Chương 15: Cậu đoán xem

"Thật hay đùa đấy? Tôi ngốc chỗ nào hả? Tôi ngốc mà cậu còn sưu tầm phim tôi đạo diễn hả?"

Tống Sương cười bất lực, "Trừ việc làm đạo diễn thì cậu chỗ nào cũng ngốc."

"Này…" Lâm Dược thuận tay thụi đối phương một cú, Tống Sương chỉ cười tỏ vẻ không sao cả.

"Ngủ ngoài này sẽ bị lạnh, bế con bé lên lầu đi."

"Ừm, hôm nay làm phiền cậu quá."

Có lẽ là do uống đến hai ly vang đỏ, Lâm Dược bước không vững, may mà người bế Lâm Tiểu Vụ lên lầu là Tống Sương.

Đắp xong chăn cho con bé, Lâm Dược cúi đầu vò vò tóc Tiểu Vụ. Đột nhiên, một tiếng thì thầm vọng tới, tựa như cám dỗ lặng lẽ lan tràn trong đêm tối, hơi thở ẩm ướt vấn vít quanh tai Lâm Dược, trái tim hắn bất chợt run rẩy.

"Có muốn lên sân thượng uống nốt không?"

Là Tống Sương đang thì thầm bên tai hắn, giọng nói của anh hòa cùng với hương rượu nhàn nhạt cực kì quyến rũ.

Nếu như Tống Sương không phải là nam, Lâm Dược sẽ thật sự cho rằng đây là một lời mời đầy ám chỉ.

Hai người đóng cửa phòng lại, Lâm Dược cười nhìn Tống Sương xách theo ly rượu trèo lên lầu.

"Này! Tôi phát hiện ra tửu lượng của cậu rất cao nha! Ba chầu cocktail Depth bomb lần trước cậu cũng không say nổi! Cậu đã bao giờ say rượu chưa hả?"

"Rồi."

Tống Sương mở cửa sân thượng, mặc dù không thể coi là khung cảnh "bầu trời đầy sao", nhưng cũng là cảnh đẹp hiếm có được giữa lòng đô thị.

Gió đêm thổi tới, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên cởi mở hẳn.

Động tác trên tay Tống Sương tùy ý hơn nhiều, ngón trỏ vuốt ve viền ly rượu.

"Bị nhà chế tác nào chuốc say? Hay là bị người đẹp nào ép rượu?"

"Tại thất tình."

"Hả? Cậu mà cũng thất tình á?"

Lâm Dược ngẩn ra, lập tức nghĩ, người Tống Sương ám chỉ không phải là Trình Tịnh đấy chứ?

"Tại sao tôi không thể thất tình?" Tống Sương nhíu mày cười, "Không phải cậu từng nói rồi sao, có những thứ không phải cứ thành công là có thể lấy lại."

"Có phải người trong giới giải trí không?"

Nếu Tống Sương đáp là phải, nghĩa là đó không phải Trình Tịnh, như thế Lâm Dược sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.

Đàn ông là vậy, uống vài ly rượu, mở lòng tâm sự một lúc là có thể trở thành bạn bè, mặc dù Tống Sương với Lâm Dược không thân thiết lắm, nhưng ba chữ "bạn học cũ" này cũng không phải là gọi suông.

"Phải."

"À…" Lâm Dược thở phào, Trình Tịnh làm đại lý tuyên truyền, không phải là người trong giới giải trí.

Ắt hẳn là một nữ diễn viên nào đó từng hợp tác cùng, quay một bộ phim ít nhất cũng mất vài tháng, rất dễ "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén".

"Tôi thầm mến người đó rất lâu rồi, từ lúc còn học Học viện Điện ảnh." Tống Sương khẽ nhấp một ngụm rượu.

"Hả? Ai vậy?" Lâm Dược thầm điểm lại các nữ sinh trong khoa Diễn xuất, trong đó không ít các nữ diễn viên lớn nhỏ.

Chỉ có điều nghĩ đi nghĩ lại, cũng không nhớ ra ai thân thiết với Tống Sương cả.

"Cậu đoán xem." Lâm Dược nhếch môi cười xấu xa, đây là lần đầu Lâm Dược thấy Tống Sương cợt nhả như vậy.

"… Không phải là Đàm Mộng đấy chứ?"

Sau Lạc Huyên, Đàm Mộng là nữ sinh tiếp theo ở Học viện Điện ảnh mà Lâm Dược từng mến, hắn còn nhớ lúc Tống Sương mới debut có đóng một bộ phim thần tượng, Đàm Mộng cũng đóng một vai nữ phụ trong bộ phim đó.

"Không phải." Tống Sương chống cằm lắc lắc đầu, ánh mắt hắn dường như muốn nói, đồ ngốc nhà cậu vĩnh viễn không đoán trúng đâu.

"Hả? Tôi bỏ cuộc. Tôi không thể đoán là Lạc Tuyên phải không. Ai cũng nói hai người thân nhau đến độ có thể mặc chung một cái quần lót!"

"Ha ha ha…" Tống Sương bật cười, tóc trước trán nhẹ phất phơ, làm lòng người phải rung động.

"Tình sử của tôi cả trường đều biết. Cậu thì lại thần thần bí bí! Gợi ý chút xem nào! Không chừng tôi lại đoán trúng! Ví dụ ngoại hình, tính cách, sở thích của cô ấy, có khi tôi đoán ra ngay ấy!"

"Người ấy à… Khi người đó thích một ai, thì sẽ đối tốt với người ta vô điều kiện, dù có đâm đầu vào tường chảy cả máu thì người ấy vẫn mù quáng như cũ. Chỉ tiếc rằng, người làm cậu ấy trở nên ngốc nghếch như vậy lại không phải tôi."

"Vậy cậu phải đập chậu cướp hoa chứ!"

"Tôi có cố gắng đập rồi mà! Tôi đã phá hỏng hai mối tình đầu của cậu ấy, ngăn chặn mấy người liền có ý với cậu ấy, nhưng cuối cùng vẫn "lật thuyền trong mương", công cốc cả."

Sự nuối tiếc về quá khứ lộ ra giữa chân mày Tống Sương.

Lâm Dược thầm nghĩ, có lẽ đó là mối tình đầu của anh ta. Trong đời một người đàn ông có thể có rất nhiều bóng hồng đi ngang qua, nhưng khó quên nhất vĩnh viễn là mối tình đầu.

"Cậu kể tôi xem cậu "lật thuyền" như thế nào đi? Tôi thấy cậu rất lợi hại mà. Bao nhiêu người thích cậu!"

"Cậu ấy vừa tốt nghiệp xong đã cưới chạy bầu luôn rồi."

Lâm Dược suýt thì phun hết rượu trong mồm ra, "Cái này tại cậu nha Tống Sương! Người khác "ăn cơm trước kẻng" được, sao cậu không được? Cậu kém quá đi à! Năm đó tôi cưới Trình Tịnh cũng là nhờ "bác sĩ bảo cưới" vậy đó!"

"Ừ, ngày cậu ấy cưới, đưa thiệp mời cho rất nhiều bạn học. Tôi có thể tưởng tượng ra cậu ấy cười vui vẻ cỡ nào."

"Người ta có đưa thiếp mời cho cậu không?"

"Không."

"Còn may là không, không thì cậu lúng túng chết mất."

"Ừm, tôi nổi tiếng khá sớm, tiền bạc dư dả, sưu tầm được không ít rượu ngon. Lúc ấy, mấy ngày liền tôi ở nhà một mình uống hết sạch chỗ rượu đó."

Ngữ khí của Tống Sương bình đạm thản nhiên, Lâm Dược lại thầm cảm thấy lòng mình tắc nghẹn.

"Nếu không có Lạc Tuyên đến thăm, thì có lẽ tôi đã say chết trong nhà mình rồi."

Lâm Dược hiểu rõ, hắn bá lấy vai Tống Sương, thở dài: "Phụ nữ đều tưởng rằng đàn ông chúng ta không hiểu tình yêu, không biết lãng mạn. Họ căn bản không biết được chúng ta khó khăn thế nào. Có điều… Tống Sương… nghe ra cậu đã thầm mến người ta rất nhiều năm rồi, tại sao mãi không tỏ tình? Tôi không tin cậu đường đường chính chính đứng trước mặt cô ấy nói "tôi thích cậu" mà người ta không động lòng."

"Có lẽ vậy đó, tôi không phải kiểu người cậu ấy thích."

"Hả? Cậu không phải quá hoàn hảo sao? Cô ấy thích người như thế nào? Không phải là kiểu như tôi đấy chứ? Vậy sau này thì sao? Cậu còn gặp lại người ta không?"

"Có, không phải tôi đã nói cậu ấy cũng ở trong giới sao?"

"Hả?"

Lâm Dược nghĩ, căn bản chẳng có nữ diễn viên nào sinh con xong còn tiếp tục quay phim cả.

"Cô ấy không phải là diễn viên, mà là làm hậu trường hả?"

"Có thể nói vậy. Cơ hội gặp được cậu ấy của tôi không nhiều lắm, mặc dù mỗi lần đều tự nhủ, không được tiếp tục nhớ cậu ấy, không được tiếp tục đi gặp cậu ấy, nhưng chỉ cần người đó cùng xuất hiện ở một chỗ với tôi, tôi liền không có cách nào khống chế ánh mắt mình ngừng dõi theo người ấy, người khác thảng hoặc nhắc đến cậu ấy, tôi cũng không kìm được chăm chú lắng nghe."

"Cậu yêu quá sâu rồi." Lâm Dược chạm ly vào ly của đối phương, hai người một hơi uống cạn.

"Đúng vậy, cứ mãi dõi theo cuộc sống của cậu ấy như thế này quá đau khổ, bởi vậy tôi đã rời đi."

"À… Cậu đi Mĩ! Thảo nào!" Lâm Dược ra vẻ bừng tỉnh, "Bây giờ cậu trở về, là bởi vì đã hoàn toàn quên được cô ấy rồi hả?"

"Không phải." Tống Sương đáp chắc nịch, nét mặt anh vẫn dịu dàng như trước, mà Lâm Dược lại thấy được một quyết tâm nhất định phải có được trên sườn mặt ấy.

"… Vậy cậu định đi phá hoại gia đình người ta à! Người anh em! Đừng manh động nha!"

"Tôi không có manh động, người ta đã li hôn rồi."

"À… Vậy thì được… Vậy cậu còn hẹn tôi uống rượu ăn bít tết gì nữa! Cậu phải hẹn người ta chứ! Uống vang đỏ nghe cô ấy kể về cuộc hôn nhân không hạnh phúc của mình, sau đó… cậu biết đấy!"

Tống Sương bật cười, "Đương nhiên tôi biết mà, cũng đã làm vậy rồi."

"Các cậu làm rồi! Cậu cuối cùng cũng hành động rồi! Thế mới đáng mặt đàn ông chứ! Cảm giác thế nào? Hai cậu đến với nhau rồi chứ?"

"Cảm giác gì cơ?" Tống Sương cố tình nháy mắt, giữa sóng mắt lưu chuyển là đầy vẻ ám muội.

"Cảm giác… lên giường ấy! Các cậu có hòa hợp không! Bao nhiêu năm chờ đợi của cậu có xứng đáng không!" Lâm Dược hung dữ thụi Tống Sương một cái, "Cậu đúng là không thú vị gì cả!"

"Sao cậu lại biết tôi đã ngủ cùng cậu ấy?" Chóp mũi của Tống Sương ngày càng tiến lại gần, mi mắt viền môi của anh cũng ngày càng trở nên rõ nét hơn trong mắt Lâm Dược.

"Gì cơ… Cậu chưa nện người ta à…" Lâm Dược ấn giữ trán đối phương lại, Tống Sương còn lại gần hơn nữa, chỉ sợ trái tim hắn cũng phải nhảy ra khỏi lồng ngực.

Rõ ràng không nhìn thấy mắt đối phương, nhưng Lâm Dược lại cảm thấy nụ cười nhẹ của Tống Sương dưới lòng bàn tay của mình càng thêm hớp hồn người.

"Cậu đoán xem."

"Cậu đúng là đồ nhạt nhẽo." Lâm Dược đảo mắt nhìn anh.

"Cậu nghĩ tôi có ngủ với cậu ấy không."

Lâm Dược , "Là bạn học của cậu, tôi đương nhiên hi vọng cậu đạt được mục đích."

"Cậu ấy uống say, tôi vốn hi vọng có thể ở bên cậu ấy đến khi trời sáng, để sau khi cậu ấy tỉnh lại, thổ lộ với cậu ấy tình cảm của mình. Nhưng Lạc Tuyên lại xảy ra chuyện, tôi đành vội vàng bỏ đi."

"Không phải là… cô ấy tỉnh lại không thấy cậu đâu nên giận dỗi… thế là hai người…"

"Nghiêm trọng hơn thế nhiều."

"Đến mức nào?"

"Lúc còn say rượu cậu ấy đã chấp nhận tình cảm của tôi, thế nhưng sau khi tỉnh lại chối đây đẩy, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì."

"Nghiêm trọng… vậy sao…"

Lâm Dược nhíu mày, sao câu chuyện này… lại giống mình đêm đó thế nhỉ?

Không đúng… không đúng… đêm đó mình uống say ở tiệc sinh nhật của Văn Tĩnh Nam, công ty Tống Sương kí kết với là Tinh Diệu Thiên Hạ, cậu ta căn bản không có mặt ở bữa tiệc, làm sao có thể biết được sau khi mình uống say được đưa đi đâu? Càng không phải nói… mình sao có thể hôn Tống Sương được?

Huống hồ Tống Sương đã nói, cậu ta bắt đầu thầm mến đối phương từ hồi đại học, thời đại học mình và Tống Sương chẳng nói được cùng nhau vài câu, thầm mến cái beep à!

Hơn nữa… sao Tống Sương lại thích hắn được?

Lâm Dược nghĩ mà thấy buồn cười.

"Cậu cười gì vậy?"

Ngón tay của Tống Sương gõ một cái trên trán Lâm Dược.

"Tôi cười… sau khi uống say quên hết mọi thứ đúng là quá thảm!"

"Sao?"

"Tôi… ài… kể cho cậu cũng được, chỉ sợ cậu nghe xong cười đau cả bụng."

"Có rất ít chuyện có thể khiến tôi cười đau cả bụng."

"Tôi đây, cũng có một lần uống say quên hết trời trăng, hôm sau tỉnh lại mới phát hiện mình đã ngủ cùng người khác, cậu yên tâm, chuyện này xảy ra sau khi tôi và Trình Tịnh li hôn. Tôi cố mãi không nhớ nổi đối phương là ai. Nhưng có một người bạn đưa tôi đến khách sạn, chăm sóc cho tôi lúc đó nôn sạch ra ruột gan ra, cho nên tôi vẫn luôn muốn hỏi không biết có phải cậu ta không. Nhưng lại lo rằng sau khi hỏi rồi, đối phương gật đầu thừa nhận, thì chúng tôi không thể làm bạn được nữa. Cậu biết tôi nhận "Ngàn cân treo sợi tóc" rồi phải không."

"Ừm, cậu ta là người trong tổ làm phim?"

"Cậu ta có 50% khả năng trúng tuyển. Nếu như giữa chúng tôi có khúc mắc, thì tôi căn bản không thể nào đạo diễn nổi bộ phim này. Bây giờ tôi không biết nên làm gì nữa."

"Cậu không hỏi thì quan hệ giữa hai người cũng có nguy cơ rạn nứt. Bởi cậu sẽ không có cách nào đối xử với cậu ta như bình thường cả. Cậu hỏi thì dù phải hay không, ít nhất trong lòng sẽ không còn nghi ngờ. Đối phương không tự thú nhận với cậu, chứng tỏ người ta cũng không muốn phá huỷ quan hệ giữa hai người. Dẫu cho cậu ta có thừa nhận, thì chỉ cần cậu biểu lộ rằng chỉ muốn làm bạn bè, có lẽ đối với đối phương cũng là một loại giải thoát đi?"

Comments