Thất thủ - 69
Cố
Phi Khiêm đứng nguyên tại chỗ cũ, nhắm chặt hai mắt.
Sở
Trần đẩy cửa vào, "Anh Lâm sao vậy? Sau khi Trình Tịnh xảy ra chuyện, anh
ấy chưa từng ra khỏi cửa mà!"
"…
Tôi chỉ để anh ấy lựa chọn lại một lần nữa thôi. Quả nhiên, anh ấy vẫn chọn anh
ta…"
Trên
mặt Cố Phi Khiêm là biểu cảm buồn bã, lần đầu tiên Sở Trần nhìn thấy một nụ
cười nhạt trên môi cậu, đó không phải là tự giễu, mà giống như một người vẫn
luôn theo đuổi câu hỏi cuối cùng cũng tìm được đáp án.
Chiếc
Mercedes Benz đen nhánh lao nhanh như một tia chớp trong màn đêm, băng băng
trên đường phố, đang trong giờ cao điểm chiều, hơi tắc đường. Lâm Dược ra sức
ấn còi, tha thiết muốn lao ra khỏi vòng vây đông đúc này, sượt qua vài chiếc xe
rốt cuộc cũng chen được lên hàng đầu, không hề do dự mà vượt cả đèn đỏ.
"Mẹ…
Lái Mercedes sướng muốn chết!"
Tiếng
chửi rủa vang lên không ngớt, Lâm Dược chẳng hề để tâm.
Hắn
cuối cùng lao được xe lên đường cao tốc, liếc nhìn thời gian trên xe, Lâm Dược
nhất thời đạp chân ga hết cỡ.
Đột
nhiên, một chiếc xe trước mặt loé đèn cấp cứu, tài xe cũng đứng trên đường cao
tốc gọi điện thoại.
Lâm
Dược vội đạp phanh xe, đồng thời bẻ tay lái, nhưng chiếc xe vẫn không thể tránh
khỏi mà đâm vào.
Trong
nháy mắt trời đất quay cuồng, trước mắt Lâm Dược là thời gian niên thiếu trước
đây. Hắn kéo tay Lạc Huyên dưới gầm bàn trong phòng học bậc thang, trong khoảnh
khắc vô tình ngoái đầu lại, nhìn thấy dáng vẻ Tống Sương chống cằm ngóng nhìn
mình. Ánh nắng lướt qua cửa sổ đan xen trên vai anh, ánh mắt của anh xa thẳm,
nhưng lại nhìn về phía mình.
Giây
phút đổ ầm xuống đất, túi khí bật tung ra.
Có
thứ gì đó đỏ tươi chảy kín mắt Lâm Dược, tiếng om sòm đinh tai nhức óc, tất cả
tan rã.
"Anh
gì ơi… Chúa ơi! Anh không sao chứ! Anh gì ơi!"
Lâm
Dược run rẩy, điện thoại rơi xuống kêu lạch cạch, hắn khó khăn dùng ngón tay
quờ nó tới.
Vẫn
gọi số máy đó, giọng nói ngọt ngào vang lên.
"Thuê
bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng để
lại lời nhắn."
"Anh
gì ơi! Anh gì ơi!"
Lâm
Dược từ từ nhắm mắt lại.
Hắn
từng không biết khi Tống Sương lái xe đâm mạnh vào cột điện, anh đang ôm tâm
trạng gì, thậm chí có lúc còn thấy người đàn ông này hơi đáng sợ.
Nhưng
giờ phút này, hắn biết rồi.
Tống
Sương đối với Lâm Dược, tựa như lời Cố Phi Khiêm đã nói, coi cái chết nhẹ tựa
lông hồng, chưa từng nghĩ tới việc quay đầu.
Đừng
đến bất cứ nơi nguy hiểm nào, đừng làm bất cứ chuyện gì nguy hiểm, dù cho em có
vô trách nhiệm mà làm tổn thương anh… cũng xin anh đừng tự làm thương bản thân
để khiến em đau lòng…
Em
biết, em muốn ở bên anh…
Anh
chính là mong muốn duy nhất của em.
Ngón
tay hắn giữ nút, vẫn là tiếng hòm thư thoại.
"…
Đừng đi đâu cả… bởi em yêu anh…"
Hắn
dùng nốt chút sức lực cuối cùng, dòng suy nghĩ chìm xuống
.
Ba
ngày sau, Lâm Dược tỉnh lại trong đau đớn.
Bên
tai là tiếng máy móc vang lên có quy luật, chóp mũi toàn mùi thuốc khử trùng.
Hắn
khó khăn ngoảnh đầu sang, nhìn thấy gương mặt tiều tuỵ của Cố Phi Khiêm đang ngóng
nhìn mình.
"Anh
cuối cùng cũng tỉnh lại rồi."
Lâm
Dược chậm rãi chớp mắt, giọng hắn khàn kinh khủng, "Tôi đang ở đâu…"
"Bệnh
viện." Cố Phi Khiêm vươn tay lấy cốc giấy, dùng tăm bông chấm nước ấm, dịu
dàng thoa lên môi Lâm Dược.
"…
Tống Sương đâu?"
"Máy
bay của anh ta cất cánh rồi. Em đã tìm Lạc Tuyên, bảo anh ta gọi điện cho Tống
Sương, nhưng nghe nói anh ta đã chuyển máy bay tới Afghanistan rồi, có lẽ đã
đổi sang số địa phương, gọi mãi không được."
Lâm
Dược hít một hơi, lúc này hắn thấy chân trái mình đau dữ dội.
Trong
lòng buốt lạnh, hắn bật dậy, tung chăn ra, Cố Phi Khiêm túm chặt lấy cổ tay
hắn.
"Đừng
lo, anh vẫn còn chân trái."
Chỉ
là băng gạc dày cộp minh chứng cho một cuộc phẫu thuật ở đó khiến hắn ngẩn ra
tại chỗ.
"Chân
tôi sao vậy?"
"…
Bác sĩ đóng vài cái đinh thép vào chân anh."
"Rồi
sao nữa?"
"Nhưng
bắp chân anh bị thương rất nghiêm trọng, nếu muốn đi lại bình thường, cần một
khoảng thời gian để hồi phục."
Lâm
Dược ngã trở về giường, "Đặt vé máy bay cho tôi… Tôi phải đi Afghanistan."
"Không
thể nào. Bây giờ anh không đi Afghanistan được, anh còn chẳng thể ra khỏi bệnh
viện!"
Cố
Phi Khiêm nhíu chặt lông mày, nghiến răng, nắm đấm cũng nhè nhẹ run rẩy.
"Vậy
nên chân tôi không chỉ là vài cái đinh thép! "Một khoảng thời gian hồi
phục" của cậu rốt cuộc là bao lâu?"
"Lẽ
nào anh muốn bị Tống Sương cõng ra khỏi chiến trường trong tiếng bom đạn sao?
Em chỉ biết rằng, nếu anh cố gắng, không có gì là không làm được. Bất kể là
chân anh, hay là Tống Sương."
Lâm
Dược nhắm mạnh mắt lại, bây giờ, hắn đã trở thành gánh nặng cho Tống Sương.
"Huống
hồ đây là sự nghiệp của Tống Sương, bộ phim này chỉ cần được quay thành công,
thì sẽ là cơ hội để Tống Sương nhắm đến giải Oscar! Đạo diễn bộ phim đó là
Stengel đó! Được hãng làm phim lớn đầu tư!"
Đúng
vậy… Sao hắn có thể trói buộc phương hướng của anh được?
Rõ
ràng mình đã nói đi nói lại cả ngàn lần, phải cho anh tự do.
Cuộc
đời của Tống Sương vẫn luôn đắm chìm trong mối tình thầm lặng dành cho hắn, cho
dù đã được đáp lại, nhưng về sau vẫn đau đớn gấp bội phần.
Hắn
không cách nào tưởng tượng được Tống Sương trước khi rời đi đã vương vấn dưới
cửa sổ nhà hắn ra sao, muốn gọi điện cho hắn cỡ nào nhưng chung quy vẫn không
thốt nên lời. Anh sợ chỉ tiếng hít thở của mình cũng khiến Lâm Dược nhớ tới
hình ảnh bồn tắm đầy máu đó.
Còn
mình thì sao, cố chấp chìm đắm trong cái bẫy mà Trình Tịnh đặt ra, không thể
thoát khỏi.
Có
người đẩy cửa bước vào, Cố Phi Khiêm hơi gật đầu, "Giám đốc Văn."
Văn
Tĩnh Nam cười, tiện tay kéo một cái ghế tới ngồi xuống, "Tỉnh rồi à, Lâm
Dược. Về Trình Tịnh, tôi có một số chuyện muốn nói cho cậu biết."
"Tôi
không muốn nghe thấy tên của cô ta."
"Tại
sao?"
"Bất
luận cô ta sống hay chết, hay dùng cách nào khác để doạ dẫm uy hiếp… tôi cũng
sẽ không thay đổi lòng mình dành cho Tống Sương."
Văn
Tĩnh Nam cúi đầu mỉm cười, "Vậy thì cậu nên biết chân tướng."
Lâm
Dược trầm mặc.
Văn
Tĩnh Nam đẩy kính, "Sau khi Trình Tịnh sang Mỹ công tác trở về, đúng là đã
phá bỏ con của cậu. Có điều nguyên nhân không phải do cô ấy muốn ở bên Tống
Sương, mà là vì cô ấy bị nghi mắc bệnh ung thư buồng trứng giai đoạn đầu. Dù
cho không có Tống Sương, thì cô ấy cũng không thể giữ được đứa bé này."
Nắm
tay Lâm Dược siết chặt lấy ga giường.
"Chỉ
vài tháng trước, bệnh của cô ấy đã lan rộng, bước vào giai đoạn cuối. Mà Tống
Sương ở bên cậu hôm sinh nhật lại bị Lâm Tiểu Vụ vô tâm vô tư nhìn thấy, chắc
hẳn con bé về nhà đã kể lại cho Trình Tịnh, điều này nhất định đã kích thích
đến Trình Tịnh vốn đã không ổn định về cảm xúc. Cô ấy chẳng có gì, mà Lâm Dược,
cậu lại có tất cả. Tình cảm với Tiểu Vụ, sự nghiệp thành công, cùng với tình
yêu của Tống Sương. Thứ cô ấy muốn có được, cậu đều có đủ, cậu lại là chồng cũ
của cô ấy, cũng là người cướp đi mọi người cô ấy yêu thương."
"Cho
dù phải chết, cô ấy cũng cảm thấy phải chết có ý nghĩa. Cho nên cô ấy sắp đặt
một bồn máu, chính là để tôi vĩnh viễn nhớ đến cô ấy."
Lâm
Dược giơ tay bịt kín mắt mình.
"Ừm."
Văn Tĩnh Nam chẳng nhiều lời.
"Tôi
còn có thể làm đạo diễn nữa hay không?"
"Cậu
vẫn luôn là đạo diễn tài ba của Đế Thiên, đã, đang và sẽ."
"Hãy
liên hệ cho tôi một trung tâm hồi phục sức khoẻ, tôi nhất định phải đứng dậy
được."
"Điều
này thì không nghi ngờ gì nữa." Văn Tĩnh Nam dừng lại, "Còn một
chuyện nữa, chính là quyền giám hộ Lâm Tiểu Vụ. Dù cho con bé không phải con
gái ruột của cậu, nhưng về pháp luật cậu vẫn là bố con bé. Nó được thừa kế mọi
tài sản của Trình Tịnh, nếu cậu không muốn giám hộ nó, thì giao con bé cho bố
đẻ đi. Có điều tôi nghi ngờ rằng bố đẻ nó sẽ phung phí hết tài sản mà Trình
Tịnh để lại, dù sao thì gần đây giám đốc Đới tiền bạc rất eo hẹp,
công ty sắp bị thôn tính rồi."
"Lâm
Tiểu Vụ là con gái tôi, điều này không liên quan đến nhóm máu của con bé."
Giọng
điệu của Lâm Dược rất kiên định, hắn sẽ không giao Lâm Tiểu Vụ cho loại đàn ông
như giám đốc Đới.
"Đây
mới là Lâm Dược mà tôi quen biết. Chỉ cần cậu kiên định không lay
chuyển, bất cứ ai cũng không thể lấy được cái gì của cậu." Ngón tay của
Văn Tĩnh Nam gõ lên lồng ngực Lâm Dược, "Phải rồi, không phải cậu vẫn luôn
tưởng mình nhóm O sao?"
"Lẽ
nào không phải? Bố mẹ tôi bảo họ đều thuộc nhóm máu O, cho nên tôi ắt hẳn cũng
phải…"
"Có
thể là cậu nhớ nhầm, hoặc bố mẹ nói bừa với cậu. Thế hệ của họ chẳng chú ý lắm
tới chuyện nhóm máu. Cậu nhập viện lần này, bác sĩ xác định cậu là nhóm B."
Lâm
Dược hơi giật mình… Vậy nên thực ra Lâm Tiểu Vụ là con gái hắn, tất thảy quả
nhiên là do Trình Tịnh bịa ra hòng khiến hắn và Tống Sương đau khổ?
"Cần
biết kết quả so sánh ADN không? Chúng tôi không biết nhóm máu của giám đốc Đới
là gì, nhưng tôi có báo cáo giám định của cậu và Tiểu Vụ."
"Không
cần. Tôi bảo con bé là con gái tôi thì chính là con gái tôi. Còn nữa, "Gió
giục mây vần" là của tôi, đừng cho người khác quay." Lâm Dược lôi kéo
ống tay áo của Văn Tĩnh Nam.
"Bộ
phim "Truy phong" cũ rích rập khuôn được cậu và Hàn Tri Thu sửa thành
tác phẩm kiếm hiệp kinh điển, tôi có cảm giác nó nhất định sẽ rất hot. Trừ cậu
ra, tôi không yên tâm giao kịch bản này cho bất cứ người nào khác. Còn về Tống
Sương, tôi sẽ phái người tới Afghanistan tìm cậu ta, nói cho cậu ta biết tấm
lòng của cậu. Tôi tin rằng cậu ta sẽ trở về."
"Đừng
nói cho anh ấy… Hãy để anh ấy quay nốt phim." Lâm Dược nói tốn rất nhiều
sức.
Có
lẽ Tống Sương sẽ dựa vào bộ phim này mà cất cánh bay cao, Lâm Dược không
muốn trở thành nỗi băn khoăn cho anh nữa. Nếu anh muốn bay, hắn bằng lòng đứng
trên mặt đất ngẩng đầu nhìn anh dang cánh.
Cửa
lại bị mở ra, một bé gái rụt rè đứng ngoài cửa, muốn vào mà không dám.
"Tiểu
Vụ… con lại đây…"
Lâm
Dược dang rộng cánh tay với con bé.
"…
Bố!!" Lâm Tiểu Vụ đột ngột lao vào lòng Lâm Dược.
"Giờ
cái nhà này chỉ còn lại mình bố con thôi. Bố phải cố gắng đứng dậy, phải quay
thật nhiều phim, bố không muốn bị chú Tống của con coi thường, chờ tới lúc chú
Tống trở về, bố phải đường đường chính chính đứng trước mặt chú ấy."
"Con
mãi mãi ủng hộ bố!"
Trong
thời gian Lâm Dược dưỡng thương, Cố Phi Khiêm hầu như đêm nào cũng tới chăm
hắn. Làm cơm cho Lâm Dược lại do Văn Tĩnh Nam mời bảo mẫu tới, bọn họ gọi bà là
dì Văn. Dì Văn làm gì cũng nhanh nhẹn, mỗi lần Lâm Dược thay quần áo đều rất
phẳng phiu thẳng thớm. Ngay cả việc bà cụ không thể đưa đón Tiểu Vụ tan học mỗi
ngày, dì Văn cũng đích thân đi, không để con bé đến muộn dù chỉ một hôm.
Có
khi dì Văn mang cơm tới, đụng phải Cố Phi Khiêm đang dìu Lâm Dược ra từ nhà vệ
sinh, bà sẽ vô cùng tán thưởng mà nói: "Cậu thanh niên này đúng là kiên
nhẫn, ngày nào cũng tới canh đêm, chẳng oán thán chút nào. Cậu Lâm, đây là em
trai cậu à?"
Cố
Phi Khiêm chẳng hé răng, dém chăn cho Lâm Dược, ngồi một bên gọt trái cây.
"Đúng
vậy, cậu ấy là em trai tôi."
Lâm
Dược gật đầu.
Lúc
này, Cố Phi Khiêm sẽ hơi thở dài.
Lâm Dược
biết Cố Phi Khiêm muốn gì, hắn có thể quan tâm cậu, khen ngợi cậu, mở ra một
con đường tươi sáng rộng rãi cho cậu, nhưng thứ mà Cố Phi Khiêm mong mỏi có
được, Lâm Dược biết mình vĩnh viễn không thể cho cậu.
"Em
trai đúng là một vị trí an toàn mà thân thiết hơn cái gọi là học trò đấy."
Khi
dì Văn ra về, Cố Phi Khiêm cuối cùng cũng mở miệng.
"Cậu
cảm thấy tôi rất đê tiện, cho cậu một vị trí chẳng gần chẳng xa đúng không?"
Lâm Dược liếc mắt nhìn cậu ta.
Cố
Phi Khiêm trầm tĩnh hơn rất nhiều, dường như vụ tai nạn xe lần này của Lâm Dược
lại khiến cậu thêm trưởng thành.
"Anh
không muốn làm tổn thương em, cũng không muốn để em ôm hi vọng trong tuyệt
vọng." Cố Phi Khiêm đẩy đĩa hoa quả đến trước mặt Lâm Dược, "Thế
nhưng anh đã quên mất một chuyện, yêu một người là việc vui mừng, luôn nghĩ đến
chiếm được một người mới là chuyện đau khổ."
Ấn
đường Lâm Dược khẽ run, sự cố chấp lúc ban đầu của Cố Phi Khiêm đến sự rộng
lượng bây giờ đã phải trải qua quá trình như thế nào?
Vậy
còn Tống Sương thì sao?
Mỗi
khi anh ấy chiếm lấy mình, Lâm Dược đều nảy sinh một loại ảo giác, nếu có một
ngày mình muốn rời khỏi người đàn ông này, Tống Sương nhất định sẽ không do dự
mà huỷ hoại hắn, rốt cuộc là cõi lòng ra sao khiến anh buông bỏ cố chấp, rời xa
thế giới của Lâm Dược?
Hoặc
Tống Sương biết, bất kể đi đến đâu, anh đều vĩnh viễn chiếm trọn tầm nhìn của
hắn.
"Tôi
và Tri Thu đã sửa lại kịch bản nguyên gốc "Truy phong", dự định đặt
tên cho kịch bản này là "Gió giục mây vần". Ban đầu định để Tống
Sương diễn vai nam chính, bây giờ không thể nữa rồi. Cậu thì sao, có tự tin
chèo chống một mình không?" Lâm Dược mỉm cười liếc nhìn về phía Cố Phi
Khiêm.
"Em
là Cố Phi Khiêm, đương nhiên là có thể rồi."
.
Tống
Sương: Lần này ra đi, tôi sẽ công thành danh toại.
Lâm
Dược: Em cũng sẽ thành công!
Tống
Sương: Thành công rồi vẫn là thụ.
Lâm Dược: … Anh bất mãn tác giả không gọi anh là sóc nhỏ nữa hả?
Comments
Post a Comment