Chương 51: Anh sẽ ở bên em rất lâu rất lâu
Môn Toán Diệp Lân đã chẳng còn gì có thể dạy cậu
được nữa, bèn bắt Văn của cậu mãi.
"Diệp Lân, anh đã bao giờ nghĩ tới ngộ nhỡ
em không thi đỗ đại học Q, anh sẽ không thể làm đồng đội với em được."
"Vậy thì làm đối thủ vĩnh viễn." Diệp
Lân đáp rất thản nhiên.
Từ mùa đông đến mùa hè, lớp 12 rõ ràng là năm đau
khổ nhất thiếu tự do nhất, nhưng Hạ Trí biết, đây có lẽ là năm tươi đẹp nhất
của cậu.
Bởi năm ấy cậu gặp được Diệp Lân.
Khi đếm ngược đến thi đại học trên bảng đen sau
lưng từ 100 ngày biến thành 1, thầy Nguỵ run run bước lên bục giảng.
Bất kể mọi người sợ ông đến đâu, từng chán ghét
thầy chủ nhiệm tràn ngập lý thuyết cứng nhắc này cỡ nào, giờ mọi người đều chăm
chú nhìn ông.
"Thi đại học không… không quyết định đích
đến cuộc sống của mọi người."
Cổ họng thầy Nguỵ rít quá, trong thời gian ngắn
không nói nên câu hoàn chỉnh.
"Lão Nguỵ, thầy đừng hồi hộp! Ngày cuối cùng
rồi, nói không hay bọn em cũng đành vỗ tay cho thầy!" Trần Thạc cười nói.
"Đương nhiên không phải đích rồi! Thầy còn
phải ăn bữa cơm cảm ơn thầy cô của bọn em nữa chứ!" Diêu Mẫn mọi khi quậy
phá cũng lên tiếng.
Thầy Nguỵ cười, nói tiếp: "Mặc dù các thầy
cô vẫn luôn ép các em, bắt các em làm bài, không cho các em chơi game, làm việc
các em thích làm, các thầy cô cũng chỉ muốn… nếu thi đại học là cơ hội để các
em bước vào xã hội, xuất phát hơn người… hơn người dù chỉ một chút thôi, cuộc
sống dễ dàng hơn chút thôi, vậy thì tối thiểu chúng ta dốc hết sức nắm bắt nó."
Thầy Nguỵ càng nói, càng run dữ hơn.
Một số bạn nữ mềm lòng rơi cả nước mắt. Ngay cả
đám nam sinh Hạ Trí cũng đỏ hoe mắt.
"Trên đường đời, chúng tôi chỉ có thể bảo vệ
các em, giúp các em, đi cùng các em đến trạm này thôi. Sau này… sau này các em
trưởng thành, đến lượt các em kể cho các thầy cô biết, các em đã trông thấy
những gì, trải qua những gì."
Thầy Nguỵ cúi đầu, khom lưng chào mọi người thật
thấp.
Trong phòng vang dội tiếng vỗ tay rầm rộ.
Thế là vào một ngày tháng sáu nắng đẹp nhưng
không quá oi bức, kỳ thi đại học đã đến.
Nó đến dường như rất đột ngột, lúc Hạ Trí học
tiểu học, cấp hai cảm thấy thi đại học cực kỳ xa xôi, ngay cả đại học Q cũng
chỉ là một ngôi trường người khác nhắc đến, không liên quan gì đến cậu.
Nhưng thi đại học cứ thế đến rồi.
Quần áo mặc trên người Hạ Trí, đồ trong cặp cậu
đều được Trần Phương Hoa kiểm tra hết lần này đến lần khác. Bà chốc chốc lại
xoa đầu cậu, lẩm bẩm "không sốt là được".
"Mẹ, mẹ đừng căng thẳng. Mẹ xem cô Tiêu bình
tĩnh chưa kìa."
Hạ Trí nhìn về phía Tiêu Đình đang trò chuyện với
Sầm Khanh Miễn.
"Cổ… cổ bình tĩnh qué gì! Con xem bình nước
cầm ngược rồi kìa!"
"Ồ… đúng."
Hạ Trí nhìn tứ phía, cậu biết trong lòng mình
đang đợi ai, nhưng cậu cũng biết người đến đưa thí sinh vào phòng thi đều là bố
mẹ cả.
Đúng lúc Hạ Trí cúi đầu chuẩn bị vào phòng thi,
có người vỗ nhẹ vai cậu một cái sau lưng.
Cậu vừa ngoái đầu bèn trông thấy Diệp Lân mặc
đồng phục của đội bơi đại học Q, mỉm cười nhìn cậu.
"Cuối cùng cũng kịp. Bốn giờ hơn sáng nay
Lạc Ly đã lái xe đưa anh tới rồi."
"Lạc lão đại đâu?"
"Nó không dám đến, sợ nó mặt mày nghiêm nghị
sẽ khiến em căng thẳng."
"Thực ra là anh ấy căng thẳng phải không.
Một mặt sợ quản em sát sao quá, khiến em bị áp lực quá lớn. Mặt khác, lại sợ
quản em không đủ sát sao, lúc thi đại học sót mất cái gì."
Hạ Trí vốn hơi căng thẳng, vừa trông thấy Diệp
Lân, tâm trạng cậu vô cớ trở nên bình thản thong dong.
Đồng thời thấu hiểu hơn cho những người quan tâm
mình.
"Vậy em sắp ra chiến trường rồi, có lời nào
muốn nói với anh không?" Diệp Lân cười nói.
Hạ Trí đút tay vào túi, cúi đầu lắc lắc, lên tiếng:
"Hôm ấy, lúc chủ nhiệm lớp em bảo trên đường đời, họ chỉ có thể cùng bọn
em đến đây thôi, rõ cảm động. Cứ như sau khi thi xong. em sẽ đánh mất rất nhiều
thứ."
"Nhưng anh thì không." Diệp Lân nói.
Hạ Trí ngẩng đầu, nhìn vào đôi mặt dịu dàng mang
vẻ cứng rắn của Diệp Lân.
"Trên đường đời, anh nhất định sẽ cùng em đi
rất xa rất xa."
Hạ Trí chưa bao giờ biết, ngôn ngữ có sức mạnh
lớn đến vậy.
"Nhất định" của Diệp Lân khiến mọi nỗi
mù mịt của cậu đều trở nên bé nhỏ.
"Vậy em đi đây." Hạ Trí quay người bước
về phía phòng thi.
Lần này, là Diệp Lân nhìn theo bóng lưng của Hạ
Trí.
Hạ Trí nhớ rõ, vừa nãy khi Diệp Lân bảo sẽ cùng
cậu đi rất xa, tay siết chặt thành nắm.
Cuối cùng cũng được trông thấy dáng vẻ căng thẳng
của Diệp Lân, lần thi đại học này cũng coi như đáng phải không?
Ngày thi đại học kết thúc, khi Hạ Trí bước ra
khỏi phòng thi, bèn trông thấy Diệp Lân và Trần Phương Hoa đang đợi cậu.
Diệp Lân đang mở chai nước khoáng cho Trần Phương
Hoa, bà lắc đầu bảo mình không uống nổi.
"Không uống được thì cho con này." Hạ
Trí đón lấy chai nước trong tay Diệp Lân, ngửa đầu uống ừng ực.
Diệp Lân và Trần Phương Hoa đều không hỏi Hạ Trí
thi thế nào.
Vừa về đến nhà, Hạ Trí bèn tay đút túi quần huých
Diệp Lân một cái: "Nói đi, nếu Lạc lão đại đưa anh đến, anh ấy làm gì cũng
đến nơi đến chốn, chắc chắn đang đợi kết quả thi của em đâu đó trong thành phố
T đúng không?"
Diệp Lân bật cười: "Nó với Gia Nhuận ở khách
sạn, chờ tối nay em triệu kiến cùng tính điểm."
"Vậy còn chờ gì nữa, bảo họ đến đi."
Hạ Trí chạy tới, bá vai Trần Phương Hoa: "Mẹ
à, tối làm món ngon, mời Lạc Ly với anh Gia Nhuận đến ăn nhé! Con muốn ăn thịt
băm kho tàu, với cá kho tàu!"
"Được, mẹ đi mua!" Trần Phương Hoa cũng
muốn mời mấy người họ cùng ăn cơm từ lâu rồi.
Đợi Trần Phương Hoa đi mất, Hạ Trí dạng người
trên sofa, thở dài nói: "Anh nói xem… nếu mẹ em biết em cố gắng thi đại
học thế này là vì muốn vào đội bơi đại học Q, mẹ có nổi trận lôi đình không?"
"Không đâu. Em đã bao giờ nghĩ, thực ra cô
vẫn luôn biết chuyện em theo anh đi bơi không." Diệp Lân ngồi bên cạnh Hạ
Trí, lên tiếng.
"Không phải chứ? Thái hậu nhà em biết?"
"Chẳng ai rõ con bằng mẹ. Mẹ em cất giữ cẩn
thận huy chương Olympic của bố em, rảnh rỗi lại lấy ra lau. Cô tự hào về bố con
em, cô chỉ không muốn em rời khỏi cô giống như bố em thôi, vậy nên mới lo sợ.
Chẳng mẹ nào không muốn con trai mình thành đạt cả."
Nghe Diệp Lân nói vậy, lòng Hạ Trí cũng trở nên
khoáng đạt.
Đúng thế, mình vốn không giỏi nói dối, những
chuyện cậu lén làm, Trần Phương Hoa không thể không nhìn ra chút nào được.
Đến khi Lạc Ly và Trần Gia Nhuận tới, Trần Gia
Nhuận lười biếng nhoài người trên bàn, chắc là cả đêm không ngủ ngon. Sống lưng
Lạc Ly hơi cứng nhắc, nếu Hạ Trí không nhớ rõ mình đã viết đáp án gì trong
phòng thi, anh ta sẽ căng thẳng mãi.
Lúc Hạ Trí nhớ lại hết Toán và Lý, vẻ mặt của Lạc
Ly dịu đi không ít, Trần Gia Nhuận cũng vỗ lồng ngực: "May mà Hoá và Anh
của anh không dạy nhầm gì."
Bên Diệp Lân chắc là Toán của Hạ Trí cũng trên
140 điểm, bèn xem Văn và Anh của cậu có được cao không.
Ăn một bữa tối linh đình, Trần Gia Nhuận quả là
biết ăn nói, nịnh Trần Phương Hoa bảo chỉ cần y đến làm khách, tha hồ thịt băm.
Mấy cậu nam sinh giúp Trần Phương Hoa dọn dẹp bát
đũa, phòng bếp lau sáng bóng, Trần Phương Hoa vô cớ ngậm ngùi, trong nhà không
nhộn nhịp vậy lâu lắm rồi.
Diệp Lân ghé bên tai Hạ Trí, thì thào: "Tối
cùng đi bể bơi đi. Anh với Lạc Ly và cả Gia Nhuận, chuẩn bị thưởng em hoàn
thành thi đại học hoàn hảo."
Mắt Hạ Trí bừng sáng, nhìn về phía Diệp Lân: "Anh
nói…"
"Phải, bơi tự do 1500 mét. Anh, Lạc Ly, cả
Gia Nhuận cộng thêm em, bốn chúng ta thi một ván. Cho em bơi thoả."
Trái tim Hạ Trí sắp bay bổng, lập tức đi bảo Trần
Phương Hoa: "Mẹ ơi, con ra ngoài chơi với hội Diệp Lân, trước 10 giờ…"
Không ngờ Trần Phương Hoa cất tiếng: "Các
con đi bơi phải không."
Hạ Trí ngây người tại chỗ, vậy mà Trần Phương Hoa
biết thật?
"Con theo mẹ một lát."
Trần Phương Hoa gọi Hạ Trí vào bếp, lấy một cái
mũ bơi màu đen từ ngăn kéo ra.
"Đây là của bố con, con cầm đi."
"Mẹ… mẹ…" Trong thời gian ngắn, Hạ Trí
không biết nên nói gì.
"Con tưởng mẹ ngốc à? Nếu chỉ là một Diệp
Lân, thì đó là trùng hợp. Lạc Ly còn cả Gia Nhuận, vóc người họ bày trước mặt
mẹ, mẹ biết ngay là tập bơi. Mấy đứa bọn con xúm lại, có thể chỉ học hành tử
tế, có thể đi net chơi game? Sao có thể không xuống nước?"
Quả nhiên, Trần Phương Hoa rất nhạy bén.
"Đi đi, đi đi." Trần Phương Hoa xua
tay, "Có bao nhiêu bé ngoan trông nom con giúp con như thế, mẹ chẳng có gì
bận tâm cả."
Hạ Trí nhận cái mũ bơi đó, ôm chặt Trần Phương
Hoa một cái.
Trên đường, Trần Gia Nhuận vẫn lải nhải: "Chúng
ta có thể thi bơi ếch được không? Bơi ếch 200 mét được không?"
"1500 mét, thì 1500 mét." Lạc Ly đáp
chắc nịch.
"Hay là cá cược, thứ hạng của chúng ta?"
Diệp Lân lên tiếng.
"Chắc là lần này em xếp chót rồi, dù sao thì
mấy ngày nay đâu có xuống nước." Hạ Trí đáp.
"Có mày lót, anh yên tâm rồi!" Trần Gia
Nhuận nói rất vui vẻ, "Anh đây giúp mày tìm lại trạng thái!"
Đến khi tới bể bơi thành phố, Hạ Trí mới phát
hiện Sầm Khanh Miễn cũng tới.
"Mày có biểu cảm gì đó? Mười tám tuổi trước
đây là tao theo mày, sau này cũng không thể không có tao được. Tao đến quay
phim cho mọi người, anh Lân bảo phải gửi clip bơi cho huấn luyện viên!"
Sầm Khanh Miễn giơ máy quay trên tay, "Cho mày xem trình độ chuyên nghiệp
của anh đây – không run tay, hình ảnh ổn định chân thực, 100% hiệu ứng phim
Hollywood!"
Hạ Trí không tin tưởng kỹ thuật quay chụp của Sầm
Khanh Miễn: "Lực tay của mày, tao biết quá rõ."
"Vậy mày muốn thế nào? Sức lao động miễn phí
mà còn không hài lòng?"
"Hài lòng, hết sức hài lòng."
1500 mét không thể qua loa, thằng bạn nối khố Sầm
Khanh Miễn cũng có trách nhiệm, trong túi nilon là một đống đồ ăn vặt bổ sung
nhiệt lượng.
Đứng lên bục xuất phát, sóng vai cùng Lạc Ly,
Trần Gia Nhuận và Diệp Lân, Hạ Trí nhìn mặt nước phẳng lặng khôn cùng dưới ánh
đèn trước mặt, cuối cùng cậu cũng nhận ra, cuộc đời của cậu rốt cuộc sắp bước
vào một vùng nước khác rồi.
Cậu không còn là cá con bị nhốt trong ao tù nữa,
cậu sắp bước vào sông hồ biển lớn, cưỡi sóng đạp gió rồi.
Bốn người nhảy xuống nước, Hạ Trí đã không bơi
một thời gian, cậu mất 400 mét đầu để điều chỉnh động tác của bản thân, tìm lại
cảm giác dưới nước.
Trong vùng nước này, bất kể là Diệp Lân hay là
Lạc Ly hoặc Trần Gia Nhuận, họ đều đang tuyên bố định nghĩa của "mạnh"
với Hạ Trí, Hạ Trí dốc sức đuổi theo họ, uy hiếp họ.
Sầm Khanh Miễn trên bờ giơ máy quay, trước đây
xem thi đấu kiểu này trên TV, cậu không có cảm giác mãnh liệt đặc biệt. Còn giờ
phút này, bọt nước dập dềnh không ngớt, đường nét kéo căng cực độ, khiến trái
tim cậu cũng bùng cháy theo.
50 mét cuối cùng, Hạ Trí tụt lại, cậu cố gắng
quạt nước, cảm giác sức mạnh dù cho xương cốt bị mình nghiền nát cũng phải đuổi
kịp khiến ba người dẫn trước cậu cảm thấy áp lực khổng lồ.
Người đầu tiên chạm tường là Lạc Ly, sau đó là
Diệp Lân và Trần Gia Nhuận, Hạ Trí là người cuối cùng.
Bốn người không nói câu nào, Diệp Lân giơ ngón
cái với Lạc Ly.
Kết quả này chẳng bất ngờ chút nào.
Trần Gia Nhuận nói đứt quãng: "Em… em xin
phép… mai về đội bơi tập huấn… được miễn tập nửa tiếng…"
"Từ chối." Lạc Ly đáp.
Hạ Trí vốn đang điều chỉnh nhịp thở, nghe họ nói
chuyện, không nhịn được phì cười.
Diệp Lân đạp nước bước tới, nhấc dây chia làn
lên, xoa đầu Hạ Trí: "1500 mét bị đè bẹp cảm giác thế nào?"
"Không phải anh cũng bị Lạc Ly đè bẹp à?"
"Nhìn thế nào cũng không phải khoảng cách
một miếng bít tết."
"Chờ đó, ba tháng Hà Đông, ba tháng Hà Tây."
Họ quả thật rất mạnh, mạnh cỡ này khiến Hạ Trí
thật lòng rất mong đợi mình vào được đại học Q.
Vì có buổi tập, sáng sớm hôm sau, Lạc Ly, Trần
Gia Nhuận và Diệp Lân đều về hết.
Hạ Trí nhận cuộc gọi của anh Minh, Bibi sắp bị
mang đến thành phố Q rồi.
Bibi rất sợ, cứ lật qua lật lại trong bể nước.
Tới tận khi Hạ Trí đến, cậu ôm Bibi, vuốt ve đầu
nó, cho nó cảm nhận nhiệt độ và nhịp tim của mình.
"Bibi đừng sợ… ở đó có rất nhiều bạn của
mày. Lala cũng ở đó. Sẽ có cá heo khác chơi cùng mày, nghịch cùng mày. Ở đó mày
sẽ được huấn luyện sinh tồn, mày sẽ trở về biển cả." Hạ Trí xoa đầu Bibi, "Cũng
như tao phải trải qua thi đại học vậy, mày cũng phải đối mặt với kỳ thi của
mày."
Bibi rất im lặng dựa vào Hạ Trí, đuôi cong lên,
cọ nhẹ vào cậu, như thể đang lưu luyến, muốn Hạ Trí chú ý nó nhiều hơn nữa.
"Bibi, mày bướng bỉnh vậy là vì mày vừa
thích được con người nuôi nấng, vừa vật lộn muốn tự do. Nhưng tự do cần có bản
lĩnh. Nơi mày sắp đến sẽ có rất nhiều giáo viên và tiền bối tốt, mày sẽ học
được cách bắt cá, phối hợp săn mồi với bạn bè, mày sẽ trở thành một con cá heo
cực kỳ giỏi giang."
Cuối cùng, Bibi rời khỏi vòng tay của Hạ Trí, đội
chuyên gia từ thành phố Q mang nó đi.
Hạ Trí ngắm nhìn hồ nước trống rỗng, trong lòng
cũng trở nên trống trải theo.
Thế nhưng Hạ Trí có một linh cảm, họ nhất định sẽ
gặp lại nhau.
Nghe nói, ngày tra được điểm, sắc mặt của vài
huấn luyện viên đội bơi đại học Q đều căng thẳng.
Trần Gia Nhuận lén lút trốn việc, huấn luyện viên
Mạc tinh mắt cũng không phát hiện ra.
Buổi tập buổi sáng vừa kết thúc, bọn Triệu Hùng
bèn bắt đầu tranh luận trong phòng thay đồ.
"Sao Hạ Trí còn chưa bảo mình thi được bao
nhiêu điểm? Không phải thi không tốt chứ?"
"Nói vớ vẩn cái gì đấy? Hạ Trí người ta học
văn hoá tốt hơn mày nhiều!"
"Cao thủ bao giờ chả xuất hiện sau cùng. Đợi
tiếp đi!"
Bỗng nhiên, Trần Gia Nhuận gào lên: "Ái
chà!! 708!!"
"708 gì cơ?"
"Tao bảo Hạ Trí thi đại học được 708 điểm!"
Trần Gia Nhuận hét.
Bạch Cảnh Văn vốn đứng ngoài phòng thay đồ tán
gẫu với huấn luyện viên Mạc và huấn luyện viên Vương, nghe thấy Trần Gia Nhuận
nói vậy bèn xông vào ngay lập tức.
"Gì cơ? Em nói gì?"
"Em bảo điểm thi đại học của Hạ Trí, 708
lận!" Trần Gia Nhuận cười ha ha.
Bạch Cảnh Văn trợn to mắt: "Không được bảy
trăm hai mươi ba mươi à?"
Trần Gia Nhuận cạn lời: "Thầy Bạch, tổng
điểm có 750! Bảy trăm hai mươi ba mươi… vậy chẳng phải Hạ Trí còn giỏi hơn cả
sư phụ bọn em đây à?"
"Không được không được, thầy phải đi nghe
ngóng xem."
Bạch Cảnh Văn đi luôn.
Việc đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô ích.
Hạ Trí ăn ngon ngủ kỹ, lúc có điểm sàn của đại
học Q, cậu vẫn đang ngủ nướng, Trần Phương Hoa xông vào nói: "Hạ Trí con
đỗ rồi! Con đỗ rồi!"
"Gì ạ?"
"Con vượt điểm sàn 6 điểm! Diệp Lân gọi điện
tới bảo mười phần chắc chín!"
"Hả… à…" Hạ Trí vẫn đang mơ màng.
Cứ thế… thi đỗ rồi?
Hạ Trí vẫn cảm thấy như đang nằm mơ, trước khi có
bảng điểm, hàng ngày toàn đến bể bơi khách sạn Huệ Hoa, nước nhấn chìm cậu,
khiến cậu tỉnh táo, nhắc nhở cậu rằng đây là hiện thực.
Ngày có bảng điểm, Hạ Trí trông thấy tên của
mình, top 3 khối.
Cấp ba trực thuộc đại học T năm nay lại thống trị
thành phố T lần nữa, giành cả thủ khoa Văn và Lý.
Mà thủ khoa Vật Lý khiến giáo viên và học sinh
trường cấp ba trực thuộc đại học T ngạc nhiên đến mức rớt cả mắt.
Hạ Trí giơ tay lên, khoác vai Sầm Khanh Miễn,
thản nhiên hỏi: "Bất cẩn cái biến thành thủ khoa Vật Lý toàn tỉnh, cảm
giác thế nào?"
"Cho phép mày si mê anh đây, anh không chỉ
là truyền thuyết." Sầm Khanh Miễn ngậm kẹo mút, ra vẻ "tao đã lường
trước kết quả này từ lâu".
"Xem ra chúng ta lại phải gặp nhau ở đại học
Q rồi."
"Đương nhiên rồi. Tao đã thiết kế xong một
bộ code, chờ ngày mày giành quán quân giải vô địch các trường, tao sẽ cho mày
lên trang nhất diễn đàn toàn quốc." Sầm Khanh Miễn nuốt nước bọt.
"Mày bảo "code", hay là virus?"
"Ế… Coi như mày không kéo tạ cho tao."
Sầm Khanh Miễn ra dáng đại ca, vỗ ngực Hạ Trí.
Giáo viên Tiếng Anh cũng ngạc nhiên hết mực, Sầm
Khanh Miễn bị cô nhớ mong ba năm liền, thi đại học Anh 145 điểm, khiến người
khác nghi ngờ có phải tính thừa cho cậu ta 30 điểm không.
Đúng lúc này, Hạ Trí nhận được cuộc gọi của Diệp
Lân.
Trông thấy cái tên xuất hiện trên màn hình, vốn
tưởng rằng mình không nên kiêu ngạo, không nên tự mãn vì thành tích tạm thời,
Hạ Trí bỗng dưng đỏ mắt.
"Alo, anh Lân…"
"Ừm, kỳ nghỉ hè này e là em không sung sướng
được rồi."
"Hả?"
"Anh đến đón em rồi. Huấn luyện viên Bạch
yêu cầu em phải đến ngay tham gia tập huấn, điều chỉnh thể lực đến trạng thái
tốt nhất."
Hạ Trí nghe thấy tiếng tàu điện ngầm ở đầu bên
kia.
Giây phút ấy, cậu phát hiện ra mình rất nhớ Diệp
Lân, nỗi nhớ ấy từ trong xương nứt toác ra, chỉ có trông thấy người ấy mới có
thể được lấp đầy.
"Ừm, em biết rồi. Em về nhà thu dọn đồ đạc."
Sầm Khanh Miễn tỏ vẻ thấu hiểu: "A Trí, phải
đến đội bơi à?"
"Ừm."
"Ầy… cải thảo tao nuôi, bất cẩn cái không
đóng chặt hàng rào, bèn bị sói gặm mất."
"Mày lặp lại coi, ai nuôi ai?"
"Mày nuôi tao, mày nuôi tao!" Sầm Khanh
Miễn lập tức bỏ cuộc.
Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn vừa ngoái đầu bèn trông
thấy bố con Chung Thuần cũng ở đó.
Thực ra lần này Chung Thuần phát huy cũng tạm,
hơn 670 điểm, dư sức vào một trường 985 hoặc 211, nhưng mục tiêu của Chung
Thuần từ trước đến nay là đỗ đại học Q.
Vừa chạm mắt với Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn, Chung
Thuần bèn quay ngoắt bỏ đi, bố nó theo sau, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên
lời.
"Hạ Trí, mày biết không, Chung Thuần…"
"Chuyện người khác, tao không có hứng thú."
Hạ Trí chưa bao giờ đam mê hóng hớt.
"Nhưng tao thích buôn dưa! Đúng lần thi thứ
ba, chuyện bố Chung Thuần dan díu với điều dưỡng mới ở bệnh viện bị mẹ Chung
Thuần biết được!"
Hạ Trí tay đút túi quần tiếp tục đi thẳng, trong
đầu toàn là tin Diệp Lân sắp đến đón mình.
"Mẹ Chung Thuần chạy đến nhà điều dưỡng đó
đập phá! Chuyện này ngay cả lãnh đạo bệnh viện cũng biết, cố tình gọi bố Chung
Thuần đến nói chuyện!"
"Vậy tao còn phải khâm phục Chung Thuần."
Hạ Trí bỗng lên tiếng.
Sầm Khanh Miễn sững sờ: "Mày khâm phục nó
cái gì?"
"Ở nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, thi đại
học vẫn được hơn 670 điểm. Nếu mà là tao, chắc phải thi lại."
Sầm Khanh Miễn cúi đầu ngẫm nghĩ: "Cũng
phải. Nghĩ vậy, Chung Thuần cũng giỏi thật."
Lúc này, Chung Hiếu đang chạy tới kéo Chung
Thuần, hình như hai bố con cãi nhau.
Chung Thuần lạnh tanh từ đầu đến cuối, Chung Hiếu
nói hết nước hết cái đều vô ích.
Rất nhiều học sinh và giáo viên trong trường đều
nhìn về phía này.
Chung Hiếu sốt ruột, kéo cổ áo con trai giật về
sau, mặt Chung Thuần đỏ phừng phừng.
Mặc dù Sầm Khanh Miễn ngứa mắt Chung Thuần, nhưng
tình cảnh này vẫn toát mồ hôi lạnh.
"Nó định làm gì vậy?"
Chung Thuần ôm họng ho khù khụ, Chung Hiếu ngoác
mồm chửi: "Mày ăn! Mày uống! Gia sư dạy thêm cho mày đều dùng tiền của
tao! Mày còn muốn gì nữa?"
Chung Thuần đứng dậy, đáp trả: "Ông yên tâm,
tôi sẽ đi làm, tôi sẽ đi vay, sau này đi học đi làm, không tiêu một cắc nào của
ông cả."
"Mày…"
Chung Hiếu tức đến độ đỏ mặt tía tai, máu dồn lên
đầu, thấy ông ta sắp hung dữ đạp cho Chung Thuần một cú, nhưng lại bị người kéo
giật cẳng tay.
Ông ta vừa ngoái đầu bèn trông thấy Hạ Trí một
tay đút túi quần, một tay giữ chặt mình.
"Là mày… chuyện nhà tao không cần mày…"
"Tôi biết đây là chuyện nhà ông. Tôi đến trả
lời câu mà lúc đó ông bảo mẹ tôi thôi." Hạ Trí cất tiếng.
Các học sinh và phụ huynh bu lại.
"Câu gì?"
"Lúc ấy ông bảo mẹ tôi cưới một vận động
viên, đầu óc ngu si tứ chi phát triển, vậy nên con cái cũng chỉ vậy được thôi."
Các học sinh đứng xem hoàn toàn không hiểu, trong
đó bao gồm cả cán bộ Vật Lý Hà Bân lúc nào cũng túm tụm với Chung Thuần.
Hà Bân vô thức hỏi: "Vận động viên gì cơ?"
Mục Ninh đứng bên cạnh nói: "Bố của Hạ Trí là Hạ Vân, là vận động viên bơi lội. Từng giành huy chương đồng giải vô địch thế giới và Olympic."
Comments
Post a Comment