Chương 23: Cởi tôi ra đi

Hạ Trí ngây người, cậu chẳng muốn Diệp Lân coi học hành là tất cả, cho rằng bơi lội là thủ phạm chính cho việc cậu học không giỏi giống mẹ mình chút nào.

"Bỏ đi…"

Anh sẽ nói gì?

Bảo tôi rằng hiện tại là giai đoạn quan trọng nhất của việc học? Hay là mách mẹ tôi chuyện này?

Dù sao thì anh cũng là gia sư mà bà mời về.

"Em có biết đồ bơi phải giặt rồi phơi khô ngay, nếu không sẽ sinh ra vi khuẩn không. Em không cần hoạ mi nữa à? Em không sợ chim ngứa hả?" Diệp Lân vẫn cau mày.

Hạ Trí nhìn biểu cảm của Diệp Lân, cậu bỗng nhiên rất muốn biết, nếu nói cho hắn biết, cái gã này sẽ có phản ứng gì?

Hắn sẽ mách mẹ mình?

Hay là sẽ khuyên mình từ bỏ?

Nếu như lời Diệp Lân nói và lựa chọn hắn đưa ra giống y như mẹ và thầy giáo ở trường, có lẽ từ nay về sau, Hạ Trí sẽ bớt kì vọng và tưởng tượng về hắn.

Hạ Trí sẽ tự nhủ rằng Diệp Lân cũng chẳng khác gì những người khác.

"Mẹ tôi không cho tôi bơi, nếu tôi phơi đồ, bà sẽ biết."

Diệp Lân thở dài, kéo ghế lại gần ngồi xuống: "Vậy em nghe anh nói này, cái bộ đồ bơi ướt sũng này của em chắc chắn là không ổn."

"Nếu bị mẹ tôi nhìn thấy, bà chắc chắn sẽ đưa kéo bảo tôi cắt nát nó ra." Hạ Trí nhìn vào mắt Diệp Lân.

"Vậy thế này đi, bộ đồ bơi này anh mang về, anh sẽ giặt và phơi ở nhà anh cho em. Hàng ngày em đi bơi lúc mấy giờ?"

"… Thực ra trưa nào tôi cũng đi… có lúc thì tối…"

Nhưng từ sau khi mất thẻ bơi thì chẳng còn đi nữa.

"Em bơi ở đâu?"

"Cung thể thao thành phố."

"Vậy thì vừa khéo, hàng trưa em đi từ trường đến cung thể thao đều phải qua nhà anh. Từ thứ hai đến thứ sáu anh không ở nhà, chìa khoá này cho em. Hàng ngày em bơi xong thì vứt đồ bơi vào máy giặt nhà anh, lúc tan học về nhà thì đến phơi. Làm được không?"

Hạ Trí ngẩn người.

"Anh không nghĩ tôi bơi sẽ phân tâm, lãng phí thời gian học hành sao?" Hạ Trí tò mò hỏi.

Rốt cuộc đầu Diệp Lân đang nghĩ gì?

"Đạo lý rất đơn giản thôi." Diệp Lân vòng tay ra sau, "Học hành không dựa vào thời gian, mà là dựa vào hiệu suất. Em đần người ngồi trước bàn ba tiếng đồng hồ, có thể còn chẳng có ích bằng một tiếng đồng hồ tập trung làm bài và ôn tập."

"Cảm ơn."

"Thế nhưng nếu em làm thế này, thì phải sắp xếp thời gian của em thật hợp lí, tôi không mong lúc giáo viên dạy em kiến thức, em lại ngủ trong giờ. Vậy nên mỗi tối em không được chơi điện thoại nữa. Phải đảm bảo ngủ đủ giấc, nếu không em sẽ không cao lên được."

Giọng nói của Diệp Lân không nặng nề, nhưng lại có một loại cảm giác uy hiếp.

"Cảm ơn, anh Lân."

Tiếng "anh Lân" này là chân thành thật lòng.

"Vậy em cũng học hành tử tế vào cho anh, nếu không gia sư là anh đây sắp chẳng làm nổi nữa rồi."

Diệp Lân nhìn Hạ Trí cúi đầu, mái tóc ngắn xù xù dưới ánh đèn bàn học, hắn không nhịn được giơ tay sờ một cái.

"Biết rồi." Lần này Hạ Trí không cố tình né hắn nữa, mặc cho hắn xoa.

Cậu không bảo Diệp Lân rằng thẻ bơi của cậu đã mất lâu rồi, vậy nên cũng chẳng thể bơi hàng ngày nữa. Cậu đến thuỷ cung vào thứ sáu hàng tuần chỉ là để kiếm tiền mua thẻ bơi mà thôi.

Bởi vì nếu giải thích chuyện làm thêm với Diệp Lân, ngộ nhỡ hắn lại bảo đừng đi nữa, mua cho cậu thẻ bơi mới hay gì đó… Hạ Trí vẫn còn muốn chơi cùng Bibi lắm.

Đây cũng là lần đầu tiên Hạ Trí làm hết bài tập và đề thi thử mà giáo viên giao cho cuối tuần.

Thứ hai cậu đụng phải Sầm Khanh Miễn ở góc phố, Sầm Khanh Miễn rên rỉ bảo cuối tuần chơi game hăng quá, bài tập chưa làm xong, sau đó vô cùng hối lỗi mà nói: "Anh à… xin lỗi, chúng ta chỉ có thể làm một đôi anh em khốn khổ đứng phạt góc lớp rồi!"

Đến khi cất xe đạp vào trường, Hạ Trí rút xấp đề trong cặp ra, ấn vào mặt Sầm Khanh Miễn.

"Mày tìm chỗ chép hết rồi vào lớp."

Sầm Khanh Miễn cầm tập đề, mặt mày kinh ngạc cực độ.

"Không phải chứ? Mày làm xong cả rồi? Câu khó cũng làm rồi? Đây không phải phong cách của mày mà!"

Hạ Trí đút tay vào túi quần, đi về phía trước.

"Mày bị chập mạch à?" Sầm Khanh Miễn vốn tưởng Hạ Trí chép được đáp án từ đâu đó, nhưng sau khi cậu phát hiện cạnh chỗ điền đáp án cũng ghi tóm tắt công thức và điểm chính, cậu mới chắc chắn rằng đây thực sự là do Hạ Trí tự làm.

"Mày mới bị chập mạch ấy. Không chép thì trả tao."

"Tao chép! Tao chép! Tao đã hầu hạ mày hai năm, cuối cùng cũng cho tao được vênh mặt một lần rồi!"

Sầm Khanh Miễn không dám vào lớp, bởi vào cái là mấy thằng Trần Thạc chắc chắn sẽ xúm lại giằng, vậy thì cậu không chép được rồi.

Hạ Trí ngồi bên bồn hoa, hút sữa bò. Sầm Khanh Miễn cong eo, chép nhanh như gió.

"Mày xem giờ hộ tao cái! Đừng để lão Nguỵ phát hiện ra!"

"Ừ."

"Tao vẫn không dám tin, mấy câu này mày đều biết làm? Lẽ nào thực ra mày là thần đồng, trước đây đội sổ là để hi sinh bản thân cứu vớt đám Trần Thạc?"

"Mẹ tao mời gia sư cho tao." Hạ Trí đáp.

"Gia sư? Ai lợi hại vậy, có thể cứu vãn mày đến mức này?" Sầm Khanh Miễn ngạc nhiên ra mặt.

"Diệp Lân."

Hạ Trí vứt lại hai chữ này, còn ba phút nữa là chuông reo rồi, cậu thu xấp đề lại trước vẻ mặt sững sờ của Sầm Khanh Miễn, bước vào lớp.

Biểu cảm trên mặt của Sầm Khanh Miễn như thể bị tia sét mười nghìn vôn đánh trúng, đến cặp cũng không kịp đóng đã vội đuổi theo sau Hạ Trí.

"A Trí! Mày nói thật à! Diệp Lân làm gia sư cho mày? Không phải anh ta đang học đại học Q sao? Làm thế nào mà dạy mày được?"

"Chiều thứ sáu hàng tuần anh ấy đón tàu cao tốc về, tối chủ nhật lại đi."

Nghĩ như vậy, Hạ Trí chợt cảm thấy Diệp Lân rõ là cực khổ, mặc dù ngồi tàu cao tốc một tiếng là đến rồi.

"Oà! A Trí! Idol làm gia sư cho mày! Mày có cảm thấy cực kì cực kì hạnh phúc không!"

"Mày đừng có lại đây! Toàn mùi sủi cảo rán với rau hẹ!"

"Nếu là Diệp Lân thì mày mới không ghét bỏ mùi rau hẹ hả!"

Vào lớp học, Hạ Trí nhét cặp vào ngăn bàn, nộp bài tập.

Cán sự môn lúc thu bài cũng kinh ngạc, Hạ Trí nộp bài đến là thản nhiên. Cậu ta vốn tưởng rằng quyển vở trống trơn, nhưng không ngờ lại đầy chữ.

Thực ra giáo viên thu bài tập không phải câu nào cũng sửa, chỉ là xem câu nào học sinh không biết làm và đóng vai trò giám sát mà thôi.

Có lẽ là quyển vở đầy ắp chữ của Hạ Trí đã khiến cho giáo viên Toán, Lâm Quyên, phải ngạc nhiên thật sự.

Từ trước đến nay gọi người lên trả lời câu hỏi, theo danh sách mà gọi, mỗi lần đến chỗ Hạ Trí, Lâm Quyên đều gọi thẳng đến người kế tiếp luôn, bởi cô biết Hạ Trí hoạ hoằn lắm mới biết đáp án.

Thế nhưng lần này, cô liền gọi tên Hạ Trí, cậu còn trả lời được tại sao lại chọn đáp án này một cách có đầu có đuôi, khiến Lâm Quyên rất kinh ngạc.

Việc này làm khổ các bạn học bên cạnh, vốn tưởng cô Lâm sẽ bỏ qua Hạ Trí, khiến cậu ta luống cuống chân tay chuẩn bị một câu khác.

Buổi trưa thứ hai đầu tuần, Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn ăn xong cơm ở nhà ăn của trường, tán gẫu một lúc rồi nhoài ra bàn mà ngủ.

Đang ngủ dở thì điện thoại của Hạ Trí rung, cậu mắt nhập nhèm lấy ra nhìn, phát hiện là một tin nhắn nhắc nhở.

Kể từ khi WeChat bắt đầu thịnh hành, cơ hội cho Hạ Trí đọc tin nhắn càng ngày càng ít.

Mấy tin nhắn mỗi ngày ấy không phải là nhắc nhở lưu lượng và thông báo trả phí thì sẽ là các loại quảng cáo, vay nợ, mua nhà, thỉnh thoảng còn có vài tin "phục vụ đặc biệt".

Vậy nên Hạ Trí hé mi mắt, chẳng thèm liếc lấy một cái.

Ngược lại, Sầm Khanh Miễn ở bên cạnh lại động vào bàn, cặp sách của Hạ Trí phát ra tiếng va chạm khe khẽ của kim loại, cậu mới nhớ ra, hôm chủ nhật trước khi quay về đại học Q, Diệp Lân đã thực sự đưa chìa khoá nhà mình cho cậu.

Thò tay vào cặp, Hạ Trí mò tới chùm chìa khoá ấy, nhớ tới lúc Diệp Lân ra về, hắn mỉm cười ném nhẹ chùm chìa khoá, rơi tọt vào cặp của cậu.

Cái dáng vẻ tuỳ tiện đó, như thể họ rất thân thiết vậy, bạn ăn đồ của tôi, tôi dùng đồ của bạn đều không sao cả.

Khoảnh khắc ấy, Hạ Trí có một loại ảo giác quái lạ rằng Diệp Lân vẫn luôn nghĩ cách để thu hẹp khoảng cách với cậu.

Suy nghĩ ấy chỉ tồn tại chưa đến một giây, Hạ Trí thầm cười nhạo bản thân tưởng bở.

Mày tưởng Diệp Lân rảnh lắm à!

Sau khi mò tới chìa khoá, Hạ Trí vô thức mở cái tin nhắn trong điện thoại ra, cậu vừa liếc thấy tên người gửi liền ngồi phắt dậy.

Diệp Lân: Anh để lại một món quà cho em trong nhà. Đợi thứ sáu anh đến kiểm tra bài tập của em, nếu em còn chưa mang quà đi, hoặc quá hạn quà bị hỏng mất, là anh biết ngay em không phơi quần bơi.

Tin nhắn này rõ là dài, Hạ Trí có thể tưởng tượng ra cái nụ cười lờ mờ như thể coi cậu bằng một đứa con nít không nghe lời trên mặt Diệp Lân.

Cậu vò mạnh mái tóc ngắn của mình, ngẩng đầu thở dài.

Biết trước thì đã nói thật hoàn toàn với hắn là mình không có thẻ bơi, trừ thứ bảy ra thì chẳng xuống nước được rồi!

Hạ Trí vừa đẩy ghế ra, Sầm Khanh Miễn đang ngủ đến mức phì cả bong bóng mũi ở bên cạnh lại lên tiếng: "A Trí… Sắp vào tiết rồi à… Sao điện thoại không đổ chuông?"

Hạ Trí ấn phắt đầu cậu ta xuống bàn: "Mày ngủ tiếp đi!"

Cú ẩy đó mạnh quá, Sầm Khanh Miễn có muốn ngủ cũng bị đập tỉnh hẳn, cậu nhìn thấy Hạ Trí khoác cặp ra khỏi phòng học.

Vẫn còn hai mươi phút nữa mới vào tiết đầu tiên, chắc hẳn vẫn đủ thời gian cho mình đạp xe đi và về.

Hạ Trí phi như điên đến nhà để xe của trường, nhanh chóng đạp xe đi.

Vừa đạp, cậu vừa không ngừng đoán mò xem "món quà" Diệp Lân tặng mình là cái gì?

Lẽ nào là đồ ăn, vậy nên để lâu mới bị quá hạn?

Nhưng nếu là đồ ăn, vậy cậu chỉ cần mang đi trước khi Diệp Lân quay về vào thứ sáu là được, quá hạn bị hỏng thì vứt là xong, dù sao thì hắn ta cũng chẳng thể biết được!

"Có phải là dỗ con gái đâu! Quà cáp qué gì!"

Hạ Trí tới dưới toà nhà Diệp Lân ở, sau khi mở khoá thì vào thang máy, tới tận giây phút cậu xoay chìa khoá, tiếng "cạch" khiến cậu ý thức được, nơi cậu sắp bước vào không phải nhà của Sầm Khanh Miễn, cũng không phải nhà của thầy cô giáo nào, mà là nhà của Diệp Lân.

Lồng ngực đập mạnh một hồi, Hạ Trí mỉm cười tự giễu.

"Hồi hộp cái cức à!"

Có phải là núi đao biển lửa, đầm rồng hang hổ gì đâu!

Hạ Trí đẩy cửa vào mới phát hiện ra đây là một căn hộ đơn, liếc nhìn là thấy hết toàn bộ.

Thảo nào Diệp Lân bảo hắn ở một mình, nếu có người nhà ở cùng, tuỳ tiện đưa chìa khoá cho người khác thì kì quặc quá.

Hạ Trí vốn đang gấp gáp đã bị căn nhà của Diệp Lân thu hút.

Cậu không cố ý lật tung đồ đạc của hắn lên ngay, chỉ nhìn quanh quất đánh giá nội thất trong phòng.

Nó không phải một căn nhà kiểu của con trai điển hình, chẳng có bóng rổ bóng đá, chẳng có mô hình, cũng chẳng có áp phích của cầu thủ hay nữ minh tinh nào, đơn giản đến mức tựa như chỉ là nơi để Diệp Lân đặt chân chứ chẳng phải để ở.

Thứ duy nhất có hơi thở của sự sống là gối dựa trên sofa, hơn nữa chỉ có đúng một cái.

Điều này khiến Hạ Trí không kìm được tưởng tượng, Diệp Lân có phải chưa từng mang khách về nhà hay không.

Hạ Trí bước vào trong nhà, cuối cùng nhìn thấy một cái hộp trên chiếc bàn sách ở cạnh cái giường đơn kia, trên hộp còn có một cái nơ, dính một tờ giấy ghi chú: Cởi tôi ra đi.

Thầm cười trong lòng, Hạ Trí gần như có thể đoán được đây là trò đùa Diệp Lân dành cho cậu.

"Cởi cái cức á!"

Comments