Chương 19: Xảy ra chuyện rồi

"Được! Nói chuyện tình dục trước đi! Anh ta thích người như thế nào?"

"Anh Lâm… có phải anh lo cho em không?"

Sở Trần chớp chớp cặp mắt đào hoa, dạ dày Lâm Dược lại thấy chộn rộn. Hắn chung quy cũng không thể hỏi toẹt Sở Trần là mình có hợp gu của Văn Tĩnh Nam hay không được.

"Đương nhiên rồi! Mau nói đi!"

"Anh ấy thích người ưa nhìn, chân dài eo nhỏ, có kinh nghiệm trong chuyện đó để ảnh không mất công chỉ bảo, chỉ cần hưởng thụ… hơn nữa không được quá tầm thường…"

Vãi, yêu cầu cao thế!

Lâm Dược tự nhủ, mặt mình chỉ có thể coi là nhìn được, trong giới giải trí tìm bừa một nghệ sĩ chưa nổi cũng đẹp hơn, càng không cần nói đến chuyện Lâm Dược hiện đã không còn là cỏ non nữa, đến cả Lâm Tiểu Vụ còn nói đùa bố mình đã trở thành chú già từng trải rồi.

Trong lòng bỗng nhẹ hẳn, mình vốn không phải gu của Văn Tĩnh Nam!

"Nhưng về tính cách thì giám đốc Văn rất hay bắt bẻ…"

Anh ta thích tính cách thế nào thì liên quan cái beep gì đến Lâm Dược hắn!

"Anh ấy từng bảo, bao nhiêu năm nay, anh ấy cảm thấy chỉ có hai người đàn ông làm ảnh "có thể gặp mà không thể cầu"."

"Ồ, ai vậy?"

Sở Trần đã định nói, thì Lâm Dược cũng không nỡ cản.

"Một là Tống Sương. Có được loại khí chất mà trời ưu ái vậy, giám đốc Văn nói, cả đời anh ấy cũng chẳng thể nào gặp được một người nữa như Tống Sương."

Cũng có nghĩa là anh ta từng tơ tưởng đến Tống Sương? Tên khốn này!

Vừa nghĩ đến chuyện Văn Tĩnh Nam lại ấp ủ loại suy nghĩ này đối với Tống Sương, Lâm Dược liền muốn đấm anh ta.

"Người thứ hai… chính là anh đó, anh Lâm…"

Sét đánh giữa trời quang.

Lâm Dược đần thối cả người.

"Cái gì?"

Mẹ nó! Ông đây đếch cần được Văn Tĩnh Nam tán thưởng!

Thế này là thế nào? Văn Tĩnh Nam tơ tưởng đến Tống Sương, Lâm Dược mặc dù khinh bỉ nhưng vẫn có thể hiểu được.

Nhưng Lâm Dược hắn chẳng có vẻ ngoài, chẳng có thần thái, chẳng có khí chất, còn bị vợ đá, thậm chí đến con gái ruột cũng chê gien hắn xấu!

Văn Tĩnh Nam anh tán thưởng tôi cái gì?

"Ảnh nói, anh có được thứ mà các đạo diễn khác không có. Hồi anh mới chỉ là một đạo diễn vô danh, giám đốc Văn tình cờ xem được một bộ phim tài liệu ngắn mà anh đạo diễn. Phim tài liệu vốn khô khan nhạt nhẽo, nhưng giám đốc Văn nói anh ấy bị xúc động bởi những tình cảm lộ ra trong đó. Lần đầu tiên gặp anh, anh ấy rất thất vọng, bởi nhìn anh quá tầm thường."

"…"

"Sau này… có một minh tinh nhỏ, tên gì nhỉ… giám đốc Văn cũng chẳng nhớ nổi nữa, cô ấy bị một nhà tài trợ sàm sỡ, trong lòng khó chịu, uống rất nhiều rượu còn muốn nhảy lầu, anh đã cứu cô ấy, còn cõng cô ấy về nhà, vừa đi vừa dỗ dành cổ. Chắc chắn anh không biết, giám đốc Văn đã lái xe đi theo bọn anh suốt."

"Anh ta đi theo bọn tôi làm gì? Chẳng nhẽ anh ta có sở thích gì đó?"

"… Anh ấy muốn xem xem có phải anh định giở trò gì với cô minh tinh đó không. Ai ngờ anh đưa cổ lên nhà chưa đến mười phút đã xuống rồi. Giám đốc Văn còn tưởng anh đã mến người ta, kết quả… lúc cô ấy đến cảm ơn anh, anh chẳng còn nhớ cổ là ai nữa."

Lâm Dược láng máng nhớ được từng có chuyện như thế… không ngờ bản thân mình quên béng rồi, Văn Tĩnh Nam lại nhớ như in.

"Sau… sau đó thì sao?"

"Giám đốc Văn liền nghĩ… con người anh sạch sẽ như vậy, ở trong giới giải trí hỗn loạn bẩn thỉu này, nhất định sẽ có một ngày đạt được thành công. Thế là anh ấy cố tình tạo cơ hội cho anh, để anh từng chút một nổi tiếng, cho đến khi "Tuyết rơi" giành được tiếng vang lớn, anh vẫn như vậy… không biết lấy lòng cánh truyền thông, cũng không giống như đạo diễn Quan hay đạo diễn Triệu đi kết thân với các nhà làm phim khác, trải đường cho mình…"

"Ngại quá, tôi không trở nên gian xảo như anh ta mong muốn."

Thì ra Văn Tĩnh Nam vẫn luôn để ý đến mình, thế mà hắn chưa bao giờ cảm giác được.

Hoặc bởi vì Văn Tĩnh Nam vốn luôn che giấu suy nghĩ tình cảm của bản thân.

"Có lần, lúc anh đang quay "Phù hoa yên vân", để hướng dẫn được cho Giang Khả Nhi, anh nhắm mắt trầm tư cả tiếng đồng hồ, khi đó vừa hay giám đốc Văn tới trường quay kiểm tra tiến độ… anh ấy nói lúc anh trầm tư nhìn vô cùng gợi cảm…"

"Gì cơ?"

Lâm Dược trợn mắt đập bàn đứng dậy.

"Anh Lâm… anh bắt em phải nói thật không được giấu giếm gì mà…"

"Hai người nện nhau còn nhắc đến tôi làm gì!"

"… Không phải… tiệc tổng kết năm của Đế Thiên năm ngoái, giám đốc Văn uống say xong kéo em lại nói chuyện…"

Lâm Dược bừng bừng tức giận đi vào bếp.

"Anh Lâm… anh định làm gì vậy?"

"Tìm dao phay!"

Mẹ nó chứ hiện giờ điều hắn không mong muốn nhất chính là Văn Tĩnh Nam bảo hắn gợi cảm!

Chiều hôm đó, Lâm Dược trở lại toà nhà Đế Thiên, cùng các giám khảo chủ chốt khác tuyển chọn vai phụ của "Ngàn cân treo sợi tóc".

Lâm Dược vừa bước vào thang máy, đối diện chính là Văn Tĩnh Nam đang nói chuyện cùng thư kí.

Đối phương vẫn mặc vest đi giày da, phong độ ngời ngời, thỉnh thoảng lại bật cười, trêu ghẹo cô thư kí vừa cười vừa nhìn sếp bằng ánh mắt tôn thờ.

Ánh mắt sắc lạnh của Lâm Dược quét tới, cô thư kí không có cảm giác gì, nhưng Văn Tĩnh Nam lại hiểu được ám hiệu.

Buổi casting vẫn được xếp ở tầng mười chín, Văn Tĩnh Nam thong thả nói với thư kí: "Em về văn phòng trước đi, tôi còn phải nói chuyện với đạo diễn Lâm một lát."

Nói cái beep ấy, ông đây không thèm nói chuyện với mày.

Cửa thang máy vừa mở, Lâm Dược sải bước bỏ đi.

Chưa bắt đầu thử vai, tầng mười chín cũng vắng lặng hơn hôm trước nhiều, dù sao thì tuyển vai phụ cũng không cần giới truyền thông đến tham dự.

Lâm Dược đi tới phòng uống nước, cho hạt cà phê vào máy pha cafe và ấn nút.

Sau lưng hắn vọng lại tiếng bước chân, bả vai Lâm Dược bất giác căng cứng, hắn khoanh tay không quay đầu lại.

Cửa phòng uống nước bị kéo ra, Văn Tĩnh Nam bước đến bên cạnh Lâm Dược, cố tình cúi người nói vào tai hắn: "Đạo diễn Lâm, đa tạ cậu tối qua đã hiến kế "vây Nguỵ cứu Triệu", nếu không chỉ sợ sau đó không thoát thân nổi."

Lâm Dược im lặng ngầm bước sang nửa bước.

Văn Tĩnh Nam lại tiến thêm nửa bước, bả vai sượt qua Lâm Dược, kéo dài cả ngữ điệu nói chuyện.

"Đạo diễn Lâm à, tôi cảm thấy thái độ của cậu đối với tôi hôm nay có vấn đề nha."

"Có vấn đề gì?"

Cái đồ cầm thú này, nếu không phải ông đây lái xe đi mười mấy vòng thành phố vẫn không mua được dao phay thì giờ mày còn sống nổi không?

"Cực kì cực kì cực kì lạnh lùng ấy, cứ như thể cô vợ đang chiến tranh lạnh với ông chồng ra ngoài ăn vụng vậy."

Lâm Dược nhìn chằm chằm máy pha cafe, nhếch khoé miệng, "Giám đốc Văn, cafe sắp xong rồi."

Vợ chồng cái gì chứ? Nói toẹt ra là quấy-rối-tình-dục!

"Ừ." Văn Tĩnh Nam vươn tay cầm lấy tách cafe.

"Tôi sợ tôi làm đổ cafe lên cậu nhỏ nhà anh, anh xem có phải anh nên né ra chút không?"

Lâm Dược nghiến răng nhả ra một câu.

Văn Tĩnh Nam nhìn nụ cười lạnh lùng của Lâm Dược, đột nhiên ôm bụng bật cười lớn.

Có người gõ cửa phòng, đó là Hàn Tri Thu.

"Trong đó có ai không?"

"Tri Thu à, cậu đợi chút, tôi còn đang nói chuyện với đạo diễn Lâm một lát."

"Được, hai người nói chuyện đi, chút nữa tôi quay lại."

Hàn Tri Thu đi xa rồi, Lâm Dược lại cảm thấy đầy bi ai.

Bất thình lình, bả vai hắn bị tóm chặt lấy, cả người bị đè vào tường, mặt Văn Tĩnh Nam sáp lại gần, Lâm Dược nắm chặt tay, cơ bắp toàn thân siết lại, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng một phát đấm bay tên cầm thú này, để anh ta phải nôn hết bữa tối ra.

"Có phải Sở Trần nói với cậu là tôi có ý đồ với cậu không?"

Hơi thở của anh ta giống như lông vũ sượt qua chóp mũi Lâm Dược.

"Đúng vậy, không dễ nghe chút nào."

Lâm Dược cứng đờ nhìn chằm chằm Văn Tĩnh Nam, xem xem tên khốn này có chột dạ hay không.

"Hôm đó uống vài chén với mấy người ban giám đốc, mấy người đó khó đối phó quá, tôi dứt khoát giả vờ say rượu, gọi điện thoại cho Sở Trần bảo cậu ta đưa tôi đến khách sạn. Sở Trần ấy à, cực kì đáng yêu, chỉ có một điểm không tốt lắm."

"Là điểm gì?"

"Cứ thích gọi anh Lâm này anh Lâm nọ trước mặt tôi, sự sùng bái và ngưỡng mộ dành cho cậu vĩnh viễn vượt xa ông chủ công ty là tôi, rõ ràng người giàu nứt đố đổ vách là tôi, người trả tiền lương cho cậu ta cũng là tôi, cho nên tôi mới muốn xử lí cậu ta."

"Hả?"

"Tôi liền bảo cậu ta, mấy năm nay tôi để ý đến cậu như thế nào, cho cậu cơ hội ra sao, thầm thích cậu đến độ nào, cậu chưa thấy vẻ mặt của Sở Trần lúc đó đâu, biến sắc mặt y hệt ánh đèn neon vậy, cậu ta khổ tâm cực kì chỉ sợ tôi thật sự tơ tưởng đến cậu, dáng vẻ sầu não chết đi được, làm lòng tôi dễ chịu vô cùng."

"Vậy là anh chỉ đùa Sở Trần thôi?"

"Đúng vậy, cậu tưởng tôi sẽ thật sự nói hết mấy chuyện này cho cậu ta à? Cậu ta sớm muộn gì cũng báo cáo sạch sành sanh lại với cậu."

Nói xong, Văn Tĩnh Nam cực kì lẳng lơ phóng đãng búng mũi Lâm Dược, nhanh chóng mở cửa phòng đi ra ngoài.

Lâm Dược nghe tiếng òng ọc của máy pha cafe phát ra mà ngẩn người.

Vậy còn đêm hôm đó?

Văn Tĩnh Nam, tên cầm thú này, rốt cuộc là đã làm hay chưa?

Đạo diễn Lâm giữ nguyên vẻ mặt sầm sì nguyên cả buổi chiều, mỗi lần Hàn Tri Thu và phó đạo diễn Trình Toàn đánh mắt hỏi ý kiến của Lâm Dược, hắn luôn giữ nguyên gương mặt cứng đơ từ đầu đến cuối. Cuối cùng khi họ chốt danh sách diễn viên, hắn chẳng thèm nhìn lấy một cái đã vung bút kí tên.

Mọi vai diễn đã chốt xong, đoàn làm phim cũng bắt đầu chuẩn bị làm lễ khởi quay, Lâm Dược trở nên bận rộn.

Ngay vào đêm trước lễ khởi quay, Lâm Dược bị đánh thức bởi một cú điện thoại của phó đạo diễn Trình Toàn.

"Đạo diễn Lâm, xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện rồi!"

"Xảy ra chuyện? Đã xảy ra chuyện gì?"

Lâm Dược lạnh cả lòng, ngồi thẳng người dậy.

"Nam chính Bạch Lục bị ngã cầu thang ở nhà, thắt lưng bị thương phải nhập viện rồi! Bác sĩ nói bị bong gân, phải áp dụng vật lí trị liệu, có thể phải mất đến hai ba tháng mới hồi phục được!"

"Sao cơ?"

Thiết bị và địa điểm cho bộ phim này đều đã được thuê xong xuôi rồi, hoãn quay chỉ một ngày cũng sẽ tổn thất rất nhiều tiền! Huống hồ bọn họ khó khăn lắm mới thương lượng được với đội tuyển quốc gia để được quay phim ở sân tập luyện của họ. Hai tháng nữa đội tuyển quốc gia sẽ bắt đầu huấn luyện khép kín để chuẩn bị tham gia giải Thế giới, lúc đó quay phim chỉ có thể đến các sân bắn súng thông thường mời diễn viên quần chúng, tính chân thực và cảm giác nhập vai của phim sẽ sụt giảm. Hơn nữa phần diễn của Bạch Lục rất quan trọng, dù cho hắn có đẩy phân cảnh của các nhân vật khác lên trước, nhưng lịch quay của Bạch Lục phối diễn cùng các diễn viên khác cũng chưa hẳn có thể bắt kịp! Chưa bấm máy mà đã phải lùi lại lịch, giám chế sẽ xử tội hắn đầu tiên!

Comments