Thiếu Đế không muốn tái sinh - 30

307

Đương nhiên, bảo Phong Yến Chu đang cắm sừng cho cậu cũng không đúng.

Suy cho cùng, kiếp trước cậu và Phong Đại Diên cùng lắm chỉ là một cặp vợ chồng trên danh nghĩa, còn kiếp này, hai người họ càng chưa bao giờ gặp mặt.

Sở Hoài Cẩn thật lòng mong chờ Tiểu Diên Nhi tìm được một ý trung nhân, cùng yêu thương nhau, đừng giẫm lại vết xe đổ của mối tình đau khổ với tên gei là cậu nữa.

Về việc này, Nhiếp Chính Vương chắc cũng có cùng suy nghĩ với cậu, có điều đối phương nhận thức rõ hơn cậu, giờ Phong Đại Diên cùng lắm chỉ 12 tuổi, kẻ này đã bắt đầu tính toán chọn cháu rể rồi.

Sở Hoài Cẩn lại liếc nhìn Ôn Đình Viễn, cậu tuyên bố, cuộc hôn nhân này, cậu cũng đồng ý!

308

Đương nhiên, chuyện này chỉ có mình cậu và Phong Yến Chu bằng lòng cũng vô ích, mấu chốt phải xem hai kẻ trong cuộc có bằng lòng hay không.

Phải biết rằng, dưa cố hái không chỉ không ngọt, còn có thể dính phân, trong phân có độc.

Bạn xem, kiếp trước chẳng phải cuối cùng cậu cũng chết vì độc đấy ư?

309

Éc, cậu không phải định ám chỉ Nhiếp Chính Vương là cái thứ đó đâu.

310

Sau khi Sở Hoài Cẩn hồi phục sau cơn kinh ngạc, ổn định tâm trạng, cậu mới nhận ra hai kẻ bên cạnh đã hàn huyên xong, chuyển sang các đề tài mang tính kỹ thuật như tô thuế và lao dịch.

Hôm nay trời còn chưa sáng Sở Hoài Cẩn đã phải rời giường, bây giờ nghe cuộc đối thoại của hai người này, có hiệu quả ru ngủ như triết học Marx Lenin.

Đầu cậu càng gục càng thấp, mắt nhập nhèm không mở ra nổi, cơ thể bắt đầu ngả ra sau.

Phong Yến Chu ngừng trò chuyện với Ôn Đình Viễn, cúi đầu hỏi khẽ: "Hoài Cẩn mệt rồi à?"

Nhận thức của Sở Hoài Cẩn đã hơi hỗn loạn, lề mề hồi lâu mới gật đầu, lầm bầm một tiếng "ừm".

"Hôm khác bản vương lại trò chuyện với Tứ công tử nhé." Phong Yến Chu hạ giọng nói với Ôn Đình Viễn, bèn ghì dây cương, bắt Phong Nghiêu đi chậm lại, chuyển thành đi thong thả ở ven đường.

Phong Yến Chu vừa ôm Sở Hoài Cẩn chắc hơn, vừa đội mũ áo cho cậu, chắn hết đốm nắng lọt qua kẽ lá bóng cây.

Sau khi làm xong hết những việc này, y nói với người trong lòng bằng giọng dịu dàng: "Ngủ đi."

Sở Hoài Cẩn đang trong tuổi lớn, vốn hàng ngày đã ngủ không đủ, mấy hôm trước đi học tiểu học Đông Cung lại bị mệt, không ngờ cậu lại rúc trong lòng Phong Yến Chu, từ từ chìm vào giấc mơ thật.

311

Lúc Sở Hoài Cẩn tỉnh giấc, trời đã tối đen, Phong Yến Chu đang chở cậu đi trên đường mòn, còn đoàn xe ngựa đi săn theo thánh giá đều đã biến mất.

Sở Hoài Cẩn dụi mắt, sau khi nhìn rõ rừng núi xung quanh, cậu hỏi: "Chúng ta đến đâu rồi, Phong hoàng thúc?"

Người đằng sau cậu không trả lời, dọc đường chỉ giữ im lặng, đến khi họ tới một cánh rừng rậm mới đột nhiên dừng lại, sau khi trở mình xuống ngựa thì chìa tay với cậu, "Thần dìu bệ hạ xuống ngựa."

Giờ Sở Hoài Cẩn mới kinh ngạc phát hiện, Phong Yến Chu trước mặt cậu không còn là dáng vẻ ngoài 20, đang độ thanh xuân nữa, bỗng biến thành người đàn ông quá tuổi 30, tràn ngập vẻ chín chắn trưởng thành.

Cậu vô thức vịn tay Phong Yến Chu, nhảy xuống ngựa, phát hiện ra mình cũng không còn là Cải Chíp chỉ mới cao đến ngực người ta, giờ cậu chỉ thấp hơn đối phương già nửa cái đầu, là chiều cao sau khi cậu lớn hoàn toàn ở kiếp trước.

Chẳng chờ cậu nghĩ nhiều, Phong Yến Chu lớn tuổi hơn hẳn đó đã nói với cậu: "Bệ hạ hãy đi theo thần."

Nói đoạn, hắn bèn quay người đi vào rừng rậm.

Mặc dù Sở Hoài Cẩn vẫn mù tịt, nhưng cũng đành bám theo hắn.

Hình như đang là đêm khuya, trong rừng núi tĩnh lặng chẳng có lấy một ánh đèn, chỉ có một mảnh trăng khuyết và sao trời lốm đốm chiếu sáng tất cả dưới đất.

Con đường mòn giữa rừng vừa khúc khuỷu vừa tối tăm, Sở Hoài Cẩn lại không tai thính mắt tinh như người tập võ, cậu đi theo Phong Yến Chu chưa được bao lâu đã vấp phải rễ cây ngoằn ngoèo dưới đất, té ngã.

"Ư." Vì cơn đau nhói ở mắt cá chân phải, Sở Hoài Chân phát ra một tiếng thở dốc khe khẽ.

Cậu giơ tay bám cành cây bên cạnh, muốn thử đứng dậy, Phong Yến Chu vốn đi đằng trước lúc này bèn vòng lại, quỳ một chân trước mặt cậu.

Phong Yến Chu lột tất trên chân phải cậu, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, hắn ngẩng đầu bảo: "May mà không nghiêm trọng, sau khi về cung bảo Ngọc Thiền thoa ít thuốc làm tan máu bầm là được."

Hắn nói xong, lại xỏ tất cho cậu, "Bệ hạ muốn giờ về cung chữa luôn, hay là chúng ta đi tìm đom đóm tiếp?"

Sở Hoài Cẩn ngắm nghía người đàn ông do ký ức của cậu tạo thành, hồi lâu mới đáp: "Về thôi, trẫm không muốn ngắm nữa."

Huống hồ dù cậu nén đau được, đêm hôm đòi Phong Yến Chu cõng mình đến con suối nhỏ sau cánh rừng trong ký ức ấy, cậu cũng chẳng ngắm được con đom đóm nào.

312

Sở Hoài Cẩn đã hiểu, cậu đang mơ trở về năm An Thịnh thứ 9 trong kiếp trước.

Khi ấy, dân du mục phương bắc thi thoảng lại xuống phía nam cướp bóc, còn tân vương nước Nhu Lan ở phía tây thì mới kế vị, cũng tranh thủ dẫn quân xâm lăng.

Quân đội triều Ninh đồng thời bị kẹp giữa hai đầu tây bắc, chiến tranh ác liệt gian khổ đã kéo dài hơn một năm trời.

Được huynh đệ Hách Liên quận Tây dẫn quân chi viện, chiến trường phía tây vốn đã bắt đầu đẩy lùi giặc Nhu Lan, tuy nhiên trong một chiến dịch mấu chốt, tân vương Nhu Lan không chỉ đích thân dẫn ba trăm nghìn quân tấn công thành trì, còn lén dùng kế hiểm.

Sau trận chiến đó, không chỉ Hách Liên Siêu, Hách Liên Việt lần lượt bỏ mạng nơi sa trường, triều Ninh còn mất liền ba tòa thành.

Khi người đưa tin báo về vương đô, Phong Yến Chu vừa là Nhiếp Chính Vương vừa là bạn thân của huynh đệ Hách Liên không chỉ tức giận nhiếc móc thẳng mặt các đại thần đề nghị cầu hòa với Nhu Lan giữa buổi chầu, trong khi điều động quân đội triều Ninh, hắn còn đồng thời cử một trăm nghìn binh sĩ quận Nam trong tay mình đến chiến trường phía tây chi viện.

Không chỉ vậy, Phong Yến Chu còn đích thân cầm quân nơi tiền tuyến, gặp mặt tên vua Nhu Lan ý đồ nuốt trọn cả Trung Nguyên kia.

Đêm trước khi Nhiếp Chính Vương xuất phát, hắn bỗng một mình đến cung Thụy Dương.

"Thần biết, mấy năm nay, bệ hạ và thần càng ngày càng xa cách. Nhưng thần xin bệ hạ nghĩ cho xã tắc, lúc thần không ở kinh thành, mong bệ hạ phàm việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng rồi hẵng tiến hành, chớ bướng bỉnh làm bừa. Chờ thần bình an về triều..."

Phong Yến Chu ngập ngừng, dời mắt khỏi hoàng đế trẻ tuổi dung mạo tuyệt đẹp, mới nói tiếp: "Nếu bệ hạ có mong muốn gì, thần ắt sẽ thực hiện cho bệ hạ."

"Ta có mong muốn gì? Ha... bao nhiêu năm rồi, Phong hoàng thúc còn không rõ ư?" Sở Thiếu Đế bật cười khe khẽ như tự chế giễu, vừa nhìn góc nghiêng của Nhiếp Chính Vương của cậu vừa nói: "Phong hoàng thúc quả là thấu hiểu đại nghĩa, vì giang sơn Đại Ninh ta, mà chịu ngậm đắng nuốt cay đến bây giờ."

Sau đó, cậu bèn cười khẩy, gặng hỏi: "Thế nếu ta không muốn chờ, muốn Phong hoàng thúc thực hiện lời hứa trước thì sao?"

Kẻ bị cậu hỏi im lặng rất lâu, cuối cùng chậm rãi gật đầu.

"Được," Phong Yến Chu nói.

Lệ nơi đáy mắt Sở Thiếu Đế lập tức trào ra, gào lên gần như xé họng: "Nhưng ta, nhưng trẫm không thấp hèn đến vậy, muốn dùng giang sơn xã tắc ép chàng ân ái với trẫm!"

"Chàng đi đi." Sở Thiếu Đế quay người, dùng ống tay áo lau nước mắt trên mặt, quay lưng lại với Phong Yến Chu, nói nghẹn ngào: "Xin Nhiếp Chính Vương yên tâm, sau này bất kể là khanh, hay là Ôn đại nhân Ôn Đình Viễn của khanh muốn tiền bạc muốn lương thảo muốn binh lính, trẫm đều sẽ không nói nửa chữ "không"."

Tuy nhiên đối phương không hài lòng bỏ đi như cậu đoán trước, mà rút một chiếc khăn từ trong lòng ra đưa cho cậu, sau đó lặng lẽ đứng một bên chờ, tới tận khi nhịp thở của cậu bình phục, hắn mới đột nhiên lên tiếng: "Bệ hạ đã bao giờ nhìn thấy đom đóm chưa?"

"Hả?" Tự dưng bị hỏi thế, Sở Thiếu Đế hoàn toàn không bắt nhịp được, đờ đẫn đáp: "Chưa, chưa bao giờ."

Đom đóm thì liên quan gì đến giang sơn xã tắc?

313

Đương nhiên là đom đóm chẳng liên quan gì đến giang sơn xã tắc.

Tuy nhiên, sau đó Sở Thiếu Đế bèn bị Nhiếp Chính Vương họ Phong dẫn ra ngoài cung, kéo lên ngựa, phi như bay trong đêm hè ấy, tiến vào núi rừng ở ngoại ô kinh thành, đi tìm đom đóm gì đó.

Sau ấy, cậu vấp ngã, trẹo chân, chờ bên dòng suối nửa đêm, bị muỗi cắn đầy người, mà đến cuối cùng vẫn không thấy được đến nửa con bọ biết phát sáng, trước khi trời sáng thì bị Phong Yến Chu đưa về cung.

Khi đó Sở Thiếu Đế mù tịt suốt chặng đường, tới tận khi về cung, cậu vẫn hoài nghi có phải mình đang mơ hay không.

Đặc biệt là trước khi đi, Nhiếp Chính Vương còn nói rất nghiêm túc: "Chờ thần quay về, có việc muốn bàn bạc với bệ hạ."

Nhưng đến khi hắn quay về thật, Sở Thiếu Đế không còn thấy đối phương nhắc đến việc này nữa.

Vậy nên, có lẽ đó chỉ là một giấc mơ vừa ngọt ngào vừa chua chát trong đêm hè của cậu mà thôi.

314

Suy cho cùng, với tính cách kiếp trước của Nhiếp Chính Vương, chỉ e là đột nhiên động dục muốn làm cậu còn có tỉ lệ cao hơn là bỗng lên cơn điên dẫn cậu đi ngắm đom đóm.

Còn về Nhiếp Chính Vương kiếp này...

Sở Hoài Cẩn bày tỏ, cơ bản là cậu không quen Phong Yến Chu hiện tại, cậu nào biết hai việc tỉ lệ cực thấp này, cái nào có khả năng xảy ra hơn đâu?!

315

Nhận ra mình đang mơ giấc mộng cũ từng mơ ở kiếp trước, Sở Hoài Cần dần dần tỉnh lại từ giấc mộng.

Còn Phong Yến Chu đang ôm cậu thấy cậu tỉnh lại, bèn đưa túi nước buộc trên yên ngựa cho cậu, chờ cậu uống nước xong, hắn nhìn dãy núi cách đó không xa mà rằng: "Nơi này có nhiều đom đóm, chẳng biết Hoài Cẩn đã thấy bao giờ chưa?"

Sở Hoài Cẩn suýt thì phun hết nước ngậm trong miệng ra ngoài.

316

Nhiếp Chính Vương khắc khẩu cái là lên cơn điên, sau này có phải còn động dục nữa không?

Cậu đã bước vào giấc mơ lồng trong mơ, còn chưa tỉnh dậy thật ư?

Comments