Chương 24: Tặng tôi cho em vậy

Nhưng đã đến rồi, dù cho biết mình bị trêu, lòng hiếu kì vẫn khiến Hạ Trí giật đứt cái nơ bướm ấy.

Ai dè cái nơ còn chặn một dòng chữ nhỏ: Phải đối xử dịu dàng với tôi chút.

"Dịu dàng cái cức!"

Càng nói vậy, Hạ Trí càng mất kiên nhẫn giật tung tờ giấy gói ra, cậu nhìn thấy một cái hộp giấy.

Trên hộp giấy viết: Tôi giao suy nghĩ của mình cho em.

Trong lòng như bị lông vũ gãi ngứa, Hạ Trí giơ tay lên dụi mắt.

Đây là Diệp Lân sao?

Làm mấy cái trò mèo này, có ấu trĩ không hả!

Hình tượng hoàn hảo của Diệp Lân trong lòng Hạ Trí có dấu hiệu sụp đổ.

Cậu mở hộp ra, phát hiện trong đó thế mà lại là mấy quyển vở liền!

Mấy quyển vở này thoạt nhìn hơi cũ, nét chữ trong đó tự do mà đầy sức mạnh, là tổng hợp kiến thức mà Diệp Lân tổng kết lại hồi cấp ba.

Hạ Trí lật từng quyển vở ra đọc, có toán, vật lí, hoá học, tóm tắt ra được một cái khung như thế này, thảo nào năm ấy Diệp Lân có thể lo liệu việc học và bơi lội vẹn cả đôi đường.

Lúc Hạ Trí lấy hết đống vở ra, cậu phát hiện đáy hộp dán một tờ giấy ghi chú, trên đó viết: Đừng lưu luyến tôi, em phải đi học rồi.

Hạ Trí đột nhiên nhớ ra mình còn phải về trường ngay, cậu lật đật nhét vở vào cặp sách, khoá cửa rồi xuống tầng.

Lao vào phòng học cùng tiếng chuông reo, Hạ Trí vài bước đã đến chỗ ngồi, nhét cặp vào ngăn bàn.

Tiết đầu tiên buổi chiều là Ngữ văn, lại phải phân tích văn cổ rồi, Sầm Khanh Miễn bên cạnh đau đầu than thở.

Hạ Trí cúi đầu xuống, lén lút rút vở trong cặp ra.

"Mày đang đọc truyện sex à!" Sầm Khanh Miễn sáp đầu lại gần, Hạ Trí giơ khuỷu tay đẩy cậu ta về luôn.

"Nhỏ nhen! Sau này tao không tải phim về cho mày xem nữa!"

"Mày còn dám nhắc đến phim à?" Hạ Trí lạnh lùng liếc nhìn cậu ta.

Phải, cái cảnh hot bên bể bơi quái quỷ đó, đúng là làm mới cả thế giới.

Sầm Khanh Miễn ngoan ngoãn rụt đầu về, giả vờ nghe giảng.

Nét chữ trong vở của Diệp Lân rất đẹp, giữa các kiến thức thỉnh thoảng còn được xâu chuỗi, Hạ Trí cảm thấy rất dễ hiểu, ấy là bảo bối để học và ôn tập đấy.

Khi giáo viên Ngữ văn quay người lại viết, Hạ Trí rút điện thoại ra, nhanh chóng nhắn một hình "" lại cho Diệp Lân.

Cậu chẳng hề lo lắng Diệp Lân đọc được tin nhắn này sẽ không vui.

Đúng lúc cậu nhét điện thoại về ngăn bàn, tin nhắn của Diệp Lân đến.

Hạ Trí rất muốn biết Diệp Lân trả lời cậu cái gì, mở ra nhìn, chỉ có đúng một chữ: .

Ngón tay ấn mấy chữ trên màn hình, cuối cùng cậu vẫn dừng lại.

Câu trả lời này của Diệp Lân có ý gì?

Hạ Trí viết một tờ giấy đưa cho Sầm Khanh Miễn bên cạnh: Tao gửi một tin nhắn "", đối phương đáp "", ý gì vậy?

Sầm Khanh Miễn nở nụ cười không hài hoà, chẳng mấy chốc đã trả giấy lại cho cậu.

Hạ Trí đọc, suýt nữa thì đập Sầm Khanh Miễn ngay trong lớp.

là hoạ mi, đương nhiên là quất đi em rồi!

Cả tiết Ngữ văn, Hạ Trí đều ngồi tưởng tượng mình bùng cháy giơ ngón giữa với Diệp Lân, sau đó đối phương mỉm cười nghiêng đầu, thản nhiên đáp "quất đi em", giọng nói vừa lười nhác lại vừa quyến rũ.

Và rất nguy hiểm.

Tới tận khi hết tiết, Hạ Trí mới nhắn tin trả lời: Anh gửi  là ý gì hả?

Diệp Lân đáp: Từ trái nghĩa của  không phải là  hả?

Lãng phí cả một tiết học để suy nghĩ lung tung, Hạ Trí liếc nhìn Sầm Khanh Miễn, ghét bỏ mà nói: "Zombie mở đầu mày ra, rồi phải thất vọng bỏ đi!"

Sầm Khanh Miễn cười: "Câu này tao từng nghe rồi, mày đang mỉa mai đầu tao trống không chứ gì!"

Hạ Trí lắc đầu: "Bọ hung bên cạnh phì cười."

Sầm Khanh Miễn cười hì hì: "Con bọ hung đó chính là mày còn gì!"

Không hổ là Sầm Khanh Miễn, làm phân cũng phải kéo theo Hạ Trí.

Bình thường thì bài tập hết tiết mà giáo viên giao cho đều rất cơ bản, lên lớp nghe giảng chút là có thể làm được, mấu chốt là thay đổi và áp dụng công thức.

Lúc Hạ Trí làm đề thi thử bị kẹt ở tư duy làm câu hỏi khó cuối cùng.

Quả nhiên một phát đột kích cuối tuần không thể nào bù đắp lại bài giảng cậu mất trước đó ngay được.

Chín giờ rưỡi tối, Hạ Trí vốn định cứ thế bỏ cuộc, đi ngủ sớm.

Nhưng vừa nằm xuống, nhớ tới Diệp Lân từng nói phải nhìn biểu hiện của cậu để quyết định xem cuối tuần có đưa cậu đến đại học Nam Thành hay không, cậu cảm thấy mình vẫn nên tích cực chủ động một chút.

Cậu gọi cho Diệp Lân, lắng nghe tiếng cuộc gọi đang được kết nối, Hạ Trí thấy hơi căng thẳng một cách vô cớ.

Sau đó lại cảm thấy mình bị dẩm, Diệp Lân đâu phải một cô gái, mình có gì mà phải căng thẳng.

Khi tiếng "Alo" của Diệp Lân vang lên, trái tim của cậu như bị móc ngược lên.

"Ờm, anh Lân, anh có rảnh không?"

"Có. Sao thế?"

Cách điện thoại, giọng nói của Diệp Lân rất mềm mại, từ lỗ tai đến trái tim của Hạ Trí đều thấy ngứa ngáy kì lạ.

"Em có một câu khó không làm được."

"Ồ, vậy em kết bạn WeChat với anh, chụp ảnh anh xem."

"Được."

Lần này là Hạ Trí chủ động kết bạn WeChat với Diệp Lân.

Cậu vừa mới gửi ảnh, liền nhìn thấy Diệp Lân gửi một tin nhắn: Bé con, rốt cuộc vẫn phải kết bạn với anh đây.

Hạ Trí gần như có thể tưởng tượng ra giọng điệu hắn đùa cợt mình, lập tức nhắn trả: Lần trước tôi trượt tay.

Ngay sau đó Hạ Trí bắt đầu nghi ngờ, lẽ nào Diệp Lân muốn trả thù cậu nên mới gửi tin nhắn để cậu chạy tới căn hộ lấy quà của hắn giữa trưa?

Nghĩ lại thì, sao có thể thế được… Diệp Lân đâu có phải người nhàn rỗi đến mức mọc mốc đấy.

Chẳng được bao lâu, Diệp Lân đã gọi điện tới, hắn không dạy Hạ Trí làm bài từng bước một, mà dẫn đường cho tư duy của cậu, còn đưa ra vài kiến thức, để Hạ Trí về giở lại sách giáo khoa cũ.

Diệp Lân lúc này đang nằm trên giường trong kí túc xá đại học.

Phòng kí túc là loại phòng cho bốn người, hai người kia đều đi tự học cả rồi. Đại học Q chẳng phải một nơi buông thả tự do, không học hành tử tế thì rất có thể không cầm được tấm bằng.

Người còn lại chính là Trần Gia Nhuận đang ngồi ở bàn dưới giường đọc sách.

Kí túc xá bốn người ở Trung Quốc có bốn cái giường tầng, tầng trên là giường, tầng dưới là bàn học chứ không phải giường tầng như bên mình.

Đợi đến khi Diệp Lân cúp máy, Trần Gia Nhuận không kìm được lên tiếng: "Diệp Lân, mày nói chuyện dịu dàng hiền lành hiểu ý người ta như vậy từ lúc nào thế?"

"Mọi khi tao không thế à?" Diệp Lân hỏi.

"Dẹp đuê. Tao hỏi mày đã bao giờ mày đáp chưa? Mày giả vờ ngây thơ lừa ai hả?"

"Tao có giả vờ đâu, tao vẫn luôn rất ngây thơ mà." Diệp Lân cười nói.

"Ha ha."

Trần Gia Nhuận khinh bỉ ra mặt.

"Gia Nhuận, trận đấu với đại học Nam Thành tuần sau, mày không tham gia à?"

"Trước mắt tao vẫn là thương binh, đi thì sẽ bị một đám người quan tâm đến mức độ hồi phục của mình, bỏ đi."

"Vậy tao để cậu bé đó thi đấu thay mày nhé."

Trần Gia Nhuận lập tức đi cà nhắc tới cạnh giường Diệp Lân, lắc mạnh.

"Tao còn chưa chết mà! Mày đã chẳng chờ nổi mà tìm người thay thế tao rồi à! Mày có còn tính người không hả!"

"Đối với mày thì không cần tính người."

"Tao rốt cuộc cũng biết tại sao mày chụp ảnh không cần dùng filter rồi!"

Tay Diệp Lân đang cầm một quyển sách dạy nấu ăn, lật tới trang sườn hầm chao, "Tao đâu có đỏm dáng như mày, dùng filter làm gì?"

"Đó là bởi vì filter chẳng có tác dụng gì trước tâm hồn vặn vẹo của mày!"

Thứ sáu, Diệp Lân giữ lời mang đồ bơi của Hạ Trí tới, còn mua cho cậu hai cái quần bơi nhanh khô mới.

"Anh Lân, đây là cho em hả?"

"Ừm, coi như phần thưởng cho việc em làm bài tập mỗi ngày."

"Vậy nên… chủ nhật anh sẽ đưa em đến đại học Nam Thành chứ?"

"Ừm." Diệp Lân gật đầu.

"Nhưng mẹ em sẽ không đồng ý đâu." Hạ Trí thở dài.

"Ồ, cái đó phải xem ai nói."

Thế là tối hôm ấy, khi Hạ Trí đang làm bài tập, cậu dỏng tai nghe Diệp Lân nói chuyện với thái hậu nhà mình.

"Cô ơi, chủ nhật cháu muốn đưa Hạ Trí đến đại học Nam Thành, đại học Nam Thành và đại học sư phạm Nam Thành sẽ tổ chức thi biện luận."

"Ồ, thế à…" Trần Phương Hoa quả nhiên hơi do dự, bà không muốn cho Hạ Trí tới thành phố kế bên, thà cậu ở nhà làm thêm một tập đề còn hơn.

"Tuần này Hạ Trí rất chăm chỉ, học hành dần dần tiến bộ. Ép em ấy làm đề mãi, cháu sợ em sẽ mệt mỏi, chống đối. Cháu cảm thấy nếu thời gian còn lại Hạ Trí học hành tử tế, vẫn có khả năng thi đỗ đại học Nam Thành."

"Thật… thật á?" Trong giọng nói của Trần Phương Hoa mang vẻ vui mừng, "Cháu đừng có an ủi cô suông đó!"

"Chuyện này chúng ta phải thực tế, nếu cháu cho cô ảo tưởng phi thực tế thì tệ quá. Lần này đưa Hạ Trí đi, thứ nhất là để cho em nhà thư giãn một chút, cảm nhận bầu không khí của đại học Nam Thành. Chưa biết chừng có thể cho em thêm động lực học hành."

"Dự đoán và tưởng tượng" của Diệp Lân đối với tương lai của Hạ Trí khiến cho mẹ cậu nghe mà động lòng.

"Thứ hai là cháu cũng muốn đi xem cuộc thi biện luận. Thực ra ở cuộc thi có rất nhiều quan điểm cực kì sắc bén, có thể mở rộng tư duy, để Hạ Trí tổ chức luận điểm và luận chứng của mình khi viết luận văn."

Giọng nói của Diệp Lân rất thong dong, Trần Phương Hoa nghe mà thấy rất có lí.

Hạ Trí siết chặt cán bút, hoàn toàn không ngờ được Diệp Lân có thể nói nhăng nói cuội một cách chính trực như vậy.

Thi biện luận giữa đại học Nam Thành và đại học sư phạm Nam Thành qué gì!

Rõ ràng là bọn họ đi tham gia cuộc thi bơi lội giữa hai trường đại học Q và đại học Nam Thành mà!

Lúc Diệp Lân vào phòng, Hạ Trí đang cúi đầu, giả vờ làm bài tập.

"Câu này, và cả câu này đều làm sai rồi. Không tập trung à!"

Hạ Trí hé mi mắt: "Đó là vì anh nói dối tự nhiên quá, em chẳng nghe nổi!"

Diệp Lân ngồi xuống, ngón tay đặt nhẹ lên môi.

"Đây là lời nói dối có thiện ý. Hơn nữa chuyện cuộc thi biện luận là thật. Mau làm bài đi, nếu không chủ nhật khỏi đi đâu hết."

Hạ Trí có được động lực làm bài tập cực kì nhiệt tình.

Sáng sớm thứ bảy, Hạ Trí đến thuỷ cung chơi cùng Bibi như thường lệ.

Khác hẳn với dáng vẻ lãnh đạm lạnh lùng trước đó, Hạ Trí vừa mới bước vào, Bibi đã bơi đến cạnh bờ, nhô đầu chờ Hạ Trí xuống.

Hạ Trí vừa xuống nước, Bibi liền bơi vòng vòng quanh người cậu, người trơn tuồn tuột lúc thì cọ vào Hạ Trí, lúc thì dán vào lòng cậu.

"Được rồi Bibi à!"

Hạ Trí sờ vây lưng của nó, Bibi liền trở nên ngoan ngoãn, yên lặng nổi bên cạnh Hạ Trí, nghiêng đầu ra dáng rất thích thú.

"Mày thích được người ta sờ đến thế cơ à?"

Bibi bơi đi mất, rồi lại bắt đầu bơi vòng tròn quanh Hạ Trí, may mà cậu bơi giỏi, nếu không đã chìm nghỉm từ lâu rồi.

"Bibi, đừng nghịch!"

Tuy nhiên Bibi quá dồi dào sinh lực, Hạ Trí muốn túm vào vây lưng của nó, cu cậu còn cố ý dùng vây trượt qua lòng bàn tay của cậu, dán vào lưng Hạ Trí, bơi đằng sau cậu.

"Nhóc con! Tao không tin không bắt được mày!"

Ai dè nhóc con này lại chui từ dưới chân cậu ra, vây bên cố tình trượt qua đùi Hạ Trí, sau đó ngửa bụng lên bắt đầu khoe khoang.

"Nhường mày tí thôi mà mày đã vênh thế rồi!"

Hạ Trí hung dữ bơi lại, huơ nắm đấm ra dáng định đánh nó.

Nhưng không ngờ cá heo nhỏ lại há mõm ngậm lấy tay cậu.

Hạ Trí vốn tưởng sẽ đau lắm, lại phát hiện ra Bibi chỉ dùng răng cọ cậu, sau đó nhẹ nhàng ngậm cổ tay cậu mà dụi, điều này khiến Hạ Trí đột nhiên nhớ tới hồi còn bé, người dì nghiên cứu sinh vật biển của cậu từng nói với cậu rằng cá heo sẽ dùng cách này để biểu đạt mình thích đối phương.

Đối với cá heo đã trưởng thành… Lúc đó dì không nói tiếp, chỉ mỉm cười.

Hạ Trí sau khi lớn lên mới biết, cá heo đã trưởng thành đương nhiên là dùng nó để biểu đạt tình yêu!

Hạ Trí vuốt ve Bibi, nói với một vẻ rất nghiêm túc: "Bibi, hồi bé mày cắn tao là làm nũng. Lớn lên là mày không được làm thế với tao nữa đâu."

Bibi dường như nghe hiểu, trên mặt mặc dù vẫn cười, nhưng hơi nóng nảy, nó càng cắn mạnh hơn, nhưng dù Bibi có bướng bỉnh thì nó vẫn không làm tổn thương Hạ Trí.

"Bibi, mày phải làm nhóc con ngoan nhất thế giới này." Hạ Trí búng đầu nó một cái.

"Áu!" Bibi nghiêng đầu, đuôi hất đầy nước lên mặt Hạ Trí.

Ý của nó rất rõ ràng, Bibi chẳng thèm làm nhóc con ngoan ngoãn đâu.

Hạ Trí và Bibi bơi thi mấy vòng, mỗi lần Bibi làm vài vòng liên tiếp sẽ lại gần phá đám Hạ Trí, không chắn đường bơi của cậu thì sẽ bơi từ bờ bên kia tới, dùng mõm đụng vào cậu. Mỗi lần Hạ Trí nghiêng đầu né tránh, Bibi sẽ càng phá đám mạnh hơn.

Hạ Trí mệt rồi, cậu nằm trên mặt nước, Bibi biết lúc này mà còn phá đám nữa, Hạ Trí sẽ tức giận, thế là nó nổi bên cạnh cậu.

"Bibi, còn nhớ cái tên Diệp Lân mà tao đã từng kể với mày không?"

Bibi nhô đầu lên, rồi lại chìm xuống, ấy là nó đang gật đầu.

"Hắn nói ngày mai sẽ bơi tiếp sức một trăm mét với tao. Hồi còn bé tao đã mơ giấc mơ ấy rất nhiều lần, không ngờ lại biến thành sự thật, mặc dù chỉ là đấu giao hữu, không phải là thi đấu thật… Nhưng tao cứ cảm thấy như thể giấc mơ hồi bé của mình đều sẽ thành thật."

Hạ Trí nhìn ánh nước lấp lánh trên trần nhà, hơi hoảng hốt.

Yên lặng được một lúc, Bibi chợt dùng mõm cọ Hạ Trí, há mõm kêu hai tiếng.

Hạ Trí nhìn nó, không hiểu nó bị làm sao, Bibi lại bơi đến mép bể, giờ cậu mới hiểu rằng nó muốn bơi thi với cậu.

Bibi nghe hiểu chủ nhật cậu thi bơi, ấy là nó định giúp cậu luyện tập.

"Ái chà, cái thằng nhóc này…"

Hạ Trí cảm thấy Bibi đáng yêu như thể một thiên thần vậy.

Chỉ có điều lúc bơi thi, cậu vẫn bị nó ngược đãi thê thảm như cũ.

Hạ Trí lau nước trên mặt, cá heo nhỏ lập tức sáp lại gần, hôn tới tấp vào mặt cậu, Hạ Trí muốn né cũng chẳng né nổi.

"Nhột quá! Thằng quỷ sứ này mau tránh ra chỗ khác nào!"

Hạ Trí bơi ra chỗ khác, Bibi lại tiếp tục đuổi theo sau cậu, dưới nước khuôn mặt tươi cười đáng yêu ấy xấu xa chết đi được, như thể đang đắc ý vậy – Ai bảo cậu không bơi nhanh bằng tôi!

Bắp chân của Hạ Trí bị mõm của Bibi đụng nhẹ vào, thằng nhóc này đang cố tình cọ từ đầu gối Hạ Trí đến mắt cá chân của cậu.

Hạ Trí quay người lại, đẩy Bibi ra, ra dấu "đi đi" với nó.

Bibi lại tới gần, chọc vào eo cậu.

Hạ Trí né người, Bibi càng cố gắng hơn nữa.

Cậu trồi lên, hét to: "Thảo nào mày tên là Bibi! Tao mà là con gái thì mày ăn tát rồi đó!"

có nghĩa là côn đồ, lưu manh.

Bibi trồi lên mặt nước, há mõm kêu hai tiếng cực kì vui vẻ.

Nụ cười của nó vừa đáng yêu vừa pha lẫn chút xấu xa.

Không hiểu sao Hạ Trí lại nhớ đến cái câu thoại quê cục trong TV – Em kêu đi, kêu nữa đi, kêu rách họng cũng không ai cứu em đâu!

Không biết có phải ảo giác hay không, hình như Bibi đặc biệt thích eo của Hạ Trí, thỉnh thoảng lại tựa đầu vào, dính chặt không gỡ ra nổi.

Hạ Trí né tránh Bibi mà sức cùng lực kiệt.

Cậu nằm trên bờ thở dốc, thế mà Bibi vẫn còn sức nhảy lên trên mặt nước, lộn ba vòng liền!

"Tức quá mà! Mày là cá heo, thể lực tốt dã man!"

Bibi lắc đầu dưới nước, há mõm, dường như đang rất vui vẻ, Hạ Trí không nhịn được nữa, túm lấy quả bóng nhỏ màu cam bên bờ ném đúng vào mặt nó.

Kết quả Bibi lập tức bắt được nó, khạc lên bờ.

Hạ Trí tức mà chẳng làm được gì.

Cậu lại ném xuống, Bibi lại bắt được.

Hạ Trí dứt khoát ngồi trên bờ, Bibi ở ngay gần cậu, lúc thì dán vào bắp chân cậu mà nổi lên, lúc thì cọ vào mắt cá chân của cậu rồi lủi mất, Hạ Trí luôn sẵn sàng đạp lên đầu nó.

Cứ như trò "đập gián" dưới nước.

Bibi còn cố tình ủn mắt cá chân của cậu.

Nghịch mãi, Bibi vui mừng quá, nó còn hú một tràng dài, vây bên lướt qua cặp đùi của Hạ Trí, mõm suýt thì đụng trúng cái chỗ không được đụng.

Hạ Trí giật mình đến độ ngã ngửa ra sau, nhếch nhác không chịu được.

Ai dè cá heo nhỏ lại nhoài lên người cậu, da bụng dán vào cậu, gẩy hai vây trên đùi cậu một chốc rồi tuột về mặt nước.

Hạ Trí cầm quả bóng ném cho nó.

"Nhãi con – mày vừa ngắm chỗ nào đấy hả?!"

"Áu!!"

Thời gian vui vẻ cứ trôi nhanh như gió.

Lúc chia tay, Hạ Trí hôn tạm biệt Bibi dưới nước, thế nhưng khi cậu lên bờ, Bibi cứ nhìn cậu như vậy mãi, ánh mắt xa xăm, thằng quỷ sứ ghê gớm vừa nãy giờ lại đáng thương đến thế.

"Bibi, tuần sau gặp lại."

"Au…"

Ngay cả tiếng kêu cũng ủ rũ.

Ngày hôm sau, Diệp Lân đã thật sự mua vé tàu cao tốc và đưa Hạ Trí đến đại học Nam Thành.

 Sau khi hai người ngồi xuống, Hạ Trí không kìm được hỏi Diệp Lân: "Anh Lân, anh thật sự cho rằng em có thể thi đỗ Nam Thành à?"

Diệp Lân ngoảnh mặt, nheo mắt lại: "Em có ý gì? Em còn dám đăng kí vào Nam Thành à?"

"Em nói mà… Em đăng kí vào Học viện Văn học thành phố T là được lắm rồi."

"Tiểu Trí à, em đúng là điếc không sợ súng."

Xung quanh toàn là hành khách mới lên tàu đang đi đi lại lại tìm chỗ ngồi, thế nhưng giọng nói của Diệp Lân lại rất rõ ràng.

"Không đến nỗi… ngay cả Học viện Văn học thành phố T mà em cũng không thi đỗ nổi chứ?"

"Anh làm gia sư cho em, lẽ nào mục tiêu của em không phải là đại học Q sao?"

Diệp Lân nói dứt câu, Hạ Trí liền bị sặc nước bọt.

"Anh Lân… Anh đừng nói đùa lung tung nữa! Đậu đại học Q? Đó mới đúng phải gọi là gan như cóc tía đó!"

"Đợi đến tháng sáu năm sau là biết ngay rốt cuộc em có phải gan như cóc tía hay không."

Vẻ mặt của Diệp Lân chẳng giống nói đùa tí nào, khiến Hạ Trí hơi hoảng hốt.

Đại học Nam Thành cũng là một ngôi trường tổng hợp nổi tiếng, hơn nữa đầu tư vào thể thao khá nhiều, ngôi trường này còn có bể bơi riêng.

Hạ Trí nhìn quanh, mặc dù hôm nay là chủ nhật, vẫn có không ít người qua lại trong trường.

Họ khác với học sinh cấp ba học hành đau khổ, tiếng cười nói mãi không dứt. Hạ Trí còn có thể nhìn thấy thông báo hoạt động của đủ các câu lạc bộ trên bảng thông báo, biểu diễn kịch nói, thi hát học đường vân vân.

Và cả thông báo về trận đấu giữa đội tuyển bơi đại học Nam Thành và đại học Q.

Khi Hạ Trí đọc, Diệp Lân cũng dừng bước, rất kiên nhẫn đợi cậu đọc xong.

Lúc này, có người gọi tên Diệp Lân.

"Anh Lân! Anh đến thật à! May quá!"

Ấy là Lâm Tiểu Thiên đã chặn đường Diệp Lân ở bể bơi của khách sạn Huệ Hoa lần trước.

"Anh nuốt lời với mày chứ không dám nuốt lời của Lạc Ly."

"Nhưng hôm nay Lạc lão đại không đến, anh ấy bảo để anh dẫn dắt đội mình." Lâm Tiểu Thiên gãi đầu.

Diệp Lân hơi ngạc nhiên: "Nó đi đâu rồi?"

"Anh ấy bảo… anh Gia Nhuận ngày nào cũng giả vờ chưa lành, anh ấy phải đích thân áp giải anh Gia Nhuận đến bệnh viện kiểm tra!"

"Ồ," Diệp Lân cười, "Đáng đời."

Trần Gia Nhuận ăn bơ làm biếng trong kí túc lâu quá rồi, người người căm ghét.

"Lạc lão đại bảo bọn em không phải lo sẽ thua thảm, anh ấy nói anh sẽ mang theo viện binh…" Ánh mắt của Lâm Tiểu Thiên hạ xuống Hạ Trí đứng bên cạnh, ngạc nhiên nói, "Ái chà! Là thằng nhóc này à! Cậu ta học trường mình đúng không?"

Hạ Trí đút tay vào túi quần, chẳng nói câu nào, khá là kiêu ngạo lãnh đạm.

Cộng thêm việc lần trước Hạ Trí K.O Lâm Tiểu Thiên ở bể bơi khách sạn, khiến gã nảy sinh cảm giác bị áp đảo về tinh thần.

Diệp Lân bước tới, giơ một tay khoác vai Lâm Tiểu Thiên, thấp giọng nói: "Chúng mày không nói thì Nam Thành biết được à? Họ sẽ chỉ tưởng rằng Hạ Trí là sinh viên năm nhất thôi!"

Lâm Tiểu Thiên ngoẹo đầu nói: "Anh Lân… Thế này không hay lắm nhỉ? Ấy là gian lận đó."

Diệp Lân bật cười: "Nếu sau này em ấy đỗ đại học Q, thì không phải là gian lận nhỉ."

Lâm Tiểu Thiên thoạt nhìn đã thấy là một cậu trai ngay thẳng.

"Thế cũng phải năm sau, cậu ta đỗ thì mình mới không tính là gian lận chứ?"

"Mày nói cho anh biết, chúng mày còn muốn thắng hay không?"

"Muốn chứ."

"Vậy thì vứt bỏ lương tâm của mày, hoà thuận với Hạ Trí đi."

Lâm Tiểu Thiên đưa mắt liếc nhìn Hạ Trí, nhớ tới biểu hiện hôm ấy của cậu, gã vứt luôn lương tâm cho chó gặm, bước tới trước mặt Hạ Trí.

"Hi! Hôm nay thể hiện tốt vào nhé! Phải cho bọn Nam Thành biết rằng lực lượng dự phòng của đội bơi nam đại học Q chúng ta cực kì hùng hậu!"

"Hả?" Hạ Trí chẳng hiểu gì cả.

Vừa đi về phía bể bơi, Diệp Lân vừa giải thích cho Hạ Trí.

"Thực ra trận đấu ngày hôm nay chủ yếu là để người mới gia nhập đội bơi thích nghi với tiết tấu trong thi đấu. Còn các nhân vật lợi hại, ví dụ như anh chẳng hạn, đều đứng ngoài nhìn thôi."

"Anh chắc chắn là giúp người mới thích nghi với tiết tấu trong thi đấu chứ không phải là khoe khoang làm màu chứ?" Hạ Trí lạnh lùng hỏi.

Trước đó cậu còn tưởng Diệp Lân sẽ ra trận, nhưng bây giờ xem ra đừng nói là xuất chiến, ngay cả quần bơi hắn cũng chẳng buồn thay.

"Ừm… coi như khoe khoang làm màu đi. Đều muốn cho đối phương biết rằng, đám nhóc nhà mình nuôi đều xuất chúng hơn người!"

"Các anh rốt cuộc là đội bơi hay đội chăn heo?"

Diệp Lân đột nhiên im bặt, Hạ Trí vẫn đang nghĩ chỉ nói đùa mà thôi, không thể coi là bất kính đối với đội bơi đại học Q chứ?

Ai ngờ Diệp Lân lại kéo tai cậu, dán sát lại gần thì thầm: "Vậy em có bằng lòng để anh chăn không?"

Bả vai của Hạ Trí run lên, hơi thở của Diệp Lân như ngấm vào da thịt.

"Em có phải heo đâu!"

Ai dè Diệp Lân bỗng dưng gào lên: "Ai da! Heo nhỏ nhà tôi mang bầu rồi! Rốt cuộc là ai làm hả!"

Không ít sinh viên đi qua đần cả người.

Hạ Trí cúi thấp đầu, giả vờ như không quen biết Diệp Lân, bá vai Lâm Tiểu Thiên đang ngu người đứng bên cạnh, "Chúng ta đi thôi! Mặc anh ta đứng ở đây quảng cáo heo nhà mang thai một mình."

Đến bể bơi đại học Nam Thành, Hạ Trí ngắm nhìn đường bơi tiêu chuẩn dài năm mươi mét mà xuất thần.

Bên kia, Châu Tường, huấn luyện viên của Nam Thành, đang chào hỏi Bạch Cảnh Văn, huấn luyện viên của đại học Q.

"Ái chà! Thái Bạch Kim Tinh, không gặp một thời gian, thoạt nhìn anh tiều tuỵ đi hẳn đó! Có phải gần đây đội bơi neo người nên anh ưu sầu không?"

"Lão Châu! Không phải là người ít mà là nhiều quá mức, huấn luyện hét khản cả cổ!"

Hai người ôm nhau một cách giả tạo, nói rất to, như thể sợ người đội đối phương không nghe thấy vậy.

Theo Hạ Trí thấy, hành động này của họ vừa giả tạo vừa ấu trĩ, không phải đều dùng thực tế trong bể bơi chứng minh sao?

Diệp Lân mặc đồ thể thao rộng rãi, khoác túi thể thao bước vào, lập tức thu hút ánh mắt của vô số người.

Khác hẳn với những đồng đội mới căng thẳng, lo lắng mình thể hiện không tốt, nụ cười trên mặt hắn rất thong dong.

"Ái chà, tôi còn bảo Trần Gia Nhuận bị thương không tới thì thôi, ngay cả đội trưởng Lạc Ly cũng không đến, các anh tự cao biết bao! Ai dè Diệp Lân lại đến!" Châu Tường đi tới, vỗ vai Diệp Lân, "Em bảo xem, năm nay em không tham gia thi đấu, rốt cuộc là làm sao hả?"

"Chờ một người có thể khiến nhịp tim của em tăng tốc." Diệp Lân cười nói.

"Thằng nhóc này, còn nói đùa với cả thầy à!"

Bên cạnh, Lâm Tiểu Thiên đã giới thiệu Hạ Trí với các đồng đội khác một cách cực kì nhiệt tình.

"Đây là bạn của anh Lân, định tham gia vào đội bơi của chúng ta. Thầy Bạch của chúng ta cho rằng, sớm muộn gì cũng thi đấu cùng nhau, không bằng mọi người làm quen sớm một chút, thích nghi sớm hơn!"

Lâm Tiểu Thiên nói rất nghiêm túc, Hạ Trí còn thật sự cảm thấy như mình năm sau sẽ thi đỗ đại học Q vậy.

"Ồ! Cậu học khoa nào? Sao muộn thế này mới vào đội?"

Hạ Trí giờ mới biết, mọi người khác đều hiểu nhầm cậu là sinh viên đại học Q, quyết định vào đội muộn mất mấy tháng, nhất thời không biết phải trả lời câu hỏi này ra sao. Dù sao, nếu nói thật thì có phải mình sẽ không được thi đấu nữa không?

Lúc này Diệp Lân đi tới, xoa đầu Hạ Trí: "Cái đó còn phải xem hôm nay em ấy có thể hiện tốt không thì Thái Bạch Kim Tinh mới chịu nhận á."

Hạ Trí rất ngạc nhiên, hỏi Diệp Lân: "Anh nói với cả huấn luyện viên rồi á?"

"Phải." Diệp Lân trả lời như lẽ đương nhiên. "Người sắp xếp thi đấu là huấn luyện viên. Thầy không đồng ý thì sao cho em tham gia thi đấu được?"

Lúc ấy Bạch Cảnh Văn đứng cách đó không xa, ra dấu "lại đây" với Diệp Lân và Hạ Trí.

Diệp Lân liền mang Hạ Trí tới.

"Con dâu xấu rồi cũng phải gặp bố mẹ chồng."

"Anh mới là con dâu xấu ấy!"

Hạ Trí bước đến trước mặt Bạch Cảnh Văn, vị huấn luyện viên này rất cao, giải nghệ từ đội tuyển quốc gia, nhưng vóc người không hề nhão ra vì giải nghệ, ngược lại ông vẫn duy trì luyện tập, vừa cao to vừa có cảm giác áp bức rõ rệt.

Tên của Bạch Cảnh Văn nghe rất nho nhã, nhưng khi ông không tranh luận không nói đùa, thì ông rất nghiêm khắc.

"Chào huấn luyện viên Bạch ạ." Hạ Trí dốc sức khiến giọng nói của mình nghe sao cho bình tĩnh.

"Ừm. Thực ra theo lẽ thường thì tôi sẽ không để người không thuộc đội bơi đại học Q tham gia những trận đấu như thế này. Dù sao thì mọi người không dễ có được một cơ hội luyện tập, ai cũng tranh nhau toác cả đầu."

Hạ Trí cũng biết, một đội mạnh như đại học Q, ắt cạnh tranh nội bộ rất gay gắt.

"Thế nhưng, Diệp Lân bảo tôi rằng, em là con trai của Hạ Vân, vậy nên tôi quyết định cho em cơ hội này, để em tạm thời trở thành một thành viên trong chúng tôi. Nếu em thể hiện không tốt, sau này cút đi đâu thì đi."

Hạ Trí không thể ngờ được rằng đối phương thế mà lại quen biết bố mình.

"Trước đây tôi và bố em là đồng đội, còn ở cùng một phòng kí túc. Bố em là niềm tự hào của vận động viên bơi lội lứa chúng tôi, nếu em làm mất mặt bố mình, tôi sẽ đá chết em."

Khoảnh khắc ấy, Hạ Trí nhìn thấy kì vọng trong đôi mắt tưởng như hà khắc của Bạch Cảnh Văn.

Cậu đã bỏ bê gần ba năm rồi, cơ hội tham gia thi đấu lần đầu tiên thực ra là giành được nhờ bố mình.

"Lâm Tiểu Thiên, em lại đây, đưa Hạ Trí đi thay đồ, giúp cậu ta khởi động!"

"Vâng!"

Khi Hạ Trí bị Lâm Tiểu Thiên dẫn đi mất, Bạch Cảnh Văn mới nhìn về phía Diệp Lân.

"Hôm nay em không ngủ trong bể bơi nữa chứ?"

"À… Không biết được." Diệp Lân đút tay vào túi, ngẩng đầu lên.

"Em nói xem, phải xếp em và Hạ Trí vào cùng một vòng thi đấu, thầy thấy chẳng sao cả. Thế nhưng em phải thi tiếp sức, để Hạ Trí xếp cuối cùng, thế là vì sao?"

"Thi tiếp sức là tình huống duy nhất mà em hoàn toàn không thể thi đấu đồng thời với em ấy, để em ấy xếp chót thay em đi. Em ấy có đủ trình độ ấy." Diệp Lân sờ chóp mũi.

"Em bảo lúc có cậu ta, em không bị xuất hồn… Em nói thật à?" Bạch Cảnh Văn nhíu mày.

"Em cũng không biết là thật hay giả, vậy nên mới phải thử chứ." Diệp Lân trêu chọc Bạch Cảnh Văn, "Nếu em ngủ mất, nhớ lôi em dậy."

"Đồ điên."

Bạch Cảnh Văn ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại lo lắng thật sự.

Bên kia bể bơi, Giang Nghị, đội trưởng đội bơi đại học Nam Thành, đứng bên cạnh huấn luyện viên Châu nói: "Nhìn dáng vẻ nói nói cười cười của Diệp Lân và Bạch Cảnh Văn, có lẽ cơ thể cậu ta đã hồi phục thật rồi."

Huấn luyện viên Châu cau mày lắc đầu: "Hôm ấy, cảnh Lạc Ly nhảy xuống nước cứu Diệp Lân, em cũng thấy rồi đấy, đó chắc chắn không phải vấn đề nhỏ."

Giang Nghị không đáp, lấy bảng đấu của hai đội ra.

"Diệp Lân chỉ tham gia hai hạng mục bơi tự do. Năm mươi mét và một trăm mét. Đều rất cần sức bùng nổ."

"Nhưng cậu ta chẳng tham gia hạng mục khoảng cách vừa và dài nào phải không?" Huấn luyện viên Châu hỏi.

"Dạ, chúng ta xem xem Diệp Lân bơi được ra sao. Năm ngoái sau khi cậu ta rút khỏi thi đấu, lúc em gặp Lạc Ly và Trần Gia Nhuận, hỏi về tình hình của Diệp Lân, họ đều không bảo cậu ta phải nhập viện hay gì cả, không giống cơ thể có vấn đề lắm."

"Nhưng một năm trời không tham gia thi đấu, chung quy phải có vấn đề. Trong hạng mục bơi tự do, đội nam của đại học Q vẫn còn khá yếu thế, xem xem tân binh họ mới tuyển năm nay có sức uy hiếp đối với chúng ta hay không."

Diệp Lân khoác túi, bước vào phòng thay đồ, nhìn thấy ngay Lâm Tiểu Thiên và Hạ Trí đang giúp nhau khởi động, xung quanh là ánh mắt dò xét của các đồng đội năm nhất và năm hai khác.

Họ đều đang đoán mò xem Hạ Trí là ai, tại sao lại được Diệp Lân đích thân dẫn đến.

Đường nét dáng người của Hạ Trí nhìn rất đẹp, đặc biệt là khi cậu quay nửa người trên, đường cong phần lưng khiến người ta nhớ tới câu "Gió đưa cánh nhạn thu muôn dặm", đó là sức mạnh và sự thoải mái của giới hạn giữa cậu thiếu niên và người đàn ông.

Trên môi Diệp Lân nhoẻn cười, nhưng ánh mắt thì tối sầm.

Hạ Trí lúc này đang cúi đầu xuống, hai tay móc đai quần thể thao, cúi thấp xuống, để lộ cả phần lưng.

Diệp Lân không cử động, chỉ hơi ngoảnh mặt đi.

Hạ Trí đã mặc quần bơi ở trong từ trước rồi, quần bơi bó sát để lộ hoàn toàn dáng người của cậu, đó không phải là cơ bắp được cố tình luyện ra ở gym, mà là đường cong được dòng nước tạo nên, đặc biệt là cặp chân đó, ánh mắt chỉ cần đụng phải lập tức sẽ khát vọng biến thành dòng nước hung hãn, bao bọc lấy chúng, chảy men theo chúng.

"Anh Lân, anh đến rồi!" Lâm Tiểu Thiên đi tới trước mặt Diệp Lân.

"Ừ." Diệp Lân mỉm cười.

Dù sao thì hôm nay trong đội ngũ thi đấu, Diệp Lân là người có kinh nghiệm nhất, cũng là người có thành tích hoành tráng nhất.

Các thành viên trẻ mới vào đội gần như chưa từng tiếp xúc với Diệp Lân, họ đều nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò và thăm dò, chỉ có điều ánh mắt ấy không hẳn là sùng bái.

Hạ Trí liếc cái là có thể hiểu được suy nghĩ của bọn họ, họ cũng đang nghi ngờ, Diệp Lân khoẻ lại rồi sao? Hắn còn có thể lợi hại như trước đây nữa sao?

Kiểu người sáng suốt như Diệp Lân sao có thể không hiểu ánh mắt của người khác, nhưng hắn lại có thể thờ ơ bước tới trước mặt Hạ Trí, vòng cánh tay qua cổ cậu, áp sát lại bên tai cậu, rõ ràng là giọng điệu mang ý cười, nhưng lại rất nghiêm túc.

"Hạ Trí, mỗi hạng mục được phân làm hai đội tham gia đấu loại, đấu loại xong là vào thẳng chung kết. Thể hiện cho tốt vào."

"Em biết rồi."

Hạ Trí vô thức nghiêng đầu, cậu không thích có người nói bên tai mình tí nào, bởi cái cảm giác ẩm ướt đó rất nhớp nháp.

Nhưng hơi thở của Diệp Lân thì khác, sự ấm áp của nó mang theo vẻ dứt khoát quả quyết, giống như sức mạnh mỗi lần nhô lên ngụp xuống của hắn, nhưng lại có thể im hơi bặt tiếng lặn xuống sau khi rơi.

"Phải rồi, nếu lần này em thắng anh thì sao?" Hạ Trí không nhìn Diệp Lân, mà như tự nói với bản thân hơn.

Từ góc độ của Diệp Lân, hắn có thể nhìn thấy hàng mi rũ xuống của Hạ Trí, lông mi của cậu không dài, nhưng lại mang chút vẻ ương bướng, cộng thêm sống mũi cao thẳng tắp, sự tương phản giữa mềm mại và cứng rắn này thế mà lại khiến cho tim người ta phải ngứa ngáy.

"Ưm, em thích anh đến vậy… Nếu em thắng anh, anh sẽ miễn cưỡng tặng mình cho em nhé."

Diệp Lân ra vẻ suy nghĩ rất lung.

Kể từ khi nhìn thấy mấy câu Diệp Lân viết trên hộp quà, Hạ Trí đã có chuẩn bị về tâm lí đối với hắn ta.

Nói đùa tượng trưng cho việc bọn họ đã rất thân quen.

Hạ Trí ngoài mặt thì lạnh lùng, trong lòng lại rất mong Diệp Lân có thể càng ngày càng thân thiết với cậu hơn, tốt nhất là thân đến độ không có chuyện gì không nói với nhau.

"Ha ha, được, vậy em nhất định sẽ nhận."

Hạ Trí bước qua người Diệp Lân, bỏ lại nửa câu sau: "Đến lúc đó anh sẽ phụ trách rửa chân, cọ bồn cầu, giặt quần bơi cho em đó."

"Anh còn có thể làm ấm giường cơ. Chuyện đó anh làm cực kì tốt." Diệp Lân nói tiếp.

"Anh mơ à."

Comments