Chương 18: Vãi

"Sao ạ?"

Cố Phi Khiêm cảm thấy Lâm Dược cư xử kì lạ, cậu cau mày, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Không… không sao… chỉ là nghĩ đến cảnh giám đốc Văn giúp tôi giữ thùng rác, còn nhìn tôi nôn oẹ… ha ha… ha ha ha…"

Lâm Dược cười sượng đơ, ruột gan cũng sắp ói hết ra rồi.

Sao lại thế này? Vòng vo chán chê cuối cùng người ở lại phòng hắn lại là Văn Tĩnh Nam? Tên khốn này… Dám làm mà không dám nhận!

Mẹ kiếp!

Trong lòng Lâm Dược là một đàn thảo nê mã/ một vạn chữ ĐMM chạy qua.

Thế này là sao? Chẳng nhẽ bộ phim này là phí bịt miệng Văn Tĩnh Nam cho mình?

"Đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Cố Phi Khiêm trầm giọng, Lâm Dược ngớ ra, dưới ánh mắt của đối phương, hắn cảm thấy như bị lột trần trụi.

"Có thể có chuyện gì chứ? Trừ nôn ra thì chỉ có oẹ."

Lâm Dược bây giờ hoàn toàn chẳng còn tâm trạng ngồi ở đây, hắn chỉ muốn cầm dao phay lao đến tìm Văn Tĩnh Nam, tóm lấy cổ áo anh ta mà rống: "Ông đây chém chết mày!"

"Anh nói dối."

Ba chữ, lạnh thấu xương.

Lâm Dược thầm hoảng sợ, nhưng gừng càng già càng cay, hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, trên môi nở nụ cười trêu chọc, "Sao, hay cậu định bảo tôi rằng các cậu còn gọi người đẹp nào đến hầu hạ tôi, thuận tiện quay lại vài cái video để kỉ niệm?"

"Anh ta đã làm thế?"

Ngón tay của Cố Phi Khiêm siết chặt lấy mu bàn tay của Lâm Dược, chặt đến nỗi làm khớp xương của hắn kêu lên răng rắc.

Lâm Dược tỉnh bơ rụt tay lại, không ngờ đối phương dùng sức quá lớn, tay hắn cứ như thể bị đóng đinh lại trên bàn.

Cố Phi Khiêm đang nổi cáu, cho dù không có vẻ mặt giận dữ và ánh mắt hung tợn, nhưng Lâm Dược cũng biết cậu ta đang không kìm chế nổi tức giận.

"Phi Khiêm, cậu… đúng là không có khiếu hài hước gì cả… tôi chỉ đang nói đùa thôi mà. Tôi say đến độ ai ở bên chăm sóc mình còn không biết thì có thể làm được cái gì? Hơn nữa làm sao Văn Tĩnh Nam lại có cái sở thích này được? Nếu có thì đã bị paparazzi moi ra từ lâu rồi!"

Văn Tĩnh Nam có sở thích đen tối hay không thì Lâm Dược hắn không dám đảm bảo đâu.

Nhưng Cố Phi Khiêm cứ bóp tay hắn thế này thì hắn đến gãy xương mất!

"Phi Khiêm… tay tôi đau quá, cậu buông ra đi!"

Trong nháy mắt ngón tay Cố Phi Khiêm buông lỏng, Lâm Dược vội vàng rụt tay về.

"Ừm, nghe nói, để diễn được vai này, cậu đã cố ý đi học hỏi đội tuyển quốc gia tập luyện. Tôi thật sự rất vui, rốt cuộc cậu cũng chú tâm đến cái nghề diễn viên này rồi."

"Bởi anh là đạo diễn." Cố Phi Khiêm nhàn nhạt trả lời.

"Được rồi, cũng muộn rồi, chúng ta về thôi. Ngày mai tổ làm phim còn phải xử lí một đống việc, sau khi bấm máy chỉ sợ mọc ra đủ loại họp lớn họp nhỏ. Vẫn còn vài nhân vật nữa chưa tuyển vai, giám đốc Văn muốn cuối tháng này phải công bố danh sách cho cánh truyền thông."

"Vâng. Em đi gọi xe."

Cố Phi Khiêm coi trọng "an toàn" hơn bất cứ việc gì.

Lâm Dược về đến nhà, mở đèn lên. Không có Lâm Tiểu Vụ, hắn thốt nhiên trở nên cô quạnh hẳn.

Hắn nằm trên sofa, bật TV lên, để căn nhà trống vắng có chút âm thanh.

Lời của Cố Phi Khiêm lại vang vọng bên tai Lâm Dược.

Đêm đó người cuối cùng ở lại là Văn Tĩnh Nam.

Có điều Lâm Dược có chết cũng không tưởng tượng nổi Văn Tĩnh Nam đã làm thế với mình.

Trên TV đang phát lại chương trình tin giải trí "Trào lưu showbiz" tập hôm nay.

Màn hình chiếu bức ảnh Văn Tĩnh Nam đeo kính râm đang ôm một người bị paparazzi chặn đường chụp ảnh lia lịa ở hành lang.

Văn Tĩnh Nam anh cũng có lúc thê thảm thế này!

Phải biết rằng "Trào lưu showbiz" là chương trình tin giải trí quyền lực nhất của Tinh Diệu Thiên Hạ. Giám đốc Tinh Diệu đã chờ tóm được đuôi của Văn Tĩnh Nam từ lâu lắm rồi!

Giám đốc Văn – đi đêm lắm có ngày gặp ma!

Lâm Dược mặc dù cảm thấy mình cười trên nỗi đau của người khác không được phúc hậu cho lắm, nhưng vẫn khui một chai bia từ tủ lạnh.

Nhưng lập tức hắn lại nghĩ đến một vấn đề, làm cho hắn cầm chai bia mà nghẹn lời.

Bởi người mà Văn Tĩnh Nam ôm dù đã được che mặt bằng áo của anh ta… nhưng nhìn dáng người rõ ràng là đàn ông chứ không phải phụ nữ!

Cũng có nghĩa là… Văn Tĩnh Nam không phải trai thẳng?

Mèn ơi! Thảo nào mấy năm nay chưa từng nghe nói Văn Tĩnh Nam có một chân với nữ minh tinh nào cả!

Thì ra…

Lâm Dược lạnh cả người… thế nghĩa là đêm đó Văn Tĩnh Nam nhân dịp mình say bất tỉnh nhân sự mà tranh thủ xơ múi gì đó, cũng không phải là chuyện không thể?

Không thể nào không thể nào… Theo gu của Văn Tĩnh Nam, dù có thích đàn ông cũng phải tìm vài minh tinh trẻ đẹp chứ, như Giản Thấm hay Cố Phi Khiêm ấy… Vớ va vớ vẩn! Nói thế này chính là xúc phạm bọn họ!

Lâm Dược lại nhìn chằm chằm bức hình đó thêm hai giây, nhìn thế nào cũng cảm thấy người đàn ông bị Văn Tĩnh Nam ôm lấy nhìn rất quen mắt, đặc biệt là chiếc nhẫn trên tay người đó.

"Ôi vãi…"

Lâm Dược hung hãn dộng mạnh chai bia lên bàn, rút điện thoại ra gọi.

Mãi một hồi lâu, mới có tiếng nói truyền đến, "Alo… anh Lâm anh tìm em có chuyện gì đấy? Bây giờ em không tiện lắm…"

"Không tiện! Tên nhóc nhà cậu sao lúc sung sướng không nghĩ đến chuyện không tiện! Nói đi! Trốn đi đâu rồi!"

"Anh Lâm… anh biết rồi à?"

"Tôi còn có thể không hay biết gì sao? Cậu có cháy thành tro tôi cũng nhận ra được! Cậu được lắm, ngủ cùng Văn Tĩnh Nam, lừa gạt cả anh em! Cậu muốn tuyệt giao với tôi phải không!"

"Không phải đâu! Anh Lâm! Chuyện của em với anh ấy không hề nói cho ai hết… Huống hồ bọn em cũng đâu phải qua lại với nhau…"

"Gì cơ? Thân thiết đến độ làm bạn chịch rồi! Con mẹ nó chứ cậu đang ở đâu? Tôi đến đón cậu!"

"Em… em ở phòng 3704 khách sạn Vạn Quốc…"

"Các cậu… nện nhau một cái mà thuê hẳn phòng Tổng thống khách sạn năm sao? Văn Tĩnh Nam đúng là thừa tiền nhỉ!"

"Anh Lâm… anh đến cứu em đi… sau khi em và giám đốc Văn vào phòng… mấy tên paparazzi đó cứ chặn cửa… Phương Diệp cũng hết cách…"

Lâm Dược nhắm mắt trầm tư một lát, "Bảo Văn Tĩnh Nam nghe máy. Để tôi nói chuyện với anh ta."

Hai giây sau, giọng nói của Văn Tĩnh Nam vọng tới, bình tĩnh thong dong, không có chút hoảng loạn nào.

"Đạo diễn Lâm à, xem chương trình giải trí rồi phải không?"

"Ừ, Trào lưu showbiz. Giám đốc Văn đeo kính râm nhìn rất đẹp trai đó, chỉ có điều buổi tối không có mặt trời, kính không phát huy được tác dụng gì."

Lúc này Lâm Dược hận tên đàn ông này đến mức muốn nghiến răng, vừa nghĩ đến việc anh ta chính là kẻ tình nghi số một đêm đó, lại còn dám ra tay với anh em tốt của hắn, lửa giận liền muốn bùng nổ.

"Ha ha, phòng thay đồ của tôi có đến cả trăm cặp kính râm, nếu đạo diễn Lâm thích, thì tôi tặng cho."

Mẹ nó, có chó mới thèm kính râm của anh!

"Giám đốc Văn, bị nhốt ở khách sạn Vạn Quốc có sốt ruột không? Một đêm mấy chục nghìn tệ ấy nhỉ?"

"Có gì mà phải sốt ruột? Nội thất không tồi, bồn tắm rất thoải mái, Văn Tĩnh Nam tôi thiếu gì chứ chẳng thiếu vài đồng tiền."

Ở đó mà khoái chí!

"Nếu đã vậy thì tôi cúp máy, hai người nghỉ ngơi cho tốt. Vốn dĩ tôi định nói tôi đã có cách đuổi paparazzi đi cơ."

Lâm Dược giả vờ định cúp điện thoại, quả nhiên Văn Tĩnh Nam lên tiếng.

"Đạo diễn Lâm! Mặc dù tôi không sốt ruột, nhưng Sở Trần rất lo lắng! Cậu ta lo đến độ cả đêm không chợp mắt nổi, dưới mắt toàn là quầng thâm rồi."

Đù má anh đù em anh đù cả nhà anh!

Lâm Dược nhếch mép mà trong lòng cứng đờ, "Bảo Phương Diệp, chủ tịch Khương của Tinh Diệu Thiên Hạ đang chim chuột với trai đẹp ở Thuỷ Tinh Hoàng Cung."

"… Thật hay giả vậy?"

"Giám đốc Văn, có một thứ gọi là chỉnh sửa mà."

"Ồ… đa tạ đa tạ! Văn mỗ hiểu rồi."

"Xin đưa điện thoại lại cho Sở Trần, tôi còn có chuyện muốn nói với cậu ta."

"Không thành vấn đề, có điều hai người đừng nói quá lâu nhé… tôi sẽ ghen đó!"

Ngữ điệu của Văn Tĩnh Nam vĩnh viễn chẳng thể phân biệt nổi thật giả, nhưng nếu coi lời anh ta nói là thật thì bạn đúng là mụ đầu rồi!

"Alo, Sở Trần."

"Anh… anh Lâm…"

"Sau khi rời khách sạn Vạn Quốc, cậu lết xác đến đây cho tôi! Tôi có chuyện phải hỏi cậu! Cậu dám không đến, sau này phim của tôi đạo diễn, mẹ nó, cậu đếch cần phải quay nữa!"

"… Em nhất định sẽ đến… anh Lâm anh đừng giận em mà…"

"Được rồi! Tôi cúp máy đây!"

Lúc này nghe thấy giọng nói õng ẹo như con gái của Sở Trần, Lâm Dược lại thấy đau đầu.

Nhắm hai mắt lại, gã đàn ông đêm đó biến thành Văn Tĩnh Nam, Lâm Dược nảy ra xúc động muốn nhảy lầu.

Hắn thật sự hối hận, bếp nhà mình không có dao phay.

Đột nhiên cảm thấy TV quá ồn ào, Lâm Dược chép miệng ấn điều khiển từ xa, tất thảy rốt cuộc yên tĩnh lại.

Hắn chẳng còn sức đứng dậy, vốn đã có rượu vào người, nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Lâm Dược bị tiếng chuông cửa đánh thức.

Mở mắt ra, hắn mới phát hiện bên ngoài đã sáng bảnh rồi.

Lâm Dược mở cửa, Sở Trần tên đần này đang cúi đầu đứng đó.

Lâm Dược càng nhìn càng cáu, cái thằng này lúc cầm máy quay ở phim trường nói liên tọi, sao vừa rời máy quay đã không ra dáng đàn ông nữa thế này?

"Vào đi."

Lâm Dược lết dép đi trước mặt Sở Trần.

Hai người ngồi đối diện nhau trước bàn trà, Lâm Dược khoanh tay nhìn Sở Trần, gã lại cúi đầu không biết nên nói gì.

Rốt cuộc Sở Trần không chịu nổi không khí bức bối này, đành phải mở miệng.

"Anh Lâm… em xin lỗi… đã không kể chuyện với Văn Tĩnh Nam cho anh."

"Cái chuyện này tôi chẳng thèm quan tâm. Cậu nện ai là chuyện riêng của cậu, tôi chỉ muốn hỏi cậu vài chuyện về Văn Tĩnh Nam, cậu phải thành thật trả lời cho tôi! Nếu còn nói dối hay giấu giếm tôi cái gì, thì tôi với cậu tuyệt giao!"

Sở Trần gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Văn Tĩnh Nam có phải gay không?"

"Đúng ạ…"

"Trừ cậu ra, anh ta còn có bạn chịch khác nữa?"

Sở Trần gật đầu.

Lâm Dược day trán, thật lòng có cảm giác mài sắt chẳng thành kim, Sở Trần ơi là Sở Trần, cậu đâm vào ai lại đi đâm đầu vào tên này?

"Anh Lâm… sao anh lại có hứng thú với chuyện của giám đốc Văn?"

"Hiện tôi là người hỏi hay cậu là người hỏi hả?"

Sở Trần cúi đầu thấp đến nỗi muốn dộng vào mặt bàn luôn.

"Vậy cậu có biết anh ta thích kiểu đàn ông như thế nào không?"

"Anh Lâm… anh muốn hỏi mặt tình dục… hay là tính cách?"

"Hả? Có gì khác nhau sao?"

"Khác nhau rất nhiều đó!"

Comments