Chương 27: Ông phải cướp người!

"Ha ha ha ha!"

Ai dè đợi đến khi Hạ Trí quấn khăn lông ra khỏi phòng tắm, cậu nhìn thấy ngay Diệp Lân đang khoanh tay, mặc áo thể thao, thoải mái nhìn cậu, nhưng nụ cười trên môi… chẳng có ý tốt tí nào.

Mà đám Lâm Tiểu Thiên và Cảnh Lạc đang thay quần áo, rõ ràng đang nín cười ra mặt.

Hạ Trí nhất thời vỡ lẽ là mình bị họ bẫy. Ắt hẳn Lâm Tiểu Thiên biết là Diệp Lân thay đồ xong nhưng chưa đi, nên cố ý hỏi cậu.

"Sao nào, không thích vở anh cho em à?"

Dáng vẻ vừa dịu dàng vừa tốt bụng của Diệp Lân khiến Hạ Trí cảm thấy lưng lành lạnh.

"Tạm được." Hạ Trí giả vờ như chưa xảy ra chuyện gì, định đi vòng qua Diệp Lân.

Ai ngờ ngón tay của Diệp Lân giật nhẹ một cái, cái khăn quấn quanh hông Hạ Trí liền rơi xuống.

"Này!!"

Khăn lông tuột ra, đường nét từ eo đến đùi Hạ Trí đều lộ ra ngoài.

Diệp Lân nghiêng đầu nhìn cậu, lộ rõ vẻ tiếc nuối: "Ái chà, thì ra là hình sóng lượn."

"Em không mặc hình con vịt đâu!" Hạ Trí hung dữ cầm khăn tắm ra chỗ tủ kim loại để thay quần áo.

Đám Lâm Tiểu Thiên cười hô hố.

"Vậy em thích cái gì? Đợi lúc em chính thức vào đội bọn anh sẽ tặng em!"

"Không cần đâu, tặng tiền mặt là được!" Hạ Trí nói.

"Ối chà, nhìn em lợi hại thế, nội tâm lại thực tế vậy à!"

Đám nam sinh đùa giỡn một lúc rồi mọi người rời khỏi phòng thay đồ, hai huấn luyện viên tổng kết một chút, rất ư là hung dữ, mọi thành viên trong đội đều nghiêm mặt không dám lên tiếng.

Đại học Nam Thành đặc biệt cử xe trường đưa đội bơi đại học Q đến ga tàu cao tốc.

Hai huấn luyện viên đứng trước xe bus, lại xỉa xói nhau một lúc lâu.

Thái Bạch Kim Tinh vẫn luôn có bản lĩnh khiến người ta tức đến hộc máu.

Hạ Trí tựa vào cửa sổ mà nhìn, cậu cảm thấy huấn luyện viên Châu của đại học Nam Thành thật sự rất muốn nhét Bạch Cảnh Văn vào bao tải, chôn thẳng xuống ngọn núi đằng sau trường.

Lên tàu cao tốc, vé của Hạ Trí, Diệp Lân và những người khác không ở cùng một toa xe, điều này khiến cậu không quen lắm.

Cậu không kìm được ngoái đầu nhìn toa của bọn Lâm Tiểu Thiên, Diệp Lân cười nói: "Có phải em muốn biết chúng nó đang làm gì không?"

"Chơi poker à?"

"Chơi poker quái gì! Đương nhiên là đang ngủ!" Diệp Lân buồn cười đáp.

"Đội bơi đại học Q đúng là rất tốt."

"Ừm, bọn như Lâm Tiểu Thiên với Triệu Hùng là tuyển theo diện sinh viên năng khiếu thể thao."

"Em không có cơ hội đó rồi."

Kể từ khi lên cấp ba, đây là lần đầu tiên Hạ Trí cảm thấy tiếc nuối vì mình không thể thi đỗ cái gọi là trường hạng đầu.

"Không có thành tích thi đấu để theo con đường sinh viên năng khiếu, em cũng có thể thi vào bằng diện văn hoá."

"Anh Lân, không phải ai cũng có thể vừa bơi giỏi vừa học giỏi như anh đâu." Hạ Trí nói một cách rất chân thành.

"Có rất nhiều đó, ví dụ đội trưởng đội bơi nam Lạc Ly, vua bơi bướm trong cuộc thi giữa các trường của chúng ta, cậu ta chính là thủ khoa khối khoa học tự nhiên tỉnh J."

Hạ Trí đương nhiên cũng từng được nghe qua cái tên Lạc Ly.

"Gì cơ? Thế mà Lạc Ly lại là thủ khoa khối khoa học tự nhiên tỉnh J á?"

"Còn Trần Gia Nhuận, nó là quán quân bơi ếch một trăm mét và bơi hỗn hợp bốn trăm mét năm ngoái."

"Em biết, thế nhưng anh ấy học trung học ở Úc."

"Ừ, Gia Nhuận cũng là quán quân Olympic Hoá học quốc tế đó. Về hoá học, đến nay nó vẫn thừa quét sạch cả trường."

Hạ Trí cau mày nhìn Diệp Lân, nói một cách nghiêm túc: "Ba người bọn anh đều không phải người."

"Có lẽ vậy." Diệp Lân khẽ cười thành tiếng, nó lay động bên tai Hạ Trí, nghe rất vui tai.

Chưa được bao lâu, dạ dày của Hạ Trí đã réo lên.

Ra sức bơi, cậu đã đói gần chết từ lâu rồi.

Diệp Lân mỉm cười đứng dậy, lấy túi thể thao từ trên kệ xuống, ném mấy thanh Snickers vừa đúng đầu Hạ Trí.

"Anh cố ý!"

"Thừa lời, đương nhiên là cố ý rồi!"

Hạ Trí xé bao kẹo, ăn vèo ba thanh liền.

Thế mà Diệp Lân còn mang cả sữa bò, hắn giật hộp giấy ra, đưa cho cậu.

Ăn uống no nê xong, Hạ Trí liền thấy buồn ngủ, cậu nghiêng đầu, ngáy khe khẽ.

Cuộc thi hôm nay, Hạ Trí đã tiêu hao phần lớn thể lực, chẳng mấy chốc đã ngủ rất say.

Diệp Lân cởi áo khoác thể thao của mình ra, nhẹ nhàng phủ lên người cậu.

Cậu nhóc dẩu môi, dường như đang liếm lạc dính trong kẽ răng.

Diệp Lân dựa vào lưng ghế, nghiêng mặt, hắn nhìn ánh hoàng hôn màu quýt qua kính cửa sổ đáp trên lông mi của Hạ Trí, đậu trên chóp mũi của cậu, cậu cứ như một đứa bé sơ sinh không hề phòng bị gì, để lộ vẻ yếu mềm nhất trước mặt Diệp Lân.

Trong lòng như có cái gì đang nở ra từng chút một vì ấm áp.

Một bác gái ở hàng ghế trước thì thào: "Đây là em trai của cháu à? Cháu thương em thật đấy."

Diệp Lân cười: "Không phải em cháu đâu. Có điều, cũng may không phải em cháu."

"Tại sao?"

Diệp Lân hơi ngả người về phía trước, đáp rất đường hoàng: "Bắt nạt em trai thì về nhà sẽ bị mẹ đánh đòn."

Bác gái cười ra tiếng.

Giọng nữ cứng nhắc trong loa nói một cách nghiêm túc: "Trạm tiếp theo là thành phố T, các hành khách xuống trạm vui lòng chuẩn bị hành lí."

Hạ Trí còn đang ngủ, chẳng có chút phản ứng nào.

Tiếng ngáy khe khẽ chứng tỏ cậu ngủ rất say, cặp mắt hàng mi vẫn còn vẻ ngoan ngoãn ấy.

"Mặc dù trẻ con rất thích ngủ, nhưng Hạ Trí à đến trạm của em rồi." Diệp Lân nói khẽ.

Hạ Trí vẫn chẳng động đậy.

Đã có thể nhìn thấy tên biển trạm ngoài cửa sổ, mấy hành khách kéo va li đi ngang qua họ.

Diệp Lân đột nhiên dựa sát người vào, cắn lên chóp mũi của Hạ Trí.

Chóp mũi cậu đau nhói, cậu rên một tiếng, mở mắt ra nhìn thấy ngay Diệp Lân đang cười xấu xa nhìn mình.

"Anh Lân! Anh làm gì vậy!" Hạ Trí ôm mũi ngồi thẳng dậy.

"Anh gọi em mãi mà em chẳng tỉnh dậy á!" Diệp Lân ra vẻ "anh cũng chẳng có cách nào nữa".

"Em căn bản không nghe thấy anh gọi em!"

Hạ Trí còn phải nghi ngờ mũi mình có phải bị Diệp Lân cắn đứt rồi hay không!

"Em mà còn không xuống là phải về đại học Q với anh đó."

"Em nhớ cái vụ anh cắn em rồi đó!"

Hạ Trí vội vàng xách túi của mình rảo bước xuống xe.

Diệp Lân vốn tưởng rằng Hạ Trí sẽ đi thẳng mà chẳng buồn ngoảnh đầu lại, không ngờ cậu nhóc đi được mấy bước xong, lại ngoái đầu nhìn hắn.

Lúc nãy mới ngủ, tóc tai dựng cả lên rồi.

Trước khi ngủ cậu còn khá mơ màng, bây giờ cả người rất ra dáng tràn ngập năng lượng, khiến cho Diệp Lân cách cả đám người mà vẫn rất muốn bắt nạt cậu, khiến cậu bị ức hiếp đến độ ỉu xìu ủ rũ ra mặt.

Cửa tàu đóng lại, đoàn tàu bắt đầu chạy từ từ.

Hạ Trí vẫy tay với Diệp Lân.

Diệp Lân duỗi tay ra, ngón tay khẽ khàng chạm lên bóng Hạ Trí cách lớp kính.

Khi Diệp Lân đến ga của mình, tụ tập với các đồng đội khác, đám Cảnh Lạc và Triệu Hùng nhìn quanh quất, không kìm được hỏi: "Anh Lân, Hạ Trí đâu? Anh bỏ rơi cậu ấy rồi à?"

"Em ấy xuống từ ga trước rồi." Diệp Lân đáp.

"Hả? Tại sao? Thứ hai cậu ấy không phải đi học à?"

"Chính bởi phải đi học nên mới phải về đó."

Trận đấu giao hữu với đại học Nam Thành đã kết thúc rồi, lương tâm của Lâm Tiểu Thiên khiến gã không thể tiếp tục lừa dối đồng đội được nữa, y ho một tiếng, quyết định thú nhận.

"Ờm… Thực ra Hạ Trí không học đại học Q của chúng ta… Cậu ấy ở thành phố T…"

"Gì cơ? Thành phố T? Lẽ nào là đại học thể thao thành phố T? Hay là đại học T? Đậu má, mới thích cậu nhóc đó, lẽ nào lại thuộc đội bơi các trường khác?" Triệu Hùng chẳng đợi Lâm Tiểu Thiên giải thích đã bắt đầu bù lu bù loa.

"Cậu ấy mới lớp 12! Còn chưa học đại học!"

Lâm Tiểu Thiên vừa nói dứt câu, mọi người đều ngây ra.

"Không phải chứ! Mới lớp mười hai! Mới lớp mười hai đã thắng hết bọn mình rồi! Có cho người ta sống nữa không hả!"

"Sao có thể mới lớp 12 chứ! Thể lực đó! Kĩ thuật đó! Tao đau lòng quá!"

Mọi người lũ lượt nhìn về phía Diệp Lân, chờ anh Lân tiết lộ đáp án.

"Em ấy học lớp 12." Diệp Lân đáp.

Bạch Cảnh Văn uể oải lên tiếng: "Mấy đứa đau lòng cái gì? Đại học Nam Thành mà biết mới là đau lòng ấy? Giang Nghị đã thua một học sinh lớp 12."

Nói thế một cái, mọi người đều thoải mái hẳn.

Triệu Hùng nghĩ đến chuyện gì đó, đột nhiên lại nói: "Không được, chúng ta phải giữ kín chuyện này! Ngộ nhỡ bên Nam Thành biết Hạ Trí mới học lớp 12, họ đến dụ dỗ cậu ấy qua bên họ thì biết phải làm sao?

Nhưng lúc này trong đội bơi đại học Nam Thành có một thanh niên vỗ đầu gào lên.

"Ấy! Cái cậu người mới lợi hại của đại học Q – Hình như em lúc cấp hai đã gặp rồi! Cậu ta kém em một tuổi, làm sao đã lên đại học được?"

Huấn luyện viên Châu dỏng tai nghe: "Em có ý gì? Cậu ta còn chưa lên đại học?"

"Đáng ra phải vậy! Em có ấn tượng rất mạnh đối với cậu nhóc đó! Lúc cấp hai cậu ta đã bơi đến trình độ mười sáu tuổi rồi! Huấn luyện viên của cậu ta chính là bố cậu ta, Hạ Vân!"

Huấn luyện viên Châu hơi ngẩn người, ông nhìn về phía Giang Nghị, vỗ đùi một cái: "Thầy bảo mà sao lại không thấy cái hạt giống tốt như này! Là vì chưa đến lúc! Tức quá thể! Lão lừa đảo Bạch Cảnh Văn! Còn định cướp người với mình!"

Nói dứt lời, ông liền gọi điện thoại cho Bạch Cảnh Văn, tích tụ lửa giận chờ nổ tung.

… Ai dè Bạch Cảnh Văn đã đoán được trước, tắt máy rồi!

"Mẹ nó!! Ông phải cướp người!"

Diệp Lân trở về kí túc của trường, nhìn thấy ngay Trần Gia Nhuận chẳng chơi game cũng chẳng xem phim, mà nằm liệt giường như một con cá chết.

"Mày sao thế?" Diệp Lân hỏi.

"Mày không nhìn ra à, tao chết rồi." Trần Gia Nhuận đáp.

Diệp Lân hiểu đại khái, hẳn là vì lời nói dối giả vờ bị thương chưa khỏi để trốn tập của Trần Gia Nhuận đã bị Lạc Ly vạch trần rồi, chắc về sau y sẽ bị bắt phạt tăng cường luyện tập.

"Bắt đầu từ lúc mày giả vờ bị thương chưa khỏi, tao đã khuyên mày rồi, đây là hành động đi đầu thai sớm đó."

Trần Gia Nhuận kéo chăn, quay lưng về phía Diệp Lân.

Cái đuôi cáo vểnh cao lúc trước giờ cũng ủ rũ cụp xuống.

Hạ Trí về nhà vừa đúng bảy giờ tối.

Trần Phương Hoa đã hầm thịt bò nạm với củ cải, Hạ Trí thòm thèm ăn hết cả bát thịt, cộng thêm ba bát cơm nữa.

Trần Phương Hoa nhìn dáng vẻ ăn như chết đói của con trai, hơi lo lắng, thầm nghĩ sao mình lại quên cho Hạ Trí ít tiền tiêu vặt, có phải cậu đi chơi không đủ tiền ăn cơm trưa không: "Nhà ăn sinh viên của đại học Nam Thành có phải đồ ăn không ngon không?"

Comments