Chương 43: Không được thể hiện!
"Anh nhìn thấy, em đang…"
Theo giọng của Diệp Lân, trái tim Hạ Trí cũng
nhảy nhót theo.
Lần trước Diệp Lân bảo nhìn thấy cậu và Sầm Khanh
Miễn đi công viên hải dương, tại sao mình đến cung cá heo đi làm thêm cũng bị
hắn trông thấy được! Hơn nữa lần nào cũng là hắn nhìn thấy mình, mình thì lại
không nhìn thấy hắn!
Ngoài cửa vọng tiếng bước chân, là mẹ Hạ Trí sắp
đi trực ca đêm.
"Đừng nói gì!" Hạ Trí bịt miệng Diệp
Lân, vùi cả đầu hắn vào lòng mình.
Diệp Lân bật cười, chẳng giãy giụa chút nào, cứ
mặc cho Hạ Trí ôm mình như thế.
Tới tận khi mẹ Hạ Trí nói "Mẹ đi trực đây",
Hạ Trí mới thở phào nhẹ nhõm.
Hình như lòng bàn tay bị thứ gì đó ướt át ấn vào.
Toàn thân Hạ Trí run bắn, lập tức đẩy phắt Diệp
Lân ra, tóc hắn rối bù, đầu lưỡi liếm khoé môi, nói: "Em bịt mặt anh biến
dạng luôn rồi."
"Anh nhìn thấy cũng đừng bảo mẹ em! Mẹ em
biết là sẽ không cho em đi nữa!"
"Em thích con cá heo nhỏ đó thế cơ à?"
Diệp Lân cười hỏi.
"Thích. Nó rất đơn thuần, có khi bướng bỉnh
muốn tẩn nó, có lúc lại cảm thấy điều mà em chưa từng nói với ai, nó hiểu hết."
Ngón tay Hạ Trí gảy tờ giấy nháp của mình.
"Nó chưa từng nghĩ đến việc thân thiết dịu
dàng với em đâu."
"Hả?"
Diệp Lân dùng một tay véo tai Hạ Trí: "Nó
muốn đục em đấy."
"Đục em? Đục em gì cơ?"
Diệp Lân ra dấu tay.
Hạ Trí bỗng hiểu ra Diệp Lân nói gì, "Bibi vẫn
còn là con nít mà!"
"Suy nghĩ của con nít mới là đáng sợ nhất."
"Em thấy, là suy nghĩ của anh đáng sợ nhất
thì có!"
"Đúng thế, suy nghĩ của anh đương nhiên là
đáng sợ. Em trưởng thành thêm chút nữa là biết."
Diệp Lân giơ tay xoa đầu Hạ Trí, cậu hất nó ra
như mọi khi.
Thế là thứ bảy, khi Hạ Trí gặp lại Bibi, nhìn
thấy nhóc con nổi lên trong nước, há miệng cười ngốc nghếch với Hạ Trí, cậu cứ
cảm thấy Bibi cười rất tà ác.
Hạ Trí đến bên bể, sờ đầu Bibi, trơn bóng: "Bibi,
có người bảo tao là, trong đầu mày có rất nhiều suy nghĩ rất đáng sợ? Thật hay
giả đây?"
Bibi nghiêng đầu, "éc" một tiếng, dùng
mõm đụng vào lòng bàn tay của Hạ Trí, còn quay nửa vòng quanh cổ tay của cậu.
Rất trơn, rất lạnh, nhưng lại khiến người ta cảm
thấy ngượng ngùng một cách vô cớ.
Hạ Trí chợt nhớ tới hôm đó Diệp Lân cắn mất dưa
lưới, phần mõm lạnh giá của Bibi khiến cậu nảy sinh cảm giác nóng đến bỏng, cậu
lập tức rụt tay về.
Bibi nhìn Hạ Trí, dường như không hiểu tại sao
cậu không cho nó thơm, hơi đáng thương.
Ầy, Bibi có thể có suy nghĩ xấu xa gì chứ, không
phải toàn quanh quẩn mấy trò đùa ác thôi sao.
Hạ Trí xoa Bibi: "Nước lạnh quá, tao làm
nóng người rồi xuống."
"É!"
Bibi hớn hở nhảy bật lên không từ trong nước,
đường cung đó có vẻ đẹp khiến người kinh ngạc.
Hạ Trí ngây người – Bibi lại lớn thêm chút nữa
rồi.
Điều này có nghĩa là… nó càng ngày càng gần lứa
tuổi không tiết tháo làm người ta ghét bỏ.
Hạ Trí xuống nước, may mà nhiệt độ nước được kiểm
soát, nếu không thì cậu không chịu được mấy phút là bắt đầu run lập cập.
Bibi không chờ đợi nổi bơi tới, bắt đầu vòng
quanh eo Hạ Trí, đuôi dán sát sườn eo cậu, như thể muốn quấn chặt cậu.
Hạ Trí buồn cười muốn túm vây lưng của Bibi,
nhưng đều bị nó lẩn được.
"Được rồi được rồi! Mày cứ quấn thế tiếp,
tao sẽ không chịu được đâu!"
Hạ Trí kéo kính bơi xuống, lặn vào làn nước.
Cậu nhìn ngó xung quanh, nhưng không nhìn thấy
Bibi.
Ế, nhóc xấu xa này đi đâu mất rồi?
Bất chợt, cậu cảm thấy phần bụng có thứ gì trơn
tuột dính lên, giờ Hạ Trí mới phát hiện ra vậy mà Bibi đã đến dưới người mình,
lật thân lại dùng da bụng dán vào cậu.
Nó lắc lư trái phải, Hạ Trí thấy buồn cười, cậu
vuốt ve thân mình tựa đường cong của Bibi, rồi bơi vài cái, rời khỏi phạm vi
của nó.
Ai dè còn chưa bơi được bao xa, Bibi đột ngột bơi
tới bên cạnh Hạ Trí, dùng mõm chọc rơi mất mũ bơi của cậu.
Mũ bơi trượt xuống, mái tóc ngắn mềm mại của cậu
nhóc nổi bồng bềnh trong nước, cậu đẩy Bibi một cái.
Bibi lại dùng miệng ngậm mũ bơi của Hạ Trí, vẫy
vẫy, trong mũ bơi đong đầy nước, chìm xuống đáy bể.
Bibi đắc chí vòng quanh Hạ Trí hai vòng, còn cố
tình dùng vây mái chèo lướt qua eo Hạ Trí, khoảnh khắc đó cậu chợt có cảm giác
nguy hiểm rằng quần bơi sắp bị giật mất.
May mà Bibi không tiếp tục, mà bơi ra đằng xa,
lắc lư thân mình.
Hạ Trí bất lực lặn xuống đáy bể, vừa đủ tới mũ
bơi, bỗng có một sức nặng đè lưng xuống.
Khác với trò đùa lúc trước, sức của Bibi mạnh
kinh người.
Nó lắc cơ thể, dốc hết sức, Hạ Trí chẳng dư chỗ
phản kháng, toàn thân dán sát xuống đáy bể.
Thằng nhóc trên lưng cố tình đong đưa chậm rãi,
lúc này lạnh và ấm giao thoa, hai tay Hạ Trí chống vững đáy bể định trồi lên,
nhưng Bibi lại đè cậu không cho cậu nổi.
Hạ Trí thật lòng muốn đánh nó một trận, tiếc rằng
nước là địa bàn của Bibi, mình chẳng có tý ưu thế nào, chẳng còn cách nào khác
ngoại trừ vừa tức vừa nghẹn.
Hạ Trí dưới nước bật ho, sặc nước rồi.
Giờ Bibi mới bơi đi, Hạ Trí cuộn tròn người lại,
chau mày ho không ngừng.
Bibi vẫy đuôi một cái, lao tới dưới Hạ Trí, đỡ
cậu lên.
Đây là lần đầu tiên Hạ Trí ngồi trên người Bibi,
nó mang cậu lên bờ.
Hạ Trí nhoài người trên bờ, thực ra lúc nãy cậu
căn bản không sặc nước, chỉ nghĩ tại sao chỉ có Bibi trêu cậu, cậu cũng muốn
trêu Bibi một lần!
Bibi không hề biết Hạ Trí không sao cả, cứ dùng
mõm nó chọc cậu mãi, như thể cậu bị ho, nó giúp cậu vỗ lưng.
Hạ Trí sầm mặt, đẩy Bibi ra.
Bibi kêu "áu" một tiếng, lại ngoái đầu,
dùng đầu dán lên eo Hạ Trí, cọ tới cọ lui như làm nũng.
Dường như nó đang nói "Cậu tha thứ cho tôi
đi mà! Tha thứ cho tôi đi mà!"
Hạ Trí ngoảnh mặt, không để ý đến nó.
Bibi bèn bơi sang bên kia Hạ Trí, tiếp tục dùng
đầu dụi cậu.
Hạ Trí ấn đầu nó xuống, nó lại ngoi lên, cậu lại
ấn xuống, nó ngoi tiếp.
Sau mấy lần như vậy, cá heo nhỏ chợt bơi xuống
dưới Hạ Trí, dùng mõm chọc lên người cậu một cái.
Hạ Trí trợn tròn mắt, lập tức định bơi tránh,
nhưng cá heo nhỏ cứ mắc ở đó mãi, mặt cậu càng ngày càng đỏ.
"Được rồi được rồi! Tao tha thứ cho mày! Tha
cho mày!"
Hạ Trí lên không được xuống chẳng xong, cá heo
nhỏ trơn tuột dựng vây lưng, mặt cậu sắp nổ tung.
Cậu đang định chống tay trèo lên bờ, Bibi lại
nhảy vọt lên, đè lên lưng cậu, thậm chí vui vẻ vỗ vỗ.
Hạ Trí nghiến răng nghiến lợi, cậu chẳng vui tẹo
nào, thụi cho Bibi một cú cùi chỏ.
Bibi rơi xuống nước, nó tiếp tục thò đầu ra, vẫn
ra chiều cười hì hì.
Hạ Trí nhặt quả bóng nhỏ bên bờ lên, đập lên cái
đầu tròn lẳn của nó.
"Mày học ai mấy trò này vậy!"
Cá heo nhỏ đứng thẳng, lắc lư thân mình, dường
như nó cực kỳ thích nhìn Hạ Trí đỏ mặt tía tai.
Nhìn cái thứ loáng thoáng sắp nhô ra, mạch máu
trên trán Hạ Trí sắp nổ tung, đau mắt quá.
"Mày cút đi! Để ông trông thấy mày nữa, ông
đánh mày đó!"
Bibi nhận ra mình chọc giận Hạ Trí thật rồi, lập
tức chìm xuống đáy nước.
Hạ Trí vẫn còn tim đập chân run, không phải cậu
chưa từng tìm kiếm nếu cá heo bị làm sao thật thì đáng sợ cỡ nào.
Cậu không dám xuống nước nữa, khoác khăn tắm uống
trà gừng trên bờ.
Lúc này anh Minh xách thùng đi tới, hét lên: "Bibi!
Ăn thôi!"
Bibi vẫn chìm dưới đáy nước.
"Ế, hai đứa sao thế? Cãi nhau à?" Anh
Minh nhìn Hạ Trí nói.
"Anh biết nhóc quỷ này vừa làm gì không?"
Anh Minh nhìn biểu cảm sầm sì của Hạ Trí, lập tức
toét miệng cười.
"Ầy, đều là anh em mà, người ta đọ kích
thước với cậu, cậu cũng đọ với nó!"
"Đọ não thì có!"
"Đó là vì không ai đọ lại nó được, ha ha ha
ha! Nó sắp trưởng thành rồi, không còn là trẻ con nữa. Cũng phải có nhu cầu
khác, cậu hiểu không?" Anh Minh ra dấu tay.
"Em không muốn hiểu."
"Ầy… về chuyện đó, đối với cá heo mà nói
cũng là giao lưu. Nó coi cậu là bạn nó, thì sẽ muốn "giao lưu" với
cậu."
"Hay là… các anh vẫn nên mang Lala về cho nó
đi."
Anh Minh cười: "Nó hiểu tính người, cậu cho
nó biết rõ cậu không thích chơi gì với nó, nó biết chừng mực mà."
Lúc này, Bibi nhô đầu ra khỏi nước, nhìn Hạ Trí
bằng cặp mắt long lanh, kêu một tiếng, bày tỏ nó sẽ không chơi như thế nữa.
"Hơn nữa nó sắp đến lứa tuổi rời khỏi đây
rồi."
"Hả…" Hạ Trí nhìn anh Minh, "Bibi
phải đi ư?"
"Ừm, đến mùa hè sẽ phải mang nó đến thành
phố Q. Trung tâm phối giống cá heo ở đó cần nó…"
"Ồ, nó phải đến đó cưới vợ?"
"Đúng thế. Bibi, mày cũng đến tuổi cưới vợ
rồi!"
Đầu Bibi nghiêng sang một bên, bày tỏ chẳng có
chút hứng thú gì với đề nghị này.
Anh Minh thấy Bibi không có hứng ăn uống, bèn
xách thùng đi mất.
"Đừng sợ nó, nó đắc chí thế thôi, lát nữa
anh sẽ quay lại cho nó ăn."
Nói như vậy, Hạ Trí không kìm được phì cười.
Hạ Trí xuống nước, lại nhìn dáng vẻ cười ngốc
nghếch của Bibi, chợt lưu luyến không nỡ.
"Mày nói xem nếu mày mãi không lớn thì tốt
biết bao?"
Bibi bơi lại gần, đụng khẽ vào lồng ngực Hạ Trí.
Hạ Trí hiểu ngay ý của nó, nó đang bảo "tôi
muốn cậu ôm tôi".
Dang rộng cánh tay, Hạ Trí quấn chặt Bibi, nó
hiếm khi ngoan ngoãn dựa vào cậu.
Ôm một lúc, Hạ Trí bỗng hơi hiếu kỳ.
"Mày nói xem, nếu mày mang theo tao, bơi
được nhanh nhất là bao nhiêu?"
"Éc?" Bibi ngẩng đầu lên, Hạ Trí chỉ
vào mình, rồi làm động tác vòng quanh bể một vòng.
Bibi hiểu ngay, nó vẫy đuôi dừng bên cạnh Hạ Trí,
cậu bò lên trên, ôm chặt vây lưng của nó.
"Tao nặng lắm, mày đừng có rụt eo." Hạ
Trí cười bảo.
Dù biết rõ Bibi cõng cậu không thể bơi nhanh được
là bao, nhưng Hạ Trí lại có cảm giác như cưỡi gió đạp sóng.
Bibi lết về phía trước, tiếng nước chảy vang lên,
Hạ Trí ôm siết vây lưng của nó, cảm giác phá nước lao đi ấy đặc biệt quá, rất
sảng khoái, Bibi luôn quay mình kịp trước khi đụng vào thành bể.
Cái cảm giác mượt mà đó khiến Hạ Trí reo lên,
Bibi cũng kêu cùng cậu.
Ngay khi Hạ Trí đang thích thú, Bibi đột nhiên
trở mình một cái, lật Hạ Trí xuống nước, nhưng cơ thể của nó quay tròn nhanh
chóng, lại mang cậu ra khỏi mặt nước.
Khoảnh khắc ấy dưới nước, Hạ Trí thấy được sự lưu
luyến của Bibi đối với cậu, nó cố gắng hết sức để cậu vui vẻ.
Nó sợ bị cậu lãng quên.
Chơi một chốc, Bibi tràn trề sức lực cũng thấm
mệt, dẫu sao thì Hạ Trí đâu phải chó con hay bé gái bị rơi xuống biển trong
phim.
Hạ Trí nhoài người bên bờ, Bibi dừng bên cạnh
cậu.
Nó ngẩng đầu, dường như đang khát vọng thứ gì,
nhưng lại không dám biểu đạt hoàn toàn.
Hạ Trí cúi đầu, chạm vào mõm của nó, dán mặt lên
mặt nó.
"Tao sẽ đến thành phố Q tìm mày, có được
không?"
Bibi cứ thế dán vào mặt Hạ Trí một cách rất im
lặng, chợt trượt phắt vào nước.
Hạ Trí lặn xuống, Bibi ở đáy nước.
Dáng vẻ ấy, y như lần đầu tiên Hạ Trí nhìn thấy
nó.
Hạ Trí nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó, khi nó im lặng,
Hạ Trí có thể ý thức rõ ràng được Bibi không thể mãi mãi là bé cá heo của một
mình cậu được.
Hạ Trí không nín thở nổi nữa, cậu bơi lên mặt
nước, hít một hơi.
"Bibi, tao tin rằng chỉ cần luôn nhớ đến
nhau thì chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
Bibi nổi lên, Hạ Trí cười bảo nó: "Cứ như
tao vừa nhìn thấy Diệp Lân vậy. Lần đầu tiên anh Lân làm gia sư của tao, bảo
tao rằng "em có anh". Sau đó, tao đúng là đã làm được rất nhiều việc mà
trước đây tao không cho rằng mình có thể làm được."
Bibi bơi đến bên cạnh Hạ Trí, dán sát lấy cậu,
khẽ khàng quạt nước bể bên cạnh eo cậu.
"Bibi, mày cũng có tao. Mày thật sự có tao.
Bất kể sau này mày đến đâu, tao cũng sẽ tới tìm mày."
Hạ Trí búng tay: "Đi! Chúng ta thi bơi tiếp!"
"Éc…" Bibi quay người lại, dùng đuôi ấn
vào thành bể.
Trong đầu Hạ Trí toàn là cảm giác thoải mái khi
Bibi cõng mình lúc nãy, cậu nhớ cảm giác ấy, lao vào nước.
Khi tạm biệt, Hạ Trí vốn đang định lên bờ, Bibi
đuổi theo sau lưng cậu "chụt chụt" ba phát liền.
Nó dùng phần mõm chọc vào eo Hạ Trí mấy lần liền.
Hạ Trí quay lại, xoa đầu Bibi, men theo đường
cung đó đến mõm nó, ngoắc nhẹ một cái.
"Bé con, mày sắp trưởng thành rồi! Vẫn còn
bướng vậy!"
Bibi bỗng nhiên lướt qua người Hạ Trí, rồi quay
lại, chen vào giữa Hạ Trí và thành bể.
"Bibi!"
Bibi không chịu nhường đường, nó hơi vẫy đuôi, Hạ
Trí buồn cười nghiêng người bơi về phía bên kia, nó lập tức bám theo, bất kể
cậu muốn lên bờ từ bên nào, đều bị Bibi chặn trước.
"Bibi…" Hạ Trí biết Bibi không nỡ rời
mình, mình cũng không nỡ rời nó, vậy nên không quát nó.
Lúc này Hạ Trí cảm thấy rất áy náy, bởi hình như
Bibi có thể nghe hiểu được mọi lời cậu nói, nhưng mình lại không biết trong đầu
Bibi đang nghĩ gì.
Hạ Trí theo đầu Bibi vuốt đến lưng nó, đầu ngón
tay gảy vây lưng nó một cái.
Vây lưng Bibi nhúc nhích, Hạ Trí thậm chí cảm
nhận được dường như cơ thể vẫn luôn lạnh băng của Bibi cũng có nhiệt độ của con
người, nó nóng lên.
Nó muốn tiếp cận cậu, nó muốn làm nũng bên cạnh
cậu.
Hạ Trí ôm chầm lấy Bibi, mặt dán vào đầu nó, sau
khi dụi mấy lần, trong đầu cậu bỗng nhớ tới Diệp Lân.
Diệp Lân xấu tính, cù cậu không buông tay.
Hạ Trí thì thầm nói: "Không biết eo cá heo ở
đâu nhỉ?"
Chỉ một câu vậy, Bibi cứ như bị điện giật, vẫy
đuôi một cái định chuồn mất.
Giây phút ấy khả năng phản ứng của Hạ Trí vượt xa
tưởng tượng của cậu, cậu giơ chân lên, vậy mà còn chặn được Bibi nhanh nhẹn.
Bibi bị Hạ Trí cản đường như vậy, rõ ràng cũng
ngây người.
"Eo mày ở đâu nhỉ?"
Hạ Trí vuốt ve làn da của cá heo nhỏ, lòng bàn
tay ấm áp xoa xoa như thể an ủi đứa bé bị ăn tát.
Toàn thân cá heo nhỏ run rẩy, Hạ Trí thấy cực kỳ
thú vị, không kìm được cố tình dùng ngón tay vuốt ve.
Lần này Bibi thật lòng muốn chuồn, nhưng phản ứng
của nó lại hơi kỳ quái, nom như thể rất lưu luyến, rất thích thú, nhưng lại rất
muốn chạy trốn.
Hạ Trí dùng một tay ôm vây lưng của Bibi, nó muốn
giãy khỏi cậu, trên miệng cậu nở nụ cười xấu xa.
"Thằng nhóc này! Toàn là mày bắt nạt tao!"
Hạ Trí cuối cùng cũng sắp tìm lại thể diện ở
trong bể bơi này, sao có thể dễ dàng tha cho nó thế được?
Hơn nữa làn da của Bibi trơn bóng như quả cầu
căng hơi, còn phập phồng theo chuyển động của nó, nghịch rất thích.
Không biết tay Hạ Trí động phải đâu, Bibi lật
mạnh người, rốt cuộc giãy thoát khỏi cậu, lập tức sủi đến đầu bên kia bể bơi,
hơn nữa còn chìm xuống, như đang che giấu cái gì.
Hạ Trí nổi lên, đổi hơi mấy lần, lại lặn xuống.
Hiếm khi thấy thằng nhóc này chịu thua, đương
nhiên cậu phải đắc ý thêm lúc nữa rồi!
Cậu bơi lại gần Bibi, vậy mà nó cứ lùi lại mãi.
Hạ Trí dùng ngón chân chạm vào đầu nó, nhóc con
này rất hiếm khi khiêm tốn, chỉ vẫy đuôi một cái tránh khỏi cậu.
Cậu lại bơi tới, nó bèn tránh ra, mà còn cứ bơi
sát đáy bể.
Chắc là bị Hạ Trí đuổi theo nên bực bội, Bibi
bỗng dưng lắc đầu quẫy đuôi bơi lên, lao phăm phăm qua đỉnh đầu Hạ Trí.
Tay Hạ Trí vừa vuốt đuôi Bibi một cái, nhưng lại
trông thấy thứ gì đó vẩy qua đỉnh đầu mình, quả là muốn hùng hổ đập vỡ cả kính
bơi của cậu.
Nhìn theo Bibi lượn một vòng, lại sắp quay lại!
Là thanh thiếu niên trong loài cá heo, nó được
anh Minh chăm bón tốt quá nhỉ!
Mà Bibi mang biểu cảm cười, như mang một luồng
sức mạnh, muốn mở mang lãnh thổ.
Không kịp né nữa, trái tim Hạ Trí nhảy vọt lên
cuống họng.
Cá heo nom thì đáng yêu, nhưng lúc hung dữ thì có
thể đâm thủng cả bụng cá mập!
Nhưng Bibi lại lao vọt qua bên người Hạ Trí, mạn
sườn nó lướt qua eo cậu, trơn mà lạnh căm, mang cảm giác đè nén rõ rệt, cậu bị
nó ép chặt đến mức mất thăng bằng trong nước, vừa định đạp nước, đuôi nó còn cố
tình quét trên người cậu một cái.
Giây phút đó, trong đầu Hạ Trí trắng xoá, cậu vô
thức quay mình liều mạng bơi đến chỗ lên bờ, không biết có phải do adrenaline
nhảy vọt, cậu chống tay lên bờ.
Cậu suýt thì trượt ngã, nhưng vẫn giữ vững được.
Vừa ngoái đầu bèn trông thấy Bibi ngoi lên, dừng
ở nơi cậu lên bờ.
Cũng có nghĩa là thực ra Bibi vẫn luôn theo sau
cậu, đâm vào Hạ Trí hay không hoàn toàn dựa vào tâm trạng.
Lên bờ được là Bibi tha cho cậu một lần.
Tim Hạ Trí đập thình thịch, cậu lau nước trên
mặt, nhìn Bibi dưới nước.
Bỗng nhiên đến một câu bông đùa cũng không thốt
ra nổi.
Tình cảm của cá heo khá phong phú, Hạ Trí còn nhớ
được sự "tương tác" giữa cá heo và con người mà cậu tìm kiếm được.
Cậu căn bản không coi những thông tin ấy ra gì,
bởi khó tin quá, cứ như ảo giác nảy sinh do con người quá tự yêu bản thân.
Nhưng lúc này, cậu hơi… không biết nên làm gì.
Tao vẫn luôn chơi cùng mày, coi mày là anh em,
đầu mày lại nghĩ gì vậy?
Bibi mãi chỉ để lộ vây lưng và đỉnh đầu từ từ nổi
lên, im lặng thủ thế chờ xuất phát, Hạ Trí cau mày. Nhóc con này toàn tỏ vẻ
đáng yêu, nhưng lúc này cậu lại cảm thấy mình đã trở thành con mồi của nó.
Lên bờ rồi cũng không an toàn.
Phải biết rằng thằng nhóc này có thể nhảy bật lên
không từ dưới nước, đè ngã Hạ Trí.
Sự tĩnh lặng giữa Hạ Trí và Bibi tựa cuộc đối đầu
không có khói thuốc súng.
Hạ Trí cử động cổ, nếu thằng lỏi này dám vọt từ
dưới nước lên thật, mình sẽ tẩn nó một cú thật mạnh!
Ngay khi cánh tay Hạ Trí căng lên, Bibi bỗng kêu
một tiếng, nở nụ cười rộ.
Hạ Trí ngây người, chỉ thấy Bibi mặt hướng về
phía mình, bắn từ dưới nước lên, nó lắc lư như thể đang thể hiện, lại như đang
chế nhạo.
Mà trên làn da trơn nhẵn của Bibi thì trống trơn,
chẳng có gì cả…
Dường như thứ mà Hạ Trí vừa trông thấy dưới nước
là do Bibi cố tình "thả" ra để doạ cậu.
Anh Minh đang xách thùng đi tới, bên trong là "thức
ăn" của Bibi, tới xem nó đã đói hay chưa.
"Ê, Hạ Trí, cậu còn chưa về nhà à?"
"Ò… chưa…"
"Sao thế?"
"Không có gì, thằng nhóc này càng ngày càng
thiếu tiết tháo…"
Anh Minh liếc nhìn Bibi dưới nước thi thoảng lại
ra dáng thò ra lắc đầu vẫy cổ, anh hiểu ngay.
"Ồ! Gần đây nó rất thích thể hiện. Cứ trông
thấy người là thể hiện. Tiến sĩ Sở đã nghiên cứu hành vi này của nó, thực ra
đây là một cách trao đổi giao lưu trong cuộc sống của quần thể cá heo."
Anh Minh chớp mắt với Hạ Trí.
"Không phải nó trao đổi giao lưu bằng tiếng
kêu sao?"
"Hì hì, cách trao đổi giao lưu của cá heo là
dựa vào việc tiếp xúc "sâu", từ đó xác nhận độ thân mật với đối
phương."
Hạ Trí sầm mặt, hồi lâu không nói nổi nửa câu.
"Hay là, cậu với nó giao hẹn tử tế đi? Lần
trước lúc nó thể hiện cho anh xem, anh bèn xách thùng đi mất, nó biết là không
được thể hiện cho anh xem nữa."
Hạ Trí vò đầu, cậu coi như hiểu rồi.
"Này, nhãi con mày nghe rõ đây, không được
thể hiện cho tao xem nữa! Mù mắt!" Hạ Trí giơ tay ra lắc.
Bibi hơi mất mát bơi lùi lại.
"Mày làm thế, tao sẽ không lại gần mày nữa!
Tao không so với mày, cũng không chơi cái đó với mày, hiểu chưa?"
Hạ Trí nói rất nghiêm túc.
Bibi lập tức chìm xuống đáy nước, xem ra nó dỗi
rồi.
Anh Minh đã nhịn không cười lâu lắm rồi, vẫn không
nín được, bật cười lớn tiếng.
"Không sao, không sao, cậu cứ kệ nó, lần sau
nó sẽ lại dính vào, mà còn ngoan hơn." Anh Minh đưa mắt ra dấu cho Hạ Trí.
Hạ Trí: Không được thể hiện!
Diệp Lân: Không thể hiện, thế có được thực hiện không?
Comments
Post a Comment