Giới thiệu: Vừa hung dữ vừa dịu dàng
Bãi cát bị ánh nắng hun nóng bỏng, cậu nhóc mặc
áo ba lỗ ướt đầm mồ hôi, ôm một chú cá heo nhỏ mắc cạn bị phơi nắng đến trắng
bệch lao xuống biển.
Sóng biển ùa tới, cậu bé uống đầy miệng nước biển
mặn chát, nhưng cậu vẫn đẩy mạnh con cá heo nhỏ đi.
Đuôi chú cá heo nhỏ quẫy một cái, lao vào vòng ôm
của biển cả.
Năm ấy, cậu nhóc trải qua kì nghỉ hè trên thuyền.
Dì cậu là một nhà nghiên cứu về sinh vật biển, cậu bé thường xuyên chơi đùa
trên mạn tàu cùng dì mình.
Dì nói với cậu: "Hạ Trí à, cháu phải cẩn
thận vào. Biển cả thoạt nhìn rất đẹp, nhưng kì thực rất hung dữ."
Hạ Trí không biết câu nói này có ý nghĩa gì, cho
đến tận khi cậu bất cẩn ngã xuống.
Sóng biển đưa cậu đi càng lúc càng xa, cậu
có liều mạng thế nào cũng không thể bơi được vào bờ.
Cậu hét gọi tên dì, nhưng trong thuyền chẳng ai
nghe thấy cả.
Cậu đánh mất sức lực giãy giụa, nỗi cô đơn và sợ
hãi sắp nhấn chìm cậu xuống đáy biển.
Đột nhiên có cái gì đó đụng vào cậu, không ngừng
đẩy cậu lên mặt biển.
Cậu nghe thấy một tiếng kêu vang vọng, là chú cá
heo nhỏ đó!
Hạ Trí ôm lấy vây trên lưng nó, bám chặt mình cá
bơi giữa biển, gió biển và bọt nước vụn vỡ bay qua tai cậu, mang theo niềm vui
và sự dễ chịu, cậu được đưa trở lại thuyền.
Chú cá heo nhỏ đó vẫn luôn đến tìm cậu, dì của Hạ
Trí cùng cậu ngồi trên xuồng bơm hơi chơi đùa cùng nó.
Cá heo nhỏ rất thích cắn yêu ngón tay của cậu
nhóc, lúc mới đầu Hạ Trí còn sợ đau. Nhưng cậu phát hiện ra cá heo nhỏ chỉ cắn
nhẹ thôi, nên cậu chẳng còn sợ nữa.
Cậu ngồi trên mép xuồng, thỉnh
thoảng dùng mũi chân chạm vào đầu cá heo nhỏ, nó rõ ràng rất nhanh nhẹn,
nhưng lại cố tình để cậu làm vậy, thảng hoặc còn chồm lên, dùng mõm chọc vào
gan bàn chân của cậu.
"Hạ Trí, cá heo nhỏ cắn yêu cháu, nghĩa là
muốn nói lên rằng nó thích cháu đó."
"Ha ha ha, vậy nó mà lớn lên rồi thì sẽ
không thể cắn cháu nữa, sẽ rất đau."
Hạ Trí vuốt ve phần đầu trơn bóng của cá heo.
"Nó lớn lên rồi mà còn cắn yêu cháu như vậy,
chính là đang dò xét đó!" Dì cậu cười nói.
"Dò xét cái gì ạ?"
Dì cậu cười nhưng không đáp.
Hạ Trí kề sát cái đầu lạnh băng của cá heo nhỏ,
cùng thổi gió biển, thì thầm với nó: "Biển cả rất hung dữ, nhưng cậu rất
dịu dàng."
Cá heo nhỏ muốn dùng mõm chọc vào má cậu bé, bên
tai lại vang vọng tiếng gọi.
"Diệp Lân! Diệp Lân! Dậy đi! Con gặp ác mộng
à!"
Một thiếu niên hơn mười tuổi mở choàng mắt trong
tiếng hét gọi.
"Con không gặp ác mộng…" Cậu thiếu niên
tên Diệp Lân từ trên giường ngồi dậy.
"Thật á? Không bị cá mập cắn cũng không bị
cá voi ăn thịt?"
"Lần này, con nhập vào xác một chú cá heo
nhỏ… gặp được một cậu nhóc."
Diệp Lân sờ má mình, vẫn còn vương vất hơi ấm của
cậu bé đó.
"Cậu nhóc đó ra sao?"
"Một cậu hoàng tử nhỏ nghĩ rằng con rất dịu
dàng."
Comments
Post a Comment