Chương 52: Trong đầu toàn là em

Hà Bân nghe, nhìn Hạ Trí hơi kinh ngạc, nó chưa bao giờ nghe Hạ Trí đề cập.

Dù không phải quán quân, đó cũng là vận động viên cấp độ thế giới, chuyện đáng tự hào biết bao? Ba năm cấp ba Hạ Trí đều rất khiêm tốn.

"Nhưng tôi nghĩ, mẹ tôi cưới rất đúng, mặc dù tôi "cũng chỉ thế này được thôi", tôi đã thoả mãn lắm rồi. Ông thì ngược lại, phó trưởng khoa Chung ạ, tiền và cả bạo lực đều không giải quyết được vấn đề."

Nói xong, Hạ Trí bèn quẳng tay Chung Hiếu, bước ra khỏi đám người.

Sầm Khanh Miễn không đi, ra chiều rất ngạc nhiên nói: "Ái chà! Phó trưởng khoa Chung, không nhìn ra đấy, trong lòng chú vận động viên quốc gia đều là "đầu óc ngu si tứ chi phát triển" à!"

Chung Hiếu nhìn xung quanh, phát hiện ra toàn bộ học sinh và phụ huynh đều nhìn ông ta bằng ánh mắt phán xét.

"Vận động viên thì làm sao? Vận động viên cũng mang lại vinh dự cho đất nước mà!"

"Đúng thế! Ông ta lấy đâu ra tự tin nói vận động viên không tốt? Vận động viên cũng phải chịu khổ mới giành được vinh dự mà!"

"Cái cậu tên Hạ Trí kia, hình như học đại học Q đó! Nhà người ta chắc chắn biết dạy con! Người này lấy đây ra tự tin đi nói con nhà người khác?"

"Ối giời, ông đi họp phụ huynh chưa thấy cái tên Chung Hiếu này bao giờ à, từ sáng đến tối kêu gào mình kiếm được bao nhiêu tiền, tiêu bao nhiêu tiền mời gia sư cho con, giáo dục tinh anh bla bla!"

Chung Thuần cúi đầu, những lời này nó đều nghe hết. Nó chẳng buồn liếc nhìn Chung Hiếu, lách qua đám người đi thẳng.

Nghe nói, buổi chiều khi Chung Hiếu về bệnh viện khám bệnh, trùng hợp đụng phải phụ huynh học sinh hôm đó dẫn người già đi khám. Người đó vừa thấy Chung Hiếu đã nhận ra, lập tức bảo điều dưỡng đổi bác sĩ.

Chung Hiếu không bỏ được thể diện, còn cãi nhau với phụ huynh đó.

Người đó không kìm được nói: "Không phải ông bảo vận động viên đều đầu óc ngu si tứ chi phát triển à, con trai tôi chính là diện năng khiếu thể thao được tuyển thẳng vào đại học trọng điểm đấy! Lời ông từng nói khiến tôi không thoải mái, tôi đổi bác sĩ không được à? Ông định đánh con trai mình trong trường học trước mặt mọi người, tôi thấy ông chắc chẳng có kiên nhẫn gì cả, tôi dẫn người già đến khám bệnh, muốn đổi một bác sĩ dịu dàng kiên nhẫn không được à?"

Tiêu Đình và Trần Phương Hoa nghe thấy, vội vàng ra hoà giải, kết quả phụ huynh học sinh đó nhận ra Tiêu Đình ngay.

"Buổi sáng có bảng điểm tôi đã gặp cô! Họ bảo con trai cô là thủ khoa Vật Lý toàn tỉnh! Tôi muốn cô khám bệnh!"

Tiêu Đình cười hoà giải: "Phó trưởng khoa Chung giàu kinh nghiệm lắm. Đừng dùng chuyện con cái đi học để phán xét kỹ thuật chữa bệnh của phó trưởng khoa Chung."

Đừng nhìn Tiêu Đình ghê gớm kinh khủng khi đấu khẩu với Chung Hiếu, lúc đối diện với bệnh nhân từ trước đến nay đều rất hoà nhã, đặc biệt khi cười còn có hai lúm đồng xu, nom rất tốt bụng hiền lành.

Kết quả, các bệnh nhân chờ khám trong hành lang đều đến hỏi điều dưỡng có thể đổi sang bên Tiêu Đình khám được không, Chung Hiếu tức đến độ bẻ gãy cả bút.

Hạ Trí về đến nhà bèn bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.

Lúc chuông cửa réo, cậu háo hức chạy tới mở cửa, còn suýt thì đụng đổ cả vali.

Thế nhưng lúc cậu tới cửa, bỗng nghĩ mình đúng là thằng ngu.

Đâu phải lần đầu gặp Diệp Lân, cậu mở cửa sớm hay muộn thì Diệp Lân cũng chẳng biến mất được.

Nhưng giây phút mở cửa, Hạ Trí chợt nghĩ đây là một chuyện rất long trọng.

Cuối cùng cậu cũng ngang hàng với Diệp Lân.

Họ đều là sinh viên, đều là thành viên đội bơi đại học Q!

Cửa vừa mở, một cái ôm bèn lao tới Hạ Trí.

Cánh tay của Diệp Lân quấn chặt lấy cậu, chặt đến mức khớp xương kêu rắc rắc.

Đây là lực cánh tay dùng để quạt nước bơi thẳng lập kỷ lục giải vô địch các trường, giờ lại ôm cứng Hạ Trí.

Hạ Trí mở to mắt, ấy đúng là Diệp Lân.

Cậu giơ tay lên ôm hắn, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.

Như ma xui quỷ khiến, cậu trả lại Diệp Lân câu nói của hắn tối đầu đến làm gia sư của cậu.

"Anh thích em thế cơ à?"

"Thích chứ. Thích chết đi sống lại, viết luận văn đọc sách bơi lội, trong đầu toàn là em." Giọng Diệp Lân rất bình thản.

Hạ Trí ngây người, đầu óc như trống rỗng, luẩn quẩn câu nói ấy của Diệp Lân "trong đầu toàn là em".

Đáy lòng cậu bất chợt có một suy nghĩ, cậu khát vọng "trong đầu toàn là em" của Diệp Lân không chỉ là công nhận tương lai cậu vào đội bơi đại học Q, sau này kề vai sát cánh.

Thứ cậu muốn nhiều hơn thế, cực đoan hơn thế.

Hạ Trí bỗng sợ hãi bởi suy nghĩ của bản thân, sống lưng vô thức run rẩy.

Đầu Diệp Lân vùi ở cổ cậu, nhiệt độ hơi thở và lồng ngực phập phồng của hắn khiến nhịp tim của Hạ Trí như bị một sức mạnh móc cứng, khoảnh khắc buông ra, nó bật lại khiến xương cốt cũng rung theo, trái tim sắp nứt toác.

"Vào… vào đi!" Hạ Trí lên tiếng.

"Được."

Diệp Lân buông Hạ Trí ra, theo cậu vào phòng ngủ.

"Em cũng chẳng biết tập huấn bao lâu, chuẩn bị từng này đủ chưa."

"Anh nhìn cho. Dù sao thì cũng phải thả em về trước khi huấn luyện quân sự. Đến lúc ấy em còn muốn mang gì đi cũng kịp."

"Ừm." Hạ Trí ngả ra sau tựa vào bàn, hai tay chống trên mặt bàn.

Diệp Lân cúi đầu để lộ cần cổ, từ cổ áo trở xuống, dường như có thể nhìn lén xương cánh bướm của hắn.

Chẳng có chút vẻ đẹp hiền hoà nữ tính nào, hoàn toàn là sức mạnh và hormone thuộc về đàn ông.

Nhưng Hạ Trí cứ cảm thấy trong đầu dường như có gì đó đang kêu gào, cậu lại nhớ tới cái đêm Diệp Lân say rượu, nụ hôn của hắn, đầu lưỡi ẩm ướt vừa mềm mại vừa cứng rắn của hắn, vừa lơ là một cái, máu bèn dồn xuống dưới, hoàn toàn không khống chế nổi.

"Hạ Trí, em đi đâu vậy?" Diệp Lân ngẩng đầu lên, nhưng Hạ Trí đã vọt ra ngoài cửa phòng.

"Đi vệ sinh!"

Hạ Trí ngồi trên bồn cầu, trong đầu toàn là hôm ấy Diệp Lân đỏ mặt, dựa vào vai mình, dùng chóp mũi dụi khẽ, tiếp theo những cảnh tượng ấy cứ như ngựa chạy, càng chạy càng xa.

Chưa được bao lâu, giọng Diệp Lân truyền tới từ ngoài cửa phòng vệ sinh.

"Hạ Trí, một cái khăn bông không đủ đâu, nhà em còn không?"

Hạ Trí run bắn người, sau đó cậu cúi đầu, tim đập thình thịch điên cuồng.

"Hạ Trí?" Diệp Lân lại gõ cửa.

"Còn! Lát em ra tìm!"

Cổ họng cậu như bị cái gì bít nghẹn, âm thanh hét ra khàn khàn vô cớ.

Diệp Lân ngoài cửa hơi quắp ngón tay lại, hắn nhíu mày: "Hạ Trí, em khó chịu à?"

"Không đâu! Em ra ngay đây!"

"Em vào gần hai mươi phút rồi!"

"Em đang chuẩn bị!"

Hạ Trí cũng chẳng hề ngờ mình đã vào lâu đến vậy.

Lúc cậu đứng trước bồn rửa tay táp nước lên mặt, trong đầu kêu ong ong.

Cậu tưởng mình đã sắp xếp xong tình cảm, nhưng lúc cậu nhìn thấy Diệp Lân ngồi ngả trên ghế, cánh tay gác lên lưng tựa, dùng tay lướt điện thoại, cậu bèn cảm thấy… bóng lưng người này sao lại tuyệt đẹp ngần ấy, khiến người ta muốn vén tung áo, làm bậy một phen.

Đây đều là tại cái câu "trong đầu toàn là em" của Diệp Lân!

"Ra rồi à? Bụng không sao thật chứ?" Diệp Lân ngoảnh đầu lại cười hỏi.

"Không sao." Hạ Trí lầm bầm ngồi xuống.

"Tập huấn bắt đầu là em hết thời gian chơi bời rồi. Có muốn tranh thủ lúc này, anh với em chơi tý game?"

"Ồ, được."

Hạ Trí lấy điện thoại ra, ngồi bên cạnh giường, tay hai người không hẹn mà cùng gác trên cùng một cái lưng ghế, bắt đầu chơi.

Nhưng suy nghĩ của Hạ Trí chẳng đặt ở game chút nào, vừa mắt nhìn màn hình, vừa muốn dán mu bàn tay mình lên mu bàn tay của Diệp Lân.

Diệp Lân đã cứu Hạ Trí mấy lần liền rồi, hắn không kìm được dùng mu bàn tay huých mu bàn tay của Hạ Trí: "Bé con… em hơi phiêu quá đấy!"

Hạ Trí vốn tưởng rằng được chạm vào tay Diệp Lân một chút thế này là mình thoả mãn rồi, không ngờ tay Diệp Lân sắp rời đi, trong lòng cậu trở nên ngứa ngáy.

"Em cứ phiêu đấy. Anh kéo em xuống đi." Hạ Trí xụ mặt, cũng dùng tay huých mu bàn tay Diệp Lân.

"Chậc…" Diệp Lân bị Hạ Trí huých một cái, rớt HP.

Hắn ngẩng đầu liếc nhìn cậu, phát hiện ra vành tai Hạ Trí nhuốm hồng, cổ cũng ửng đỏ.

"Anh nhìn em làm gì? Chết giờ!"

Hai người cùng chết.

Hạ Trí ngả đầu ra sau, thở phào một hơi.

Diệp Lân ngắm trái cổ của cậu nhóc, hắn nheo mắt nói: "Sống chết là chuyện thường tình."

"Chết cũng chết rồi…" Hạ Trí ngồi thẳng người lên, cậu xác nhận mình đã điều chỉnh xong tình cảm, nói, "Làm lại!"

"Được, làm lại."

Hai người chơi mãi đến khi Trần Phương Hoa tan ca về nhà.

Biết là con trai sắp đi tập huấn, Trần Phương Hoa làm một bữa to, cứ xin Diệp Lân chăm sóc Hạ Trí mãi.

Theo lý thì đáng lẽ bà phải đích thân đưa Hạ Trí đến đại học Q.

Diệp Lân muốn bà yên lòng, cứ bảo bà rằng đi tập huấn cũng có thể làm quen dần với cuộc sống đại học, hơn nữa trong đội bơi không lo ăn ở. Trước khi huấn luyện quân sự còn được nghỉ một tuần, cho Hạ Trí về nhà.

Mắt Trần Phương Hoa đỏ hoe, Hạ Trí sắp đi rồi, sau này trong nhà chỉ còn một mình bà.

"Ôi giời, một mình ở đâu ra. Không phải Khanh Miễn cũng sắp đến đại học Q à? Đến lúc đó mẹ với cô Tiêu hai người thích du lịch thì đi du lịch, thích làm đầu thì đi làm đầu, muốn gì làm nấy. Đừng có nhớ con mãi, làm chút chuyện mình thích đi."

Buổi tối Trần Phương Hoa tiễn Diệp Lân và Hạ Trí lên tàu cao tốc, Diệp Lân muốn bà yên tâm, bảo sẽ gửi video Hạ Trí huấn luyện cho bà, để bà xem con trai dưới nước hiên ngang như thế nào.

Lúc vào trạm, Hạ Trí cứ ngoái đầu vẫy tay với mẹ mãi, cậu chưa bao giờ rơi nước mắt mà giờ mắt cũng đỏ hoe.

"Em chưa bao giờ rời xa mẹ quá một tuần." Hạ Trí nói.

"Ngốc. Chỉ cần trong lòng em nhớ đến mẹ, thì không tính là rời xa mẹ."

Giờ Hạ Trí mới nhớ ra, mẹ Diệp Lân ở tít nước ngoài, mình đã hạnh phúc hơn hắn lắm rồi.

"Em tham gia tập huấn lần này, có phải cũng thi đấu không?"

"Giải vô địch các trường vào tháng 11, thời gian gấp lắm. Các huấn luyện viên cần em mau chóng trở về trạng thái tốt nhất."

"Vậy còn anh? Vua bơi tự do cự ly ngắn?" Hạ Trí nghiêng mặt, mang chút vẻ khiêu khích.

Diệp Lân cụp mắt, đáp sâu xa: "Chỉ cần em ở trạng thái tốt nhất… chắc anh cũng sẽ ở trạng thái tốt nhất."

"Hả?" Hạ Trí thầm nghĩ trạng thái của mình với Diệp Lân thì có liên quan gì?

"Lão Bạch coi trọng em đến vậy, anh sợ em còn chưa kết thúc tập huấn, đã khóc đòi về nhà rồi."

"Còn lâu nhé."

Hạ Trí ngoảnh mặt đi, nhìn cửa sổ tàu tối đen, nó phản chiếu lại sườn mặt của Diệp Lân. Cậu cứ muốn ngắm Diệp Lân mãi một cách vô cớ.

Tàu đến thành phố Q, hôm nay là cuối tuần, người ngồi tàu cao tốc rất đông.

Lúc xuống tàu bước vào đường ra khỏi ga, dòng người cuồn cuộn, Hạ Trí kéo vali suýt bị tách ra khỏi mình, ngẩng đầu lên thì Diệp Lân đã đi trước rồi.

Cậu vốn định gọi Diệp Lân, nhưng lại phát hiện có gì đâu mà phải gọi, chen một tý là ra khỏi ga rồi.

Thế nhưng Diệp Lân ngoảnh đầu lại, vươn tay tới qua khe hở trong đám người.

Hạ Trí chỉ trông thấy đầu ngón tay của Diệp Lân, cậu giơ tay nắm lấy mà chẳng do dự chút nào.

Diệp Lân dùng sức một cái, mặc kệ giữa họ có bao nhiêu người, cứ thế thẳng thừng kéo cậu lại gần, các chú các thím ồn ào kêu chen gì mà chen, Diệp Lân căn bản chẳng buồn để ý.

Lúc họ ra khỏi ga, vẫn là Lạc Ly đứng ở đó chờ họ.

Khác với ánh nhìn chăm chú lần trước, lúc trông thấy Hạ Trí Lạc Ly hơi gật đầu.

Hạ Trí cũng biết, Lạc Ly chỉ là một anh chàng rất nghiêm túc, mặc dù không thích cười cũng không thân thiết với người khác, nhưng đúng là một đội trưởng đáng tin cậy.

Vì Hạ Trí chưa chính thức nhập học, trường chưa sắp xếp ký túc xá, nhưng giường đối diện Diệp Lân để dành cho cậu.

Trên đường, trong nhóm chat của đội bơi đại học Q liên tục có người @ cậu, hỏi cậu đã đến chưa.

Đặc biệt là mấy người Triệu Hùng, nhắn liên tục.

Hạ Trí cúi đầu, cậu có một cảm giác thuộc về không lý do.

Vẫn là ký túc đó, Hạ Trí vốn đã quen với việc vừa vào bèn nhìn thấy túi đồ ăn vặt, tất thối và cả áo khoác vứt lung tung khắp nơi của Trần Gia Nhuận, nhưng không ngờ lại rất ngăn nắp chỉnh tề.

Trần Gia Nhuận ngồi ngay ngắn trên ghế, chờ Hạ Trí.

"Anh Gia Nhuận… anh sạch sẽ thế này, em không quen."

"Cái này, Hạ Trí mày kiểm duyệt xong xuôi, tiện thể chụp ảnh gửi vào nhóm nhé? Chứng minh anh không gây ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường sống của mày?" Trần Gia Nhuận mắt long lanh nhìn Hạ Trí.

"Hả… ò."

Hạ Trí chụp một tấm gửi vào nhóm, nói "đến ký túc rồi, mọi người yên tâm".

Trong nhóm lập tức sôi nổi hẳn.

Nhị Hùng: Đây là ký túc xá của Trần Gia Nhuận á? Sạch sẽ thế này?

Quỷ Kiến Sầu (Huấn luyện viên Mạc): Đã bảo với nó lâu rồi, phải để lại ấn tượng tốt đẹp cho thành viên mới, không cho chế tạo rác trong phòng ngủ.

Thái Bạch Kim Tinh (Huấn luyện viên Bạch): Nể tình nó ngăn nắp cỡ này, lần sau nếu nó đến muộn tiếp, thời gian tập thêm giảm một phút.

Trần Gia Nhuận đọc nhóm chat, thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Lân sắp xong vali, nói: "Giả vờ đủ rồi, lôi hết rác của mày ra đây."

Lúc này, Trần Gia Nhuận ngồi xổm dưới gầm bàn, bê một cái hộp ra, bên trong đầy ắp tất và quần bơi.

"Gia Nhuận, chúng ta không thiếu lương thực, mày không cần hy sinh tất mình để trồng nấm." Diệp Lân nói.

Hạ Trí cũng thấy không nỡ nhìn thẳng, bèn coi như không trông thấy gì, cởi áo khoác ra bò lên giường.

Trong nhóm lại bắt đầu sôi nổi hẳn.

Nhị Hùng: Đội bơi đại học Q tiến lên! Ra ngoài ăn đêm, tẩy trần cho Hạ Trí!

Trong nháy mắt, vô số người hưởng ứng, đã bắt đầu thảo luận rốt cuộc ăn lẩu cay, hay là ăn cá hấp, hay là ăn nướng vỉa hè.

Ngay lúc mọi người đang thảo luận bừng bừng khí thế, huấn luyện viên Bạch nói một câu chặt đứt ý tưởng ăn đêm của họ.

Thái Bạch Kim Tinh: Ăn gì mà ăn! Ngày mai xếp vị trí trong đội! Ngày kia đấu giao hữu bốn trường!

Quỷ Kiến Sầu (Huấn luyện viên Mạc): Ai mà làm gánh nặng cho đại học Q chúng ta, kéo ra ngoài chém luôn!

Vương Đại Tráng (Huấn luyện viên Vương): Cơm tử hình, các em ăn nhiều vào!

Trong nhóm tức khắc im lặng.

Hạ Trí trải xong ga giường, nhất thời quên mất mình ngồi ở giường trên, vừa đứng dậy bèn cộc đầu vào trần nhà, nghe thấy một tiếng "bộp".

Trần Gia Nhuận ngẩng đầu lên nói: "Đây hình như là trải nghiệm sinh viên mới hàng năm đó! Trần nhà của bọn anh không sao chứ?"

Diệp Lân sải bước từ đầu giường lên giường Hạ Trí, nhìn dáng vẻ cậu nhóc cúi đầu xoa trán, hắn thấy đau lòng.

"Không sao chứ?"

"Không… không sao… Hay là anh kiểm tra xem tường đã nứt chưa?" Hạ Trí ngẩng lên mỉm cười.

Trần Gia Nhuận ngửa đầu nói lạnh lùng: "Hồi ấy em đập mạnh thế, sao không thấy anh sải bước tới xem em có bị làm sao không?"

Diệp Lân cũng đáp lạnh lùng: "Lúc đó, mày được Lạc lão đại đích thân đưa vào, mày đập đầu xong, Lạc lão đại làm cho mày một phần óc heo bổ não. Mày còn chưa thoả mãn hả?"

"Đừng có nhắc đến óc heo với em nữa." Trần Gia Nhuận tái mặt, năm ấy món óc heo kia tanh chết người, y không dám nhè ra trong ánh nhìn chăm chú của Lạc Ly, chẳng dám cả nhai mà nuốt thẳng.

"Được thôi. Xem ngày mai mày phát huy ra sao lúc xếp vị trí trong đội. Trước đây lão Bạch toàn phạt mày tập thêm. Giờ xem ra óc heo cũng là một lựa chọn không tệ."

"Cút cút cút!" Trần Gia Nhuận khó chịu trèo lên ngủ.

Diệp Lân giữ ót của Hạ Trí, ấn cậu vào lòng mình, "Anh xem nào."

Giọng hắn vọng tới từ trên đỉnh đầu, lọt vào tai cậu, chỉ cảm thấy rất ấm áp.

Ngón tay Diệp Lân tách xoáy tóc trên đỉnh đầu Hạ Trí, đầu ngón tay xoa xoa: "Vẫn ổn, không sưng đâu cả. Xem ra xương sọ của em quả là rất cứng."

Diệp Lân sắp buông Hạ Trí ra, cậu vô thức kéo hắn lại.

"Sao thế?"

Khoảnh khắc ấy, Hạ Trí cũng đần người. Cậu không biết sao mình lại kéo Diệp Lân, chỉ biết mình rất muốn Diệp Lân ở bên mình như thế mãi.

"Không… không có gì… muốn hỏi đấu giao hữu bốn trường là bốn trường nào thôi?" Hạ Trí hỏi bừa một câu.

Diệp Lân bật cười: "Em không biết là bốn trường nào à?"

Hạ Trí không nói gì, cứ thế nhìn Diệp Lân.

"Được rồi, được rồi. Đầu tiên là đại học Q chúng ta, sau đó còn có đại học Bách Khoa thành phố Q xếp thứ ba giải vô địch năm ngoái, đại học Nam Thành xếp thứ tư, và đại học Giao Thông thành phố Q."

"Đại học Nam Thành cũng đến? Lần này chúng ta lại phải đấu với Giang Nghị?"

"Đúng thế, vậy nên ngủ đi. Hơn nữa anh nghĩ, đại học Bách Khoa và đại học Giao Thông lần này chắc cũng sẽ có rất nhiều người mới giỏi gia nhập."

Diệp Lân sải bước về.

Lúc ngủ, hai người quay đầu vào nhau.

Hạ Trí cứ không nhịn được ngửa đầu nhìn Diệp Lân, nhưng từ góc nhìn của cậu chỉ có thể trông thấy đỉnh đầu và trán của hắn mà thôi.

Trần Gia Nhuận ngủ đối diện nhìn dáng vẻ của Hạ Trí, không kìm được cười.

"Hạ Trí à, mày biết quán quân bơi tự do 100 mét và 200 mét giải vô địch năm ngoái là ai không?" Trần Gia Nhuận nói.

"Không biết. Anh Gia Nhuận, nể tình anh rất muốn nói, em có thể nghe."

"… Anh không phải rất muốn nói. Ngủ đi." Trần Gia Nhuận thấy Hạ Trí chẳng nể nang gì, bèn lật mình định ngủ.

Hạ Trí vốn không để tâm, Trần Gia Nhuận không nói, ngược lại cậu lại tò mò.

Giải vô địch năm ngoái, Diệp Lân rút lui vì bị ngất xỉu trong bể bơi, 100 mét và 200 mét rơi vào tay người khác không có gì lạ. Theo ý của Trần Gia Nhuận, đều là bị cùng một người giành được.

Người này thực lực không tầm thường.

Hạ Trí đang định mò lấy điện thoại để tìm kiếm, Diệp Lân đối diện lên tiếng: "Là Hà Kình Phong đại học Bách Khoa."

"Anh ấy á?" Hồi cấp hai Hạ Trí tham gia thi bơi thiếu niên toàn quốc, đã từng đọ sức với Hà Kình Phong ở cùng một nhóm.

Tên này rất giỏi, hồi thi đấu cứ đuổi đằng sau mình mãi, bàn về đối thủ hồi cấp hai của Hạ Trí, nói thế nào Hà Kình Phong cũng là kình địch hàng đầu.

"Hạ Trí, mày từng đối đầu với nó rồi à?" Trần Gia Nhuận vốn trùm chăn lại quay lại chen vào, quả là chẳng có chút nguyên tắc nào.

"Hồi em lớp 7, anh ấy lớp 8. Bọn em từng giành giật quán quân 100 mét ở cùng một bảng."

"Ai thắng?" Trần Gia Nhuận dậy hứng, ngồi phắt dậy trên giường.

"Ò, anh đoán xem." Hạ Trí kéo chăn lật người, dùng ót đối diện Trần Gia Nhuận.

Điều này khiến Trần Gia Nhuận nghẹn họng.

Cuộc thi sáu năm trước, dù lên mạng tra kết quả e là cũng không tìm được.

"Em thắng Hà Kình Phong." Diệp Lân cất tiếng.

"Sao anh biết?" Hạ Trí hỏi, "Em kém anh ấy già nửa tuổi. Ở lứa tuổi ấy, nửa tuổi là áp lực không nhỏ."

"Nhưng kỹ thuật và huấn luyện mà em được nhận không phải là thứ mà trẻ con bình thường có thể so sánh." Diệp Lân đáp.

"Ừm, anh đoán đúng rồi. Em thắng Hà Kình Phong nửa giây. Lúc nhận huy chương…"

Hạ Trí còn chưa nói dứt câu, Trần Gia Nhuận đối diện bèn nói: "Mặt sầm sì như than?"

"Không, Hà Kình Phong rộng lượng lắm. Anh ấy là người thành phố Q, còn bảo em đến thành phố Q nghỉ hè cùng anh ấy, luyện tập cùng nhau." Hạ Trí đáp.

Trần Gia Nhuận sờ cằm: "Không phải chứ? Vậy sao năm ngoái nó cầm huy chương vàng, còn ra vẻ như đớp phải ruồi."

"Vì anh Lân rút lui đó, chắc anh ấy nghĩ ngay cả đối thủ xứng tầm cũng không có, thắng không có ý nghĩa."

"Anh hùng hiểu anh hùng!" Trần Gia Nhuận nói.

"Cũng không đâu. Em còn nhớ năm ấy bọn em thi xong, còn cùng nhau đi ăn lòng và xiên chiên, đều là anh ấy bao em. Anh ấy kể rất nhiều chuyện huấn luyện và trường học, em thấy anh ấy là một người vừa nghiêm túc vừa trượng nghĩa." Hạ Trí đáp.

"Hạ Trí, mày dễ bị lừa quá nhỉ? Mời mày đi ăn lòng với xiên chiên, nói vài câu, đã biến thành nghiêm túc trượng nghĩa rồi? Vậy anh còn dạy thêm cho mày, cùng mày bơi 1500 mét! Trong lòng mày anh là người thế nào?"

"Tham ăn lười làm, đến muộn chuồn sớm, được ngồi thì không đứng, được nằm thì không ngồi, nghiện game không dứt được chứng tỏ thiếu khả năng tự chủ…"

"Được rồi được rồi, khuyết điểm của anh nói đến đây là được rồi."

Khi Hạ Trí và Trần Gia Nhuận đốp chát nhau, Diệp Lân lại chẳng hé lấy một câu.

Hạ Trí không kìm được hỏi: "Anh Lân, anh ngủ chưa?"

"Ngủ rồi." Diệp Lân lầm bầm.

"Ngủ nhanh thế?"

"Em cũng mau ngủ đi."

Hạ Trí vẫn đang thầm nghĩ Diệp Lân làm sao vậy, Trần Gia Nhuận đối diện chêm thêm một câu: "Anh ấy muốn ngủ đủ để điều chỉnh trạng thái, ngày kia xử lý Hà Kình Phong!"

Comments