Chương 63: Ăn cơm không tích cực là đầu có vấn đề
Diệp Lân vui vẻ nói: "Em mệt đến mức nằm bò
ra người anh ngả đầu ngủ luôn, còn dám bảo là không kiệt sức."
Vậy mà mặt Hạ Trí bừng đỏ.
Cậu lớn ngần này rồi, đây là lần đầu tiên có
người giúp cậu bằng cách này, trái tim muốn nứt toác ra, trong đầu mù mịt, tư
duy căng thẳng bị rút cạn, bèn ngủ mất.
Thế nhưng, đây hình như là lần cậu ngủ hài lòng
nhất từ bé đến lớn.
Diệp Lân đã là của cậu.
Bởi vì Diệp Lân sẽ không làm chuyện như vậy với
người khác.
"Được rồi, đi thôi. Em mà còn đỏ mặt nữa,
anh sợ là phải làm thật đó."
"Cút!"
Hạ Trí quay người mở cửa.
Cậu vừa ra khỏi phòng thay đồ, bọn Trần Gia Nhuận
và Lâm Tiểu Thiên bèn vây lấy cậu.
"Hạ Trí, mày vẫn còn máu à? Hồi sinh tại chỗ
chưa?"
Hạ Trí cạn lời ấn mặt Trần Gia Nhuận.
"Chờ anh tiêu rồi, em vẫn còn sống đấy!"
Thấy cậu đi lại vững, dúi Trần Gia Nhuận còn đặc
biệt khoẻ, mọi người đều yên tâm.
Có điều bơi tiếp sức 200 mét không có Diệp Lân,
ưu thế của đại học Q quả là không rõ rệt, lúc La Miện hoàn thành lượt thứ ba
của mình, trong tám đội họ xếp thứ tư.
Dù vậy, đội của họ vẫn là tâm điểm của tất cả mọi
người có mặt.
Mọi người đều đang mong đợi Hạ Trí có thể rút
ngắn khoảng cách này đến mức nào.
Hạ Trí vừa xuống nước bèn bắt đầu đuổi theo.
"Thể lực của thằng nhóc này không tệ."
Nhậm Phi chống cằm, nở nụ cười, "Em nhìn cho kỹ cậu ta chuyển hướng, đẹp
nhất mà tôi từng trông thấy đó."
Tiêu Bân trợn trừng mắt, y không thể không nói Hạ
Trí có một sức lôi cuốn độc đáo, dường như nước bể lạnh băng cũng có độ ấm, bị
cậu đuổi theo là một chuyện rất nguy hiểm, ngược lại, nếu coi Hạ Trí là đối
thủ, đuổi theo cậu cần phải liều mất cả mạng.
Tiêu Bân tự nhủ vô số lần, đó là trùng hợp, cậu
vừa vặn có trạng thái tốt, không có gì to tát cả, Thẩm Dao và cả Hà Kình Phong
đều mạnh hơn cậu, Diệp Lân mới là vua bơi tự do cự ly ngắn, nhưng Tiêu Bân bị
Hạ Trí hấp dẫn vô số lần, nội tâm hò reo dõi theo cậu vượt qua người ta hết lần
này đến lần khác.
Lượt bơi nước rút cuối cùng của cậu vẫn giữ tốc
độ đáng ngạc nhiên, ngang ngửa Thẩm Dao.
Dù là Thẩm Dao dẫn trước cậu gần một thân người,
Hạ Trí chẳng buông lơi chút nào, không đến đích thì không nghỉ.
Hạ Trí mang lại cho Thẩm Dao áp lực khổng lồ, cậu
ta gần như đạp đứt lìa chân, bơi nổ cả phổi, đến lúc chạm tường cuối cùng, Hạ
Trí đã rút ngắn khoảng cách một thân người chỉ còn một phần ba.
Mặc dù trong số đội bơi tiếp sức 200 mét của đại
học Q, bọn Hạ Trí về nhì, đội còn lại xếp thứ sáu, huấn luyện viên Bạch vẫn gật
đầu rất hài lòng.
Dù đại học Nam Thành thắng, trên mặt huấn luyện
viên Châu lại không hề tươi cười.
Ông liếc nhìn Diệp Lân đang theo dõi Hạ Trí chăm
chú trên bờ, trong lòng hiểu rõ, nếu như lượt thi tiếp sức này có Diệp Lân tham
gia, e là giải nhất này sẽ thuộc về đại học Q.
Hơn nữa từ hạng bốn đuổi đến hạng hai, điều này
có nghĩa là Hạ Trí là người nhanh nhất ở đây.
Diệp Lân lao tới kéo phắt Hạ Trí lên, dùng khăn
lông bọc kín cậu.
Dường như đó là mạng sống của hắn, vừa rời khỏi
nước sẽ tan mất, hắn phải bảo vệ kỹ càng.
Hạ Trí thở dốc, đặt hết trọng lượng của mình lên
người Diệp Lân, hắn chỉ mỉm cười, cậu càng tuỳ hứng, hắn càng vui mừng.
"Thảo nào huấn luyện viên Châu của Nam Thành
bảo, bảo hiểm kép bơi tự do cự ly ngắn của đại học Q rất ghê gớm, hôm nay xem
ra quả là đúng." Huấn luyện viên đại học Bách Khoa nhăn mày.
"Về phải huấn luyện gắt hơn. Bơi tự do 100
mét và 200 mét không thể chắp tay nhường hai huy chương cho đại học Q thế này
được!" Huấn luyện viên đại học Giao Thông cũng cảm thấy áp lực nặng như
núi.
Khoé miệng Nhậm Phi nhếch thật cao, nói với Tiêu
Bân bên cạnh: "Tôi nghĩ, tôi đã tìm được chủ đề thú vị hơn cả phỏng vấn
Diệp Lân rồi."
"Chủ đề gì?"
"Thành luỹ kép bơi tự do đại học Q. Em cứ
chờ đó, kể từ hôm nay đến ngày Diệp Lân tốt nghiệp, Diệp Lân cộng với Hạ Trí,
đủ cho đại học Q xưng bá chủ ba năm liền trong hạng mục bơi tự do giải vô địch
các trường."
Mắt Tiêu Bân càng trừng càng lớn, nhìn theo Hạ
Trí thở dốc đứng sóng vai với Diệp Lân.
Đã có thành tích bơi tiếp sức 100 mét và 200 mét
của Hạ Trí, vậy mà đều nhanh hơn cả Thẩm Dao.
"Bơi tiếp sức hỗn hợp sắp bắt đầu rồi! Hạ
Trí! Mày làm anh áp lực lắm đấy!" Mặt Lâm Tiểu Thiên sắp nhăn thành xíu
mại rồi.
"Sao em lại khiến anh áp lực? Em đâu có tham
gia thi tiếp sức hỗn hợp!" Hạ Trí buồn cười hỏi ngược lại.
"Anh sợ anh không thể chuyển bại thành thắng
như mày!"
Giây tiếp theo, đầu Lâm Tiểu Thiên bị vỗ một cái
thật mạnh, vừa ngoái đầu bèn trông thấy Trần Gia Nhuận khoanh tay nhìn y cực kỳ
không vui.
"Mày có ý gì hả? Bơi tiếp sức hỗn hợp, chỉ
tao với Lạc Ly ra tay cũng có thể vứt bỏ người khác một quãng xa rồi, đến lượt
mày lo à?"
Hạ Trí lập tức gật đầu theo, vỗ vai Lâm Tiểu
Thiên nói: "Phải đó, em cũng nghĩ hoàn toàn không dư chỗ cho anh lo đâu!"
"Mấy người đợi đó! Tôi bỏ thi! Bỏ thi!"
"Phải bỏ mau lên!" Mọi người lập tức hò
theo.
Lâm Tiểu Thiên xụ mặt, nhận thức sâu sắc được
việc mình không có địa vị.
Khi bơi tiếp sức hỗn hợp 4 x 100 mét bắt đầu, Hạ
Trí cũng bắt chước dáng vẻ trước đây của Diệp Lân, mềm nhũn dựa lên người hắn.
Diệp Lân rất vui, hắn đắp khăn tắm lên người Hạ
Trí, vừa hay ôm vai cậu.
"100 mét bơi dữ thế, còn tưởng 200 mét em
không bơi nhanh nổi cơ." Diệp Lân cười khẽ.
Trùng hợp Lạc Ly bơi bướm ra sân, sức mạnh và vẻ
đẹp tuyệt đối chinh phục tất cả mọi người có mặt, trong tiếng khen ngợi và cổ
vũ dành cho Lạc Ly hết đợt này đến đợt khác, Hạ Trí thả hồn đi.
Cậu nhớ tới trong phòng vệ sinh, Diệp Lân cúi đầu
lấy lòng cậu.
Dẫu cho hắn cau chặt lông mày cũng khiến máu
trong người cậu lúc này sôi sùng sục.
"Anh làm thêm phát nữa cho em, em đi bơi
1500 mét cũng được." Hạ Trí nhìn môi Diệp Lân, trước đây chỉ nghĩ ngũ quan
của Diệp Lân rất đẹp, giờ nhìn lại, cặp mắt hàng mi sống mũi, chỗ nào cũng
khiến cậu tràn ngập tưởng tượng không hài hoà.
"Thứ từng hưởng thụ thì đều phải trả lại
đấy." Nụ cười của Diệp Lân đầy ý nghĩa sâu xa.
"Trả cái gì? Nếu anh không sợ em làm gãy anh
thì…"
"Không sợ không sợ. Xem em có bản lĩnh làm
gãy thật hay không."
Hạ Trí lúc này đã chẳng còn lòng dạ nào xem thi
đấu nữa, đầu óc sắp bay lên chín tầng mây rồi. Chỉ muốn đẩy Diệp Lân vào không
gian chật hẹp đó, dựa vào nhau, hôn đến chết mặc kệ hít thở, như thể không hôn
đến khi đối phương chẳng còn chỗ nào lành lặn thì không thôi.
Diệp Lân của cậu, có loá mắt đến mấy thì người
khác cũng chỉ được nhìn, chỉ có cậu mới có thể nghĩ xằng bậy về Diệp Lân thôi.
Diệp Lân biết phải làm thế nào để khiến cậu thèm
muốn, làm thế nào để trong đầu cậu mụ mị, bằng lòng giao bản thân cho mình hết
lần này đến lần khác.
Cậu kéo giật Diệp Lân, nói: "Đi!"
"Đi đâu? Xem thi đấu mà."
Diệp Lân biết Hạ Trí muốn làm gì, ý cười hiện rõ
trên môi, thế nhưng chẳng nhúc nhích lấy một bước, rõ ràng không cho Hạ Trí
toại nguyện.
"Anh xem Lạc Ly và Trần Gia Nhuận bao lâu
thế rồi mà chưa chán à? Đi nào!"
Hạ Trí lại kéo giật Diệp Lân.
"Anh không đi. Anh muốn ở đây xem họ thi đấu
cơ." Diệp Lân quay người lại.
"Anh cố tình làm em thèm phỏng?"
"Phải." Diệp Lân ngoảnh mặt, biểu cảm
của cậu nhóc nom thì lãnh đạm nhưng thực ra là đang tuỳ hứng, quả là rất đáng
yêu.
"Anh tốn nhiều sức như vậy, không phải là để
mồi em à? Em cắn câu rồi, anh còn không mau thu dây đi? Chưa biết chừng nhoằng
cái là em hối hận luôn đó."
"Em ấy, là cá mập con mà anh theo dõi rất
lâu rồi. Từ lúc em là cá con đến khi trưởng thành anh đều nhìn rõ ràng. Ngay cả
nốt ruồi bé tý ở chỗ đó của em trông thế nào anh cũng biết."
Hạ Trí chẳng thấy mặt đỏ chút nào, chỉ thấy máu
trong người cuộn trào, lại muốn ấn đầu Diệp Lân thích làm gì thì làm.
"Anh đây, coi mình là mồi câu ném cho em,
mặc em cắn gặm. Em vui, anh cũng vui."
Giọng Diệp Lân rất bình thản, bởi vì đó là lời
trong lòng hắn.
"Thế nhưng, đến lúc anh thu dây thật, em
nhất định sẽ bị lưỡi câu móc cứng, đau đớn đáng thương, anh cũng sẽ buồn."
Diệp Lân véo tai Hạ Trí.
Mắt cậu nheo lại: "Em bảo… anh chưa thu dây
à? Anh đang tính toán gì vậy?"
"Ừm… cái này à…" Diệp Lân chỉ cười,
nhưng không nói gì.
Hạ Trí liếc nhìn Tiêu Bân bên bờ đối diện, tên
này giả vờ chụp cảnh thi đấu, thực ra đã lén chụp Diệp Lân rất nhiều tấm rồi.
Có lẽ Tiêu Bân tưởng không ai nhìn thấy, nhưng kỳ thực Hạ Trí đã phát hiện ra
từ lâu.
Bỗng nhiên, Hạ Trí nhớ tới đêm hôm đó, chuyện Hà
Kình Phong và Tiêu Bân làm trong rừng cây, một ý nghĩ loé qua đầu, cậu tự sặc
nước bọt.
"Khụ khụ khụ! Khụ khụ!"
"Sao thế? Tự dưng lại ho?" Diệp Lân
vuốt lưng Hạ Trí.
Cậu cứ như bị điện giật, hất bay tay hắn.
Phải, Diệp Lân cho cậu tý ngon ngọt, đã dỗ cậu
choáng váng quay cuồng rồi, suýt nữa thì quên mất, cùng lúc cậu định làm Diệp
Lân, hắn đã muốn làm cậu từ lâu!
Diệp Lân hơi ngây người, lập tức mỉm cười, hắn
vừa xoa đầu Hạ Trí, vừa ghé sát tai cậu thì thầm: "Sao thế, sợ anh à?"
"Sợ cái đầu anh."
Hạ Trí thầm nghĩ mình đúng là chẳng chiếm được
món hời nào từ Diệp Lân cả.
Tên này uống say sức khoẻ, chưa uống say thì cực
kỳ giỏi dùng mánh khoé, mình toàn bị hắn dắt mũi.
Võ quân sự hồi cấp ba không đủ dùng, Hạ Trí nghĩ
lẽ nào phải đăng ký đi học vật khoá khớp?
Nghĩ đến việc đè được Diệp Lân lên cây, Hạ Trí
bèn cảm thấy trong lòng có một cái móng vuốt nhỏ cứ gãi cào, cổ họng cũng khô
không khốc.
Bỗng dưng, Hạ Trí thấy Diệp Lân còn hấp dẫn hơn
cả bể bơi rộng lớn này.
Cậu đã hiểu rất rõ lúc ấy Hà Kình Phong nói "ngoại
trừ bơi lội, trong đầu toàn là Tiêu Bân" là cảm tưởng ra sao.
Thi tiếp sức hỗn hợp cũng kết thúc, đại học Q
giành giải nhất. Các thành viên đều đang thì thào bàn tán, nếu để Diệp Lân và
Hạ Trí lên sàn, đó mới là đội hình tối ưu.
Giải luyện tập bốn trường hạ màn như vậy, vì việc
này trạm phát thanh trường còn hào phóng đọc một bài viết hùng hồn, dạt dào
tình cảm đến mức Hạ Trí suýt thì rụng hết da gà da vịt.
Huấn luyện viên Bạch răn dạy hồi lâu, tổng kết
kinh nghiệm, rồi sắp xếp nội dung huấn luyện tập trung bảy ngày sau đó.
Vào phòng thay đồ, mọi người ầm ĩ náo nhiệt,
người thì thay đồ, người thì đi tắm.
Vốn còn định tắm cùng một gian với Diệp Lân,
tranh thủ làm chút chuyện thú vị, nhưng vừa nhớ tới dã tâm của tên khốn này,
cậu bèn nghĩ hay là bỏ đi. Ai bảo mình tiêu hơi nhiều thể lực quá.
Tương lai còn dài, còn phải lo không thể bắt Diệp
Lân oà khóc ư?
Lúc Hạ Trí cất dọn túi thể thao, trùng hợp đụng
phải Thẩm Dao cũng quẳng túi lên vai, cậu ta không đi, cứ thế nhìn chằm chằm Hạ
Trí mãi.
Hạ Trí đang buộc dây giày thể thao, vừa ngẩng đầu
bất thình lình đụng phải ánh mắt của Thẩm Dao, cảm giác ấy như thể mình nợ đối
phương hàng chục triệu vậy.
"Thẩm Dao… cậu không ra tập trung à? Nếu lỡ
xe, thì phải chen lên xe buýt về trường đó." Hạ Trí nói bằng giọng điệu
rất bình thản.
Mấy giây trôi qua, Thẩm Dao không nói gì. Hạ Trí
vốn rất vui vẻ được gặp lại bạn bè từng bơi cùng hồi cấp hai, nhưng cậu không
có sở thích đi lấy lòng kẻ lãnh đạm với mình, Thẩm Dao không nói gì, Hạ Trí
cũng cúi đầu tiếp tục buộc nốt dây giày bên kia.
"Có phải cậu sẽ lại biến mất không?"
Cuối cùng Thẩm Dao cũng lên tiếng.
"Hả?" Hạ Trí ngẩng đầu lên, nhận ra đối
phương đang nhắc đến việc ba năm cấp ba mình không tham gia bất cứ cuộc thi
nào.
"Giải vô địch các trường tháng 11, cậu sẽ
tham gia, phải không?"
Thẩm Dao rất kiệm lời, hiếm khi hỏi một câu dài
thế này, hơn nữa còn chủ động lên tiếng, điều này khiến các thành viên khác của
đại học Nam Thành cũng tò mò nhìn về hướng này.
"Đương nhiên." Hạ Trí đáp rất chắc
chắn.
Cũng như cậu mãi quan sát Diệp Lân, chờ hắn xuất
hiện trở lại, Thẩm Dao cũng chờ đợi cậu trong khi cậu không hay biết.
Thẩm Dao cúi đầu, khoác túi định đi.
Hạ Trí vô thức kéo quai túi của cậu ta, "Này,
Thẩm Dao! Rảnh rỗi thì cùng đi xiên chiên với lòng đi!"
"Cậu cẩn thận ăn đau bụng, thầy cậu đánh
chết cậu."
Thẩm Dao giật quai túi về, nhưng lại đáp: "Tôi
biết chỗ nào sạch sẽ, lần sau dẫn cậu đi."
"Được nha!"
Hạ Trí nhớ tới hồi bé giải đấu vừa kết thúc, mình
bèn theo Hà Kình Phong lên âm mưu xiên chiên chỗ nào ăn ngon, lúc ấy Thẩm Dao
đứng nghe trong phòng thay đồ, chẳng nói năng gì. Giờ nghĩ lại, chắc hắn cậu ta
rất muốn cùng chơi với họ.
Đến khi Hạ Trí cũng khoác túi lên quay người, bèn
trông thấy Diệp Lân đứng cách đó không xa, khoanh tay nhìn cậu.
"Em được lắm. Vừa hưởng thụ anh phục vụ, vừa
hẹn người khác đi ăn xiên chiên."
"Xiên chiên em muốn, anh phục vụ em cũng
muốn."
Hai người cùng ra khỏi phòng thay đồ, mọi người
cười ầm ĩ, bảo "đến nhà ăn", "cho tôi một nồi khoai tây hầm thịt
bò".
Hạ Trí kéo Diệp Lân một cái: "Đừng lề mề
thế, mau lên!"
Diệp Lân cứ lề mà lề mề đi đằng sau, cố tình kéo
dài giọng hỏi cậu: "Em đang nhớ nhung thịt bò hầm khoai tây của nhà ăn đấy
à? Hay là nhớ nhung cái gì khác?"
Hạ Trí giơ chân định đá Diệp Lân: "Anh lảm
nhảm gì vậy! Có tin ông đây bịt chết miệng anh không!"
"Tin chứ."
Chưa đi được bao xa, hai người đã bị huấn luyện
viên Bạch gọi về.
"Hai đứa chuồn nhanh đấy."
"Ăn cơm không tích cực, đầu óc có vấn đề."
Diệp Lân khoác hờ vai Hạ Trí.
"Đâu chỉ là đầu có vấn đề, đâu đâu cũng có
vấn đề." Hạ Trí ngoảnh mặt đi, bực dọc thì thầm.
"Vậy được, báo cho các em, thầy Nhậm Phi
Tuần san Thể thao Thanh niên bảo đã lên kế hoạch phỏng vấn hai người cho các
em, ngay cả ảnh đăng lên chuyên mục cũng chụp xong rồi. Thời gian phỏng vấn ấn
định vào chiều thứ sáu này, hai đứa thể hiện cho tốt, đừng làm mất mặt đội bơi
đại học Q chúng ta." Bạch Cảnh Văn nói hết sức nghiêm nghị.
Hạ Trí chau mày: "Phỏng vấn gì đó đáng ra là
việc của Diệp Lân chứ…"
"Em đại diện cho sức mạnh tân sinh viên đại
học Q chúng ta." Huấn luyện viên Bạch ghé sát mặt Hạ Trí, nhìn trái ngó
phải, nói, "Diệp Lân, hai hôm này dẫn Hạ Trí đi cắt tóc đi, cho có sức
sống!"
"Không cắt có được không?" Diệp Lân xoa
gáy Hạ Trí, cậu lập tức ban cho hắn một ánh nhìn cảnh cáo.
"Sao thế, định chờ tóc dài đến eo à?"
Bạch Cảnh Văn không vui.
"Cắt mất thì sờ không mềm nữa." Ngón
tay Diệp Lân gảy tới gảy lui xoáy tóc ở ót Hạ Trí.
Hạ Trí bị chọc giận triệt để, túm chặt cổ tay
Diệp Lân, vặn một cái mạnh.
Diệp Lân rõ ràng nhường cậu, mỉm cười mặc cho Hạ
Trí đè cánh tay mình ra sau người.
Bạch Cảnh Văn không nhìn nổi nữa, xua tay: "Cút
cút cút! Hai đứa nghịch ngợm cũng phải bớt bớt cho tôi! Không được bị thương!"
"Biết rồi ạ."
Hạ Trí tiếp tục giữ Diệp Lân, cứ thế ấn hắn đến
nhà ăn trường.
Dọc đường, các sinh viên chưa về nhà đều trông
thấy.
"Đó là Diệp Lân à? Anh ấy bị ai đè vậy?"
"Mày không thấy Diệp Lân đang cười à? Đúng
là hiếm khi thấy Diệp Lân đùa với ai!"
Mấy nữ sinh từng gặp Diệp Lân và Hạ Trí trong thư
viện đại học Q lúc trước mỉm cười đi tới.
"Ái chà! Diệp Lân, cậu bị "bạn trai nhỏ"
của mình trị đấy hả!"
Mấy người họ chắc chắn không ngờ được câu nói đùa
trong thư viện lúc ấy giờ lại biến thành sự thực.
Diệp Lân ngẩng đầu cười đáp: "Đúng thế. Em
ấy thi đỗ rồi, sau này phải bị em ấy quản rồi…"
Hạ Trí trông thấy mấy cô nữ sinh này, lập tức sầm
mặt. Họ đều là thành viên nhóm ở đại học của Diệp Lân, trước đây thấy họ trò
chuyện với Diệp Lân trong thư viện, biết ngay họ đều rất có thiện cảm đối với
hắn.
Đáng tiếc rằng Diệp Lân đối xử với ai cũng dịu
dàng lịch sự, nhưng không hề thân thiết.
"Em đỗ rồi à? Giỏi quá! Không uổng phí tâm
huyết của Diệp Lân!"
"Đúng thế, em không biết đâu, trong thư viện
bọn chị toàn đọc sách viết luận văn, mỗi mình Diệp Lân đọc kiến thức cấp ba đó!"
"Em đỗ rồi cũng phải mời chị ăn cơm nhé! Bởi
vì chị còn bỏ sức ra làm đề thi thử Anh của em đó!"
Hạ Trí nhất thời bị ba bốn nữ sinh bao vây, căn
bản không biết trả lời ra sao, môi mím chặt.
"Em cũng tập bơi phải không! Bả vai rộng
thật đấy! Vừa nhìn em đi qua, đã thấy chân em rõ dài rồi!"
"Điều kiện tốt như vậy vào đây phải học hành
tử tế đó, nếu ngày nào cũng chỉ nghĩ đến yêu đương, soạn bài làm bài không theo
kịp, các giáo sư không dễ cho qua chuyện đâu!"
"Dạ… dạ…" Hạ Trí vô thức buông Diệp Lân
ra.
Diệp Lân ưỡn thẳng sống lưng, Hạ Trí vốn còn mong
Diệp Lân giúp cậu đối phó với các chị gái, ai dè hắn chỉ mỉm cười chẳng nói gì.
"Mãi chẳng nói năng gì, ngượng hả?"
Một cô nữ sinh trong đó lại gần Hạ Trí, ngoảnh
mặt xem xét kỹ lưỡng cặp mắt cậu.
"Đừng ngượng mà! Đại học Q chúng ta nhiều
nam ít nữ, nhưng đẹp trai như em, được yêu mến lắm!"
"Có phải cùng khoa với Diệp Lân không? Có
muốn vào nhóm học tập của bọn chị không?"
Cậu càng không nói gì, mấy đàn chị đó càng ngầm
hiểu ý nhau, cùng trêu cậu.
Hạ Trí lùi lại từng bước một, chân giẫm phải vệ
đường, suýt thì ngã nhào.
Diệp Lân tinh mắt nhanh tay, túm được cổ tay Hạ
Trí, kéo cậu vào lòng mình.
"Khai giảng rồi nói chuyện nha! Sắp không
giành được thịt bò hầm khoai tây rồi!"
"Là không giành được thịt bò hầm khoai tây,
hay là sợ bọn mình ăn thịt mất "bạn trai nhỏ" của cậu vậy!"
"Khai giảng phải chú ý đó, chưa biết chừng
bị người khác cướp mất thật đấy!"
"Cảm ơn các bạn nhắc nhở. Mình sẽ trông nom
thật kỹ." Diệp Lân lại nở nụ cười ấm áp dịu dàng như ở thư viện.
Khó khăn lắm mấy nữ sinh đó mới đi, giờ Hạ Trí
mới lén thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm giác được yêu mến thế nào?" Diệp
Lân đút tay trong túi, áp sát Hạ Trí, ngắm cậu từ góc độ mà đàn chị đó vừa ngắm
Hạ Trí, "Anh còn bảo tại sao họ phải ngắm em như thế này…"
"Tại sao?"
"Nhìn em từ góc này, mắt rất sâu."
Thế nhưng từ góc độ của Hạ Trí thì lại thấy Diệp
Lân định hôn cậu bất cứ lúc nào.
"Điên." Hạ Trí đẩy Diệp Lân ra, tiếp
tục đi tới nhà ăn.
"Hạ Trí à, nam sinh như em đúng là rất được
yêu thích. Càng trưởng thành, càng trở nên chín chắn, người thích em sẽ càng
đông."
Bước chân của Hạ Trí vốn sải rất dài, nhưng nghe
thấy lời Diệp Lân nói, cậu không kìm được chậm lại.
"Từ bé em đã không phải kiểu được yêu thích
rồi."
"Nhưng giờ thì phải rồi. Khi một người trở
nên xuất chúng, có nghĩa là cũng sẽ nhiều cám dỗ hơn."
Hạ Trí ngẫm nghĩ, ngoái đầu hỏi: "Này, có
phải anh ghen tỵ không? Mấy đàn chị đó vừa nhìn đã biết anh không có hứng thú
với họ, thế là lấy em ra nói đùa mà thôi."
"Hạ Trí, em phải học cách từ chối cám dỗ."
"Được, chờ em tìm hiểu xem "cám dỗ"
trông thế nào đã."
Hạ Trí nghĩ Diệp Lân đang lải nhải, không chú ý
đến lời hắn nói.
"Bởi em từ chối, ít nhất đối phương sẽ không
bị tổn thương. Nhưng nếu bị anh biết được, anh sẽ không nương tay đâu."
Diệp Lân bước tới, lại xoa xoáy tóc của Hạ Trí, nhẹ nhàng hỏi, "Nhớ chưa?"
Dường như có răng nanh sắc bén chạm nhẹ vào cổ Hạ
Trí, lảng vảng trên mạch máu, kìm chế không cắm vào, nhưng mang hơi thở cảnh
cáo.
"Vậy anh đừng bị người khác so sánh nữa."
Hạ Trí phì cười, hơi tự phụ, nhưng rất bắt mắt.
"Vậy anh phải cạn kiệt sức lực mà chết mất."
Trong nhà ăn toàn giành giật nhau, các cô đều
không nhìn nổi nữa.
"Này này này! Các cậu là ma chết đói đầu
thai à! Bếp vẫn đang làm mà! Vẫn còn! Đừng tranh nhau nữa!"
Hạ Trí và Diệp Lân bưng khay cơm đứng ở đó, nhìn
cảnh tượng như ăn cướp ấy.
"Đây e là cảnh mất mặt nhất của đại học Q,
ai nấy đều như chưa bao giờ được ăn cơm vậy."
"Giành giật ăn mới ngon."
Lúc này, Lạc Ly bưng khay cơm đứng trước món thịt
bò hầm khoai tây, khí thế mạnh mẽ, không giận tự uy.
"Đội… đội trưởng Lạc…"
Mọi người lũ lượt nhường đường.
Lạc Ly thờ ơ nói một câu: "Xếp hàng."
Lập tức một hàng dài xuất hiện, cứ gọi là chỉnh
tề.
Ngay cả cặn bã Trần Gia Nhuận tranh cơm không
tranh nổi cũng được ăn món chính.
Ăn cơm xong, trở về ký túc xá, mọi người buồn ngủ
không chịu được, trèo lên giường đặt đầu ngủ luôn.
Diệp Lân mới định lên, Hạ Trí bèn lắc đầu giường, hất cằm, ra hiệu cho hắn lên bên cậu.
Comments
Post a Comment