Ngoại truyện 4: Hoạ hoạ hoạ hoạ thuỷ
Diệp Lân bước lên trước một bước, dán hoàn toàn
cổ lên lưỡi kiếm, Hạ Trí chỉ cần dùng sức mạnh hơn là sẽ cứa rách da của hắn,
máu tươi sẽ chảy ra men theo kiếm.
"Bệ hạ nghĩ thế nào?"
Hạ Trí cười khẩy, rút kiếm về, dùng chuôi kiếm vỗ
nhẹ má Diệp Lân.
"Em hỏi Dương công công rồi, bát chè đó là
chè mơ ngân nhĩ do Ngự Thiện Phòng chuẩn bị, hơn nữa là Dương công công thấy em
nóng trong người, đặc biệt đến Ngự Thiện Phòng xem ngự trù nấu, ngự trù không
có cơ hội bỏ thứ gì không nên bỏ vào. Còn về Dương công công, đã ở trong cung
nhiều năm, dù cho nghĩ anh được yêu chiều thì cũng không ngốc đến mức giở mánh
khoé gì trong thức ăn của hoàng đế vì anh. Ngộ nhỡ có việc gì, ông ấy có tuổi
rồi mà không giữ được khí tiết tuổi già, chết không có chỗ chôn, không đáng."
Hạ Trí cầm kiếm, mũi kiếm chống mặt đất, cậu ngồi
xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Lân, mặt mày mang vẻ quật cường và kiêu
ngạo.
Diệp Lân cười: "Em nghĩ thông cả rồi, còn lo
lắng gì nữa?"
"Không phải tại nhân phẩm của anh tệ quá à?"
Hạ Trí lườm hắn.
"Em không sợ anh tạo một đứa con thật, trói
chân em à?" Diệp Lân cầm lấy thanh kiếm từ tay Hạ Trí, tra vào vỏ.
"Anh còn cần dựa vào con để trói chân em à?
Thế anh tự đẻ một đứa đi? Em nghĩ mãi, theo độ hiểu biết về anh của em, chắc
chắn anh không vui lúc em cho vời anh lần đầu. Không mừng rỡ vì đã lâu không
gặp chạy tới ôm anh, còn bắt anh quỳ lâu như vậy, anh bèn không vui." Hạ
Trí đưa mắt liếc nhìn Diệp Lân.
"Anh đến thế giới này, việc đầu tiên nghĩ
tới là em ở đâu. Anh dùng đủ cách tìm em, viết thơ vẽ tranh đều nhắc đến em,
chính là muốn có người nói cho anh biết tin tức về em. Em thì hay rồi… làm
hoàng đế, có cả hậu cung bạt ngàn gái đẹp."
Diệp Lân bật cười bất lực.
Hạ Trí đột nhiên vỡ lẽ: "Chờ đã… không phải
anh thi trạng nguyên là vì em đấy chứ?"
"Không thì gì? Có người nhận ra người trong
tranh của anh, bảo là khá giống đương kim hoàng đế. Nữ thì xinh đẹp được vào
cung, còn nam chỉ có thể đề tên bảng vàng."
"Anh vẫn còn lựa chọn khác mà."
"Lựa chọn gì?"
"Theo Dương công công đó." Hạ Trí nhếch
khoé môi mỉm cười.
"Em nỡ thật à?"
"Chỉ cần mặt không hỏng, em muốn còn chẳng
được." Hạ Trí vỗ má Diệp Lân.
"Hiện tại, em không hỏi cái thai trong bụng
Trần quý phi ra sao à?"
"Còn có thể ra sao nữa? Anh không đoán sàn
sàn được à?" Hạ Trí vò đầu, ngả ra sau tựa vào ghế, "Anh bảo xem,
phải quay về như thế nào đây… Lâu lắm rồi em chưa được bơi."
"Bệ hạ nắm cả thiên hạ, xây một cái bể bơi
còn khó sao?"
"Em nắm cả thiên hạ? Bao nhiêu người vót
nhọn cả đầu muốn lấy mạng em kìa…"
"Em biết là được." Diệp Lân dựa sát,
tựa vào vai Hạ Trí một cách đặc biệt ngoan ngoãn.
"Yêu phi." Hạ Trí nhớ đến những lời Hà
Kình Phong nói khi say rượu bèn buồn cười.
"Hôn quân."
"Yêu phi."
"Hôn quân."
"Anh nhạt nhẽo quá." Hạ Trí giơ tay sờ
tóc Diệp Lân, cảm giác thích quá, ở hiện đại thì không sờ được đâu.
"Hoạ thuỷ." Diệp Lân nín cười nói.
"Hoạ thuỷ? Tên yêu phi nhà anh là hoạ thuỷ
chứ?"
"Em gây hoạ cho anh, còn không phải hoạ thuỷ
à?"
"Được được, em hại anh, xin hỏi ái khanh,
giờ rốt cuộc là ra sao?"
"Bệ hạ, tình hình là em bị cắm sừng rồi đó?"
"Anh thế này thú vị lắm à? Nếu em bị cắm
sừng thật, phim truyền hình em xem nhiều rồi, thường là bí mật xử giết Trần quý
phi và một đống cung nhân, sau đó báo cho cha của Trần quý phi là Long Hổ tướng
quân Trần Hồng, con gái ông đột nhiên bị bệnh nặng qua đời, truy phong làm
hoàng quý phi gì đó để an ủi. Anh lại đi giam lỏng Trần quý phi, anh muốn làm
gì?"
"Dụ cha ruột của cái thai ra." Diệp Lân
cười nói.
"Anh dụ cha ruột của cái thai ra, hay là
định tự mình hại mình." Hạ Trí bật cười khẽ, nhấc cằm Diệp Lân hỏi.
"Nếu anh định tự mình hại mình thật thì sao?"
"Vậy thì hại càng thảm càng tốt."
Hạ Trí hung tợn cắn một phát lên chóp mũi Diệp
Lân.
Ngay tối ngày hôm sau, nghe nói Ninh Vương và
Long Hổ tướng quân Trần Hồng cầm quân xông vào cung, bao vây tẩm điện của Hạ
Trí.
Ngoài điện tiếng chém giết vang lên tứ phía,
trong điện Hạ Trí và Diệp Lân ngồi đối diện nhau, đang đánh cờ vây.
Dương công công hoảng hốt ngã nhào trước mặt Hạ
Trí và Diệp Lân.
"Bệ bệ bệ hạ! Ninh Vương và Trần Hồng mưu
phản, đã đánh vào đây rồi!"
Hạ Trí ngẩng đầu liếc nhìn Diệp Lân, cậu biết
Diệp Lân chưa bao giờ đánh trận nào mà không nắm chắc, chắc hắn đã chuẩn bị
xong.
"Đến lượt anh rồi." Hạ Trí nói.
Diệp Lân cười đặt quân đen.
Dương công công và các cung nhân cúi đầu run như
cầy sấy, chỉ nghe thấy bên ngoài không ngừng vang tiếng chém giết.
Khoảnh khắc cửa điện bị đập mở, Dương công công
ôm đầu rúc vào góc, mọi người khác tránh xa Hạ Trí và Diệp Lân.
"Hôn quân, vẫn rảnh rỗi có nhã hứng quá nhỉ?
Vậy mà còn chơi cờ?"
Ninh Vương mặc giáp, tay cầm kiếm sắc, đi đến
trước mặt Hạ Trí.
Hạ Trí ngước mắt, liếc nhìn gã, rồi lại nhìn Trần
Hồng đằng sau, vẻ mặt như bừng tỉnh: "Thế nên, Trần tướng quân không phải
là bố vợ của trẫm, mà là bố vợ của Ninh Vương."
"Nói mau! Con gái ta đâu!"
Trần Hồng tuốt đao, chém bàn cờ giữa Hạ Trí và
Diệp Lân ra thành mảnh vụn.
"Ở đây nè."
Diệp Lân mỉm cười túm phắt cổ một tiểu cung nữ,
kéo đến trước mặt Trần Hồng, chính là Trần quý phi.
Thì ra Diệp Lân vừa giả vờ giam lỏng Trần quý
phi, vừa bắt nàng giả dạng làm cung nữ, lúc nào cũng ở bên cạnh Hạ Trí.
"Cha!! Cứu con! Cha cứu con với!"
Trần quý phi bước lên muốn nhào vào lòng bố,
nhưng bị Diệp Lân túm cổ kéo về.
"Ngươi dám động vào con gái ta! Ta sẽ băm
vằm ngươi!" Trần Hồng chỉ có một mụn con gái này, cưng chiều hết mực.
Đưa nàng vào cung, chính là để nàng làm hoàng
hậu!
Ai dè hoàng đế ở bên nàng không đầy ba ngày, bèn
chẳng lật thẻ của nàng nữa, đến giờ cũng chẳng có lấy một cái thai.
"Nói thế này đi, Trần lão tướng quân vốn
định làm quốc trượng, muốn phò tá cháu ruột mình đăng cơ làm vua. Ai dè ông
trời không chiều ý người, bệ hạ chẳng ban cho chút mưa móc nào, thế là các
ngươi bèn chuyển hướng sang Ninh Vương." Diệp Lân cười nói.
"Đúng thế thì sao! Muốn trách thì trách bản
thân tên hôn quân ấy! Tự mình hại mình! Lúc chúng ta đánh vào, có tên thị vệ
nào cố gắng chống cự? Ngay cả người ra ngoài xin cứu viện cũng không có!"
"Còn nói lắm thế làm gì! Giết tên hôn quân
này!" Ninh Vương cao giọng nói.
"Nếu muốn ngai vàng của trẫm, sao Ninh Vương
không đích thân ra tay, lại phải mượn tay Trần lão tướng quân? Ngươi đã tính
toán xong xuôi, chờ Trần lão tướng quân chém rơi đầu trẫm, ngươi bèn chém đầu
ông ta, còn tuyên bố là Trần quý phi đạo đức có vấn đề, Trần Hồng mưu phản vì
việc tư, ngươi giết phản tướng Trần Hồng, đăng cơ càng danh chính ngôn thuận.
Đúng không?"
Hạ Trí hỏi rất thong dong.
"Trần lão tướng quân! Đừng nghe lời tên hôn
quân này! Hắn muốn chia rẽ chúng ta đấy! Ta đã đồng ý, nếu ta đăng cơ làm vua,
ắt sẽ đối xử tốt với Trần quý phi! Còn sắp xếp ổn thoả để nàng ấy làm hoàng
hậu!"
Ninh Vương thấy Trần Hồng do dự, sốt ruột thuyết
phục.
"Được chim bẻ ná, được cá quên nơm. Nếu trẫm
chết, Ninh Vương thủ tiêu người biết rõ sự tình là ông sẽ an tâm hơn chứ? Hay
là giữ mạng cho ông thì an tâm hơn?" Hạ Trí lại hỏi.
Trần Hồng càng do dự, Ninh Vương không chờ nổi
nữa, giơ kiếm đâm về phía Hạ Trí.
"Hôn quân!! Chịu chết đi!"
Hạ Trí bất lực, hết lời thoại rồi hả?
Kiếm của Ninh Vương còn chưa chạm tới Hạ Trí đã
rơi xuống.
Gã chậm rãi cúi đầu, nhìn thanh kiếm sắc xuyên
qua lồng ngực mình, máu đang nhỏ tí tách.
Gã từ từ ngoái đầu, phát hiện đó là phó tướng của
Trần Hồng, Hoàng Sính!
"Ngươi… ngươi…"
Hoàng Sính này chính là hôn phu của tiểu thư nhà
Hứa thượng thư! Ninh Vương và Trần Hồng tin tưởng y là bởi hôn thê của y bị hôn
quân cướp đi, ngay cả Hứa thượng thư cũng bị đi đày ở xứ lạnh.
Hoàng Sính thu kiếm, chắn trước mặt Hạ Trí.
Lúc này ngoài điện lại vang tiếng chém giết, vô số
thị vệ xông vào, bao vây Trần Hồng.
"Trần lão tướng quân, mời bỏ kiếm xuống! Mạt
tướng sẽ cầu xin bệ hạ, chắc chắn sẽ không xử chết cả nhà họ Trần đâu! Nhưng
nếu Trần lão tướng quân vẫn u mê không tỉnh ngộ, thì đừng trách Hoàng Sính
không nể tình xưa!"
"Ngươi… ngươi… Ngươi không muốn báo thù mối
hận hôn quân à? Hôn quân này đã cho ngươi lợi ích gì!"
"Vài ngày trước, Diệp đại nhân đặc biệt bí
mật đến gặp mạt tướng, kể lại nỗi khổ tâm của bệ hạ. Bệ hạ đã nhận ra Trần
tướng quân hai lòng từ lâu, ngày mưu phản ắt phải kéo tôi theo, đẩy tôi vào chỗ
bất nghĩa! Nếu tôi không nhận lời ông, ông sẽ dùng tính mạng của Hứa tiểu thư
hôn thê của tôi và Hứa thượng thư để uy hiếp, thế là bệ hạ bèn giả vờ thích Hứa
tiểu thư, nhốt nàng vào lãnh cung trên danh nghĩa, thực tế là để bảo vệ nàng!
Ngay cả Hứa thượng thư cũng sống an toàn ở khu nhà ngoại ô, căn bản không bị
đày đến xứ Mạc Bắc!"
"Ngươi…" Trần Hồng nhất thời không thốt
nên lời.
"Không chỉ vậy, bệ hạ còn ra lệnh cho Diệp
đại nhân mang hổ phù cho mạt tướng, có thể điều động quân tuần phòng ngoài kinh
thành! Tin tưởng đến vậy, Hoàng Sính há có thể phụ lòng! Chỉ có kết cỏ ngậm
vành!"
Trần Hồng loạng choạng lùi lại hai bước, kiếm chỉ
vào Hạ Trí, cười ha ha.
"Thì ra… Thì ra đây là kế bắt cá trong chậu
mà bệ hạ sắp đặt sẵn! Là vi thần đã coi thường bệ hạ!"
Giây tiếp theo, Trần Hồng bèn giơ kiếm, cứa cổ!
Trên mặt Hạ Trí là biểu cảm lãnh đạm, trong lòng
thì lẩm bẩm: Không phải chứ? Thế là kết thúc? Không có cả lời thoại của hoàng
đế?
Diệp Lân là người đầu tiên quỳ xuống: "Bệ hạ
anh minh, nằm gai nếm mật! Đa mưu túc trí! Tiêu diệt phản loạn!"
Xun xoe nịnh nọt!
Buổi chầu sáng sớm hôm sau, ở điện Kim Loan, Hạ
Trí vừa ngồi xuống, văn võ bá quan thật lòng nói "vạn tuế vạn tuế vạn vạn
tuế", Hạ Trí ù ù cạc cạc từ hôn quân biến thành minh quân.
Tẩy trắng không mất tiền.
"Ờm… Có việc thì bẩm tấu, không có thì bãi
triều!"
"Vi thần có việc bẩm tấu!!" Diệp Lân
bước ra khỏi hàng.
"Bẩm đi! Bẩm đi!"
Hạ Trí thầm nghĩ tên này không thể nghỉ dăm ngày
được à? Bắt chước người ta "bệ hạ anh minh" là được rồi?
"Khởi bẩm bệ hạ, bàn về công lao thưởng
phạt, nên ban hôn cho Hoàng tướng quân và Hứa tiểu thư! Hứa thượng thư cũng nên
được phục chức!"
"Chuẩn tấu."
"Bệ hạ. Trước đây ngài ba tháng tuyển tú một
lần, vốn dĩ là để che mắt bọn phản loạn, giờ phản thần đã bị trị tội, hậu cung
của bệ hạ có phải…"
Hạ Trí nhếch khoé môi, làm ầm mãi, đây mới là mục
đích thực sự của Diệp Lân phải không?
Dù sao thì hoàng đế này chẳng muốn quản lý gì cả.
Cho Diệp Lân thích làm gì thì làm đi!
"Hậu cung đông quá, một là tiêu tốn quốc
khố, hai là làm lỡ dở hạnh phúc cả đời của những cô gái nhà lành này. Trẫm cho
phép họ xuất cung về nhà, cụ thể thì Diệp ái khanh sắp xếp đi."
"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Anh thôi đi, trẫm mà vạn tuế được chắc? Có phải
rùa đâu!
Diệp Lân hành động nhanh quá, chưa đầy nửa tháng,
nguyên cả hậu cung gần như trống rỗng.
Hạ Trí ngồi một mình trong tẩm cung. Cứ cảm thấy
yên lặng quá mức.
Chỉ có Diệp Lân tới bên cạnh cậu, dựa vào vai
cậu: "Bệ hạ, em trách thần khiến hậu cung của em trống không ư?"
"Sao lại thế? Trẫm đã soạn xong thánh chỉ
rồi, mai sẽ sắc phong ái khanh làm hoàng hậu. Hậu cung này, ái khanh thích giày
vò thế nào thì thế ấy đi!"
"Bệ hạ… thần không làm hoàng hậu đâu, trái
lại thừa tướng cáo lão về quê, vi thần cho rằng chức vị này rất phù hợp với
mình."
"Anh có còn liêm sỉ không hả?"
"Anh cần liêm sỉ làm gì, cần em là đủ rồi!"
Thế là, sau khi đến thế giới này, lần đầu tiên Hạ
Trí được ngủ yên giấc.
Vừa tỉnh lại, phát hiện ra mình bị người ta ôm
chặt vào lòng, hơi nhúc nhích thôi, giường bèn lắc lư như sắp vỡ tan ngay tức
khắc.
Vãi!
Sao lại về ký túc rồi?
Hạ Trí vừa ngoái đầu bèn trông thấy gương mặt
tuấn tú lười biếng của Diệp Lân, bèn giơ tay vò đầu hắn thành tổ chim.
"Hạ Trí… em làm gì đấy?"
"Em nằm mơ!" Hạ Trí thầm nghĩ, mình vừa
trở về hay là tỉnh giấc?
"Mơ gì…" Đầu Diệp Lân rúc vào lòng Hạ
Trí, ôm càng chặt hơn.
"Em mơ thấy anh ăn thứ không nên ăn…"
"Đau bụng à?" Diệp Lân dùng chóp mũi
dụi cậu.
"Mang bầu. Con em."
Hạ Trí chỉ vào mình.
Ai dè thế mà Diệp Lân lại cười phá lên.
"Sao có thể! Nếu mà mang bầu, thì cũng là em
mang chứ."
Hắn dùng một tay chống trên lồng ngực Hạ Trí, mỉm
cười nhìn cậu.
Trên khuôn mặt tuấn tú thư thái mang chút đào
hoa, đúng là lam nhan hoạ thuỷ.
"Hà Kình Phong nói không sai, anh chính là
yêu phi!"
"Mứt, anh mà ở cổ đại thì chắc chắn là kiểu
thừa tướng được thờ trong thái miếu."
"Thừa tướng? Anh tự phong à!"
"Vậy nếu em làm hoàng đế, có cho anh làm
thừa tướng không?"
"Mơ à! Nếu em mà làm hoàng đế, việc đầu tiên
chính là phong anh làm thái giám tổng quản!"
"Ha ha ha, cái này được! Ở bên bệ hạ, ngày
đêm quấn quýt…"
"Dừng dừng dừng! Anh không thể nghĩ tốt cho
em được à!"
"Thế anh nghĩ cái khác vậy? Ví dụ em là
tướng quân, anh là hoàng đế, em tắm máu ngàn dặm vì anh…"
"Em ngủ tiếp đây, anh tự chơi đi."
Comments
Post a Comment