Chương 42: Loé sáng

Hạ Trí nhìn nửa miếng cuối cùng đó, bên trên vẫn còn dấu răng của Diệp Lân.

"Còn lại cho anh nốt đi." Ngón tay Diệp Lân gõ lên má Hạ Trí.

"Mứt."

Hạ Trí há miệng, cắn trọn, nuốt xuống.

"Vậy anh đành ăn em." Diệp Lân nói.

"Tự ăn anh ấy."

Hạ Trí bực dọc đảo mắt nhìn hắn.

Thực ra từ bé đến lớn, không phải cậu chưa từng giành đồ ăn với Sầm Khanh Miễn.

Ấn tượng sâu sắc nhất là mùa hè cậu đến nhà Sầm Khanh Miễn, trong tủ lạnh chỉ còn mỗi một que bánh sữa bò, Sầm Khanh Miễn và Hạ Trí tranh nhau, Hạ Trí xé vỏ bánh, cắn phát mất một nửa, nhưng lạnh quá ngậm trong miệng không nuốt nổi, đành nhè ra lòng bàn tay.

Sầm Khanh Miễn đắc chí liếm hết chỗ còn lại, ăn từ từ, ánh mắt khiêu khích như thể đang bảo mày không ghét bỏ tao buồn nôn thì mày cướp đi.

Hạ Trí không nhìn nổi dáng vẻ đó của cậu ta, cướp lấy ăn tiếp thật, khiến Sầm Khanh Miễn tức ói máu.

Nhưng tranh ăn với Diệp Lân thì khác.

Chỗ nào khác thì Hạ Trí cũng không biết.

Chỉ cảm thấy mỗi khoảnh khắc Diệp Lân dựa gần đều khiến trong tim cậu như kéo tơ.

Lúc này, bàn tay vốn ấn trên mặt bàn của Diệp Lân giơ lên, một tay ôm chặt Hạ Trí, tay trái của hắn vỗ vai phải của cậu: "Tiếp tục, Vật Lý."

Cả lưng Hạ Trí dán vào lòng Diệp Lân.

Kể từ sau khi bố mất, Hạ Trí đã quen với việc gì cũng dựa vào bản thân để giải quyết.

Nhưng lúc lồng ngực của Diệp Lân và lưng mình dán vào nhau, lần đầu tiên Hạ Trí có cảm giác yên tâm.

Cả tuần sau đó, Hạ Trí đều nằm trong trạng thái áp suất thấp, trên mặt không có tý nụ cười nào.

Dù là tiết Ngữ Văn mà cậu không mong đợi nhất, cậu cũng khoanh tay, mặt mày lạnh tanh nhìn chằm chằm bục giảng. Trong ánh nhìn áp bức của cậu, bà cô Lưu dạy Ngữ Văn quay người đi lại cũng không trơn tru cho lắm.

Hết tiết, Hạ Trí bèn cúi đầu cày đề, viết hết một câu là chụp ảnh gửi cho Diệp Lân.

Kết quả, trong tiết Vật Lý của lão Nguỵ, Hạ Trí mới nhận được tin nhắn đáp lại của Diệp Lân, cậu rút điện thoại từ ngăn bàn ra, liếc nhìn câu trả lời.

Cách giải của Diệp Lân đơn giản hơn của Hạ Trí rất nhiều, khiến cậu không kìm được cúi xuống ngẫm nghĩ.

Ai dè Sầm Khanh Miễn cứ dùng cùi chỏ huých Hạ Trí mãi, nhưng cậu chẳng phản ứng lại tẹo nào.

Tới tận khi Sầm Khanh Miễn không huých nữa, Hạ Trí chợt nhận ra điều gì, vừa ngẩng đầu bèn trông thấy lão Nguỵ chắp tay sau lưng, đứng cạnh bàn cậu, mặt mũi phải gọi là đen sì.

"Đưa đây." Lão Nguỵ lạnh lùng nói.

Hạ Trí ngẩng đầu nhìn lão Nguỵ.

Trong trường không phải là không cho học sinh dùng điện thoại, nhưng vẫn không cho phép phụ huynh để học sinh dùng điện thoại thông minh.

Thế nhưng trong tình huống thông thường, chỉ cần không chơi điện thoại trong giờ, giáo viên sẽ không cố tình tịch thu điện thoại thông minh của học trò.

Điện thoại của Hạ Trí là hàng đã qua sử dụng, tích cóp mấy trăm tệ để mua.

Đúng lúc này, Hạ Trí cảm thấy có người nhét thứ gì đó vào bàn tay thõng bên ghế của cậu.

Giờ Hạ Trí mới nhận ra, đó là điện thoại của Sầm Khanh Miễn.

Tên đó cúi đầu, mặt không có biểu cảm.

Hạ Trí thả chiếc điện thoại đó lên bàn.

Lão Nguỵ cầm đi mất luôn, còn mang chiếc điện thoại đó đi một vòng trong phòng học: "Mọi người nhìn cho rõ, cũng nhớ cho rõ! Trường có quy định, không cho học sinh dùng điện thoại thông minh! Càng không cho phép dùng điện thoại thông minh trong giờ học!"

Hạ Trí thấp giọng nói một câu: "Cảm ơn."

Không còn điện thoại thông minh, cậu và Diệp Lân bình thường sẽ không còn cách trao đổi qua WeChat nữa. Sầm Khanh Miễn có nghĩa khí, hi sinh điện thoại của mình, thay mận đổi đào.

Sầm Khanh Miễn không sao cả: "Khỏi cảm ơn."

Cả phòng học đều rất yên tĩnh, mọi người nhìn Hạ Trí bằng ánh mắt thông cảm.

Đúng lúc nào, cán bộ Vật Lý Hà Bân đột nhiên cất tiếng: "Đây hình như không phải điện thoại của Hạ Trí? Là của Sầm Khanh Miễn chứ?"

"Cái gì?" Lão Nguỵ nheo mắt.

Trong lớp ầm lên.

Hạ Trí chau mày nhìn về phía Hà Bân, Hà Bân liếc nhìn cậu, tiếp tục ra vẻ cứng cổ không đạt được mục đích thì không thôi.

"Thằng khốn Hà Bân này…" Quai hàm Sầm Khanh Miễn nghiến chặt.

Nếu lão Nguỵ tới, khăng khăng bắt Hạ Trí nộp điện thoại của mình, vậy điện thoại của Sầm Khanh Miễn sẽ phải hy sinh vô ích.

"Hà Bân cố tình à?" Hạ Trí hỏi.

"Hà Bân thích Mục Ninh, lớp mình đều biết. Sáng thứ hai Mục Ninh mang bánh rán và sữa bò cho mày, Hà Bân suýt nổ tung."

"Thế à? Sao tao không biết nó thích Mục Ninh nhỉ?" Hạ Trí ngoảnh mặt, thầm nghĩ đâu có thấy Hà Bân thường đi cùng Mục Ninh đâu.

"Mày… không hóng hớt chuyện thiên hạ, một lòng nhắn tin với Diệp Lân. Cộng thêm việc Hà Bân cùng một giuộc với Chung Thuần, ngứa mắt mày từ lâu rồi."

"Thì ra là vậy."

Lão Nguỵ quay về trước mặt Hạ Trí, lạnh lùng bảo: "Vừa nãy rốt cuộc em chơi điện thoại của ai?"

Hạ Trí biết, vì thi cuối kỳ gần kề, nên lão Nguỵ cũng nghiêm nghị hơn bình thường nhiều. Càng khỏi nói phát hiện ra mình bị học sinh lừa, lửa giận chắc chắn càng nghiêm trọng.

Chọi cứng với giáo viên không có gì hay.

"Thầy Nguỵ, vừa nãy Hạ Trí mượn điện thoại của em gửi tin nhắn thôi. Thầy đã tịch thu điện thoại em rồi, em cũng nhận lỗi, đúng là không nên mang điện thoại thông minh tới trường. Thầy ơi, mọi người đang đợi nghe thầy giảng Vật Lý mà." Sầm Khanh Miễn đứng dậy, mặt mày thành khẩn nhìn thầy Nguỵ.

Hạ Trí nhìn Hà Bân, thằng cha này cười khẩy. Cậu có thể mường tượng được, nếu chuyện này không giải quyết, không biết Hà Bân sẽ gây sự với mình vào lúc nào nữa.

Hà Bân và Chung Thuần đều nằm trong nhóm được gọi là học sinh xuất sắc, Chung Thuần vẫn luôn coi Hạ Trí là cái gai trong mắt, cái "nhóm xuất sắc" này chắc cũng không mong tên "khác loài" như Hạ Trí lọt vào.

Nhưng Hạ Trí thích giải quyết vấn đề, hơn nữa muốn giải quyết thì giải quyết ngay trong lĩnh vực sở trường của đối thủ, thế mới "tấn công đúng chỗ".

"Thầy Nguỵ, không thì vậy đi." Hạ Trí đứng dậy, vóc người cậu vốn đã cao, đứng dậy cao hơn lão Nguỵ cả cái đầu, "Thầy cũng vì tốt cho bọn em, lo rằng bọn em đi học chơi điện thoại ảnh hưởng đến học hành. Để thầy yên tâm, chi bằng thầy ra một đề khó trên bảng, cho em và cán bộ Vật Lý Hà Bân cùng lên giải. Nếu bọn em đều cùng giải được, thầy cũng có thể yên tâm dạy tiếp, không cần phải tiếp tục trăn trở chuyện điện thoại nữa. Được không ạ?"

Hạ Trí liếc nhìn Hà Bân, nó hơi kinh ngạc.

Mặc dù thái độ của Hạ Trí rất ngoan ngoãn, nhưng rõ ràng là đang khiêu chiến Hà Bân.

Hà Bân sao có thể không nhận lời, nó nói ngay: "Thầy Nguỵ, em nghĩ đây là ý kiến hay."

Các bạn khác đều nhìn Hạ Trí.

Họ biết học kỳ này thành tích của Hạ Trí tiến bộ rất nhanh, nhưng PK Vật Lý với Hà Bân vẫn là hơi không biết tự lượng sức mình.

Lão Nguỵ hiếm khi bật cười.

"Được. Tôi ra ba đề, tôi cũng không cố ý làm khó các em, ra đề khó phổ biến ở thi đại học đi! Hạ Trí, nếu em giải được, tôi coi như chuyện em chơi điện thoại chưa từng xảy ra. Điện thoại của Sầm Khanh Miễn tôi cũng trả cho em. Nhưng nếu em không giải được…"

Hạ Trí đáp rất bình tĩnh: "Vậy em nộp cả điện thoại của em."

Cả lớp học lặng ngắt, dưới im lặng lại là sóng ngầm cuộn trào.

Mọi người đều đang thầm mong đợi, có người nghĩ Hà Bân chắc chắn sẽ biết làm, nhưng Hạ Trí thì chưa chắc. Cũng có người cho rằng hôm nay Hà Bân quá kiêu căng, muốn thấy nó thất bại.

Câu thứ nhất của lão Nguỵ là đề tổng hợp cơ học.

Các bạn nhìn đề thôi đã chóng mặt, chỉ có vài bạn nam giỏi Lý lấy giấy nháp ra tính.

Hà Bân liếc nhìn một cái, dạng đề này nó giải không biết bao nhiêu lần, cầm phấn lên viết lia lịa.

Còn Hạ Trí thì tay đút túi đứng trước bảng đen, khiến người ta không nhìn ra rốt cuộc cậu có biết hay không.

Nếu là bình thường, nhóm chat đội sổ đã bắt đầu đặt cược từ lâu rồi, đáng tiếc là bọn Trần Thạch đều bị đổi thành điện thoại người già, Sầm Khanh Miễn cũng bị nộp điện thoại rồi, mọi người đành lặng lẽ trao đổi bằng ánh mắt.

Trần Thạc chớp mắt năm lần về phía Sầm Khanh Miễn, như ý đặt năm tệ, cược Hà Bân sẽ thắng.

Diêu Mẫn và Lý Kiện nhìn nhau, cũng chớp mắt năm lần về hướng Sầm Khanh Miễn, vậy mà họ cũng đặt Hà Bân.

Sầm Khanh Miễn thong dong liếc nhìn Hạ Trí, chớp mắt.

Trần Thạc không hài lòng, quăng một mẩu giấy tới: Đặt một tệ là ý gì hả?

Sầm Khanh Miễn chậm rãi móc một tờ cụ Mao trong cặp ra vẫy: Ông đặt một trăm tệ!

Lúc này, tay phải của Hạ Trí cuối cùng cũng rút ra khỏi túi, cầm phấn bắt đầu viết trên bảng đen.

Đây là một câu hỏi nhiều quá trình, tìm được đặc trưng của mỗi quá trình và quan hệ giữa các quá trình mới là mấu chốt giải câu hỏi nhiều quá trình.

Ban đầu, các bạn đều nhìn Hà Bân chăm chú, nhưng về sau mọi người đều nhìn về phía Hạ Trí.

"Hạ Trí viết tao đọc hiểu!"

"Thì ra chia thành năm quá trình! Chia rõ quá trình thì cũng dễ!"

Lão Nguỵ nhìn Hạ Trí, lặng lẽ gật đầu.

Khi Hà Bân bỏ phấn xuống, nó quay người lại, mới phát hiện ra mọi người đều nhìn Hạ Trí.

Lúc này, Hạ Trí cũng thả phấn xuống. Đáp án của hai người giống nhau, nhưng lão Nguỵ giảng cả đề bằng bài của Hạ Trí.

Hà Bân nén giận không xả, nó không tin hai câu sau Hạ Trí đều biết làm.

Lão Nguỵ sắp ra câu thứ hai, Hạ Trí cầm giẻ lau bảng đến trước mặt Hà Bân, thấp giọng nói: "Tránh ra."

Sau đó, cậu rầm rộ xoá sạch toàn bộ bảng đen.

Câu thứ hai là đề chuyển động của hạt tích điện, đây cũng là kiến thức đau đầu của rất nhiều học sinh lớp 12.

Hạ Trí nhìn thấy dạng đề này, bèn liên tưởng đến tay của Diệp Lân.

Hắn toàn dùng tay phác hoạ phương hướng chuyển động của điện trước mặt Hạ Trí, nhắc nhở cậu bằng giọng nói khoan thai bên tai cậu: "Câu hỏi chuyển động hạt tích điện rốt cuộc không quá hai loại. Một là hạt cùng vào từ trường hữu hạn khác nhau, hai là hạt vào từ trường hỗn hợp. Dạng đề này em nắm được ‘tiền đề’, nó sẽ không đòi mạng em được nữa."

Hạ Trí nheo mắt.

Hà Bân không giải đề ngay, mà liếc nhìn biểu cảm của Hạ Trí, thầm nghĩ dạng đề này, Hạ Trí dù có làm được chắc chắn cũng rối mù.

Ai dè, Hạ Trí bước lên trước, rất bình tĩnh liệt kê ra phương trình phụ dựa theo điều kiện tới hạn trong đề, giải kết hợp với các phương trình khác.

Hà Bân cũng vội vàng bắt đầu giải bài, nhưng lúc Hà Bân vừa viết được một nửa, Hạ Trí đã thả phấn về hộp, đút tay vào túi áo đứng một bên chờ nó rồi.

Bọn Trần Thạc quay đầu lại mắt long lanh nhìn Sầm Khanh Miễn, Diêu Mẫn không kìm được viết một mảnh giấy ném đi: Mẹ ơi, A Trí lợi hại thế này từ khi nào vậy?

Sầm Khanh Miễn đắc chí đáp: Khi chúng mày giậm chân tại chỗ, A Trí đã ngồi lên tên lửa từ lâu rồi! Mỗi thằng năm tệ, không được khất nợ!

Diêu Mẫn đau khổ ấn trán mình, lúc trước chúng nó toàn nghĩ rằng Hạ Trí thi cao hơn Chung Thuần là có thành phần may mắn rất lớn, nhưng nhìn hôm nay… đây là may mắn ư?

Nếu đây cũng là may mắn, Hạ Trí đã trúng xổ số phát tài rồi!

Còn bị thi đại học hành hạ ư? Cút đi, thi đại học ạ!

Cuối cùng Hà Bân giải câu này bằng tốc độ nhanh nhất.

Lão Nguỵ rất hài lòng vẽ một ngoặc lớn trên đáp án của hai người, rồi dặn dò Hà Bân một câu: "Hà Bân à, tôi biết mấy đề này đối với em mà nói dễ như trở bàn tay, nhưng bước giải vẫn cần phải hoàn thiện. Phải biết là thi đại học tính điểm theo bước."

"Vâng, thưa thầy." Trong lòng bàn tay của Hà Bân toàn là mồ hôi.

Nhưng nó biết, câu thứ ba chắc chắn sẽ khó hơn, nó không cho rằng Hạ Trí giải được.

Nghĩ vậy, Hà Bân lại tự tin trở lại.

Lão Nguỵ nhìn sang Hạ Trí, bảo: "Lau bảng đi."

Giọng điệu rõ ràng hiền hoà hơn hẳn.

Hai câu này chứng minh thời gian này Hạ Trí đúng là có bỏ thời gian ra học hành tử tế, cơn giận của lão Nguỵ vơi đi kha khá.

"Câu thứ ba, là dạng đề tổng hợp cơ điện. Nếu làm được câu lớn, điểm không ít. Tôi hy vọng mọi người dù không giải được đến cuối, cũng cố gắng lấy điểm."

Hạ Trí đứng một bên, nhìn chữ lão Nguỵ trên bảng.

Lúc câu đó được viết hoàn chỉnh, Hạ Trí ngây người, năm sáu giây trôi qua, chẳng có chút phản ứng nào.

Ba người anh em rách nát Trần Thạc, Lý Kiện và Diêu Mẫn vậy mà lại thở phào một hơi dài, yên tâm toả ra sau.

Đề khó thế này, năm tệ của họ chắc là giữ được.

Hà Bân đã bắt đầu giải đề một cách thong dong, khoé miệng vô thức nhếch lên – Đây là thứ bậc của họ, không phải là bất cứ ai cũng trèo lên được đâu.

Mục Ninh lo lắng nhìn Hạ Trí, các bạn cả lớp cũng ngóng đợi.

Lúc này, Hạ Trí cầm phấn lên, bắt đầu viết cồm cộp, như thể chẳng cần cả tính toán.

Cứ gọi là trôi chảy.

Lão Nguỵ nhìn mà ngớ người.

Cậu viết càng nhanh, Hà Bân bên cạnh càng cảm thấy bức bách, nhịp tim tăng tốc, đầu ngón tay cũng run bần bật.

Sao Hạ Trí làm nhanh thế?

Sao cậu ta lại biết làm được!

Cậu ta viết bừa! Nhất định là viết bừa!

Mình mới là đáp án đúng tiêu chuẩn!

Khi Hà Bân viết xong, Hạ Trí cũng ngừng phấn, vẫn là ngón tay khẽ run lên như thế, phấn rơi về hộp.

Trước đây động tác ném phấn này của cậu, các bạn nữ khác chỉ nghĩ "chói mắt", nhưng giờ nhìn Hạ Trí ném phấn, nội tâm muốn quay cuồng nhảy múa.

Nụ cười của lão Nguỵ rõ nét quá.

Hà Bân biết làm câu này, nằm trong dự đoán của ông. Nhưng Hạ Trí giải được, điều này ít nhất có thể khiến điểm trung bình cả lớp tăng 0,5!

"Hà Bân, em giảng cho cả lớp cách giải." Lão Nguỵ lên tiếng.

Hà Bân đẩy kính, nó chú ý đến tốc độ giải của Hạ Trí quá nhanh, quả là như thể học thuộc lòng trước đáp án vậy.

"Để Hạ Trí giảng cho mọi người đi ạ. Bạn ấy giải rất trôi chảy, trong lòng chắc chắn hiểu rất rõ."

Nếu là học thuộc đáp án, trong đầu không hiểu được.

Hà Bân không tin Hạ Trí biết làm thật!

"Tớ giải đề trôi chảy là vì trước khi đi học trùng hợp đang làm câu này, vậy nên mới nhớ hết bước tính." Hạ Trí thừa nhận rất thẳng thắn.

Đúng lúc Hà Bân tưởng rằng Hạ Trí sẽ bảo thực ra mình không hiểu bài này, cậu lại bắt đầu phân tích hết sức mạch lạc.

"Câu này thể hiện mấy hiện tượng vật lý xảy ra cùng lúc. Vậy nên chúng ta phải tách hiện tượng phức tạp ra thành vài quá trình đơn giản. Sau đó mỗi loại hiện tượng xây dựng phương trình, liên kết lại giải."

Hạ Trí vẽ hiện tượng trong đề ra, cậu nói rất ít, nhưng mỗi câu đều trúng trọng điểm.

Các bạn nữ vốn chùn chân trước Vật Lý vậy mà đều có thể theo kịp chuyển động tư duy của Hạ Trí.

Hà Bân trợn mắt líu lưỡi, biểu cảm trên mặt lúc đỏ lúc trắng.

Hạ Trí biết thật, không chỉ biết, mà còn biết rất rõ!

Nếu đặt trong kiểm tra, Hạ Trí không chỉ làm nhanh mà tỷ lệ đúng còn cao.

Trước đây Hà Bân còn cười nhạo Hạ Trí theo Chung Thuần, lần này cuối cùng nó cũng được trải nghiệm cảm giác áp lực khi Chung Thuần ngồi liền với Hạ Trí trong phòng thi.

Lúc Hạ Trí giảng xong câu này, chuông hết tiết cũng reo.

Tiếng vỗ tay vang lên, Hạ Trí vừa ngẩng đầu bèn trông thấy Sầm Khanh Miễn cùng bàn mình.

Ngay sau đó là đội học dốt Trần Thạc, rồi Mục Ninh, rồi cả phòng học đều vang tiếng vỗ tay.

Lão Nguỵ cũng vỗ theo, ông đi tới trước mặt Sầm Khanh Miễn, lấy điện thoại của cậu ta ra.

Trong nháy mắt, lớp học trở nên yên tĩnh.

"Mang điện thoại thông minh đến trường là vi phạm nội quy khỏi nghi ngờ, nhưng tôi nói được làm được, lần này trả điện thoại cho em. Có điều lần sau, em sẽ không được lấy về đâu." Lão Nguỵ nói rất đường hoàng.

"Lão Nguỵ vạn tuế!" Sầm Khanh Miễn vừa cười vừa hét lên.

Sau đó các bạn khác cũng gào theo: "Lão Nguỵ vạn tuế!!!"

"Cút cút cút! Mấy thằng lỏi con này! Thi cuối kỳ đừng làm mất mặt của tôi, tôi cho các cậu hô vạn tuế!"

Lão Nguỵ đỏ mặt rảo bước ra khỏi lớp.

Hạ Trí quay người lại, mặt không thể hiện buồn vui, cậu lau sạch bảng đen chờ nghênh đón giáo viên Toán.

Lúc cậu bước xuống, ánh mắt mọi người nhìn cậu đã khác.

Trần Thạc cảm thán một tiếng: "Ầy… Làm anh em của mày cảm giác thẹn quá…"

"Vậy mấy đề bài là có thể quyết định ai với ai là anh em à?" Hạ Trí thờ ơ đáp lại một câu.

Trần Thạc sờ mũi, liếc nhìn Hà Bân nói: "Phải, mấy cái câu rách này, còn có thể chia người ra thành mấy loại cơ à?"

"Nói hay lắm!"

Hạ Trí vừa nhẫn nại vừa không kiêu căng, ánh mắt các bạn cùng lớp nhìn cậu đều loé sáng.

Hà Bân sầm mặt, trở về chỗ ngồi của mình.

Buổi sáng tan học, Hạ Trí đến văn phòng của lão Nguỵ.

Lão Nguỵ trông thấy cậu, còn ra vẻ không vui: "Thằng nhóc này còn đến chọc giận thầy à? Đừng có chơi điện thoại trong giờ của các thầy cô khác đấy."

Hạ Trí lấy điện thoại trong túi ra, mở WeChat cho lão Nguỵ đọc.

"Em không chơi điện thoại, chỉ là tình cờ đang thảo luận đề với người khác thôi."

Lão Nguỵ vừa nhìn, thời gian đúng, là lúc vừa vào tiết. Đề cũng đúng, tình cờ là câu thứ ba mà lão Nguỵ đưa ra thật.

"Em đến khoe khoang với tôi là gia sư của em dạy giỏi hơn tôi à?"

"Không, em đến để thầy Nguỵ yên tâm. Cũng xin thầy Nguỵ tha thứ cho em ạ."

Lão Nguỵ đảo mắt lườm cậu, đột nhiên cầm lấy điện thoại cậu, giấu vào đầu gối.

Thì ra là giáo viên Anh ôm sách bước vào, nhìn thấy Hạ Trí bèn nói: "Hạ Trí à! Thi cuối kỳ thi tốt vào nhé! Thầy Nguỵ của các em coi trọng em nhất đấy, ngày nào cũng bảo em đang tiến bộ! Đừng chỉ có Toán Lý Hoá, Tiếng Anh em cũng phải gây bất ngờ chút đấy nhé!"

"Vâng ạ." Hạ Trí gật đầu.

Lão Nguỵ dúi điện thoại vào túi quần Hạ Trí, bảo: "Cút cút cút!"

Hạ Trí nín cười, nói: "Chào thầy ạ."

Tối hôm đó, Hạ Trí nhận được cuộc gọi của Diệp Lân.

Từ trong điện thoại, Hạ Trí có thể nghe thấy đủ kiểu âm thanh, tiếng cười của học sinh, tiếng gió thổi qua cành khô xào xạc, còn cả tiếng loa trường.

Đó là âm thanh đến từ đại học Q.

Trước đây cảm thấy rất xa xăm, giờ lại thấy thực ra chỉ cần sải một bước, là có thể đến được thế giới đó.

"Thầy Nguỵ của các em bảo, em và cán bộ Vật Lý ở lớp PK một trận?" Trong giọng Diệp Lân mang tiếng cười, rất ấm áp, khiến Hạ Trí vô cớ nhớ tới lúc trước bị Diệp Lân bao trọn, ngả ra sau một cái là cảm giác vòng ôm của hắn.

"Để giữ được công cụ liên lạc với anh."

"Lão Nguỵ bảo, em trưởng thành rồi. Nếu là trước đây chắc chắn em sẽ chống lại thầy."

"Em chưa trưởng thành, chỉ là nghĩ lão Nguỵ thực sự quan tâm em. Vậy em cũng tôn trọng và quý trọng sự quan tâm của thầy dành cho em. Chơi với anh, em công nhận một đạo lý."

"Đạo lý gì?"

"Phản nghịch chống đối chẳng thể thay đổi điều gì, vỡ đầu chảy máu và hại người hại mình không phải kết quả mà chúng ta theo đuổi."

"Vậy phải thay đổi như thế nào?"

"Đương nhiên là chứng minh bản thân. Cho những người đứng trên cao biết mình không phải là không thể với tới được. Thực ra chứng minh còn mạnh hơn cả chống đối. Nếu em đỗ đại học trọng điểm, em sẽ đường hoàng dõng dạc bảo em muốn bơi lội."

"Sửa lại chút, không phải "đỗ đại học trọng điểm", mà là "đỗ đại học Q"."

"Ừm, cảm ơn."

Cảm ơn anh đã xuất hiện, để em phát hiện thì ra mình mạnh đến vậy.

Cậu không còn lật đề không ngừng như mấy lần trước nữa, mà là mang tâm trạng bình thường viết hết mọi đề bài.

Lúc thi Khoa học tự nhiên, Hạ Trí vào góc lấy cặp của mình, tình cờ đụng phải Chung Thuần.

Lần này Chung Thuần phát huy rất tốt, biểu cảm trên mặt cũng tự tin hơn nhiều.

"Lần này mày không lật tới lật lui cái đề đấy chứ?" Chung Thuần nói bằng giọng giễu cợt.

"Ừm." Hạ Trí đi qua bên cạnh nó, vỗ vai nó, nói bằng biểu cảm rất nghiêm túc: "Gặp lại ở phòng thi số 1."

Chung Thuần đờ ra hai giây: "Phòng thi số 1? Con người mày tự tin cỡ nào vậy!"

Phòng thi số 1 của cấp ba trực thuộc đại học T là top 30 khối, về cơ bản là trình độ đại học trọng điểm nổi tiếng.

Buổi tối về, Diệp Lân nghe Hạ Trí kể về dạng đề khái quát thi cuối kỳ, cậu đang nhắm mắt nhớ lại, hắn bỗng gác một cánh tay lên.

"Ế, thu nhập của em làm chăm sóc cá heo có đủ mời anh ngủ giường nước không?"

Hạ Trí giật mình, trợn trừng mắt nhìn đối phương: "Sao anh biết em có làm chăm sóc cá heo?"

Comments