Ngoại truyện 3: Hoạ hoạ hoạ thuỷ
Lão thừa tướng ho hai tiếng, nói: "Bệ hạ,
Diệp đại nhân đã là ngự sử do bệ hạ thân phong, hôm nay có việc bẩm tấu, xin bệ
hạ nghe thử xem."
Gân xanh trên trán Hạ Trí giần giật, thân phong
cái gì, rõ ràng là tự phong!
"Ồ, vậy để trẫm nghe xem, ngự sử đại nhân có
việc gì bẩm tấu?"
Hạ Trí ngả ra sau, khoé môi nhếch lên, nở nụ cười
mang mùi máu, khiến quần thần hoảng sợ.
E là hôn quân muốn giết người!
"Bệ hạ đăng cơ đã hơn một năm, đến nay chưa
có con nối dõi, thần xin bệ hạ…"
Lão thừa tướng húng hắng hai tiếng, hôn quân đăng
cơ chỉ mới một năm, đã tuyển tú bốn lần, nếu còn tuyển tiếp, hậu cung cũng
không chứa nổi nữa! Ngự sử đại nhân mới nhậm chức này đừng có nhắc đến chuyện
tuyển tú chứ!
Các thần tử khác đều cúi đầu dỏng tai lắng nghe.
"Thần xin bệ hạ sàng lọc lại ngự y trong
Thái Y Viện, chữa trị chăm sóc sức khoẻ cho phi tần hậu cung, sớm kéo dài long
mạch cho bệ hạ, con đàn cháu đống, duy trì triều đại mãi mãi!"
Diệp Lân cúi đầu, từng câu từng chữ rõ ràng đến
mức khó có thể bỏ qua.
Hạ Trí ngây ra, mấy thái giám không kìm được đánh
tiếng ho, không ai dám nhìn sắc mặt hoàng đế.
Ngự sử đại nhân này to gan quá, bề ngoài nói là
sàng lọc lại ngự y trong Thái Y Viện chăm sóc sức khoẻ cho phi tần hậu cung,
thực ra là ám chỉ hoàng đế không làm ăn được!
Nếu không, nhiều mỹ nhân như vậy, sao chẳng có
lấy một người mang thai?
Đây là tội chết! Chắc chắn phải chết!
Ai nấy đều ngậm chặt miệng, tim đập thình thịch,
chờ hoàng đế tức giận.
Ai dè hoàng đế không chỉ không tức, còn cúi đầu,
ôm bụng phì cười.
"Được! Được! Được! Chuẩn tấu!!"
Văn võ cả triều ngu người, thế mà hoàng đế cũng
không giận?
Thế còn coi là đàn ông không?
"Đa tạ bệ hạ!"
"Chuyện này là do ngự sử đại nhân bẩm tấu,
vậy để ngự sử đại nhân sát hạch Thái Y Viện, lựa chọn nghiêm ngặt ngự y có y
thuật cao siêu vào cung, chăm sóc sức khoẻ cho phi tần. Trẫm cho khanh thời
gian nửa năm… Nếu hậu cung vẫn không có phi tần nào đậu long thai, đầu của ngự
sử đại nhân e là không thể để lại trên cổ khanh được nữa…"
Quần thần thở hắt ra một hơi.
"Ái khanh, khanh nghe rõ chưa?" Hạ Trí
nhìn vào mắt Diệp Lân nói.
Hai chữ "ái khanh" còn được nhấn cực
mạnh.
Đừng nói nửa năm, dù là mười năm hai mươi năm,
người trong hậu cung cũng chẳng ai mang thai được con của hoàng đế, vì Hạ Trí
căn bản còn chưa chạm vào họ.
Họ không mang thai được, cậu bèn có thể trị tội
Diệp Lân.
"Vi thần tuân chỉ."
"Bãi triều." Hạ Trí phất ống tay áo,
tâm trạng cực kỳ tốt.
Trở về tẩm cung, Hạ Trí ngồi trước một đống sớ,
càng nghĩ càng thấy ấm ức, sao mình lại cho hắn thời gian sáu tháng, ba tháng
là thừa thãi lắm rồi!
Đến tối, Dương nội quan bèn bưng khay vào, trên
khay đầy các thẻ bài, đưa đến trước mặt Hạ Trí.
"Bệ hạ, không biết tối nay đến chỗ nương
nương nào?"
Nương nương nào? Đương nhiên là chả đến chỗ ai
cả.
"Trẫm còn tấu sớ chưa đọc xong."
"Bệ hạ, Trần quý phi đã lâu chưa gặp bệ hạ,
ngh nói nhớ nhung bệ hạ ăn không ngon ngủ không yên, chi bằng bệ hạ đến thăm
nàng?"
"Trần quý phi là ai?"
Dương nội quan ngây người: "Trần quý phi là
con gái duy nhất của Long Hổ tướng quân Trần Hồng, sau khi vào cung được thánh
thượng ân sủng một mình hết ba ngày… Trần quý phi quản lý hậu cung cho bệ hạ,
cực khổ có công, bệ hạ…"
"Không phải Diệp đại nhân muốn cải tổ Thái Y
Viện à? Bảo hắn cử thái y đến chăm sóc Dương quý phi cho cẩn thận, để nàng ăn
ngon ngủ kỹ chắc không phải việc khó."
Hạ Trí chẳng dao động mảy may, cúi đầu đọc tiếp
tấu sớ, mặc dù chẳng chữ nào lọt vào đầu.
Dương nội quan cất thẻ bài, xem ra tâm tư của
hoàng đế không nằm ở tấu sớ, quá nửa là không hứng thú với nữ tử hậu cung,
nhưng… Diệp đại nhân có trong lòng hoàng đế!
Chưa được bao lâu, có cung nhân bưng một bát chè
vào, dâng đến trước mặt Hạ Trí.
"Bệ hạ đọc tấu sớ vất vả, ăn chút chè nghỉ
ngơi đi ạ." Dương nội quan đưa bát đến bên tay Hạ Trí.
"Ừ."
Hạ Trí gật đầu, uống một ngụm.
Có vị ngọt thanh của ngân nhĩ, hơi chua của mơ,
rất gợi khẩu vị.
Hạ Trí uống thêm mấy ngụm, bát chè bị uống hết.
Dương nội quan chờ người rời khỏi điện, trong điện
yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng Hạ Trí mở và đóng tấu sớ.
Trong vô thức, trong điện nóng lên, Hạ Trí tháo
lỏng cổ áo, chỉ cảm thấy mặc tấm long bào này khiến toàn thân cậu bức bối, cậu
kéo mở cổ áo.
Chưa bao lâu cậu vẫn thấy rất nóng, cao giọng
gọi: "Bay đâu! Mở hết cửa sổ ra cho trẫm!"
Lúc này, có người từ từ đi tới, Hạ Trí tưởng là
thái giám, vừa ngẩng đầu bèn trông thấy Diệp Lân hai tay chắp sau lưng, mỉm
cười nhìn cậu: "Bệ hạ, thế này là thế nào?"
Hạ Trí đang định đứng dậy, nhưng thấy toàn thân
mềm nhũn, lại ngồi phịch xuống.
"Ngươi… Bát chè đó có vấn đề! Là ngươi…"
Hạ Trí siết chặt nắm đấm, một ngụm máu xông lên đỉnh đầu.
Diệp Lân thong dong ngồi cạnh bàn cậu, một tay
chống trên mặt bàn, tay còn lại nâng cằm Hạ Trí: "Không phải bệ hạ muốn có
con nối dõi ư? Trong bát chè lúc nãy, có một quả trứng sâu bầu. Loài sâu này
lưỡng tính, có thể làm đực hoặc cái, và có thể mang bầu."
Hạ Trí vừa nghe bèn thấy lòng lạnh buốt.
"Trong bát chè đó có trứng sâu bầu. Trứng
này sẽ tạo thành một cái phôi thai trong cơ thể bệ hạ, sau này bệ hạ có thể tự
sinh sản con nối dõi, cần gì đám phấn son tầm thường ở hậu cung nữa?"
Bảo Diệp Lân tác oai tác quái, nhưng làm thế này
thực sự là quá đáng!
"Ngươi… cút…"
Hạ Trí dốc hết sức đẩy Diệp Lân một phát, hắn
chẳng lảo đảo chút nào, ngược lại còn cúi đầu càng ngày càng sát, hơi thở thi
thoảng lướt qua tai cậu.
"Nếu bệ hạ muốn có con, vi thần giúp bệ hạ
một tay."
"Cút đi… trẫm muốn đầu ngươi…"
Ai dè Diệp Lân bế bổng Hạ Trí lên, cậu dùng hết
sức định gọi thái giám vào, Diệp Lân cúi đầu đột ngột hôn cậu, cậu ngoảnh mặt
né tránh, hắn bèn cắn môi dưới của cậu, lại hôn mút.
Đầu Hạ Trí ngả ra sau, mũ rơi xuống, tóc tơ đổ
như thác.
Diệp Lân nhoẻn cười, hai tay xốc lên, "Bệ
hạ, vi thần ngưỡng mộ bệ hạ, không gặp một khắc, nhung nhớ phát điên…"
"Ngươi cút…" Hạ Trí chỉ cảm thấy mùi
hương trên người Diệp Lân rất thơm, giọng hắn tựa vò rượu ủ lâu, khiến toàn
thân cậu mềm nhũn như không xương.
Diệp Lân ném cậu lên sạp, khớp ngón tay cọ qua má
cậu: "Bệ hạ…"
"Ngươi đừng lại đây… cút ra…"
Sâu quái quỷ gì, nếu cậu để Diệp Lân đạt được ý
đồ, chẳng phải sẽ biến thành trò cười của thiên hạ.
Diệp Lân thong thả chống người bên cạnh cậu, áp
sát cậu từng chút một: "Bệ hạ không muốn thần ư?"
Toàn thân Hạ Trí nóng bỏng sắp đốt trụi cả cái
sạp, cậu giơ chân đạp Diệp Lân, ai dè bị hắn tóm được mắt cá chân.
"Bệ hạ…" Diệp Lân cúi đầu, cắn thắt
lưng của cậu, cằm ngẩng cao, đường nét cần cổ thon dài đàn hồi, thắt lưng bèn
tuột lỏng.
"Tránh ra… tránh ra… Diệp Lân ngươi mà dám…
ta… ta…"
"Em là người của tôi. Bất kể khi nào ở đâu,
đều là người của tôi!"
Diệp Lân đột ngột đè xuống.
Ba ngày liền, Hạ Trí không lên triều buổi sáng.
Các triều thần bàn tán xôn xao, lão thừa tướng
vuốt râu, hoàng đế hăng thế này, chưa biết chừng sắp có con nối dõi thật rồi?
Lúc Hạ Trí tỉnh lại, toàn thân bị Diệp Lân ôm vào
lòng.
Ngoài điện vang giọng Dương nội quan: "Bệ
hạ… bệ hạ?"
"Vào đi…"
Hạ Trí cau mày, hất cánh tay Diệp Lân ra, chậm
chạp ngồi dậy.
Đúng lúc Dương nội quan bước vào, Diệp Lân bèn
chui vào lòng Hạ Trí, ra chiều ngoan ngoãn lưu luyến.
Hạ Trí nhìn mà muốn tát cho hắn một phát.
"Bệ hạ, trưa rồi, bệ hạ còn chưa dùng cả bữa
sáng… Ngự Thiện Phòng đã chuẩn bị xong bữa trưa, bệ hạ có dùng chút ít không?"
"Bưng lên đi."
Rèm trước sạp được vén mở, Dương nội quan cúi đầu
bưng bữa trưa vào, không nhìn thấy sắc mặt Hạ Trí, nhưng lại trông thấy Diệp
Lân nhoài trên người cậu, mặt mày mệt mỏi.
Hầy, bệ hạ không dễ hầu!
Chờ Dương nội quan đi mất, Diệp Lân mới ngồi dậy,
gắp thức ăn đưa đến bên miệng Hạ Trí.
"Bệ hạ mệt rồi phải không? Đừng để long thai
trong bụng bị thương!" Diệp Lân cười khẽ.
"Anh còn giả vờ à! Anh tưởng em sẽ tin cái
sâu quỷ quái mà anh nói chắc?" Hạ Trí đẩy hắn, nói hơi lớn tiếng, cổ họng
khàn đau rát.
"Anh và em đều đến chỗ quái quỷ này rồi, còn
sâu gì mà không thể tồn tại?" Diệp Lân thấy Hạ Trí khàn giọng, bèn múc một
thìa canh đưa đến môi cậu, "Phải gọi là cổ, Hỉ Cổ. Đến từ một nước nhỏ ở
Tây Vực. Nước đó rất nhiều đàn ông, phụ nữ lại rất ít. Để sản sinh thế hệ sau,
có một số đàn ông phải ăn thứ cổ này."
Trong lòng Hạ Trí run bắn, linh cảm chẳng lành ùa
vào lòng.
"Anh dốc sức thế này, bệ hạ nhất định sẽ có
con nối dòng."
"Ông đây giết anh!" Hạ Trí bóp cổ Diệp
Lân, hận không thể bóp gãy tên này.
Diệp Lân chẳng sợ chút nào, cười sắp vỡ cả bụng.
Hạ Trí lập tức vỡ lẽ: "Anh lại trêu em!"
"Em không muốn à?"
"Em muốn chứ, em muốn anh đẻ con cho em!"
Đúng lúc này, giọng Dương nội quan vang lên ngoài
cửa: "Bệ hạ! Bệ hạ!"
"Chuyện gì!"
"Chúc mừng bệ hạ! Trần quý phi mang thai
rồi!"
Nếp nhăn trên mặt Dương nội quan cười giãn cả ra.
Hạ Trí sững sờ, "Gì cơ? Mang thai?"
"Đã ba tháng rồi! Bệ hạ! Thảo nào gần đây
Trần quý phi không ăn nổi cơm!"
Diệp Lân thản nhiên nói: "Dương nội quan, bệ
hạ biết rồi. Ông ra ngoài đi đã, để bệ hạ tỉnh táo. Bệ hạ vẫn luôn mong ngóng
có con, giờ mừng quá."
"Dạ." Dương nội quan không ngu, ông có
thể cảm thấy hoàng đế không phải mừng thật.
Rốt cuộc là tại mình có mắt không tròng, lại dám
nhắc đến việc phi tần có thai trước mặt Diệp đại nhân, không phải khiến người
bên gối bệ hạ mất mặt ư, Diệp đại nhân mất mặt, bệ hạ sẽ không vui.
Chờ Dương nội quan lui ra ngoài, Hạ Trí chỉ cảm
thấy một sức mạnh ấn vai mình xuống, ánh mắt sắc bén của Diệp Lân hạ xuống,
giọng nói rít từ kẽ răng: "Em được lắm… Dám ngủ với con khác sau lưng anh?"
"Em đâu có!" Hạ Trí đẩy mạnh Diệp Lân
ra nhưng không đẩy nổi.
"Đâu có?" Diệp Lân nheo mắt.
"Xàm! Cô ấy là gu của em chắc!"
"Ò, thế ai là gu em?" Diệp Lân lại hỏi.
"Em sắp bị anh bóp chết rồi, còn ăn được ai
nữa!"
"Cũng đúng… Em sắp có con của anh rồi."
Diệp Lân sờ bụng cậu rất nghiêm túc.
Hạ Trí chỉ cảm thấy sợ hãi, lúc nãy cậu còn nghĩ
Diệp Lân trêu cậu, giờ Diệp Lân làm như thật, lẽ nào thứ quỷ quái kia là đồ
thật?
"Bệ hạ, em bị cắm sừng rồi. Muốn điều tra,
hay không nào?" Diệp Lân cắn mũi Hạ Trí.
Hạ Trí bị hắn quấn lấy không chịu nổi nữa, ngoảnh
đầu đi: "Có gì mà điều tra. Phi tần mang thai, vừa vặn giữ được cái đầu
của anh."
Diệp Lân cười: "Giữ đầu anh không phải phi
tần hậu cung, mà là bệ hạ luyến tiếc. Mặc cho anh xúc phạm như thế nào, bệ hạ
cũng không nỡ đòi mạng anh."
"Anh thôi đi!" Hạ Trí cười khẩy.
"Bệ hạ dưỡng thai nhé, vi thần đi gặp Trần
quý phi này."
"Anh đi mau đi! Tốt nhất là khỏi quay lại!"
Cuối cùng Hạ Trí cũng đạp được Diệp Lân một phát như mong muốn.
Diệp Lân thong thả quay người, mặc quần áo vào,
chải lại tóc, đội mũ quan.
Hạ Trí dựa vào sạp ngắm Diệp Lân chải tóc, quả là
có chút mùi vị người đẹp chải tóc trước gương.
Diệp Lân vừa rời khỏi tẩm điện, Hạ Trí bèn bò
dậy, mặc kệ đau nhức trên người, lúc thì gập bụng, lúc thì chống đẩy, hận không
thể bơi tự do 1500 mét ngay tức khắc!
Ai dè, chưa được mấy chốc cửa điện đã bật mở, chỉ
thấy Diệp Lân tựa vào cửa, khẽ cười nói: "Bệ hạ đang làm gì vậy? Không
phải là tưởng làm thế thì sẽ không còn con nữa chứ?"
Hạ Trí cứng đờ người tại chỗ, không kìm được hỏi:
"Sao anh lại quay lại!"
"Vi thần nhớ bệ hạ rồi."
"Em không cần anh nhớ! Anh cút được bao xa
thì cút đi! Cút cút!"
"Bệ hạ, người đã khẳng định trong bụng Trần
quý phi không phải ruột thịt hoàng gia, không phải thần nên cho Trần quý phi
uống một bát hồng hoa ư?"
"Anh xem nhiều phim truyền hình quá à!"
Lần này Diệp Lân đi mất thật, Hạ Trí lại không
kìm được nghĩ, có phải mình nên uống một bát hồng hoa không?
Nếu sâu bầu đó là trò đùa của Diệp Lân thì thôi!
Nếu là thật…
Dẹp đi! Nếu hắn dám, giết quách hắn luôn!
Trần quý phi lúc này đang ở trong tẩm cung lo
lắng bất an.
Kể từ sau khi hoàng đế ngã ngựa ngất xỉu, tỉnh
lại bèn thay đổi tính tình, không gần gũi với phụ nữ, không chỉ không tuyển tú,
mấy tháng liền không ngủ ở chỗ phi tần hậu cung. Sao cậu có thể không biết đứa
con này không phải của cậu?
Lúc này, cửa điện mở.
Có người bước vào, rất thong dong, không giống
Dương nội quan, càng không phải hoàng đế.
"Nương nương, vi thần là ngự sử Diệp Lân,
đến thỉnh an nương nương."
"Thì ra là Diệp đại nhân." Môi Trần quý
phi nở nụ cười, nàng vốn là mỹ nhân nức tiếng ở kinh thành, xinh đẹp tuyệt
trần, mỉm cười càng khiến lòng người say mê.
"Vi thần đến có việc gì, chắc trong lòng
nương nương đã đoán được rồi phải không?"
"Sao, bệ hạ chưa đến, Diệp đại nhân lại đến?"
Trần quý phi có tai mắt trong cung, bên cạnh
hoàng đế cũng không ngoại lệ. Mặc dù văn võ cả triều đều tưởng hoàng đế cho vời
Diệp Lân là bàn việc nước, nhưng Trần quý phi biết Diệp đại nhân này nằm bên
cạnh hoàng đế.
Nàng đã nghe nói Diệp Lân này là mỹ nam tử hiếm
có từ lâu, nhưng có đẹp đến mấy thì vẫn là đàn ông, hoàng đế ôm trong lòng
không mềm mại, mới lạ vài tháng là thôi.
Nhưng hôm nay gặp, Trần quý phi mới vỡ lẽ không
phải như vậy.
Nữ tử hậu cung chỉ đẹp mà thôi, nhưng Diệp Lân
này giống như một viên ngọc được mài giũa tỉ mỉ, đường nét tuyệt đẹp, đáy trong
suốt, trơn bóng toả sáng, nhưng không mất vẻ cứng rắn, nhìn mà không chán.
Diệp Lân giơ tay, Dương nội quan dẫn các thị vệ
vào, bắt hết người trong cung của Trần quý phi.
Trần quý phi cậy cha mình là Long Hổ tướng quân,
trong tay nắm binh quyền, nàng không cho là hoàng đế có thể làm gì mình thật.
Nhưng thấy Diệp Lân này, trong lòng bèn căng thẳng.
Diệp Lân ngoắc ghế lại gần bằng một chân, hắn
chống tay vào tựa ghế ngồi xuống, nom vừa biếng nhác vừa phóng khoáng, mang vẻ
tà ác, khác hẳn vẻ lịch sự nho nhã mà hắn thể hiện trước mặt người ngoài.
"Quý phi nương nương, vi thần chỉ cần một
câu thôi, khúc thịt trong bụng cô là của ai?"
"Bổn cung vẫn là quý phi mà bệ hạ đích thân
phong chức, trong bụng bổn cung tất nhiên là con bệ hạ!"
Diệp Lân nhìn Trần quý phi, chợt nhún vai bật
cười thành tiếng.
"Cô… cô mang thai con của bệ hạ? Bệ hạ mang
thai con của tôi mới đúng! Ha ha ha!"
Hắn cười vừa điên cuồng vừa phóng túng, ánh mắt
của Trần quý phi bị hấp dẫn vô thức, rơi xuống từng chút một, nát tan thành bụi
mà không biết.
"Ngươi… hỗn xược! Câu này của ngươi xúc phạm
bề trên!"
Diệp Lân chống một tay vào đầu gối, áp sát Trần
quý phi: "Nương nương, chuyện xúc phạm bề trên vi thần đã làm từ lâu rồi,
hơn nữa đã làm rất nhiều ngày rồi… Sau này còn muốn xúc phạm bề trên hàng ngày
cơ. Cô biết tại sao đầu của vi thần vẫn còn trên cổ không?"
"Tại… tại sao?"
Lẽ nào hắn nắm thóp gì đó của hoàng đế?
"Đương nhiên là bệ hạ rất thích thần xúc
phạm bề trên. Thần không xúc phạm một ngày, bệ hạ sẽ thấp thỏm không yên."
Vừa nói, Diệp Lân vừa đứng dậy.
Chỉ nghe thấy ngoài cửa sổ vang tiếng đóng đinh,
cả toà cung điện bị đóng lại. Kín như bưng.
"Diệp Lân!! Ngươi muốn thế nào?"
"Xin Trần quý phi yên tâm dưỡng thai, long
thai của bệ hạ rất quan trọng."
Diệp Lân lui ra.
Dương nội quan đi đến cạnh Diệp Lân thì thầm: "Không
xong rồi, một thị nữ thân tín của Trần quý phi giả dạng làm thái giám, chạy
thoát rồi!"
"Chạy cũng chạy rồi, nhớ cử người đi tìm.
Nhưng đừng bắt lại thật."
"Diệp đại nhân bảo thế nào, thì làm thế ấy."
Đến khi Diệp Lân trở về tẩm cung của hoàng đế,
trước khi bước vào hắn gọi tiểu thái giám đứng hầu ở đây tới.
"Lúc ta không có ở đây, hoàng thượng đã ăn
gì? Uống gì?"
"Bệ hạ không ăn không uống, một mình ở trong
tẩm điện."
"Hồng hoa cũng không đòi à?" Diệp Lân
nhếch khoé môi.
"Không ạ." Tiểu thái giám ngờ vực ngẩng
đầu, thầm nghĩ bệ hạ đòi hồng hoa làm gì?
Diệp Lân cười bước vào, quả nhiên nhìn thấy Hạ
Trí mặt đen sì.
"Bệ hạ, nghe nói người ăn không ngon miệng,
là bởi bị Trần quý phi cắm sừng ư? Hay là vì để bụng đến con của vi thần?"
Hạ Trí vừa nghe bèn bốc lửa giận, chỉ thấy một
thanh bảo kiếm loé ánh sáng sắc lạnh đặt lên vai Diệp Lân.
"Em nghĩ lâu lắm rồi, em sẽ giết anh! Chưa
biết chừng anh sẽ quay về được?"
"Về đâu cơ?"
"Hiện tại."
"Vi thần mà chết, bệ hạ sẽ cứa cổ đuổi theo
ư?"
"Thừa lời! Đương nhiên là không! Không có
tai hoạ là anh, em sẽ được yên tĩnh kiếp này!"
"Bệ hạ chẳng yên tĩnh được bao lâu là sẽ nhớ
thần. Thực ra bệ hạ không phải muốn yên tĩnh, bệ hạ chỉ muốn biết sâu bầu là
thật hay không thôi."
"Sâu bầu có phải thật hay không!" Hạ Trí bừng bừng lửa giận, trợn mắt nhìn Diệp Lân.
Comments
Post a Comment