Chương 64: Bánh bao nhân thịt và socola
Diệp Lân cúi đầu cười, ngẩng đầu lên nói: "Không
phải em chê hai người ngủ chật à?"
Đuôi mày Hạ Trí nhếch lên, hiếm khi mang chút đe
dọa: "Thế sau này đừng ngủ chen chúc nữa."
Vừa dứt lời, Diệp Lân bèn nhanh nhẹn trèo sang.
Hạ Trí nhấc chăn, chỉ vào bên trong.
Diệp Lân bật cười thành tiếng: "Em bị nghiện
rồi à?"
"Có cho không?" Hạ Trí chẳng định phí
lời chút nào.
Tình cờ Trần Gia Nhuận đến chỗ Lạc Ly muốn lấy
lại máy tính bị tịch thu của mình, chắc chưa về ngay được.
"Không cho, anh mệt rồi, muốn ngủ."
Diệp Lân nằm xuống.
"Anh cố tình nhử em à?"
"Anh muốn bảo vệ bản thân mình. Ngày nào em
cũng yêu cầu anh làm cho em bao nhiêu lần, anh còn ăn nổi thịt bò hầm khoai tây
chắc?"
Nửa mặt Diệp Lân đặt trong gối, nheo hờ mắt nhìn
Hạ Trí, vài lọn tóc rủ trước mắt, hắn nói chuyện, tóc bèn rung rinh theo, nhìn
mà ngứa ngáy.
Hạ Trí giơ tay, nghịch hờ tóc Diệp Lân.
Trước kia cậu không biết tại sao Diệp Lân lại
thích nghịch xoáy tóc của mình thế, bây giờ hình như cậu có chút cảm giác rồi.
Cái cảm giác mềm mại, ngọn tóc như muốn khảm vào
kẽ hở da thịt, quá tuyệt.
Diệp Lân nhắm mắt, hình như hắn hơi mệt.
"Anh còn không nhận mình già à? Em bơi nhiều
hơn anh 200m lận!"
Hạ Trí lướt nhẹ qua lông mi Diệp Lân bằng khớp
ngón tay, có lẽ là biết tên này thích mình, cậu có vốn trêu chọc đối phương,
trong lòng bèn muốn sờ hắn, từ lông mày đến chóp mũi, từ khóe mắt đến gò má,
mỗi một đường nét cơ thể hắn đều thuộc về cậu.
"Anh ôm em, cho em ngủ 20 30 phút thì sao?"
Giọng Diệp Lân hơi lầm bầm, mang cảm giác mệt mỏi.
Làm người ta thấy đau lòng.
"Được."
Hạ Trí cũng nằm vào chăn, ngẫm nghĩ rồi lại thấy
cho Diệp Lân ngủ thế này thì không cam tâm.
Cậu hơi chống người dậy, hôn lên môi Diệp Lân.
Lần nào cũng bị tên này rúc vào phá rối, quạt gió đốt lửa khắp nơi, lần này đổi
thành Hạ Trí.
Hạ Trí ép mạnh một hồi, từ hàm trên đến đầu lưỡi,
lúc thì quấn lúc thì mút mạnh, muốn thế nào thì thế ấy, Diệp Lân lại chiều theo
cậu, hơi hé môi, như thể đang bao dung và cưng chiều một đứa bé hư.
Chọc phá khắp nơi một phen, thi thoảng Diệp Lân
chiều cậu quấn hờ vài phát, rồi chẳng còn phản ứng gì nữa.
Nhưng khăng khăng chỉ vài phát nhẹ ấy, khác với
nụ hôn trước đây, rất dịu dàng, lại tỏ vẻ yếu thế, trái lại khiến Hạ Trí càng
muốn chơi xấu, hôn mạnh vài phát, lưỡi Diệp Lân thế nào thì Hạ Trí không biết,
nhưng cậu mút đến mức lưỡi mình cũng bắt đầu tê rần.
"Ưm…" Diệp Lân rên rỉ khe khẽ, một tay
gác lên, quấn lấy Hạ Trí.
Trái tim Hạ Trí như bị rơi xuống nước, ấm áp đến
mức khiến cậu không muốn giãy giụa.
Quậy phá thế này tiếp, đối phương chẳng còn phản
ứng, cứ như kịch một vai, Hạ Trí chẳng buồn giày vò Diệp Lân nữa.
Nhưng nằm nghiêng ngắm Diệp Lân thế này, trong
lòng lại thấy đầy ắp, cứ muốn giải phóng ra chút gì, dẫu chỉ một chút thôi.
Hạ Trí vuốt nhẹ trán Diệp Lân, vuốt hết tóc hắn
ra sau gáy, vầng trán tuyệt đẹp của hắn lộ ra, trước đây nhìn trán Diệp Lân
toàn là vì bị mũ bơi bó, khác hẳn cảm giác được ngón tay mình vuốt lên.
Hạ Trí hôn lên đó, dường như nụ hôn này của mình
có thể đáp xuống sâu thẳm trong đầu Diệp Lân, cậu cũng không biết sao mình lại
hôn nghiêm túc đến thế.
Cậu nhắm mắt, hôn Diệp Lân lần nữa, lần này cậu
không còn nóng nảy, cũng không có bất cứ mục đích gì khác, cậu chỉ muốn hôn
hắn, lưỡi lướt qua hàm trên của hắn một cách chậm rãi và dịu dàng, hơi móc lên
hàm răng của hắn, giống như đang phác họa một đường nét mềm mại, dán vào chiếc
lưỡi ấm áp ẩm ướt của Diệp Lân.
Diệp Lân vốn đã ngủ say ôm cánh tay Hạ Trí siết
chặt trong vô thức, lưỡi hắn cũng dán lên, từ nhẹ nhàng hùa theo Hạ Trí đến
càng ngày càng mạnh. Dường như mặt nước vốn tĩnh lặng bị gợn sóng từng lớp một,
trong vô thức gợn sóng này làm dấy lên sóng to.
Vòng ôm của Diệp Lân như muốn khóa cả xương cốt
máu thịt của Hạ Trí, siết đến mức đau đớn.
Hạ Trí cảm nhận được Diệp Lân động tình, muốn kết
thúc nụ hôn này, nhưng hắn đột ngột trở mình nằm đè lên người cậu.
"Này! Không phải anh là người muốn ngủ à!"
Diệp Lân cúi đầu nhìn Hạ Trí, trong cặp mắt vốn
hiền hòa ấy nhuốm khát vọng nóng bỏng, muốn dằn cũng không dằn được.
Hạ Trí đang định chống người dậy, Diệp Lân đè một
cánh tay lên ngực cậu, ấn cậu về chỗ.
"Anh muốn ngủ đấy chứ… là em không cho."
Giọng Diệp Lân vừa trầm vừa khàn, điều hòa vốn đã
mỏng lúc này lại trở nên rất nóng vì nhiệt độ cơ thể của Diệp Lân, trên lưng Hạ
Trí túa một lớp mồ hôi mỏng.
Diệp Lân ngoảnh mặt sang định hôn Hạ Trí, lúc này
tiếng gõ cửa phòng ký túc xá vang lên, hình như là bạn cùng tòa.
"Này, Diệp Lân! Trần Gia Nhuận! Có đó không?
Áo thể thao tao phơi ngoài này biến mất rồi! Có phải tân sinh viên phòng bọn
mày cất nhầm không?"
Hạ Trí vừa ngoảnh mặt muốn trả lời đối phương,
Diệp Lân lại ngang nhiên hôn cậu, từ khóe môi đến cằm Hạ Trí, hắn mút mạnh,
lưỡi dán sát vào đường cong cằm cậu, hắn hoàn toàn coi người ngoài phòng như
không tồn tại.
Có lẽ là bất mãn việc Hạ Trí mất tập trung, Diệp
Lân cố tình huých cậu vài phát, giường phát ra tiếng cót két.
Thực ra dù cho bị người ngoài phòng nhìn thấy Hạ
Trí cũng không sao, nhưng khăng khăng hai tiếng động này khiến tim cậu suýt thì
nhảy bật ra ngoài, cậu chặt ống tay áo của Diệp Lân.
Diệp Lân chạm chóp mũi vào dái tai Hạ Trí, hỏi
khẽ: "Em có cho không?"
Có một sợi dây, một đầu buộc vào tim Hạ Trí, đầu
còn lại nằm trong tay Diệp Lân, Diệp Lân nhẹ nhàng nói câu này bèn trói chặt Hạ
Trí, ngay cả hít thở cũng không được.
Hạ Trí không né tránh ánh mắt của Diệp Lân, cậu
biết Diệp Lân nhịn rất khó chịu.
"Thế em làm cho anh, anh cũng phải cho em."
"Em là trẻ con học mẫu giáo à? Muốn em cho
cái socola, thì phải đổi bằng bánh bao nhân thịt à?"
"Em có thể cho anh một cái socola, nhưng anh
phải đổi bằng mười cái bánh bao nhân thịt."
"Em hư quá đấy. Ai tham lam như em không?"
Diệp Lân nhìn thì nói câu này với Hạ Trí rất
thong dong, nhưng trên người nóng chết đi được, ngay cả Hạ Trí cũng không chịu
nổi, vừa cong đầu gối muốn nhúc nhích, đã bị Diệp Lân ấn phắt xuống.
"Chậc… thế em nói ngọt dỗ anh nhé. Em hào
phóng với anh quá rồi, người khác có cho em bào ngư hải sâm, em cũng không cho
socola đâu."
Trong lòng Hạ Trí rõ ràng tim đập thình thịch ghê
gớm, nhưng nói chuyện thì ra vẻ đứng đắn, chẳng nóng nảy chút nào.
Vì cậu biết, mặc dù Diệp Lân mỉm cười, nhưng hắn
càng lúc càng tới gần giới hạn, cặp mắt ấy như muốn nuốt chửng cả Hạ Trí, hút
toàn bộ máu thịt xương tủy vào họng.
"Được, em làm cho anh ra… anh đảm bảo tuần
này sẽ chăm sóc em tử tế."
Hạ Trí tốc chăn, nhìn vào trong, trong lòng cậu
bắt đầu đổ trống dồn, độ khó to quá, mặc dù thừa nhận việc này cực kỳ tổn
thương thể diện. Độ khó của mình cũng đâu có nhỏ, chẳng phải Diệp Lân vẫn thoải
mái… không đúng không đúng, hắn là lợi dụng kẽ hở, mình không có sức chịu đựng!
"Một tháng." Hạ Trí nói cực kỳ nghiêm
túc, "Bị thương cũng không được trách em."
"Được."
Diệp Lân đồng ý nhanh chóng, Hạ Trí vừa ngước mắt
đã nhìn thấy màu đỏ nhạt trên má đối phương, cứ như ngày ấy uống say Nhị Oa
Đầu.
Hạ Trí bèn muốn ngắm hắn thế này thêm chút nữa.
Nhưng Diệp Lân không có lòng kiên nhẫn ấy, hắn dúi
mạnh đầu Hạ Trí xuống.
Dến khoảnh khắc cuối cùng, Hạ Trí vẫn đẩy đối
phương một phát: "Không được! Kỹ thuật của em không tốt! Anh làm lại vài
lần nữa cho em học hỏi đi!"
"Không cần học."
Lòng kiên nhẫn của Diệp Lân đã bị tiêu sạch hoàn
toàn, Hạ Trí hận không thể đạp chết đối phương, nhưng Diệp Lân vẫn đè cậu chặt
cứng.
Hạ Trí suýt thì sặc chết, tóc cũng bị Diệp Lân
kéo rối tung, lúc bò dậy Hạ Trí xù cả lông, đè Diệp Lân định tẩn cho một trận,
nhưng thứ cậu nhìn thấy là Diệp Lân nhắm nghiền mắt, hơi thở còn chưa bình tĩnh
lại.
Lồng ngực của hắn phập phồng, cổ họng chuyển
động, lúc mở choàng mắt ra, ánh mắt hắn mang theo cảm giác ẩm ướt mê man.
Diệp Lân còn chưa hoàn hồn, nhưng hắn vô thức giơ
tay lên ôm chầm lấy Hạ Trí, ấn cậu về lòng mình.
Hạ Trí lắng nghe tiếng hít thở và tim đập của
Diệp Lân, cứ như nước biển trong màn đêm, không nhìn rõ, lần không hết, vừa sâu
thẳm vừa mạnh mẽ.
Lắng nghe âm thanh này, Hạ Trí ngáp một cái, cảm
giác mệt lử vì thi đấu lúc trước ập tới, mí mắt cậu trở nên nặng trĩu, đến khi Diệp
Lân xoa đầu cậu, phát hiện ra cậu ngủ mất rồi.
Tay cậu rơi từ trên vai Diệp Lân xuống, thõng hờ
bên gối, Hạ Trí phát ra tiếng hít thở đều đặn.
Diệp Lân cười: "Anh còn đang định đổi bánh
bao nhân thịt cho em đây, em đã ngủ rồi?"
Đến khi Trần Gia Nhuận gục đầu trở về, y phát
hiện ra Diệp Lân và Hạ Trí đã ngủ chung với nhau từ lâu rồi.
"Cái giường này sớm muộn gì cũng sập."
Trần Gia Nhuận thở dài.
Buổi tối, Nhậm Phi gọi điện thông báo cho Tiêu
Bân tổng hợp và gửi ảnh chụp trong ba ngày nay, Tiêu Bân ngồi chọn trong trình
duyệt máy tính, xóa hết những ảnh mờ hoặc chụp không thành công.
Trong ngày thi đấu đầu tiên, y chụp được nhiều
nhất là Hà Kình Phong.
Vừa nghĩ đến dáng vẻ hớn hở khi chia tay với mình
của thằng cha này, Tiêu Bân bèn muốn xóa sạch ảnh y. Nhưng không thể phủ nhận,
dáng vẻ ngang ngược thô bạo của Hà Kình Phong khi bơi quyến rũ hơn lúc bình
thường mất não nhiều.
Vả lại Nhậm Phi viết chuyên mục còn cần dùng đến
số ảnh này, Tiêu Bân tự nhủ phải giữ tinh thần chuyên nghiệp, nên vẫn giữ lại
ảnh Hà Kình Phong.
Ngoại trừ Hà Kình Phong, nhiều nhất là ảnh Diệp
Lân.
Mỗi một tấm của Diệp Lân đều như áp phích phim
điện ảnh, hơn nữa cảnh đua nước rút ở chung kết 100 mét và 200 mét tràn ngập
sức mạnh trong động thái, Tiêu Bân chống cằm, ngắm nghía kỹ càng.
Diệp Lân đã thay đổi, hắn trước kia cứ như hòa
tan trong nước, nom thì hiền hòa, thực tế vừa dẻo dai vừa bốc đồng, có thể hóa
thành bất cứ hình dáng nào trước mặt người ngoài.
Giống như nước, chảy vào vật chứa thế nào thì sẽ
hóa thành hình dáng thế ấy.
Còn đối mặt với người ra sao, Diệp Lân đều có thể
cất giấu lòng mình, bày ra tư thế đó.
Nhưng Diệp Lân trong cuộc thi này, sức mạnh của
hắn cứ như nước trước nay không có phương hướng và mục đích bỗng dưng hóa thành
bê tông cốt thép, tầng tầng lớp lớp chọc thẳng lên trời.
Tiêu Bân cụp mắt, thở dài. Rốt cuộc trong một năm
nay, cái gì đã khiến Diệp Lân thay đổi, Tiêu Bân mang máng có được đáp án.
Đặc biệt là khi con trỏ chuột của y nán lại ở tấm
ảnh mà Nhậm Phi bắt được khi giằng mất máy ảnh của y: Hạ Trí dưới nước ngẩng
đầu, còn Diệp Lân trên bờ thì ngắm nhìn cậu, rất tập trung, trong lòng không
còn gì khác.
Y thầm ghen tị với Hạ Trí, vì cậu khiến Diệp Lân
trở về, cũng là cậu khiến Diệp Lân tỏa sáng như vậy, Tiêu Bân đã tưởng tượng ra
được Diệp Lân ở giải vô địch các trường sẽ đánh đâu thắng đó ra sao.
Nhưng bất kể không cam lòng và ghen tị thế nào,
mỗi lần y mở ảnh của Hạ Trí trong lượt tiếp sức 4 x 100m, từ tư thế xuống nước
đến cú lộn mượt mà của cậu, và cả vẻ dứt khoát khi đua nước rút cuối cùng, đều
khiến máu Tiêu Bân sôi sùng sục, dường như sâu thẳm nơi đáy lòng có thứ gì muốn
ào ra.
Y tự nhủ chẳng có gì đẹp, tên Hạ Trí này cùng lắm
chỉ là một trong số tầng tầng lớp lớp lính mới mà thôi, nhưng mỗi khi Tiêu Bân
tắt đoạn ghi hình, y lại mở ra mà không kiểm soát được, ngắm nhìn bóng dáng rẽ
nước tiến lên đấy như ma nhập.
Cậu khác biệt với những người khác, sau vô số lần
tắt rồi mở, bỗng nhiên Tiêu Bân vỡ lẽ.
Cậu có thứ mà bất kể Hà Kình Phong hay Thẩm Dao,
thậm chí là Diệp Lân đều không có.
Nhưng Tiêu Bân không hiểu đó là gì.
Hai giờ sáng, Tiêu Bân gói số ảnh đã tổng hợp
xong gửi cho Nhậm Phi, sau đó gục ngủ luôn.
Nhưng nhắm nghiền mắt vào, đều là hình ảnh Hạ Trí
đang bơi.
Lực quạt tay của cậu, vẻ hung hãn khi cậu ngoi
lên, cảm giác nối tiếp mượt mà lúc cậu quay người.
Thật sự rất đẹp.
Trái tim rung động theo.
Tiêu Bân ngồi dậy, liếc nhìn điện thoại, đã bốn
giờ rưỡi sáng.
Trước giờ y chỉ bị hấp dẫn bởi người xuất sắc
nhất, tỏa sáng nhất, nhưng tại sao lại là Hạ Trí? Rõ ràng chắc có bất cứ danh
tiếng nào, cũng không có thành tích ra hồn trong làng bơi lội, mình còn ghét
cậu ta đến thế, nhưng tại sao… lại muốn ngắm cậu ta bơi lội đến thế?
Tiêu Bân nhớ đến lời cảnh cáo của Hà Kình Phong
lúc mình chia tay với đối phương. Nghĩ lại thái độ giữ khoảng cách của Hạ Trí
dành cho mình trước kia, giờ mình và Hà Kình Phong chia tay không vui, chắc
chắn Hạ Trí sẽ không tươi cười với mình.
Tiêu Bân ôm mặt mình, lần đầu tiên cảm thấy mình
ngu quá thể!
Tại sao lại ném máy ảnh vào Hà Kình Phong, tại
sao lại kêu cứu khiến Hà Kình Phong bị hủy tư cách tham gia thi đấu luyện tập,
tại sao lúc Hà Kình Phong bảo chia tay mình không thể cười bảo "được".
Trong lúc giằng co suy nghĩ, Tiêu Bân lại biết Hà
Kình Phong nhất định sẽ bảo Hạ Trí việc mình ném máy ảnh đổ lỗi cho y, lính mới
có tiềm lực trên thế giới này đông như vậy, tại sao mình lại giằng co với Hà
Kình Phong?
Lần này thì hay rồi, Hạ Trí nhất định là rất ghét
y.
Nhận ra mình để ý đến suy nghĩ của Hạ Trí, lòng
Tiêu Bân lạnh toát.
Năm ngoái Tiêu Bân tìm cơ hội tiếp cận Diệp Lân
ra sao, Diệp Lân đều dửng dưng, y cũng chưa từng buồn phiền. Nhưng Hạ Trí lại
khiến y cảm thấy mình không thể nắm bắt được lần đầu tiên trong đời.
Mấy ngày huấn luyện sau đó khiến Hạ Trí cảm thấy
như thời gian không đủ dùng.
Huấn luyện, ăn cơm, ngủ, Bạch Cảnh Văn đúng là ác
quỷ.
Ông có thể đánh giá giới hạn thể lực của từng
thành viên trong đội bằng việc huấn luyện, toàn duy trì được cường độ huấn
luyện ở mức khiến bạn về ký túc đặt đầu ngủ luôn, nhưng ngày hôm sau vẫn bò dậy
được.
Hạ Trí cảm thấy rất ngột ngạt, mấy lần liền muốn
xin Diệp Lân trả bánh bao nhân thịt cho cậu, nhưng lần nào cũng nằm xuống gối
là ngủ luôn.
Trước khi mơ màng ngủ thiếp đi, hình như cậu nghe
thấy Diệp Lân nói chuyện với Trần Gia Nhuận.
"Luyện tập mấy ngày gần đây, Tiêu Bân đều
đến! Anh bảo xem nó muốn phỏng vấn ai?" Trần Gia Nhuận nằm bò trên lan can
giường, duỗi cổ hỏi.
"Có khi là Lạc Ly?" Diệp Lân nói nửa
thật nửa đùa.
"Trước giờ Thái Bạch Kim Tinh không thích
người ngoài có mặt lúc huấn luyện, chẳng biết tại sao Tiêu Bân được ngoại lệ."
"Vì có mặt nó, tân sinh viên năm nhất mới
được vào đội đều ra sức huấn luyện."
"Mấy đứa này ham hư vinh quá nhỉ. Có điều
ngòi bút của Tiêu Bân đúng là lợi hại, cực kỳ giàu sức lan truyền. Em từng đọc
chuyên mục nó viết cho anh lúc ấy, đọc xong còn thấy mình sắp phải lòng anh
rồi." Trần Gia Nhuận xòe tay.
"Nó ỷ lại vào việc lan truyền tình cảm quá,
vì nó viết bằng góc độ yêu thích, khiến người đọc bài của nó cũng bị dẫn dắt
vào góc độ đó. Mặc dù thứ viết ra hiệu quả không tệ, nhưng một phóng viên chân
chính thì phải khơi gợi được sự cộng hưởng của độc giả, đồng thời giữ được
khách quan."
"Yêu cầu của anh cao quá đấy! Em thấy tên
Tiêu Bân đó chỉ chụp ảnh tanh tách hoài, đâu định tiếp cận ai để phỏng vấn, có
phải là vẫn còn hứng thú với anh, đang tìm cơ hội tiếp cận không!" Trong
giọng Trần Gia Nhuận tràn ngập ham muốn hóng hớt.
"Thế ngộ nhỡ người nó thấy hứng thú thật sự
là Lạc Ly thì sao?"
"Em chỉ ước gì Tiêu Bân bám theo Lạc Ly như
hồi đó bám theo anh, em sẽ được giải thoát!"
Cuộc trò chuyện sau đó, Hạ Trí đều không nghe lọt
tai nữa, cậu trở mình ngủ ngon lành.
Ấn tượng cuối cùng trước khi ngủ chính là… phải
tìm cơ hội ngửa bài với tên Tiêu Bân đó, đừng tranh giành với anh đây nữa, tên
gà rù như mi không giành nổi đâu.
Buổi huấn luyện thứ sáu kết thúc sớm một tiếng
đồng hồ, Hạ Trí ra ngoài cắt tóc theo chỉ thị của huấn luyện viên Bạch, để giữ
hình tượng tinh thần nhanh nhẹn lúc Nhậm Phi phỏng vấn.
Kết quả hỏi mãi cắt tóc ở đâu gần nhất, Diệp Lân
không đáp, còn bảo cắt tóc ngắn thì sờ sẽ bị chọc đau tay.
"Này! Tóc mái em sắp chọc vào mắt rồi!"
Hạ Trí chẳng thèm để ý đến Diệp Lân nữa, không ăn
xong cơm trong nhà ăn, bèn ra ngoài cổng trường đi dạo.
Cậu cầm điện thoại, tìm một tiệm cắt tóc, định
cắt đầu đinh.
Không phải anh chê em cắt tóc ngắn sẽ chọc tay
anh sao?
Em cứ chọc anh đấy, ai bảo anh rảnh rỗi cứ thích
sờ đầu ông đây.
Hạ Trí càng nghĩ càng hận không thể biến thành
cây xương rồng, chỉ cần Diệp Lân sờ một cái, sẽ chọc tay hắn thành tổ ong, ai
bảo hắn rảnh rỗi, trước mặt huấn luyện viên cũng sờ, trong phòng thay đồ cũng
sờ, về ký túc xá cũng sờ!
Tìm được tiệm cắt tóc, đúng là rất rẻ, cắt đầu
đinh chỉ cần 15 tệ.
Ở thành phố Q vật giá lạm phát, tấc đất tấc vàng,
đúng là giá cả có lương tâm.
Hạ Trí vừa quấn khăn xong, bên cạnh có người đang
nhuộm tóc, ngoái đầu nói hơi ngạc nhiên: "Hạ Trí? Em đến cắt tóc à?"
Hạ Trí hơi sửng sốt, phát hiện ra người đó là
Tiêu Bân.
"À, ừm."
Hai tiếng đơn giản, Hạ Trí nhìn thẳng phía trước,
chẳng định nói chuyện với Tiêu Bân chút nào.
Thợ cắt tóc chải xong đầu Hạ Trí, nói: "Cắt
đầu đinh thật à?"
"Đầu đinh không được à?" Hạ Trí ngẩng
đầu lên hỏi ngược.
"Không phải không được, chỉ là hơi tiếc."
"Tiếc gì ạ?" Hạ Trí thầm nghĩ mình có
phải con gái đâu mà nuôi tóc dài cắt đi đau lòng.
Tiêu Bân bên cạnh phì cười: "Ý của thợ cắt
tóc là, vẻ ngoài em rất đẹp trai, theo lý thì có thể cắt một kiểu đầu ưa nhìn,
đầu đinh sẽ giảm mất độ đẹp trai của em."
"Nhưng đầu đinh chọc đau tay."
Hạ Trí nghĩ, mình có phải con gái đâu mà phải uốn
tóc sóng lớn sóng nhỏ với uốn cụp gì đó, kiểu tóc làm gì?
"Tóc của cậu rất mềm, có cắt đầu đinh thì
chọc cũng không đau tay." Thợ cắt tóc vuốt nhẹ.
"Thế cắt một kiểu tóc mất bao nhiêu tiền?"
Chọc không đau tay, thế thì cắt ngắn vậy.
"Tôi là thợ cắt tóc giày kinh nghiệm trong
tiệm, thiết kế kiểu tóc là 120 tệ, đang nghỉ hè ưu đãi 50%, chỉ cần 60 tệ."
Hạ Trí nói ngay: "Em vẫn cắt đầu đinh 15 tệ."
Thợ cắt tóc bị sặc, khuyên cậu mấy câu, Hạ Trí
nghĩ chỉ là cắt tóc thôi, đầu đinh với kiểu tóc thiết kế thì có gì khác nhau?
Thợ cắt tóc đành đi tìm tông đơ, Tiêu Bân rời
khỏi ghế ngồi, đến chỗ thợ cắt tóc nói với anh ta: "Anh cứ cắt cho cậu ấy
đi, tôi có thẻ ở đây, trừ tiền của tôi."
Thế là lúc trở về, thợ cắt tóc nhìn đầu Hạ Trí
nửa phút, trong lúc cậu lấy làm lạ, thợ cắt tóc bắt đầu cắt xoành xoạch.
Lúc cắt được một nửa, Hạ Trí đã vỡ lẽ thợ cắt tóc
không cắt đầu đinh cho mình, cũng đoán được lúc Tiêu Bân rời khỏi đó đã bảo thợ
cắt tóc cắt một kiểu đầu cho cậu.
Cậu liếc nhìn Tiêu Bân bên cạnh, y đang nhuộm
tóc, trong tay cầm tạp chí, nhưng lại liếc Hạ Trí mấy lần liền, hơn nữa toàn ngập
ngừng.
Hạ Trí coi như không nhìn thấy, ngồi thẳng tắp
nhìn mình trong gương.
Ừm, 60 tệ quả nhiên là có lý, Hạ Trí cảm thấy
mình nhìn rất gọn gàng, lại không cứng nhắc như đầu đinh.
Cắt tóc xong, Hạ Trí bèn nói với Tiêu Bân vẫn
đang nhuộm tóc: "Tôi đi đây."
Tiêu Bân lập tức đứng dậy, nhìn Hạ Trí đi thanh
toán, lễ tân bảo cậu: "Bạn của cậu đã trả cho cậu rồi."
Cô gái lễ tân không nhịn được ngắm Hạ Trí thêm,
dùng cùi chỏ huých đồng nghiệp bên cạnh, thì thầm: "Đẹp trai quá."
Hạ Trí ngoái đầu đi về phía Tiêu Bân, đúng là Hạ
Trí thế này mặc áo phông vừa đơn giản vừa rộng rãi, đường nét cơ bắp cánh tay
săn chắc mà không phô trương, cậu đút tay trong túi áo đi tới, Tiêu Bân vô thức
nuốt nước bọt.
"Cảm ơn anh thanh toán cho tôi, về sẽ trả
anh tiền mặt."
"Thực ra… thực ra chúng ta có thể cùng đi
uống gì đó!" Tiêu Bân nhìn hơi ủ dột, tại sao mình lại nhuộm tóc vào lúc
này?
"Tôi mời anh đi ăn cơm tối nhé. Tình cờ giờ
này về nhà ăn, món gì cũng bị cướp sạch rồi."
Hạ Trí vừa lên tiếng, Tiêu Bân lập tức gật đầu
bảo được.
Y vừa bảo thợ cắt tóc cứ nhuộm thế này thôi, mau
gội đi, Hạ Trí lại bảo gội thì lãng phí lắm, cậu ngồi bên cạnh lướt điện thoại.
Tiêu Bân ngồi về chỗ, mặt lại đỏ bừng.
Y ngoảnh mặt, nhìn Hạ Trí.
Nửa mặt nghiêng của Hạ Trí nổi bật là sống mũi
vừa cao vừa thẳng, mặc dù cậu không hay cười, nhưng mắt rất đẹp.
Tiêu Bân từng thấy toàn là Hạ Trí mặc áo khoác thể thao rộng thùng thình, cởi ra thì chỉ có quần bơi, đây là lần đầu tiên y thấy cậu mặc quần dài và áo phông.
Comments
Post a Comment