Thất thủ - 68

Tống Sương ngẩng đầu lên, sự lạnh giá trong mắt khiến người khác phải sợ hãi.

"Bởi những điều này đều là sự thật. Lâm Dược đang giãy giụa trong sự thật, cậu muốn cùng gánh vác với cậu ấy, hay tự an ủi bản thân rằng chúng đều là trò bịp của Trình Tịnh? Có lẽ Lâm Tiểu Vụ đúng là vậy, nhưng đứa bé còn chưa kịp chào đời thì không phải. Mọi người đều phải trả giá cho những gì mình đã làm, Tống Sương à… dù là cậu chỉ nói một câu mà thôi."

Tống Sương nhắm mắt lại, hồi lâu… anh đứng dậy, bỗng nhiên mở miệng: "Tìm người cạy khoá cửa. Em ấy định nhảy từ lầu hai xuống thật thì chuẩn bị đệm hơi dưới cửa sổ, em ấy mà không ăn cơm thì truyền dịch dinh dưỡng, em ấy mong manh thật thì tìm bác sĩ tâm lí."

Văn Tĩnh Nam gật đầu.

"Kì thực cậu tạm thời lánh đi thì sẽ tốt hơn. Trong lòng cậu ấy, nếu như không phải cậu ấy đã chọn cậu, thì Trình Tịnh đã không tự sát. Lâm Dược không phải một người hay xoắn xuýt suy nghĩ, cậu ấy biết mình mong muốn cái gì. Nhưng lần này không giống thế, từng bước dồn ép sẽ chỉ khiến cậu ấy bật lại thôi."

"Ừm, phiền anh và Sở Trần trông chừng em ấy." Tống Sương cúi đầu, bóng người cao ráo bị cong oằn lại đến nỗi không thể chịu nổi bất cứ trọng lượng nào.

"Đương nhiên rồi. Chờ đến khi cậu ấy có thể suy nghĩ vấn đề một cách bình tĩnh, thì các cậu hãy nói chuyện lại cho tử tế."

Tống Sương thở dài, chậm rãi bỏ đi.

Sở Trần nhìn theo bóng lưng của anh, buột miệng nói: "Rõ ràng người chết ngắc là Trình Tịnh, tại sao tôi lại hận người phụ nữ đó đến vậy?"

"Bởi cô ta quá độc ác." Văn Tĩnh Nam nhả ra một vòng khói thuốc, làn khói vấn vít bay lên, quanh quẩn không dứt trong không trung, hồi lâu vẫn không tan đi.

Tống Sương ra khỏi nhà Lâm Dược liền nhìn thấy một con Bugatti, Lạc Tuyên tựa vào cửa trước vẫy tay với anh.

"Đi thôi, Văn Tĩnh Nam đã kể hết cho tao rồi, cùng mày đi làm vài chén nhé?"

Tống Sương im lặng ngồi vào ghế phụ đằng trước, anh lắc đầu.

"Đưa mày về hả?"

Tống Sương vẫn lắc đầu.

Lạc Tuyên cười bất lực, "Tao biết rồi, mày đợi trong nhà Lâm Dược sẽ kích thích đến cậu ta, nhưng mày vẫn muốn ở lại quanh cậu ta, cho nên mày chọn cách đợi ở ngoài này?"

"Đợi em ấy làm gì? Em ấy còn chẳng muốn nhìn thấy tao."

"Đợi cậu ta nghĩ thông. Mặc dù tao thấy khó lắm." Lạc Tuyên cũng ngồi vào trong xe, chống hai tay trên vô lăng, ngửa đầu thở dài, "Mày và Lâm Dược không phải là cùng một loại người."

"Tao hiểu ý mày, theo cách nói của Trình Tịnh thì tao vừa bỉ ổi vừa không từ thủ đoạn nào. Vậy nên hiện tại gặp quả báo."

"Mày biết rõ bản thân muốn gì, không phải là không từ thủ đoạn, mà là không tính toán đến cái giá phải trả. Lâm Dược cũng biết cậu ta muốn gì, nhưng tình yêu không phải là tất cả trong cuộc sống của cậu ta. Cậu ta không độc ác được với bản thân như mày, cho nên cũng không thể độc ác được với người khác. Mày định làm gì tiếp?"

"Mọi thứ đã loạn cả rồi… Tao đã "quân lính tan rã" cả… còn định làm gì nữa?" Tống Sương mỉm cười nhìn Lạc Tuyên.

"Đúng vậy, tiến bước nào rào bước nấy thì đã sao? Người tính không bằng trời tính? Ai ngờ được Trình Tịnh lại có thể tung ra một chiêu như vậy, giết địch tám trăm tự thương một ngàn. Thứ cô ta muốn không phải là có được kết quả với mày, cô ta chỉ muốn mày chịu đủ giày vò mà thôi. Tao biết mày rất thông minh, Tống Sương, vẫn luôn rất thông minh… Từ nhỏ mày đã có thể gây được ấn tượng tốt với người khác, được người khác giúp đỡ một cách dễ dàng, bất luận chuyện gì đều làm ít công to… Nhưng lần này đúng là không thế nữa rồi. Trình Tịnh khiến mọi thứ đi vào ngõ cụt, mày đã chẳng còn bước nào để đi nữa."

"Mày đến đây… là để khiến tao hiểu được Trình Tịnh cao siêu cỡ nào sao?"

"Tao đến đây, là để mày chuẩn bị cho điều tệ nhất."

Lạc Tuyên không nói tiếp.

Tống Sương nhắm mắt lại, yết hầu anh rung rung, "Lạc Tuyên… tao không thể chuẩn bị cho điều tệ nhất được… tao không làm được… năm đó để em ấy kết hôn với Trình Tịnh khiến tao sống không bằng chết… Nếu như tao biết đó căn bản không phải con của Lâm Dược, lúc đó tao đã ra tay rồi!"

Lạc Tuyên mở nhạc, nhạc rock ầm ĩ vang lên, Tống Sương chống hai tay trước người, nước mắt tựa vết dao chảy oằn xuống.

Văn Tĩnh Nam hủy bỏ mọi kế hoạch trong ba tháng tới của Lâm Dược, bộ phim "Truy phong" nửa năm tới cũng tuyên bố hoãn lại.

Sở Trần rốt cuộc cũng vào được phòng của Lâm Dược, hắn ngồi ở đầu giường, lặng lẽ nhìn kịch bản mà Hàn Tri Thu đã sửa lại, sắc mặt trầm tĩnh mà chăm chú, Sở Trần đoán rằng chỉ có chuyển lực chú ý sang việc khác thì Lâm Dược mới dễ chịu hơn.

Mấy ngày này, chỉ cần Lâm Dược thiếp đi thì sẽ giật mình tỉnh giấc, vừa thở hổn hển vừa toát mồ hôi.

Hắn lại nhìn thấy Trình Tịnh nằm trong bồn tắm đỏ màu máu.

Để hắn có thể ngủ ngon dù chỉ một giấc, bác sĩ kê thuốc an thần cho hắn. Văn Tĩnh Nam đã dặn, thuốc an thần nhất định phải do Sở Trần cất giữ, chỉ có buổi tối mỗi ngày mới được cho Lâm Dược uống một viên, cho nên mấy ngày này, Sở Trần luôn ở bên Lâm Dược.

Sở Trần biết, bất kể ngày hay đêm, Tống Sương vẫn ở bên ngoài nhà của Lâm Dược, cơm mỗi ngày mang tới cho hắn đều là do anh chuẩn bị.

"Cơm có ngon không?" Sở Trần hỏi thăm dò.

"Rất ngon. Tống Sương nấu ha."

Đã rất lâu không nghe thấy Lâm Dược nhắc đến cái tên này rồi, mắt Sở Trần bừng sáng, có phải là Lâm Dược nghĩ thông rồi không?

"Đúng vậy, anh không biết quãng thời gian này anh ấy lo cho anh nhiều thế nào đâu! Mọi công việc đều bị vứt bỏ, Tinh Diệu cũng không dám để anh ấy nhận bất cứ kịch bản nào cả!"

"Tôi muốn nhìn thấy anh ta, nói chuyện với anh ta một chút."

"Ồ! Được! Bây giờ em đi gọi anh ấy ngay!" Sở Trần lao xuống lầu, hớn hở hét lên với Tống Sương đang ngồi trước bậc thềm hút thuốc lá, "Nhanh lên đây! Anh ấy nói muốn nói chuyện với anh này!"

Tống Sương hơi ngẩn người, anh dập tắt tàn thuốc, chậm rãi đứng dậy, hoảng hốt dâng lên trong đáy mắt.

"Tống Sương, anh sao thế? Tận dụng cơ hội này khuyên bảo Lâm Dược đi chứ! Nhất định phải khiến anh ấy biết anh quan trọng hơn Trình Tịnh nhường nào!"

Tống Sương cụp mắt, cười tự giễu, "Em ấy biết… tôi quan trọng hơn Trình Tịnh."

Sở Trần đờ ra trước cửa, không hiểu nổi tại sao Tống Sương lại có nét mặt đau lòng đến vậy.

Tống Sương mở cửa phòng ngủ Lâm Dược, hắn không đeo kính, dựa vào đầu giường, trên tay là kịch bản. Lâm Dược nhìn thấy bóng Tống Sương, nhẹ nhàng buông câu: "Mùi thuốc lá nặng quá."

"Ừm, hút thuốc khiến người ta tỉnh táo." Tống Sương gác một chân lên giường, từ từ lại gần Lâm Dược, anh nằm xuống cạnh hắn, thoạt nhìn vô cùng mệt mỏi, "Ôm tôi đi, Lâm Dược. Lúc nào cũng là tôi ôm em, như thế sẽ khiến tôi bất an."

Lâm Dược giơ tay ôm lấy Tống Sương, trán anh tựa vào vai hắn, không có mùi nước cạo râu bạc hà thơm mát, chỉ còn lại mùi khói thuốc nồng nặc.

"Tống Sương, tôi vẫn chưa từng hỏi anh… Anh phát hiện ra anh thích tôi từ lúc nào?" Lâm Dược ôm Tống Sương, nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn, hòa nhã như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

"Năm hai, em cùng giáo viên hướng dẫn quay một bộ phim học đường ngắn."

"Năm hai sao? Đoạn phim tuyển sinh hả?"

"Ừm."

"Biết bao người đi cùng thầy giáo hướng dẫn, sao anh lại đi thích tôi?"

"Bởi vì em khác họ."

Lâm Dược cười, "Khác chỗ nào?"

"Có một cô lao công mãi không diễn được vai của mình. Thầy của em bảo cô ấy phải làm thế này thế kia, nhưng cô ấy càng ngày càng hoảng. Sau đó em bước lên nói, cô ơi, cô hãy nghĩ rằng con trai mình sắp đến học ở đây rồi, cô có mừng hay không? Vừa nghĩ vừa thấy cực kì hăng hái đúng không nào? Cô không chỉ đang quét dọn khuôn viên trường mà còn là nơi con trai cô theo học, là nơi khởi đầu cho con cô vượt xa người khác."

Tống Sương bắt chước giống như in giọng điệu của Lâm Dược, hắn nở một nụ cười.

"Sau đó anh liền chú ý tới tôi?"

"Ừ, tôi nghĩ, trong tương lai người này nhất định sẽ trở thành một đạo diễn tài ba. Bởi vì trong mắt em không phải là vinh quang mà là đam mê."

"Tống Sương, anh có biết nếu chúng ta quay lại thời đi học lần nữa, tôi sẽ làm gì không?"

"Tôi không biết, nhưng tôi nhất định sẽ theo đuổi em không chùn bước, dù cho em có từ chối tôi cả trăm cả nghìn lần."

"Tôi sẽ nhìn anh, nghiêm túc nhìn anh thật kĩ. Tôi sẽ mang nước cho anh. Đạp xe đạp đưa anh đi thử vai. Nếu như anh đến trễ buổi casting, tôi sẽ dùng tiền sinh hoạt tháng đó để hối lộ nhân viên coi cửa."

"Đó không phải là những việc em đã làm cho Lạc Huyên sao?"

"Tôi sẽ dành dụm tiền mua cho anh cái khăn kẻ sọc đó, anh quàng nó cực kì đẹp trai."

"Đó là khăn Burberry."

"Quảng cáo bảo vệ môi trường đầu tiên của tôi sẽ tìm anh đóng nam chính."

"Em đã tìm Tưởng Ỷ Nị, còn nhân tiện tán luôn cô ấy."

"Vậy tôi sẽ tán anh."

Tống Sương bật cười nghèn nghẹn.

"Khi quay bộ phim tốt nghiệp, tôi sẽ đưa anh đến Tây Tạng. Núi tuyết nơi đó rất đẹp, người trong miếu rất ngoan đạo, chúng ta sẽ cùng nhau ước nguyện."

Tống Sương không nói tiếp, bởi người cùng Lâm Dược đi Tây Tạng, là Trình Tịnh.

"Tống Sương, nhớ lại thì, kì thực kẻ cặn bã luôn là tôi. Là tôi bỏ phí tình yêu của anh, theo đuổi những ảo ảnh không thuộc về tôi."

"Quá thi vị, tôi không thích thế." Tống Sương nhắm mắt lại.

"Nhưng hiện tại, Tống Sương à, khi ôm anh, trước mắt tôi toàn là một màu máu."

"Tôi có thể chờ, còn nhiều thời gian như vậy… Tôi có thể đợi đến khi mọi thứ trong lòng em đều đã qua đi." Giọng nói của Tống Sương bị đè thấp rất thấp, tựa như lúc nào cũng có thể vỡ vụn.

"Anh biết mà, tất cả những thứ này không thể trôi đi được. Người Trình Tịnh muốn báo thù không phải anh, Tống Sương. Cô ấy yêu anh. Lần này người cô ấy muốn trả thù là tôi, bởi tôi đã chọn anh, tôi khiến cho tình yêu của cô ấy tan vỡ hoàn toàn. Kẻ giết chết cô ấy chưa bao giờ là anh, mà là bởi tôi yêu anh."

"Nếu em vẫn còn yêu tôi, thì hãy ôm tôi chặt vào."

"Chúng ta chia tay đi, Tống Sương."

Người đàn ông bên cạnh đột ngột lật người đè lên Lâm Dược, "Em nói cái gì?"

"Chúng ta nên chia tay thôi. Tôi phát hiện ra trong cuộc sống của mình đột nhiên chẳng còn lại gì ngoài máu của Trình Tịnh. Tôi không nếm được ra cơm anh nấu có mùi vị gì, tôi không phân biệt nổi trước mắt mình có màu gì ngoại trừ màu máu, thậm chí đến việc tôi yêu thích nhất tôi cũng không làm nổi nữa… Tôi không đọc nổi chữ nào trong kịch bản… Một tôi như thế, không thể nào yêu anh nữa, Tống Sương à…"

Đột nhiên, ngón tay của Tống Sương bóp lấy cổ Lâm Dược, vẻ mặt của anh tàn nhẫn mà tuyệt vọng, ghìm chặt Lâm Dược xuống, khí thế như thể muốn xé toạc hắn ra, "Em lặp lại những lời vừa rồi đi! Nói lại!"

"Tôi không thể nào yêu anh nữa… Tống Sương…"

Lâm Dược nhìn Tống Sương, nhả từng chữ một.

"Kì thực… từ trước đến giờ toàn là tôi trói giữ anh… Tống Sương…"

Người đàn ông như vậy, anh hoàn toàn có thể sống tự do thoải mái cả đời, nhưng anh lại dồn hết sức lực vào Lâm Dược.

Lúc này, Lâm Dược không hề cảm thấy sợ hãi, nếu có thể chết trong lòng Tống Sương như vậy, ít nhất thì trong mắt hắn toàn bộ đều là Tống Sương.

"Em rất tàn nhẫn, Lâm Dược à. Luôn luôn là vậy. Trước kia cũng thế, mà bây giờ cũng thế."

Tống Sương cúi đầu xuống, hôn lên môi Lâm Dược.

Đó là một cái chạm giản đơn nhất, tựa như trái tim Tống Sương đã chết đi.

Anh rời khỏi Lâm Dược, đi ra ngoài cửa.

"Tống Sương, đừng làm chuyện gì ngu ngốc. Đừng để tôi phải nhìn thấy nhiều máu hơn."

"Nếu tôi đã khinh miệt Trình Tịnh, thì đương nhiên sẽ không làm ra chuyện giống cô ta."

Tống Sương rời khỏi căn phòng này, sự im lặng bất ngờ ùa tới khiến cho nước mắt của Lâm Dược rơi xuống.

Lần này, thứ hắn nhìn thấy rốt cuộc không còn là máu đỏ, mà là thế giới mơ hồ vỡ tan.

Tống Sương lảo đảo rời khỏi nhà Lâm Dược, ngã ngồi xuống trên bậc thềm.

"Tống Sương… anh sao thế? Anh với Lâm Dược đã nói gì với nhau?"

"Giúp tôi gọi điện cho Lạc Tuyên…"

Tống Sương cụp mắt ngồi cô độc như thế, mọi thứ trong mắt anh đều sụp đổ.

Mười mấy phút sau, Lạc Tuyên đến, y tới rất nhanh, lúc nhìn thấy Tống Sương tựa hồ như đã dự đoán được trước cục diện này.

Y kéo cánh tay của Tống Sương lên, dìu anh ra xe, ầm ầm phóng đi.

Sở Trần trở lại phòng Lâm Dược, nhìn thấy hắn nằm yên trong chăn không nhúc nhích, gã há miệng định nói gì đó, nhưng chung quy vẫn ngậm mồm lại.

Lạc Tuyên lái xe có thể hình dung là nhanh như chớp, chẳng cần nghi ngờ ngày mai y sẽ nhận được bao nhiêu giấy phạt.

"Mày có thể làm như lần trước, bị tai nạn xe, để cậu ta biết mày quan trọng cỡ nào."

"… Tao sẽ không điểm thêm bất cứ một giọt máu nào vào cuộc sống của em ấy." Giọng nói của Tống Sương thoạt nghe như một du hồn.

"Nghe mày nói vậy, tao cũng an lòng ít nhiều. Muốn uống rượu không?"

"Không. Tao muốn ngủ."

Lạc Tuyên đưa Tống Sương về biệt thự, xả đầy một bồn nước nóng cho anh.

"Trên người mày toàn mùi khói thuốc, thật sự rất khó ngửi."

Tống Sương chẳng nói một lời, mặc nguyên quần áo bước vào bồn tắm, ngơ ngác ngồi ở đó. Lạc Tuyên thở dài, ra ngoài cửa ngồi. Trên đầu giường của Tống Sương bày một bức ảnh chụp chung với Lâm Dược khi quay "Ngàn cân treo sợi tóc". Tống Sương cười đến là duyên dáng, niềm vui trong mắt dâng trào tựa nước sông. Lạc Tuyên đập rơi khung ảnh, ngẫm nghĩ rồi lại ném nó vào ngăn kéo.

Mười mấy phút sau, Lạc Tuyên mở cửa, "Này, ngâm xong chưa, ngâm nữa là da nhăn hết…" 

Lúc này trong bồn tắm, Tống Sương đã hoàn toàn chìm trong nước. 

"Tống Sương! Mày làm gì thế hả!" Lạc Tuyên lao tới, lôi anh ra khỏi mặt nước. 

Tống Sương nhếch nhác ho khù khụ, tóc dán trên mặt anh. 

Lạc Tuyên nhìn anh chằm chằm, hồi lâu mới buông lỏng tay, "Muốn khóc thì khóc đi, lẽ nào tao là người ngoài à?" 

"Lạc Tuyên, mày có biết tại sao lần này tao chẳng thèm uống lấy một giọt rượu không?" 

Lạc Tuyên lắc đầu. 

"Tỉnh táo mới có thể suy nghĩ xem tao có phải không thể không bước ra khỏi cuộc sống của em ấy hay không?" 

"Mày biết đáp án mà, Tống Sương. Có rất ít người nhìn thấy người phụ nữ ở bên mình sớm tối chiều hôm suốt bảy năm liền nằm trong vũng máu mà vẫn có thể làm như chưa có gì xảy ra, ở bên mày mà lòng không vướng mắc như trước." 

"Trước đây tao thích nhất là mày dùng từ ngữ cay nghiệt bóc trần sự thật, bây giờ tao lại hận mày nhất ở điều này." 

"Tống Sương, đến lúc rút lui rồi. Bất kể mày quanh quẩn ở bên cậu ta, hay dùng hết sức mình vãn hồi mọi thứ, mày hiểu rõ như thế sẽ chỉ làm cuộc sống của cậu ta tồi tệ hơn, đẩy cậu ta ra càng xa hơn. Thứ cậu ta cần không chỉ là không gian và thời gian, mà còn cả bản thân cậu ta." 

"Tao không buông tay được, Lạc Tuyên." 

"Tại sao phải buông tay? Có phải là cậu ta yêu người khác đâu." Lạc Tuyên khẽ hừ một tiếng. 

"Tao không muốn huỷ hoại em ấy… Lạc Tuyên…" Hai tay Tống Sương ôm chặt lấy đầu mình, "Mặc dù tao vẫn luôn muốn trói chặt em ấy trong lòng bàn tay, dù có bóp nát cũng không muốn buông lơi… nhưng tao không muốn huỷ hoại em ấy…" 

"Tống Sương, nhìn tao đi!" Lạc Tuyên mạnh mẽ vạch tay anh ra, khi nhìn thấy hai mắt Tống Sương, y không kìm nổi kinh ngạc, y chưa từng được thấy Tống Sương có vẻ mặt như vậy, cho dù là năm đó Lâm Dược cưới vợ. 

Tất cả như bị tách lìa trong mắt anh, lung lay sụp đổ. 

"Sau khi thực sự có được lại đánh mất sẽ khiến người ta càng thêm đau đớn… Tao không thể đánh mất em ấy… Tao vốn cho rằng trong cuộc sống của tao có rất nhiều thứ, nhưng bây giờ tao mới hiểu được… từ trước đến nay chỉ có em ấy mà thôi… Tao đã quen với việc nhìn em ấy, quen đuổi theo thế giới trong mắt em ấy, quen với việc yêu em ấy… cho dù chỉ có thể đê tiện hèn nhát, không cách nào nghênh đón ánh mắt của em ấy…" 

"Mày không đánh mất cậu ta, Tống Sương. Lùi bước chính là để tóm gọn cậu ta. Có rất nhiều việc cần đến thời gian, mày không thể buộc cậu ấy buông bỏ chuyện Trình Tịnh, chỉ có lúc cậu ta muốn buông bỏ thì mới có thể quên đi được. Lâm Dược mà mày yêu là một Lâm Dược như thế nào? Lẽ nào không phải là người đàn ông vì mục tiêu trong lòng mà băng qua nước sôi lửa bỏng đó sao? Không phải người đàn ông có tình yêu thuần khiết dành cho điện ảnh đó sao? Lùi lại một bước đi Tống Sương, chỉ một bước mà thôi. Nếu như cậu ấy thật sự yêu mày, thì sẽ có một ngày cậu ấy bước lại bước này! Hãy cho cậu ấy cơ hội, cũng cho bản thân mình một cơ hội đi! Nói cho tao biết, mày còn muốn cậu ta yêu mày nữa không?" 

Tống Sương gật đầu. 

"Vậy thì phải nhớ lấy, bây giờ cậu ta không phải là không yêu mày nữa, cậu ta chỉ là cần đủ thời gian để xây dựng nên một không gian mà cậu ta có thể tiếp tục yêu mày, mày đã chịu đựng được bao nhiêu năm như thế, bây giờ vì cậu ta, hãy kiên nhẫn thêm lần nữa! Mày có làm được hay không!" 

Biểu cảm ban đầu vốn hoảng sợ của Tống Sương từ từ lắng xuống, ánh mắt rời rạc lại lần nữa ngưng tụ thành lưỡi dao sắc bén. 

"Được." 

 

Trọn một tháng sau đó, Lâm Dược không hề gọi điện hay nhắn tin cho Tống Sương lấy một lần. Tống Sương chỉ có thể biết được hắn có sống tốt hay không qua Sở Trần. 

"Anh ấy hiện đang chỉnh sửa kịch bản "Truy phong" với Hàn Tri Thu. Trong đó có rất nhiều tình tiết bị thương mại hoá mà anh Lâm không thích lắm, thường thảo luận với biên kịch Hàn đến tận đêm khuya. Có điều ít nhất thì… mấy ngày gần đây không cần uống thuốc an thần anh ấy cũng ngủ được. Ý của giám đốc Văn là… chờ khi kịch bản được sửa xong, anh sẽ nhận vai chứ?" 

Tống Sương nắm chặt điện thoại, khẽ cười, "Không." 

"Thay tôi bảo giám đốc Văn, tuần sau tôi sẽ rời khỏi đây." 

"Gì cơ?" Sở Trần ngớ ra, "Rời khỏi đây… đến đâu?" 

"Tôi có một người bạn làm đạo diễn ở New York, cậu ấy đang chờ quay một bộ phim tài liệu, cần quay hiện trường, tôi vẫn luôn có hứng thú với đề tài của cậu ấy, dự định sẽ tham gia quay phim." 

"Ồ… công việc à… Vậy anh định khi nào về? Có muốn nói cho anh Lâm không." 

"Đương nhiên là phải xem phim có quay suôn sẻ hay không rồi. Có lẽ là nửa năm, một năm, cũng có lẽ ít hơn. Chẳng có gì to tát cả, nếu Lâm Dược hỏi thì cậu cứ kể, tôi trả cuộc sống của em ấy lại cho em ấy. Bảo cậu ấy quay phim cho thật hay vào, giống như trước kia, đơn thuần đi làm chuyện em ấy muốn làm." 

"… Phim gì vậy, phải quay lâu thế? Có phải phim bom tấn Hollywood không?" 

"Đúng vậy, kinh phí rất lớn." 

Giọng nói của Tống Sương rất nhạt, không có chút vui mừng nào. 

Sở Trần nghèn nghẹn, thì thầm: "Vậy chúc anh mọi sự suôn sẻ. Có lẽ… chờ tới lúc anh trở về, anh Lâm sẽ đứng ở sân bay đón anh." 

"Cảm ơn." 

Cúp máy rồi, Sở Trần khẽ mở cửa phòng Lâm Dược, có lẽ là đọc kịch bản mệt lử, hắn đang soài người dưới đèn bàn mà ngủ rất sâu. 

Vài ngày sau, ở nhà Lâm Dược, một người đầy vẻ phong trần đến. 

Sở Trần tiến lên ôm chầm lấy đối phương, "Cố Phi Khiêm! Cậu về rồi! Cậu đúng là cứu tinh của tôi!" 

Cố Phi Khiêm bước vào phòng khách, tiện tay quẳng túi hành lí xuống, lưu loát đẩy cửa phòng Lâm Dược. 

Lâm Dược đang thảo luận kịch bản với Hàn Tri Thu qua điện thoại xoay người lại, trong nháy mắt nhìn thấy Cố Phi Khiêm, trên môi lộ ý cười đã lâu không gặp. 

"Phi Khiêm, cậu về rồi à?" 

Cố Phi Khiêm nhíu mày, cướp lấy điện thoại của Lâm Dược, "Thầy Hàn, xin lỗi, tôi có chuyện cần phải bàn bạc với đạo diễn Lâm." 

Nói xong, cậu liền cúp máy. 

"Cố Phi Khiêm, cậu định làm gì?" 

Hành động cúp điện thoại không được hắn đồng ý của đối phương khiến cho Lâm Dược bị bất mãn. 

"Không phải là em làm sao, mà là anh làm sao." Cố Phi Khiêm nhìn thẳng vào mắt Lâm Dược. 

"… Xem ra cậu đã nghe chuyện tôi và Tống Sương rồi. Có điều tôi thấy đó là chuyện riêng của tôi."  

Lâm Dược cầm bao thuốc trên bàn lên, lắc nhẹ, còn chưa kịp đưa thuốc lên môi đã bị Cố Phi Khiêm giật mất. 

"Em không biết giữa các anh đã xảy ra chuyện gì, em cũng không quan tâm giữa các anh đã xảy ra chuyện gì. Em chỉ biết một chuyện, anh sẽ hối hận." 

Trong lời nói của Cố Phi Khiêm không có chút dao động cảm xúc nào, nhưng ấn đường Lâm Dược lại run lên. 

"Cậu không hiểu đâu." 

"Em không phải là anh, đương nhiên là em không hiểu rồi. Bởi vì Cố Phi Khiêm em yêu một người chính là yêu một người, những người khác căn bản là chẳng liên can gì. Họ than trời oán đất đầu rơi máu chảy thì em phải cho họ được vừa lòng đẹp ý? Lâm Dược, yêu một người vốn là chuyện không xao xuyến không lo sợ, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng." 

Ngón tay của Lâm Dược khẽ run. 

"Em gặp được một đạo diễn người Mỹ trên máy bay, anh ta nói anh ta đích thân đến đây tìm một diễn viên tên là Tống Sương. Họ phải ra tiền tuyến ở chiến trường để quay một bộ phim tài liệu phản ánh về phóng viên ở chiến địa. Khi đạo diễn này hình thành ý tưởng về bộ phim một năm trước, đã ưng ý Tống Sương rồi. Nhưng Tống Sương lại vì một lí do nào đó mà từ chối vai diễn rồi rời khỏi Mỹ. Tròn một năm, đạo diễn này không tìm được diễn viên nào thích hợp hơn Tống Sương. Ngay lúc bọn họ nói chuyện vào tháng trước, Tống Sương cuối cùng cũng bày tỏ sẵn sàng xem xét kịch bản, anh ta sẽ diễn một trong ba vai chính. Tới lúc đó mảnh bom trên đỉnh đầu họ, xe tăng lái qua người họ, cùng với mưa đạn có thể xuyên thủng tim gan, đều là đồ thật." 

Trái tim Lâm Dược run lên, bên tai chợt văng vẳng tiếng mưa bom bão đạn. 

"Tống Sương… anh ta đang ở đâu…" 

"Em nhìn thấy anh ta xách hành lí ôm đạo diễn đó trong đại sảnh sân bay quốc tế. Nếu nhớ không nhầm thì chưa đầy một tiếng đồng hồ nữa sẽ có chuyến bay tới New York." 

Lâm Dược đột ngột đứng dậy, gọi cho Tống Sương. 

Ba, bốn lần gọi đều không ai nghe máy, khi Lâm Dược gọi đến lần thứ năm, điện thoại Tống Sương đã thuê bao. 

Lâm Dược vội vã lao ra cửa. 

Comments