Chương 66: Thích đến mức sắp chết rồi
Vệ Lăng cúi đầu, cảm nhận động tác của Ôn Chước,
anh vô thức ngả về phía trước, muốn dựa vào lòng hắn.
Mình đã lớn bằng này rồi, dù là trước mặt mẹ cũng
không có cảm xúc mềm mại thế này.
“Đừng cử động.” Ôn Chước nói khẽ.
Giáo sư Dương tắt nước, cười bảo: “Thầy Vệ, mặn
nồng xấp xỉ là được rồi.”
Vệ Lăng đáp một câu: “Tôi hiểu được sự cô đơn của
một kẻ độc thân như anh.”
“Tôi nghĩ độc thân là một việc rất an toàn. Chưa
biết chừng ngày mai cậu sẽ khóc lóc xin tôi chế thêm cho cậu thuốc dinh dưỡng.”
Vệ Lăng ngoẹo đầu, cứ cảm thấy câu này của giáo
sư Dương… có khi sẽ trở thành hiện thực.
Do chênh lệch thể lực giữa mình và Ôn Chước quá
lớn.
Trong nháy mắt, mọi cảm giác rạo rực đều rụt về.
Hai người đi trên đường về ký túc xá.
Đường đi ở đây khá hẹp, xấp xỉ cho hai người đi
cùng lúc mà không chạm phải nhau.
Tóc Ôn Chước vẫn còn ẩm, dính vào gáy.
Vệ Lăng ngứa tay, khớp ngón tay anh quệt một
phát.
“Sao thế?” Ôn Chước dừng lại hỏi.
Vệ Lăng không nhìn rõ biểu cảm của hắn cho lắm,
nhưng anh biết Ôn Chước không cáu mình.
“Em tò mò thôi.” Vệ Lăng giả vờ không có gì to
tát, đi ngang qua người Ôn Chước.
Ôn Chước giơ tay cản đường anh.
“Tò mò cái gì?” Giọng Ôn Chước khá trầm, dường
như còn mang hơi nước cuồn cuộn trong nhà tắm.
“Tò… tò mò… gáy anh…” Vệ Lăng vô thức muốn giữ
khoảng cách giữa hai người. Nhưng tay Ôn Chước siết rất chặt.
Cơ bản là không giãy nổi, hơn nữa còn mang vẻ ép
buộc.
“Gáy tôi có gì khiến em tò mò?”
Ôn Chước dựa gần hơn, Vệ Lăng nghi ngờ tên này
vốn cố tình.
Anh đẩy mạnh Ôn Chước một phát, tầm nhìn giãn
được chút khoảng cách, lại bị giảm về như cũ.
“Anh vào đầu em mà xem, là biết ngay… có gì mà
hỏi!”
Vệ Lăng nói xong bèn hối hận.
Trong đầu mình bao nhiêu thứ vớ va vớ vẩn, cho Ôn
Chước xem làm gì.
“Tôi thích nghe em nói chuyện với tôi.” Ôn Chước
đáp.
Vệ Lăng cảm nhận được Ôn Chước nghiêm túc, chẳng
định đùa cợt chút nào.
“Ờm… anh… anh đã bao giờ nghe câu này chưa, ôm tỳ
bà che nửa mặt mà. Tóc anh ướt, dính trên gáy… làm… làm em rất muốn vuốt lên
xem.” Vệ Lăng cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Tại sao anh phải thảo luận vụ này nghiêm túc với
Ôn Chước!
“Thế thì vén lên nhìn, có phải phát hiện không có
cảm giác bí ẩn, cảm thấy rất thất vọng không?” Ôn Chước lại hỏi.
Vệ Lăng sửng sốt, nhớ đến phản ứng của Ôn Chước,
cứ liên tục hỏi anh “có đồng ý không”, “còn thích không”. lẽ nào Ôn Chước vẫn
luôn lo lắng thích mà mình dành cho hắn chỉ là cảm giác nhất thời, hay là hắn
mãi không chắc chắn mình thích có thật hay không.
Lúc này, Ôn Chước lại hỏi anh có thất vọng hay không.
“Không đâu. Nom… rất đáng tin cậy.” Vệ Lăng kéo
giật sơ mi của Ôn Chước.
Ôn Chước bỗng cúi đầu, môi Vệ Lăng bị đè lên một
cách hung tợn, anh kéo chặt sơ mi của hắn.
Lần này Vệ Lăng hơi sợ thật, bởi nụ hôn này không
chỉ đột ngột mà còn gấp gáp, chẳng có chút dịu dàng nào.
Dường như Ôn Chước đã khát khô họng quá lâu, nhẫn
nhịn đến giới hạn bờ vực điên cuồng, một chút thiện cảm thậm chí là đáp lại của
Vệ Lăng tựa một giọt nước, cơ bản là không thể giải khát, nhưng lại khiến Ôn
Chước có cớ buông thả.
Vòng ôm của hắn rất khỏe, Vệ Lăng không giãy ra
nổi, chỉ biết hai chân mình rời khỏi mặt đất, Ôn Chước chỉ dùng một tay bèn
nhấc bổng anh lên.
Vệ Lăng lắc lư, lần này anh víu vào bả vai Ôn
Chước.
Sơ mi hắn vừa thay đã bị Vệ Lăng kéo nhăn nhúm,
hắn hơi ngửa đầu, tập trung ngắm Vệ Lăng được mình bế lên, tay còn lại mở cửa
phòng.
Lúc Vệ Lăng được đặt lên giường, anh vô thức muốn
chống người lùi lại.
Còn chẳng mấy chốc Ôn Chước đã sấn tới.
Đáy lòng Vệ Lăng rất buồn phiền, ngứa miệng ngứa
tay chỗ nào cũng ngứa, nhưng đến thời khắc mấu chốt, anh cơ bản không biết nên
đối mặt với Ôn Chước ra sao.
“Nếu em sợ tôi, tôi sẽ đi chỗ khác.” Ôn Chước giơ
tay ra, sờ mái tóc gần khô của Vệ Lăng.
“Em không phải sợ anh… anh đi chỗ khác, em sẽ nhớ
anh đấy.”
Vệ Lăng nói xong mới nghĩ mình ngu chết đi được.
Nhưng ngay sau đó, Ôn Chước lại hôn anh.
Tim Vệ Lăng đập sắp bay lên, anh bỗng nhận ra, kể
từ khi gặp lại đến bây giờ, Ôn Chước đã hôn anh rất nhiều lần, lần nào cũng…
vừa kiềm chế vừa muốn buông thả.
Ôn Chước là người như thế nào, bảo hắn chủ động
hôn một người, thế phải rung động cỡ nào.
“Anh cũng rất thích em, phải không?” Vệ Lăng hỏi.
“Thích đến mức sắp chết rồi.”
Mỗi một từ của Ôn Chước đều rất rành mạch, nghe
rất nhẹ, Vệ Lăng lại cảm thấy mạnh đến thế.
Cứ như một luồng ánh sáng trắng nổ tung trong
đầu, tất cả đều thoát khỏi tầm kiểm soát.
Vệ Lăng sấn tới ôm chầm lấy Ôn Chước, vụng về hôn
hắn mấy phát liền.
Anh biết trên thế giới này gần như không có gì mà
Ôn Chước trân trọng.
Có thể khiến hắn nói “thích đến mức sắp chết
rồi”, thế thì hắn thật lòng có thể thản nhiên chết vì anh.
“Em… em không biết anh để ý đến em nhiều đến
thế…” Mặt Vệ Lăng nóng ghê gớm.
Không chỉ là mặt nóng, trong lòng cũng vậy.
“Tôi không giỏi nói ngọt… nhưng tôi muốn em
biết.”
Ôn Chước nhắm mắt, đặt ngón tay Vệ Lăng lên giữa
lông mày mình.
Đây là hắn đang mời Vệ Lăng vào đầu hắn, đọc tất
cả mọi thứ của hắn.
Có khi trước mặt tình cảm thuần túy nhất, nóng
bỏng nhất, ngôn ngữ hay nụ hôn đều nhợt nhạt không màu.
Hắn muốn móc cả tim mình ra, cho Vệ Lăng nắm
chặt, cảm nhận nhiệt huyết và điên cuồng của mình.
Với lời mời thế này, Vệ Lăng cơ bản là khó lòng
chống cự.
Anh tựa vào Ôn Chước, không cần nghe hắn nói hai
chữ “tập trung”, bởi trong không gian này chẳng có cái gì, thứ mà anh nhìn thấy
được, cảm nhận được, chỉ có mình Ôn Chước.
Mọi cảm xúc của anh được Ôn Chước thu gom, nhẹ
nhàng lôi kéo đến một thế giới khác.
.
Khi Vệ Lăng mở mắt ra lần nữa, anh phát hiện mình
đang ngồi trên giường trong bệnh viện.
Anh ngoảnh mặt, nhìn thấy một thanh niên 25, 26
tuổi, vợ của thanh niên đó ngồi bên cạnh đút thức ăn cho anh ta.
Vệ Lăng nhìn hồi lâu mới nhận ra, đây là rất
nhiều năm trước, Ôn Chước vừa được ghép tủy, đang nằm viện.
Không ngờ, vừa tiến vào ký ức của Ôn Chước, lại
trở về xa thế này trong quá khứ!
Ôn Chước cầm lấy điện thoại trên bàn đầu giường,
liếc nhìn thời gian, có lẽ là mười một giờ rưỡi buổi trưa.
Hắn lật chăn, đứng bên cửa sổ.
Chị điều dưỡng vào kiểm tra nhìn thấy, vội vã
nhắc nhở: “Ôn Chước! Mặc áo vào, đừng để nhiễm lạnh!”
Ôn Chước gật đầu, nhưng chẳng nhúc nhích, hắn
ngắm nhìn con đường bên dưới khu nội trú.
Vệ Lăng 18, 19 tuổi đội mũ vành, khoác cặp sách
đạp xe tới. Anh mặc áo phông màu trắng, bên ngoài khoác sơ mi ca rô.
Gấu áo sơ mi bị gió tốc lên rất cao, tựa đôi cánh
kéo lê theo, anh sẽ bay lên bất cứ lúc nào.
Vệ Lăng đậu xe đạp dưới tầng tòa nội trú, sau đó
khoác cặp chạy lên tầng.
Vì đang giờ cơm, người đến đưa cơm cực kỳ đông,
chen chúc trong thang máy, phải đợi rất lâu.
Vệ Lăng bèn chạy thẳng cầu thang bộ.
Phòng bệnh của Ôn Chước ở tầng mười lăm, Vệ Lăng
chạy liền một hơi, gục trước bàn điều dưỡng thở hổn hển.
Lúc này cũng là lúc trong phòng bệnh náo nhiệt
nhất, cơ bản là người nhà của mọi bệnh nhân đều mang cơm đến. Bố mẹ, vợ con hỏi
han, Ôn Chước không hòa nhập với bầu không khí này, hắn cố tình đến phòng đun
nước.
Vì từ đây có thể nghe thấy Vệ Lăng tán gẫu với
điều dưỡng.
“Chị ơi, chị giúp em mang cái này cho bạn học của
em được không?” Trong giọng Vệ Lăng mang ý cười nồng đậm, còn cả chút vẻ làm
nũng.
“Biết rồi! Biết rồi! Hôm nay em vẫn không vào
thăm cậu ấy à?” Chị điều dưỡng hỏi.
“Thôi ạ… gặp em thì gượng gạo lắm… cậu ấy tưởng
là giáo sư của bọn em nhờ người mang cơm cho cậu ấy mà, thế cứ để cậu ấy nghĩ
thế đi. Chị ơi, sườn hấp hôm qua cậu ấy ăn thấy thế nào?” Vệ Lăng lại hỏi.
“Ăn hết rồi. Đồ mọi khi em mang đến, cậu ấy đều
ăn hết. Mặc dù nom không thích nói chuyện lắm, nhưng ngoan hơn các bệnh nhân
khác.” Chị điều dưỡng cười nói.
“Ồ… thế các thứ thuốc lần trước bác sĩ điều trị
chính của cậu ấy bảo, đều đang dùng chứ?”
“Đang dùng mà. Giáo sư của các em tốt thật đấy,
không chỉ thanh toán hộ cậu ấy phí nhập viện, còn trả cho thuốc nhập khẩu đắt
như thế! Em cũng tốt lắm, chị nghe nói là em làm thuê trả tiền cho cậu ấy.”
“Chị à, thế chị đừng bảo là em trả nhé. Cứ bảo là
nghiên cứu sinh của giáo sư làm thuê, được không?” Vệ Lăng nói bằng giọng cầu
xin.
“Biết rồi! Em cũng thật là, em đối xử với cậu ấy
tốt thế, sao còn sợ cậu ấy biết?”
“Cậu ấy biết thì sẽ không chữa bệnh nữa. Chờ cậu
ấy khỏi rồi, về trường đi học, ván đã đóng thuyền, em sẽ bảo cậu ấy.”
Vệ Lăng đưa cơm xong bèn quay người ra về.
Ôn Chước rảo bước ra khỏi phòng nước, trở về
phòng bệnh, đến chỗ cửa sổ.
Tim hắn đập rất nhanh, một mực nhìn chằm chằm vào
xe đạp của Vệ Lăng đậu ở đó.
Tới tận khi hắn nhìn thấy Vệ Lăng rời khỏi tòa
nội trú, khom lưng mở khóa, anh ấn mũ vành, rồi nhanh nhẹn đạp xe đi mất.
Tay Ôn Chước bấu khung cửa sổ, lặng yên dõi theo
mãi, đó là một kiểu lưu luyến và không nỡ, trong thời gian nằm viện tẻ nhạt
này, niềm mong đợi duy nhất hàng ngày của hắn chính là Vệ Lăng.
“Ôn Chước, giáo sư của em bảo người mang cơm đến
cho em này.” Chị điều dưỡng vừa cười vừa đặt hộp cơm và canh lên đầu giường
hắn, “Tranh thủ ăn khi còn nóng đi, đừng phụ tấm lòng của người ta.”
“Vâng.” Ôn Chước gật đầu.
Hắn mở hộp cơm, trong đó là thịt bò xào đậu bắp,
trứng gà chiên dưa chuột, cơm lèn rất chặt, đặt một bên hộp.
Người làm cơm cho hắn hiểu rất rõ tính ưa ngăn
nắp của hắn, ngay cả thức ăn trong hộp cơm đều được xếp ngay ngắn.
Ôn Chước gần như có thể tưởng tượng hình ảnh Vệ
Lăng dùng đũa gắp thức ăn một cách nghiêm túc.
Rõ ràng vừa nhìn thấy Vệ Lăng, cũng nghe thấy anh
nói chuyện, nhưng bây giờ hắn đã bắt đầu nhớ anh rồi.
Ngón tay Ôn Chước siết hộp cơm, hắn phát hiện nếu
mình chết thật, thực ra hắn không cam lòng.
Bởi chết thì sẽ không biết có người cẩn thận làm
tất cả những điều này vì hắn hàng ngày.
“Ái chà, bạn này, hôm nay lại có người mang cơm
cho cậu à!” Bạn cùng phòng bệnh nằm giường bên cạnh duỗi cổ liếc nhìn, “Ô, cơm
còn ngon nữa chứ! Còn cả canh nữa! Canh sườn với đậu Hà Lan này!”
“Ừm.” Tay Ôn Chước đặt trên cốc giữ nhiệt.
Cơm canh Vệ Lăng mang tới đều rất thanh đạm, mặc
dù khẩu vị của cả ký túc xá bọn họ đều thiên về mặn và cay, nhưng lần nào Vệ
Lăng mang tới về cơ bản đều là món Ôn Chước thích ăn.
Ban đầu Ôn Chước còn tưởng là trùng hợp, nhưng
sau một tuần liên tiếp, Ôn Chước cảm thấy… rất kỳ diệu.
Chưa bao giờ có ai quan tâm hắn thích gì, bố mẹ
không, bạn học từ bé đến lớn cũng không, thậm chí cả những bạn nữ tỏ tình vì
hắn đẹp trai, học giỏi cũng không, thế nhưng Vệ Lăng lại biết hắn thích ăn gì.
Lần đầu tiên Ôn Chước phát hiện ra, thì ra mình
được người khác đối xử chu đáo, đây là một cảm giác… rất đặc biệt.
Nhưng Ôn Chước không hy vọng đó là thương hại.
“Ai mang cơm cho cậu thế?” Bạn cùng phòng bệnh
giường bên tò mò hỏi, “Hình như hôm nào cũng mang đến bàn điều dưỡng, nhưng
không vào thăm cậu?”
“Bạn học của tôi.” Ôn Chước đáp.
“Bạn học? Nhất định là một bạn nữ tốt bụng hiền
lành lại rất dịu dàng, hơn nữa còn yêu thầm cậu. Anh đây là người từng trải,
bạn học của cậu mang cơm đến mà không dám gặp cậu, chắc chắn là trước đây tỏ
tình với cậu, từng bị cậu từ chối. Nếu không thì là thường ngày cậu kén chọn
kiêu ngạo quá, người ta đành đứng nhìn từ xa không dám lại gần.”
“Tôi chưa bao giờ từ chối cậu ấy.” Ôn Chước bưng
canh, hớp một ngụm.
Rất tươi, đậu Hà Lan được hầm nhuyễn, sườn cũng
rất nhiều.
Vừa nhìn đã biết là Vệ Lăng bảo đầu bếp nhà ăn
đặc biệt đun lửa nhỏ.
“Thế cô ấy đẹp không?” Giường bên cạnh hiếm khi
nghe thấy Ôn Chước nói chuyện, không kiềm được nói thêm vài câu với hắn.
“Đẹp.”
“Đẹp cỡ nào? Có phải mắt to không? Da trắng ngần,
nói năng rất dịu dàng?”
“Mắt rất to, cũng rất trắng… Nói năng chẳng dịu
dàng gì, hơi ồn.”
Ôn Chước cũng chẳng biết mình bị ma nhập hay gì,
lại nói về Vệ Lăng với người khác.
“Này này, bạn ơi! Thế không được gọi là ồn đâu, mà
là “hoạt bát”.” Giường bên cạnh buồn cười nói, “Vả lại cuộc sống không thể yên
lặng quá được! Trước khi anh bị bệnh, vợ anh ngày nào cũng lải nhải bên tai,
đầu anh cứ ong ong. Bây giờ bệnh rồi, nằm viện, ban ngày cô ấy phải đi làm kiếm
tiền, buổi trưa vứt bỏ thời gian nghỉ ngơi mang cơm đến cho anh, anh lại nhớ
nghe cô ấy lải nhải!”
Ôn Chước siết chặt bát canh.
Hắn cũng nhớ.
Nhớ nghe thấy Vệ Lăng nói chuyện.
Nhớ cậu ấy ngồi ở giường trên, thõng hai chân,
ván giường phát ra tiếng cót két.
Nhớ tiếng cậu ấy vừa đập bóng rổ vừa rời khỏi ký
túc.
Nhớ cậu ấy không tìm thấy cái tất còn lại, lật
tung khắp mọi chỗ.
Nhớ cậu ấy ngủ nướng buổi sáng, sau khi tắt báo
thức điện thoại bảy tám lần, phát ra tiếng “ưm…” đó.
Thực ra, rốt cuộc thì Ôn Chước biết mình chỉ là
nhớ cậu chàng đó mà thôi.
Ôn Chước tưởng mình sẽ chết sớm, nên biết ơn Vệ
Lăng chu đáo với mình, mặc dù là vô nghĩa.
Nhưng bây giờ hắn sống sót, bố và mẹ lại tìm được
lý do đến làm om sòm, các bạn khác chỉ để lại câu “bình phục sớm nhé”, “chờ cậu
quay về” trong WeChat bèn im bặt.
Hắn phát hiện sau khi mình sống sót, dường như
thế giới này vẫn không liên quan đến hắn, tuy vậy Vệ Lăng gần như ngày nào cũng
đến.
Đó không phải làm màu, không phải bày tỏ lòng
thương hại, càng không phải cần Ôn Chước cảm ơn, bởi dù cho Vệ Lăng có chút cảm
giác siêu việt của người cho đi, anh không đến đòi hỏi hắn biết ơn.
Nhưng ngay cả lòng tự trọng mà bản thân Ôn Chước
còn không quan tâm, Vệ Lăng cũng khăng khăng che chở cẩn thận.
Mỗi lần Ôn Chước nhớ đến anh, đều là một loại
nghiện… mà Ôn Chước biết, mình không thể cai được cậu ấy.
*
Sau khi trời trở lạnh, mưa nhiều hơn hẳn.
Một tuần sau, mưa bão liên tiếp.
Nước mưa dày đặc, ngoại trừ tiếng mưa tí tách, Ôn
Chước chẳng nghe thấy gì nữa.
Giường bên cạnh đang gọi điện thoại cho vợ: “Vợ à!
Mưa to quá! Em đừng đến! Ngộ nhỡ vấp ngã, anh sẽ thương chết mất!”
Ôn Chước đứng dậy đi ra cửa sổ, Vệ Lăng vẫn chưa
tới.
Hắn cúi đầu liếc nhìn thời gian.
Hôm nay là thứ ba, tiết buổi sáng chắc 10:50 đã
kết thúc rồi.
Nhưng bây giờ đã 12:30 rồi.
Ôn Chước móc điện thoại ra, muốn gọi cho Vệ Lăng.
Hắn lật danh bạ của mình, mới phát hiện ra trong
danh bạ của mình chỉ có vài người, số điện thoại của Vệ Lăng còn là do anh đích
thân gõ vào điện thoại của hắn lúc mới khai giảng.
Lúc này, một bóng người khoác áo mưa màu xanh rêu
đến dưới tòa nội trú.
Dù không nhìn thấy mặt, Ôn Chước liếc cái cũng
nhận ra Vệ Lăng.
Vệ Lăng cởi áo mưa, giũ dưới mái hiện, rồi bước
vào tòa nội trú.
Đáy lòng Ôn Chước có một thứ cảm xúc nóng đến mức
bỏng dâng trào, hắn bước ra ngoài, hắn muốn đến quầy điều dưỡng để gặp Vệ Lăng,
nhưng khi cửa thang máy mở ra, hắn vẫn vô thức đến phòng đun nước.
Bởi hắn không biết nếu mình đứng trước mặt Vệ
Lăng, biết người mang cơm canh đến cho hắn hàng ngày không phải do giáo sư sắp
xếp, có phải Vệ Lăng sẽ không đến nữa hay không.
“Ô, chàng đẹp trai, chị còn tưởng hôm nay em
không tới chứ!”
Chị điều dưỡng đưa khăn giấy cho anh lau mặt.
“Hôm nay xui quá! Em vừa ra khỏi cổng trường thì
té ngã!”
“Chị xem nào, em có bị thương không?”
“Không… chỉ là ngã vào vũng nước, lạnh căm. Bạn
em chưa ăn cơm phải không? Chị mang cho cậu ấy hộ em được không?”
“Em nói xem em… đối xử tốt với cậu ấy thế làm
gì?”
“Vì cậu ấy đẹp, được không?”
“Hả? Em… với cậu ta…” Chị điều dưỡng bị Vệ Lăng
lừa.
“Ha ha ha, trêu chị thôi!”
“Thằng nhóc này!” Chị điều dưỡng dúi mạnh đầu Vệ
Lăng, “Nói thật đi!”
“Nói thật thì… vì cậu ấy thông minh nhưng không
biết đưa đẩy. Chị, chị có biết không, có người chỉ cần nhìn một phát là biết
ngay đây là kiểu chị đánh giá cao. Em đánh giá cậu ấy rất cao… không ai quản
lý, cậu ấy cũng có thể sống nên hồn. Em từ bé đã được bố mẹ nuông chiều, nên
nhìn thấy kiểu người như cậu ấy, bèn thấy… thấy rất giỏi, rất khâm phục. Chị
hiểu không? Dẫu không ai ủng hộ cậu ấy, cậu ấy cũng có thể… có thể mặc kệ mọi
thứ, đi trên con đường cậu ta muốn đi.”
Vệ Lăng nhoài người lên bàn điều dưỡng, nhìn
chị điều dưỡng bằng cặp mắt nghiêm túc.
“Hả? Chỉ thế? Trên thế giới không có tình yêu vô
điều kiện, cũng không có thù hận vô điều kiện. Sự tán thưởng đến từ linh
hồn của em, chị không hiểu nổi.”
“Thì… đẹp trai như em, trong trường có rất nhiều
bạn nữ theo đuổi.”
“Chị thấy, rồi sao nữa?”
“Rồi có bạn trai cũ của bạn nữ muốn xử em. Anh ta
tìm người gọi em ra khỏi phòng tự học, rồi lén ăn cắp luận văn trong máy tính
của em, mẹ kiếp còn đổ nước lên máy tính của em, đê tiện quá phải không! Không
chỉ vậy, anh ta còn nộp luận văn của em, được giáo sư bọn em khen ngợi! Luận
văn mà ông đây làm bù thâu đêm, còn bị nói là giống của anh ta, nghi ngờ
em chép bài của anh ta!” Trong giọng nói của Vệ Lăng tràn ngập nỗi căm phẫn.
“Rồi sao nữa?”
“Sau đó, trong tiết học, trước mặt tất cả các
bạn, Ôn Chước bảo nhìn thấy thằng đó phá hoại máy tính của em ra sao. Còn ưỡn
thẳng lưng đề nghị giáo sư điều tra học thuật, cho em và thằng khốn đó bảo vệ
luận văn. Lúc đó giáo sư tái xanh cả mặt, tên khốn đó còn định đánh Ôn Chước
kìa! May mà em cũng dẫn các anh em đến ngăn cản!”
“Em có vượt qua cuộc điều tra học thuật không?”
“Đương nhiên rồi, em là người thế nào! Mặc dù mọi
khi em đi học không nghiêm túc, nhưng luận văn đều là em tự viết! Nhưng lúc
giáo sư bảo nghi ngờ em chép bài trước mặt mọi người, Ôn Chước là người duy
nhất bảo vệ em. Vậy nên, em cũng sẽ bảo vệ cậu ấy đến cùng.”
“Chậc chậc chậc, bây giờ chị đã tìm được lý do em
yêu cậu ấy rồi!”
“Chị yêu cậu ấy thì có! Em gọi là khen ngợi và
tôn trọng!” Vệ Lăng nói đoạn còn nhìn ngó xung quanh, sợ giọng mình to quá, bị
Ôn Chước nghe thấy.
“Thôi! Em mau về trường, thay quần đi! Chính em
bị lạnh đấy!”
Chị điều dưỡng bưng hộp cơm, bước ra khỏi bàn
trực.
Vệ Lăng cười hì hì, bèn ấn thang máy đi xuống.
Lúc chị điều dưỡng mang hộp cơm và canh cho Ôn
Chước, giường bên cạnh đều rất ngưỡng mộ.
“Ái chà, anh bảo này, sau này cậu phải đối xử tốt
với người ta đấy nhé! Đừng chê này chê nọ! Bạn gái tốt thế này, kiếm đâu ra!”
Chị điều dưỡng liếc nhìn anh ta: “Sao anh biết là
con gái mang đến?”
“Nhìn ngoài kia mưa nặng hạt… còn mang cơm đến
được, chỉ có người thân ruột thịt, hoặc là sức mạnh của tình yêu thôi!”
Nhắc đến bốn chữ “người thân ruột thịt”, Ôn Chước
ngoảnh mặt đi rất lạnh lùng.
Lúc hắn bị chẩn đoán mắc căn bệnh này, “người
thân ruột thịt” của hắn mới đến gây sự.
Ôn Chước mở hộp cơm, thức ăn trong đó không được
xếp ngay ngắn như lúc trước.
Vừa nhớ đến Vệ Lăng vấp ngã ở cổng trường, vả lại
còn ngã xuống nước, nơi nào đó trong người Ôn Chước trở nên nhức nhối.
Giây phút đó máu không chảy được, nghẽn đến mức
hoảng sợ.
Hắn đã sống mười chín năm trời, lần đầu tiên có
cảm giác này.
Chiều hôm ấy, giáo sư Tào đến thăm hắn, dặn dò
hắn dưỡng bệnh tử tế.
“Thầy Tào, cảm ơn thầy. Thầy trả hộ em cả tiền
thuốc nhập khẩu, em sẽ trả thầy.”
Giáo sư Tào nhìn Ôn Chước, đáy mắt là nỗi ngạc
nhiên và hoang mang, dường như ông nhận ra điều gì, nói ngay: “Em cứ giữ sức
khỏe. Đừng nghĩ nhiều quá.”
Giáo sư Tào vốn không phải người giỏi nói dối, dù
ông lấp liếm rất nhanh, nhưng vẫn bị Ôn Chước bắt thóp.
Khoảnh khắc đó, trái tim Ôn Chước đập rất mau,
một đáp án chực chờ muốn nhảy ra.
Vệ Lăng vẫn luôn bảo mình cầm tiền của giáo sư
Tào thanh toán tiền thuốc nhập khẩu cho Ôn Chước, nhưng nếu khoản tiền này
không phải do giáo sư Tào trả, mà là bản thân Vệ Lăng.
Cậu là đồ ngốc à?
Giáo sư Tào ra về, Ôn Chước lập tức cầm điện
thoại, hắn muốn gọi cho Vệ Lăng, nhưng không kết nối được, hiển thị thuê bao
đối phương tạm thời không thể nghe máy.
Ôn Chước mở WeChat của Vệ Lăng, nhớ ra trước đây từng nhìn thấy anh bán đồ trên bảng tin của mình.
Comments
Post a Comment