Chương 30: Mùi vị cậu nhóc

Thầy Nguỵ cười nói: "Đó là nhờ nỗ lực của Hạ Trí! Lúc trước cậu nhóc loanh quanh hạng hai trăm mấy trong khối, lần này Toán thi được hơn chín mươi điểm, ngay cả Tự Nhiên cũng được hơn một trăm tám mươi! Không phải đều đủ điểm sao!"

"Ái chà, vậy anh bảo nó nâng cả điểm tiếng Anh lên đi. Môn Anh này vẫn thiếu tý điểm nữa!" Cô Anh quay lại cười.

Cô Văn còn đang chiến đấu trong bài tập, ngẩng đầu lên nói một câu: "Con trai tuổi này, chỉ cần muốn học, Toán và Tự Nhiên tăng như ngồi tên lửa vậy. Có điều thương cho chúng tôi dạy Văn và Anh, thầy Nguỵ, em bảo anh, nó thường xuyên ngủ trong tiết em đó."

Cô Anh lập tức hùa theo: "Đúng! Nó cũng ngủ trong tiết em! Em dạy học buồn ngủ lắm à?"

"Đâu có đâu! Hết tiết này đến tiết kia, làm sao mà làm hết một hơi được!" Thầy Nguỵ cười xoà.

Đến chiều, toàn bộ bài thi được phát hết, bảng điểm cũng có.

Khoảnh khắc Sầm Khanh Miễn bên cạnh cầm được bảng điểm, rõ ràng đang là một con cá chết, đột nhiên thoắt cái lại sống dậy!

"Ai da! Hạ Trí! Mau nhìn này! Thế mà tao xếp hạng 90 trong khối! Trụ vững phòng 3!"

Hạng 90 vừa khéo phòng 3, chứ không phải trụ vững được không?

Có điều thứ hạng của Sầm Khanh Miễn đúng là nằm trong dự đoán của Hạ Trí.

Lý do rất đơn giản, đừng nhìn Toán của Sầm Khanh Miễn trượt dốc mười mấy điểm so với bình thường, phải biết rằng điểm của người khác có thể tụt ba mươi đến bốn mươi điểm lận! Tự Nhiên cũng vậy.

Lúc này, Hạ Trí đang cầm bảng điểm của mình, ngón cái tay phải trùng hợp đè trên xếp hạng khối.

Trước giờ không để tâm thi được bao nhiêu điểm, giờ thế mà Hạ Trí lại căng thẳng khôn cùng.

Cậu không dám nhấc ngón cái lên, ngộ nhỡ không nằm trong top 150 toàn khối, nỗi thất vọng khổng lồ ấy cũng như sau khi xuất phát khi thi bơi, bơi đến đích tưởng mình là hạng nhất, thế nhưng trọng tài lại bảo cậu xuất phát sớm nên bị xoá bỏ thành tích.

"Hạ Trí! Mày thì sao!" Sầm Khanh Miễn giật phắt lấy bảng điểm của cậu.

Hạ Trí không giơ tay ngăn cản cậu ta, chẳng đến một giây đã nghe thấy tiếng gào của Sầm Khanh Miễn: "Vãi! Mày hạng 136 này! Thế là một phát từ phòng 9 nhảy lên phòng 5 đó! Đây không phải là biến đổi về lượng cũng chẳng phải là biến đổi về chất, mà là nổ hạt nhân luôn!"

Nhờ có tuyên truyền decibel cao của Sầm Khanh Miễn, ba người còn lại trong nhóm bốn người đội sổ đều nhìn về phía này.

Nhóm nhỏ WeChat lập tức sôi sùng sục.

Diêu Minh nhái: Hạ Trí phản bội chúng ta!

Cầm tiền thiên hạ: Hạ Trí phản bội chúng ta!

Hạng hai đếm ngược: Tao phải đổi tên thật rồi! Có điều là đổi thành Hạng ba đếm ngược, ha ha ha!

Diêu Minh nhái: Chết đi!

Cầm tiền thiên hạ: Chết đi+1

Hạ Trí nhìn màn hình, hiếm khi trên mặt nở nụ cười rõ.

"Trả tao." Hạ Trí nói.

"Trả mày! Tao còn không biết mày muốn làm gì!" Sầm Khanh Miễn ngẫm nghĩ, lại nói, "Có muốn tao chụp ảnh hộ, chỉnh cho đẹp rồi gửi anh Lân không?"

Hạ Trí nheo mắt nhìn cậu ta: "Mày muốn vĩnh viễn xếp hạng chín mươi toàn khối à?"

Ý là, mày muốn chết à?

"Được thôi…"

Hạ Trí chụp một tấm ảnh, gửi cho Diệp Lân, thêm một dòng: Nhớ hẹn nghỉ đông.

Lúc này, Diệp Lân vừa tan học, cùng Trần Gia Nhuận đến căng tin.

"Diệp Lân, mày vẫn luôn ưa sạch đến bệnh luôn!" Trần Gia Nhuận nghiêng mặt, đánh giá bóng lưng của Diệp Lân.

"Làm sao?"

"Cái áo hoodie trên người mày, mặc từ hôm chủ nhật về, thế mà thứ hai vẫn mặc tiếp?"

"Giặt rồi, không còn mùi vị cậu nhóc nữa." Diệp Lân cười đáp.

"Tao bảo sao mày lại tự dưng đổi phong cách ăn mặc, hoá ra là giả nghé, còn gì mà "mùi vị cậu nhóc"." Trần Gia Nhuận khinh bỉ ra mặt.

Diệp Lân đột ngột ngoái đầu, ấn cổ Trần Gia Nhuận một phát.

"Gia Nhuận, Lạc lão đại vẫn luôn muốn ở cùng phòng với mày, trông nom mày học hành tử tế, tập luyện đúng giờ, không mệt mỏi. Mày nói xem có phải tao nên thoả mãn Lạc lão đại không?"

"Mày không phải giả nai! Mày hai mươi tuổi nên có thời thanh xuân tươi đẹp! Nhìn quần áo này, đẹp trai không giới hạn!" Trần Gia Nhuận híp mắt cười nịnh bợ, gần như vẫy đuôi cáo.

"Đúng thế. Nếu tao ưa sạch nghiêm trọng đến vậy thật, cục rác to như mày đã bị tao quét ra khỏi cửa từ lâu rồi."

Lúc này, điện thoại trong túi áo Diệp Lân rung rung, dùng một tay lướt màn hình, thấy tên Hạ Trí, môi Diệp Lân hơi cười, hắn buông Trần Gia Nhuận ra.

Nhìn thấy cái bảng điểm nhăn nhúm ấy, khoé môi cũng vểnh lên, cậu nhóc cố tình dùng bút chì khoanh một vòng ở 136, Diệp Lân khẽ cười thành tiếng, sờ mũi.

"Gia Nhuận, hình như mày có mang từ châu Âu về một cái máy ảnh chụp dưới nước đúng không?"

"Đương nhiên, lúc lặn dùng nó chụp ảnh, độ phân giải cao, tốc độ chụp nhanh khiến cá mập trông như đứng yên lận! Độ sâu một trăm mét…" Trần Gia Nhuận nói được một nửa, tự dưng nhận ra điều gì bèn ngậm miệng không nói nữa.

"Gì nữa?" Diệp Lân hỏi nữa.

"Không… không có gì… Bị tao đập nứt một khe, hơi rò nước rồi, ha ha ha… Giờ không dùng được nữa! Không thể dùng được nữa!"

"Ờ, vậy là bị mày làm hỏng. Có thể bán lại giá rẻ cho tao được đúng không?"

"Không! Không phải! Tao còn định mang đi châu Âu, bảo hành miễn phí một năm mà!"

"Không sao, cái loại sản phẩm điện tử này đều là hot nhất thời thôi. Tao xài hao hộ mày, là mày mua được cái mới rồi."

Diệp Lân cúi đầu mỉm cười nhìn Trần Gia Nhuận.

Trần Gia Nhuận kiên cường bất khuất lắc đầu.

"Ồ, vậy tao về dọn hành lý, nhường chỗ cho Lạc lão đại."

Diệp Lân phóng khoáng chuyển hướng về ký túc xá.

Trần Gia Nhuận nhào tới, ôm cứng lấy Diệp Lân từ phía sau: "Anh Lân à đừng mà! Đừng làm thế!"

Không ít người lũ lượt đi về phía nhà ăn, họ nhìn thấy cảnh này, tổng kết lại có ba kiểu biểu hiện.

Kiểu một: Rớt cằm không nhặt lên được.

Kiểu hai: Lấy điện thoại ra chụp ảnh lưu niệm!

Kiểu ba: Nhìn nhau, mau chóng bỏ chạy.

Diệp Lân chẳng buồn cử động, cứ như một tên bạc tình, chẳng nắm tay Trần Gia Nhuận.

"Vậy phải nói sao?"

"Tao bán!"

"Bao nhiêu tiền?"

"Năm nghìn tệ! Tao đã tính rẻ lắm rồi! Tao mới dùng có một lần! Chỉ xuống nước đúng một lần! Mày phải tính chênh lệch hối đoái vào chứ!"

"Gia Nhuận, cuối tuần này là sinh nhật tao."

"Hả? Ồ… vậy tặng mày." Trần Gia Nhuận lập tức buông tay ra, dáng vẻ cô vợ đau buồn lúc trước biến mất ngay lập tức, trên mặt là biểu cảm "mình lãi rồi".

"Đúng thế, năm ngoái mày thua tao bơi hỗn hợp bốn trăm mét, đã bảo tặng tao một cái máy quay cầm tay làm quà sinh nhật nhỉ. Tao đối xử với mày còn chưa đủ khoan dung độ lượng à?"

"Ừm! Rất khoan dung! Rất độ lượng!" Trần Gia Nhuận cười rất vui sướng, đuôi cáo lại bắt đầu vẫy.

"Gia Nhuận à, vừa nãy có phải mày ôm tao không?" Diệp Lân cúi đầu, vừa lướt điện thoại vừa nói.

"Hả? Tao ôm mày làm gì? Cứng đờ!"

"Trên diễn đàn trường bảo mày thích tao, bị tao từ chối, rất đau lòng buồn bã. Tiêu đề là ‘Cáo cực Bắc đáng yêu khoa Hoá Vật Liệu – Trần Gia Nhuận – bị bạn cùng phòng Diệp Lân đá’."

Trần Gia Nhuận phóng khoáng xua tay: "Kệ chúng nó bịa chuyện! Họ đúng là giàu trí tưởng tượng!"

"Ờ. Chưa biết chừng Lạc lão đại cũng rất giàu trí tưởng tượng đấy."

Nói xong, Diệp Lân vừa cười vừa đi tiếp về phía nhà ăn.

Điện thoại của Trần Gia Nhuận đổ chuông, y vừa nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình là "Hắc Ám Bá Vương Long", toàn thân run bắn, điện thoại rơi xuống đất vỡ màn hình.

Khi Hạ Trí mang bảng điểm về nhà, Trần Phương Hoa không đi xem ngay, mà còn hầm thịt trong bếp.

"Có bảng điểm rồi à? Có tiến bộ không con?"

"Dạ, có tiến bộ." Hạ Trí quẳng cặp lên sofa, rồi vào bếp, "Mẹ, con rửa rau sống giúp mẹ nhé."

"Ừ."

Nếu là mọi khi, Trần Phương Hoa đã rửa tay, ra xem bảng điểm của Hạ Trí rồi, thế nhưng lúc này bà như thể đang ngẩn người vậy.

Hạ Trí xoay người, lờ mờ thấy được vệt nước mắt khô trên mặt bà.

"Mẹ, thịt hầm cháy rồi." Hạ Trí nói.

"Á! Thôi xong!" Trần Phương Hoa vội vàng tắt bếp.

"Không sao, ăn bên trên vẫn chưa cháy."

Hạ Trí bưng đĩa đến, dùng đũa gắp thịt chưa cháy ra ngoài.

Giờ Trần Phương Hoa mới nhận ra, bà đi ra ngoài sofa xem bảng điểm của cậu.

Bà vừa liếc nhìn thấy điểm số bèn nói: "Tốt lắm, Toán và Khoa Học Tự Nhiên đều đủ điểm…"

Rồi khi bà nhìn thấy xếp hạng khối, bèn ngây người.

"Đây là lọt top 150 rồi!"

"Dạ. Lần này Toán với Tự Nhiên rất khó, nhiều người trượt lắm. Vậy nên điểm này của con lại vào được top 150."

Hạ Trí không nói, thực ra ở lớp điểm Toán quá 90 chỉ được tầm nửa, Tự Nhiên quá 180 cũng chỉ được hai phần ba mà thôi.

Thế nhưng Trần Phương Hoa vẫn rất vui vẻ.

Hạ Trí vào bưng canh ra, phát hiện mẹ mình ấp bảng điểm của mình vào mặt, vai run bần bật, bà đang khóc.

Hạ Trí cúi đầu, giả vờ chưa thấy gì cả, sau khi đặt canh xuống, cậu hét lên: "Mẹ! Tỏi mẹ cắt rồi, xà lách để con xào thử nhá!"

"Ừ…" Trần Phương Hoa nghẹn ngào nói.

Buổi tối, Hạ Trí rửa bát xong, nói với Trần Phương Hoa: "Mẹ, con ra ngoài một tý. Hết sữa bò rồi."

"Ừ, sữa bò lần trước Diệp Lân mua cho con uống hết rồi à? Con đợi tý, cho con tiền, con phải mua sữa bò nguyên chất ấy, cái đó khá là thơm."

"Con biết."

Hạ Trí cầm tiền, trên đường đến siêu thị, cậu gọi điện cho Sầm Khanh Miễn.

"A Trí, mày gọi điện đến khoe với tao về tiến bộ mang tính bùng nổ của mày à?"

"Khóc qué gì, tao hỏi mày một chuyện, nếu mày biết thì phải nói thật, nếu không tao sẽ đập mày!"

Sầm Khanh Miễn sững người, đổi giọng cợt nhả, "Mày hỏi đi."

"Mẹ tao sao thế? Hôm nay mẹ khóc. Nãy xem bảng điểm của tao vẫn còn khóc."

"Tao… Mẹ tao không cho tao nói với mày." Sầm Khanh Miễn yếu ớt nói.

"Được, mày nghe lời mẹ. Chúng ta cắt đứt quan hệ."

Hạ Trí đang định cúp máy, Sầm Khanh Miễn vội vàng cản cậu, "Mày đợi đã, tao ra nói với mày!"

Hai người hẹn nhau ở quán McDonald’s dưới siêu thị, mỗi người một cốc coca, một suất khoai chiên.

Trong lòng Hạ Trí không vui, bóp tương cà suýt thì bắn lên tận mặt Sầm Khanh Miễn.

"Anh hai à, tém tém lại."

Sầm Khanh Miễn nhìn sắc mặt Hạ Trí, đắn đo không biết nói chuyện này ra sao.

"Ừ, mày mau nói cho xong, tao còn phải vào siêu thị mua sữa bò."

"Trước khi gả cho bố mày, mẹ mày từng được bố Chung Thuần theo đuổi, chính là cái ông phó trưởng khoa Chung Hiếu ấy."

"Ờ, tao từng nghe kể rồi. Sao nữa?"

"Rồi sau khi bố mày qua đời, Chung Hiếu lại muốn theo đuổi mẹ mày, nói dễ nghe thì là chăm sóc goá phụ con côi nhà mày."

"Không phải ông ta có vợ rồi ư, lấy đâu ra sức mặt dày quá vậy? Thực ra năng lực học thuật của mẹ tao mạnh hơn ông ta, ông ta muốn mẹ tao làm thay chứ gì?"

"Đúng thế. Mẹ mày né tránh mãi, rồi cái ông Chung Hiếu đó mới nói với người khác là mẹ mày giả vờ thanh cao, làm giáo sư rồi ghê gớm lắm, mà con trai mình cũng không dạy nổi."

"Sao ông ta giống như mấy bà láng giềng giục cưới quá vậy." Hạ Trí hút mạnh một ngụm coca.

"Ông ta làm mẹ mày thấy phiền nhất là, lúc họp quản lý ông ta toàn bảo gì mà Trần Phương Hoa không nên gả cho vận động viên, đầu óc ngu si tứ chi phát triển, bảo Chung Thuần con trai ông ta lần nào cũng thi phòng 1, sau này ắt vào đại học trọng điểm!"

Sầm Khanh Miễn nhìn Hạ Trí chỉ cúi đầu, không nổi cáu, bèn dũng cảm nói tiếp: "Quan điểm của Chung Hiếu là giáo dục của gia đình đối với trẻ con rất quan trọng. Luận văn của Chung Hiếu không được duyệt không phải là do ông ta không đủ năng lực, mà là tốn quá nhiều sức vào việc giáo dục con trai, không như mẹ mày tự lên làm giáo sư, mà con trai thì chỉ loanh quanh ngoài hạng hai trăm ở trường, không đỗ nổi đại học."

Hạ Trí không nói gì, cầm khoai chiên nhét vào miệng, nhai nuốt rôm rốp.

"Hôm nay lúc ăn cơm trưa mẹ tao có khuyên mẹ mày, mày có thiên phú bơi lội, theo bố mày là chuyện tốt, cứ phát triển theo hướng đúng là được."

"Lại đụng phải ông phó giám đốc Chung đó?"

"Chuẩn. Ông ta bảo, vận động viên được mấy ai nổi bật hẳn. Chẳng đến mười năm, không xong thì năm năm không được thành tích gì là phải cuốn gói về, đến lúc đó chẳng có gì cả, sống dựa vào cha mẹ thôi. Còn nói…"

"Nói gì nữa?" Hạ Trí đã ăn xong một phần khoai lớn, ngón tay gõ nhẹ trên gói bộp một tiếng.

"Còn nói mẹ mày giờ cả ngày cả đêm trông nom nhiều bệnh nhân như thế, ngày ngày tăng ca sắp xếp bệnh án, tham gia hội chẩn, chính là để kiếm tiền nuôi mày đến già."

"Còn nữa không?" Hạ Trí hỏi.

"Không… Hết thật rồi… Tao cũng là nghe được hôm ấy mẹ tao với bố tao nói chuyện trong phòng ngủ thôi."

"Ừm. Sau này mẹ tao mà lại chịu uất ức ở bệnh viện, mày biết thì phải thành khẩn khai báo, nhớ chưa?" Hạ Trí hất cằm.

"Nhớ… nhớ rồi… Nhưng mày không về hỏi mẹ mày đấy chứ?"

"Không." Hạ Trí hất cằm, "Tao đi mua sữa bò đây. À đúng rồi, không phải mẹ mày thân với lão Nguỵ lắm à, có phải mẹ mày có bảng điểm xếp hạng khối không?"

"Có. Sao?"

"Nhờ mẹ mày một việc, chụp lại, gửi vào nhóm chat công việc. Ba phút sau thì bảo "ui cha, gửi nhầm", khỏi phải thu hồi tin nhắn."

Mắt Sầm Khanh Miễn sáng bừng: "Ha ha ha! Tao hiểu rồi! Lần này Chung Thuần trượt Toán với Tự Nhiên! Hai môn cộng lại hình như cũng xấp xỉ điểm của mày! Từ hạng 28 khối rớt xuống hạng 137! Chúng mày phải tương ái tương sát trong phòng 5!"

"Ma thèm tương ái với nó." Hạ Trí hung ác nói.

Buổi tối, Trần Phương Hoa thấy mình bị tag mấy lần liền trong nhóm chat công việc, ấn mở ra, thế mà lại là lời chúc mừng đến từ các đồng nghiệp.

Mấy bác sĩ trẻ đã ngứa mắt với Chung Hiếu không có trình độ còn ngày ngày tự đắc cho mình hơn người từ lâu, đều bắt đầu trêu, có người còn nhắn tin riêng cho Trần Phương Hoa nói: Trưởng khoa Trần, tháng này lệnh lang thi cử đè bẹp khuyển tử nhà họ Chung, có phải nên phát lì xì trong nhóm không nhỉ?

Trần Phương Hoa vội vàng mở nhóm chat, mới phát hiện ra mẹ Sầm Khanh Miễn gửi xếp hạng khối từ trang 100 đến 150, còn cố tình khoanh vào.

Các đồng nghiệp khác trong nhóm chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, đều tag Chung Hiếu.

Vương Tiểu Nhị thần ngoại khoa: Ái chà, đây là ông trời muốn cho Chung Thuần và Hạ Trí tương ái tương sát làm bạn tốt đây mà!

Sư phụ của thần ngoại khoa: Con trai trưởng khoa Trần rất tự giác học hành, gần đây trưởng khoa Trần bận rộn không quản lý con, mà con trai tiến bộ 100 hạng!

Trần Phương Hoa đọc mà không nhịn nổi cười, vừa định trả lời là bởi mới mời gia sư cho con trai mình, nội dung chat lại thêm mấy dòng liền.

Công nhân ngoại khoa: Phó trưởng khoa Chung à, tan ca uống rượu ít thôi, về nhà với con trai nhiều vào.

Chữ "phó" rõ là bắt mắt.

Chung Hiếu: Không phiền mọi người quan tâm. Thi tháng đâu phải thi đại học, tháng sau con trai tôi chắc chắn sẽ trở về top 30 khối, nếu Hạ Trí có thể lọt vào top 100, tôi sẽ mời mọi người ăn một bữa!

Trần Phương Hoa bịt miệng, không kìm được phì cười.

Bà gõ cửa, Hạ Trí đáp lại một tiếng, "Mẹ, chuyện gì vậy?"

"Không… không có gì… Mẹ muốn hỏi có cần hâm lại sữa bò cho con không." Trần Phương Hoa vốn định cổ vũ con trai, nhưng lại nghĩ mình sẽ gây áp lực cho Hạ Trí, thế là chẳng nói gì nữa.

"Được ạ." Hạ Trí không quay đầu lại.

Sắp mười hai giờ đêm rồi, Hạ Trí lăn trái lăn phải trên giường không ngủ được.

Như bị ma xui quỷ khiến, cậu cầm điện thoại, tìm WeChat của Diệp Lân, gửi một câu: Anh Lân, anh nghĩ em thi đậu đại học Q được thật à?

Hạ Trí nghe nói ký túc xá sinh viên của đại học Q 11 giờ là tắt điện rồi, vậy nên giờ chắc Diệp Lân đã ngủ rồi.

Không ngờ, Diệp Lân trả lời ngay: Đương nhiên là được.

Hạ Trí thở dài một hơi, sau đó bật cười.

Trước đây cậu cảm thấy đại học Q quả là xa xôi, nhưng đội bơi đại học Q rất tốt, Diệp Lân cũng tốt, còn cả niềm mong đợi chưa từng thốt nên lời, cậu chợt nghĩ… cậu thật sự rất muốn đến nơi đó.

Hạ Trí đang định đặt điện thoại xuống, Diệp Lân lại gửi một tin nhắn nữa: Em sao vậy?

Hạ Trí ngẫm nghĩ, rồi đáp: Đề thi thử hôm nay em không cần hỏi anh mà tự làm được hết, vậy nên tự kiêu một tý.

Ngay sau đó cậu lại gửi thêm một câu: Ngủ thôi.

Diệp Lân cầm điện thoại, phòng ký túc im lìm, chỉ có tiếng hít thở đều đều của bạn cùng phòng.

Hôm sau tan học, Hạ Trí khoác cặp lên vai, cậu phát hiện ra bạn học nữ cùng lớp, và cả các bạn lớp khác trên hành lang hình như đều đang thảo luận gì đó.

Lúc này cán bộ Ngữ Văn – Tiêu Lệ – chạy đến trước mặt Hạ Trí, nói với cậu: "Ngoài kia có người tìm cậu! Nghe nói là một truyền thuyết ở trường T chúng mình – Diệp Lân!"

Hạ Trí ngây người.

Sao Diệp Lân lại tới?

Mặc dù cậu biết chiều thứ ba hình như đại học Q không sắp xếp lịch học, nhưng thứ 4 có tiết cả ngày. Hắn chạy tới đây, chắc chắn phải bắt chuyến tàu cao tốc buổi tối để về.

Hạ Trí không đợi Sầm Khanh Miễn, chạy thẳng ra ngoài, vừa quay người bèn thấy Diệp Lân mặc hoodie màu đen, đang dựa vào tường, mỉm cười vẫy tay với cậu.

Khoảnh khắc ấy, Hạ Trí cảm thấy dường như mình vừa thấy Diệp Lân thời cấp ba.

Lúc Hạ Trí lên lớp 10, Diệp Lân vốn lớp 12. Nhưng lớp 12 lúc ấy ở một khu khác, tới tận khi Diệp Lân tốt nghiệp phổ thông, Hạ Trí vẫn chưa thấy hắn bao giờ.

Hạ Trí đón nhận ánh mắt sùng bái của bạn học xung quanh, đi tới trước mặt Diệp Lân: "Anh Lân, sao anh lại đến?"

"Ừm, lần này em thi tốt lắm, nhưng nghỉ đông không đến ngay được, vậy nên anh quyết định thưởng em một chút đã."

Diệp Lân rất tự nhiên giơ cánh tay lên, khoác quanh cổ Hạ Trí.

Lại là cảm giác đè toàn bộ sức mạnh lên người cậu, nhưng người ngoài chắc chắn không nhìn ra.

"Thưởng gì cơ. Không phải lại là vở của anh đấy chứ."

Hai người đi đến bãi xe đạp, Hạ Trí đẩy xe, Diệp Lân đi đến bên cậu, cùng ra khỏi trường.

Lúc chỉ có mình Sầm Khanh Miễn khoác cặp chạy đến nhà gửi xe, phát hiện ra xe đạp của Hạ Trí đã biến mất từ lâu rồi, nỗi thê lương trong lòng khó mà diễn đạt thành lời.

Không phải trúc mã nên ở bên thanh mai ư?

"Bọn mình đi McDonald’s ngồi một lát nhé?" Diệp Lân hất cằm, "Anh mời em ăn khoai chiên?"

"Đừng, đổi sang bánh đậu đỏ đi."

Tối qua lúc nói chuyện với Sầm Khanh Miễn ăn khoai chiên rồi, trong lòng muốn nghẹn.

Hai người gọi món xong, Diệp Lân đưa một chiếc hộp cho Hạ Trí.

"Đây, thưởng tiến bộ cho em."

Hạ Trí mở ra xem, ngẩn người.

"Máy ảnh thể thao 4K chuyên nghiệp độ phân giải cao? Cái này đắt lắm, em không nhận được!" Hạ Trí vội trả lại.

"Cái này rất đắt, nhưng là người khác đổi đời mới rồi để lại cho anh, anh không tốn tiền." Diệp Lân cười nói.

"Sao có thể không tốn tiền chứ…"

"Có người thua cược anh." Diệp Lân lấy WeChat ra cho cậu xem, trong đó là tin nhắn của hắn và Trần Gia Nhuận.

Diệp Lân: Tao mang máy ảnh chụp dưới nước 4K của mày đi rồi.

Cáo đần Trần Gia Nhuận: Mang đi đi… Hít thở thôi cũng đau…

Diệp Lân: Đã bảo tặng tao cơ mà.

Cáo đần Trần Gia Nhuận: Mang đi đi… Sớm muộn gì mạng tao cũng là của mày…

Diệp Lân: Mạng mày không đáng giá bằng máy ảnh.

Hạ Trí liếc nhìn, kinh ngạc: "Cái máy ảnh dưới nước này là của Trần Gia Nhuận?"

"Đúng thế. Em nhận đi. Có thể quay tư thế bơi dưới nước của mình, xem động tác dưới nước của mình ra sao."

"Cảm ơn anh Lân!"

Hạ Trí cầm máy ảnh mày mò, đột nhiên cậu nghĩ có thể dùng cái này chụp Bibi, chờ mình nhận lương ở thuỷ cung thì nhờ Diệp Lân trả lại cho Trần Gia Nhuận, thế là xong.

Diệp Lân nhìn dáng vẻ chăm chú của Hạ Trí, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.

Hạ Trí bỗng bỏ máy ảnh xuống, ngước mắt lên nhìn về phía Diệp Lân: "Anh Lân, em biết anh lo cho em nên mới về đột ngột."

"Ồ?"

"Anh Lân, em cũng muốn vào đại học Q."

"Cái gì khiến em tự dưng có động lực vậy?"

"Em không muốn để mẹ lo lắng cho tương lai của em, không muốn lựa chọn của em gây áp lực cho mẹ."

"Ừm." Diệp Lân gật đầu.

"Còn nữa… em muốn vào đội bơi đại học Q, một ngày nào đó cùng anh hoàn thành thi tiếp sức. Bất kể là thi đại học, thi bơi, nếu có người bảo em rằng quá trình mới là quan trọng, em sẽ không nhịn được muốn chặt chân người đó."

Hạ Trí nói rất nghiêm túc.

Cậu nhóc trước mặt dường như không còn như trước, như thể đã trưởng thành rất nhiều chỉ trong chớp mắt.

Sự quật cường đó khác hẳn với vẻ mềm yếu tựa cây non lúc trước, mặc dù đứng thẳng nhưng bẻ cái là gãy.

"Ví dụ như cuộc đời anh. Em muốn thắng anh, đến mức mỗi lần anh nhìn thấy em đều nghiến răng ken két, chẳng thể cười giả tạo được nữa."

"Hả? Anh cười giả tạo lắm à?" Diệp Lân sờ cằm.

"Anh thường xuyên cười y xì đúc với tất cả mọi người, đó không phải là giả tạo, chẳng lẽ là nhiệt tình à?"

Hạ Trí cúi đầu, tiếp tục mần mò máy ảnh của mình.

Diệp Lân nhìn ra ngoài cửa sổ, trên tủ kính của quán cafe đối diện có một câu danh ngôn của Mark Twain.

Never regret anything that ever made you smile.

Đặt vào lúc này tự dưng rất hợp cảnh.

"Hạ Trí."

"Hở?"

Cậu nhóc cầm máy ảnh lên, khởi động nguồn, ống kính ngắm vào Diệp Lân.

"Đừng bao giờ hối tiếc điều gì làm em mỉm cười. Anh cười với em là thật, vậy nên… đừng bao giờ khiến anh phải hối tiếc."

Hạ Trí ngây người, im lặng quay lại câu nói vừa rồi của Diệp Lân.

"Hối tiếc gì cơ? Em trẻ hơn anh, thắng anh chỉ là chuyện sớm muộn."

Diệp Lân bỗng vươn dài cánh tay, xoa đầu Hạ Trí: "Nhóc con, em đáng yêu thật."

"Anh mới là nhóc ấy!"

Diệp Lân nói cho Hạ Trí biết, mình không đến được buổi học bù chiều thứ bảy, vậy nên tối nay xem đề thi tháng cho cậu.

Trần Phương Hoa thấy Diệp Lân tới, vui mừng hết sức, vội xào thêm hai món nữa.

Lúc chờ cơm tối, Diệp Lân bèn lấy đề thi của Hạ Trí, đọc thật kỹ.

Mặc dù mọi môn giáo viên đều đã giảng một lượt, nhưng Diệp Lân chỉ ra vấn đề trong tư duy và sai lệch về hiểu biết kiến thức của Hạ Trí đều trúng phóc.

Ăn cơm xong, nhìn Hạ Trí làm lại hết một lượt câu sai cho hắn đọc, Diệp Lân mới hài lòng gật đầu.

Gần tám giờ tối họ mới ăn cơm, Trần Phương Hoa hơi xấu hổ.

Bà rất tinh mắt, lập tức nhận ra Diệp Lân đang mặc áo của Hạ Trí: "Ấy, Hạ Trí có một cái áo giống y hệt cái này! Nó thích lắm luôn ấy!"

Diệp Lân ngạc nhiên hỏi: "Thì ra em thích cái áo này lắm à?"

"Thích, nhưng không có mấy cơ hội mặc."

Sau khi Trần Phương Hoa biết được Diệp Lân tặng cho Hạ Trí một chiếc máy ảnh thể thao chụp dưới nước, bà vội bảo muốn đưa tiền cho hắn, Diệp Lân cười nói không cần đâu, áo của Hạ Trí tốt lắm, cho hắn mượn mặc mấy cái nữa là được.

Trần Phương Hoa vốn bảo Hạ Trí dẫn Diệp Lân đi mua, hắn nói muộn rồi phải bắt tàu cao tốc.

Bà lập tức đi gói mấy cái áo Hạ Trí mới mua ra, có vài chiếc cậu căn bản còn chưa kịp mặc.

Diệp Lân cầm một chiếc áo in hình đôi cánh hỏi Hạ Trí: "Cái này thế nào?"

"Tốt lắm, có điều em mặc rồi. Anh có muốn lấy cái kia cũng giống vậy không, em chưa mặc đâu."

"Anh không thích mặt người trên đó, cho anh cái cánh nhỏ này đi."

Diệp Lân lại nhặt một cái hoodie chần bông.

"Cái này thì sao?"

"Cái này dày, 10 độ C cũng không thấy lạnh, mà mặc không bị thô. Có điều anh mặc gì cũng không thô."

"Vậy anh lấy hai cái này nhé. Cảm ơn mẹ em giùm anh."

"Anh lấy đồ mới đi, cái hoodie chần bông đó hôm kia em mặc rồi chưa giặt đâu."

"Ò…" Diệp Lân cầm lên miết, "Không sao, anh tự giặt."

"Anh Lân, nếu thi tháng lần sau em vào top 100 khối, anh có thể đồng ý với em một việc được không?"

"Việc gì?" Diệp Lân ngước mắt lên.

"Dù sao cũng là việc anh làm được."

"À há? Em còn học được cả ra điều kiện với anh cơ à?" Diệp Lân dúi Hạ Trí một cái, cậu ngã xuống gối.

Cậu lập tức cảnh giác thấy Diệp Lân định cù mình, bèn quấn chăn, bọc kín eo lại.

Diệp Lân đứng cạnh giường, cười thành tiếng.

Hạ Trí lần đầu thấy Diệp Lân cười đến thế, trong trẻo y như một đứa bé to xác.

Đến khi Diệp Lân đi rồi, Trần Phương Hoa mới kéo Hạ Trí nói: "Diệp Lân thích áo của con lắm nha."

"Dạ… Áo của anh Lân chẳng ra làm sao cả." Hạ Trí đáp.

Cậu nhớ đến hai cái áo mà Diệp Lân thử trong tiệm hôm ấy, đúng là gu của người già, quả là cần được cứu vớt.

Lúc Diệp Lân về đến ký túc xá, Trần Gia Nhuận đã hoàn toàn biến thành một con cáo chết vì buổi chiều tập luyện, nằm liệt một chỗ, nghe thấy giọng Diệp Lân mới tủi thân nói: "Diệp Lân… có gì ăn được không?"

Diệp Lân vứt cho hai cái bánh quy.

"Hôm nay tâm trạng mày tốt thế. Trước đây mày toàn không để ý đến tao…"

"Vậy mày hãy tranh thủ lúc tâm trạng tao tốt đẹp, ăn nhiều thức ăn gia súc của mày vào, nói ít thôi."

Diệp Lân tắm xong, gấp gọn chiếc hoodie chần bông của Hạ Trí vào, đặt bên giường.

Trần Gia Nhuận ngồi dậy vứt giấy gói nheo mắt: "Diệp Lân, cái áo kia mày giặt chưa? Đặt ngay cạnh gối?"

"Không giặt, tao thích mùi này."

Trần Gia Nhuận gãi đầu: "Tao thấy mày đặc biệt không bình thường."

"Gia Nhuận, tao khuyên mày đánh răng đi."

"Không sợ, một tối thôi không sâu răng được."

Thứ bảy, Hạ Trí mang cái máy ảnh chụp dưới nước kia đi gặp Bibi.

Hạ Trí vốn tưởng rằng, Bibi vừa thấy cậu sẽ như bị chứng tăng động, rất khó để chụp ảnh nó.

Ai dè Bibi rất ngoan, Hạ Trí cầm gậy tự sướng, còn chưa vẫy tay với nó, nó đã tự động sán lại gần, có điều chẳng có ảnh nào bình thường, toàn là Bibi thơm Hạ Trí, Bibi bơi vòng quanh Hạ Trí, Bibi dán lên lưng Hạ Trí.

Cậu trèo lên bờ, bất lực nói: "Bibi, mày có thể pose đẹp trai tí được không?"

Bibi kêu một tiếng.

Hạ Trí không biết nó có ý gì, tới tận khi Bibi kêu tiếng thứ hai, cậu bỗng hiểu ra, ý nó là "Cậu chuẩn bị xong chưa?"

Hạ Trí vội cầm máy ảnh, khởi động chế độ chụp.

Bibi lặn xuống nước, đột ngột tung mình mang theo bọt nước, rồi xoay một cú 720 độ trên không trung, rơi xuống đánh tùm một cái.

Hạ Trí chỉ cảm thấy giây phút ấy quá đẹp.

Cậu quay clip 4K, mở ra xem, tư thế vừa đẹp vừa hùng dũng của Bibi cứ như dùng cả bộ lọc filter vậy.

Bibi lại kêu hai tiếng, Hạ Trí bật ngón cái với nó.

"Cả đời này của mày, giờ lúc này là đẹp trai nhất."

Bibi cực kỳ không hài lòng, ngoảnh đầu đi luôn, hơn nữa nửa tiếng sau đó nó đều không để ý đến Hạ Trí.

Cậu đành phải trở về nước, dốc sức đuổi theo Bibi, bày tỏ thành ý xin lỗi của mình.

Hơn nửa tiếng sau, Hạ Trí thực sự không đuổi nổi nữa, bèn trèo lên bờ, chỉ còn một cánh tay chúc bên bể.

"Bibi… 24/7 mày đều đẹp trai, không có đẹp hơn, chỉ có đẹp nhất…"

Bibi kiêu ngạo bơi đến, dùng mõm cạ đầu ngón tay của Hạ Trí, coi như tha thứ cho cậu.

"Bibi, mày là con cá heo đẹp trai nhất, không ai bằng."

Bibi cắn nhẹ đầu ngón tay của Hạ Trí, biểu đạt tình cảm của nó.

Hạ Trí và Bibi thi thêm mấy vòng nữa, trong bể nước toàn là bọt sóng họ tạo ra.

Về nhà, Hạ Trí mệt mỏi vừa chạm gối là ngủ.

Lúc tỉnh dậy vừa hay ba giờ chiều.

Chiều thứ bảy không có Diệp Lân, không biết tại sao, hơi trống rỗng.

Thế nhưng Hạ Trí không hề quên mục tiêu vào top 100 khối của mình, cậu ngồi dậy mở đề ra làm.

Chẳng bao lâu sau, điện thoại trong nhà réo chuông, thế mà lại là Sầm Khanh Miễn gọi.

"A Trí, đến lượt mày ra trận giúp đỡ rồi."

"Lần này là Shangri La hay Sheraton?"

Hạ Trí thầm nghĩ, tên khốn này lại đi gặp bạn gei nào qua mạng, kết quả bị người ta ấn đầu mất tiết tháo?

"Ầy, không phải là tao, mà là Trần Thạc, Diêu Mẫn đi chơi game ở mấy quán net với tao, tao vừa lơ là thằng ngốc này, Trần Thạc liền mất điện thoại."

Hạ Trí thở dài: "Mày ở quán net nào?"

"Interstellar…"

Hạ Trí cảm thấy rất ảo diệu, Interstellar là của Thư Tuấn. Ai mà chẳng biết không nên gây sự với cái tên Thư Tuấn này, dám trộm điện thoại trong quán net của anh ta, đúng là vội đi đầu thai mà!

"Thư Tuấn bảo sao?"

"Anh ta giúp tao xem camera, người đó đội mũ, không nhận ra ai. Bọn tao muốn thử vận may, tìm thằng trộm đó, nhưng tối nay nó thấy mặt bọn tao rồi."

"Hiểu rồi, chờ tao."

Diễn biến câu chuyện thì chính là Trần Thạc ngồi trong quán bar vui quên trời đất, điện thoại bỏ ngay trên bàn.

Có người đi qua, vỗ cậu ta nói "người anh em, đây là tiền của cậu à", Trần Thạc bèn cúi đầu nhìn, kết quả phát hiện ra tờ một trăm tệ đó là tiền giả mới in, chơi tiếp được hai phút sau, Sầm Khanh Miễn ngồi đối diện cuối cùng cũng phát hiện ra sai sai – điện thoại đặt trên bàn của Trần Thạc biến mất rồi!

"Không phải người vào net đều phải đăng ký chứng minh thư à?" Hạ Trí hỏi Thư Tuấn.

"Đó là vào chơi. Chỗ bọn tôi thường xuyên có hàng ăn xung quanh đến đưa đồ ăn, người này giả vờ đưa đồ ăn để vào đảo quanh một vòng! Thế này không được! Tôi phải thông báo cho chi nhánh khác, nhắc nhở khách đừng để điện thoại trên bàn."

Hạ Trí nheo mắt nhìn camera một lúc, hỏi Thư Tuấn: "Anh còn muốn bắt được thằng này nữa không?"

"Thừa lời, muốn chứ."

"Vậy anh để lại một nhà đừng thông báo, tôi qua đó. Chúng ta thử vận may, thằng này có thể tối nay chưa dừng tay đâu, bởi đến mai mọi người đều sẽ cảnh giác, thủ đoạn tương tự không kiếm được tiền nữa."

Thư Tuấn lập tức hiểu ra suy nghĩ của Hạ Trí: "Mặc dù chưa chắc đã hiệu quả, nhưng thử vận may xem! Ngoài ra tôi báo cho người trong ngành, chú ý thằng này!"

Thư Tuấn quen biết rộng, chẳng bao lâu quán net khu Đông thành phố T đều nhắc khách đừng để điện thoại trên bàn, ngoại trừ một chi nhánh khác của Thư Tuấn cách đó hai con phố.

Hạ Trí và Thư Tuấn đến chi nhánh, cậu tìm một chỗ gần hành lang đi lại.

Bên cạnh cậu là một thanh niên đang nằm ngủ trên bàn, người đằng trước đằng sau đều đang sôi sục khí thế cày game.

Hạ Trí vừa bỏ điện thoại của mình xuống bàn, Thư Tuấn liền tặc lưỡi lắc đầu.

"Con smartphone secondhand của cậu nhìn chán quá, lấy của tôi mới hấp dẫn được thằng trộm đó." Thư Tuấn đặc biệt đưa điện thoại đời mới nhất của mình cho Hạ Trí: "Cậu coi kỹ cho tôi đấy, đừng làm mất."

"Ừm." Hạ Trí đưa điện thoại của mình cho Thư Tuấn giữ.

Màn hình điện thoại mới của Thư Tuấn sáng long lanh, chẳng có lấy một dấu vân tay, đúng là đủ đắc chí.

Giờ các quán net khác đều nhắc nhở khách đừng để điện thoại trên bàn, chỉ có Hạ Trí cầm chiếc điện thoại bóng bẩy của Thư Tuấn, chỉ cần tên trộm kia còn ra tay, không tin là không cắn câu.

Comments