Chương 95: Quá nhanh quá nguy hiểm
Vệ Lăng tăng mã lực, gần như giẫm bàn đạp đến
đáy, chẳng khác nào phim “Quá nhanh quá nguy hiểm”.
Trước khi rời khỏi “Dawn”, nghe nói bộ phim này
đã ra đến phần 20, trâu thật!
Mặc dù xe tải nặng trịch, nhưng động cơ rất khỏe,
nếu có chủng lai không sợ chết lao tới, chắc chắn sẽ bị xe tải tông nát bét!
Lúc đến là buổi tối, bây giờ là giữa trưa.
Ánh nắng chói chang đâm vào mắt Vệ Lăng, cảm giác
toàn thân bị nướng cháy càng rõ rệt.
Anh cảm nhận được tế bào trong cơ thể mình đang
vỡ tung vì dinh dưỡng quá mức, hiệu quả này giống như Noah trúng enzym phân rã
siêu tốc vậy.
“Ha… ha…” Vệ Lăng nghe thấy rõ tiếng hít thở của
mình.
Có vài chiếc xe tải bám sát đằng sau anh, Vệ Lăng
nhìn thấy thấp thoáng xe đầu tiên chính là Hạ Cung.
Thậm chí ông ta đã giải phóng Angela trong cơ
thể, Vệ Lăng đang ngơ ngẩn chỉ cảm thấy đối phương cứ như Medusa, vô số con rắn
hung hăn ngoạm vào đuôi xe Vệ Lăng, hòng giữ được anh.
Giọng Hạ Cung vang lên trong radio lắp trên xe:
“Vệ Lăng, cậu không đi được đâu. Thế giới rộng lớn đến mấy, cũng nằm trong tầm
kiểm soát của chủng lai.”
Vệ Lăng nuốt nước bọt, liếc nhìn nút đỏ “Dỡ” bên
cạnh bảng điều khiển.
Chẳng cần nghĩ ngợi, ngón tay Vệ Lăng ấn xuống:
“Chú thích thùng xe của tôi thế, tặng chú luôn đấy!”
Trong chớp mắt, thùng xe chở tường xung điện tuột
ra, bị Angela do Hạ Cung thả ra kéo xuống.
Một tiếng “thùng” khổng lồ, lúc thùng xe đập ngửa
ra sau, phần đầu xe Vệ Lăng cũng bị nhấc bổng lên, đến khi thùng xe rơi xuống
hoàn toàn, bánh trước lại đáp xuống đất, đầu Vệ Lăng suýt thì va phải trần xe,
nhưng anh vẫn phản ứng nhanh nhẹn tóm được nóc xe bằng một tay, nếu không dù
không vỡ đầu, cổ cũng phải gãy xương.
Vệ Lăng phát hiện ra dù mình hoảng hốt ngẩn ngơ
cách mấy, đầu óc anh vẫn đưa ra tính toán và phán đoán tốt nhất theo bản năng.
Thùng xe lật ngửa ra sau, suýt thì đập thẳng lên
xe Hạ Cung.
May mà Hạ Cung phản ứng nhanh, Angela trong cơ thể
ông ta quẳng luôn thùng xe sang một bên!
Đằng sau vẫn còn bốn năm chiếc xe đang đuổi theo
mình.
Giọng Angela vang lên trong radio: “Vệ Lăng, em
cần rất nhiều nước để pha loãng dịch dinh dưỡng. Đừng làm việc nguy hiểm nữa,
tôi sẽ đau lòng đấy.”
Vệ Lăng cười khẩy: “Nếu anh đau lòng thật… hãy
trả Ôn Chước của tôi về cho tôi.”
“Tôi chính là Ôn Chước, em không cảm nhận được
sao?”
Giọng nói đó rất đỗi dịu dàng, nếu Ôn Chước nói
thế với anh, Vệ Lăng chắc chắn sẽ dẫn hắn đi khám!
Nghĩ vậy, Vệ Lăng nghĩ mình đúng là thiếu đòn,
sao lại thích cái giọng lạnh lùng của Ôn Chước nhỉ?
Để không bị Angela ảnh hưởng đến phán đoán, Vệ
Lăng tắt luôn liên lạc radio.
Các người thích theo đuổi tôi thế, vậy thì đuổi
đi!
Vệ Lăng không còn trọng lượng của thùng xe đằng
sau, anh lái càng nhanh và linh hoạt hơn.
Đã làm thì làm cho trót, Vệ Lăng tập trung tinh
thần xâm nhập người lái mấy chiếc xe đằng sau.
Sau đó những chiếc xe đó bèn diễn vở kịch đâm
nhau!
Gốc cây cao mấy mét bị một con xe tông phải, đổ
ngang ra đường, một con khác quay vô lăng lái sang hướng khác để tránh thân cây
này.
Ai dè xe tải bên kia lại xông thẳng qua nó, hai
chiếc xe tông trực diện vào nhau, cảnh đó đúng là đỉnh.
Vệ Lăng càng lái càng mượt, chẳng khác nào sắp
bay bổng, cắt đuôi hết những chiếc xe tải đang đuổi theo mình.
Nhưng chẳng thể thư giãn được giây lát nào, nếu
mình lái không đủ nhanh, có khi Dạ Đồng chỉ với hai cẳng cũng đuổi kịp.
Mồ hôi trên trán Vệ Lăng chảy vào mắt, cấn tròng
mắt đau ghê gớm.
Anh rụt vai, dụi đi.
Hệ thống điều hòa trong xe tải đã bật tối đa,
nhưng Vệ Lăng vẫn thấy nóng, bản thân như sắp bốc hơi, trên lưng toàn là mồ
hôi.
Lúc cúi đầu xuống, anh nhìn thấy đèn bên cạnh vô
lăng đang nhấp nháy.
Là thiết bị liên lạc lắp trên xe, Vệ Lăng bấm
vào, hệ thống dẫn đường lập tức nảy ra.
Vệ Lăng trầm giọng rủa: “Đệt!”
Mình đúng là mất nước đến nỗi hỏng cả đầu, có thứ
này trên xe, còn sợ Angela không tìm được mình?
Có điều, hiện tại Angela vẫn đang tận hưởng trò
chơi mèo vờn chuột.
Vệ Lăng mở bàn phím, hack vào hệ thống định vị
của chiếc xe tải này, xóa toàn bộ dấu vết của mình.
Anh không biết bao lâu mình sẽ bị chủng lai tìm
ra. Suy cho cùng thì dù không định vị được anh nữa, vẫn có thể truy tìm bằng vệ
tinh.
Câu được giây nào hay giây nấy.
Anh phải nghĩ cách liên lạc với Dương Mặc Băng.
Hoặc là… không cần anh chủ động liên lạc, đến khi
Angela phát hiện ra Vệ Lăng khó khống chế quá, tự khắc sẽ dùng Dương Mặc Băng
uy hiếp anh.
Đến lúc đó, kiểu gì cũng phải bắt lão Dương lộ
diện, nếu không thì làm sao Vệ Lăng tin là Dương Mặc Băng vẫn còn sống được?
“Tiểu Băng Băng ơi là Tiểu Băng Băng, giờ tôi nhớ
anh lắm đấy!”
Sau đó Vệ Lăng có thể tưởng tượng ra, nếu Ôn
Chước nghe được câu này sẽ xụ mặt như thế nào.
Ôn Chước càng xụ mặt, Vệ Lăng càng cảm thấy có
cảm giác thành tựu.
Ôn Chước… Ôn Chước… Ôn Chước…
Vệ Lăng lặp lại cái tên này trong đầu không
ngừng, nếu không thì anh sắp không kiên trì được nữa rồi – anh rất khát, cổ
họng sắp bốc khói rồi, ngay cả bàn tay đang nắm vô lăng cũng run bần bật.
Tầm nhìn càng lúc càng mơ hồ, anh chỉ có thể dùng
đủ suy nghĩ lung tung giữ mình không đến mức gục ngã.
Xe tải lảo đảo tiến vào một thành phố cũ.
Lúc Vệ Lăng sắp đánh mất ý thức, đầu suýt thì va
phải vô lăng, xe tông thẳng vào một cột điện.
Một tiếng “oành”, cột điện trải qua tám năm bị
gió mưa xói mòn, cứ thế nện xuống, trúng xe tải của Vệ Lăng.
“Á…” Vệ Lăng giật mình, ngẩng đầu lên, mới phát
hiện ra mình đúng là may mắn.
Xe tải cực kỳ kiên cố, nếu không thì anh đã bị
cột điện đập vỡ đầu từ lâu rồi.
Vì Noah đã chết, toàn bộ quái thú bị Noah lây
nhiễm cũng im bặt.
Trong ánh nắng sáng sủa, thành phố cũ này giống
như một ông cụ đang nằm phơi nắng nhưng không còn thở, bóng râm dưới ánh sáng
cũng khiến người ta thấy hoảng sợ.
Vệ Lăng nhìn thấy biển hiệu ở góc phố, là một
trạm xăng – trạm xăng chắc chắn phải có siêu thị!
Anh nuốt nước bọt rất mạnh, trái tim đập thình
thịch… nước… nước… nước…
Anh giật cửa xe mấy phát liền, không mở được,
thực ra là vì anh chưa bấm nút mở khoá, nhưng anh đã mất kiên nhẫn, một phát
đạp văng luôn cửa xe ra ngoài.
Anh lảo đảo xuống xe, đi về phía trạm xăng đó.
Tám năm đã qua, trạm xăng không còn ai trông nom
từ lâu, mọi đồ đạc bên trong siêu thị đều tích tụ một lớp bụi thật dày.
Kệ hàng như thực phẩm mỳ tôm đều trống không,
chắc là vụ Noah ký sinh tám năm trước dấy lên nỗi sợ, không ít cư dân đổ vào siêu
thị mua sạch thực phẩm.
Vệ Lăng tìm rất lâu, không có sữa bò, không có
nước khoáng.
“A! A! A!” Anh bực dọc đẩy ngã toàn bộ kệ hàng,
toàn thân vã mồ hôi như mưa, giống như một bệnh nhân thần kinh đang lên cơn
cuồng loạn.
Anh cúi đầu, lúc sắp gục xuống đất, anh nhìn thấy
kho hàng.
Nội tâm như được thắp sáng hy vọng, anh xông tới,
đạp văng cửa kho!
Sau đó anh tìm thấy rất nhiều nước khoáng chưa
bóc vỏ trong đó.
Chắc từng có người trốn trong này tránh hoạ, lúc
rời khỏi đây không kịp mang theo số vật tư này.
Vệ Lăng ngửa đầu, liều mạng uống nước khoáng.
Mà lượng mồ hôi anh túa ra cũng càng lúc càng
nhiều.
Uống xong một thùng to, thậm chí anh không cảm
thấy no, ngay sau đó anh mở thùng thứ hai nốc tiếp.
Không biết đã uống bao nhiêu, cuối cùng nhiệt độ
trên người cũng giảm bớt, còn quần áo của anh đã bị ướt sũng mồ hôi, chẳng khác
nào mặc nguyên quần áo đi tắm.
Vệ Lăng thở ra một hơi, nhịp tim anh đang dần trở
về bình thường, đầu óc cũng tỉnh táo hơn hẳn.
Anh đoán, một mặt mình vừa xâm nhập những chủng
lai đuổi theo, tiêu bớt một phần dinh dưỡng, mặt khác bổ sung nhiều nước, thải
bớt thuốc dinh dưỡng ra khỏi cơ thể nhờ bài tiết mồ hôi, nếu không thì có thể
anh sẽ chết vì kẹo mút của Dạ Đồng thật.
Chiếc xe tải kia không lái được nữa, rất dễ bị
tìm thấy.
Vệ Lăng tuỳ tiện nhìn quanh, tìm được một số dụng
cụ trong này, anh trở về xe tải, tháo hết một số linh kiện điện tử quan trọng
trên đó, giẫm nát hệ thống định vị của nó, rồi quay người phóng khoáng bỏ đi.
Chỉ cần anh còn sống, tuyệt đối sẽ không khuất
phục dễ dàng.
.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Angela dẫn theo Tiêu Dương
và Giang Từ tìm thấy chiếc xe tải bị đập hỏng đó.
“Vệ Lăng không ở bên trong. Không có vết máu,
chắc hẳn anh ấy không bị thương.” Tiêu Dương nói.
Angela đi tới, đặt tay lên chỗ Vệ Lăng từng ngồi:
“Em ấy ra quá nhiều mồ hôi, như thế rất nguy hiểm.”
Lúc này, các chủng lai khác đang tìm kiếm gần đó
chạy tới nói: “Chắc hẳn Vệ Lăng đã đến siêu thị đằng kia, chúng tôi tìm thấy
mười mấy thùng nước khoáng rỗng.”
Angela cúi đầu phì cười: “Cục cưng ơi, em là voi
con à? Bụng bé xíu, thế mà đựng được nhiều nước khoáng vậy?”
Angela nhắm mắt, giải phóng ý thức của mình, tìm
kiếm não Vệ Lăng.
Rất rõ ràng, sau khi rời khỏi xe tải Vệ Lăng đành
phải cuốc bộ, cơ bản là không thể đi quá xa, nhưng Angela lại không cảm nhận
được sự tồn tại của Vệ Lăng.
“Em trưởng thành rồi, đã biết cách che giấu bản
thân rồi.” Angela nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, cảm thán.
.
Vệ Lăng lúc này đã tìm được một chiếc máy tính
xách tay trong một toà cao ốc bỏ hoang, anh cũng không chắc có sửa và dùng được
không, anh mang máy tính trốn vào bãi đỗ xe của toà cao ốc, kết nối với nguồn
điện năng lượng mặt trời tháo ra từ xe tải, giúp chiếc máy tính này phát huy
được tác dụng thật.
Tiếp theo phải dùng hệ thống mạng trên xe tải,
xem có xâm nhập “Dawn”, tìm Dương Mặc Băng được hay không.
Vệ Lăng ngửa đầu, dựa vào bức tường toàn nấm mốc
sau lưng, thở dài: “Biết trước thì mình đã chăm chỉ hơn, đọc hết toàn bộ nghiên
cứu của Dương Mặc Băng và Ôn Chước mấy năm nay.”
Quả nhiên, người trốn việc đều phải trả giá vào
thời khắc mấu chốt.
Vệ Lăng tập trung tinh thần, ngón tay bắt đầu gõ
như múa trên bàn phím.
Comments
Post a Comment