Chương 31: Mày được lắm

Lâu lắm rồi Hạ Trí không chơi game, hơi cứng tay, cậu bẻ ngón tay, bắt đầu lấy cảm giác.

Chơi được khoảng nửa tiếng, điện thoại của thanh niên đang ngủ bên cạnh rung lên, anh ta liếc nhìn WeChat, gửi một tin nhắn thoại: "Không… không tìm thấy… tao thật sự không tìm thấy cậu nhóc của mày… tối nay mày tha cho tao đi…"

Sau đó quay người, ngủ tiếp.

Hạ Trí liếc nhìn thanh niên đó, thầm nghĩ ngủ đi chuỗi nhà nghỉ thì hơn là quán net chứ.

Hạ Trí chơi game đến gần mười giờ tối, đang nghĩ có khi hôm nay không thu được gì, thì một gã đội mũ đi tới, viền mũ vừa hay che kín mặt.

Trước tiên gã đi tới lối đi đối diện Hạ Trí, vừa đi vừa gọi: "Ai đặt năm suất phở xào đây! Ai đặt năm suất phở xào đây!"

Gã vừa đi, vừa cúi đầu đánh giá xung quanh, mấy người đang chơi game chẳng ai để ý đến gã, cuối cùng gã vòng qua bên Hạ Trí.

Hạ Trí tiếp tục chơi game chẳng rời mắt, gã trai đó dừng lại bên cạnh cậu, lên tiếng: "Người anh em, đây là tiền em đánh rơi à?"

"Đâu?" Hạ Trí vừa nhìn màn hình, vừa tuỳ tiện nghiêng đầu nhìn dưới đất, rồi ra chiều sốt ruột, chơi game tiếp.

"Dưới ghế em ấy, hình như 100."

"Thế à?" Hạ Trí cúi đầu nhìn dưới ghế.

Đúng lúc ấy, cậu đột ngột ngẩng đầu lên, túm lấy tay đối phương, mà trong tay đối phương lại chính là điện thoại cậu để trên bàn.

Hạ Trí bật cười: "Tôi đợi anh lâu lắm rồi đó, người anh em!"

Người đó vừa nghe, lập tức quẳng đồ ăn trong tay đi, giơ đấm về phía cậu.

Phản ứng của Hạ Trí cực kỳ nhanh, sau khi nghiêng người né đòn, cậu trở tay ấn thẳng gã đó xuống bàn máy tính.

Thư Tuấn và bảo vệ quán net xông tới, một trái một phải chế ngự gã.

"Thằng này mày được đấy! Dám trộm điện thoại ở địa bàn của Thư Tuấn tao!" Thư Tuần dùng điện thoại chụp ảnh mặt người đó.

Tên trộm giãy giụa mạnh một lúc, căn bản không cự nổi, bèn xin tha ngay.

"Đừng đánh tôi! Tha cho tôi đi! Tôi trả điện thoại lại cho anh! Tôi không dám nữa! Không dám nữa thật mà!"

"Giả vờ giao đồ ăn để vào, cũng coi như có tài đấy! Có phải tao nên cảm ơn mày giúp tao phát hiện ra lỗ hổng ở quán net không! Các cậu nghe đây, sau này giao đồ ăn chỉ được giao tới quầy máy chủ thôi!"

"Rõ thưa ông chủ!"

Hạ Trí vỗ vai Thư Tuấn: "Đừng đánh nó, mang nó ra công an thôi."

"Đánh nó? Nỡ nào! Đánh thật thì ra phường bọn anh lại không có lý!"

Trước khi đi, Thư Tuấn hét một câu với Hạ Trí: "Hạ Trí! Cảm ơn! Sau này đến net anh chơi, miễn phí cả đời!"

Hạ Trí cúi đầu khẽ cười, cậu vừa định đi, ai dè tên thanh niên bên cạnh ngủ nãy giờ đột nhiên ngồi dậy, hơn nữa còn nhanh nhẹn bẻ quặt tay cậu ra sau lưng, ấn xuống bàn máy tính.

Lỗ tai Hạ Trí kêu ong ong, cú đánh lén bất ngờ này lợi hại quá!

"Thì ra mày chính là Hạ Trí! Anh tìm rõ là cực khổ!"

Đối phương cúi đầu xuống, giờ Hạ Trí mới nhìn rõ mặt anh ta.

Đó là một khuôn mặt trắng nõn, lúc cười mắt tít biến thành hai đường chỉ, vừa xảo quyệt vừa đáng yêu, thế nhưng lực đè Hạ Trí chẳng yếu tí nào.

"Anh tìm tôi làm gì?" Hạ Trí nhúc nhích, nhưng đánh mất lợi thế phủ đầu, đối phương đè lực xuống, muốn giãy ra chẳng dễ vậy.

"Ông đây ngồi cao tốc hơn một tiếng đồng hồ, đến giúp mày học bù Hoá với Văn, thằng nhóc mày lại chạy ra đây chơi game, được lắm!"

Hạ Trí vẫn chẳng hiểu gì sất: "Gì mà học bù Hoá với Văn? Anh là ai?"

"Trần Gia Nhuận. Diệp Lân nhắn tin WeChat cho mày, bảo hôm nay anh thay nó dạy bù cho mày, mày không trả lời. Gọi điện thoại cho mày, mày cũng không nghe! Mày ăn gan hùm mật gấu đấy à?"

Trần Gia Nhuận cười híp mắt, Hạ Trí cuối cùng cũng quay lại được.

"Vậy… sao anh lại ở quán net?"

"Diệp Lân bảo anh, không tìm thấy mày ở nhà, thì đến quán net tìm. Ở khu Đông quán nào tốc độ nhanh nhất, thì mày ở quán đó."

"Hả? Thế này là… ôm cây đợi thỏ à?" Hạ Trí thầm nghĩ còn chơi lớn hơn cả giáo viên chủ nhiệm đi bắt lũ chơi net.

"Anh ngu thế chắc? Đương nhiên là Diệp Lân gọi điện thoại cho Thư Tuấn xác nhận mày ở quán nào, anh mới đến tìm mày!"

Giờ Hạ Trí mới biết mình đã bị Thư Tuấn bán đứng.

Còn miễn phí chơi net cả đời gì nữa?

Thư Tuấn là muốn miễn phí ngồi xe lăn cả đời thì có!

"Anh bỏ tôi ra đã!"

Lúc này Trần Gia Nhuận mới thả tay ra.

"Vậy anh là do Diệp Lân gọi tới, sao không nói rõ thân phận sớm hả!"

"Anh muốn xem xem, rốt cuộc cái gì khiến thằng nhóc con nhà mày không ngoan ngoãn làm bài tập, mà chạy ra chơi điện tử!"

"Giờ anh biết rồi chứ?" Hạ Trí xoa bả vai mình, đánh giá kỹ lại Trần Gia Nhuận.

Trần Gia Nhuận cũng là nhân vật gây sóng gió trong làng bơi đại học, không ngờ lần đầu gặp mặt lại là ở quán net.

"Biết rồi, để bắt trộm."

Nói xong, Trần Gia Nhuận một tay khoác cổ Hạ Trí, tay còn lại lấy điện thoại ra, gọi điện.

"Alo, Diệp Lân, tao bắt được thằng nhóc rồi."

Vừa nghe thấy tên Diệp Lân, Hạ Trí vội vàng ra quầy máy chủ quán, lấy điện thoại của mình ra.

Quả nhiên, nhìn thấy tin nhắn Diệp Lân gửi, và ba cuộc gọi nhỡ.

Tin nhắn của Diệp Lân chỉ có một dòng: Sợ cuối tuần em được thả rông, nên anh bảo Trần Gia Nhuận tới dạy em thay anh.

Thời gian vào khoảng sau khi Hạ Trí đến quán net tìm Sầm Khanh Miễn và bọn Trần Thạc.

"Nhóc con, lại đây, anh Lân của mày gọi mày nghe máy." Trần Gia Nhuận giơ điện thoại ra.

Hạ Trí vốn định giải thích, nhưng Diệp Lân không hề nhắc gì, chỉ nói: "Hoá và Văn của Gia Nhuận giỏi hơn anh. Mai em theo nó học cho tử tế."

Giọng của Diệp Lân hơi mệt mỏi, không biết có phải tại giờ đã khuya lắm rồi hay không.

Hay là, việc hắn đang bận rộn vốn đã khiến tâm trạng không được tốt lắm.

Trần Gia Nhuận ngáp một cái, nói: "Xem đi, một buổi chiều và tối của anh coi như công cốc tại mày rồi."

"Xin lỗi." Hạ Trí thật lòng nói.

"Nhà anh không ở đây." Ẩn ý của Trần Gia Nhuận chính là "mày phải phụ trách tìm chỗ ngủ cho anh".

"Vậy anh đến nhà tôi ngủ đi, tôi mời…"

Nửa câu sau hơi kỳ kỳ.

"Diệp Lân đã bao giờ ngủ lại nhà mày chưa?" Trần Gia Nhuận hỏi.

"Chưa, ở đây anh Lân có một căn hộ nhỏ."

"Diệp Lân còn chưa ngủ lại bao giờ, anh sao dám ngủ."

Trần Gia Nhuận vừa duỗi người vừa đi ra ngoài.

Hạ Trí không hiểu được logic trong câu nói của y, ngủ ở nhà cậu thì liên quan gì đến Diệp Lân?

"Anh ra nhà nghỉ ngủ, dù sao thì Diệp Lân cũng sẽ bao anh." Trần Gia Nhuận quay người lại, dưới ánh đèn đường, cặp mắt vốn lười biếng tự dưng vừa sắc bén vừa có vẻ cảnh cáo, "Sáng sớm mai mày mà chơi anh nữa, anh sẽ vặn đầu mày xuống đấy. Còn cần Hoá và Văn không?"

Trong nháy mắt, Hạ Trí bị đè bẹp.

"Có."

"Ừ." Trần Gia Nhuận đi mất.

Trên đường về nhà Hạ Trí nhận được rất nhiều lời cảm kích từ tên hề Trần Thạc, cậu lãnh đạm trả lời: Đêm rồi ngủ đi, đừng lải nhải nữa.

Trần Thạc lập tức nhắn "chúc ngủ ngon, moaz moaz", tiện gửi thêm cả lì xì.

Mở ra nhìn – 0,66.

"Chết đi, 6 hào 6 còn không đủ trả tiền net!"

Về đến nhà, Hạ Trí giải thích hồi lâu với Trần Phương Hoa, bà bảo chiều nay bạn học của Diệp Lân đến tìm cậu.

Hạ Trí gật đầu nói con biết rồi.

Hạ Trí đã ngủ thiếp đi từ lâu, điều nghĩ tới lại là giọng nói trong điện thoại của Diệp Lân.

Không nhanh không chậm, rất đỗi dịu dàng, còn mang ý cười từ trước đến nay của hắn, lúc ấy Hạ Trí cảm thấy hắn đang mệt mỏi, mà giờ nhớ lại, cậu lại cảm thấy đó là cô độc.

Là anh em thì nên quan tâm nhau.

Giờ không quan tâm, chờ đến ngày mai hoặc hôm nào gặp mặt, nói ra chắc cũng chẳng còn ích gì nữa.

Hạ Trí ngổi dậy, quay số điện thoại của Diệp Lân.

Cậu vốn tưởng là Diệp Lân đã ngủ rồi, nhưng không ngờ vừa được kết nối, giọng của đối phương đã vang lên từ đầu bên kia.

"Hạ Trí, sao thế? Có câu nào không biết làm à?"

Hạ Trí nghe thấy tiếng gió ở bên kia, loáng thoáng còn có cả tiếng ô tô qua lại trên phố.

Diệp Lân chưa ngủ, chắc hắn đang đứng bên cửa sổ.

"Hôm nay em chưa kịp làm bài, mai em sẽ làm xong hết."

"Thành thật vậy?" Giọng Diệp Lân gợn ý cười lờ mờ.

Hạ Trí rất muốn biết hôm nay Diệp Lân có phải phát sinh gì không, nhưng nếu hắn không muốn kể, cậu nghĩ không đào sâu mới là tôn trọng hắn.

"Không thành thật cũng vô dụng, Trần Gia Nhuận sẽ nói cho anh biết."

"Đúng thế."

Hai người im lặng mấy giây, Hạ Trí vốn không giỏi tìm đề tài nói chuyện, còn Diệp Lân dường như đang chờ cậu nói.

Hạ Trí nhận ra mình còn chưa nghĩ xong nên nói gì đã gọi điện thoại, hơi ngốc.

Nhìn bầu không khí này xem, rõ là gượng gạo.

"Hạ Trí, anh có chuyện muốn hỏi em…" Vẫn là Diệp Lân lên tiếng trước.

"Anh nói đi."

"Nếu, anh nói nếu nhé… Anh bị hoà tan trong nước, ban đầu sẽ có rất nhiều người đi tìm anh, rồi dần dần, có phải mọi người đều sẽ quên mất anh không?"

Câu nói này chẳng đâu vào đâu, nhưng giọng của Diệp Lân rất nản.

"Ừm?" Hạ Trí thầm nghĩ ai mà hoà tan được trong nước chứ, đâu phải quay phim khoa học viễn tưởng đâu.

"Bỏ đi, ngủ sớm đi. Gia Nhuận không có kiên nhẫn, mai em…"

"Bị quên lãng là bình thường." Hạ Trí đáp.

"… Vậy à."

"Nhưng nếu anh tan thành gì, tốt nhất là chờ em già rồi mất trí hoặc chết rồi, hãy xảy ra."

"Tại sao?"

"Con người em rất cố chấp. Em đã xem anh bơi mười năm rồi, anh vốn rất xa xăm, kết quả anh lại trở thành gia sư của em, bạn của em, anh là người rất quan trọng trong cuộc sống của em! Anh cứ thế biến mất trong làn nước, có thể sau này em sẽ chẳng làm được gì nữa, chỉ nghĩ phải làm sao để vớt được anh ra."

Diệp Lân ở đầu bên kia khẽ cười thành tiếng.

"Được rồi, được rồi, anh đâu phải cá vàng, còn bị em ‘vớt ra’. Gì chứ…"

"Ồ? Anh không nghĩ xem giả thiết hoà tan trong nước của anh là cái qué gì?" Hạ Trí bực dọc đáp.

"Vậy nên mới là ‘giả thiết’!"

Hạ Trí thở dài, trở mình: "Nhưng anh Lân à, bất kể xảy ra chuyện gì, bất kể là giả thiết gì… Chuyện biến mất trong nước, anh tuyệt đối không được để xảy ra."

"Tại sao?"

"Đừng… đừng bắt chước bố em." Hạ Trí hít một hơi, siết chặt tấm chăn.

Hồi lâu sau, Diệp Lân mới đáp: "Được, anh tuyệt đối sẽ không biến mất dưới nước đâu."

"Ừm, vậy ngủ thôi."

"Ừ, ngủ thôi."

Tới tận khi Hạ Trí cúp máy rồi, Diệp Lân vẫn để điện thoại bên tai.

"Hạ Trí, anh nhớ em…"

Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Trí dậy từ sớm, bắt đầu làm bài tập sót từ hôm qua, kết quả chờ đến mười giờ hơn, Trần Gia Nhuận mới tới.

Sau khi đến, y vẫn ra chiều thiếu sức sống, chẳng nói chẳng rằng ngồi bên cạnh Hạ Trí, ngáp một cái rồi gục luôn xuống bàn ngủ.

Gân xanh trên trán Hạ Trí gồ lên, thầm nghĩ anh muốn ngủ cũng được, nhưng sao phải chiếm mất một nửa bàn học của tôi hả!

Chờ viết hết tập đề trước mặt, cậu lấy điện thoại ra, định chụp ảnh Trần Gia Nhuận, gửi cho Diệp Lân, ngay cả nội dung tin nhắn cũng đã sửa soạn xong: Nhìn xem, đây là gia sư anh cho em đấy.

Ai dè cậu vừa mới nhắm điện thoại lên đầu Trần Gia Nhuận, đối phương bỗng giơ tay, gạt điện thoại của cậu xuống.

Trần Gia Nhuận từ từ ngoảnh mặt, cười với Hạ Trí: "Em thầm mến anh đây, đã được anh đồng ý chưa?"

Hạ Trí đẩy tay Trần Gia Nhuận ra, hừ một tiếng: "Anh không thực sự thực hiện trách nhiệm gia sư, còn không cho chụp ảnh làm bằng chứng?"

"Ái chà? Nhóc con ghê đấy! Anh hỏi mày, trong điện thoại mày có ảnh Diệp Lân không?" Trần Gia Nhuận nhướn mày, cười xấu xa.

"Không có. Làm gì?"

Không có ảnh, có video bơi thôi.

Trần Gia Nhuận thở dài, vỗ vai Hạ Trí: "Em giai à, anh đây thấy em thật thà chất phác, mới nhắc nhở em, trước khi làm rất nhiều thứ đều phải nghĩ đến anh Lân của em trước đã."

"Ví dụ?" Hạ Trí lạnh lùng hỏi.

Có lẽ là bởi Trần Gia Nhuận mỉm cười giống y một loài động vật xấu bụng nào đó, Hạ Trí cảm thấy y nói gì cũng là bịa đặt.

"Ví dụ, Diệp Lân chưa từng ngủ lại nhà mày, tốt nhất mày đừng để người khác ngủ."

"Ừm, tôi có cần lấy vở ghi chép không, thầy Trần?"

Hạ Trí ra vẻ nghiêm túc, trong mắt lại là "Mời anh bắt đầu biểu diễn".

Da mặt Trần Gia Nhuận rất dày, y gật đầu nói: "Ừ, đúng! Ghi lại!"

Hạ Trí: "…"

"Ngoại trừ không được ngủ, còn cả việc trong điện thoại mày đến ảnh Diệp Lân còn chưa từng lưu, vậy thì càng không thể tuỳ tiện lưu ảnh người khác. Hiểu chưa?" Trần Gia Nhuận lại nói.

"Không hiểu."

Hạ Trí không muốn lãng phí thời gian với tên thần kinh này, cậu cúi đầu làm bài tiếp.

Trần Gia Nhuận không ngủ nữa, ngồi đó nhìn ngó lung tung.

Vừa khéo có một chồng vở ở góc bàn của cậu.

Trần Gia Nhuận cười nói: "Trông mày thế này chẳng giống kiểu ghi chép tử tế gì cả!"

Y vừa cầm lên tiện tay lật một trang, khoảnh khắc nhìn thấy nét chữ trong đó bèn ngây người: "Ế, chữ này nhìn quen quen…"

Hạ Trí ngẩng đầu liếc nhìn, đáp: "Vở hồi cấp ba của anh Lân đó!"

Bàn tay chuẩn bị lật vở của Trần Gia Nhuận bỗng dừng lại, rụt về như thể phải bỏng.

"Anh muốn đọc thì đọc, vở của anh Lân toàn tinh hoa cốt lõi của kiến thức cấp ba. Có điều thi đại học đối với anh mà nói chỉ là nhớ lại mà thôi."

Trần Gia Nhuận lắc đầu: "Mày không hiểu, nó đích thân viết tặng mày, nếu người khác đọc hoặc sờ vào, nó nhất định sẽ tấn công trả thù."

Hạ Trí cạn lời: "Đó là vở, không phải thư tình, trả thù qué gì!"

"Cái này với thư tình khác gì nhau?"

"Cái này với thư tình giống gì nhau?"

Hạ Trí nghĩ có phải tư duy của thần đồng đại học Q đều khác người hay không?

"Thư tình là lời bộc bạch tình cảm nội tâm, còn số vở này là cách thể hiện tư duy logic của nó. Đều là suy nghĩ trong đầu, chỗ vở này còn đại diện cho thời gian ba năm, mày bảo xem có sâu sắc hơn thư tình không?"

Trần Gia Nhuận nói vậy, Hạ Trí nhớ ngay đến việc Diệp Lân gói số vở này như quà tặng, còn viết một tờ ghi chú.

Cậu đột nhiên cảm thấy đúng là giống thư tình…

Đợi đã, Diệp Lân dùng ghi chép kiến thức ba năm cấp ba làm thư tình tặng cậu?

Hoạ có điên mới làm vậy!

Hạ Trí vỗ vai Trần Gia Nhuận: "Thầy Trần, thầy đúng là trí tưởng tượng phong phú!"

Năng lực chẳng thua kém gì Sầm Khanh Miễn!

"Không phải là anh tưởng tượng, mà là Diệp Lân đúng là điên!"

Hạ Trí cạn lời, kéo đề đến trước mặt y: "Mau lên, giúp tôi xem bài."

Ý là, tôi không tiếp tục chủ đề điên với anh nữa.

Ai dè Trần Gia Nhuận không nhìn vở, mà khoanh tay nhìn cậu: "Có phải mày không tin anh?"

"Đâu có." Hạ Trí nói bằng giọng vờ vịt.

"Mày đúng là ngây thơ. Anh nghe nói trong trận luyện tập với đại học Nam Thành, mày thể hiện rất lợi hại, bám đuổi Diệp Lân không tha?"

"Đâu có đâu có."

Rốt cuộc có phải anh tới giúp tôi học bù hay không hả?

Hạ Trí vừa ngẩng đầu bèn phát hiện ra mặc dù Trần Gia Nhuận vẫn mang chút ý cười, nhưng ánh mắt lại trầm hẳn đi.

Tên này nghiêm túc?

Vì mình không tin Diệp Lân là "thằng điên" trong lời y nói?

"Anh biết Diệp Lân rất mạnh, vẻ ngoài cũng rất dễ lừa dối. Nhưng nếu vì thế mà mày tin lời nó, thì anh cũng làm được."

Có lẽ là bởi lần đầu Hạ Trí gặp Trần Gia Nhuận, y đang ngủ trong quán net. Rõ ràng thay Diệp Lân đến làm gia sư của mình, lại chẳng có trách nhiệm mấy. Vậy nên Hạ Trí không coi trọng y lắm.

Nhưng lúc này, Hạ Trí cảm thấy hay rồi đây.

Cậu suýt thì quên mất, danh tiếng của Trần Gia Nhuận trong làng bơi đại học cũng chẳng thua kém Diệp Lân.

Quán quân bơi ếch hai trăm mét, quán quân bơi hỗn hợp bốn trăm mét ở giải đấu sinh viên năm ngoái.

Hạ Trí cũng cười hùa theo, bảy phần tính khí thiếu niên, cộng thêm ba phần khiêu khích.

"Được, thầy Trần nghĩ thế nào?"

Trần Gia Nhuận ấn mạnh đầu Hạ Trí một cái, cậu cứng cổ không chịu cúi đầu.

"Ra ngoài so một ván. Nếu anh thua, mày tiếp tục sùng bái Diệp Lân của mày. Nếu mày thua, phải ngoan ngoãn gọi anh là "anh Gia Nhuận". Còn phải hoàn thành một thử thách."

"Thế thôi?" Hạ Trí xoè tay, cười xấu xa, "Yêu cầu của thầy thấp quá đấy? Tôi gọi thầy là thầy Trần không hơn à?"

"Mày nghĩ anh ngu à? "Thầy Trần" của cậu nghe kỳ quặc lắm. Sao cậu không hỏi thử thách anh bảo cậu hoàn thành là gì?"

"Chắc gì tôi đã thua."

"Thằng nhóc này, mày được lắm!"

Nói xong, Trần Gia Nhuận xách cổ áo Hạ Trí, đi ra ngoài.

"Này! Giờ anh muốn đi luôn?"

"Đúng, chờ anh trị mày xong, sẽ giày vò Hoá và Văn chết tiệt của mày!"

Hạ Trí sung sướng: "Tôi thấy, anh nghe nói về màn thể hiện ở đại học Nam Thành của tôi, muốn thử bản lĩnh của tôi từ lâu rồi thì có?"

"Úi chà, thằng nhóc này đúng là tự phụ, anh đây mà không dạy dỗ mày tử tế, mày tưởng mày trèo lên cả đầu anh đấy à!"

Trần Gia Nhuận cười híp cả mắt, lưng Hạ Trí ớn lạnh, cậu có linh cảm, lần này thi đấu với Trần Gia Nhuận, mình đúng là không trèo lên đầu y nổi rồi.

Sau khi hai người ra ngoài, Trần Gia Nhuận mới hỏi Hạ Trí: "Ở đây có chỗ nào bơi được không?"

Một cơn gió thổi qua, tóc Hạ Trí bay lên, hồi lâu không ép xuống được.

"Hình như… không có… Cuối tuần bể bơi thành phố chắc chắn rất đông người. Hồ bơi chỗ khác đều không đủ tiêu chuẩn."

Trần Gia Nhuận móc điện thoại ra tra, đáp: "Vậy thì khách sạn Huệ Hoa đi."

Hạ Trí ngây người, không phải khách sạn Huệ Hoa chính là nơi mình thi đấu với Diệp Lân lần đầu tiên ư?

"Thời tiết này, ít khách ở khách sạn đi bơi lắm. Cộng thêm phí bơi một lần ở Huệ Hoa rất đắt, dân bình thường cũng chưa chắc đã đi."

"Được lắm."

"Nhưng tôi không có tiền."

Hạ Trí nói với Trần Gia Nhuận y như một lão gia.

"Không sao." Trần Gia Nhuận vẫn híp mắt cười xấu xa, nói thẳng với WeChat, "Diệp Lân, gửi lì xì coi. Tao muốn mang cậu nhóc đi bơi!"

Không phải chứ, còn thao tác thế này được?

Không ngờ lì xì đến cực kỳ nhanh, trên đó viết "về sẽ trị mày".

Trần Gia Nhuận nhận lì xì, khoác vai Hạ Trí: "Đi thôi, đi bơi!"

Mặc dù là cuối tuần, nhưng gần đây thời tiết đi xuống, trong hồ bơi hoàn toàn trống không. Dù gọi là bể bơi bốn mùa, Hạ Trí thử nhiệt độ nước, quả nhiên rất lạnh.

Trước tiên hai người vào phòng gym làm nóng người.

Vừa chạy trên máy chạy bộ, Hạ Trí vừa hỏi Trần Gia Nhuận bên cạnh: "Chúng ta thi gì?"

"Mày đoán xem?" Trần Gia Nhuận nghiêng mặt, híp mắt cười với Hạ Trí.

"Dù sao thì anh cũng sẽ không thi cự ly ngắn với tôi."

"Đương nhiên là anh không thi cự ly ngắn với mày rồi. Sức bùng nổ của mày được Thái Bạch Kim Tinh đích thân thừa nhận."

"Vậy nói trước, tôi không thi bơi ếch với anh. Bơi ếch tôi chắc chắn sẽ thua anh."

"Vậy đọ bơi tự do mà mày thạo nhé." Trần Gia Nhuận vẫn híp mắt cười.

"Ha ha."

Trần Gia Nhuận lúc này đang mặc áo phông tay ngắn và quần thể thao, nhịp thở đều đặn, đường nét cơ bắp trên người rất đẹp, mỗi lần sải bước đều khiến Hạ Trí cảm thấy độ hài hoà toàn thân của y, dẫu không xuống nước, cậu cũng biết tên này rất lợi hại.

Làm nóng người xong, hai người đến bể bơi, đúng như Hạ Trí dự đoán, quả là chẳng có ai bơi cả.

Trần Gia Nhuận giờ chỉ mặc một cái quần bơi, y mặc đồ thì nhìn gầy, lại có gương mặt hồ ly đáng yêu gạt người, cởi quần áo ra rồi mới biết, cơ bắp eo bụng săn chắc, cặp chân lại dài, đường nét trơn mượt.

Trong lúc Hạ Trí quan sát Trần Gia Nhuận, Trần Gia Nhuận cũng đang quan sát cậu.

Y huýt sáo, tiếng huýt bay bổng.

"Làm gì đó?" Hạ Trí hung dữ trừng mắt.

"Bả vai này, chân dài này, đặc biệt là cái eo này của mày… hoàn toàn là gu của Diệp Lân."

"Thần kinh. Thân hình của anh Lân còn đẹp hơn tôi."

"Lúc nó bơi với mày, chắc chắn trong đầu toàn là suy nghĩ không lành mạnh."

"Rốt cuộc là thi gì?" Hạ Trí ngước mắt, "Còn ba tờ đề thi thử nữa, anh còn chưa giảng cho tôi đâu!"

"1500 mét."

Comments