Thất thủ - 46

"Sao lại thế này!"

Tống Sương ngẩng đầu, trên mặt là vệt nước ướt đẫm, lấp lánh đốm sáng mà Lâm Dược chưa từng nhìn thấy dưới ánh nắng mặt trời.

Mà nét mặt của anh lại đáng sợ tới mức rợn tóc gáy.

Thì ra bể nước này không sâu, chỉ là Lâm Dược không đứng lên nổi mà thôi.

"Tôi… bất cẩn đá văng dép của cậu xuống bể…"

"Thế thì liên quan gì? Tôi có thể tự nhặt!"

"Xin lỗi…"

Không hiểu sao trước mặt Tống Sương, Lâm Dược lại đuối lí đến vậy, cứ như một đứa trẻ làm sai chuyện gì.

Tống Sương thở dài, từ từ thả Lâm Dược xuống nước, ngay khi hắn thử đứng dậy, Tống Sương lại vòng qua đùi hắn mà bế hắn lên.

Lâm Dược thầm giật mình, vội vàng ôm lấy bả vai đối phương.

"Ngồi im, tôi đưa cậu lên bờ!"

Tống Sương quở mắng, Lâm Dược chẳng dám nói lấy một câu.

Chỉ có điều tư thế đó quá xấu hổ, cặp chân của Lâm Dược bị gác trên eo Tống Sương, đối phương cứ thế dễ dàng đặt hắn lên bờ, như thể Lâm Dược nhẹ như bông vậy. Chắc chắn hắn ngồi vững rồi, Tống Sương mới chống hai tay xuống ven bể nhảy phắt lên.

Hạt nước cuốn theo người anh rơi tí tách xuống mặt hồ.

Quần ở nhà hoàn toàn dính chặt vào người, cặp chân dài khiến người ta phải ghen tị hiện ra rõ nét.

Tống Sương đứng thẳng dậy, kéo cái khăn lông bị vứt trên ghế đến, đắp lên người Lâm Dược mà không cho hắn phân bua gì.

Lâm Dược thử đứng dậy bằng một chân, Tống Sương lại định bế hắn lên.

"Đừng! Đừng! Tự tôi làm được!"

Nếu lại bị anh bế công chúa lần nữa, chắc nửa đời còn lại hắn không dám ngóc mặt lên nữa luôn.

Đáng tiếc là ven hồ quá trơn, dép của Lâm Dược đã nổi lên mặt nước từ lâu, hắn suýt thì ngã thêm phát nữa.

Tống Sương hoàn toàn không nhìn tiếp nổi, vòng qua tay hắn mà kéo hắn dậy, đặt lên ghế nằm.

"Hầy… xem ra tôi muốn dưỡng lão cũng không yên ổn nổi."

Lâm Dược cười to, Tống Sương lại hung hăng trừng mắt, hắn nhất thời héo quắt.

""Nếu như tôi không nhìn thấy cậu! Nếu tôi đến muộn vài phút thôi, cậu sẽ chết đuối dưới hồ nước chỉ sâu một mét bảy!"

… Đúng vậy, vinh quang trở thành người đầu tiên chết chìm trong bể bơi nhà Tống Sương.

"Thế còn chân cậu sao rồi?"

"… Hết chuột rút rồi… còn hơi mỏi thôi, ổn rồi."

"Ổn rồi?"

Tống Sương nhìn chăm chăm vào mắt Lâm Dược, càng nhìn Lâm Dược càng chột dạ.

"Đi thôi, tôi lấy nước nóng cho cậu ngâm chân, vào thu rồi, nước rất lạnh. Thay quần áo, tôi đưa cậu đi khám."

"Hả? Không đến nỗi chứ? Thể trạng tôi không yếu như vậy, chỉ thế này không làm sao đâu."

Lâm Dược tưởng rằng Tống Sương sợ hắn bị cảm lạnh, đâu phải là mùa đông ngấm nước lạnh một tí là viêm phổi ngay đâu.

"Tôi đưa cậu đi khám chân."

"Khám chân… Đi khám rồi không kiểm tra ra bệnh gì cả…"

"Phim của cậu còn muốn quay xong thuận lợi không? Tôi và các nhân viên nỗ lực làm việc, cậu ở sau cánh gà đứng dậy cũng bị vọp bẻ, sau đó cả đoàn ào lên chăm sóc cậu, là cậu đạt được cảm giác thành tựu phỏng?"

Từ trước đến giờ Tống Sương luôn nói chuyện dịu dàng nho nhã vô cùng đúng mực, đây là lần đầu tiên anh tức giận ra mặt với Lâm Dược.

Lâm Dược cúi đầu theo Tống Sương vào nhà.

Tống Sương lấy nước nóng cho hắn, Lâm Dược đứng ở một bên, cởi cũng không phải, không cởi cũng không phải.

"Không lạnh à mà vẫn còn mặc đồ? Đưa tôi mang đi giặt!"

Lâm Dược giờ mới nhớ ra nhà Tống Sương có máy giặt khô.

Hắn cởi áo ngoài ướt sũng nước ra, Tống Sương mặt lạnh lùng cầm lấy từng cái một, đến lúc còn quần lót bên trong cùng, Lâm Dược lại do dự, rốt cuộc là ném xuống đất hay đưa cho anh ta?

Tống Sương lại nhanh nhẹn kéo luôn quần lót của hắn, quay người ra khỏi phòng tắm.

"Đừng đóng cửa, tôi lấy đồ cho cậu mặc!"

Lâm Dược ngồi xuống nước, trong giây phút bị làn nước ấm áp bao phủ, chân trái vẫn còn căng cứng cũng dần dần thả lỏng, cảm giác nhức mỏi trôi xa.

Chẳng qua bao lâu, Tống Sương mặc áo tắm trắng tinh, cầm một bộ quần áo ở nhà bước vào phòng tắm.

Trên mặt anh đã không còn vẻ lạnh lùng vừa nãy, Lâm Dược rốt cuộc thở phào.

Hầy, ai bảo khí thế của đạo diễn là hắn không bằng được ảnh đế Tống Sương đây.

"Ờm, cảm ơn cậu…"

Tống Sương thở dài, ngồi xuống cạnh mép bồn tắm, lòng bàn tay bao lấy đầu gối Lâm Dược. Hắn vô thức co chân lại, phải biết rằng nước không có nhiều bong bóng như trên TV đâu. Trong veo, nhìn thấy cả đáy, bao gồm cả "cậu em nhỏ" giữa hai chân Lâm Dược.

Tống Sương cúi đầu, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân Lâm Dược, tựa như đang xác định mức độ căng cứng của chỗ đó.

Đầu gối Lâm Dược hơi động, Tống Sương thốt nhiên bật cười.

"Đạo diễn Lâm xấu hổ à? Kích thước "em" cậu không tệ, căn bản không cần phải tự ti."

"Kích thước vốn không tệ mà!"

Ít nhất thì Trình Tịnh chưa từng thấy bất mãn.

"To nhất trong giới!" Giọng điệu của Tống Sương nghe thế nào cũng khiến người khác thấy khó chịu.

"Này, đừng có trêu tôi! Có giỏi thì cậu khoe ra đi! Người ta bảo chỗ đó không tỉ lệ thuận với chiều cao mà!"

Bị người khác cười nhạo hoạ mi là sự xúc phạm cực độ, sau khi Lâm Dược nói dứt câu mới phát hiện IQ của mình đã tụt về thời cấp hai.

"Được thôi." Tống Sương giả vờ cởi áo choàng tắm, thuận tiện cúi đầu xuống cạnh tai Lâm Dược mà thì thầm: "Có điều tôi chỉ có "lúc đó" mới khoe được, cậu chắc chắn muốn xem chứ?"

Hơi thở của anh không ngừng quấn quýt bên tai Lâm Dược, máu toàn thân bất giác trào xuống dưới, hắn thầm hô không ổn rồi, vội vàng đẩy đối phương ra.

"Không cần! Tôi không có hứng thú với chỗ đó của cậu! Phiền cậu đóng cửa ra ngoài giùm."

"Đạo diễn Lâm đã có lời thì Tống mỗ đương nhiên phải nghe theo."

Nhìn Tống Sương rời đi, Lâm Dược rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ ơi! Suýt nữa thì có phản ứng rồi!

Lâm Dược càng thấy đau trứng.

Xem ra hắn không thể tiếp tục độc thân nữa! Thế này không có lợi cho sức khoẻ!

Ngâm được năm, sáu phút đồng hồ, Lâm Dược đứng dậy lau khô người, tròng quần áo của Tống Sương vào.

Bả vai khá rộng, ống quần cũng dài hơn một đoạn…

Điều này khiến cho Lâm Dược ý thức sâu sắc được sự khác biệt về vóc dáng giữa hắn và Tống Sương.

Vừa ra khỏi phòng tắm chưa được mấy bước chân, đầu hắn đã bị phủ một cái khăn lông lên, có người nhẹ nhàng lau khô đầu giúp hắn.

"Lúc nãy tôi gọi điện thoại xác nhận một chút, một người bạn bác sĩ của tôi chiều nay trực ban, tôi hẹn cậu ấy bốn giờ gặp. Lát nữa quần áo khô thì chúng ta xuất phát."

Giọng nói của Tống Sương vọng từ trên đỉnh đầu xuống, Lâm Dược cảm thấy ấm rực.

"… Tống Sương, cậu không cảm thấy cậu đối xử với tôi quá tốt sao?" Lâm Dược vô thức buột hỏi.

Ngón tay trên đỉnh đầu cứng lại, câu trả lời của Lâm Dược hơi trầm.

"Vậy cậu sẽ vĩnh viễn thấy tôi tốt đẹp. Nếu có một ngày cậu phát hiện tôi không tốt đẹp như tưởng tượng của cậu, cũng sẽ không thể bỏ đi đầu không ngoảnh lại."

"Ai cũng có mặt mà người khác không biết đến, chẳng ai là hoàn hảo cả."

Lâm Dược không nhìn thấy nét mặt của Tống Sương đang đứng đằng sau mình, đối phương vẫn luôn trầm mặc đến khi máy giặt phát ra tiếng báo.

Tống Sương dùng bàn ủi là quần áo cho Lâm Dược, khi anh cầm cái quần lót màu xanh đậm kia lên, Lâm Dược vội vã giật nó lại.

"Cái này không cần là! Không cần là!"

Tống Sương nhìn điệu bộ của Lâm Dược, không nhịn được bật cười.

Thấy đã ba giờ hơn, Tống Sương đưa Lâm Dược đến bệnh viện đa khoa thành phố, tìm một vị giáo sư cấp chuyên gia khám cho hắn.

"Chân trái cậu có phải từng bị thương không?"

"À, đúng. Có lần cùng đoàn làm phim lên vùng xa quay phim tài liệu, lúc giúp quay phim đẩy dụng cụ thì bị thương ở bắp chân, nhưng đó là chuyện mấy năm trước rồi, sau này nghỉ ngơi một thời gian, bác sĩ cũng nói đã lành rồi."

"Lành rồi, nhưng từ đó về sau chân trái của cậu sẽ vô thức bị căng cứng, cộng thêm công việc của cậu tương đối dễ kiệt sức, còn cả các nguyên nhân về mặt dinh dưỡng vân vân. Thực tế thì đại đa số thời gian cậu bị chuột rút là bởi lí do tâm lí. Khi tự cậu tin rằng mình đã khỏi bệnh và không vô thức cảm nhận xem nơi đó có phải đang khó chịu hay không nữa, hoặc khi căng thẳng bình lặng lại tâm trạng, thì chuột rút theo thói quen cũng sẽ giảm bớt. Quan trọng nhất là vận động vừa sức, sau khi chân được luyện tập, bắp thịt sẽ không dễ bị rút nữa, phải nhớ lấy vận động cũng phải vừa sức thôi."

"Cảm ơn giáo sư Mạc!"

Lâm Dược và Tống Sương cùng đi bộ tới bãi đỗ xe.

"Nhìn xem, tôi đã bảo là không có chuyện gì lớn rồi, kết quả lại là vài chai canxi, dinh dưỡng gì đó."

"Sau này lúc quay phim, dù không nuốt nổi cũng phải ăn, lúc quay phim ở ngoại ô, trừ cơm ra thì cậu chẳng chịu ăn món gì cả!"

"Tống Sương, tại sao tôi lại có cảm giác cậu như vợ tôi thế nhỉ? Chuyện gì cũng quản! Tôi sắp thành người bị vợ quản nghiêm rồi! Ha ha ha!"

"Cậu chưa được nghe rằng đàn ông bị vợ quản nghiêm khá dễ thành đạt à."

"Cắt, lí sự."

"Lí sự gì chứ, đàn ông bị vợ quản nghiêm đối mặt với cám dỗ, trong nhà có một con cọp cái có thể doạ anh ta sun quéo lại, cho nên tinh lực đều dùng vào chính sự cả."

"Đó là đàn ông không có khả năng tự kiềm chế mới cần vợ quản lí…" Lâm Dược dường như nhớ tới cái gì, "Ài, sao lại cảm giác như cậu đang tự nói mình là cọp cái nhỉ?"

Tống Sương nhếch khoé môi, "Tôi là đực hay cái, không phải cậu biết rõ à?"

Nụ cười đó, nhìn thế nào cũng thấy vui phơi phới.

Ngày hôm sau, đoàn làm phim bắt đầu quay phim một cách khua chiêng gõ trống. Mục tiêu Lâm Dược đặt ra là quay hết cảnh của Giản Thấm trong tháng này.

Cố Phi Khiêm chính thức bắt đầu đối đầu với Giản Thấm.

Trong hai tuần, tình tiết được đẩy tới trận quyết đấu ở giải vô địch thế giới giữa Diệp Vân Tập và Đới Tiệm Đông.

Lâm Dược đặc biệt tới thăm trường bắn đã từng tổ chức giải vô địch thế giới.

Diệp Vân Tập do Cố Phi Khiêm thủ vai từng bước áp sát, còn Đới Tiệm Đông của Giản Thấm thì bình tĩnh ứng chiến, hai nhân vật đều được khắc hoạ vô cùng thích hợp.

Ngày quay xong cảnh của Giản Thấm, gã lao tới chỗ Lâm Dược ôm hắn thật chặt.

"Cảm ơn anh, đạo diễn Lâm!"

"Cảm ơn tôi cái gì?" Lâm Dược bật cười vỗ lưng đối phương.

Giản Thấm còn chưa kịp bày tỏ niềm cảm kích của mình đã bị Cố Phi Khiêm lôi ra.

"Đạo diễn Lâm không đỡ nổi anh."

Ánh mắt Cố Phi Khiêm lạnh như băng, Giản Thấm bất giác sờ sờ gáy mình.

"Kì thực tôi muốn nói, nếu như đạo diễn Lâm không chọn tôi vào đoàn, tôi có thể sẽ không bao giờ có cơ hội va chạm với nhiều diễn viên ưu tú như thế này, cũng sẽ không tiến bộ được. Tôi cảm thấy sau khi quay xong bộ phim này, sự hiểu biết và nắm bắt nhân vật của tôi đã có một cách nhìn sâu sắc hơn, không còn chỉ biết bề ngoài như lúc mới bắt đầu nữa rồi."

Lâm Dược vẫn luôn nghiêm túc mà khoé môi cũng khẽ trũng xuống.

"Vậy hãy nhớ lấy suy nghĩ hiện tại của cậu, bất kể sau này gặp phải nhân vật gì, có được cơ hội gì, đều phải nhớ kĩ không được tham cái lợi trước mắt. Một người diễn viên một khi đã đánh mất sự kiên nhẫn và chân thành khi đi sâu vào khám phá nhân vật thì sẽ không thể nhập vai được nữa."

"Tôi sẽ ghi nhớ kĩ, đạo diễn Lâm!"

Giản Thấm khom người cúi chào tạm biệt các diễn viên khác trong đoàn.

Trình Toàn đứng cạnh Lâm Dược gật đầu, "Thằng nhóc này là một hạt giống tốt."

"Ừ."

"May mà đạo diễn cậu ta gặp được là anh."

"Sao? Tôi thì có gì lợi hại?"

"Nếu không phải anh, cậu ta vĩnh viễn chỉ có thể khoác cái khuôn mẫu mà Học viện Điện ảnh cho cậu ta mà diễn, bất kể hỉ nộ ái ố, nhìn cậu ta giây này liền có thể đoán ra phản ứng giây tiếp theo, thực sự nhạt nhẽo. Nhưng bây giờ, cậu ta đã thêm phần khó đoán hơn rồi."

"Lão Trình, đừng tâng bốc tôi quá cao. Tôi cũng rất may mắn, bộ phim này dù là Tống Sương hay Cố Phi Khiêm, có kinh nghiệm hay đang tìm kiếm cơ hội bứt phá, họ đều là các diễn viên cực kì xuất sắc."

Sau khi quay xong phân cảnh của Diệp Vân Tập và Đới Tiệm Đông, tiếp theo chính là cuộc quyết đấu giữa hai thầy trò.

Ngày hôm đó, rất nhiều diễn viên quần chúng được mời tới Cung thể thao.

Tống Sương mặc một tấm áo khoác dài, quần âu rộng rãi, vẫn là phong thái bất kham phóng khoáng như cũ, anh đứng ở chỗ xa nhất trên khán đài, dựa vào cửa ra vào, châm một điếu thuốc.

Có lúc Lâm Dược cảm thấy thật khó tin, hắn không biết vì sao một người lại có thể thể hiện ra hai loại khí chất hoàn toàn khác nhau một cách tột bậc như vậy, một dịu dàng nho nhã, một phóng khoáng bất kham. Hoặc đây chính là Tống Sương, một khối đa diện đầy mâu thuẫn.

Trong ống kính, Văn Trạm do Tống Sương thủ vai nhìn theo cái đĩa bay cuối cùng rạch qua không trung, anh nhởn nhơ quay người gảy tàn thuốc.

Không cần tận mắt nhìn thấy đạn của Diệp Vân Tập xuyên qua mục tiêu, ngón tay Văn Trạm gảy điếu thuốc, trong nháy mắt tàn tro bay đi, người trên khán đài hò reo ầm ĩ, cái tên "Diệp Vân Tập" tràn ngập cả thế giới.

Văn Trạm hơi hất cằm, tựa như một con thú hoang đang thủ thế chờ thời cơ, bước đi vô định mà rời khỏi.

Cố Phi Khiêm đứng cạnh Lâm Dược nhìn chăm chăm cảnh đặc tả của Tống Sương trên màn hình. Từng li từng tí biểu cảm của cậu đều rõ nét đến không thể rõ hơn được.

"Nói cho tôi biết cảm thụ của cậu."

"Em rốt cuộc sẽ có ngày đuổi kịp anh ta, vượt qua anh ta."

Trong ngữ khí của Cố Phi Khiêm không hề có vẻ tuyên thệ nghiêm trang, phẳng lặng tới mức khiến người ta tin chắc rằng đó là mục tiêu nhất định sẽ được hoàn thành.

Không biết có phải là do Văn Tĩnh Nam thật sự rất muốn Lâm Dược đạo diễn MV của Hứa Sơ Ảnh hay không, rõ ràng tiến độ quay xấp xỉ với kế hoạch, nhưng giám chế lại không ngừng gây sức ép lên Lâm Dược, nói phải đẩy nhanh tiến độ để bộ phim kịp ra mắt vào mùa hè năm sau vân vân.

Lâm Dược cảm thấy thật bực dọc, hắn chỉ muốn tĩnh tâm lại để quay thật tốt những cảnh cuối cùng.

Nhân viên công tác trong đoàn làm phim đều cảm nhận được một cách sâu sắc bầu áp suất thấp toát ra từ người đạo diễn Lâm, ngược lại hiệu quả công việc tăng lên không ít.

"Được rồi! Cảnh hôm nay nhất định phải quay thật tốt! Phân cảnh này là một cảnh mấu chốt trong việc quan hệ thầy trò giữa Văn Trạm và Diệp Vân Tập trở thành quan hệ đối thủ! Diệp Vân Tập, cậu điều chỉnh xong tâm trạng chưa."

Cố Phi Khiêm gật đầu.

"Văn Trạm, cậu chuẩn bị xong chưa!"

Tống Sương khẽ cười, thể hiện rõ vẻ thành thạo.

"Được, từ lúc này trở đi, các cậu chính là đối thủ 100% rồi!"

Lâm Dược huơ tay, cảnh này liền bắt đầu.

Comments