Chương 16: Tại sao em không nhận ra tôi

Lâm Dược sững sờ, "Nghe cậu nói vậy, đột nhiên rất muốn lôi tên nhóc đó đến hỏi cho ra nhẽ."

Tống Sương lại cười, "Có cần tôi giúp cậu quay số cậu ta không?"

"Không cần không cần. Tôi sẽ tự tìm cậu ta hỏi rõ ràng."

"Cậu chẳng dứt khoát gì cả, tôi còn tưởng Lâm Dược cậu là người nghĩ gì làm nấy. Thật sự không cần tôi giúp sao? Tôi lo lát nữa cậu sẽ không còn đủ dũng cảm hỏi nữa."

"Yên tâm, không có đâu." Lâm Dược đấm ngực, dáng vẻ chắc nịch.

"Tôi còn lo cậu gọi nhầm số." Tống Sương khẽ nhướn lông mày, trong mắt dường như ngầm mang theo một loại ám thị.

"Sao có thể!"

Số điện thoại của Cố Phi Khiêm đọc ngược đọc xuôi hắn cũng đọc được cơ mà!

Chai rượu Chateau Margaux năm 2000 nhanh chóng bị uống cạn.

Lâm Dược ngủ thiếp đi trên ghế xếp ở sân thượng, ly rượu còn nắm chặt trong tay.

Trong cơn say, hắn biết có người lấy mất ly rượu trong tay hắn, cả thân người bị nhấc bổng lên, tựa như đang bay giữa tầng mây.

Áo trên người bị cởi ra, có cái gì đó ngang ngược vặn mở môi hắn, trong phút chốc thế giới của hắn tràn ngập.

Lâm Dược quay mạnh đầu sang một bên, môi hắn rốt cuộc được tự do, hắn hét lên.

"Mẹ nó chứ Cố Phi Khiêm! Cậu dám đè tôi lần nữa bố sẽ thiến mày!"

Dứt lời, sức nặng vốn đè trên người Lâm Dược đột nhiên biến mất.

Trong bóng tối, người đàn ông cao lớn ngắm nhìn Lâm Dược say ngủ trên giường, nét mặt u ám mà thản nhiên.

"Tại sao… lần nào em cũng không nhận ra tôi?"

Ngày hôm sau tỉnh lại, Lâm Dược không thấy đau đầu, chỉ có cổ họng hơi khàn khàn.

Căn phòng này nhìn vừa thanh lịch vừa sang trọng, Lâm Dược bỗng nhớ lại hình như đêm qua mình uống say ở nhà Tống Sương.

Tiêu rồi! Hôm nay còn phải đưa Tiểu Vụ đến trường!

Hắn vội vàng lao ra khỏi phòng, "Lâm Tiểu Vụ! Lâm Tiểu Vụ! Con dậy chưa hả?"

Cả căn biệt thự rộng lớn chỉ có vọng âm đáp lại hắn.

"Đâu rồi?"

Tống Sương không có ở đây, Lâm Tiểu Vụ cũng không có ở đây, thế là thế nào?

Bước tới phòng khách, hắn mới phát hiện ra mảnh giấy ở trên bàn, hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo đó chính là của Lâm Tiểu Vụ: Bố, chú Tống đưa con đi học rồi! Bố ở đây ngủ nướng hết cỡ đi!

"Ngủ hết cỡ cái gì chứ? Đúng là phải xem lại cách Trình Tịnh dạy con bé này!"

Nhưng vừa nghĩ đến gương mặt lạnh tanh của Trình Tịnh lập tức đáp trả "Thế anh dạy được nó cái gì rồi", Lâm Dược ngay tức khắc rụt cổ.

Hắn gọi điện cho Tống Sương, "Alo, Tống Sương à? Cảm ơn cậu đưa Tiểu Vụ đến trường nhé!"

"Không có gì. Tôi vừa hay có thông báo nên phải dậy sớm."

"Vậy tôi… về nhà trước nhé?"

"Ừm, mật mã garage là 57270."

"Cảm ơn tối qua cậu lại chăm sóc tôi."

"Không có gì, tôi bây giờ có việc rồi, lần sau nói chuyện tiếp nhé."

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Dược nhíu mày.

Không biết có phải lỗi giác không, nhưng Tống Sương có vẻ lạnh lùng hơn nhiều, xa cách khác hẳn sự thân thiết đêm qua.

Có thể là bởi đang bận làm việc chăng.

Lâm Dược thở dài, hắn vẫn còn nhớ những câu Tống Sương đã nói với hắn, đúng vậy, đợi sau khi quyết định người diễn vai Diệp Vân Tập, hắn sẽ nói chuyện rõ với Cố Phi Khiêm.

Vòng trong nhanh chóng diễn ra.

Vẫn có cánh truyền thông tham dự, Văn Tĩnh Nam vẫn ăn vận hệt như đi thảm đỏ tham dự sự kiện, chỉ có Lâm Dược và Hàn Tri Thu là mặc quần áo bình thường.

Đương nhiên không thể so sánh Lâm Dược với Hàn Tri Thu được. Hàn Tri Thu bẩm sinh có một loại khí chất thư sinh thanh lịch, nói năng đầy vẻ trí thức, Lâm Dược so với anh ta thua kém không biết bao nhiêu lần.

Ứng viên lọt được vào vòng trong chỉ có sáu người, nhưng tiêu điểm mọi ánh nhìn vẫn là Giản Thấm và Cố Phi Khiêm.

Lần diễn này không có lời thoại, hơn nữa còn là sáu người diễn cùng lúc.

Bối cảnh là huấn luyện viên Văn Trạm rèn luyện sự kiên nhẫn và giữ vững bả vai của Diệp Vân Tập.

Trong kịch bản hai người không bắn đĩa bay, Diệp Vân Tập phải giữ nguyên tư thế giơ súng chờ bóp cò suốt một tiếng đồng hồ.

"Được rồi. Phân cảnh này không phải là để mọi người đọ kiên nhẫn, bởi kịch bản viết giơ súng một tiếng đồng hồ không có nghĩa là thật sự phải diễn suốt một tiếng đồng hồ!"

Văn Tĩnh Nam nói dứt câu, vài ứng viên phải bật cười.

"Vậy chúng ta bắt đầu thôi."

Nhân viên công tác đưa cho mỗi ứng viên một khẩu súng dùng trong thi đấu, độ dài và trọng lượng của mỗi khẩu súng đều như nhau, nhằm đảm bảo tính công bằng của lần thử vai này.

"Bắt đầu đi."

Văn Tĩnh Nam gật đầu.

Sáu người cùng giơ súng, dù là tư thế hay góc độ đều vô cùng chuyên nghiệp.

Xem ra vài ngày này bọn họ đều ra sức luyện tập chăm chỉ.

Kì thật, thứ mà phân cảnh này kiểm tra chính là ánh mắt.

Thái độ của bọn họ đối với mục tiêu như thế nào, người xem chỉ có thể thấy được qua ánh mắt của họ.

Năm phút đồng hồ trôi qua, nòng súng của vài ứng viên đã bắt đầu run rẩy, chỉ có Giản Thấm và Cố Phi Khiêm không hề dao động.

Giản Thấm nét mặt chăm chú, ngón tay đặt trên cò súng, lông mày hơi nhăn lại, một mực chờ đợi mục tiêu xuất hiện.

Còn Cố Phi Khiêm…

Quả nhiên, tên nhóc này lại nhìn Lâm Dược.

Lần này… hắn nảy sinh ra lỗi giác bản thân bị biến thành con mồi.

Bất luận hắn có né tránh như thế nào, ánh mắt của Cố Phi Khiêm vẫn bám theo như hình với bóng, phảng phất như hắn chỉ cần cử động, viên đạn của Cố Phi Khiêm sẽ vô tình xuyên ngay qua người hắn.

Cặp mắt rõ ràng bình tĩnh, không chứa bất cứ thứ gì, ánh mắt lại sắc bén đến độ làm người khác phải sợ hãi.

Đây chính là Cố Phi Khiêm… mặc dù cậu ta nói không nhìn Lâm Dược, cậu ta không diễn nổi, nhưng Lâm Dược cũng biết cậu đã đạt đến trình độ nằm ngoài dự đoán của mình.

Thêm năm phút nữa, các ứng viên khác không thể không hạ súng xuống, chỉ còn lại Giản Thấm và Cố Phi Khiêm.

Bả vai Giản Thấm cũng đã thấy nặng nề dần, nhưng gã biết Cố Phi Khiêm bên cạnh vẫn chưa hề lay động, nếu gã hạ súng xuống, thì gã sẽ thua.

Lâm Dược nhếch khoé môi, được, để hai người này phân thắng bại thôi.

Bất thình lình, hắn vứt cây bút trên tay xuống đất.

"Hả?" Giản Thấm ngẩn ra.

Còn nòng súng của Cố Phi Khiêm bám sát theo quỹ đạo rơi của cây bút, trong không khí truyền đến một tiếng "pằng".

Đó là tiếng bóp cò súng.

Cánh phóng viên ồ lên.

Dòng suy nghĩ của Lâm Dược bị cắt đứt ngay trong khoảnh khắc ấy, bởi ánh mắt lạnh lùng của Cố Phi Khiêm dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xé toang con mồi đã trúng đạn.

Bạch Lục diễn vai Văn Trạm là người đầu tiên vỗ tay.

"Diễn hay lắm!"

Văn Tĩnh Nam nở nụ cười hài lòng.

Tiếng màn trập lia lịa của cánh phóng viên ào đến như thuỷ triều dồn dập.

Giản Thấm buông súng, nhè nhẹ thở dài, nhìn về phía Cố Phi Khiêm, gã biết gã thua rồi.

Sau khi buổi tuyển vai kết thúc, các tờ báo lớn đều tung tin Cố Phi Khiêm đã giành được vai diễn Diệp Vân Tập.

Bình luận viên truyền thông nổi tiếng Tiểu Kha cũng đăng weibo khen ngợi màn biểu diễn của Cố Phi Khiêm.

Giản Thấm thu dọn đồ đạc, cùng người đại diện bỏ về.

"Giản Thấm, cậu đã thể hiện rất tốt! Không có cách nào khác cả, chúng ta không phải người của Đế Thiên, họ chắc chắn phải thiên vị Cố Phi Khiêm!"

Giản Thấm lắc lắc đầu, duỗi mày, "Lần này tôi đúng là không diễn tốt như Cố Phi Khiêm."

"Mọi người đều nói Cố Phi Khiêm chẳng có tí kĩ thuật diễn nào mà!"

"Thế chính là nói tôi còn không bằng một người không có kĩ thuật diễn! Cố Phi Khiêm giỏi hơn tưởng tượng của tôi rất nhiều, lần này là tại tôi quá khinh địch!"

"Ài, nói thế nào thì Cố Phi Khiêm cũng là học trò của đạo diễn Lâm, anh ta chắc chắn sẽ chọn Cố Phi Khiêm."

Lâm Dược vẫn luôn đi đằng sau bọn họ, nghe được toàn bộ lời nói của đối phương.

"Giản Thấm, cậu có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với cậu."

Vừa dứt lời, quả nhiên người đại diện kia đần thối cả mặt.

"Đạo diễn Lâm." Giản Thấm lễ phép gật đầu, "Tôi rảnh. Có điều nếu như đạo diễn Lâm muốn an ủi tôi, thì không cần đâu."

Người đại diện huých Giản Thấm, thì thầm: "Cậu nói chuyện kiểu gì với đạo diễn Lâm thế hả?"

"Tôi không định an ủi cậu, mà muốn nói với cậu về một vai diễn khác – Đới Tiệm Đông."

"Hả…" Giản Thấm ngây ra.

"Tôi không biết công ty môi giới của cậu có kế hoạch gì, có phải là không trúng tuyển Diệp Vân Tập thì các vai diễn khác đều chẳng là thá gì không."

Lâm Dược dựa vào tường, lắc bao thuốc lá rút ra một điếu thuốc.

"Được, chúng ta đi đâu nói chuyện đây?"

Lâm Dược hất cằm, ý bảo Giản Thấm đi theo mình.

Họ bước vào thang máy, đi thẳng đến văn phòng của Văn Tĩnh Nam ở tầng trên cùng.

"Ái chà, đạo diễn Lâm đại giá quang lâm à, văn phòng của Văn mỗ có phúc quá!"

Văn Tĩnh Nam dang rộng hai tay muốn ôm Lâm Dược.

Lâm Dược buồn nôn né người, "Giám đốc Văn, tôi đến muốn nói chuyện nghiêm túc với anh."

"Cậu tìm tôi đương nhiên là nói chuyện nghiêm túc rồi, chẳng nhẽ có chuyện riêng tư gì muốn nói với tôi hả?"

"Kịch bản "Ngàn cân treo sợi tóc" vẫn còn một nhân vật nữa, thành viên đội tuyển quốc gia Trung Quốc đến Mỹ huấn luyện, Đới Tiệm Đông, giám đốc Văn còn nhớ không?"

"Nhớ chứ nhớ chứ! Đương nhiên là nhớ rồi!"

Văn Tĩnh Nam nở nụ cười, anh ta đã hiểu Lâm Dược đến làm gì rồi.

"Qua vài lần diễn này của Giản Thấm, tôi thấy được hình bóng của Đới Tiệm Đông ở cậu ta. Cho nên tôi nghĩ, cậu ta ban đầu muốn diễn không phải là Diệp Vân Tập, mà là Đới Tiệm Đông. Cậu ta mất rất nhiều công sức nghiên cứu và nhập vai vào Đới Tiệm Đông. Cho nên khi cậu ta đóng vai Diệp Vân Tập, tôi vẫn có cảm giác mình đang nhìn thấy Đới Tiệm Đông."

Giản Thấm ngây cả người.

Gã không hề ngờ được mình sẽ bị Lâm Dược nhìn thấu, gã còn tưởng sẽ không ai nhận ra được, dù sao thì chỉ là hai phân cảnh mà thôi.

"Cậu nhóc, ngẩn người cái gì?"

Văn Tĩnh Nam búng búng tay trước mặt Giản Thấm.

"Nói cho cậu biết, đạo diễn Lâm nhìn rất chuẩn, đừng tưởng cậu có thể lừa được cậu ta. Kì thật sau khi buổi thử vai này kết thúc, Tri Thu cũng có nhắc với tôi, anh ta cảm thấy khí chất của Giản Thấm rất phù hợp với Đới Tiệm Đông trong tưởng tượng của anh ta. Chỉ có điều mục tiêu của Giản Thấm là Diệp Vân Tập, chí khí cao như vậy, để cho cậu ta diễn Đới Tiệm Đông, vai diễn này chỉ xuất hiện được mười lăm phút trong bộ phim điện ảnh dài đến một trăm mười phút đồng hồ, tôi sợ cậu ta không đồng ý."

"Không phải đâu giám đốc Văn! Tôi rất thích vai diễn này!"

Văn Tĩnh Nam bật cười.

Lâm Dược thầm khinh bỉ Văn Tĩnh Nam, gì mà Hàn Tri Thu nói với anh ta Giản Thấm rất hợp diễn Đới Tiệm Đông! Rõ ràng lúc hắn đi qua phòng uống nước còn nghe thấy Hàn Tri Thu đang buồn rầu không biết có ai hợp đóng vai này! Bây giờ mới cho tí màu đã muốn mở phường nhuộm rồi.

"Chỉ sợ công ty môi giới của cậu không bằng lòng, chỉ vì cái vai phụ xuất hiện mười lăm phút đồng hồ này mà phải từ chối bao nhiêu bộ phim có mức lương cao hơn."

Văn Tĩnh Nam lại giả vờ giả vịt rồi.

"Tôi bằng lòng! Tôi cũng đã từng suy nghĩ, kì thật đóng vai Diệp Vân Tập bên cạnh tiền bối Bạch Lục có thực lực như vậy, tất nhiên sẽ giúp cho diễn xuất tiến bộ hơn nhiều, thế nhưng không tránh khỏi việc bị giới truyền thông so sánh, tài giỏi đến đâu cũng sẽ bị đối phương che mờ. Nhưng vai diễn Đới Tiệm Đông này lại khác, xuất hiện không nhiều, nhưng mỗi lần xuất hiện đều có những chi tiết hấp dẫn sự chú ý của người xem, ngược lại càng khiến khán giả nhớ kĩ hơn!"

Comments