà thôi, nỗi căng thẳng nơi đáy mắt
Vệ Lăng bị thay thế bởi ý cười.
Ôn Chước không biết sao trên thế giới này lại có
người như Vệ Lăng, chỉ cần chấp nhận lòng tốt của anh, anh bèn vui vẻ đến mức
này.
Lẽ nào cậu không biết, thế này sẽ khiến tôi hiểu
nhầm… hiểu nhầm mình rất quan trọng với cậu?
“Thế tớ về nhà đây! Hẹn khai giảng gặp lại nhé!”
Nói đoạn, Vệ Lăng bèn kéo va li đi mất.
Khi nghe thấy bánh xe va li lọc cọc trên hành
lang, lần đầu tiên Ôn Chước cảm thấy cô đơn.
Bởi hắn biết, trong vòng hơn bốn mươi ngày tới
mình sẽ không nghe thấy giọng Vệ Lăng, cũng không nhìn thấy anh.
Ôn Chước tìm được hai việc làm gia sư, đều là do
giáo sư Tào giới thiệu.
Thành tích của hai đứa trẻ đó vốn không kém, Ôn
Chước dạy rất nhẹ nhàng, tiền công gia sư phụ huynh trả cũng hào phóng.
Có khi họ đang làm bài, Ôn Chước sẽ vô thức nhìn
điện thoại.
Hắn chưa bao giờ có hứng thú với thứ như tường
nhà, không phải bán đồ thì là ăn uống, còn cả khoe người yêu.
Ôn Chước chưa bao giờ hiểu được những thứ này có
ý nghĩa gì, tại sao cuộc sống của mình lại phải rêu rao cho mọi người nhìn.
Nhưng hắn thích xem tường của Vệ Lăng, thế nhưng
Vệ Lăng gần như không đăng ảnh mình, vậy mà Ôn Chước lại thấy tường nhà anh
nhìn hoài không chán.
Ví dụ Vệ Lăng đăng một cái bóng, Ôn Chước vừa
nhìn là biết ấy là anh vừa đạp xe đạp vừa uống nước, hơn nữa phần lớn là coca.
Vệ Lăng đăng một con mèo cuộn tròn trong góc hầm
gửi xe, mắt rất to, tai đáng yêu, Ôn Chước biết ngay Vệ Lăng nhất định là
thường xuyên cho con mèo hoang này ăn, nên nó mới tỏ vẻ ngoan ngoãn thế này,
cho Vệ Lăng lại gần.
Vệ Lăng đăng một bát mỳ ăn liền, Ôn Chước liền
biết anh lại đi lướt quán net, chắc là chơi điện tử thâu đêm.
Thế nhưng, kỳ nghỉ hè mới trôi qua một nửa, Ôn
Chước phát hiện ký túc này khiến hắn cảm thấy khó ở.
Rõ ràng thích yên tĩnh, rõ ràng không thích tiếp
xúc với người khác, Ôn Chước nhận ra chỉ cần mình về ký túc xá, thì sẽ vô thức
nhìn chỗ Vệ Lăng.
Ngay cả khi ngủ, hắn cũng sẽ quay mình ngắm
giường anh.
Hắn cầm điện thoại, thậm chí ấn tên Vệ Lăng trong
danh bạ như bị ma xui quỷ khiến.
Trong giây phút kết nối, hắn nhanh chóng cúp máy.
Ôn Chước giơ tay che mắt mình, hắn cảm thấy mình
điên rồi.
Mười phút trôi qua, nửa tiếng trôi qua, thậm chí
một tiếng trôi qua, điện thoại chẳng rung lấy một lần, thậm chí Vệ Lăng không
gửi lấy một tin nhắn hỏi thăm hắn.
Dẫu là một câu “có phải cậu gọi nhầm không” thôi
cũng được.
Lúc đó, Ôn Chước tỉnh táo ý thức được việc mình
và Vệ Lăng không thuộc về cùng một thế giới.
Hắn không có sở thích, kiệm lời, bướng bỉnh, khó
ở chung.
Còn Vệ Lăng lúc nào cũng tràn trề sức sống, dễ
dàng hòa thuận với người xung quanh.
Hắn không biết cách đến thế giới của Vệ Lăng, hắn
cũng không thể kéo Vệ Lăng đến thế giới của mình được.
Bởi đơn điệu quá, Vệ Lăng sẽ không vui.
Ôn Chước biết mình không thể cứ nhớ đến người đó
mãi, nhưng càng khống chế bản thân, thì hắn càng nhớ anh.
Trong vô thức, Ôn Chước phát hiện ra khóe mắt
mình ướt nước.
Hắn mỉm cười mỉa mai.
Đúng lúc này, tiếng chìa khóa quay vang lên ngoài
cửa phòng ký túc.
Ôn Chước từ từ ngồi dậy, hắn tưởng là thầy quản
lý ký túc.
Nhưng giây phút cửa mở, khi cái mũ vành đó xuất
hiện trong tầm mắt hắn, Ôn Chước cảm thấy mắt mình như phải bỏng.
Vệ Lăng ngẩng đầu lên, liếc nhìn Ôn Chước, anh nở
nụ cười rạng rỡ: “Chà! Cậu ngủ sớm thế à! Tớ còn phải bận một lát, cậu đừng chê
tớ ồn nhé.”
Vệ Lăng kéo va li đến dưới giường, bắt đầu
sắp xếp đồ đạc của mình.
Ôn Chước ngây ra, hắn nghĩ có phải mình nhìn nhầm
hay không, tại sao mình vừa nhớ đến cậu ấy, cậu ấy bèn xuất hiện?
“Ơ? Ôn Chước? Cậu gọi tớ à?” Vệ Lăng lắc điện
thoại.
“Ấn nhầm.”
Ôn Chước đáp bằng giọng rất bình thường, nhưng
tim hắn đập dữ dội, dường như sắp buột miệng thốt ra tâm sự thầm kín.
“Ồ… tớ đoán cậu sẽ không chủ động gọi cho tớ đâu
mà.” Vệ Lăng tiếc nuối nhún vai, tiếp tục dọn dẹp đồ đạc.
“Sao cậu lại quay lại?” Ôn Chước cố gắng kiềm chế
máu dâng lên trong tim mình, hắn vô thức túm chặt mép giường.
“Cái này! Cuộc thi mô hình hàng không, nhóm sinh
viên! Giải ba thưởng một nghìn tệ! Còn cả chứng nhận nữa!” Vệ Lăng kéo một tấm
áp phích ra dưới giường Ôn Chước, anh ngửa đầu, cầm cho hắn xem.
Ôn Chước nghẹt thở, hắn rất muốn sờ đầu Vệ Lăng,
bởi anh như thế nom rất… đáng yêu.
Cả đời này Ôn Chước chưa bao giờ nghĩ mình sẽ
dùng hai chữ “đáng yêu” vào một nam sinh mười chín tuổi.
“Giải nhì ba nghìn tệ! Giải nhất là năm nghìn!”
Vệ Lăng giơ lòng bàn tay, xòe số “năm”.
Ôn Chước rất muốn nắm bàn tay đó, siết chặt anh.
“Ừm.”
“Có hơn một nghìn người báo danh, có năm giải
ba.” Vệ Lăng sờ cằm, “Tớ nghĩ, với IQ và năng lực làm việc của tớ, sao có thể
đến giải ba cũng không có được chứ!”
Vừa nói, Vệ Lăng vừa quay đầu đặt áp phích xuống,
bắt đầu tập trung vào chăn trên giường mình. Anh ngồi xổm cạnh giường, giường
trên vốn đã cao, còn phải giũ chăn ra, quả là khiến người khác phải lo anh ngã
ngửa ra sau.
Ôn Chước xuống giường, bảo: “Tôi giúp cậu.”
Vệ Lăng lập tức ôm chăn xuống: “Cảm ơn! Tốt quá!”
Hai người cầm góc chăn, giũ trong phòng ký túc.
Vệ Lăng mày mò đến tận mười một giờ đêm, mới bò
lên giường ngủ.
Ký túc tắt đèn, Vệ Lăng còn nằm trên giường
nghịch điện thoại, ánh đèn màn hình chiếu sáng gò má anh, từ góc độ của Ôn
Chước, tình cờ nhìn thấy hàng mi của anh.
Ôn Chước phát hiện mình sống gần hai chục năm, ấy
là lần đầu ngắm một người mà kiên nhẫn, thậm chí là kỹ lưỡng thế này.
Nhiệt độ tháng tám rất cao, chăn hè của Vệ Lăng
đắp một góc trên bụng, chân trái gác trên đầu gối bên phải, mũi chân xoay tròn.
Vệ Lăng lười nhác đơn giản thế này, Ôn Chước có
thể ngắm mãi đến khi anh buồn ngủ, vứt điện thoại đi ngủ mới thôi.
Trong ký túc xá là tiếng hít thở đều đều của Vệ
Lăng, đó là âm thanh trẻ con không có chút đề phòng nào.
*
Ngày hôm sau, Ôn Chước dậy từ sớm, bởi hắn còn
việc làm gia sư.
Vệ Lăng xoay người, nửa mặt vùi trong gối, một
tay thõng xuống từ lan can giường.
Ôn Chước đi tới, ngắm dáng vẻ ngủ say của anh hồi
lâu.
Như ma xui quỷ khiến, hắn lại gần bàn tay buông
thõng đó, môi chạm vào đầu ngón trỏ của Vệ Lăng.
Vệ Lăng không phải ứng, Ôn Chước biết là vào ngày
nghỉ ngơi, anh có thể ngủ đến trưa mới dậy, hơn nữa còn ngủ say như chết.
Vệ Lăng không phản ứng gì đối với Ôn Chước mà nói
chính là một sự dung túng.
Chóp mũi Ôn Chước dụi khẽ mép lòng bàn tay của Vệ
Lăng, rồi hôn lên lòng bàn tay anh.
Vệ Lăng vẫn đang ngủ, hoàn toàn không hay biết gì
đối với mọi thứ.
Nhưng tim Ôn Chước đập rất nhanh, ồn ào mà nhiệt
liệt… tham lam muốn sở hữu tất cả mọi thứ của anh.
.
Hàng ngày sau khi hoàn thành công việc gia sư, Ôn
Chước sẽ sốt sắng chạy về.
Vừa mở cửa phòng ký túc, hắn sẽ nhìn thấy Vệ Lăng
ngồi ở bàn, tập trung mày mò mô hình của anh.
Linh kiện và dụng cụ chất đầy bàn.
Lúc đó, Ôn Chước sẽ cảm thấy rất yên tâm.
Vệ Lăng làm mấy cái này, có thể ngồi im không
động đậy cả ngày, không ăn uống gì.
Vẫn nhờ có Ôn Chước gọi anh đi ăn cơm, anh mới có
phản ứng.
Cuộc thi mô hình hàng không đó, Vệ Lăng giành
giải nhất. Lúc ấy Ôn Chước vẫn đang đi dạy gia sư.
Hắn rất muốn đi xem, nhưng hắn cũng biết mình bỏ
việc gia sư đi xem cuộc thi của Vệ Lăng, dường như tâm sự thầm kín sẽ bị Vệ
Lăng phát hiện.
Hắn cứ ngơ ngẩn mãi, mặc dù trên mặt vẫn là biểu
cảm lãnh đạm, nhưng sau khi học trò của hắn gọi hắn lần thứ N, hắn vẫn không
phản ứng, học sinh của hắn bật cười.
“Thầy Ôn, thầy đang nhớ ai thế?”
Giây phút đó, tim Ôn Chước như bị chọc một phát.
Điện thoại đặt trên bàn rung, Ôn Chước cầm lên
đọc, chính là ảnh chụp lúc Vệ Lăng nhận giải.
Mắt to mà có thần, trên mặt là nụ cười rạng rỡ,
dường như anh thắng cả thế giới.
Hì, hôm nay anh đây đẹp trai quá!
Trên xe buýt về trường, Ôn Chước cứ ngắm tấm ảnh
đó mãi, càng ngày càng hối hận tại sao hôm nay không đi xem cuộc thi của Vệ
Lăng.
Gió ngoài cửa sổ xe thổi bay tóc Ôn Chước, hắn
cúi đầu, hôn lên tấm ảnh mà Vệ Lăng gửi.
Tất thảy đều rất lưu luyến, gió, ánh nắng ngoài
cửa sổ, hay xe buýt lắc lư đều như dừng lại trong khoảnh khắc hắn hôn anh.
Đi tiếp, Vệ Lăng bèn chẳng nhìn thấy gì nữa, anh
biết là Ôn Chước đã đóng cửa ký ức của mình.
Có lẽ là sau này có bí mật nào đó mà Ôn Chước
không muốn Vệ Lăng nhìn thấy.
Hoặc là, giãi bày tâm tư yêu thầm một người của
mình cho đối phương xem, Ôn Chước cũng xấu hổ, nên cất đi.
Thế nhưng rung động của Ôn Chước dành cho Vệ Lăng
vượt xa hơn hẳn việc Vệ Lăng phát hiện ra mình đã thích Ôn Chước.
Vệ Lăng mở choàng mắt ra, nhận thức của anh ra
khỏi ký ức của Ôn Chước, trở về thế giới hiện thực.
Nơi này là căn phòng chật hẹp ở căn cứ dưới đất.
Anh và Ôn Chước cũng không còn là thiếu niên trẻ
trung nữa.
Ôn Chước trước mặt Vệ Lăng vẫn đang nhắm nghiền
mắt, dường như không chịu tỉnh lại từ giấc mộng xa xôi ấy.
Nếu từ năm 18 19 tuổi, hắn đã thích anh… Thế
chẳng phải tức là, gần một nửa thời gian trong cuộc đời Ôn Chước đều sống trong
tình yêu và nhẫn nhịn ư?
Nếu họ chưa từng đến mặt trăng làm nghiên
cứu, hoặc Angela và Noah chưa từng xâm lược Trái Đất, Vệ Lăng đoán lúc này có
phải mình đã kết hôn, có con rồi hay không.
Sau đó… Ôn Chước đang làm gì? Còn thích anh, nhìn
anh, nhẫn nhịn không? Hay là đã từ bỏ rồi?
Không… Người cố chấp như Ôn Chước, hắn sẽ quấn
lòng mình lại, chẳng nhìn về nơi khác hay người khác nữa.
“Sao không cho em xem ký ức sau đó?” Vệ Lăng hỏi
khẽ.
Ôn Chước im lặng không nói gì.
“Anh không cho em xem, chắc chắn là vì… anh đã
cất giấu bí mật nào đó. Để em đoán xem.”
Vệ Lăng cười, anh biết Ôn Chước bắt đầu thích
mình từ lâu thế, thuở niên thiếu mà anh cho là bình thường lười biếng bỗng có
mùi vị khác, ngay cả hồi ức cũng mang dấu vết, làm người ta ngứa ngáy.
“Em không đoán được đâu.” Ôn Chước quay người
định bỏ đi, nhưng Vệ Lăng kéo được tay hắn, thơm một phát vào lòng bàn tay hắn.
Rất rõ ràng là Ôn Chước run bắn, ngón tay vô thức
hơi co lại, như muốn bắt giữ nụ hôn này.
Vệ Lăng kéo giật hắn, Ôn Chước hoàn toàn không
kháng cự, hắn ngả người về phía trước, một tay chống ở mép giường.
Vệ Lăng bỗng cảm thấy mình như một tên trùm thổ
phỉ, đang bắt nạt giáo sư Ôn học giả thanh liêm đứng đắn.
“Lúc bọn mình chia ký túc xá nghiên cứu sinh, rõ
ràng Trần Dịch Khang bảo em là cậu ta muốn ở cùng em, còn đánh tiếng với cả nhà
trường rồi. Sao lại biến thành anh chứ?”
Vệ Lăng vừa nói vừa cười, nhưng Ôn Chước cứng đờ
tại chỗ không nhúc nhích, chứng tỏ mình học lên nghiên cứu sinh vẫn ở cùng Ôn
Chước là vì Ôn Chước đã táy máy gì đó.
Có lẽ là tìm giáo sư Tào, hoặc là hack vào hệ
thống quản lý ký túc của nhà trường.
Cảm giác vế đằng sau có vẻ giống hơn, trực tiếp
thẳng thừng.
Ôn Chước im lặng không đáp.
Lần đầu tiên Vệ Lăng cảm thấy sao mà dáng vẻ im
lặng của tên này đáng yêu thế?
“Thế lúc thực tập tốt nghiệp nghiên cứu sinh, em
nhớ công ty công nghệ sinh học đó muốn anh, không muốn em. Nhưng sau này bên
nhân sự của họ lại gọi điện thoại năn nỉ giục em đi thực tập, tại sao thế?” Vệ
Lăng kéo nhẹ cổ áo Ôn Chước.
“Không phải em không đủ ưu tú, mà vì họ nghĩ tôi
và em đều cùng một phương hướng nghiên cứu, giữ một trong hai chúng ta là đủ.
Vị trí của em bị thay thế bởi một người có liên quan đến tầng lớp quản lý của
họ.” Ôn Chước hơi chau mày, chứng tỏ chuyện này hắn không vui, hơn nữa đến tận
bây giờ vẫn không vui.
“Thế sau đó thì sao?” Vệ Lăng quay người, ngả ra
sau, anh nằm trong lòng Ôn Chước, ngửa cằm tình cờ nhìn thấy biểu cảm của hắn.
Ôn Chước vô thức sờ trán Vệ Lăng, nói rất thản
nhiên: “Tôi bảo họ, tôi và em là cộng sự, nếu không thể vào cùng nhau thì sẽ
cùng đổi công ty khác.”
“Công ty nào?”
“Đối thủ của họ.”
Vệ Lăng ngây người, trong đầu anh tưởng tượng Ôn
Chước chẳng có tí biểu cảm nào, bảo với nhân viên quản lý của đối phương là
mình sắp đi rồi, hơn nữa chắc chắn là ra vẻ dù có khuyên nhủ thế nào cũng không
dao động.
“Anh… anh đúng là, không sợ đắc tội với họ, sau
này tốt nghiệp không tìm được việc à.”
“Tại sao lại không tìm được? Đối thủ của họ nhiều
thế mà.”
Vệ Lăng nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Ôn Chước, anh
ngoái lại, vùi đầu vào lòng hắn, nín cười hồi lâu.
“Ôn Tiểu Tửu, anh tốt quá.”
“Ngủ đi.” Ôn Chước vuốt nhẹ đỉnh đầu anh.
Trái lại Vệ Lăng hơi thất vọng.
Anh nói xem… em vừa biết được anh bắt đầu thích
em từ sớm thế, còn cho em biết anh chỉ cần không nhìn thấy em là sẽ nhớ em, kết
quả cứ ngủ thế này ư?
Vệ Lăng kéo chăn, quay người nhìn tường.
Ôn Chước nhận ra anh không vui, bèn quấn lấy anh
cách lớp chăn.
“Sao thế?”
“Ngủ đi.” Vệ Lăng nói.
Ôn Chước chẳng nói gì nữa, hắn vốn không giỏi dỗ
dành người khác.
Vệ Lăng giữ nguyên tư thế này chưa đầy nửa phút,
anh đã mềm lòng, muốn nhìn Ôn Chước.
“Dùng hết thuốc dinh dưỡng của em rồi.” Rất lâu
sau, Ôn Chước mới nói.
Vệ Lăng bỗng hiểu tại sao Ôn Chước lại “dừng tay
ở đây”.
Ôn Chước từng nói, thời gian dài nhất của chủng
lai là một tuần.
Vệ Lăng dù có thiếu kiến thức phổ thông thì cũng
biết một tuần sẽ mất mạng, hơn nữa chỉ cần bắt đầu thì không thể dừng lại dễ
dàng.
Và… mình đâu phải đối thủ của Ôn Chước! Vụ này
khiến người ta đau khổ nhất.
Có điều tương lai còn dài, nội tiết tố mà Angela
cho đâu phải là vô nghĩa, rồi sẽ có cách giải quyết thôi?
Vừa nghĩ đến việc Ôn Chước thích mình, Vệ Lăng
bèn thấy mừng muốn nhảy cẫng lên, muốn ngắm Ôn Chước thêm, muốn ngắm thì muốn,
anh cũng chẳng có gì mà ngượng ngùng, bèn quay người lại.
Không gian nhỏ thế này, anh vừa quay người bèn va
vào lòng Ôn Chước.
Ôn Chước như thể đã chờ rất lâu, hắn ôm chầm lấy
anh.
Vệ Lăng vừa mở mắt bèn chạm phải mắt hắn.
Rõ ràng trong phòng không có ánh đèn, Vệ Lăng lại
cảm thấy mắt đối phương vừa sâu thẳm vừa sáng rực.
Anh vô thức ngả về phía trước, hôn lên mắt Ôn
Chước.
Mắt Ôn Chước run lẩy bẩy, lông mi lướt qua kẽ môi
Vệ Lăng.
“Tiểu Tửu, em đã bao giờ bảo anh là anh cực kỳ
đẹp chưa.” Vệ Lăng nói.
“Vì Angela đã tối ưu hóa gen của tôi, khiến tôi
phù hợp hết mức…”
“Lần đầu tiên gặp anh em đã nghĩ “hì, anh chàng
này đẹp trai vãi”, chẳng liên quan gì đến Angela sất.” Vệ Lăng chạm vào mũi Ôn
Chước bằng ngón tay, dường như đang ngơ ngẩn nghĩ gì đó, “Em chưa nhớ được rất
nhiều việc, nhưng có một việc này em vẫn nhớ.”
“Cái gì?” Ôn Chước cứ thế ngắm anh, Vệ Lăng cảm
nhận được người đàn ông này coi anh như cả thế giới.
“Ngày đầu tiên đến căn cứ mặt trăng, mọi người
đều đến tầng thượng trong suốt của căn cứ để ngắm Trái Đất, chụp ảnh, như một
đoàn khách du lịch. Chỉ có mình anh tay đút túi, cứ đứng đó.”
“Xin lỗi… mãi mà tôi không thể hòa nhập được.”
Vệ Lăng vừa nghe bèn biết 80% là Ôn Chước hiểu
nhầm, tưởng mình đang trách hồi đó hắn rất lãnh đạm.
“Em thích kiểu lạc bầy của anh.” Vệ Lăng cười híp
mắt, anh cảm nhận được Ôn Chước ôm mình chặt hơn.
“Lúc ấy, trạm Quang Hợp tình cờ bay đến giữa Trái
Đất và mặt trăng, ánh sáng của nó chiếu trên mặt anh… rất đẹp… cứ như mơ.”
Ôn Chước lắng nghe Vệ Lăng nói, dường như sâu
thẳm nơi đáy lòng có thứ gì đó bị chạm vào, hắn ôm người trong lòng chặt hơn
nữa.
“Vệ Lăng, sau này đừng làm chuyện nguy hiểm nữa.”
“Ò, em sẽ cố gắng.”
Comments
Post a Comment