Thất thủ - 66

"Trình Tịnh lúc còn học đại học rất tán thưởng Tống Sương, tấm ảnh này chắc là được chụp lúc cô ấy đến Mỹ công tác, tình cảm giữa tôi và cô ấy đã xuất hiện rạn nứt, cô ấy gặp được mối tình đầu lúc học đại học để tìm an ủi cũng không có gì quá to tát."

Lâm Dược nhìn chằm chằm vào Phương Diệp, nói cực kì dõng dạc, tựa như an ủi bản thân.

"Được, vậy tôi sẽ như thế mà nói với cánh truyền thông. Anh li dị Trình Tịnh là thực. Chuyện đạo diễn li hôn trong ngành vốn chẳng phải chuyện hiếm, chỉ là vụ này dính dáng đến cả Tống Sương, vừa đúng lúc "Ngàn cân treo sợi tóc" hot rần rật, tôi nghĩ, không loại trừ khả năng có người cố ý."

Có lẽ là đã quen với tình cảnh này nên Phương Diệp cực kì bình tĩnh.

"Còn nữa, phóng viên đã kéo đến chật ních trước cửa nhà hai người, cho nên tôi đã đặt phòng khách sạn cho các anh rồi, cùng một khách sạn. Nếu như… ai không bằng lòng thì có thể…"

"Không cần, sắp xếp như thế là tốt lắm rồi." Tống Sương lên tiếng, nét mặt anh vẫn bình chân như vại, khiến người khác không đoán ra anh rốt cuộc có để ý tới tất thảy những gì truyền thông nói hay không."

Phương Diệp nheo mắt, anh ta biết suốt một năm nay, sự tán thưởng Tống Sương dành cho Lâm Dược rõ như ban ngày. Nếu như anh thật sự có liên quan đến cuộc hôn nhân đổ vỡ của hắn, Phương Diệp không hiểu nổi làm sao người này còn có thể đường hoàng đứng trước mặt Lâm Dược như vậy. Đương nhiên, đây không phải là vấn đề mà Phương Diệp anh cần phải bận tâm.

Việc anh cần làm là giải quyết cuộc khủng hoảng dư luận này.

Tới khách sạn, Phương Diệp đã cử người đổi thẻ phòng cho họ từ lâu, họ cùng dùng thang máy chở hàng để lên phòng.

Lâm Dược cầm thẻ mở cửa phòng, trong khoảnh khắc đang định đóng cửa phòng, Tống Sương vững vàng chặn khe hở lại, mạnh mẽ bước theo vào.

"Không phải anh có phòng riêng sao? Tôi muốn yên tĩnh ở một mình." Lâm Dược soài người ra sofa, day mắt mình.

"Tôi sợ em yên lặng một mình là để tôi vĩnh viễn không cách nào bước vào trái tim em nữa. Nếu em muốn hỏi bất cứ điều gì, chẳng thà giờ hỏi tôi luôn."

Giọng nói của Tống Sương rất bình lặng, nhưng Lâm Dược biết đó là diễn xuất của anh ta.

Dưới vẻ bình tĩnh là sự thấp thỏm bất an trào dâng. Người này không phải là một vị thần thánh trên mây cao, Lâm Dược đã từng thấy được sự yếu đuối của anh.

"Bức ảnh đó là thật sao?"

"Thật, không hề qua chỉnh sửa hậu kì. Nhưng tôi thề, tôi và Trình Tịnh chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với em."

Câu trả lời của Tống Sương là một sự khẳng định cực kì nghiêm túc.

Lâm Dược nhắm mắt lại, nhớ lại tấm ảnh kia.

Rõ ràng, Tống Sương bị Trình Tịnh hôn lúc hoàn toàn bất ngờ, hơn nữa bọn họ còn đang ở trong một nhà hàng. Rất có thể là Trình Tịnh tình cờ gặp được Tống Sương khi đi công tác, hai người từng học cùng một trường đại học, Tống Sương có thể đã giúp đỡ Trình Tịnh ở đó, sau đó hẹn nhau cùng dùng một bữa cơm, thế là xảy ra một màn trong ảnh.

"Anh thích Trình Tịnh sao?"

"Không. Em biết hỏi câu hỏi này dư thừa đến mức nào mà."

Lâm Dược ngoảnh mặt đi, sau khi trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng cắn răng nói ra câu hỏi hắn không muốn nhưng bắt buộc phải hỏi, "Vậy anh đã từng quyến rũ cô ấy hay chưa? Để khiến tôi và cô ấy li hôn?"

"Nếu tôi muốn quyến rũ cô ta, nếu là thời đại học, tôi thừa nhận tôi đã từng qua lại với cô ấy, nhưng sau khi em kết hôn cùng cô ấy tôi căn bản đã không còn xuất hiện trong cuộc sống của hai người nữa! Nếu thật sự định quyến rũ để cô ta li dị em, tại sao tôi phải đợi tới tám năm? Tôi gặp cô ấy ở Mỹ hoàn toàn là tình cờ. Cô ấy có một dự án không được suôn sẻ lắm, nên tôi sử dụng quan hệ ở New York giúp đỡ cổ, cô ta cảm kích tôi, thế nên chúng tôi hẹn nhau dùng cơm ở nhà hàng đó. Trong quãng thời gian một tuần lễ đó, tôi chưa từng nắm tay cô ta, chưa từng hôn lấy dù chỉ là một sợi tóc của cô ta, thậm chí lúc tạm biệt chúng tôi còn chưa từng ôm nhau một lần! Xin hỏi tôi quyến rũ cô ta như thế nào?"

Càng nói tiếp, giọng Tống Sương càng run rẩy nhè nhẹ.

Lâm Dược biết anh ta đang sợ hãi, sợ mình cho rằng anh ta là đầu sỏ hại mình phải li hôn.

"Tống Sương, tôi đã hiểu anh quá rõ rồi. Nếu như anh muốn quyến rũ Trình Tịnh, chỉ một ánh mắt một cái nghiêng người hơi gần cũng đã đủ. Nắm tay ôm hôn đều là dư thừa. Cũng như năm đó anh đối xử với Lạc Huyên, một tin nhắn tưởng như gửi nhầm, một tách cafe cũng đủ để nắm chặt trái tim con gái nhà người ta."

Lâm Dược nhìn thẳng vào mắt Tống Sương. Hắn không khờ, Lạc Huyên cũng không phải một cô gái ngốc nghếch, một tách cafe tình cờ không thể nào thật sự khiến cô rơi vào một mối tình thầm lặng không chắc chắn, không thể thoát khỏi. Cô bạn gái thứ hai của hắn cũng vậy, hết lòng tôn thờ sùng bái Tống Sương. Không cần nhắc tới Trình Tịnh kết hôn cùng hắn từng nói, người đàn ông như Tống Sương, chẳng qua chỉ là một hồi hoa trong gương, trăng đáy nước, nhưng phụ nữ đối với mấy thứ hão huyền đó lại vô cùng quyến luyến. Ba cô gái này đều là người Lâm Dược từng yêu, nhưng bọn họ rời xa Lâm Dược, dù ít dù nhiều đều là bởi vì Tống Sương.

"Đó là bởi ôm hôn của tôi chỉ trao cho em! Tôi chưa từng quyến rũ bất kì một ai, đời này người mà tôi thật sự cố mê hoặc chỉ có mình em mà thôi!"

Ánh mắt Tống Sương run rẩy, dù mạnh mẽ, anh gần như hét những lời này ra khỏi miệng. Lâm Dược chưa từng nhìn thấy dáng vẻ mất kiểm soát như vậy ở anh ta.

"Đúng thế, mê hoặc chân chính, với kiểu gặp dịp thì chơi của anh là hai thứ khác nhau. Tôi là một đạo diễn, Tống Sương. Tôi biết thế nào là diễn trò."

Trong khoảnh khắc Lâm Dược ngồi dậy, Tống Sương kéo phắt lấy hắn, hung tợn hôn như thể một tên bạo chúa, xé rách cả quần áo Lâm Dược.

Lâm Dược ngã xuống thảm sàn, khi gáy hắn đập xuống đất vẫn được đối phương bảo vệ vô cùng cẩn thận.

Tống Sương hôn đến nỗi hắn bị ghim chặt một chỗ không cử động được, mút mát cực mạnh mẽ, Lâm Dược còn tưởng rằng xương sọ của mình sắp vỡ nát rồi. Ngay khi hắn cho rằng đối phương sẽ cưỡng ép đi vào, không ngờ Tống Sương lại chỉ dựa vào hõm cổ hắn, ôm chặt lấy hắn.

"Người phụ nữ quan trọng với em đến thế thật sao?"

Tra hỏi lạnh lùng, không biết là anh đang tự giễu bản thân hay là hi vọng Lâm Dược hiểu được lòng anh.

Ấn đường Lâm Dược run rẩy. Kì thực hắn đã không còn nhớ nổi yêu Trình Tịnh là cảm giác như thế nào nữa từ lâu, thậm chí hắn còn phải hoài nghi bản thân rốt cuộc đã từng yêu cô hay chưa, hay là vì cô đã có thai nên bọn họ mới thuận nước đẩy thuyền mà kết hôn.

Người phụ nữ này đối với hắn quan trọng thật sao?

Lâm Dược không thể không gật đầu nói có. Cô là người phụ nữ duy nhất đồng ý gả cho hắn, người phụ nữ duy nhất sinh con cho hắn, cũng là người phụ nữ duy nhất cho hắn một mái ấm rồi lại bỏ đi. Vì vậy kí ức của hắn về cô còn nặng nề gấp đôi.

Điều Lâm Dược thật sự không biết là Trình Tịnh có từng yêu hắn hay chưa, đặc biệt là lúc bị Tống Sương siết chặt trong lòng, ngược lại hắn biết rõ trái tim mình đã bị đối phương nắm chặt trong tay, chỉ cần muốn giãy ra liền bị anh siết đến đau đớn.

Ít nhất thì Tống Sương vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi hắn dễ dàng như Trình Tịnh.

Vậy nên Trình Tịnh rất quan trọng. Bởi vì cô khiến Lâm Dược hiểu được, Tống Sương cực kì quan trọng.

Lâm Dược nhẹ nhàng ôm lấy Tống Sương, ngón tay hắn luồn vào mái tóc đối phương.

Người đàn ông này sợ hãi việc đánh mất hắn, rất rất sợ, đến nỗi làm Lâm Dược thấy hơi buồn cười.

"Không phải anh từng nói, đã từng rất muốn cạy bỏ hết mấy người quanh em à. Trình Tịnh chính là người anh muốn khoét bỏ nhưng lại thất bại?"

Tất thảy những điều này, xét tới cùng thì, khi Tống Sương ở gần hắn hơn bao giờ hết, hắn lại chưa từng chú ý tới anh ấy.

Tống Sương vẫn luôn ôm Lâm Dược, cực kì chặt.

"Em đã nghĩ xong phải nói gì với phóng viên rồi."

"Ừm."

"Em đã li hôn rồi, dù cho không có người đàn ông gọi là Tống Sương này, thì cô ấy cũng sẽ vì một người đàn ông khác hoặc một lí do mà li dị em. Ví dụ như em luôn bóp kem đánh răng từ giữa tuýp, đi vệ sinh thì quên nhấc nắp bồn cầu lên, ví dụ như em thấy điện ảnh còn quan trọng hơn cô ấy…"

"Ừm."

"Em mệt rồi, ngủ thôi. Phóng viên cũng chẳng có gì to tát cả." Lâm Dược cong người, Tống Sương chậm rãi nhỏm dậy.

Có lẽ là bởi đã nghĩ thông, nên Lâm Dược nghiêng người ngủ thiếp đi, còn Tống Sương vẫn luôn ôm chặt hắn trong lòng, Lâm Dược chỉ cần hơi cựa người, anh liền như gặp phải quân địch.

Trong bóng tối, Lâm Dược mỉm cười, trước mặt người đàn ông đã từng khiến hắn phải ngưỡng mộ và ghen tị, mình lại chiếm được ưu thế.

Người đàn ông này vẫn luôn giỏi che giấu giả vờ, giờ hắn rốt cuộc cũng vặn lại được anh ta một lần. Có lẽ chờ sau khi scandal này trôi qua, sẽ chẳng còn được thấy một Tống Sương yếu đuối như vậy nữa.

Ngày hôm sau, Lâm Dược hạ quyết tâm về nhà mình. Tống Sương rõ ràng rất trầm mặc, chỉ thu dọn hết mọi thứ. Trợ lí Đỗ Thiên lái xe tới, đưa cả hai ra khỏi khách sạn.

Vừa tới cửa khu nhà, xe đã bị phóng viên chặn kín.

Lâm Dược đang định mở cửa, Tống Sương liền tóm lấy ngón tay hắn, anh lắc đầu, trong mắt là sự lo lắng.

"Không phải là đã nói giao mọi thứ cho Phương Diệp cả sao?"

"Đây là chuyện giữa anh và em, sao phải mượn tay người khác?"

Lâm Dược nở nụ cười an ủi, hôn lên khoé môi Tống Sương. Cửa kính của chiếc xe này rất đặc biệt, từ bên ngoài không thể nhìn được cảnh trong xe. Lâm Dược mở cửa ra, vừa bước ra ngoài đóng cửa lại, micro của phóng viên đã lao tới mặt hắn như thể súng liên thanh.

"Đạo diễn Lâm! Xin hỏi có phải do Tống Sương chen vào nên anh và vợ mới li dị hay không?"

"Trong ngành đều nói anh và Tống Sương là bạn cực kì tốt, sau khi anh biết được tin này, anh còn có thể tha thứ cho anh ta hay không?"

Lâm Dược cười, "Mấy người cứ hỏi mãi, là không cho tôi cơ hội trả lời ha."

Trong nháy mắt, mọi thứ trở nên im lặng.

Lâm Dược rất hài lòng gật đầu.

"Đầu tiên, mọi người đều biết tôi li dị vợ cũ đã là chuyện của năm ngoái rồi. Cuộc hôn nhân của chúng tôi kéo dài được bảy năm, bước tới hồi kết là do nhiều quan niệm sống không hợp nhau."

"Vậy thì Tống Sương chen vào không hề liên quan gì? Có phải Tinh Diệu Thiên Hạ đã gây áp lực cho anh nên anh không thể không bảo vệ danh tiếng của Tống Sương?"

"Sếp của tôi là Đế Thiên kia mà, Tống Sương là trụ cột của đối thủ cạnh tranh, không phải anh ta càng bị bôi đen càng tốt hay sao? Sự thật là, Tống Sương chưa bao giờ chen vào giữa chúng tôi. Khi tôi và Trình Tịnh thường xuyên không về nhà vì bất đồng tình cảm, Tống Sương đang ở Mỹ."

"Nhưng cô Trình cũng là sau khi gặp Tống Sương ở Mỹ chưa đầy ba tháng liền đề nghị li hôn với anh, đúng không?"

"Giờ tôi và Trình Tịnh li hôn đã được một năm rồi, không phải Tống Sương vẫn chưa hẹn hò với Trình Tịnh sao? Sau khi về nước, hai bọn họ thậm chí còn chưa từng gặp mặt."

"Vậy tấm ảnh đó là sao?"

"Có phải cô Trình yêu đơn phương Tống Sương hay không?"

Đúng lúc này, cửa xe đột ngột mở tung, cánh phóng viên hơi ngớ ra, lập tức ào ào xô đến.

Người đàn ông từ trước đến nay luôn nho nhã giờ lộ ra biểu cảm lạnh lùng, sườn mặt như đao tạc tựa một lưỡi dao sắc bén, anh vươn cánh tay dài vòng qua người Lâm Dược, lôi phắt hắn vào trong xe, đóng sầm cửa lại. Động tác này xảy ra trong nháy mắt, khiến người khác không phản ứng kịp.

Lâm Dược rơi vào lòng Tống Sương, chỉ nhìn thấy thần sắc hờ hững của anh, ngón tay lại đan chặt tay Lâm Dược.

 "Là Tống Sương! Tống Sương cũng ở trong xe!"

"Tống Sương! Thế này rốt cuộc là thế nào!"

Sau hai tiếng đồng hồ, Phương Diệp đối mặt với mưa bom bão đạn của cánh phóng viên, từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên nụ cười giống Văn Tĩnh Nam y xì đúc.

"Không ít các bạn phóng viên đã thấy rồi, sau khi tin đồn Tống Sương là kẻ thứ ba phá vỡ cuộc hôn nhân của đạo diễn Lâm bị lan truyền khắp nơi, hai người vẫn là bạn bè ngồi cùng một chiếc xe, đạo diễn Lâm giữ thái độ rất rộng lượng, Tống Sương cũng vẫn hết sức bảo vệ đạo diễn Lâm như trước đây, tôi không thể không rất lấy làm tiếc phải nói với các bạn phóng viên cực kì muốn được nghe rõ mọi chuyện, không thể xem hình mà phán được. Rất nhiều sinh viên cùng lứa với Tống Sương ở Học viện Điện ảnh đều biết, Trình Tịnh từng có một thời gian ngắn theo đuổi Tống Sương. Khi bức ảnh này được chụp, cuộc hôn nhân giữa đạo diễn Lâm và cô Trình đã đang đi đến hồi kết, họ chỉ chưa tiến hành thủ tục mà thôi. Lúc đó, cô Trình theo đuổi Tống Sương ra sao đều thuộc về hành vi cá nhân của cô ấy. Không có nghĩa là Tống Sương đã chấp nhận, cũng không có nghĩa là Tống Sương nơi đất Mỹ xa xôi có thể dễ dàng phá vỡ cuộc hôn nhân bảy năm của đạo diễn Lâm. Đối với chuyện này, tôi tin rằng các phương tiện truyền thông lớn đều có cảm giác trách nhiệm, sẽ không phỏng đoán bất cứ điều gì thiếu căn cứ, hơn nữa công chúng cũng có năng lực phán đoán."

Đoạn trả lời này được đăng tải trên các tạp chí truyền thông lớn. Có không ít bình luận trên mạng nói rằng công chúng nghiêng về xu hướng bảo vệ Lâm Dược, ly hôn vốn là chuyện cá nhân, bất kể Tống Sương có phải kẻ thứ ba chen chân vào hay không, đều không nên bị truyền thông tuỳ tiện thổi phồng và phát triển thêm. Mà đại đa số người dùng Internet cũng cho rằng Tống Sương ở Mỹ suốt bao nhiêu năm, căn bản không tạo thành mối uy hiếp cho cuộc hôn nhân của Lâm Dược, ngoại tình xa xôi quá ư là khó tưởng tượng.

Tất thảy rốt cuộc cũng dịu xuống.

Phương Diệp thở phào nhẹ nhõm, tới văn phòng của Văn Tĩnh Nam.

"Scandal dịu xuống rồi?"

"Tạm thời là thế."

Văn Tĩnh Nam bật cười lạnh lùng, "Đạo diễn nào mà không li hôn rồi lại kết hôn, kết hôn rồi lại ly hôn? Đời tư của Lâm Dược đã trong sạch gần như là thánh rồi! Thế mà lại bị người lôi lên tạp chí lớn, xem ra đối phương cũng thạo điều khiển truyền thông đấy."

"Ý giám đốc Văn là…"

"Vợ cũ của Lâm Dược không phải làm trong ngành truyền thông sao? Còn là tổng biên tập, ngang tài ngang sức với cậu đó." Ngón tay Văn Tĩnh Nam gõ lên mặt bàn theo nhịp.

"Tôi biết rồi, tôi sẽ cho người đi điều tra cô ả."

"Bộ phim "Ngàn cân treo sợi tóc" rất thành công, Lâm Dược sẽ trở thành đạo diễn hàng đầu ngang ngửa Triệu Nguyên, Quan Đào, tôi không mong cậu ta ngã dúi dụi chỉ vì một người phụ nữ." Ánh mắt của Văn Tĩnh Nam trở nên âm u tàn nhẫn.

"Rõ."

Lúc này, trong nhà Lâm Dược, Tống Sương đang dọn dẹp hành lí cho hắn.

"Phải đi nghỉ mát thật à?" Lâm Dược ôm chầm lấy Tống Sương từ đằng sau, dáng vẻ ảm đạm u ám, gác cằm lên vai anh.

Tống Sương khẽ run, túm lấy cổ tay Lâm Dược.

"Giám đốc Văn đã lên tiếng, em vẫn còn không vui à?"

"Tống Sương, em không sợ đám phóng viên, nhưng anh cho em cảm giác như mình đang dẫn nhau đi trốn ấy."

"Đúng, tôi đang chạy trốn… Trình Tịnh không phải một người phụ nữ đơn giản đâu."

"Anh với Trình Tịnh đúng là một cặp trời sinh." Lâm Dược dạng người nằm dài bên va li, duỗi eo vươn vai.

"Ý gì đó?" Tống Sương nhíu mày.

.

Giám đốc Văn dùng ngón tay ngoắc cằm tổng giám chế Phương: Cục cưng à, chợt cảm thấy kì thực hai chúng ta cũng rất xứng đôi nha. 

Phương Diệp: Giám đốc Văn, áp lực lớn như núi… 

Giám đốc Văn: Không muốn tôi ra tay với đoá cúc nhỏ nhà em thì mau dẹp yên scandal này, hửm? 

Phương Diệp toát mồ hôi lạnh: Tôi đã xem xét tới chuyện nhảy việc sang Tinh Diệu Thiên Hạ rồi. Ở đó phúc lợi tương đối ổn… 

Giám đốc Văn: Vậy thì đoá cúc nhỏ nhà em ắt không giữ nổi rồi… 

Comments