Thất thủ - 47

Đã tối đêm, đoàn làm phim đặc biệt liên hệ với nhân viên của trường bắn để bật đèn ở khu bắn đĩa bay.

Cố Phi Khiêm đứng ở ven sân bắn, hai tay đút trong túi quần.

Cậu đã không còn là cậu thiếu niên sắc sảo lộ rõ, một lòng hiếu thắng trước đây nữa, so sánh với lúc theo đuổi việc bắn trúng mục tiêu, trong mắt cậu giờ đã chứa thêm nhiều điều khác.

Tống Sương chậm rãi bước tới đằng sau Cố Phi Khiêm, người dựa vào tường.

Theo chuyển động của máy quay, bóng hai người từ từ hoà làm một.

"Tôi không có gì để dạy cho cậu nữa."

Trong giọng điệu của Tống Sương không có chút buồn bã nào, ngược lại giống như đang ám chỉ cho đối phương rằng quan hệ giữa bọn họ sắp chuyển sang một giai đoạn khác.

Cố Phi Khiêm không hề động đậy, chỉ nhìn về phương xa.

"Tôi sẽ tham gia giải Vô địch thế giới tiếp theo."

Tống Sương sóng mắt lưu chuyển, không phải là khiêu khích, dường như đang kể lại một chuyện gì đó cực kì thú vị.

Cuối cùng, Cố Phi Khiêm quay người lại, cậu hơi hất cằm, nhưng không phải là thần sắc đầy cao ngạo.

Đó là một kiểu vui mừng, một sự chắc chắn khi rốt cuộc cũng tìm thấy mục tiêu.

"Được, tôi mỏi mắt mong chờ."

Cậu tiến lên từng bước một, đứng đối mặt với Tống Sương, có gì đó sắp đốt cháy cả bầu không khí.

"Để tôi xem cho rõ, có phải anh thật sự đã dạy tất cả cho tôi rồi hay không."

"Sao cậu không nói là muốn biết rốt cuộc súng của tôi đã hoen gỉ hay chưa?"

"Anh chưa từng buông súng, trái tim của anh vẫn luôn bóp chặt cò."

Nụ cười trên môi Tống Sương xé rách cả thời gian tĩnh lặng, thể hiện rõ vẻ sắc sảo nhất trước ống kính.

"Đừng để tôi thấy nhàm chán."

Cảnh này kết thúc ở đây, tất cả mọi người đều đắm chìm trong bầu không khí đó.

Tới tận khi Tống Sương lùi lại một bước, nở nụ cười nhạt về phía ống kính, khí chất thuộc về Văn Trạm đột ngột biến mất, mọi người mới hoàn hồn.

Trình Toàn cảm thán, "Anh nói xem Tống Sương có thể giành được giải ảnh đế lần nữa nhờ bộ phim này không?"

Lâm Dược cười không đáp, thể hiện sự cao thâm khó dò của đạo diễn một cách tinh tế.

Phân cảnh sau đó đều là cảnh tự luyện tập của Văn Trạm và Diệp Vân Tập.

Mà đoàn phim cũng được đón vị khách đầu tiên tới thăm – Hứa Sơ Ảnh.

Cô mặc áo phông quần bò bình thường, trên cổ đeo thẻ công tác, lặng lẽ tới bên Lâm Dược.

Lâm Dược lúc này đang hoàn toàn chuyên tâm nhìn chăm chăm vào màn hình, thuận tay giơ cốc giữ nhiệt ra trước mặt cô.

"Rót cho tôi cốc trà với."

Hứa Sơ Ảnh mở nắp ra nhìn, mới phát hiện trong cốc thế mà lại là sữa bò.

"Này, cô là ai? Sao tôi chưa từng gặp cô?"

Rốt cuộc cũng có nhân viên phát hiện ra Hứa Sơ Ảnh đang đần người nhìn cốc giữ nhiệt.

"Hả, ờm… tôi…"

"Cô không phải người trong đoàn phải không? Không phải là phóng viên tờ báo lá cải nào đấy chứ? Bộ phim còn đang trong quá trình quay, chúng tôi không nhận phỏng vấn!"

"Không phải… tôi đến thăm đạo diễn Lâm. Đây là thẻ ra vào Đế Thiên cấp cho."

Lâm Dược nghe thấy giọng nói đó rất quen tai, cuối cùng nhận ra đối phương là ai.

"Cô Hứa… Sao cô lại tới đây?"

"Làm phiền anh làm việc à? Thật là ngại quá… Tôi chỉ bảo giám đốc Văn rằng rất muốn nhìn dáng vẻ lúc làm việc của đạo diễn Lâm, anh ấy bèn tìm người đưa cho tôi tấm thẻ này… tôi không kìm được tò mò, thế là đến thật."

Người trong đoàn bắt đầu rì rầm nói chuyện.

Mọi người đều biết Lâm Dược đã ly hôn, bây giờ cô gái này vừa lịch sự lại vừa muốn tiếp cận hắn, chẳng lẽ là…

"Không phải là đối tượng xem mắt của đạo diễn Lâm đấy chứ?"

"Người nhà giới thiệu á?"

"Nhìn thì giống lắm, còn bưng nước rót trà cho đạo diễn Lâm cơ mà!"

Lâm Dược hơi , mấy cái thằng này có mắt như mù cả rồi à?

Vừa hay phân cảnh của Tống Sương kết thúc, anh đi về phía Lâm Dược, đương nhiên cũng nghe thấy tiếng xì xào tứ phía.

Khi bốn chữ "đối tượng xem mắt" lọt vào tai Tống Sương, lông mày anh từ từ cau lại, nhưng khi bước tới cạnh Lâm Dược lại nở một nụ cười nhạt.

"Không ngờ nữ hoàng tình ca Hứa Sơ Ảnh cũng tới thăm, chẳng lẽ là thay giám chế tới kiểm tra tiến độ của đạo diễn Lâm?"

Tống Sương nói dứt câu, mọi người mới phản ứng lại.

"Ài, đúng là Hứa Sơ Ảnh rồi… Sao mình lại không nhận ra nhỉ?"

"Ngại quá cô Hứa! Mời ngồi! Mời ngồi! Cô định hát ca khúc chủ đề cho phim của chúng tôi sao?"

"Không phải… không phải…"

Hứa Sơ Ảnh cũng ý thức được sự xuất hiện của mình đã ảnh hưởng tới việc quay phim, vội vàng đứng dậy định bỏ về.

Lâm Dược giơ tay nhìn đồng hồ, vừa vặn đã sắp tới giờ ăn cơm trưa.

"Nếu cô Hứa đã tới, thì chắc là định bàn chuyện MV với tôi. Tôi biết gần đây có một quán cơm nhỏ, mặc dù đồ ăn làm rất phổ thông, nhưng một số món điểm tâm lại ăn rất ngon. Tôi mời cô một bữa nhé."

Lâm Dược đong đưa chìa khoá, Hứa Sơ Ảnh rõ ràng rất mừng rỡ.

"Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh."

Chờ tới khi Lâm Dược và Hứa Sơ Ảnh đã rời đi, đoàn làm phim liền náo nhiệt hẳn lên, ầm ĩ đoán mò quan hệ giữa hai người.

"Lẽ nào đúng là Hứa Sơ Ảnh ưng đạo diễn Lâm rồi? Nữ hoàng ca hát với đạo diễn, không tệ nha!"

"Hứa Sơ Ảnh nói năng rất lịch sự, không giống mấy bà ca sĩ mắc bệnh diva khác."

Tống Sương im lặng ăn cơm mà đoàn làm phim đặt, so với món ăn ở khách sạn ngoại ô của họ, đồ ăn trong suất cơm này không quá mỡ màng, rất vừa miệng.

Một bóng người đi tới trước mặt Tống Sương, chắn mất ánh sáng của anh.

"Đạo diễn Lâm đâu?"

Tống Sương ngẩng đầu, từ tốn đáp: "Đi dùng cơm với cô Hứa rồi."

"Anh để anh ấy đi?" Cố Phi Khiêm cao giọng, có vài phần ý khiển trách.

Tống Sương thong dong vắt chân trái, đặt kịch bản trong tay xuống, "Tại sao tôi không được để cậu ấy đi?"

Cố Phi Khiêm chẳng nói năng gì, ngoảnh đầu trèo lên xe bảo mẫu của mình, phóng thẳng.

Phó đạo diễn Trình Toàn gào lên, "Này!! Cố Phi Khiêm cậu đi đâu hả! Hai giờ quay tiếpppppppp!"

Cố Phi Khiêm tìm từng quán ăn một ven đường, rốt cuộc nhìn thấy Lâm Dược đang thảo luận gì đó với Hứa Sơ Ảnh cạnh cửa sổ một quán ăn vặt.

Dừng xe xong, Cố Phi Khiêm bước vào.

Hứa Sơ Ảnh ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông tuấn tú mà lạnh lùng này kéo ghế ra, ầm ầm ngồi xuống cạnh Lâm Dược.

"Ấy, Phi Khiêm, sao cậu lại tới đây?"

Cố Phi Khiêm không đáp, chỉ rút điện thoại ra bắt đầu nghe nhạc. Phục vụ cũng lấy thêm cho cậu một bộ bát đũa. Bề ngoài xuất sắc của cậu nhanh chóng hấp dẫn những thực khách xung quanh bàn tán xôn xao.

Lâm Dược không kìm được đánh giá kĩ lại chàng trai trước mặt. Mặt mày được phác ra sắc sảo như đao hoạ, đường nét không thể bắt bẻ vào đâu được, rõ ràng lạnh lùng, nhưng mỗi lần Lâm Dược ngồi một bên huých cậu bảo cậu mau ăn cơm, giữa hai lông mày của cậu sẽ lộ ra sự dịu dàng như có như không.

"Thì ra cậu chính là Cố Phi Khiêm của Đế Thiên! Xin chào, tôi là Hứa Sơ Ảnh của hãng thu âm Hoàng Đô, chờ bộ phim này kết thúc, chúng ta sẽ cùng hợp tác quay một MV!"

"Bộ phim này còn chưa kết thúc."

Hứa Sơ Ảnh đã được nghe nói về sự lãnh đạm của Cố Phi Khiêm, nhưng lúc thật sự phải đối diện, mới phát hiện có chút gượng gạo.

"Đừng để bụng, cậu ta chính là vậy đó. Bề ngoài có vẻ lạnh như băng, nhưng đợi tới khi thật sự bắt đầu diễn thì nhập vai rất nhanh. MV của cô nếu có thằng nhóc này đóng vai nam chính, thì dù đạo diễn không phải tôi, cũng sẽ rất xuất sắc."

Hai người liền tiếp tục trò chuyện rôm rả.

Ngay khi Lâm Dược bị mấy câu chuyện đầy xấu hổ trong quá khứ của Hứa Sơ Ảnh chọc cười, hắn cảm thấy có cái gì đó phủ lên đùi mình, chầm chậm dịch vào bên trong, thậm chí sượt qua cả bộ phận mẫn cảm nhất của hắn.

Lâm Dược lúc này không ngồi yên nổi, hung tợn trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, đối phương lại bình tĩnh như thể chẳng có gì xảy ra, đầu ngón tay thật sự chạm vào đó.

Rất muốn xách cổ áo đối phương lên đánh cho một trận, nhưng Hứa Sơ Ảnh ngồi ngay đối diện, Lâm Dược chỉ có thể nhịn.

Hắn túm chặt lấy cổ tay Cố Phi Khiêm, định lôi tay cậu ta ra, ai ngờ đối phương lại dùng sức hơn nữa.

Lâm Dược chỉ đành nghiến răng mở lời, "Cô Hứa, ngại quá, cũng muộn rồi, tôi phải trở về đoàn làm phim."

"Ai da! Thật xin lỗi, nói chuyện vui quá, quên cả thời gian!"

Hứa Sơ Ảnh đứng dậy, bàn tay túm chặt mé đùi Lâm Dược rốt cuộc cũng buông lỏng.

Lâm Dược hoàn toàn khẳng định, Cố Phi Khiêm cố ý, mục đích chính là bắt hắn về.

Lái xe về đoàn làm phim, Hứa Sơ Ảnh chào tạm biệt mọi người, còn kí tên cho mấy nhân viên hâm mộ mình.

Cố Phi Khiêm lạnh lùng xuống xe, chẳng thèm nói lấy một câu với Lâm Dược.

Một ngày quay phim kết thúc, cả đoàn thu dọn về nhà. Lâm Dược bưng cốc trà, vừa nói chuyện với Trình Toàn về lịch trình ngày mai, vừa đi về phía chiếc Honda của mình.

Vừa ngước mắt lên, liền nhìn thấy Tống Sương khoanh tay dựa vào cửa xe, trên môi là nụ cười tinh nghịch.

"Ầy, Tống Sương, còn chưa về sao?"

"Chưa, muốn nhờ đạo diễn Lâm tiễn tôi một đoạn." Nụ cười của Tống Sương rất nhạt, trong mắt là biển sao bát ngát.

"Xe cậu đâu?"

Trình Toàn thức thời buông một câu "Các cậu cứ nói chuyện đi" liền bỏ về.

Hai tay của Tống Sương đút trong túi quần âu, anh bước tới. Đúng là bởi cái tên này chân quá dài, quần âu chẳng có kiểu dáng gì mà anh ta cũng mặc được ra vẻ thời trang. Lại còn động tác sáp tới, cái thằng này rõ ràng lại định trêu chọc mình.

"Để được đạo diễn Lâm đưa về nhà, tôi đặc biệt để Đỗ Thiên đi đâm xe rồi."

Lâm Dược đảo mắt, vòng qua mặt đối phương, "Không ngờ người cẩn thận như Đỗ Thiên mà cũng đâm xe."

"Cậu ta mang điểm tâm tặng chị Khương giùm tôi, trên đường bị người ta tông phải."

"May mà không nghiêm trọng." Lâm Dược thắt dây an toàn cho mình, nhưng câu tiếp theo của Tống Sương lại làm hắn cứng người.

"Ừ, không nghiêm trọng lắm, đâm hỏng một bên cửa xe thôi."

"Hả?" Lâm Dược ngoảnh đầu lại, nhìn thấy dáng vẻ thản nhiên của Tống Sương, đột nhiên không biết có phải anh đang đùa hay không nữa.

"Đi thôi, đạo diễn Lâm. Tôi không trêu cậu, mà tôi cũng chẳng dám trêu cậu."

Ngón tay của Tống Sương phủ trên tay Lâm Dược, xoay nhẹ một cái, ấn ngón tay hắn xoay chìa khoá, khởi động xe.

Tên khốn nhà cậu chọc tôi còn ít sao?

Mặt Lâm Dược vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại ngẫm nghĩ.

"Hôm nay cậu chỉ dùng bữa cơm với cô Hứa thôi, nhưng tôi thấy Tiểu Cố lại vô cùng sốt ruột chạy đi."

Tống Sương hơi hất cằm, dáng vẻ dạt dào thích thú.

"MV của Hứa Sơ Ảnh có lẽ sẽ chọn cậu ấy làm nam chính."

Lâm Dược đương nhiên không thể nói cho đối phương biết Cố Phi Khiêm đã làm gì với mình dưới bàn ăn, chỉ có thể kiếm một cái cớ mà lấp liếm.

"Ồ… Tôi còn tưởng là Tiểu Cố ghen tị rằng cậu đi cùng Hứa Sơ Ảnh."

Lâm Dược thầm thở phào một hơi, trong lòng cắn chặt răng, mẹ nó chứ, lại cái giọng điệu này.

"Cậu không ghen, thì tại sao Cố Phi Khiêm phải ghen?"

"Ai bảo cậu là tôi không ghen? Chưa biết chừng tôi còn ghen đến mức ức nghẹn cả họng rồi ấy?"

"Ồ~" Lâm Dược ngân thật dài, phối hợp cùng Tống Sương, "Nhùng nhằng mãi hoá ra cậu thích kiểu người như Hứa Sơ Ảnh à?"

"Té ra như Hứa Sơ Ảnh cũng là một kiểu điển hình cơ à? Không biết trong lòng đạo diễn Lâm, Hứa Sơ Ảnh là kiểu người nào?"

"Có tài nhưng thành đạt muộn, có kiên nhẫn, biết tiến lùi, không dao động trước danh lợi nhất thời, thật lòng yêu thích và trân trọng sự nghiệp của bản thân."

Lâm Dược nhận xét rất nghiêm túc, đối với bất cứ người nào nỗ lực giành được danh tiếng trong giới này, hắn không bao giờ tiếc lời khen ngợi.

"Đúng là kiểu mà tôi thích."

"Thừa nhận nhanh thật." Lâm Dược nhếch khoé miệng.

Hứa Sơ Ảnh trong giới showbiz không phải là một mỹ nữ quá ưu tú, cô ấy không chỉ là một cái bình hoa chỉ có vẻ ngoài nổi bật mà bên trong rỗng tuếch, đối với âm nhạc cô luôn có suy nghĩ và kiên trì của riêng mình, tự sáng tác ca khúc cô cũng rất có tài, nếu như Tống Sương thật sự thích mấy kiểu người đẹp màn ảnh rỗng tuếch đó, Lâm Dược sẽ khinh thường gu của anh ta.

"Có tài nhưng thành đạt muộn, có kiên nhẫn, biết tiến lùi, không dao động trước danh lợi nhất thời, thật lòng yêu thích và trân trọng sự nghiệp của bản thân, không phải là đang nói chính đạo diễn Lâm nhà cậu sao? Sao tôi có thể nói đây không phải gu của tôi được?"

Tống Sương nghiêng người, đầy phong độ và cám dỗ một cách tao nhã nhoáng qua, trái tim Lâm Dược run lên, xe chệch đường thành hình chữ S, khó khăn lắm mới ổn định được phương hướng.

"Tống Sươnggg!"

"Bình tĩnh nào, đạo diễn Lâm. Không thể chỉ bởi tôi thích cậu mà lái xe vớ vẩn được."

Tống Sương nói rất thoải mái, Lâm Dược lại thấy đầu óc choáng váng.

Cái đồ thiểu năng nhà cậuuu! Không phải cái gì cũng lấy ra đùa được!

Sẽ nguy hiểm chết người đó biết không hả!

Tôi không tin nói chuyện với MC Lạc mà cậu cũng dám giở cái giọng đó ra!

Bộ phim này càng ngày càng tiến gần hơn tới ngày đóng máy, có lẽ là bởi Cố Phi Khiêm và Tống Sương đều thể hiện quá hoàn hảo, tiến độ nhanh hơn Lâm Dược tưởng tượng những hai tuần liền.

Rốt cuộc cũng tới cảnh cuối cùng.

Đó là cảnh Văn Trạm đang trên đường tới trường bắn thì bị tai nạn xe hơi.

Trong kịch bản cả hai chiếc xe đều bật tung lên, lật ngửa ở ven đường. Đương nhiên cảnh lật xe sẽ giao cho diễn viên đóng thế và xử lí hiệu ứng đặc biệt hậu kì.

Tổ đạo cũ đã chuẩn bị xong xe bỏ đi. Tống Sương ở trong xe cũng đã được hoá trang xong xuôi.

Lâm Dược nhìn hình ảnh trên màn hình, đột nhiên thầm căng thẳng.

"Tổ đạo cụ, các cậu chắc chắn xe này không có vấn đề gì chứ? Sẽ không như vụ xe đạp tuột xích đấy chứ hả?"

"Đạo diễn Lâm cứ an tâm! Lần này chúng em đã kiểm tra rất cẩn thận rồi!"

"Tôi không phải đang nhấn mạnh xe cộ, mà là an toàn của Tống Sương ở trong xe!"

"Đạo diễn Lâm yên tâm đi, chúng em đã thử xe rồi, tuyệt đối có thể bật ra được. Xe này chỉ là cái vỏ rỗng, cả động cơ cũng bị lấy ra rồi, thực sự không nghĩ ra nguy hiểm gì nữa!"

Lâm Dược giờ mới an lòng, phất tay ra hiệu có thể bắt đầu.

Sở Trần đích thân vác máy quay tiến hành quay cận cảnh Tống Sương.

Tống Sương trong ống kính nghiến chặt răng, hít vào thật mạnh, khuôn mặt tuấn tú nhăn nhó vì đau.

Lâm Dược ngừng cả hít thở, nhìn chăm chăm vào Tống Sương. Nếu không phải vì đã biết rõ rằng đây là đang quay phim, hắn sẽ tưởng rằng Tống Sương bị thương thật rồi.

Bất giác nắm tay của Lâm Dược siết chặt, tựa như bản thân cũng thấy đau theo Tống Sương.

Bùm, cửa xe bật ra. Tống Sương mở dây an toàn, chậm rãi bò ra ngoài.

Diễn viên đóng vai người qua đường lũ lượt tiến lên định giúp anh ta, nhưng anh lại vươn ra ghế sau, rút ra khẩu súng dùng trong thi đấu.

Trên cánh tay, trên mặt đều là vết máu, tay phải của Tống Sương siết chặt cổ tay trái, đi men theo con đường về phía trước.

Bóng lưng của anh không phải là một con dã thú đang giãy giụa sắp chết, mà tựa như một người cuối cùng cũng tiến vào cõi thần.

Không biết sao mắt Lâm Dược lại thấy cay cay.

Trong lòng không kìm được phỏng đoán, trong thế giới của Tống Sương có phải cũng có một mảnh đất thánh như thế không.

Rõ ràng là ngoài tầm với, nhưng anh vẫn cố chấp trầm lòng vào mặt biển tĩnh lặng ấy?

Lâm Dược biết sau khi được hậu kì chỉnh sửa biên tập và ghép nhạc, đoạn phim này sẽ càng thêm rung động lòng người.

Cuối cùng, Tống Sương bước ra ngoài ống kính, các nhân viên công tác cùng vỗ tay.

Tống Sương đeo túi súng sau lưng, mỉm cười trở về chỗ, "Tôi diễn thế nào?"

Lâm Dược không nói gì, chỉ giơ ngón tay cái lắc lắc.

Hắn biết, dùng bất kì từ ngữ nào để khen ngợi Tống Sương cũng quá nghèo nàn.

Ngày đóng máy, chính là giây phút Văn Trạm và Diệp Vân Tập cùng sóng vai đứng trên sàn đấu.

Trên người Tống Sương là vết máu lốm đốm còn lại sau vụ tai nạn xe. Khi nhân viên y tế trên sân đấu hỏi anh có muốn huỷ thi không, anh lắc đầu.

Tống Sương lại lần nữa để lộ vẻ mặt ngang ngược hoang dã mà không kiêu căng ấy, gợi cảm tới mức làm người ta tim đập thình thịch.

"Không, tôi phải thi."

Giọng điệu đơn giản, khiến cho Lâm Dược trước màn hình muốn không ngừng phát lại ham muốn trong khoảnh khắc đó.

Diệp Vân Tập mà Cố Phi Khiêm thủ vai chỉ liếc nhìn Văn Trạm, không hề hỏi thăm đối phương đã xảy ra chuyện gì, từ đầu tới cuối giữ nguyên trạng thái lãnh đạm, cách li ngoài thế giới. Mà vẻ lãnh đạm của cậu lại chính là sự tôn trọng dành cho đối thủ.

Họ hiểu đối phương quá rõ, cho nên không cần bất cứ lời an ủi dư thừa nào.

Tống Sương cầm súng lên cổ tay hẵng còn run rẩy, nhưng khi bước vào vị trí, giơ súng lên vai, cả người anh liền thẳng lên, bất kể là tư thế ngắm bắn hay sự quả quyết khi bóp cò, mọi nỗi đau đớn đều nằm ngoài giác quan của anh.

Bất luận là Diệp Vân Tập của Cố Phi Khiêm hay Văn Trạm của Tống Sương, đều chuẩn xác khó bì kịp ở mọi vị trí bắn, chỉ một phát là trúng tâm.

Lâm Dược gật đầu, không hô dừng, tỏ vẻ muốn đẩy thẳng tình tiết tới phát bắn cuối cùng.

Tư thế ngắm bắn của Cố Phi Khiêm và Tống Sương, sự thờ ơ trong mắt họ, tất cả đều giống nhau đến kì lạ.

Mọi người đều hiểu ra, từ đầu tới cuối đây đều là cuộc chiến của bản thân với chính mình.

Bởi Diệp Vân Tập và Văn Trạm đều là cùng một kiểu người.

Trong kịch bản Hàn Tri Thu không viết rõ rốt cuộc ai là người thắng, nhưng sức mạnh khi viên đạn bắn ra khỏi nòng mà anh mong muốn, Cố Phi Khiêm và Tống Sương đã hoàn toàn thể hiện ra.

Hai người đồng thời bóp cò súng, Sở Trần quay toàn cảnh, cảnh cuối cùng Lâm Dược sẽ tiến hành tập trung chỉnh sửa.

Khi Cố Phi Khiêm và Tống Sương cùng buông súng xuống, đoàn làm phim truyền tới tiếng hoan hô.

Lâm Dược nhắm mắt hít một hơi, cảm giác mất mát đột ngột ùa vào cõi lòng.

Bộ phim này cứ thế là quay xong rồi?

Đã quen với việc đắm chìm trong thế giới của Diệp Vân Tập và Văn Trạm, Lâm Dược hốt nhiên không biết mình có thể thoát ra mà không lưu luyến chút nào hay không.

Hắn biết, ngoài bộ phim này, còn rất nhiều thứ vẫn đang đợi chờ hắn.

"Hôm nay phải chè chén say sưa mới được – Không say không về!"

Trình Toàn hét to, mọi người cùng hưởng ứng.

Giây tiếp theo, Lâm Dược liền bị mọi người tung lên.

"Này! Mấy người đừng lại đây! Kính tôi rơi mất rồi! Kính của tôi!"

"Nàyyyy! Đừng quăng nữa! Không thấy chán à!"

"Ai da! Mau buông tôi xuống!"

Lâm Dược xin tha nhưng tất cả đều cười lớn càng tung hắn lên cao hơn.

"Đã quay xong rồi! Cuối cùng cũng không phải sợ hãi gương mặt lạnh lùng của đạo diễn Lâm nữa!"

"Đúng vậy! Không phải phỏng đoán đạo diễn nhìn chằm chằm màn hình mà chẳng hé miệng lời nào nữa!"

"Giả vờ sâu sắc! Ra vẻ ngầu! Lên mặt này!"

Trong khi bị tung lên xuống lúc cao lúc thấp, Lâm Dược thoáng nhìn thấy Tống Sương bên ngoài biển người.

Comments