Tiên nhân hoa hoè (1)

01

Lần đầu tiên Phong Yến Chu gặp Sở Hoài Cẩn là cuối xuân năm Tuyên Võ thứ 23.

Đối với hai người, hắn cùng lắm chỉ là một phiên vương quận Nam bị lệnh vua bắt mời vào kinh, còn Cửu hoàng tử sau này bị đẩy lên ngai vàng thì vẫn còn là một cậu bé đáng thương trong lãnh cung, bị phụ hoàng của mình cố tình lãng quên.

02

Thực ra rất lâu sau này, Phong Yến Chu vẫn không nghĩ ra được, ngày hôm đó sau khi diện thánh, sao tự dưng hắn lại nổi hứng muốn đi đường vòng ngắm cây hòe già nghe nói đã nghìn tuổi đó.

Chẳng lẽ là vì, mặc dù quận Nam có rất nhiều cây cối hoa cỏ, nhưng chỉ thiếu mỗi cây hòe, càng chưa bao giờ nghe nói đến hòe già nghìn tuổi?

Nhưng đến cuối cùng của cuối cùng, khi triều đại đã đổi thay, trở thành bậc quân vương danh chính ngôn thuận, vào cuối xuân một năm nào đó, lúc một mình ngắm hoa trắng nở rộ trên cây ấy, Phong Yến Chu mới nhận ra, ấy chắc là định mệnh.

Là duyên.

Cũng là kiếp nạn.

03

Đương nhiên, giờ này phút này, còn xa lắc xa lơ mới đến ngày xuân khi mà mọi sự đã rồi ấy.

Phong Yến Chu của hiện tại cũng chỉ là nhất thời nổi hứng đi đến gốc hòe gần lãnh cung, sau đó, tự dưng bị rải chùm hoa trắng muốt đầy người.

Trời đổ mưa hoa hòe à?

Phong Yến Chu lấy làm lạ ngẩng đầu lên, thế là giữa tầng hoa chi chít đầy cành, hắn nhìn thấy một thiếu niên áo đỏ đang đờ đẫn dõi theo mình.

Thiếu niên đó thoạt nhìn 14 15 tuổi, còn chưa lớn hẳn, nhưng chỉ cặp mắt hoa đào trên khuôn mặt trắng nõn của cậu thôi đã át cả trăm ngàn phồn hoa chốn nhân gian.

Vậy nên, đây là tiên nhân hoa hòe xuống trần ư?

04

Tiên nhân xuống trần gì đó cũng chỉ là Phong Yến Chu nghĩ bừa trong lúc lòng ngẩn ngơ mà thôi.

Sau khi định thần, hắn mới chú ý đến mặc dù xiêm y trên người thiếu niên này không phải kiểu dáng của thái giám trong cung, nhưng lại hơi cũ kỹ không vừa người, để lộ một đoạn cổ tay và mắt cá chân trắng nõn của cậu ra ngoài.

Thiếu niên ấy mà là tiên thật, thế thì tiên cung hoa hòe trên trời hơi bị xập xệ quá.

05

Phong Yến Chu nhìn người trên cây hòe không chớp mắt, đang định mở lời thì thiếu niên đó đã nói trước một bước: "Ta, ta không phải cố ý đâu, thật đó, chớ, chớ phạt ta..."

Giọng nói đó lanh lảnh như ngọc quý va chạm, mang vẻ nghẹn ngào chực khóc. Người thiếu niên ấy run cầm cập, sắp té từ trên cành cây xuống.

Phong Yến Chu muốn bảo "tiểu tiên đồng" trên cây đừng sợ, nhưng Trấn Nam Vương sống 24 năm trời, chưa bao giờ tiếp xúc với sự tồn tại nào mềm mại nhút nhát như vậy, dẫu là cô cháu gái còn nhỏ tuổi hơn cũng hoạt bát năng động hơn thiếu niên trước mặt.

"Tại sao bản vương phải phạt ngươi?" Hắn vừa lên tiếng đã mang theo khí thế uy nghiêm của lãnh chúa một quận, bảo là an ủi, chi bằng bảo là giống tra hỏi hơn.

Thế là, người trên cây lập tức òa khóc thật.

Phong Yến Chu thở dài bất lực, cuối cùng liếc nhìn "tiên nhân hoa hoè" đang rơi lệ thêm một lần, quay người bỏ đi.

Hắn không phải làm con nhà người ta khóc bèn bỏ chạy trốn tội, hắn chỉ là sợ mình mà ở lại thêm, sẽ khiến thiếu niên đó khóc dữ hơn nữa.

06

Có lẽ là vì đã làm việc xấu, trong lòng áy náy, vài ngày sau đó, Phong Yến Chu mỗi lần diện thánh xong toàn không nhịn được muốn đi đến gần gốc cây hòe đó, đứng ngắm từ xa.

Ngắm hoa, ngắm cả người hái hoa trên cây.

Ngắm cậu hái hoa hòe trắng muốt bằng búp tay cũng trắng y hệt, đựng đầy vạt áo trong lòng, rồi giơ tay móc chùm hoa tiếp theo.

Trấn Nam Vương sinh ra ở quận Nam, về ẩm thực dân gian phương Bắc chẳng có gì là không biết, vài lần nhìn đăm đăm vào nụ cười thỏa mãn lộ trên mặt đối phương, hắn đều không nhịn được nghĩ: Chẳng biết cậu thiếu niên toàn hái nhiều hoa hòe thế này, định dùng làm gì?

Tuy nhiên, chẳng chờ hắn tìm cơ hội hỏi han "tiên nhân hoa hoè", hoàng đế đã băng hà đột ngột, theo đó là gió tanh mưa máu do các hoàng tử tranh giành ngai vàng mang tới.

07

Năm Tuyên Võ thứ 23, Phong Yến Chu dẫn đoàn người chưa đầy một trăm, nhân cơn loạn lạc vội vàng rời khỏi kinh thành.

Hai năm sau, hắn dẫn đại quân mấy trăm ngàn người, từ quận Nam đi thẳng lên đất Bắc thế như chẻ tre, cần vương "cần" cả kinh đô.

Sau đó, ở trong lãnh cung hoang tàn đổ nát, hắn gặp được vị đế vương tương lai được hắn và các mưu sĩ thủ hạ cùng lựa chọn.

Ấy là tiên nhân hoa hoè đã lớn hơn một chút, gầy gò hơn một chút, càng giống lạc bước xuống trần gian hơn, của hắn.

08

Quyền thần gian nịnh nuôi hoàng đế, trước nay toàn là nuôi nhốt như thú cưng.

Chó chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời, chẳng biết gì cả, chẳng ham muốn gì cả, mới là chó ngoan, mới sống được lâu.

Ban đầu Phong Yến Chu nghĩ, tiên nhân hoa hoè của hắn bẩm sinh là một con chó ngoan. Không cần hắn một tay cầm cương, một tay cho ăn dạy dỗ, đối phương đã ngoan ngoãn vâng lời, nhất mực nghe theo hắn.

Thậm chí, so với những cung nhân suốt ngày ở bên cậu, toàn tươi cười giả lả, Sở Hoài Cẩn thích gần gũi với Nhiếp Chính Vương mặt lạnh tanh là hắn hơn.

Thế là, Phong Yến Chu bèn nghĩ, hai người họ đã có một khoảng thời gian ngắn ngủi có thể gọi là quân thần hoà hợp.

Tới khi Phong gia chuyển từ quận Nam đến kinh thành, cô cháu gái mà hắn coi như con gái nảy nở tình yêu sét đánh với thanh niên tuyệt đẹp đến mức khó phân biệt là nam hay nữ ấy, từ ánh mắt Diên Nhi nhìn Sở Hoài Cẩn, hắn mới bỗng dưng nhận ra, trong ánh mắt của vị đế vương niên thiếu này toàn nhìn mình đăm đăm này mang theo ẩn ý nhường nào.

09

Bảo không ngạc nhiên thì là giả dối.

Nhưng điều khiến Nhiếp Chính Vương kinh ngạc hơn là, khi phát hiện ra tình cảm giấu kín trong tiên nhân hoa hoè của hắn, hắn lại đắc ý và mừng rỡ hơn là ghê tởm khó chịu.

10

Từ xưa đến nay, đều là giành được giang sơn thì dễ, giữ được giang sơn thì khó.

Huống hồ, giang sơn mà Phong Yến Chu muốn giữ là của Sở gia mới dựng nước được 30 năm đã lung lay chực đổ.

Hắn làm Nhiếp Chính Vương danh không chính, Sở Hoài Cẩn làm Thiếu Đế ngôn không thuận, hai người họ nhìn như toả sáng rạng rỡ, thực ra nước sôi lửa bỏng, chỉ cần lơ là chút thôi là sẽ chôn cùng giang sơn quý báu vừa qua cơn bão.

Tiên nhân hoa hoè của hắn còn trẻ, thiếu hiểu biết, chỉ là say đắm nhất thời của thiếu niên, hắn không thể rối trí theo được.

Thứ hắn đeo đuổi là vương quyền tối cao và vạn dặm giang sơn, thứ gọi là tình yêu đối với hắn là chuyện nhỏ nhặt nhất.

Huống hồ, là mối quan hệ bất chính giữa quân thần.

11

Sau ấy, Nhiếp Chính Vương bèn dần dần xa lánh Sở Thiếu Đế, thái độ đối với cậu cũng cố tình trở nên nghiêm khắc và cay nghiệt hơn.

Chỉ mong con người quen nhu nhược nhát gan này dập tắt hy vọng cho sớm, đừng lún sâu vào thứ tình cảm không nên có dành cho hắn.

12

Tuy nhiên, có lẽ, hắn đã bị hoa mắt bởi cơn mưa hoa hoè năm ấy thật.

Phong Yến Chu nghĩ thì quyết đoán, nhưng đến lúc thực hiện, hắn toàn không thể nào nhẫn tâm hoàn toàn, lần nào cũng bỏ đi dở dang.

Ngay cả mấy quả vải, hắn cũng từ chối thẳng mặt, lại không nhịn được bí mật sai người vận chuyển gấp từ quận Nam đến kinh thành, mượn danh nghĩa cống phẩm của quận Tây, cho người bóc vỏ mang đến bàn của vị hoàng đế trẻ tuổi.

Nhưng tiên nhân hoa hoè của hắn lúc đòi thì ồn ào lải nhải, đến khi được ăn thật, lại chỉ ăn vài quả, rồi không bao giờ chịu chạm vào nữa.

Sọt vải Hồng Đỉnh Tuyết thượng hạng nhất năm ấy, cuối cùng toàn bộ cho cung nữ và thái giám tổng quản trong hoàng cung được hưởng.

13

Lúc đó Nhiếp Chính Vương được sống thoải mái quá, chưa từng nếm trải cảm giác muốn mà không được, kiểu gì cũng không tài nào hiểu nổi hành động của Sở Hoài Cẩn.

Hắn chỉ vừa giận hoàng đế trẻ lãng phí sức người sức của, vừa lặp lại những việc tương tự vụ vải Hồng Đỉnh Tuyết.

Đến cuối cùng, ngay cả bản thân mình mà hắn cũng giận lẫy.

Sao có thể chiều thằng nhóc này đến thế?

Chiều đến cuối cùng, tạo ra tai ương. 

Comments