Chương 68: Đắp không khí nói chuyện suông?
Lúc này, ngoài cửa phát ra tiếng cào.
Sau đó là một tiếng “meo–“
Mắt Vệ Lăng bừng sáng, ngồi bật dậy.
“Có phải Bệ Hạ không!”
“Mèo ấy à?” Ôn Chước nhìn sang Vệ Lăng.
“Chính là mèo của bọn mình ấy! Nó còn cứu em đấy!
Không biết cú đạp của Kraven có làm nó bị thương không!”
Vệ Lăng trèo xuống, mở cửa, bèn thấy chú mèo đó
ngửa đầu, đáng thương nhìn anh.
“Bệ Hạ! Cục cưng của tao!” Vệ Lăng khom lưng bế
mèo lên, đóng cửa rồi chạy về, rúc vào lòng Ôn Chước.
Mèo thò đầu ra, cọ Ôn Chước, rồi cọ Vệ Lăng.
“Em thích mèo thật đấy.” Ôn Chước nói.
Vệ Lăng bật cười: “Có phải vì em thích mèo nên
anh mới nuôi mèo không?”
Ôn Chước không đáp, chỉ nghịch tai mèo.
Không đáp, Vệ Lăng coi như ngầm thừa nhận.
“Anh không biết nó đáng yêu cỡ nào đâu, còn biết
rúc vào áo em, sau đó thò đầu ra từ chỗ này, cằm em bị nó dụi mềm nhũn…”
Để tiện cho mèo thò đầu ra, Vệ Lăng cố tình cởi
hai cúc áo sơ mi.
Nhưng mèo nhỏ tối nay ngoan ngoãn khác lạ, chỉ
dụi đầu vào Vệ Lăng, hai tai nhúc nhích như đang làm nũng, nhưng chẳng định
chui vào áo Vệ Lăng chút nào.
“Ơ? Bệ Hạ? Mày sao thế?” Vệ Lăng kéo vạt áo lên,
nhưng mèo vẫn nằm yên, tai cũng rủ xuống chầm chậm, tỏ vẻ sắp ngủ.
Ôn Chước nghiêng người, một tay chống cằm, tay
còn lại vòng qua chú mèo, ôm Vệ Lăng, ánh mắt đáp xuống cổ áo sơ mi đang mở của
anh.
“Sao nó không rúc nữa? Có phải bị thương ở đâu
nên không muốn động đậy không?”
Vệ Lăng xách gáy mèo, nó đạp một phát, vẫn khoẻ
lắm, không giống có vấn đề gì.
Vệ Lăng lại véo tai nó, quệt mũi nó, nhưng nó còn
phát ra tiếng gừ gừ nho nhỏ, ngủ mất rồi!
“Em còn muốn cho anh xem nó làm nũng cơ!” Vệ Lăng
tiếc nuối bảo Ôn Chước.
Ôn Chước vòng qua con mèo, một tay bắt đầu cởi
cúc áo sơ mi của Vệ Lăng.
Vệ Lăng cúi đầu nhìn, thầm nghĩ đúng là tuyệt
chiêu!
Đúng lúc đó, một suy nghĩ loé qua đầu anh.
Tại sao tự dưng mèo không rúc vào áo mình làm
nũng nữa?
Hơn nữa lúc nãy mình gọi mèo là “Bệ Hạ”, Ôn Chước
hỏi ngay “mèo ấy à”.
Con mèo này, sau khi Ôn Chước đi, nó mới đến bầu
bạn với mình.
Đáng lẽ Ôn Chước không biết thi thoảng anh sẽ gọi
mèo là “Bệ Hạ”, nhưng hắn lại biết.
Lẽ nào là Dạ Đồng kể cho Ôn Chước?
Nhưng Vệ Lăng nhớ anh ném Dạ Đồng qua khe núi
chưa được bao lâu, Dạ Đồng đã cạn kiệt thể lực mà ngất xỉu, sau đó lại đi cứu
bọn Hạ Cung và Giang Từ, làm gì rảnh rỗi nói chuyện đâu.
“Ôn Chước… anh có thể vào đầu em, điều khiển cơ
thể em đối phó với Kraven, cũng có thể vào đầu chủng lai khác, đúng không?” Vệ
Lăng hỏi.
“Ừm.”
“Thế, vào đầu con mèo này thì sao?”
Vài giây trôi qua, Ôn Chước không đáp, chẳng có
lấy một tiếng “ừm”.
Vệ Lăng kéo nhẹ Ôn Chước, trái tim đập rất nhanh,
dường như anh đã đoán được đáp án, rõ ràng có thể giả vờ không biết, nhưng anh
khăng khăng không nhịn được muốn vạch trần hắn.
Muốn nhìn xem có phải Ôn Chước cũng sẽ ngượng
ngùng hay không.
“Này… cảm giác được em ôm đi ngủ thế nào?”
Ôn Chước vẫn không đáp.
Vệ Lăng càng chắc chắn đáp án của mình hơn.
Trời ạ… Nếu Ôn Chước từng tiến vào đầu con mèo
này…
Đợi đã, có khi Ôn Chước vẫn luôn để lại một phần
ý thức trong đầu con mèo này, thế thì mỗi lần mình đưa mèo đi tắm, xem “Thế
Giới Động Vật” với mèo, và mỗi lần nó rúc vào áo mình…
“Mùi sữa tắm em mua, anh có thích không?” Vệ Lăng
lại hỏi.
“Ngủ đi.” Ôn Chước nói bằng giọng điềm tĩnh.
Nghe đúng là siêu đứng đắn.
“Thế Giới Động Vật thì sao? Anh thích tập nào?”
Vệ Lăng hỏi tiếp.
“Vệ Lăng…” Giọng Ôn Chước hơi nghẹn.
“Cả áo ngủ của em nữa, anh nghĩ bộ bằng cotton
tốt hơn? Hay là bộ bằng sợi tre mềm hơn?” Vệ Lăng véo tai Ôn Chước y như véo
tai mèo.
“Vệ Lăng.” Ôn Chước túm cổ tay anh, giọng rất
trầm.
“Làm sao? Giờ người anh to thế, không rúc vào
được…”
“Còn có rất nhiều chuyện khác tôi làm được.”
“Này! Mèo vẫn còn ở đây đấy! Anh muốn làm gì!”
“Nó không dậy đâu.”
“Dựa vào cái gì mà anh bảo nó không dậy đâu?”
“Em nói xem?”
Vệ Lăng đúng là đã tự bê đá đập chân mình!
.
Ngày hôm sau, trong nhà ăn của căn cứ, giáo sư
Dương đang dùng bữa, Diệp Ngữ ngồi cạnh y, Dạ Đồng ngồi đối diện y chơi điện
tử.
Giáo sư Dương nói trong bất lực: “Tôi chỉ ăn sáng
thôi, chắc không nguy hiểm gì. Sao mọi người đều túm tụm quanh tôi thế?”
Diệp Ngữ nói: “Chịu thôi, chán!”
“Lẽ nào nhìn tôi ăn sáng, em sẽ không thấy chán
nữa?” Giáo sư Dương hỏi ngược.
“Cảm giác như mình sẽ gặt hái được một mớ thông
tin bất cứ lúc nào.” Diệp Ngữ đáp.
Dạ Đồng đối diện cũng gật đầu theo.
Giáo sư Dương buông đũa, thở dài.
“Được thôi, hai người muốn gặt hái thông tin như
thế nào?”
“Anh nói xem chúng ta sẽ ở căn cứ này bao nhiêu
ngày?” Dạ Đồng hỏi.
“Tuỳ vào tốc độ phục hồi của Hạ Cung và Giang Từ,
có điều người chữa được ý thức của họ vẫn còn đang ngủ.” Giáo sư Dương đáp.
Dạ Đồng và Diệp Ngữ nhìn nhau, sau đó đều phì
cười, đáy mắt loé ánh sáng hóng hớt.
“Vệ Lăng ngủ nướng thì thôi, tại sao giáo sư Ôn
còn chưa dậy?” Dạ Đồng lại hỏi.
“Vệ Lăng còn chưa dậy, tất nhiên giáo sư Ôn sẽ ở
bên cạnh trông nom cậu ta. Tôi chẳng dùng não cũng tưởng tượng được cảnh đó.”
Giáo sư Dương đang định giơ đũa ăn tiếp, ai dè
Diệp Ngữ lại hỏi: “Thế… thầy đoán xem, lần này Vệ Lăng ngủ được bao lâu?”
“Hai người… có phải hai người tưởng giáo sư Ôn sẽ
xử quyết cái tai hoạ đó ngay tại chỗ không?”
“Đúng thế!” Dạ Đồng và Diệp Ngữ đồng thanh, sau
đó nhìn nhau rồi phá ra cười.
Giáo sư Dương xua tay: “Đừng mơ nữa, không thể
nào, nếu thế thật… chúng ta sẽ phải nhặt xác cho cái tai hoạ đó đấy.”
Thực ra Diệp Ngữ và Dạ Đồng đều biết là không
thể.
Một, căn cứ này được coi là trạm trung chuyển
trong quá trình chấp hành nhiệm vụ, có chuẩn bị chất dinh dưỡng cho chủng lai
dùng, nhưng không có điều kiện tổng hợp chất dinh dưỡng cho Vệ Lăng. Hai, họ
vừa trải qua một phen thoát chết, Vệ Lăng đã cạn kiệt sức lực, chắc chắn giáo
sư Ôn sẽ cho anh nghỉ ngơi.
.
Giấc ngủ này của Vệ Lăng làm một mạch đến buổi
chiều lúc gần ăn cơm tối.
Anh vừa mở mắt ra bèn nhìn thấy chú mèo cuộn tròn
trước gối mình, cặp mắt long lanh tròn xoe đang nhìn anh, đuôi lắc qua lắc lại.
Vệ Lăng véo cái tai bé xíu của nó, thì thầm:
“Này, mày là mèo, hay là Tiểu Tửu đấy?”
“Meo~”
Ái chà, giọng còn õng ẹo nữa, Tiểu Tửu có làm
nũng cũng không bằng mày đâu.
Giờ Vệ Lăng mới phát hiện ra Ôn Chước không còn ở
bên cạnh mình.
Hắn đâu rồi?
“Có phải anh ấy đang ở trong đầu mày không? Có
phải anh ấy đang ở trong đầu mày không?” Vệ Lăng chọc đỉnh đầu mèo.
Con mèo kêu meo meo, móng vuốt liên tục cào hướng
lên trên.
Bỗng nhiên, cửa mở.
Ôn Chước đứng ở cửa, tay bưng khay cơm.
Vệ Lăng lập tức ngồi thẳng người, có cảm giác
deja vu như bị thầy quản lý ký túc kiểm tra.
Ngẫm lại, không đúng, tên này có phải giáo viên
đâu!
Vệ Lăng lại khôi phục vẻ uể oải ngay lập tức.
“Dậy đi.” Ôn Chước như biết trong đầu anh đang
nghĩ gì, hắn kéo Vệ Lăng dậy.
Sau khi đến căn cứ này, ngoài cái sơ mi và quần
dài này ra, họ chẳng có quần áo nào khác mặc được.
Sơ mi trên người Vệ Lăng nhàu như nếp xíu mại, Ôn
Chước vuốt cho anh, Vệ Lăng nhìn đối phương không nhúc nhích.
“Anh đi đâu thế?”
“Tôi đi thăm Hạ Cung và Giang Từ.”
“Họ ra sao rồi?” Vệ Lăng thấy căng thẳng, mặc dù
trước đó đã nghe bảo vấn đề của hai người họ không lớn lắm.
Nhưng ý thức và ký ức của một người quyết định
người đó sẽ trở thành người như thế nào, quá trình sửa chữa sai sót một chút
thôi, có thể người đó sẽ thay đổi.
“Đừng lo, đến khi rời khỏi căn cứ này, họ sẽ về
cùng chúng ta.”
Biểu cảm của Ôn Chước rất bình tĩnh, cũng tức là
hắn đã chữa khỏi cho Hạ Cung và Giang Từ.
“Anh giỏi thật đấy!” Đây là lời cảm thán từ tận
đáy lòng của Vệ Lăng.
“Thế à?” Ôn Chước ngoảnh mặt, trong ánh mắt chứa
vẻ ngắm nghía.
Giống như hồi sinh viên, Vệ Lăng bảo mình đến
phòng tự học để học hành tử tế, vươn lên từng ngày, kết quả lúc từ quán net đi
ra mua mỳ tôm, tình cờ chạm trán Ôn Chước.
Nhưng vấn đề là, Vệ Lăng cho rằng mình không làm
gì xấu cả.
“Tối hôm qua, em chẳng ngủ gì phải không.” Ôn
Chước hỏi khẽ.
“Hả… em ngủ rất ngon mà… ha ha ha…”
Trong lòng Vệ Lăng nổi trống dồn.
“Em vẫn luôn chờ tôi ngủ, đúng không?” Ôn Chước
lại hỏi.
Vệ Lăng xoa mèo, Ôn Chước xoa đầu Vệ Lăng.
Quả nhiên, mình muốn chờ Ôn Chước ngủ, vào đầu
chàng ta xem thử rốt cuộc hồi đó là mèo hay Ôn Chước làm nũng với mình.
Ai dè chờ đến lúc buồn ngủ chảy cả nước mắt mà Ôn
Chước vẫn chưa ngủ.
“Em muốn nghe tiếng anh ngủ, nên chờ mãi.”
Vệ Lăng bấm like cho câu nói bừa này của mình!
Ôn Chước lại gần anh, mặc dù biết chàng ta thích
mình, cũng biết bên ngoài hắn lạnh băng, không biết trong lòng nóng bỏng bao
nhiêu, mình cũng đã ngắm khuôn mặt hắn không biết bao nhiêu lần, nhưng Ôn Chước
chỉ cần lại gần, Vệ Lăng bèn không nhịn được nhìn hắn đăm đăm.
“Bé lừa đảo.”
Ba chữ vang dội bên tai, trái tim Vệ Lăng bay lên
lơ lửng.
“Em lừa anh cái gì?”
“Em muốn đợi tôi ngủ, vào đầu tôi bơi tung tăng.
Định bơi ngửa, bơi ếch hay bơi tự do?”
Giọng Ôn Chước rất êm tai, Vệ Lăng nghe mà vô
thức đỏ mặt.
“Thế anh biết rồi, tại sao không hào phóng cho em
xem?”
“Em muốn nghe nói thật, hay nói dối?”
Vệ Lăng ngây người, “Giáo sư Ôn còn biết nói dối
cơ à! Nào nào! Nói dối nghe thử xem có giả dối không.”
“Tôi thích dáng vẻ em sốt ruột vì muốn nhìn tôi,
nhưng không nhìn thấy được.” Ôn Chước nói.
Trái tim Vệ Lăng lại bị chọc một phát.
“Thế… thế nói thật là gì?” Vệ Lăng lại hỏi.
“Em nhát như thế, nhìn thấy thứ trong đầu tôi
thật, có lẽ sẽ không thích tôi thế nữa.” Ôn Chước đáp.
Vệ Lăng sửng sốt, mặt đỏ bừng trong nháy mắt.
“Đi rửa mặt, ăn cơm đi.”
.
Dạ Đồng, Diệp Ngữ và giáo sư Dương lúc này đều
ngồi ở bàn trong nhà ăn, cầm một xấp bài tú lơ khơ.
Thi thoảng có nhân viên căn cứ đi ngang qua, còn
tưởng họ đang chơi Đấu Địa Chủ, lại gần mới biết họ đang…
“Tôi đánh Át cơ, giờ Vệ Lăng vẫn đang được giáo
dục!” Dạ Đồng làm động tác vỗ tay.
“Cậu nghĩ chắc chưa? Át cơ là tiền lương một
tháng của cậu đấy.” Giáo sư Dương gõ bài trong tay xuống mặt bàn.
“Chắc chắn! Anh ta thiếu dạy bảo!” Dạ Đồng nói
cực kỳ chắc chắn.
Diệp Ngữ chau mày ngẫm nghĩ, ấn một lá phăng teo
đen xuống mặt bàn: “Tôi cho rằng giáo sư Ôn vẫn biết kiềm chế. Dù muốn dạy dỗ
Vệ Lăng, cũng không đến mức lấy mạng anh ấy. Chắc hẳn đêm hôm qua chỉ đến lưng
chừng thôi.”
Giáo sư Dương sờ cằm: “Phăng teo đen là ba tháng
tiền lương của em đấy, em chắc chứ?”
“Em chắc chắn. Cứ thế đi!” Diệp Ngữ đáp.
“Thế giáo sư Dương thì sao? Thế nào thầy cũng
phải bỏ ra nửa năm tiền lương chứ?” Dạ Đồng nói cực kỳ hứng thú.
“Được thôi, thế tôi bỏ tiền lương nửa năm, lát
nữa hai người sẽ được nhìn thấy Vệ Lăng lượn lờ khắp căn cứ.” Giáo sư Dương lấy
ra một nửa số bài trong tay.
Mắt Dạ Đồng bừng sáng: “Nặng đô đấy giáo sư
Dương!”
“Tiền bạc là vật ngoài thân.” Giáo sư Dương vẫy
mu bàn tay điềm tĩnh vô cùng.
“Mọi người đang làm gì đấy?” Hai người đi tới sau
lưng họ.
Dạ Đồng và Diệp Ngữ vừa ngoái đầu bèn nhìn thấy
Hạ Cung và Giang Từ.
Dạ Đồng đứng bật dậy, vẻ mặt mừng rỡ: “Lão Hạ!
Ông tỉnh rồi! Tôi nhớ chết mất!”
Hạ Cung lạnh lùng dúi đầu Dạ Đồng xuống, suýt thì
đổ cả bàn.
“Thằng nhãi này, cậu vẽ mặt trời mặt trăng và
ngôi sao trên mặt tôi đúng không! Muốn chết à!”
Dạ Đồng chống bàn bằng hai tay, bướng bỉnh ngẩng
đầu lên: “Không phải!”
“Không phải cậu thì ma à! Ông đây tỉnh dậy, suýt
thì sợ chết khiếp!” Hạ Cung lại dúi đầu Dạ Đồng.
Giang Từ bên cạnh vội vàng hoà giải: “Chúng ta
tỉnh dậy được là may mắn lắm rồi…”
Hạ Cung lạnh lùng liếc nhìn Giang Từ: “Ý của cậu
là giáo sư Ôn nhìn thấy mặt tôi đầy mặt trời mặt trăng cũng không sao?”
Lúc này Hà Liễm và Liên Vũ đều tới.
Miệng Liên Vũ còn ngậm ống hút, đang uống chất
dinh dưỡng chuyên dụng của chủng lai.
“Mọi người đang làm gì thế?” Hà Liễm mỉm cười
hỏi.
“Đang tính sổ! Thằng nhóc này vẽ đầy mặt tôi!” Hạ
Cung xoắn tít lông mày.
Vừa nghe đến đây, Liên Vũ lặng lẽ lùi ra sau Hà
Liễm.
“Vốn không phải tôi vẽ mà!” Dạ Đồng cực kỳ không
vui, sắp đập bàn nhảy dựng lên.
Giáo sư Dương vội vàng cất bài tú lơ khơ: “Đây
đều là tiền cá cược đấy, kẻo các cậu thua rồi quỵt nợ.”
“Tôi mà vẽ lên mặt ông, tôi còn vẽ được sao trăng
gì nữa – tôi vẽ thẳng rùa đen luôn!” Dạ Đồng cứ phải gọi là bướng, cậu ta bị người
khác vu oan!
Lúc này Hà Liễm quay người, hỏi Liên Vũ nãy giờ
tu đồ uống: “Không phải cậu bảo vẽ sao biển và ốc biển à?”
Vừa dứt lời, mọi người đều nhìn sang phía này.
Hạ Cung sẵng giọng: “Nhóc con– thì ra là cậu!”
Liên Vũ lùi ra sau: “Ờm… ờm ờ… giám đốc Hạ ngủ
nhìn ngon quá, tôi không nhịn được…”
“Ông đây vào sinh ra tử bên ngoài! Thế mà cậu dám
lấy ông đây ra mua vui! Đánh chết tên khốn này!”
Dứt lời, Hạ Cung bèn giải phóng Angela, Liên Vũ
chạy thục mạng khắp nơi, chui xuống gầm bàn cũng vô ích, núp sau Hà Liễm cũng
vô ích.
“Giám đốc Hạ… mọi khi ông bận quá, tôi vẽ sao
biển ốc biển cho ông, chỉ muốn ông cho mình được nghỉ lễ thôi!”
“Nhảm nhí–“
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện trước mặt
Liên Vũ, bộp một phát, Liên Vũ loạng choạng lùi lại, suýt thì bắn lên trần nhà.
Là nắm đấm của Dạ Đồng!
Dạ Đồng vặn cổ tay: “Bé Lông Vũ, anh được lắm!
Dám làm không dám nhận! Còn để tôi gánh tội thay!”
Liên Vũ ôm vành mắt, rồi mở ra, chỉ nghe một
tiếng tách, là tiếng màn trập của điện thoại.
Mọi người quay đầu, nhìn thấy Giang Từ.
Anh ta vội vàng giấu điện thoại ra sau lưng, cười
ngượng ngùng: “Tôi… tôi thấy mọi người thấy mọi người vui vẻ hoà thuận quá,
không kìm được muốn chụp lại kỷ niệm…”
Liên Vũ lập tức gào lên: “Vui vẻ? Hoà thuận? E là
giáo sư Ôn chưa chữa xong đầu anh đấy chứ!”
Lúc này giáo sư Dương vỗ tay: “Được rồi được rồi,
mọi người tấn công lẫn nhau, chi bằng chơi bài tiếp đi! Lúc nãy chơi đến đâu
rồi?”
Chẳng biết giáo sư Dương lại móc một bộ bài tú lơ
khơ từ đâu ra, gọi mọi người ngồi xuống, bắt đầu chia bài.
“Tôi đã cược tiền lương một tháng, Vệ Lăng vẫn
đang bị giáo dục!” Dạ Đồng giơ tay nói.
“Tôi cược tiền lương ba tháng, đêm hôm qua giáo
sư Ôn đã dừng lại.” Diệp Ngữ cầm lá phăng teo đen của mình lên vẫy.
“Tôi cược tiền lương nửa năm, tối hôm qua hai bọn
họ đắp… hình như trong căn cứ không có chăn bông, thế thì đắp không khí nói
chuyện suông!” Giáo sư Dương xoè tay.
“Được, thế tôi cũng cược tiền lương nửa tháng,
ủng hộ giáo sư Dương!” Hạ Cung cũng đập bài được chia cho mình xuống mặt bàn.
“Lão Hạ, ông thiếu nguyên tắc quá đấy? Giáo sư
Dương nói gì ông cũng tin à?” Dạ Đồng nhếch khoé môi.
“Tôi suy luận có căn cứ nhé. Sáng hôm nay giáo sư
Ôn mới đến đánh thức tôi và Giang Từ, đêm hôm qua mà làm gì thật, chắc chắn
giáo sư Ôn sẽ không dừng tay dễ dàng.” Ý kiến của Hạ Cung lập tức khiến Dạ Đồng
hơi dao động.
“Còn ai chưa đặt tiền lương không! Đây là việc
lớn của chủng lai chúng ta đấy!” Dạ Đồng lên giọng, cố tình nhìn sang Hà Liễm
và Liên Vũ.
Liên Vũ vẫn còn kiêng dè nắm đấm của Dạ Đồng, vội
vàng đặt ba lá bài xuống: “Tôi… tôi nghĩ anh ta tác oai tác quái thế, không thể
không dạy bảo tử tế được! Dù cho giáo sư Ôn đến thăm lão Hạ và Giang Từ, cũng
không ngăn cản thầy quay về dạy dỗ tiếp! Phải cho tai hoạ ấy thời gian thở
chứ!”
Liên Vũ vừa dứt lời, mọi người đều vỗ tay khen
hay.
“Hà Liễm! Hà Liễm cũng đặt tiền lương ba tháng
chứ?” Dạ Đồng nhìn Hà Liễm, hất cằm.
“Tôi không nên tham gia thì hơn, tiền lương ba
tháng nhiều quá. Tôi còn định mua nhà ở thành phố mới “Dawn” cơ. Trước khi đi
làm nhiệm vụ vừa xem nhà xong.”
Hà Liễm vừa dứt lời, Liên Vũ cũng sốt ruột.
“Hà Liễm! Cậu đến thành phố mới “Dawn” mua nhà?
Tại sao! Cậu… cậu muốn xin thuyên chuyển đến “Dawn” à?”
Mọi người đều im bặt, chờ Hà Liễm trả lời.
Hà Liễm cúi mặt, thở dài: “Bé Lông Vũ, cậu không
theo dõi thời sự à? Lần này “Lightyear” bị tấn công, bị Noah biến thành đống đổ
nát, trung tâm kiểm soát liên hợp định dời trụ sở đến “Dawn”. Chúng ta đều phải
đến đó. Còn có rất nhiều trường học và bệnh viện quan trọng đều phải dời đi, vì
cấp độ phòng thủ của “Dawn” là cao nhất trong mọi thành phố.”
Nghe Hà Liễm giải thích xong, mọi người đều tặc
lưỡi.
“Hà Liễm biết đầu tư thật đấy!”
“Liên Vũ biết chọn đồng đội quá! Bọn tôi đến Dawn
chỉ e phải ở lán ấy chứ!”
“Đâu chỉ là lán, có khi còn phải ở ghép ấy!”
“Dạ Đồng cậu có bị thối chân không?”
“Cậu mới bị thối thì có!”
Giáo sư Dương mỉm cười: “Hà Liễm, mua nhà cũng
không cản trở em chơi cùng mọi người đầu. Nếu không thì em đặt tiền lương một
tháng cũng được, như thế tạo thành bảo hiểm kép với Liên Vũ. Ngộ nhỡ em ấy thua
mất sạch vốn, tốt xấu gì em cũng có người bù đắp.”
Hà Liễm sờ cằm: “Cũng phải. Để em nghĩ xem… Đối
với Vệ Lăng, giáo sư Ôn nâng trong tay sợ bay mất, giấu trong lòng sợ hỏng mất,
đặt trong tim còn sợ nát mất. Vậy nên em suy luận hợp lý, xa cách lâu ngày ăn
đứt mới cưới, không thể đắp không khí nói chuyện suông được, chắc chắn là
phải…”
Mọi người gật đầu hùa theo lối tư duy của Hà
Liễm.
“Thế thì em cược một tháng, đêm hôm qua đối với
Vệ Lăng mà nói chắc hẳn rất khó chịu, hôm nay anh ấy vẫn đang ngủ bù.”
“Thế thì giống Diệp Ngữ rồi.” Giáo sư Dương tổng
kết, rồi nhìn sang Giang Từ, “Tiểu Giang, cậu cũng là một phần trong chúng
tôi.”
“Nhưng lương tôi không nhiều… tôi cũng muốn đến
Dawn mua nhà…” Giang Từ vừa cười vừa gãi đầu.
“Không sao, giá nhà ở Dawn không thiếu tiền lương
một tháng của cậu đâu!” Hạ Cung vỗ lưng Giang Từ.
Giang Từ run rẩy đặt một lá bài tú lơ khơ xuống:
“Giáo sư Ôn từng vào đầu tôi, giúp tôi đối phó với một Echo. Người như tôi,
đáng lẽ giáo sư sẽ không để ý quá nhiều. Sau này tôi mới biết, giáo sư giúp tôi
thoát vòng vây để cử tôi đi bảo vệ Vệ Lăng… vậy nên tôi tin rằng Vệ Lăng nhất
định là rất quan trọng với giáo sư… Thế thì… thế thì bây giờ vẫn đang dạy bảo
anh ấy đi!”
“Được lắm! Tiểu Giang Từ! Không nhìn ra anh bạo
thế đấy!” Liên Vũ vỗ vai Giang Từ.
“Hai tay cậu khoẻ thế, cẩn thận vỗ trật xương
Tiểu Giang đấy! Tránh ra tránh ra!” Hạ Cung kéo Giang Từ đến chỗ mình.
“Hay lắm! Giờ mọi người đều đã đặt cược! Đến thời
khắc tiết lộ đáp án rồi.”
Giáo sư Dương cười híp mắt thu hết bài vào.
“Đáp án gì?”
Lúc này một con mèo đột nhiên chồm tới, họ nghe
thấy có người đang đuổi theo sau.
“Bệ Hạ! Bệ Hạ mày định đi đâu!”
Là giọng Vệ Lăng.
Ăn cơm trưa xong, anh dẫn mèo đi khám bác sĩ,
chắc chắn móng và nội tạng mèo đều không sao, ai dè bác sĩ vừa mới lật nó lại,
mèo bèn chạy mất.
Vệ Lăng đuổi theo nó cả quãng đường.
Đợi đến tận dư ảnh, anh mới tóm được con mèo.
Mèo nhỏ nhe nanh với anh, nhưng không nỡ thò vuốt
ra cào anh thật, giờ chỉ có thể không tình nguyện bị anh ôm vào lòng.
“Mọi người… mọi người đang làm gì thế?” Vệ Lăng cúi đầu, nhìn thấy bài tú lơ khơ đầy bàn, “Hay lắm! Mọi người chơi Đấu Địa Chủ mà không gọi tôi!”
Comments
Post a Comment