Thất thủ - 48

Anh hơi ngẩng đầu, dõi theo hắn.

Trong một thoáng, Lâm Dược nảy ra lỗi giác… dường như hắn đã trở thành cả thế giới của Tống Sương.

Sau khi Văn Tĩnh Nam hay tin bộ phim đã đóng máy, thậm chí khoa trương bao nguyên cả phòng lớn nhất ở Thuỷ Tinh Hoàng Cung.

Lâm Dược biết tin, không kìm được nâng kính, "Giám đốc Văn lạc quan với doanh thu bộ phim này quá nhỉ?"

Sở Trần đập tay lên vai Lâm Dược, cười ha ha: "Giám đốc Văn không phải là lạc quan về bộ phim này, mà là lạc quan về anh!"

"Mấy người này chỉ sợ chè chén thoả thích, uống chết tiền Văn Tĩnh Nam luôn."

"Anh ta thiếu gì chứ chẳng thiếu tiền, căn bản không cần phải tiết kiệm hộ ảnh đâu."

Lâm Dược mặc dù không đã hạ quyết tâm cai rượu, nhưng làm đạo diễn mà không tham gia chè chén sau khi đóng máy, thì quá ư là mất hứng.

Đến phòng cấp Tổng thống ở Thuỷ Tinh Hoàng Cung, Lâm Dược trợn mắt há mồm, chỗ này rộng chẳng kém gì đại sảnh tiếp khách của toà nhà Đế Thiên.

Văn Tĩnh Nam mặc vest đi giày da, đứng ở trung tâm căn phòng, xoè tay cao giọng nói: "Quẩy Let’s party!"

Tất cả lập tức phát cuồng.

Loa ở đây có thể so với phòng thu âm, khi cánh đàn ông gào toáng lên, Lâm Dược suýt nữa thì ngất luôn.

Rượu nối nhau vào, mọi người bắt đầu uống như điên.

Lâm Dược tìm một chỗ hẻo lánh để ngồi, có cảm giác như đang quan sát muôn vẻ trần gian.

Lúc này, Văn Tĩnh Nam lại huơ tay về phía Lâm Dược, vỗ vỗ vị trí cạnh anh ta.

Tống Sương đã ngồi cạnh Văn Tĩnh Nam, nở nụ cười nhạt.

Lâm Dược đương nhiên phải qua đó ngồi. Hắn vừa ngồi xuống cạnh Văn Tĩnh Nam, Cố Phi Khiêm liền tới ngồi bên hắn, trên mặt chẳng có biểu cảm gì, cúi đầu tiếp tục chơi điện thoại.

"Nào, đạo diễn Lâm, tôi kính cậu một chén! Hi vọng phần chỉnh sửa hậu kì của "Ngàn cân treo sợi tóc" được hoàn thành suôn sẻ, phòng vé bội thu!"

"Cảm ơn giám đốc Văn luôn tận tình giúp đỡ tôi."

Hai người cùng cạn chén.

Chất lỏng lạnh lẽo chảy vào họng, lập tức nóng như thiêu đốt.

Xem ra thứ rượu này còn lợi hại hơn cả Depth bomb, nhiều nhất chỉ có thể uống ba chén.

Văn Tĩnh Nam lại kính Tống Sương một chén, bày tỏ hi vọng về sau có thể có thêm cơ hội hợp tác.

Chưa đầy hai phút đồng hồ, tên ngốc Sở Trần đã bưng rượu tới cạnh Lâm Dược, vô tâm vô phế gào lên, "Anh Lâm! Uống cùng em một chén!"

Lâm Dược không lì được như gã, đành cạn chén.

Vừa buông cốc, Lâm Dược liền cảm thấy được ánh mắt lạnh lùng gần như cảnh cáo của Cố Phi Khiêm bên cạnh.

Tên nhóc này càng ngày càng khí thế ghê!

Lập tức, stylist và vài trợ lí quay phim liền bao vây hắn, họ cũng muốn kính rượu Lâm Dược, nhưng hắn hiển nhiên hiểu được tấm lòng người ta không cần chúc rượu! Quan trọng nhất là, Lâm Dược còn chưa từng được thấy Cố Phi Khiêm uống say.

Thế là hắn ôm lấy bả vai Cố Phi Khiêm, mỉm cười dùng ngón tay chạm vào từng cốc từng cốc Bloody Mary, "Ài, uống rượu làm gì có chuyện để sư phụ ra mặt! Cố Phi Khiêm, cậu phải đỡ rượu thay tôi!"

Bị Lâm Dược chỉ điểm, Cố Phi Khiêm lập tức trở thành đối tượng bị tập trung tấn công.

Nét mặt thờ ơ chẳng để tâm đến bất cứ ai của cậu nháy mắt trở thành lạnh lùng. Lâm Dược đành vỗ lưng cậu, thì thào: "Cậu không uống thì tôi phải uống! Tôi có tuổi rồi, uống nhiều vậy gan nhiễm mỡ mất!"

Cố Phi Khiêm giờ mới duỗi cánh tay dài, nhận lấy hai cốc rượu của stylist mà dốc cạn. Mọi người vỗ tay cổ vũ.

Trợ lí quay phim dưới trướng Sở Trần tuyệt không phải đèn cạn dầu, ai ai cũng có tửu lượng cao, luân phiên oanh tạc, Cố Phi Khiêm đều nhất nhất nhận lấy.

Văn Tĩnh Nam khoanh tay ngồi một bên, nở nụ cười xấu xa, cúi đầu áp sát bên tai Lâm Dược, "Đạo diễn Lâm, cậu thật xấu xa, ức hiếp Cố Phi Khiêm thích cậu."

Lâm Dược giật thót, quay người nhìn Văn Tĩnh Nam.

Ánh mắt của đối phương đầy vẻ ám chỉ, dường như đang nói: Đừng giấu giếm nữa, tôi biết hết.

Đúng lúc này, Sở Trần lại chạy tới, lắc lư trước mặt bọn họ.

"Anh Lâm! Tới đây hát một bài nào!"

"Không! Tôi hát dở ẹc! Cao không nổi thấp không xong!"

Gánh nặng trên vai Lâm Dược được dỡ bỏ không ít, bây giờ chỉ muốn ngồi yên một chỗ, xem bọn họ nhảy nhót múa may.

"Đi thôi! Ngại cái gì! Đảm bảo anh hát hay hơn phó đạo diễn Trình!"

Sở Trần uống rượu vào khoẻ dã man, một phát lôi phắt Lâm Dược dậy.

"Này! Này!"

Lâm Dược ngoảnh đầu, Cố Phi Khiêm lúc này còn đang tiếp rượu đám trợ lí quay phim, Văn Tĩnh Nam tràn đầy ý cười như thể đang nói tôi mong đợi cậu đó.

"Nào! Hát bài này! Anh không biết rằng em yêu anh!"

Lâm Dược đứng trước TV, cầm micro mà Sở Trần nhét cho, 100% ngớ ngẩn.

Anh không biết em yêu anh cái gì cơ?

Sao mấy tên này cứ thích hát mấy bài từ thế kỉ trước thế?

Nhạc dạo đầu vang lên, cả căn phòng phát ra tiếng hoan hô.

"Đạo diễn Lâm! Đạo diễn Lâm! Đạo diễn Lâm!"

" Đạo diễn Lâm! Mau hát đi! Dùng chất giọng trầm thấp mà anh dùng để quở mắng tôi nói cho tôi biết, tôi không biết rằng anh yêu tôi!" Tiểu Lý tổ đạo cụ biểu cảm rất khoa trương, tên nhóc này rốt cuộc uống bao nhiêu rồi.

"Đạo diễn Lâm! Xem anh kìa! Mới nãy stylist bảo tôi hát như thể đòi mạng người ta! Ghi vào máy phòng trộm cướp, chống yêu râu xanh! Thực sự quá đáng quá thể! Nhất định phải đòi công bằng cho tôi đó!"

Lâm Dược nhìn về phía Cố Phi Khiêm, tên nhóc này đang cúi đầu, đôi mắt mờ mịt… đã xỉn hẳn rồi.

Vài stylist luôn không dám tiếp cận cậu giờ thoải mái ngồi cạnh cậu, véo tai cậu, xoa mặt cậu, còn chụp vài tấm lưu niệm.

Quả nhiên khi khúc dạo đầu quê đặc vang lên, Lâm Dược ngoảnh đầu nhìn màn hình, không thể hát nên lời.

"Có thể đổi sang "Bài ca hảo hán" được không?"

Ít nhất thì bài đó Lâm Dược còn gào được.

"Không đượcccccc!"

Trăm miệng một lời, xem ra bọn họ cố ý trị hắn.

Lâm Dược khó khăn lắm mới hát được hai câu, hoàn toàn lạc điệu, tiếng cười vang lên tứ phía, ngay cả Văn Tĩnh Nam cũng phải đỡ kính nín cười.

"Đạo diễn Lâm, sau khi anh hát xong bọn em chẳng tìm nổi nhịp gốc nữa luôn!"

"Ca khúc kinh điển này vào tay đạo diễn Lâm coi như uổng phí!"

"Chị Trần! Hay là chị hát cùng em đi!"

Lâm Dược thật sự rất ngại phải thể hiện giọng hát của mình tiếp.

"Không đâu! Chị muốn song ca "Ánh trăng nói hộ lòng em" với Sở Trần!" Chị Trần quả quyết từ chối, ôm Sở Trần tỏ vẻ chị em tốt.

Lâm Dược hoàn toàn bất lực, một người trên trường quay hô mưa gọi gió như hắn rốt cuộc cũng teo tóp cả rồi.

Không biết từ lúc nào có người đi tới cạnh hắn, bước chân của đối phương tựa như đang đạp băng màn đêm, thuận tay cầm lấy một cái mic khác, mỉm cười ôm lấy bả vai Lâm Dược, "Đạo diễn Lâm đã phải cầu cứu rồi, mấy tên nhóc các cậu đừng bắt nạt người ta quá, cẩn thận bộ phim tiếp theo lại gặp nhau thì coi chừng đó."

"Tống Sương! Anh định song ca với đạo diễn Lâm à?"

"Bái phục!"

Lâm Dược thở phào nhẹ nhõm, nếu hắn còn tiếp tục một mình đứng trước TV, chỉ sợ mấy tên nhóc này cũng phải nôn hết.

Có điều Tống Sương hát… hắn cũng là lần đầu tiên được nghe.

Lâm Dược đã hát qua đoạn song ca đầu tiên, khi đoạn thứ hai bắt đầu, hắn vẫn không tìm được nhịp.

Còn Tống Sương bên cạnh đã nhẹ nhàng cất tiếng.

"Màn đêm trôi qua, suy nghĩ tựa sương mù… Trong đầu tràn ngập hình bóng em… Tại sao em không biết rằng tôi yêu em…"

Chất giọng của Tống Sương vốn rất đặc biệt, thấp đến độ âm thanh hơi khàn, thâm tình mà khiến người ta phải rung động.

Rõ ràng là một bài hát xưa cũ đến độ quê đặc, mà anh nhẹ nhàng hát lên, tựa như vượt qua bụi trần tích tụ bao năm tháng, rơi vào lòng người.

Trong một khoảng thời gian, cả căn phòng trở nên yên lặng.

Tống Sương đưa mắt về phía Lâm Dược, ra hiệu hắn hát câu tiếp theo.

Lâm Dược vốn mù âm nhạc được sự dẫn dắt của Tống Sương lại hát được đúng nhịp.

"Em ở bên khung cửa, canh ánh đèn đường… Trong đầu tràn ngập hình bóng anh… Tại sao anh không biết rằng em yêu anh…"

Mắt Tống Sương ngậm cười, ấn đường lại ôm một nỗi đau khó có thể nói thành lời, ánh mắt phảng phất như mang hơi nước. Dự cảm ùa vào lòng, Lâm Dược muốn lùi lại, nhưng lại phát hiện hắn không thể làm gì được.

Hắn nhìn vào mắt Tống Sương, trong lòng trở nên phiền muộn.

Người anh em! Chỉ là hát một bài thôi mà! Không cần thể hiện diễn xuất đâu!

Hồi đại học, bài hát này rất thịnh hành, không ít người ở quán karaoke dù chẳng có tí tẹo tế bào âm nhạc nào cũng có thể gào rú được một đoạn. Lâm Dược đã ngán bài này từ lâu rồi, hoặc phải nói là bị bạn cùng phòng phá huỷ rồi. Thế nhưng ngày hôm nay, giờ phút này, cái cảm giác lần đầu tiên được nghe ca khúc này lại ùa về.

Tống Sương từng bước lại gần Lâm Dược, chỗ trũng nơi khoé môi gần như đang trêu chọc sự gượng gạo của hắn, "Hơi thở của em quấn quýt bên tai tôi… Nhịp tim đập của tôi bị em nắm giữ trong tay…"

Anh hơi nghiêng người, tư thế đó dường như sắp hôn Lâm Dược. Mọi người vỗ tay rầm rầm.

"Hôn đi! Hôn đi!"

Khoảng cách gần như vậy, sự rung động trên lông mày, hàng mi của Tống Sương đều cực kì rõ nét.

Lâm Dược rơi vào một loại tình cảm quyến rũ ngọt ngào đến mức không hiểu nổi. Hắn không hề nghi ngờ, nếu Tống Sương là con gái, mình nhất định sẽ hôn ngấu nghiến đối phương.

Ngay khi Lâm Dược tưởng rằng Tống Sương sẽ hôn thật mà lui lại, Tống Sương bỗng đút tay vào túi quần, đột ngột lùi ra.

Động tác lui lại nửa bước của Lâm Dược khiến đám đông cười ầm lên, ngay cả Văn Tĩnh Nam ngồi trên sofa cũng phải nâng kính nở nụ cười mờ ám.

Cười cái gì mà cười!

Đổi thành mấy người xem mấy người có chống đỡ nổi không!

Ca khúc này cuối cùng cũng hết, mọi người cùng gào lên, "Lần nữa!"

Tống Sương chỉ mỉm cười khéo léo, "Mục đích là bắt mọi người nếm thử mùi cho thèm thuồng. Hôm nay đến đây thôi."

Anh vỗ vai Lâm Dược, trở về sofa ngồi.

Lâm Dược lại cảm giác như đã cách cả một kiếp.

Ngay khoảnh khắc Tống Sương trở về sofa, Văn Tĩnh Nam nghiêng người tới thì thào: "Cậu đang quyến rũ đạo diễn Lâm đấy à?"

"Tôi tưởng tôi đang quyến rũ tất cả mọi người cơ mà."

Cố Phi Khiêm đã say đến mức mơ hồ cả rồi, Lâm Dược vừa ngồi xuống, cậu liền ngã ra.

Nghĩ tới mình là người hại cậu ta phải chịu trận, Lâm Dược cũng hơi áy náy.

Hắn chải tóc mai trước trán của cậu, mới phát hiện cậu đang nhíu chặt lông mày.

Cả căn phòng đều ầm ĩ, Lâm Dược hơi không hiểu tại sao cứ đến mấy chỗ này, lại có những người mua vui bằng việc chuốc rượu người khác.

Lâm Dược ngả cậu trên đầu gối mình, Cố Phi Khiêm nằm cuộn người lại, hai tay vô thức ôm lấy chân Lâm Dược.

Bất luận lớn đến đâu thì kì thực cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ!

Để cậu ngủ say, Lâm Dược nhẹ nhàng day huyệt Thái dương cho cậu, lông mày Cố Phi Khiêm dần dần giãn ra.

Đa số mọi người đã uống say rồi, những người còn tỉnh rượu ở đây chỉ còn lại tên cáo già Văn Tĩnh Nam, Tống Sương và Lâm Dược.

Lâm Dược thầm nghĩ đã chơi đủ rồi, không bằng mượn cớ đưa Cố Phi Khiêm về để lỉnh đi, còn chưa kịp mở miệng, Sở Trần đã ngồi bên hắn, vỗ vai hắn thật mạnh.

"Anh Lâm! Anh đúng là khép kín quá! Không uống rượu! Không chơi cùng mọi người! Không hát hò!"

"Bởi tôi già rồi! Không chịu nổi giày vò nữa!"

"Đàn ông trưởng thành cũng có sức quyến rũ của đàn ông trưởng thành! Tiểu Cố mỗi lần nhìn anh đều như hùm như sói!" Sở Trần uống nhiều đến nỗi bắt đầu vênh váo, ước chừng uống thêm ba chén nữa, bản chất ẻo lả của cái tên này cũng phải lòi ra.

"Đại sư Trần đùa giỡn đạo diễn Lâm! Cố Phi Khiêm đối với đạo diễn Lâm gọi là tôn sư trọng đạo!" Một trợ lí quay phim tới lôi gã đi.

"Tôn sư trọng đạo gì chứ, sao tôi không nhìn ra…"

Cái miệng rộng của Sở Trần, uống nhiều chút là không bịt nổi nữa.

Thế nhưng Lâm Dược lại thầm kinh ngạc trong lòng, tình cảm của Cố Phi Khiêm dành cho hắn rõ ràng tới vậy sao?

Hay phải nói Sở Trần là người trong giới nên hiểu rõ hơn?

Lâm Dược bất giác dõi về phía Văn Tĩnh Nam và Tống Sương. Văn Tĩnh Nam vẫn nở nụ cười mờ ám đó, ai nhìn cũng phải thấy hoảng.

Còn Tống Sương ngồi vắt chéo chân, hai tay thoải mái đặt trên đầu gối, hoàn toàn không nhìn ra anh rốt cuộc có nghe thấy lời Sở Trần nói hay không.

"Đượccc! Để tác thành cho sự tôn sư trọng đạo của Cố Phi Khiêm – Chúng ta chơi Lệnh vua đi!"

Sở Trần vừa dứt câu, mười mấy người còn chưa gục đều giơ tay hưởng ứng.

"Lệnh vua! Lệnh vua!"

Huyệt Thái dương của Lâm Dược hơi đau, "Giám đốc Văn, Cố Phi Khiêm uống nhiều khó chịu, tôi đưa cậu ấy về."

Hắn vừa đứng dậy, Văn Tĩnh Nam liền tóm lấy cổ tay hắn, "Sự khó chịu của Cố Phi Khiêm sẽ không thay đổi bởi vì phải nằm ở đây hay nằm ở nhà. Chơi xong trò này rồi đi, xem chừng có vẻ rất thú vị. Hơn nữa Tống Sương còn chưa về, cậu mà về chắc chắn cậu ta cũng lỉnh mất, sau đó mọi người sẽ rã đám hết."

Xem ra Văn Tĩnh Nam muốn chụp tội danh "khiến mọi người mất hứng" lên đầu Lâm Dược.

Lâm Dược chỉ có thể bất lực ngồi xuống.

Mấy cô gái trong đoàn làm phim hào hứng tìm một bộ bài tới.

Ở đại học Lâm Dược cũng từng chơi trò này, người bốc được lá K bích sẽ là vua, còn số trên lá bài của những người khác sẽ trở thành kí hiệu, người làm vua có thể sai khiến hai người bất kì làm một chuyện. Lúc ở đại học chơi cùng anh em chẳng có giới hạn gì, ví dụ "A rô dùng hai chân kẹp chuối, J tép ăn chuối".

Nhưng Lâm Dược có dự cảm, mấy cái thằng này sẽ còn thiếu giới hạn hơn nữa. Hiện tại hắn chỉ mong mình rút trúng lá K.

Từng người chưa uống gục đều rút một lá bài, Lâm Dược hé bài lên nhìn, hầy, là Q cơ…

Là đang bảo bộ phim tiếp theo của hắn sẽ là "Alice ở xứ sở thần tiên" hả?

Lâm Dược chỉ còn có thể hi vọng người rút được lá K bích là Trình Toàn, ít nhất thì theo tuổi tác và con người y, sẽ không đặt ra yêu cầu quá lố lăng.

Comments