Tiên nhân hoa hoè (2)
14
Năm An Thịnh thứ 3, Phong Yến Chu sẽ cưới cháu gái lớn của Lương gia – Lương Uyển Nguyệt – theo hẹn ước.
Vụ hứa hôn này là năm ấy hắn dẫn binh mã quận Nam lên phía bắc, Lương gia và hai hoàng tử do tiên hoàng quý phi sinh ra đã đầu quân cho hắn, vì Lương Uyển Nguyệt phải để tang mẹ mình nên thoả thuận của hai nhà mới trì hoãn đến bây giờ.
Nhiếp Chính Vương nắm giữ gần nửa binh quyền thiên hạ, sắp cưới đích nữ của gia tộc hàng đầu triều Ninh, một là đổi lấy sự ủng hộ của thượng thư bộ Hộ nhà họ Lương và vây cánh của ông ta vào ngày thực hiện luật cải cách tô thuế mới, hai là mong một ngày nọ khi giang sơn đổi chủ, hoàng hậu nương nương và đế vương tương lai xuất thân từ trong gia tộc.
Bảo là hôn nhân vì lợi ích, chi bằng nói là cuộc giao dịch đặt cược bằng giang sơn xã tắc.
Nhưng tiên nhân hoa hoè của hắn thì lại phát điên vì thế, đêm trước ngày đại hỉ của hắn, khi vời hắn vào cung trò chuyện thâu đêm, cậu đã bỏ thuốc hắn.
Còn nằm dưới thân hắn, quyến rũ hắn.
15
Nhiều năm sau khi nhớ lại chuyện lúc đó, Phong Yến Chu không thể không thừa nhận, các kẻ hầu ngóc được đầu trong cung quả thật đều có mắt nhìn sắc sảo.
Khi ấy, Sở Hoài Cẩn không hiểu, ngay cả bản thân Nhiếp Chính Vương cũng không rõ những tâm tư thầm kín của mình, nhưng đã có người nhìn ra rõ ràng thông qua những món quý hiếm được vận chuyển lần lượt từ quận Nam vào cung.
Vậy nên mới có kẻ to gan đến mức bằng lòng dùng mạng sống đổi lấy tiền đồ, mang thuốc từ ngoài cung vào, còn xúi bẩy tiên nhân hoa hoè chưa từng trải đời của hắn.
Có điều chẳng ai đoán được, hoàng đế trẻ luôn nhu nhược ấy lại biết, và dám, chọn thời gian như thế.
Trong đêm dài nóng bỏng ấy, Phong Yến Chu sung sướng thoả mãn bao nhiêu, thì đến khi trời sáng hắn lại lúng túng khó chịu bấy nhiêu.
Nếu bản thân hắn không thẹn với lòng, chỉ có thứ thuốc đó tác oai tác quái, e là khi hắn phát hiện ra điều không đúng, hắn đã ứng phó khác.
Chứ không phải mặc cho bản thân bị tình dục chi phối, giam người trên giường, liều chết quấn quýt.
16
Lúc Phong Yến Chu hỏi Sở Hoài Cẩn "có chút xấu hổ nào không", lẽ nào không phải đang tự tra hỏi bản thân.
Triều đình hiện tại mặc dù yên ổn, nhưng vẫn có kẻ lăm le chực chờ, sao có thể chấp nhận được ô uế quân thần, chú cháu tằng tịu thế này.
Giở sách sử biết bao triều đại, có tên nịnh thần nào được kết thúc tốt đẹp?
Dù cho hôm ấy hắn và Sở Hoài Cẩn đổi chỗ cho nhau, chỉ e thiên hạ này chỉ chứa chấp được một hoàng đế bị phế bỏ, chứ không thể chứa nổi một hoàng đế tiền triều dùng nhan sắc bò lên ngai vàng!
Hôm nay hắn đã lỡ bước, nếu tiến tới, sẽ là vực sâu vạn trượng...
Nhiếp Chính Vương siết trường kiếm trong tay, muốn tiếp tục chất vấn người đang cuộn tròn trên giường vua dơ bẩn.
Nhưng nhìn khuôn mặt trắng bệch, cơ thể toàn dấu vết và nước mắt không ngừng rơi của đối phương, cuối cùng hắn chẳng thể thốt được gì, chỉ sai người niêm phong toàn bộ cung Thuỵ Dương, không cho phép bất cứ ai ra vào, rồi phất tay áo bỏ đi.
17
Ngày hôm đó, mặc dù Phong Yến Chu đuổi kịp giờ lành, toàn bộ hôn lễ cũng tỏ vẻ tân lang rạng rỡ, nhưng trong lòng không thể xoá nhoà hình ảnh tiên nhân hoa hoè của hắn rơi nước mắt, lặng im nhìn hắn.
Cả đêm động phòng hoa chúc, một trong bốn niềm vui lớn nhất đời người, đến cuối cùng cũng chỉ kết thúc qua loa.
Đích nữ của Lương gia chắc đã được trưởng bối nữ trong nhà dạy bảo trước khi xuất giá, mặc dù đã cố gắng hòng duy trì vẻ khoai thai bình thản của tiểu thư nhà quan, nhưng ánh mắt kinh ngạc không kịp che giấu của nàng vẫn tiết lộ suy nghĩ trong lòng nàng.
Nhiếp Chính Vương ngoài mặt không thể hiện, trong lòng lại thấy lúng túng và khó chịu gấp bội.
18
Sau đêm tân hôn, Phong Yến Chu toàn qua đêm trong thư phòng.
Hòng trốn tránh, mà cũng là do công việc bận rộn thật.
Phương bắc hạn hán dẫn đến mất mùa, phía nam lại xảy ra lũ lụt, cải cách tô thuế mà Ôn Đình Viễn đề ra cũng cần mài giũa và chuẩn bị thêm, mới có thể đề xuất chính thức trong buổi chầu.
Từng ấy việc, có cái nào không cần hắn nhọc lòng?
Còn cả người trong hoàng cung kia nữa...
Nhiếp Chính Vương tắm máu nửa cung Thuỵ Dương, giết hết những cung nhân có liên quan và kẻ biết chuyện, nhưng chỉ có một mình người đáng chết nhất thì hắn không thể làm được.
Cũng không nỡ.
Chỉ có giam lỏng người đó trong cung Thuỵ Dương, cử gián điệp mà phủ Trấn Nam Vương giấu trong hoàng cung từ trước đến chỗ cậu, theo dõi, trông nom, cai quản dưới danh nghĩa tốt bụng khuyên nhủ.
Phong Yến Chu mới có thể bỏ nửa trái tim bị buộc trên người hoàng đế trẻ tuổi xuống, ngoại trừ màn kịch múa rối buổi chầu sáng hàng ngày, hắn không đi thăm người đó nữa, cũng không cho phép người khác động vào cậu.
19
Nhưng dù cho Nhiếp Chính Vương cai quản được cả trời đất, hắn cũng không quản nổi cô cháu nửa là con gái, nửa là em gái, được nuông chiều từ nhỏ đến lớn của mình.
Phong Đại Diên mới gặp đã phải lòng Sở Hoài Cẩn, Phong Yến Chu biết.
Nhưng hắn tưởng đó cùng lắm chỉ là rung động nhất thời, sau khi bình tĩnh lại, nàng sẽ tỉnh táo hơn.
Không ngờ, Sở Hoài Cẩn đối với Diên Nhi, cũng như hắn đối với Sở Hoài Cẩn, là món nợ chẳng biết từ kiếp nào, số phận kiếp này là ám ảnh điên cuồng vì nhau.
Thế là, khi toàn bộ Phong gia họ đều muốn kiếm một phu quân tốt nhất thế gian này cho "bà cô" được nuông chiều đến mức coi trời bằng vung này, nàng lại tắt nụ cười nghịch ngợm thường ngày, cung kính quỳ xuống trước mặt hắn.
"Thúc phụ, Diên Nhi chỉ muốn gả cho bệ hạ." Phong Đại Diên quỳ bên cạnh cửa sổ thư phòng, nói với hắn trong làn ánh trăng.
20
Phong Yến Chu kinh ngạc trong giây lát, rồi im lặng rất lâu, mới khuyên nhủ từ tốn: "Từ xưa đến nay, hậu cung đã là nơi dơ bẩn người ăn thịt người, dù Diên Nhi làm hoàng hậu, cũng chưa chắc đã được mấy ngày vui vẻ. Phong gia chúng ta cũng không cần dựa vào huyết mạch Sở gia họ để gầy dựng cơ nghiệp sau này, Diên Nhi hà tất phải giẫm vào bãi nước đục này?"
"Diên Nhi thấy Ôn Tứ công tử thế nào? Trước kia y theo thúc phụ đến quận Nam chúng ta, không phải con toàn quấn lấy y đấy ư?" Phong Yến Chu nói, bèn giơ tay định đỡ nàng dậy, "Mặc dù bây giờ y còn chưa nổi danh, nhưng sau này ắt là danh thần trụ cột, lưu danh sử sách, vừa có tài, lại tốt tính, ta còn nghe nói y quyết tâm không nạp thiếp..."
Hắn còn chưa nói dứt lời, Phong Đại Diên bèn cao giọng cắt ngang: "Ôn Bách Thâm tốt đến mấy, người con thích cũng không phải y!"
Phong Đại Diên né bàn tay giơ ra của Phong Yến Chu, quỳ mãi không chịu đứng dậy, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía bậc cha chú trước nay vẫn mặc nàng muốn gì được nấy này.
Trong mắt nàng toàn là cầu xin, "Kể từ khi vào kinh gặp được bệ hạ, trong lòng Diên Nhi chẳng thể nào chứa được ai khác nữa. Nếu bệ hạ đã thích người khác, vậy thì thôi, nhưng bệ hạ vẫn luôn cô độc một mình, ngoại trừ Diên Nhi ra, thiên hạ còn ai xứng làm chủ Trung Cung của người nữa?!"
Đối mặt với cô cháu gái như thế, Phong Yến Chu rút tay về, hắn xoay người, quay lưng lại với nàng, hồi lâu mới buột miệng: "Bệ hạ... quả là đã có người trong lòng."
21
Nhiếp Chính Vương nói là thật, nhưng bà cô nhà hắn chẳng chịu tin: "Nếu bệ hạ đã có người trong lòng, vậy tại sao không cho vời vào cung, từ trước đến nay vẫn là hậu cung trống rỗng?!"
Đương nhiên Phong Yến Chu biết đáp án, nhưng làm sao hắn có thể nói rõ với thiếu nữ trước mặt cho được, đành đáp mơ hồ: "Người đó... không phù hợp với quy tắc."
Phong Đại Diên sửng sốt, "Lẽ nào bệ hạ lại phải lòng một người đã kết hôn?"
"Không phải." Nhiếp Chính Vương, bị hoàng đế niên thiếu phải lòng và đã kết hôn, lắc đầu, chỉ mong kết thúc đề tài này nhanh chóng.
Tuy nhiên, Phong Đại Diên chưa có được câu trả lời, sao chịu buông tha, "Thế là một goá phụ? Hay là, một ni cô? Thế nào cũng... phải là con nhà lành chứ?! Nhưng bệ hạ dung mạo tuấn tú như thế, sao lại đến chốn thanh lâu..."
Phong Yến Chu thấy nàng càng đoán càng lung tung, hắn hắng giọng vài tiếng, nói nghiêm nghị: "Bất kể người đó không phù hợp quy tắc như thế nào, ấy cũng là người mà bệ hạ đặt trong lòng. Diên Nhi chớ nên nhắc đến chuyện vào cung nữa."
"Nhưng mà, bất kể rốt cuộc có người này hay không, hoặc là ai đi chăng nữa, tóm lại bệ hạ cũng không thể cưới được nàng mà?" Phong Đại Diên mỉm cười rạng rỡ, "Bệ hạ là quân vương một nước, sớm muộn gì cũng phải hậu cung đông đúc, thế tại sao bệ hạ không thể cưới Diên Nhi chứ?!"
Phong Yến Chu bị dồn ép từng bước một, nhất thời thấy lòng rối như tơ vò, hận không thể quát đối phương im miệng.
Nhưng tiểu cô nương chẳng hay biết gì đằng sau hắn vẫn còn đang hưng phấn nói: "Người khác muốn gả cho bệ hạ, chỉ e đều là vì địa vị và quyền lực, nhưng thứ con muốn chỉ có bản thân bệ hạ mà thôi. Lâu ngày rồi con sẽ ủ ấm được trái tim người. Vả lại, không phải Diên Nhi kiêu ngạo, trong số vô vàn thiếu nữ chưa gả trong kinh thành, chẳng được mấy ai xinh đẹp hơn con!"
Phong Đại Diên khoe khoang hồi lâu, bỗng cảm xúc lại trầm xuống: "Ưm, không đúng, đều không bì kịp bản thân bệ hạ, nghiêng nước nghiêng thành nhường ấy..."
Đại cô nương nhà họ Phong đang ủ rũ, chợt phát hiện ra thúc phụ của mình chẳng biết đã quay người lại từ lúc nào, đang chau mày nhìn nàng bằng vẻ mặt khó đoán mà nàng không hiểu được.
22
Phong Yến Chu nghĩ cô cháu gái của mình nói lung tung cả đêm, khiến hắn bức bối đến mức sắp tái phát bệnh đau đầu, nhưng những câu cuối cùng của nàng cũng chưa chắc là vô lý.
Người ta bảo cháu trai giống cậu đằng ngoại, cháu gái giống cô đằng nội, tuy nhiên Diên Nhi lại giống ông chú là hắn đến 6 7 phần, có điều yêu kiều nữ tính hơn.
Cộng thêm việc Diên Nhi là thân gái, lại một tấm lòng son, lâu ngày rồi chắc vị trong cung cũng quên được những suy nghĩ không nên có ấy, chuyển tình cảm sang Diên Nhi, trở về con đường đúng đắn, âm dương hài hoà.
Cộng thêm việc hai người này đều là kiểu người không ham muốn quyền lực, dù cho sau này họ từ hoàng đế hoàng hậu biến thành công chúa và phò mã, cuộc sống vẫn sẽ hoà thuận như cũ.
Vậy thì xem ra, tiên nhân hoa hoè và cô cháu gái của hắn cũng là một đôi trẻ cực kỳ xứng đôi.
Rõ ràng Nhiếp Chính Vương tính toán hơn thiệt trong lòng, quả thật thấy rằng gả Phong Đại Diên cho Sở Hoài Cẩn có thể coi là chuyện tốt, tuy nhiên hắn im lặng rất lâu, ngắm nghía thiếu nữ tuyệt đẹp quỳ dưới ánh trăng, không biết vì sao khăng khăng không thốt nổi chữ "được".
23
"Diên Nhi không thích Bách Thâm cũng không sao. Dù sao thì ta và các thúc phụ khác của con cũng không sốt ruột phải gả con ngay bây giờ, sau này tiếp tục tuyển chọn nhà chồng cho con là được."
Phong Yến Chu đỡ Phong Đại Diên dậy bằng một tay, "Nhưng chuyện gả cho thiên tử, sau này Diên Nhi đừng nhắc lại nữa, việc này thúc phụ ta sẽ không chiều theo ý con đâu."
Hắn nói xong quay người định bỏ đi, người được hắn đỡ dậy lại quỳ xuống đằng sau lưng hắn lần nữa, "Thúc phụ vẫn luôn thương yêu con, việc gì cũng nhọc lòng tính toán cho con, Diên Nhi rất biết ơn. Tuy nhiên việc này là chấp niệm cả đời của Diên Nhi, nếu ngay cả thử cũng chưa từng được thử, e là cả đời này không thể nào cởi được nút thắt lòng."
"Con chưa bao giờ nghĩ..." Phong Yến Chu quay người nhìn thiếu nữ vẻ mặt kiên định này, nhả từng chữ một: "Nếu Hoài Cẩn không bằng lòng cưới con thì sao?!"
"Nhưng bệ hạ sớm muộn gì cũng phải cưới vợ mà, hơn nữa..." Vẻ mặt Phong Đại Diên hơi mơ màng, "Có hoàng đế nào được lập hoàng hậu theo ý muốn đâu? Ngay cả tiên đế sủng ái tiên hoàng quý phi đến thế, cũng không lập nàng làm hoàng hậu mà."
Phong Yến Chu nhìn nàng rất lâu, ngẫm nghĩ rất lâu, đờ đẫn rất lâu như chưa nghĩ gì cả, cuối cùng hắn thở dài.
"Nếu con muốn vào cung, thì vào đi." Rốt cuộc Nhiếp Chính Vương gật đầu, "Chỉ có một điều Diên Nhi phải ghi nhớ, sau này nếu bệ hạ hỏi, con chỉ nói là tình cảm sâu đậm với bệ hạ là được, chuyện hôm nay, đừng kể cho người biết."
Đại cô nương nhà họ Phong đạt được mong muốn, nhanh chóng gật đầu đồng ý, hồi lâu mới nhớ ra hỏi: "Tại sao ạ?"
"Không tại sao cả." Phong Yến Chu nói xong, không nhìn Phong Đại Diên nữa, hắn bèn bỏ đi mà không ngoảnh đầu lại.
24
Tại sao?
Để tiên nhân hoa hoè của hắn chỉ hận một mình hắn thôi, vẫn tốt hơn là oán trách cả hai người họ.
Comments
Post a Comment