Chương 26: Không phải là vịt nhỏ, mà là hình sóng lượn
Diệp Lân không phản bác, vẫn tốt tính cười, như
thể người trẻ con là Hạ Trí vậy.
Vòng loại bơi tự do một trăm mét sắp bắt đầu, hai
vị huấn luyện viên ồn ào bắt các tuyển thủ vào vị trí.
"Hạ Trí, một trăm mét… cũng đừng để bất cứ
ai bơi vào giữa hai ta." Diệp Lân lên tiếng.
Hạ Trí không hiểu tại sao Diệp Lân lại cố chấp
đối với chuyện này đến vậy.
"Vậy nếu như em không theo kịp anh, có người
bơi vượt em thì sao?"
"Vậy thì trận đấu của anh cũng chỉ dừng lại
ở đó mà thôi."
Nét mặt của Diệp Lân vẫn bình thản như trước.
Hạ Trí tặc lưỡi một cái, cậu thầm nghĩ, lời nói
buông thả như vậy, dù cho Diệp Lân có nói ra cũng khó mà khiến người ta tin
thật được.
Nhưng không biết vì sao, Hạ Trí cảm thấy mình cần
phải dốc sức liều mạng, hơn nữa còn là bơi tắt thở đến chết cũng phải liều
mạng.
Sau vòng loại, thành tích của Hạ Trí xếp thứ ba,
vừa khéo ngay sau Giang Nghị.
Giang Nghị nhanh hơn cậu 0,8 giây.
Hạ Trí lặng lẽ quay về phòng thay đồ, phải đợi ba
nội dung bơi khác kết thúc thì mới đến chung kết bơi tự do.
Cậu ngồi trên ghế, khăn lông trùm qua đỉnh đầu,
nhắm mắt lại.
Cả không gian như thể có một dòng nước khổng lồ
chảy qua, tủ kim loại, ghế, các thứ đồ lặt vặt, thậm chí cả bản thân cậu, đều
nổi lên mặt nước.
Ánh đèn chiếu sáng cả vùng nước, cậu bắt đầu dốc
sức bơi.
Thứ cậu hồi tưởng lại không phải là bản thân
trong vòng loại một trăm mét, mà là Diệp Lân.
Hắn khoát nước, đẩy nước, lấy hơi, kết hợp sức
giữa chân và hông, tất cả biến hoá thành một bức tranh rõ nét.
Hơi thở của cậu kéo dài, tinh thần cậu cũng dần
kết hợp với vùng nước này, bao bọc lấy Diệp Lân trong đầu.
Khi Hạ Trí đang điều chỉnh lại bản thân, Diệp Lân
bước vào phòng.
Bước chân của hắn rất nhẹ, hắn yên lặng đứng cách
đó không xa, ngắm nhìn bóng dáng của Hạ Trí.
Hắn nghiêng mặt, vừa khéo nhìn thấy chóp mũi thò
ra ngoài khăn lông của Hạ Trí.
Rõ là non nớt, khiến người ta không hiểu sao lại
muốn cắn một miếng.
Có người lục tục bước vào, gọi "anh Lân",
Hạ Trí tỉnh lại từ trong dòng suy tưởng của mình.
Cậu vừa ngoái đầu liền nhìn thấy Diệp Lân đứng ở
cửa, không biết đã bao lâu rồi.
"Đi thôi, trận đấu của chúng ta sắp sửa bắt
đầu rồi." Diệp Lân vẫy tay với cậu.
Hạ Trí lập tức đứng dậy, theo Diệp Lân bước ra
ngoài.
So với bơi tự do năm mươi mét, ngoại trừ sức bật
ra, một trăm mét còn cần chú trọng phân bố thể lực nữa.
Hạ Trí dõi theo bóng lưng của Diệp Lân, mặc dù
thời gian này họ trở nên thân quen hơn, Hạ Trí cũng được thấy hắn sinh động
hơn.
Nhưng đi đằng sau hắn, nhìn chằm chằm vào hắn
khoác áo vận động viên như thế này, bả vai của hắn rất rộng, sống lưng thẳng
tắp, như thể chẳng có gì có thể bẻ
cong hắn được… Hạ Trí vẫn cảm thấy hắn xa xôi một cách kì lạ.
Không được thả lỏng, nhất định phải bám sát hắn
ta.
Hạ Trí tưởng tượng vô cớ rằng, nếu như có một
ngày cậu vượt qua hắn, Diệp Lân sẽ nhìn theo bóng lưng cậu với tâm trạng ra
sao?
Hạ Trí đã thích nghi với bầu không khí thi đấu,
cậu vẫn toả sáng như cũ với nội dung một trăm mét.
Từ lúc xuất phát đến lúc hoàn thành năm mươi mét
đầu tiên, người dẫn đầu là Lâm Tiểu Thiên đại học Q, còn Hạ Trí từ đầu đến cuối
vẫn bám sát gót Diệp Lân và Giang Nghị xếp chót.
Huấn luyện viên Châu và Bạch Cảnh Văn đứng cùng
nhau, khi lần quay đầu đầu tiên kết thúc, Lâm Tiểu Thiên đã tụt lại, Diệp Lân,
Giang Nghị và Hạ Trí gần như bơi song song nhau.
Kì thực huấn luyện viên Châu và Bạch Cảnh Văn
không hề thật sự để ý đến xếp hạng của cuộc thi này, thế nhưng ánh mắt của họ
cùng đáp lên người Hạ Trí.
Cậu thanh niên chẳng có tí danh tiếng nào này, từ
cái nhìn đầu tiên ông chẳng hề cho rằng cậu có gì khác biệt với các nam sinh
khác trong đội tuyển bơi lội, thế nhưng bắt đầu từ lúc xuống nước, sức mạnh từ
bả vai đến cánh tay căng chặt khi cậu khoát nước, cái cảm giác thống nhất và
hoà hợp khó có thể hình dung nổi của cậu ở dưới nước, tựa như cậu bẩm sinh là
một con cá, một chú cá chuồn tự do.
Khi tiến vào mười lăm mét cuối cùng, Giang Nghị
thử tăng tốc vượt qua Hạ Trí, cùng lúc đó đột nhiên Diệp Lân tăng tốc lần thứ
hai!
Hạ Trí chẳng còn cảm nhận được sự tồn tại của các
thứ khác nữa, cậu thậm chí còn quên mất mình đang ở dưới nước, thứ cậu biết chỉ
còn lại cái khoảng cách ở ngay trước mắt, tựa như chỉ cần nín hơi thở cuối cùng
là có thể vượt qua ấy – Cậu phải bay qua nó!
Cậu phải tới phạm vi của Diệp Lân!
Điều mà Giang Nghị không thể ngờ được là, gã đã
dốc hết sức lực, nín thở đến nỗi lồng ngực sắp nổ tung rồi, nhưng vẫn không thể
nào vượt qua được Hạ Trí.
Hơn nữa mỗi lần Hạ Trí khoát nước đều kéo giãn
thêm khoảng cách giữa cậu và Giang Nghị.
Vô hình trung có một luồng sức mạnh khổng lồ đang
kéo Hạ Trí, mà Giang Nghị biết luồng sức mạnh này không thuộc về gã.
Hai vị huấn luyện viên đứng trên bờ trợn to mắt,
nhìn Hạ Trí đuổi kịp Diệp Lân.
Chỉ là khoảng cách chưa đến nửa cánh tay, càng
ngày càng gần! Càng ngày càng gần!
Ba mét cuối cùng, rồi hai mét, một mét!
Hạ Trí ấn tay lên thành bể bơi, khoảnh khắc ấy
trái tim cậu như sắp nhảy ra ngoài, lồng ngực và cổ họng cậu thắt chặt đến nỗi
không thể hít thở nổi.
Diệp Lân ở đường bơi bên cạnh cũng vậy, hắn thở
hổn hển nặng nề, dẫu cho không thể ngẩng được đầu lên vì kiệt sức, hắn vẫn muốn
liếc nhìn Hạ Trí bên cạnh.
Hắn nghiêng đầu, bước từng bước một ngược dòng
nước, vừa mới đè lên dây phân làn, Hạ Trí đã nhào tới, ôm chầm lấy hắn.
Diệp Lân ngẩn người, hắn nghe thấy tiếng thở dốc
của Hạ Trí và nhịp tim của cậu, từ ấm áp đến nóng bỏng.
Có kết quả rồi, Diệp Lân vẫn đứng đầu, còn Hạ Trí
chậm hơn hắn 0,4 giây, Giang Nghị đứng thứ ba.
Đội bơi đại học Q lại reo hò lần nữa, thậm chí
vài cậu thanh niên còn phấn khích gào lên: "Đại học Q chúng ta là vua bơi
tự do!"
Đám Nam Thành muốn phản bác lại, nhưng không thể
nào lên tiếng nổi, ai ai cũng đỏ mặt tía tai.
Đúng lúc Diệp Lân giơ cánh tay lên, định ôm chặt
Hạ Trí, cậu đột nhiên đẩy mạnh hắn ra, trong lòng Diệp Lân nhất thời trống
rỗng, tay vẫn còn giơ trong không trung.
Hạ Trí xụ mặt dộng nắm đấm xuống mặt nước: "Lại
thiếu một chút nữa!"
Ngay cả cái dáng vẻ không cam tâm đó cũng khiến
Diệp Lân muốn nghiền nát cậu kéo vào lòng mình một cách kì lạ.
Hạ Trí vừa nhấc dây phân làn lên, vừa lướt qua
người Diệp Lân, buông một câu: "Anh chờ đó! 0,4 giây mà thôi! Chưa biết
chừng nửa năm nữa là ông đây có thể vượt qua rồi!"
Trong sự tuỳ hứng trẻ con mang theo vẻ vênh váo
của đàn ông.
Hạ Trí vừa định nhấc một sợi dây phân làn khác
lên, Diệp Lân đột ngột túm phắt lấy cậu từ phía sau. Cậu vốn đã tiêu hao rất
nhiều thể lực, lảo đảo một cái rơi xuống nước.
Cậu tức chết đi được, vốn định dùng khuỷu tay
hung dữ thụi đối phương một cái, nhưng mới góp được sức lại không đành lòng.
Ngộ nhỡ làm tổn thương đến xương sườn hay xương
ức thật thì phải làm sao đây?
Cái ôm của Diệp Lân rất chặt, cằm hắn gác trên
vai Hạ Trí, không biết tại sao, đột nhiên cậu cảm thấy Diệp Lân mạnh mẽ thực ra
đang ỷ lại vào cậu.
Hạ Trí giữ được thăng bằng, cậu đứng dậy.
Cậu lau sạch nước trên mặt, vỗ vào cánh tay của
Diệp Lân: "Sắp bợt hết da rồi! Em lên đây!"
Diệp Lân không thả tay ra, chỉ cúi thấp bên tai
cậu mà nói: "Em lại thua rồi."
"Được được được! Lên bờ rồi anh muốn cù em
thế nào thì cù!"
Diệp Lân buông tay, Hạ Trí trèo lên bờ, ngoái đầu
lại liền phát hiện ra hắn vẫn còn đứng dưới nước, nhìn theo cậu.
Hai người họ gần như đã tiêu hao sạch sức lực,
hơi thở còn chưa đều đặn hoàn toàn, Hạ Trí nhìn vào mắt Diệp Lân, như thể tràn
ngập ánh nước.
Người thi đấu trong trận đấu này đều lên bờ cả
rồi, chỉ còn mình Diệp Lân vẫn ở đó.
Hắn đang mỉm cười, như thể nhìn Hạ Trí từ góc độ
của hắn là một việc rất thoải mái, rất đáng mong mỏi vậy.
Nhưng Hạ Trí lại nghĩ rằng, Diệp Lân như vậy rất
cô đơn.
Hạ Trí hít một hơi, quỳ xuống giơ tay về phía
Diệp Lân.
"Anh Lân à, anh đừng đứng đắc chí dưới nước
nữa! Mau lên đi – người ta còn phải thi hai trăm mét nữa!"
Diệp Lân vừa giơ tay ra nắm, Hạ Trí liền rụt tay
về, nhếch khoé môi nói: "Anh muốn kéo em xuống nước á, em không ngu vậy
đâu!"
Diệp Lân tự trèo lên bờ một cách trôi chảy, hắn
ấn đầu Hạ Trí đang quỳ bên cạnh một cái, làm rơi cả mũ bơi của cậu.
Mái tóc tơ mềm mại của cậu nhóc bị kéo theo, lại
xoã xuống, cứ như một con thú nhỏ không cam lòng, trợn mắt giật lại mũ bơi của
mình từ tay của Diệp Lân.
Khi Hạ Trí đi về phía đám người đại học Q lần
nữa, ánh mắt các thành viên trẻ nhìn Hạ Trí đã không còn giống như ban đầu nữa.
Nếu như lúc mới nhìn thấy Hạ Trí, nó là sự khó
hiểu và đố kị, vậy thì bây giờ là sự kính trọng pha lẫn ý thức về nguy hiểm.
Ngoại trừ Lâm Tiểu Thiên, chẳng ai bước lên tán
gẫu với Hạ Trí cả, cộng thêm việc lúc cậu không cười, đúng là mặt cậu cứ sầm
sì.
Diệp Lân bước tới cạnh cậu, thờ ơ nói một câu: "Các
chỗ khác thì anh không biết, nhưng chỉ cần em vào đội bơi đại học Q, em sẽ phát
hiện ra chỗ này có thể sẽ là nơi công bằng nhất em từng đến."
Mọi người nhìn cả về phía này.
"Bởi em sẽ có được cơ hội cạnh tranh công
bằng, chẳng có bất cứ tư cách thi đấu nào là dựa trên thân phận và quan hệ mà
có được cả. Vậy nên đi ngưỡng mộ người khác, chẳng thà chuẩn bị cho thật tốt,
dốc hết sức bơi từng giây một, đừng để Thái Bạch Kim Tinh bắt được lỗi của em."
Giọng nói của Diệp Lân rất thong dong, không quá
to, nhưng mỗi chữ đều có sức nặng phi thường.
"Bọn em biết rồi, anh Lân à!"
"Bọn em sẽ cố gắng! Không để cho bọn Nam
Thành coi thường đâu!"
Diệp Lân ngẩng đầu, lại ấn gáy của Hạ Trí một
cái.
"Em cũng thế! Bơi tự do tiếp sức cũng phải
cố lên! Mọi người tin tưởng em, mới giao gậy tiếp sức cho em. Hiểu chưa?"
"Hiểu rồi." Hạ Trí gật đầu, "Vậy
anh thì sao…"
Diệp Lân bơi thứ mấy? Thứ nhất à?
"Anh không tham gia nội dung này."
Diệp Lân cười rất dịu dàng, nhưng Hạ Trí thì như
bị hất một chậu nước lạnh vào lòng, sự kì vọng biến thành hụt hẫng.
"Tại sao?"
"Năm mươi mét với một trăm mét còn chưa đủ
à? Cũng phải cho bọn Lâm Tiểu Thiên cơ hội chứ."
"Nếu em chiếm mất cơ hội của anh, vậy em…"
Hạ Trí còn chưa nói dứt câu, má cậu đã bị đối
phương véo một cái bất thình lình.
"Bé con, nếu em cảm thấy đây là cơ hội anh
cho em, vậy hãy chứng minh khả năng của em cho anh xem." Ánh mắt của Diệp
Lân trở nên tối tăm, hắn nói nghiêm túc.
Nắm đấm của Hạ Trí siết chặt, lúc cậu ngẩng đầu
lên, vẻ mặt rất kiên định.
"Được, em sẽ chứng minh cho anh thấy."
Lâm Tiểu Thiên bước tới, dùng ngón tay gảy má, "Mặc
dù lúc biết anh Lân không tham gia bơi tiếp sức, em thấy hơi mất mát, nhưng bây
giờ đổi thành Hạ Trí, em chợt cảm thấy rất mong đợi!"
Các thành viên khác cũng nhìn về phía này, trong
ánh mắt mang vẻ tin tưởng.
"Phải đó, Hạ Trí xếp chót, chúng ta không sợ
Giang Nghị nữa rồi!"
"Ừm! Đoạn cuối cùng, cho Giang Nghị biết
mặt!"
Bầu không khí lúc trước không mặn không nhạt đột
nhiên ấm áp hẳn lên, điều này khiến Hạ Trí cảm thấy ngượng ngùng.
"Trước đây em chưa từng bơi tiếp sức."
Hạ Trí ngoảnh đầu đi.
"Gì cơ? Chưa từng bơi tiếp sức?" Lâm
Tiểu Thiên đần cả người, "Em chưa từng vào đội bơi nào à? Hay là ở nội
dung bơi tự do em mạnh quá nên huấn luyện viên không xếp em vào bơi tiếp sức?"
"Không phải, nếu lợi hại thì huấn luyện viên
nhất định sẽ xếp cho đứng cuối bơi tiếp sức mà!"
Hạ Trí không biết nên giải thích vấn đề này ra
sao, Diệp Lân bên cạnh lên tiếng: "Do một số nguyên nhân nên Hạ Trí toàn
tự tập bơi một mình. Nhưng cụ thể ra sao thì đợi Hạ Trí chính thức gia nhập đội
ta, chúng ta có thể từ từ hiểu rõ."
Mọi người đều ngẩn ra, nhất thời không biết nói
gì.
Dù sao thì "tự tập bơi một mình" là
điều mà họ không thể nào hiểu nổi.
Không có huấn luyện viên, không có đồng đội để
tham khảo so sánh, làm sao mà tiến bộ được?
"Hạ Trí, chờ em gia nhập bọn anh rồi em sẽ
không cần phải bơi một mình nữa! Chúng ta cùng đấu!"
Hạ Trí sững người, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn
thấy gương mặt tươi cười cởi mở của Lâm Tiểu Thiên.
Những người khác cũng hùa theo: "Ha ha ha!
Anh Tiểu Thiên, anh có liêm sỉ không hả! Trình độ anh toàn bị Hạ Trí cho ăn
hành không đó!"
Lâm Tiểu Thiên chẳng xấu hổ gì, thoải mái nói: "Ăn
hành nhiều thì sẽ càng ngày càng nhanh hơn! Anh là một con gián bất tử ý chí
kiên cường đó!"
"Phải đó, Hạ Trí, em lợi hại như vậy, Thái
Bạch Kim Tinh nhất định sẽ nhận em! Nhưng mặc kệ em lợi hại đến đâu, vào đội
muộn thì bọn anh đều là sư huynh của em cả đó!"
"Chờ đến ngày Hạ Trí chính thức vào đội,
chúng ta đòi Lạc lão đại tí kinh phí, làm một bữa chào mừng người mới!"
"Phải phải phải, chơi Truth or dare nữa, để
chúng ta tìm hiểu tiểu sư đệ cho tử tế!"
Trong đội bơi đại học Q từ trước đến nay đầy ắp
nhân tài, nhưng các nội dung thi tổng cộng nhiều như vậy, muốn thi đấu thì phải
vượt qua vòng tuyển chọn nội bộ. Thực lực bơi tự do của Hạ Trí mạnh đến vậy,
khiến các thành viên chủ chốt khác ở nội dung bơi tự do nảy sinh ra ý thức nguy
hiểm.
Nhưng đồng thời, họ cũng có ý thức về vinh quang
tập thể, có được đồng đội như Hạ Trí cũng là một niềm kiêu hãnh.
Lâm Tiểu Thiên nhoi đầu lại gần, nhìn chằm chằm
vào tai Hạ Trí mà nói: "Hạ Trí! Sao em lại xấu hổ vậy?"
"Hả? Em có xấu hổ đâu."
Một thành viên hôm nay bơi tự do tám trăm mét
cũng góp vui, hùa theo Lâm Tiểu Thiên trêu chọc Hạ Trí: "Không xấu hổ á!
Dái tai đỏ bừng rồi! Ái chà! Bây giờ cả cổ cũng đỏ nốt!"
"Oà đỏ đến nỗi như uống nửa cân Nhị Oa Đầu
ấy! Thằng bé này mới đến, mặt lạnh băng chẳng thèm để ý đến ai, còn tưởng là ỷ
có anh Lân dẫn vào, cậy tài khinh người cơ đấy! Bây giờ anh đây hiểu rồi! Thằng
nhóc này không chảnh chó mà là mắc cỡ!" Triệu Hùng cũng tham gia bơi tiếp
sức 4×100 mét nam nói to.
Triệu Hùng đến từ Đông Bắc, vóc người cao lớn,
mày rậm mắt to, nói chuyện cũng thẳng thắn, thế là trong đội đặt cho y biệt
danh là "Gấu đần".
"Không phải… em không xấu hổ…" Giọng
của Hạ Trí bị nhấn chìm trong một tràng tiếng cười nói.
"Chưa bơi tiếp sức bao giờ cũng không cần
căng thẳng đâu!"
"Phải đó, bọn anh dạy em hen!"
"Phải, Gấu đần, anh lại đây, chúng ta thể
hiện quy tắc cho Hạ Trí nào!"
"Phải đó, thực ra không khó đâu, giống như
em bơi một trăm mét thôi, thế nhưng phải chú ý đến thời gian xuống nước! Em
phải đợi đến khi cái người đằng trước em… đằng trước em là ai?" Cảnh Lạc
nghiêng đầu nghĩ ngợi.
"Là tao đây!" Lâm Tiểu Thiên vỗ đầu
Cảnh Lạc một cái.
"Ái chà, là mày á! Xuống nước mọi người đều
mặc quần đen mũ đen, chẳng phân biệt được ai với ai! Biết trước hôm nay Hạ Trí
bơi tiếp sức lần đầu, chúng ta thế nào cũng phải đổi cho Lâm Tiểu Thiên một cây
đỏ chót chứ nhỉ! Mày bơi chậm thế, ngộ nhỡ Hạ Trí tưởng nhầm người bên Nam
Thành thành mày thì làm sao giờ?"
Cảnh Lạc vừa nói dứt câu, tất cả mọi người đều
cười ầm lên.
Hạ Trí cũng cười theo.
Triệu Hùng vỗ ngay một cái vào lưng cậu, làm cậu
tí thì giật bắn cả mình.
"Em xem em này, cười lên cái rạng rỡ sáng
láng biết bao! Mới gặp mặt như thể sắm vai La Hán mặt đen vậy!"
Kết quả mấy người câu kéo hồi lâu, mà vẫn chẳng giảng
giải cặn kẽ cho Hạ Trí rốt cuộc phải xuống nước khi nào, mặc dù thực ra cậu có
biết, nhưng không cắt đứt cuộc trò chuyện náo nhiệt của mọi người.
Cậu vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy Diệp Lân đứng
bên cạnh.
Hắn mặc áo thể thao, tay cầm mũ bơi, khăn lông
trùm qua đầu, không biết là đầu bên kia cái khăn lông to sụ của hắn đã trùm lên
đầu cậu từ bao giờ.
Hạ Trí biết, có lẽ mình vẫn còn kém một chút so
với vùng tốc độ của Diệp Lân, nhưng mình đang bước vào cuộc sống của hắn từng
chút một.
Hoặc… từ trước đến nay luôn là Diệp Lân mời gọi
cậu bước vào.
Bơi tiếp sức tự do 4×100 mét không có vòng loại,
thế nhưng hai đội mỗi đội tám người, cũng có nghĩa là có hai tổ tham gia thi
đấu.
Tổ của Hạ Trí có Lâm Tiểu Thiên, Triệu Hùng và La
Miện.
"Anh Cảnh, anh không tham gia bơi tiếp sức
à?" Hạ Trí hỏi Cảnh Lạc.
Cảnh Lạc sầm mặt: "Anh phải bơi tám trăm mét
đó! Nếu thi đấu trong hai ngày, anh chắc chắn sẽ tham gia với bọn em."
"Ồ, vậy là anh có sức chịu đựng rất tốt… Vậy
sức bật thì anh tốt hơn hay Lâm Tiểu Thiên tốt hơn?"
"Đợi em vào đội luyện tập là có thể nhìn
thấy anh hành Lâm Tiểu Thiên." Cảnh Lạc nói.
"Ha ha, mày hành tao? Mày đúng là lúc nào
cũng hoang tưởng – chỉ giỏi chém gió!"
Hạ Trí cười nghe bọn họ đùa giỡn, đột nhiên thấy
hơi ngưỡng mộ.
Đội bơi đại học Q hình như đúng là một nơi tuyệt
vời.
Diệp Lân đứng cạnh Bạch Cảnh Văn, nhìn nụ cười
còn vương vẻ thiếu niên trên mặt Hạ Trí.
"Em mang Hạ Trí đến, ngoại trừ để cậu ta
được luyện tập, cũng là vì muốn cậu ta hoà nhập với đội mình đúng không?"
Bạch Cảnh Văn nói.
"Thế không phải rất tốt sao?" Diệp Lân
vui vẻ nói.
"Gì mà tốt? Đến lúc thầy về, làm sao giải
thích được cho bọn Lâm Tiểu Thiên và Cảnh Lạc rằng Hạ Trí mới cấp ba? Sau này
chưa chắc đã vào đại học Q?" Bạch Cảnh Văn bực dọc nói.
"Nếu Hạ Trí cũng thích đội bơi đại học Q, em
ấy sẽ cố gắng đến đây." Diệp Lân cười đáp.
"Thầy thấy là do em rất thích thằng bé này
thì có." Bạch Cảnh Văn thì thầm.
Bắt đầu bơi tiếp sức, Triệu Hùng bơi đầu xếp thứ
hai trong bốn tổ, tiếp đó La Miện xuống nước, người mới của Nam Thành bên cạnh
như thể không thiết sống nữa vậy, đẩy La Miện xuống thứ ba.
Hạ Trí đứng bên cạnh, cau mày siết nắm tay, trong
lòng thầm cổ vũ cho họ.
Sau khi Lâm Tiểu Thiên xuống nước, y cũng
bạt mạng rút ngắn khoảng cách, trên bờ vang vọng tiếng hò reo của đồng đội, bầu
không khí náo nhiệt chưa từng có, khoảnh khắc Lâm Tiểu Thiên hoàn thành chặng
bơi của mình, Hạ Trí lao xuống nước, còn Giang Nghị ở đường bơi bên cạnh cũng
gần như đồng thời nhảy xuống cùng cậu.
Một trăm mét này khiến Lâm Tiểu Thiên gần như cạn
kiệt sức lực, Triệu Hùng và La Miện cùng kéo gã lên bờ.
Khi Hạ Trí mới bơi được mười mét, cậu nghe thấy
người của cả đội bơi đại học Q gào lên: "Hạ Trí cố lên! Hạ Trí cố lên!
Tiêu diệt Nam Thành!"
Đã lâu lắm rồi, cậu không nghe thấy ai gọi tên
mình to đến vậy, dù cho tốc độ sau khi quay vòng khiến cậu cảm thấy bả vai đau
nhức và hai chân dần trở nên nặng nề, thế nhưng trong lòng cậu lại có một luồng
sức mạnh đang tung hoành.
"Hạ Trí!! Xông lên!!"
Trong từng đợt cổ vũ, dường như cậu nghe thấy
giọng của Diệp Lân.
Không phải là giọng nói nho nhã lịch sự, mà là
giọng nói mang khí thế sát phạt, tràn ngập sức mạnh: "Hạ Trí!! Cố giữ
vững!"
Trong đầu chẳng còn gì cả, lấy hơi và mọi động
tác kĩ thuật khác đều bị bản năng thay thế, cậu chẳng còn nhớ được gì ngoài
việc phải tiến lên phía trước.
Trong khoảnh khắc tay chạm vào thành bể, nhô đầu
lên trên mặt nước, ánh đèn sáng rực đến chói mắt.
Cậu nghe thấy người của đội bơi đại học Q đang hò
reo, nhịp tim đập của Hạ Trí hoà cùng tiếng hoan hô, vừa ngước mắt lên, cậu
liền nhìn thấy Diệp Lân đang quỳ một chân trên bờ, mỉm cười nhìn mình.
Đó là một nụ cười tán thưởng thậm chí còn có vẻ
đắc ý.
Dường như đang nói, nhìn xem, cậu nhóc mà tôi
mang đến chính là người lợi hại nhất.
Hạng nhất, huy chương, đều chẳng làm Hạ Trí cảm
thấy vui mừng bằng việc người này xuất hiện ở vạch đích.
"Anh Lân…" Hạ Trí lau nước trên mặt,
ngẩng đầu lên nhìn hắn.
"Sao thế? Không có sức trèo lên à?"
"Anh… đẹp quá."
Giọng nói của Hạ Trí mang theo tiếng ồm ồm khi
điều chỉnh nhịp thở, còn hơi khàn khàn.
Diệp Lân khựng lại, mà đám Lâm Tiểu Thiên đã nhảy
xuống nước quấn lấy Hạ Trí.
Giang Nghị ở đường bơi bên cạnh nói với Diệp Lân:
"Xem ra giải đấu giữa các trường vào mùa hè năm sau, đại học Q của các anh
cầm chắc hai giải bơi tự do cự li ngắn rồi."
"Được các anh nhường thôi."
Các cuộc thi cự li vừa và dài sau đó, Hạ Trí toàn
khoác vai bá cổ với đám Lâm Tiểu Thiên, đứng xem trên bờ.
Đến tám trăm mét của Cảnh Lạc, cậu cũng gào đến
độ đỏ mặt tía tai cùng những người khác.
Đối với Hạ Trí mà nói, ngày hôm nay kết thúc
rất nhanh.
Mọi người rúc thành một đám, tắm gội trong phòng
tắm, nói mấy câu đùa giỡn vớ vẩn.
Ví dụ như Lâm Tiểu Thiên đam mê quần boxer hình
vịt nhỏ, một tên thô kệch như Triệu Hùng thế mà lại thích mùi sữa tắm dưa chuột
của Dove, mặc dù Hạ Trí chẳng nói gì, nhưng nghe họ nói chuyện, trên mặt cậu
luôn nở nụ cười.
Không biết là do ai bắt đầu, đột nhiên có người
gào tên Hạ Trí: "Hạ Trí! Có phải là em bí mật ở đó nghe trộm không hả!
Hình như em thân với anh Lân lắm, đến đây – tám chuyện nào!"
"Hả?" Hạ Trí sững người.
"Phải! Tám nào! Hỏi em nhé, anh Lân đã bao
giờ tức giận chưa?"
"Em chưa từng thấy anh ấy tức giận…"
Trên thực tế, cậu còn chưa từng thấy vẻ mặt không
mỉm cười của Diệp Lân.
"Anh Lân có bao giờ trêu em không?"
Giọng nói này là của Lâm Tiểu Thiên.
Hạ Trí ngẫm nghĩ, Lâm Tiểu Thiên nói như vầy chắc
là bởi gã từng bị Diệp Lân trêu nhỉ, đã cùng phận thì thương lấy nhau, lại là
chiến hữu cùng kề vai sát cánh, nói một tí cũng không sao cả.
"Có một lần anh ấy bảo em là đã chuẩn bị quà
tặng em, hơn nữa nếu không lấy đúng giờ thì sẽ quá hạn. Em liền đạp xe như bay
từ trường đến lấy quà. Kết quả món quà đó chỉ là vở hồi cấp ba của ảnh mà thôi.
Các anh có cảm thấy tặng người khác vở của mình, đa phần là để khoe khoang chữ
mình viết đẹp?"
"Ha ha ha! Anh Lân đúng là tự kỷ quá!"
Comments
Post a Comment