Posts

Showing posts with the label Bẫy ngược

Ngoại truyện 12: Phong cảnh trong trò chơi điện tử

Vệ Lăng thích chơi điện tử, đây là chuyện mà cả đại học Công Nghệ Liên Hợp đều biết. Vệ Lăng rất được yêu thích, các sinh viên đều thích anh, nếu không có Ôn Chước trường năng lượng mạnh trấn áp, e rằng các sinh viên bám theo sau Vệ Lăng có thể xếp ba bốn vòng quanh sân trường. Để được chơi đùa vui vẻ với Vệ Lăng mà không bị giáo sư Ôn hạn chế, do Lý Trường Thanh cầm đầu, nghe ngóng được trò chơi điện tử Vệ Lăng thích chơi nhất tên là "Hành Tinh Siêu Tốc", thế là hễ ai trong trường chơi điện tử đều đổ dồn vào trò này. Mặc dù họ vốn không biết Vệ Lăng có thân phận gì trong trò này, cũng không biết anh cấp bao nhiêu, nhưng ngộ nhỡ gặp được thì sao? Ví dụ Lý Trường Thanh, ID trong "Hành Tinh Siêu Tốc" là Thú Khổng Lồ Mệt Mỏi, đúng là rất "khổng lồ". Thiết lập trong trò chơi là đánh theo đội, ba người một phi thuyền, nhân vật của Lý Trường Thanh bị mắc kẹt trong chỗ ngồi không ra được. Nhân vật của Trần Hiểu Phỉ có tên rất nho nhã, là "Công Chúa Sisi...

Ngoại truyện 11: Đại hội thể thao thành phố mới Dawn lần đầu tiên

Trung tâm kiểm soát liên hợp sắp cử hành đại hội thể thao lần thứ 10, Vệ Lăng nhìn thông báo trên điện thoại, vô cùng thích thú. Anh sấn tới trước mặt Ôn Chước: "Này! Này! Trung tâm kiểm soát liên hợp sắp cử hành đại hội thể thao! Em cũng thuộc trung tâm kiểm soát liên hợp, có phải cũng được tham gia không?" Ôn Chước đang nghiên cứu một cuốn sách dạy nấu ăn. Đúng, không sai, là sách dạy nấu ăn. "Tất nhiên là em có thể tham gia. Có điều, em tham gia sở trường gì?" Ôn Chước hỏi. "Hả? Chạy nước rút, chạy bền, nhảy xa gì đó, em đều làm được mà." Vệ Lăng nghĩ thầm, lẽ nào Ôn Chước không nhớ lúc họ cùng học đại học, đại hội thể thao toàn trường, Vệ Lăng giành cho lớp họ bao nhiêu giải nhất sao. "Chạy nước rút em không phải đối thủ của Dạ Đồng, chạy bền em không phải đối thủ của Hà Liễm, nhảy xa em không phải đối thủ của Diệp Ngữ, các hạng mục khác... nên nói là bất cứ hạng mục gì, chủng lai bình thường đều thắng được em." Ôn Chước công kích anh không h...

Ngoại truyện 10: So sánh việc khoe bồ trong quá khứ và hiện tại

Trước Tết năm đầu tiên học tiến sĩ, trưởng phòng cũ của Vệ Lăng là Lý Kiện Hỉ tổ chức một buổi tụ tập các bạn cùng phòng đại học. Dương Chiếu Vinh đang ở tít nước ngoài, Hoàng Triển và Hùng Kiêu đang bận rộn làm việc đều kết thúc công việc đang dở dang. Vệ Lăng chống cằm, nhìn Ôn Chước thay Âu phục, buột miệng nói: "Tiểu Tửu, bộ Âu phục này của cậu với bộ Âu phục lúc nãy gặp giáo sư có gì khác biệt?" "Bộ này rộng hơn." Ôn Chước đáp. "Ồ." Vệ Lăng nhìn trái ngó phải, nghĩ bụng rộng hơn thì sao? Chân vẫn là cặp chân dài ấy, nhan sắc vẫn là vẻ lạnh lùng cấm dục ấy, chẳng có thay đổi gì sất. "Nhưng mà, cậu gặp bọn Nhị Hỉ và Chiêu Dung Nương Nương, thay Âu phục làm gì? Mặc áo blouse phòng thí nghiệm đi gặp bọn nó, bọn nó cũng chẳng biết thưởng thức đâu." Vệ Lăng tặc lưỡi lắc đầu. "Vì cậu." Ôn Chước nâng tay, lấy một chiếc đồng hồ đeo tay từ ngăn kéo ra đeo vào. Ôi mẹ ơi, đẹp trai quá. "Cái đồng hồ của cậu đẹp quá. Tiểu Tửu, cậu cũng biết...

Ngoại truyện 9: So sánh việc xem phim trong quá khứ và hiện tại

Vệ Lăng thích xem phim, hơn nữa gu phim khá dung tục, càng là phim mỳ ăn liền thì càng thích xem, hơn nữa còn thường xuyên đến rạp chiếu phim. Phim mỳ ăn liền: Dịch thô là phim bỏng ngô, nom có vẻ hay nhưng chẳng có ý nghĩa gì, xem xong là quên tiệt chẳng có gì đọng lại. Năm cuối nghiên cứu sinh, tình cờ bắt kịp phần cuối loạt phim điện ảnh mà Vệ Lăng thích, anh thật sự cực kỳ muốn đi xem. Nhưng... chưa làm xong luận văn, chưa nộp được báo cáo. Anh quay mặt vào máy tính, chân cứ rung mãi, một chốc lại đứng dậy uống nước, chốc thì dậy đi vệ sinh, ai không biết còn tưởng ngồi ghế bỏng cả mông cơ. Lúc Vệ Lăng đã thất vọng với hiệu suất của mình, Ôn Chước bước vào, hai tay đút trong túi, kéo ghế ra, ngồi bên cạnh Vệ Lăng. Vệ Lăng ghen tị với hắn lắm, vì lần nào Vệ Lăng chơi vui quên cả trời đất trong game, Ôn Chước cũng đang làm báo cáo học thuật. Mỗi lần Vệ Lăng sứt đầu mẻ trán chạy đua làm báo cáo và thí nghiệm, Ôn Chước đều đang chậm rãi uống cà phê, thi thoảng còn chõ đầu nói: "Ch...

Ngoại truyện 8: So sánh màu hoa đào sát trai trong quá khứ và hiện tại

Trước kỳ nghỉ hè năm ba đại học, trưởng phòng Lý Kiện Hỉ thu dọn phòng cực kỳ nghiêm túc. Dọn mãi dọn mãi, áo hoodie của Vệ Lăng vắt trên thành giường rơi xuống. Dương Chiếu Vinh bước tới, nhặt hoodie lên, bỗng lải nhải như phát hiện ra đại lục mới: "Các cậu mau nhìn này! Mau nhìn này! Vệ Tiểu Lăng có chuyện!" Hoàng Triển đang cắt móng chân nghe thấy, vội vàng sấn tới. "Theo kinh nghiệm của tôi, đây là dấu son." Hoàng Triển mỉm cười gian tà. Dương Chiếu Vinh thở dài: "Chẳng cần kinh nghiệm, tôi cũng biết đây là dấu son. Hơn nữa còn là màu hoa đào sát trai thịnh hành nhất năm nay." "Sao cậu biết? Tôi thấy màu son môi đều như nhau mà." Lý Kiện Hỉ hỏi. "Ơ, các cậu muốn tán được bạn gái, tốt xấu gì cũng phải xem trang cá nhân của nữ sinh chứ? Màu này không chỉ cực kỳ ướt, mà còn tôn da trắng, là màu vô cùng cao cấp." Dương Chiếu Vinh nhìn những người khác trong phòng ký túc xá, mọi người gật đầu lia lịa, nhất trí cho rằng Vệ Lăng có chuyện....

Ngoại truyện 7: So sánh việc ốm trong quá khứ và hiện tại

Năm đầu nghiên cứu sinh, có một lần thời sự đưa tin về mưa sao băng ở một chòm sao nào đó. Giữa mùa đông, một đám học sinh, nam sinh và nữ sinh ôm nhau, hoặc là người cùng phòng ký túc xá tụ tập, nhìn chằm chằm lên bầu trời đêm, nhìn đến gần một giờ đêm mà chẳng có gì cả. Vệ Lăng và bạn cùng phòng ngồi xổm ở góc tường bắt đầu chơi bài, đến khi cuối cùng mưa sao băng cũng rơi xuống, Vệ Lăng gân cổ nói: "Hầy, cũng chỉ thế mà thôi." Bạn cùng phòng nhìn thái độ khinh bỉ mưa sao băng của Vệ Lăng, hơi khó chịu: "Này, cậu sẽ bị mưa sao băng nguyền rủa đấy." "Nguyền rủa cái gì? Chơi bài thua mãi à? Hay là mua xổ số không trúng được giải gì?" Vệ Lăng khịt mũi, tối hôm đó về bèn thấy đau họng, lúc về phòng, Ôn Chước đã ngủ từ lâu rồi. Trong đêm Vệ Lăng bắt đầu ho và hắt xì, người lạnh chết đi được. Trong lúc mơ hồ, có người sờ đầu anh, giọng nói lạnh lẽo vang lên: "Tỉnh dậy, uống thuốc." Lúc đó Vệ Lăng tự dưng thấy rất tủi thân. "Tớ lạnh." "...

Ngoại truyện 6: So sánh thịt kho tàu trong quá khứ và hiện tại

Trước khi nghiên cứu sinh khai giảng, Vệ Lăng dẫn Ôn Chước đến nhà mình. Bố mẹ Vệ Lăng gặp Ôn Chước bèn thích hắn quá thể, còn làm món thịt kho tàu sở trường tiếp đãi hắn. Ôn Chước vừa ngồi xuống bàn ăn chưa đầy ba phút, thức ăn trong bát đã sắp chất đống thành núi. "Ôn Chước à, cháu nếm thử xem, thịt kho tàu cô làm ngon lắm đấy. Vệ Lăng nhà cô thích ăn từ bé, một mình ăn được cả chậu." Mẹ Vệ Lăng – Dung Lan – nhìn Ôn Chước kiểu gì cũng thấy thích. Vệ Lăng bị sặc cơm. "Mẹ— Mẹ nói lung tung gì đấy! Con có phải lợn đâu, làm sao ăn được một chậu thịt kho tàu!" "Đúng đúng đúng, một chậu thì cường điệu quá, nó ăn cả nồi." "Ăn cả nồi thì khá hơn ăn cả chậu là bao?" Vệ Lăng ngửa đầu thở hắt ra. Ôn Chước giơ tay xoa gáy Vệ Lăng, gắp miếng ngon nhất trong bát mình cho anh. Giờ Vệ Lăng mới làm vẻ mặt hài lòng. "Ôn Chước à, cháu không cần để ý đến nó đâu. Cháu ăn phần cháu đi, cô đặc biệt làm cho cháu mà. Cháu xem cháu gầy quá, phải ăn cho mập vào....