Chương 17: Bước ngoặt

Văn Tĩnh Nam gật đầu, "Thì ra cậu còn thấu hiểu nhiều hơn cả tưởng tượng của tôi. Thế này đi, tôi sẽ cử người đến công ty môi giới của cậu nói chuyện, để xem người ta có đồng ý kí hợp đồng vai diễn này cho cậu không. Có điều, nếu cậu vốn là người của Đế Thiên chúng tôi, thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều."

Có tiếng ho truyền tới, Lâm Dược nhíu mày, "Giám đốc Văn, tôi đưa Giản Thấm đến đây không phải là để anh trộm người của người ta."

"Ài, đừng nói thế mà. Còn nhớ ba năm trước, cậu nói với tôi phải dùng Cố Phi Khiêm, Cố Phi Khiêm nổi tiếng rồi. Hai năm trước, cậu nói phải dùng Giang Khả Nhi, Giảng Khả Nhi cũng nổi tiếng rồi. Bây giờ cậu nói phải dùng Giản Thấm, tôi đoán Giản Thấm cũng sẽ nổi tiếng, tôi phải nhân lúc cậu ta còn chưa có danh tiếng gì để kí hợp đồng trói cậu ta lại, thế này mới giảm bớt được tổn thất."

Lâm Dược lạnh lùng hừ một tiếng, "Giám đốc Văn, chuyện này còn cần phải bàn bạc lại với bên đầu tư và biên kịch Hàn chứ nhỉ?"

"Cậu yên tâm, họ sẽ đồng ý thôi." Văn Tĩnh Nam vỗ vỗ vai Giản Thấm, như thể thân quen lắm, "Đến đây nào, Tiểu Giản, chúng ta nói chuyện một chút."

Lâm Dược vốn chẳng buồn nghe Văn Tĩnh Nam dụ dỗ Giản Thấm, nhưng không ngờ rằng tên khốn này lại lợi hại đến thế, anh ta nói từ tình hình hiện tại của giới showbiz, các nhân vật trong kịch bản của Đế Thiên phù hợp với Giản Thấm như thế nào, đến kế hoạch phát triển chi tiết cho từng nghệ sĩ dưới trướng Đế Thiên, nghe xong ngay cả Lâm Dược cũng phải cảm thấy Giản Thấm nếu không biết đường "chim khôn chọn cành mà đậu" thì quả là lãng phí tài năng, lỡ dở tiền đồ của mình.

Lúc rời khỏi Đế Thiên, Giản Thấm cúi người chào Lâm Dược, "Rất cảm ơn anh đã cho tôi một cơ hội, đạo diễn Lâm."

Lâm Dược lắc đầu, rốt cuộc cũng châm điếu thuốc chưa kịp hút ở văn phòng Văn Tĩnh Nam.

"Tôi không hi vọng cậu chỉ chăm chăm nghĩ về tiền đồ của mình, tôi hi vọng cậu sẽ chú trọng hiện tại, diễn tốt cái vai Đới Tiệm Đông này."

"Tôi hiểu rồi! Lời của đạo diễn Lâm, tôi sẽ ghi nhớ thật kĩ."

"Vậy thì được, cậu về công ty trước đi. Tôi nghĩ cậu sẽ có nhiều chuyện cần bàn lại với công ty đấy."

Đúng lúc này, giọng Quan Đào từ xa vọng đến.

"Ơ! Chẳng phải đạo diễn Lâm kia sao? Nghe nói vai diễn Diệp Vân Tập đã chốt Cố Phi Khiêm rồi hả! Đúng là đáng mừng! Thầy trò hai người lại được thêm dịp hợp tác!"

Lâm Dược thầm day trán, hắn vốn muốn tránh mặt Quan Đào, thế mà vẫn đụng phải.

"Đạo diễn Quan, lâu rồi chưa gặp. Nghe nói phim của chú cũng đã đóng máy rồi, ra rạp dịp đầu năm chắc không vấn đề gì ha, doanh thu phòng vé của chú đúng là làm người khác phải ngưỡng mộ."

Lâm Dược chìa ra một điếu thuốc, nhưng Quan Đào chẳng buồn động đậy.

"Đây là Giản Thấm nhỉ? Tôi đã xem qua phim cậu đóng, thật đáng tiếc là cậu không giành được vai Diệp Vân Tập. Có nhiều khi quyết định của cấp trên công ty, đạo diễn chúng tôi chẳng làm được gì, phải không? Đạo diễn Lâm?"

Chưa chi đã đến làm khó cho hắn rồi.

Rõ ràng là đang nói hắn cấu kết với Cố Phi Khiêm, casting không công bằng.

"Không sao, tôi không nghiên cứu sâu về vai diễn Diệp Vân Tập. Đạo diễn Lâm cũng đã nói chuyện với tôi, giúp đỡ tôi rất nhiều."

Giản Thấm đã nhìn ra ý đồ của Quan Đào, gã tỏ vẻ chẳng hiểu gì cả.

Quan Đào không thể nói thẳng ra được, thế là vỗ vỗ vai Giản Thấm, "Ài, thanh niên chịu khổ nhiều cũng tốt."

Chờ sau khi Quan Đào đi rồi, Giản Thấm cười xảo quyệt với Lâm Dược, "Ông ta không ngờ rằng kì thật vai diễn tôi muốn là Đới Tiệm Đông ha."

Lâm Dược bất lực lắc đầu.

Theo thái độ của Quan Đào, chỉ sợ phim của mình không sẽ không được thuận lợi cho lắm.

"Ấy, đạo diễn Lâm, chưa về hả?"

Hàn Tri Thu không đeo kính, Lâm Dược suýt chút nữa thì không nhận ra anh ta.

"Ừ, còn đang tán gẫu với Tiểu Giản đôi câu. Giám đốc Văn đã nói chuyện với anh chưa?"

"Anh ta ấy à, cậu không nói, tôi còn không có cảm giác gì, cậu vừa nói xong tôi cũng cảm giác Giản Thấm cực kì phù hợp diễn Đới Tiệm Đông. À đúng rồi… Cố Phi Khiêm còn đang ở garage ngầm chờ cậu đó!"

"Hả? Cậu ta đợi tôi?"

"Đương nhiên rồi! Cậu ta giành được cái vai này, chẳng nhẽ không thảo luận cùng cậu một chút? Garage ngầm dưới đó nóng lắm, cậu cẩn thận làm cậu ta bực chết thì giám đốc Văn không tha cho cậu đâu!"

Lâm Dược xoa mắt, "Cũng được, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với cậu ta."

Nhìn theo bóng lưng Lâm Dược rời đi, Giản Thấm sờ sờ mũi nói: "Đạo diễn Lâm và Cố Phi Khiêm đúng là thân thiết."

"Cố Phi Khiêm tin tưởng và ỷ lại vào đạo diễn Lâm là điều dễ hiểu, dù sao thì, nếu không có đạo diễn Lâm thì Cố Phi Khiêm cũng không thể có được ngày hôm nay. Khỏi nghi ngờ gì, dù đạo diễn Lâm có bảo Cố Phi Khiêm nhảy từ tầng thượng tòa nhà Đế Thiên xuống, cậu ta cũng chẳng buồn nhíu mày. Bởi vậy để giành được vai diễn này, cậu ta mới bạt mạng như vậy. Giản Thấm, có thể cậu không biết, lúc Cố Phi Khiêm nghe nói bộ phim này có cân nhắc đưa Lâm Dược lên làm đạo diễn, cậu ta liền khẩn cầu người đại diện tìm quan hệ để đến đội tuyển quốc gia học hỏi, thậm chí cùng bọn họ luyện tập, sự cố chấp của cậu ta đối với vai diễn này vượt xa tưởng tượng của cậu nhiều. Lúc cậu ta giơ súng mười phút đồng hồ không hề cử động lấy một chút, tôi đã biết vai diễn này không thể thoát khỏi cậu ta rồi."

"Một người… thật sự có thể có ảnh hưởng lớn đến vậy đối với một người khác sao?"

"Cái đó còn phải xem người đó chiếm vị trí như thế nào trong lòng cậu. Tôi nói chỉ là để cậu biết, thua Cố Phi Khiêm, cậu không oan đâu."

Hàn Tri Thu cười nhẹ, thong dong bỏ đi, để lại Giản Thấm một mình cúi đầu trầm tư.

Chưa đi được bao xa, Lâm Dược đã nhận được điện thoại của Trình Tịnh.

"Về rồi à, có mệt không?"

"Vẫn còn ổn, tôi đã đón Tiểu Vụ về, mấy ngày nay làm phiền anh rồi."

"Cô nói kiểu gì vậy? Chẳng nhẽ Tiểu Vụ không phải là con của tôi sao?"

"Nghe nói… dạo này anh rất thân thiết với Tống Sương?"

Lâm Dược dừng bước, không biết có phải lỗi giác hay không, hắn cứ cảm giác ngữ khí của Trình Tịnh rất kì lạ.

"À, có lần uống say, cậu ta đưa tôi về nhà. Còn mời tôi với Tiểu Vụ qua dùng bữa, cậu ta rất tốt bụng, đáng tiếc hồi ở Học viện Điện ảnh không tiếp xúc nhiều."

"… Anh ta không tốt như anh nghĩ đâu."

"Gì cơ? Nghĩa là sao?"

"Tôi nói anh đối với người khác phải đề phòng chút! Đừng để đến lúc bị người ta bán đi còn ngu ngốc đếm tiền hộ!"

Ngữ khí của Trình Tịnh lại trở nên hung hãn, Lâm Dược cười hà hà, có cảm giác mình lại quay về quá khứ.

"Hay là chúng ta quay lại với nhau đi? Đối với Tiểu Vụ cũng tốt, em cũng có thể tiếp tục trông chừng anh khỏi bị người khác lừa đảo."

"Anh đi chết đi Lâm Dược! Bao nhiêu năm như vậy, cái tính của anh tôi chịu đủ rồi!"

"Ừm… Cảm ơn em bao năm nay đã bao dung tôi. Cũng cảm ơn em đã vì tôi mà sinh ra Tiểu Vụ."

"Bây giờ cảm ơn đã muộn rồi! Anh đã nhớ kĩ lời tôi vừa nói chưa?"

"Câu nào cơ?" Lâm Dược cố tình trêu ngươi cô.

"Lâm Dược! Ngày anh hối hận đừng có đến tìm tôi khóc lóc!"

Trình Tịnh nói xong liền cúp điện thoại.

Lâm Dược buồn cười, không biết có phải Trình Tịnh vẫn còn so đo chuyện hồi ở trường từng có tin đồn nói Tống Sương theo đuổi cô hay không. Lâm Dược cũng biết, năm đó Trình Tịnh từng rung động trước Tống Sương. Chồng cũ và người mình từng thích giờ lại thân thiết với nhau, trong lòng cô ấy chắc cũng khó chịu.

Lâm Dược hắn chẳng qua chỉ là một đạo diễn nhỏ, mà Tống Sương lại là diễn viên nổi tiếng. Hắn thì có cái gì để Tống Sương lừa gạt đây?

Lâm Dược xuống garage, từ xa đã trông thấy một bóng người cao ráo đang dựa vào đuôi xe nhắm hờ mắt, trong tai còn đeo headphone nghe nhạc, hai tay chống vào mui xe.

Mỗi lần nhìn thấy Cố Phi Khiêm đầy tĩnh lặng, Lâm Dược lại có một cảm giác xúc động muốn đóng băng thời gian lại.

"Phi Khiêm, nếu cậu đợi tôi thì có thể gọi điện cho tôi mà."

Cố Phi Khiêm chậm rãi mở mắt, trong khoảnh khắc mi mắt mở ra, có vô số tình cảm cắt ngang không khí lao về phía Lâm Dược.

"Xe của anh còn ở đây, sớm hay muộn anh cũng phải xuống lấy."

"Đi thôi." Lâm Dược mở cửa xe, "Tìm chỗ uống một li chúc mừng cậu đã giành được vai Diệp Vân Tập!"

Vừa hay hắn cũng có chuyện muốn hỏi cậu, nếu không làm vài li thì hắn sợ không thốt nổi nên lời.

"Muốn đi đâu? Phải nói trước tôi không thể đi Thủy Tinh Hoàng Cung, chỗ đó có quá nhiều người trong giới giải trí."

"Đi Blue Lake vậy."

"Đó là chỗ nào?"

"Quán do người đại diện của em mở, em gọi điện cho anh ấy, để người của họ giữ cho chúng ta một phòng riêng."

Xe đi qua một đường hầm nhỏ, trong hầm ánh đèn nhá nhem, hàng chữ nguệch ngoạc trên vách tường lại chứa đầy ý vị sâu xa.

Lâm Dược dừng xe lại, Cố Phi Khiêm đã đeo kính râm lên và hạ thấp vành mũ xuống.

Cố Phi Khiêm bước đến trước mặt bartender, thì thầm một cái tên, đối phương ngầm hiểu đưa bọn họ vào một gian phòng nhỏ.

Lâm Dược còn chưa kịp mở miệng, Cố Phi Khiêm đã gọi một chầu Depth bomb.

Lại là Depth bomb…. Lâm Dược tự nhủ lần này nhất định phải kiềm chế, tuyệt đối không được uống say nữa.

Hai người nghiêm túc nói chuyện, bắt đầu từ việc phân tích tâm trạng của nhân vật Diệp Vân Tập qua từng giai đoạn. Cố Phi Khiêm không nói nhiều, nhưng nhìn ánh mắt và nét mặt của cậu, Lâm Dược biết cậu ta đã ghi nhớ hết thảy những gì mình nói.

Nói chuyện được hai, ba tiếng đồng hồ, uống hết hai chầu Depth bomb, đầu óc Lâm Dược bắt đầu quay cuồng, hắn biết nếu bây giờ còn không hỏi thì sợ lại phải uống say rồi.

"Tôi nói này Cố Phi Khiêm, tôi không dám uống quá nhiều, lần trước ở tiệc sinh nhật của giám đốc Văn uống say còn phải nhờ cậu chăm sóc. Nghe chú Văn kể, tôi còn nôn ra người cậu nữa."

"Anh không nôn ra người em, anh nôn ra người giám đốc Văn."

"… Cậu nói tôi nôn ở bữa tiệc ấy hả?"

Lâm Dược nảy ra một loại dự cảm, sự việc có vẻ còn vượt xa tưởng tượng của hắn nhiều.

Cố Phi Khiêm lắc đầu, "Ở trong phòng khách sạn."

"Gì… gì cơ?"

Lâm Dược chắc chắn miệng mình đang há hốc đến độ nhét vừa cả một quả trứng gà.

"Cậu có phải nói nhầm không? Người đưa tôi đến Kim Bích Huy Hoàng là chú Văn kia mà! Người đưa tôi vào phòng là cậu! Người giúp tôi lau mặt cởi giày cũng là cậu… liên quan gì đến Văn Tĩnh Nam?"

"Đại khái là chú Văn đi được khoảng mười mấy phút, giám đốc Văn cũng đưa Phương Diệp say khướt đến gian phòng bên cạnh… Sau khi anh ấy biết anh ở phòng bên, liền qua xem, vừa đúng lúc anh nôn, mà em… mẹ em gọi điện tới, kể dượng đánh bà, muốn giết bà, em đành phải chạy tới, còn anh…"

"Tôi… tôi làm sao? Tôi nôn thì cậu cứ nói là tôi nôn… đừng nói với tôi là cậu để Văn Tĩnh Nam chăm sóc tôi đấy nhé?"

"Em nhờ anh ấy lấy cho anh một cái thùng rác, nếu không anh sẽ nôn ra…"

"Cho nên… cho nên cậu để Văn Tĩnh Nam ở lại… sau đó không còn ai khác?"

Sắc mặt Lâm Dược tái mét, hắn bỗng nhớ lại những hành động gần đây của Văn Tĩnh Nam, thảng hoặc lại dựa sát vào nói chuyện, cả hôm nay lúc tuyển vai, anh ta cứ vỗ vai hoặc đặt tay lên đùi hắn, Lâm Dược càng nghĩ càng thấy có lí, sau lưng ứa đầy mồ hôi lạnh.

Comments