Thất thủ - 67
"Cô
ấy bảo em không được dễ dàng tin tưởng anh, bởi vì anh cũng không phải một
người đàn ông đơn giản."
Tống
Sương nghiêng người tới, tóm lấy tay Lâm Dược đè ở hai bên tai hắn, "Cô ấy
nhất định nhận xét tôi là đạo đức giả và bỉ ổi."
"Sao
anh biết?" Lâm Dược nhếch khoé môi.
"Bởi
cô ấy nhận xét không sai, hơn nữa cô ấy cũng là đối thủ mà tôi không chắc thắng
nhất." Đôi môi Tống Sương rốt cuộc cũng hạ xuống, hôn rải rác lên khắp má
Lâm Dược, cuối cùng tới kẽ môi. Nụ hôn của anh hoàn toàn trái ngược với phong
cách hàng ngày, tràn đầy ý tứ chiếm hữu, cực kì mãnh liệt, mỗi lần Lâm Dược đều
nảy sinh cảm giác đang bị đối phương giết chết.
Mấy
bài báo liên quan tới cuộc hôn nhân đổ vỡ của Lâm Dược những ngày nay khiến cho
hắn luôn không có tâm tình tiếp nhận Tống Sương. Chỉ có điều sau khi hắn thông
suốt, lại đến lượt Tống Sương suy tính thiệt hơn.
Cho
dù đã chuẩn bị đầy đủ, khi Tống Sương tiến vào, Lâm Dược vẫn muốn chửi thề. Anh
lật sấp Lâm Dược lại, giữ chặt eo hắn mà mãnh liệt tiến công, Lâm Dược bị anh
giày vò đến nỗi hét không thành tiếng.
Va
li hành lí đặt trên giường bị lật nhào, quần áo đã gấp xong cũng đổ ra ngoài.
Lâm
Dược sợ Tống Sương lại muốn vác súng ra trận lần nữa, vội vàng khuyên nhủ: "Không
phải còn định tới biệt thự Văn Tĩnh Nam tặng để nghỉ mát sao? Đừng phí hết thời
gian ở đây!"
Tống
Sương hôn lên chóp mũi Lâm Dược, "Vậy được, tắm chung nhé?"
"Anh
đi tắm trước đi, em nằm nghỉ lát đã. Ông già ba mươi lăm không thể so sánh với
đàn ông độ hoàng kim ba mươi tư như anh được."
"Em
sợ tôi lại muốn em trong phòng tắm chứ gì."
"Khị
khị." Lâm Dược xua tay, tỏ vẻ anh biết cũng đừng nói toạc móng heo ra như
thế.
Tiếng
nước chảy vang lên, Lâm Dược thở dài.
Vốn
là vậy, quá khứ đã qua rồi, hà tất phải lăn tăn hoài như đàn bà.
Lại
đúng lúc này, điện thoại của Lâm Dược đổ chuông, trong lòng hắn thầm thót lại,
thế mà là Trình Tịnh gọi tới.
"Trình
Tịnh, có chuyện sao?" Lâm Dược thuận tay mặc quần vào, đi ra ban công, ánh
mắt nhìn chăm chăm vào cửa phòng tắm.
"Tôi
có chuyện liên quan đến Tiểu Vụ cần nói với anh."
"Giờ
tôi không rảnh."
Lâm
Dược biết bức ảnh trên tạp chí 80% là do Trình Tịnh tự đưa ra, mục đích của cô
rất đơn giản, chính là không thể chịu đựng nổi việc chồng cũ đi hẹn hò với Tống
Sương, hoặc vẫn còn nguyên nhân sâu xa nào khác, Lâm Dược chẳng muốn biết. Lâm
Tiểu Vụ nhất định đã kể cho Trình Tịnh chuyện Tống Sương ở cùng Lâm Dược hôm
sinh nhật hắn rồi, hơn nữa theo thái độ cảnh giác của cô từ trước đến
nay đối với việc Tống Sương tiếp cận Lâm Dược, cô hẳn phải biết người Tống
Sương thích là hắn từ lâu rồi. Cho nên cô gả cho hắn, là chuyện mà Lâm Dược
nghĩ mãi không hiểu nổi.
Người
phụ nữ này phức tạp hơn trong ấn tượng của hắn rất nhiều lần, nếu có thể, Lâm
Dược không muốn tiếp xúc với cô nữa.
Bảy
năm làm vợ chồng, Lâm Dược khẳng định mình không hiểu rõ về cô.
"Nếu
anh không rảnh thì thôi, sau này anh cũng không còn cơ hội gặp lại Tiểu Vụ nữa."
"Ý
cô là gì? Tôi là bố Tiểu Vụ, cô không có quyền làm thế."
"Đương
nhiên là tôi có. Anh không nhớ lời tôi nói với anh à? Nếu anh ở bên Tống Sương,
tôi sẽ mang Tiểu Vụ đi nhảy cầu! Tôi cho anh nửa tiếng đồng hồ để tới nhà tôi.
Không được nói cho Tống Sương, tự đến một mình. Nếu không thì tôi nói được làm
được."
Điện
thoại nhanh chóng bị cúp máy, Lâm Dược biết Trình Tịnh là người đã nói là làm,
hắn lập tức rời nhà. Trên đường đi điện thoại hắn nhận được ba tin nhắn thoại,
Lâm Dược đang lái xe nên không có tâm trạng nghe. Tới tận khi đến dưới cửa nhà
Trình Tịnh, Lâm Dược mới mở tin nhắn thoại ra nghe trong xe.
Không
ngờ cả ba tin nhắn thoại này đều là từ Trình Tịnh gửi đến.
Cô
đã muốn hắn tới đây, còn gửi tin nhắn thoại làm gì?
Lâm
Dược không hiểu nổi mà mở tin nhắn thoại ra, giọng nói lạnh lẽo của Trình Tịnh
vang lên.
"Lâm
Dược, mặc dù tôi đã quen dùng anh để trả thù và làm tổn thương Tống Sương,
nhưng có những lời tôi cảm thấy mình không thể đứng trước mặt anh mà thốt ra
khỏi miệng được. Dù gì thì một ngày phu thê, trăm năm ân nghĩa mà."
Lâm
Dược bật cười lạnh lùng, từ câu nói này hắn đã hiểu ra, nguyên nhân năm đó
Trình Tịnh đồng ý ở bên mình chính là vì Tống Sương. Quả nhiên là cô ta thích
Tống Sương, chưa từng quên được anh.
"Thứ
nhất, Lâm Tiểu Vụ không phải con gái anh, năm đó tôi bị Tống Sương từ chối, sau
khi uống rượu say đã ngủ cùng giám đốc Đới, mang thai Tiểu Vụ. Anh nhóm máu O,
tôi nhóm A mà Tiểu Vụ lại là nhóm AB, mặc dù tôi rất kì vọng có thể dùng Tiểu
Vụ để bù đắp cho anh, nhưng rất xin lỗi, con bé đích thực không phải máu mủ của
anh."
Lâm
Dược ngẩn người tại chỗ, hung tợn tung nắm đấm vào vô lăng xe.
Lòng
vòng mãi, té ra mình lại thay người khác nuôi con bao nhiêu năm! Lâm Tiểu Vụ mà
hắn yêu thương lại không phải là con hắn!
Nhưng
Lâm Dược lập tức ý thức được, những lí do thoái thác này chưa hẳn đã là thật.
Trình Tịnh rõ ràng muốn chia rẽ quan hệ giữa mình và Tống Sương, hơn nữa mỗi
người gặp được Lâm Tiểu Vụ đều nói thần thái của con bé này giống hắn đến lạ
kì. Lâm Dược thở hắt ra, quyết định phải bình tĩnh lại, nhất định phải nói
chuyện rõ ràng với Trình Tịnh.
"Sau
khi tôi mang thai, tôi liền nghĩ tới việc nếu như tôi bảo anh rằng đứa bé là
con anh, anh nhất định sẽ không do dự chần chừ mà cưới tôi ngay. Dù Tống Sương
có thể nhẫn nại đến đâu, nhìn thấy anh vui mừng ra mặt vì sắp được làm bố, anh
ta cũng sẽ không nhẫn tâm đi đập chậu cướp hoa."
Lâm
Dược cười đắng chát.
Mẹ
nó hắn là cái gì? Tất cả đều là để ngăn cản hắn ở bên Tống Sương? Bản thân trở
thành bia đỡ đạn để Trình Tịnh trả thù Tống Sương!
"Tình
cờ gặp được Tống Sương ở Mỹ, anh ta đã trở nên hớp hồn người hơn trước nhiều.
Như Phương Diệp nói với giới truyền thông, tôi vốn không yêu anh, lại gặp được
anh ấy, tôi vẫn không thể kìm chế lòng mình yêu anh ấy. Tống Sương là một cao
thủ tình trường, anh ấy chưa từng đụng vào tôi, nhưng anh ta biết nên mỉm cười
như thế nào trước mặt tôi, nói những gì với tôi để tôi biến thành thiêu thân
lao vào lửa. Rõ ràng tôi biết tất cả đều là cái bẫy mà anh ta đặt ra cho mình,
anh ta chỉ muốn lừa gạt tôi rời khỏi anh, nhưng tôi vẫn không kìm được mà rơi
vào bẫy. Anh ấy bảo tôi, "Trình Tịnh, không bằng tới Mỹ phát triển, nếu em
làm người đại diện chắc là sẽ rất xuất sắc." Tôi bắt đầu mặc sức tưởng
tượng ra cảnh ở bên anh ấy, lúc đó tôi đã mang thai con của anh, đứa con thật
sự của anh, vừa tròn ba tháng."
Lâm
Dược ngẩn người.
Gì
kia, trước khi Trình Tịnh đi Mỹ đã từng mang thai con hắn?
Vậy
đứa bé đâu? Con hắn đâu rồi?
"Để
thực hiện giấc mộng có thể ở bên Tống Sương, cho nên tôi đã bỏ con."
"Mẹ
kiếp! Trình Tịnh!! Tôi không tha cho cô đâu!"
Lâm
Dược lao ra khỏi xe, ấn mạnh nút thang máy, đáng tiếc là thang xuống quá chậm,
hắn liền tông thẳng vào cửa an toàn mà chạy lên tầng theo thang bộ.
"Thế
nhưng, Tống Sương vẫn còn yêu anh. Mà anh cũng đã yêu anh ta. Có lẽ đó là định
mệnh của anh rồi. Chỉ là tôi thật sự không thể chịu đựng nổi việc mình trả giá
mọi thứ lại biến thành một trò cười. Cho nên, tạm biệt, Lâm Dược."
Lâm
Dược tới trước cửa nhà Trình Tịnh, thình lình phát hiện cánh cửa đó không khoá.
Tim
hắn đập điên cuồng, trực giác bảo hắn đừng mở cửa, thế nhưng hắn vẫn không thể
kiểm soát được mà mở cửa ra.
Trong
phòng tĩnh lặng, tất thảy đều gọn gàng ngăn nắp như tính cách của Trình Tịnh.
Lâm
Tiểu Vụ không có ở đây, mẹ Trình Tịnh cũng không ở đây, chắc hẳn cô đã bảo bọn
họ ra ngoài từ lâu rồi.
"Trình
Tịnh! Cô đang ở đâu! Cô cút ra đây cho tôi!"
Lâm
Dược bừng lửa giận. Trình Tịnh thế mà lại vứt bỏ con của hắn! Thậm chí hắn còn
không được biết rằng đứa bé này từng tồn tại!
Trình
Tịnh không có trong phòng ngủ, cũng không có trong phòng bà cụ hay Lâm Tiểu Vụ,
Lâm Dược phiền muộn đạp tung cửa phòng tắm.
Đúng
khoảnh khắc này, hắn đần người ra.
Trình
Tịnh nhắm mắt nằm trong bồn tắm, dòng nước đỏ rực nhức mắt Lâm Dược, làm thần
kinh hắn tê liệ.t
"Trình
Tịnh! Mẹ nó cô làm gì vậy!"
Lâm
Dược mạnh mẽ kéo Trình Tịnh ra khỏi bể máu, nâng hai cổ tay của cô lên, hắn
phát hiện ở đó có hai vết cắt rất sâu, liền túm khăn lông ấn chặt trên cổ tay
Trình Tịnh.
"Trình
Tịnh, cô không được chết! Cô không thể chết! Cô quá đê tiện! Một người phụ nữ
như cô làm sao có thể chết dễ dàng như vậy được!"
Mấy con điếm truyenfull chúng mày không có quyền la liếm bản dịch
của bố mày
Tống
Sương từ trong phòng tắm bước ra, vốn định gọi Lâm Dược, lại phát hiện hắn
không nằm trên giường, tìm khắp cả nhà cũng không thấy bóng. Bả vai anh run
rẩy, trong lòng dâng lên dự cảm không lành, Tống Sương vội vã mặc áo khoác chạy
ra garage, phát hiện Lâm Dược đã lái xe đi rồi. Anh vội vàng gọi điện cho hắn,
nhưng bất luận gọi bao lần cũng không ai nghe máy.
Đúng
lúc này, Văn Tĩnh Nam gọi tới.
"Giám
đốc Văn, tôi bây giờ…"
"Mặc
kệ đi, tới bệnh viện đa khoa số hai ngay! Trình Tịnh cắt cổ tay tự sát rồi!"
"Cái
gì?"
Đồng
tử Tống Sương co lại, lái xe lao đi.
Khi
anh tới được ngoài cửa phòng cấp cứu ở bệnh viện, chỉ nhìn thấy một cụ già và
Lâm Tiểu Vụ đang ôm nhau, bả vai bà cụ run rẩy dữ dội.
Lâm
Tiểu Vụ không ngừng hỏi: "Tại sao mẹ không tỉnh lại… Mẹ sao vậy?"
Lâm
Dược cúi đầu, thẫn thờ ngồi trên băng ghế ngoài cửa phòng cấp cứu. Văn Tĩnh Nam
và Sở Trần ngồi bên cạnh hắn.
Khi
Tống Sương bước lại gần hơn, mới phát hiện trên sơ mi của Lâm Dược nhuốm đầy
máu đỏ tươi, nhìn mà giật mình.
"Lâm
Dược!" Tống Sương tới bên Lâm Dược, nâng mặt hắn lên, giờ mới phát hiện
hai mắt hắn trống rỗng, khiến người ta phải sợ hãi, "Lâm Dược em tỉnh lại
đi! Nhìn tôi đi! Tôi là Tống Sương này!"
Lâm
Dược vẫn luôn thẫn thờ tựa như bị điện giật, đẩy phắt anh ra.
"Đừng
có chạm vào tôi!" Lâm Dược ôm cánh tay tựa vào lưng ghế, cặp mắt trợn trừng
nhìn Tống Sương như nhìn quái vật.
"Rốt
cuộc là sao? Trình Tịnh đâu?"
Tống
Sương nhìn về phía Văn Tĩnh Nam, trong cặp mắt luôn sáng ngời của đối phương
nhuốm một tầng u ám.
"Trình
Tịnh quá độc ác với bản thân, cổ tay cắt quá sâu, khi Lâm Dược tới cô ấy đã mất
quá nhiều máu, đưa tới bệnh viện cũng muộn rồi…"
Trong
nháy mắt, thế giới yên tĩnh đến đáng sợ.
"Anh
Lâm, anh đừng như vậy… tính cách của Trình Tịnh vốn cực đoan như vậy mà…"
Sở
Trần nắm tay Lâm Dược, Lâm Dược thế này khiến bọn họ phải sợ hãi.
Hồi
lâu sau, hắn rốt cuộc mở miệng.
"…
Không phải là Trình Tịnh cực đoan… mà là tôi vẫn luôn không phát hiện ra…"
Văn
Tĩnh Nam đang nói chuyện điện thoại với Phương Diệp, bảo anh ta phải ép chuyện
này xuống, tuyệt đối không thể để bất cứ ai móc nối chuyện Trình Tịnh tự sát
với Lâm Dược.
Dư
quang mắt anh ta liếc về phía Tống Sương đang đứng trước mặt Lâm Dược.
Người
đàn ông thành thạo trước mắt bất kì ai này, hôm nay lại lộ ra nét mặt sợ hãi.
Bọn
họ đều biết, Trình Tịnh tự sát, lại cố ý nhử Lâm Dược nhìn thấy tận mắt, chắc
chắn còn nói gì đó với hắn nữa, hơn nữa những lời này tuyệt đối có liên quan
tới Tống Sương.
Nghĩ
cũng biết, tin đồn Tống Sương là kẻ thứ ba trong cuộc hôn nhân của Lâm Dược
cũng không thể làm lay chuyển quyết tâm ở bên anh của hắn, vậy nên Trình Tịnh
chỉ có thể dùng cách quyết tuyệt hơn để nói cho Lâm Dược biết, lựa chọn của hắn
rốt cuộc phải trả cái giá đẫm máu nhường nào.
"Tôi
phải về. Tôi không muốn đợi ở đây."
Lâm
Dược chầm chậm đứng dậy, tất cả mọi người đều nhìn hắn.
"Bố…
bố…" Lâm Tiểu Vụ ngoái đầu nhìn về phía Lâm Dược.
"Đừng
gọi tôi là bố… Tôi không phải bố cô…"
Ánh
mắt hờ hững của hắn rơi xuống Lâm Tiểu Vụ, lạnh như một lưỡi dao. Bất kể có cãi
nhau như thế nào với Trình Tịnh, dù là lúc hai người li hôn, ánh mắt nhìn Lâm
Tiểu Vụ của Lâm Dược vẫn mang theo hơi ấm. Nhưng giờ phút này, Lâm Tiểu Vụ lại
thấy sợ hãi.
"Bố!
Bố sao vậy…"
"Tôi
nói rồi, tôi không phải bố cô."
"Lâm
Dược! Dù cho Trình Tịnh… có chỗ nào quá đáng… thì Tiểu Vụ vẫn là con gái anh…
anh không thể…" Sở Trần cũng sốt ruột, gã biết Trình Tịnh chết ngay trước
mặt Lâm Dược là cú shock chấn động đến mức nào, nhưng trẻ con cũng bị tổn
thương, Lâm Dược không thể đâm con bé thêm một nhát vào lúc này.
"Được,
vậy tôi hỏi cô," Lâm Dược bước tới trước mặt con bé, ấn vai nó mà hỏi, "Cô
nhóm máu nào?"
"Lúc
kiểm tra sức khoẻ… cô giáo bảo con nhóm AB…"
"Vậy
tôi nói cho cô biết, tôi nhóm O, mẹ cô nhóm A, chúng tôi không thể sinh ra một
đứa con nhóm AB được."
"Bố…
bố nói lung tung gì vậy… bố đừng doạ con…" Lâm Tiểu Vụ càng nức nở.
"Mẹ
cô năm đó sau khi bị chú Tống mà cô tâm tâm niệm niệm từ chối, đã đi "tàu
nhanh" với người đàn ông khác mà đẻ ra cô, nhưng người đổ vỏ lại là tôi…"
Lâm Dược nở nụ cười trào phúng, "Thế nhưng tới khi mẹ cô khó khăn lắm mới
có được đứa con của tôi… lại để được ở bên chú Tống của cô mà phá thai… thậm
chí tôi còn không hay chuyện này! Con của tôi mất rồi! Ha… ha ha…"
Lâm
Dược vừa cười, vừa chậm rãi bước đi trong hành lang.
Trên
mặt hắn đẫm nước mắt.
Tất
cả mọi người đều ngẩn ra, thậm chí cả Văn Tĩnh Nam nghe thấy những lời này cũng
phải sững sờ.
Lâm
Dược và Tống Sương nhìn thẳng vào nhau, Tống Sương tiến lên, Lâm Dược lại lùi
bước.
"Đừng
lại gần tôi… bất kể là ai… xin đừng lại gần tôi…"
Lâm
Dược vừa xoay người, Tống Sương liền lao tới, tóm lấy cánh tay hắn, siết chặt
hắn trong lòng mình.
"Không
phải thế đâu, Lâm Dược! Không phải thế đâu! Mục đích của Trình Tịnh chính là để
chia rẽ chúng ta! Không phải em đã nói rồi sao? Em sẽ không tính toán những
chuyện đã qua nữa!"
"Nhưng
Trình Tịnh chết rồi! Hiện tại!" Lâm Dược đẩy mạnh Tống Sương ra, "Tôi
chỉ cần nhìn thấy anh liền nhớ tới dáng vẻ cô ấy đẫm máu nằm trong bồn tắm! Cô
ấy không ngừng nói cho tôi biết dù có muốn thoát khỏi quá khứ thì quá khứ vĩnh
viễn vẫn ở đó! Tại sao anh lại cho cô ấy hi vọng! Tại sao lại giả vờ vô tình bảo
cô ấy, "Đến New York đi, em nhất định sẽ là một người đại diện ưu tú"!
Phải! Anh chưa từng hôn cô ấy! Chưa từng ôm cô ấy! Thậm chí còn chưa nắm tay cô
ấy! Nhưng để một người con gái yêu anh lao vào nơi nước sôi lửa bỏng, tất cả
đều không cần thiết! Anh thắng rồi, Tống Sương! Cô ấy li dị tôi rồi! Ngay cả
con của chúng tôi cô ấy cũng không cần! Anh thắng rồi, Tống
Sương! Một câu là đủ rồi! Căn bản không cần diễn xuất phức tạp như thế!
Tôi xin anh – đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa! Tôi không muốn nhìn thấy máu
nữa! Đỏ rực một màu! Người tiếp theo sẽ là ai!"
Lâm
Dược nói xong liền xoay người bỏ chạy.
Tống
Sương đuổi theo.
Đâm
sầm qua y tá, lao ra ngoài cửa bệnh viện, xe cộ liên tục lướt vèo qua người
hắn, hắn chỉ muốn ra sức chạy trốn, rời khỏi thế giới này.
"Lâm
Dược!! Lâm Dược!"
Tống
Sương đuổi theo sau hắn, mỗi một chiếc xe phóng qua người hắn đều khiến anh
kinh hồn bạt vía.
"Lâm
Dược, dừng lại! Lâm Dược!"
Cuối
cùng, Tống Sương bắt kịp Lâm Dược ở góc phố, anh giữ cứng hắn trên vách tường,
mạnh mẽ ôm chặt lấy hắn.
Cơ
thể Lâm Dược run rẩy dữ dội, khi hắn nắm tay lại, khớp xương toàn thân kêu răng
rắc.
Người
đi bộ xung quanh đi đi lại lại, có người nhận ra người đàn ông nhếch nhác mà
chán nản này chính là Tống Sương toả sáng ngời ngời trên màn ảnh, họ lũ lượt
rút điện thoại ra định chụp ảnh. Đột nhiên một chiếc xe con dừng lại trước mặt
bọn họ, chắn mất tầm nhìn của người qua đường.
Cửa
xe mở ra, Sở Trần gào lên, "Còn không mau lôi anh ấy lên đây!"
Phương
Diệp là người chứ không phải thần, nếu bị công chúng chụp ảnh đăng trên mạng,
thì làm sao có thể bịt miệng bao nhiêu người.
Tống
Sương cương quyết lôi Lâm Dược ném lên xe.
"Đưa
cậu ta về nhà." Văn Tĩnh Nam ngồi ở đằng trước lạnh lùng nói với tài xế.
Lâm
Dược bị đưa về nhà mình, hắn vừa bước vào phòng ngủ liền khoá cửa lại.
"Lâm
Dược, mở cửa cho tôi! Mở cửa!" Tống Sương gõ mạnh cửa.
Lâm
Dược nằm trên giường, trong phòng chẳng có lấy một tia sáng.
"Tống
Sương, anh bình tĩnh đi… cho anh Lâm chút thời gian…" Sở Trần không biết
phải làm sao, không chỉ Lâm Dược phát điên, mà cả Tống Sương dữ dằn ra mặt cũng
mất khống chế. Hiện tại là thế nào đây?
Đương
nhiên dù là kẻ ngốc, Sở Trần cũng hiểu Tống Sương đã làm gì đó với Trình Tịnh,
nên cô mới phá bỏ đứa con của Lâm Dược, điều này đối với bất cứ người đàn ông
nào cũng là một cú đả kích cực lớn, dù cho Lâm Dược và Trình Tịnh đã không còn
yêu nhau từ lâu.
"Bình
tĩnh! Cậu bảo tôi phải bình tĩnh thế nào? Em ấy vì một người phụ nữ lợi dụng
mình, căn bản không yêu mình mà không muốn nhìn thấy tôi nữa!"
Tống
Sương đấm mạnh vào cửa, Sở Trần nhìn mà suýt thì té sấp xuống đất.
"Tống
Sương!! Mẹ nó anh còn làm phiền tôi nữa! Tôi sẽ nhảy lầu đấy! Ngã không chết
thì cũng thiểu năng!"
Tiếng
hét của Lâm Dược vọng tới qua cánh cửa.
Lạnh
lùng mà tuyệt tình.
Ngay
cả Sở Trần nghe thấy cũng không rét mà run.
Tống
Sương lùi lại hai bước, ôm bụng bật cười lớn.
"Tại
sao tôi lại đi thích người đàn ông này? Cậu nói xem tại sao tôi lại thế?"
Sở
Trần nuốt nước bọt, lắc đầu, "Các anh đều điên rồi… điên rồi… Một Trình
Tịnh thôi mà khiến các anh phải phát điên…"
Tống
Sương yên lặng ngồi trước cửa phòng Lâm Dược, hai tay bất lực thả trên đầu gối,
cả người dường như chỉ cần chạm vào liền vỡ ra thành bụi.
Sở
Trần gọi cơm cho Lâm Dược, nhưng hắn vẫn không mở cửa, cũng không nói chuyện.
Tròn
hai ngày trôi qua, Sở Trần bắt đầu thấy lo lắng.
"Hai
người các anh thế là định thế nào? Một người không mở cửa, một người chẳng nhúc
nhích! Định đồng quy vu tận à?"
Không
ai đáp lại, Sở Trần cũng cảm thấy mình thật buồn cười. Tựa như giá trị của gã ở
trong căn nhà này là để tự hỏi tự đáp.
Văn
Tĩnh Nam cũng tới, anh rút điếu thuốc đứng trước mặt Tống Sương, từ từ ngồi xổm
xuống.
"Ma
chay của Trình Tịnh tôi đã cho người đi xử lí rồi. Bà cụ chưa rõ mọi chuyện ra
sao… tôi đã cử người đi kiểm tra nhóm máu của Lâm Tiểu Vụ, xác minh ADN xem rốt
cuộc con bé có phải con gái Lâm Dược hay không, chưa có kết quả ngay được."
Mặt
mày Tống Sương tối sầm, không nói gì.
"Còn
về chuyện Lâm Dược nói Trình Tịnh sau khi từ Mỹ trở về đã phá bỏ con của cô ta
và Lâm Dược… là thật."
"Tại
sao anh lại nói cho tôi biết mấy chuyện này?"
Comments
Post a Comment