Chương 50: Tôi không phải thức ăn cho mèo
Vệ Lăng không trêu cậu ta nữa, nói với biểu cảm
nghiêm túc: “Tôi dám đọc não Sotsuki, là bởi Sion Kraven bị Ôn Chước tấn công
hai lần liên tiếp. Ôn Chước chịu rời khỏi tôi, cũng là vì cậu ấy cho rằng Sion
Kraven tạm thời không thể dùng năng lực khống chế tinh thần của y nữa.”
Dạ Đồng vò mạnh tóc mình, biểu cảm sầm sì như thể
thua 17 18 ván trong game.
“Tôi không dẫn anh đi đâu.”
Đây là kết luận của Dạ Đồng.
Vệ Lăng cũng đã dự đoán được trước.
“Thế được thôi, về ký túc, ngủ.”
“Anh… anh từ bỏ dễ dàng thế?” Dạ Đồng cứ cảm thấy
có điềm.
“Tôi buồn ngủ rồi.”
Vệ Lăng tỏ vẻ buồn ngủ, xem ra giáo sư Dương đã
tiêu hao quá nhiều tinh thần.
Trong lúc mí mắt anh sắp chùng xuống, mèo nhỏ
bỗng giơ móng, vỗ hộp nhỏ kim loại trong túi anh một phát.
Vệ Lăng đột nhiên bừng tỉnh, giờ mới nhớ ra mình
cần tiêm thuốc dinh dưỡng.
Anh buồn ngủ quá, mơ màng cắm thuốc dinh dưỡng
vào cơ thể, còn chưa ấn dinh dưỡng vào đã sắp thiếp đi, không ngờ mèo nhỏ lại
giơ vuốt, vỗ một cái lên trên – dinh dưỡng bèn bị tiêm vào.
Cơn đau nhói khiến Vệ Lăng tỉnh táo, anh nhìn con
mèo đó, càng ngày càng nghi ngờ.
Anh xách nó vào lòng mình, véo tai nó.
“Mày nói xem sao mày thần kỳ thế? Chỉ vì IQ của
mày cao hơn mèo thông thường ư? Mày biết nhắc tao tiêm thuốc dinh dưỡng, còn
biết ấn thuốc dinh dưỡng của tao vào… Có phải mày còn biến hóa thành hình người
không?”
Mèo nhỏ lạnh lùng nhìn anh, dường như hơi giận
dỗi.
“Ái chà, biểu cảm không vui của mày, sao lại y xì
đúc Ôn Chước thế?”
Vệ Lăng kéo tai hai bên nó lên.
Ai dè nó tức giận thật, chân trước không đánh
được Vệ Lăng, bỗng nhảy phắt lên, chân sau hung hãn đạp lên mũi anh.
Vệ Lăng không ngờ nó động tác nhanh đến thế, anh
ngả ra sau, bèn nằm xuống gối.
Không ngờ mèo nhảy tới, hai chân trước đáp thẳng
lên vai Vệ Lăng, trợn mắt nhìn anh.
Vệ Lăng trố cả mắt, mình coi như bị một con mèo
đè xuống ư?
Ngay cả Dạ Đồng ngồi bên cạnh cũng bật cười.
Đừng tưởng Vệ Lăng điếc, không hiểu Dạ Đồng đang
cười nhạo.
“Cậu cười gì?” Vệ Lăng khó chịu.
“Tôi cười anh chắc chắn không dậy được.” Dạ Đồng
vui sướng trên nỗi đau của người khác.
“Sao có thể…”
Vệ Lăng đang định ngồi dậy, mới phát hiện ra con
mèo bé thế này, lấy đâu ra sức lực, đè cứng anh.
“Anh dậy cho tôi xem nào!” Dạ Đồng cười đến mức
vai run bần bật.
Vệ Lăng vỗ chân trước của con mèo: “Tao bảo này…
mày đừng cậy mày khác các con mèo khác để bắt nạt tao. Tao cũng nóng tính đấy!
Không tin mày đi hỏi chủ nhân Ôn Chước của mày mà xem!”
Mèo nhỏ chẳng nhúc nhích, chỉ thò đầu ra trước.
Vệ Lăng có thể cảm nhận được hơi thở khe khẽ, rất
mềm mại, rất đáng yêu, mặc dù khiến mình mất mặt, nhưng Vệ Lăng đau khổ phát
hiện… mình chẳng tức giận chút nào.
“Cục cưng à, giữ thể diện cho tao được không? Tao
muốn đi vệ sinh.” Vệ Lăng nói hết sức chân thành.
Lúc này mèo nhỏ mới buông ra, nhẹ nhàng nhảy sang
một bên.
Anh thở phào nhẹ nhõm, vào nhà vệ sinh, vừa lật
nắp bồn cầu, mèo nhỏ bèn nhảy lên nóc két nước, nhìn anh không chớp mắt.
Vệ Lăng bị kích động, không đi nổi.
“Cưng à, mày nhìn chằm chằm tao như thế, tao sợ
mày tự dưng nhảy lên cắn tao!”
“Meo.”
Nó đáp lại cực kỳ ngắn ngủi, rồi quay người, vẫy
đuôi, ngầm nói: Trẫm không thèm nhìn ngươi rúm ró!
Giờ Vệ Lăng mới được toại nguyện giải quyết
chuyện lớn trước khi ngủ.
Anh đắp chăn, mèo nhỏ bèn rúc lên trên theo áo
anh, đầu gối cạnh má anh.
Chẳng biết nhóc con này sao mà thích quấn lấy anh
thế, vì nó, cổ áo ngủ của Vệ Lăng mở ít nhất hai cúc.
Trước khi ngủ, Vệ Lăng không kìm được hỏi: “Dạ
Đồng, cậu biết khi nào Ôn Chước quay về không?”
“Không biết.”
“Noah còn lại trong thành phố đều đã bị chúng ta
moi ra rồi… Sion Kraven còn có thể làm ra trò gì nữa?”
Nếu Sion Kraven không làm gì, lẽ nào Ôn Chước
định giả vờ rời khỏi thành phố mới Lightyear mãi ư?
“Có phải anh nhớ giáo sư Ôn không?” Dạ Đồng cười xấu
xa.
Con người Vệ Lăng ấy mà, nhớ là nhớ, muốn là
muốn, ngoại trừ phát hiện ra mình thích Ôn Chước thì rất sợ.
“Nhớ.”
Anh thừa nhận thẳng thắn như vậy, trái lại khiến
Dạ Đồng không biết nên an ủi ra sao.
“Thực sự thì, dù giáo sư Ôn ở đây, chắc cũng không
tán gẫu với anh đâu. Bất kể là một người hay hai người, đều rất cô đơn quạnh
quẽ.”
Sau khi nói xong, Dạ Đồng vô thức sờ gáy, hình
như mình nói sai chỗ nào rồi, nhưng hình như mình cũng không nói sai gì cả.
Vệ Lăng vừa sờ đầu mèo, vừa quay người tán gẫu với
Dạ Đồng.
“Thực ra thì… Ôn Chước rất thú vị.”
“Giáo sư Ôn thú vị? Thú vị chỗ nào?” Dạ Đồng nói.
“Cậu thấy cậu ấy không thích nói chuyện, nhưng
mỗi lần nói đều đúng trọng tâm, không khó hiểu.”
“Thế mà coi là thú vị?” Dạ Đồng vô thức tạm dừng
game, nhìn Vệ Lăng.
“Cậu không biết đâu, cậu ấy còn chơi điện tử cùng
tôi nữa! Chơi hay lắm! Lúc đó tay chân tôi không linh hoạt, vào trận chưa đầy
năm giây đã bốc hơi, nhưng lần nào Ôn Chước cũng diệt sạch đối phương! Đúng là
dự đoán như thần!”
“Gì cơ? Thật á? Giáo sư biết chơi điện tử? Không
thể nào! Tôi cảm giác anh ta còn chẳng biết mua sắm qua mạng!” Dạ Đồng nổi hứng
thú, kéo ghế tới trước mặt Vệ Lăng.
“Cậu ấy là kiểu học thực tiễn! Tôi toàn dựa vào
cậu ấy nuôi mình, nuôi thẳng lên cao thủ top server! Mọi người chơi đều đang
đoán mò xem Ôn Chước là tài khoản phụ của cao thủ nào.”
“Hả… ngưỡng mộ quá, muốn đọ sức với giáo sư Ôn
một ván.” Dạ Đồng thở dài.
“Nên cậu thấy đấy, Ôn Chước rất thú vị.”
“Ừm ừm! Thú vị!” Dạ Đồng gật đầu chân thành.
“Còn có Wendy, không phải cũng là do cậu ấy làm
ra đấy ư? Tôi cực kỳ muốn tháo Wendy ra, thêm gì đó vào! Xe cân bằng chưa đủ
sướng, tôi muốn sửa Wendy thành xe phân khối lớn! Xe máy biến hình!” Vệ Lăng
vừa nhắc đến vụ này bèn phấn khích.
“Thế anh sửa được chưa?” Dạ Đồng cũng cực kỳ mong
đợi.
“Chưa… Mỗi lần tôi cầm dụng cụ, vừa lại gần
Wendy, Wendy bèn cảnh cáo tự động. Cậu nói xem sao Ôn Chước lại thông minh thế,
hiểu tôi rõ thế? Cài đặt Wendy… lập tức nhận diện tôi lại gần không có ý tốt?”
“Wendy được cài đặt theo anh mà. Không phải anh
nói muốn xe cân bằng ư? Trước khi anh từ mặt trăng trở về, tôi nhớ Wendy… là
một cái xe lăn biến hình.”
“… May mà tôi bảo muốn xe cân bằng.”
“Thế tối nào các anh đều ngồi trong phòng chơi
điện tử à?”
“Không chỉ thế, bọn tôi còn chơi bài nữa! Ôm điện
thoại lên mạng chơi, cùng nhau thắng rất nhiều ván Happy Poker!”
“Ngưỡng mộ quá… Trước đây tôi toàn một mình trấn
thủ phòng điều khiển máy chủ…” Dạ Đồng tỏ vẻ cô đơn.
“Thế lần sau cậu có thể tìm tôi và Ôn Chước! Ba
người chúng ta mở một phòng, Đấu Địa Chủ!” Vệ Lăng vỗ vai Dạ Đồng.
“Thôi khỏi, ngộ nhỡ tôi là địa chủ, sẽ bị hai
người đánh chết mất!”
“Ha ha ha, chắc chắn rồi!”
Càng tán gẫu, trong lòng Vệ Lăng càng nhớ Ôn
Chước hơn.
Anh sờ đầu mèo, sờ mãi bèn ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, anh nghe thấy tiếng trực thăng
xoay tròn liên tục không ngừng.
Gió hú gào tựa lưỡi đao.
Cơ thể Vệ Lăng chùng xuống, trái tim như bị níu
chặt, vừa mở choàng mắt ra bèn nhìn thấy một hố đen khổng lồ không có ánh sáng.
Trong hố đen truyền tới tiếng gầm gừ của quái vật
trập trùng loáng thoáng, vang vọng từng đợt, tựa tiếng vang đến từ địa ngục.
Mười mấy chiếc trực thăng xoay tròn bên trên, Ôn
Chước ngồi trong một chiếc trong số đó.
Cửa buồng trực thăng không hẹn mà cùng mở ra toàn
bộ, các quan chấp hành đeo dù nhảy xuống.
Cùng lúc họ rơi vào cái hố đen đó, vô số quái thú
ẩn nấp trong bóng tối gầm gừ nhảy tới từ bốn phía, định xé xác họ.
Trong quá trình rơi Hà Liễm dùng năng lực của
mình, khống chế toàn bộ số quái thú này, chúng lũ lượt rơi xuống, có con thì
rơi chết, có con thì bị các quan chấp hành khác bắn chết.
Khi mọi người chạm tới đáy hố đen, bỗng tiếng nổ
vang lên theo vách hố, nó sụp đổ.
Đúng lúc ấy, có thứ gì vỗ lên mặt Vệ Lăng.
Toàn thân Vệ Lăng là mồ hôi lạnh, dường như anh
đã đi vào hố đen đó cùng Ôn Chước, ánh sáng nơi đỉnh đầu sắp bị che khuất, mình
sắp bị chôn sống!
“Meo!”
Tai Vệ Lăng đau nhói, anh đột ngột mở choàng mắt,
nhìn thấy trần nhà trong ký túc giảng viên.
Anh hít thở mạnh, dường như tiếng nổ hỗn loạn vẫn
còn bên tai.
Vệ Lăng ngoảnh mặt bèn nhìn thấy con mèo nằm ở
đó, căng thẳng nhìn anh.
Thì ra là nó cắn tai mình, nếu không Vệ Lăng vẫn
còn trong cơn ác mộng chưa tỉnh lại.
Anh ngồi dậy, ấn huyệt giữa lông mày của mình.
Hình như mèo nhỏ biết anh bị dọa sợ, nó đứng trên
chân anh, ưỡn thẳng người, dùng móng vuốt nhỏ vỗ nhẹ mặt Vệ Lăng, còn lau mồ
hôi trên trán anh, như đang nói: “Đừng sợ đừng sợ, ác mộng mà thôi, không phải
thật!”
Vệ Lăng ôm chầm lấy nó.
Anh biết, chưa đến lúc Sion Kraven để lộ dấu vết,
Ôn Chước sẽ không quay về.
Anh cũng biết có khi Ôn Chước đã đi Thượng Hải,
để khiến Sion Kraven tin rằng hắn đã đi thật, nhưng bất kể đến đâu, Ôn Chước
nhất định vẫn còn duy trì liên hệ với mình.
Này, Ôn Tiểu Tửu… Tớ vừa nhớ cậu vừa lo cho cậu,
cậu cảm nhận được không?
“Meo.”
Mèo nhỏ dùng chóp mũi của nó cọ cằm Vệ Lăng, rõ
ràng nó bé tí teo, lúc này nhìn nó lại thấy yên tâm một cách vô cớ.
Anh phải làm gì đó, phân tán chú ý, nếu không anh
sẽ nhớ Ôn Chước mãi không ngừng.
“Diệp Ngữ tỉnh chưa?” Vệ Lăng hỏi.
“Chưa. Mọi nhận thức trong đại não cô ấy đều vỡ
vụn… Cô ấy không phải chết não, mà là… mà là đại não của cô ấy không thể nào
suy nghĩ được, bởi tất cả đều hỗn loạn.” Dạ Đồng đáp.
Dạ Đồng không chịu dẫn anh đi gặp Sotsuki, nhưng
chắc chắn sẽ không từ chối anh đi gặp Diệp Ngữ.
“Thế chúng ta đi thăm cô ấy đi. Cô ấy từng liều
mạng bảo vệ tôi.”
Diệp Ngữ nhất định đã gặp Sion Kraven trong quá
trình chấp hành nhiệm vụ.
Còn rốt cuộc Sion Kraven đã nói gì hoặc làm gì
khiến Diệp Ngữ dao động?
Chưa biết chừng tìm được đáp án, một là có thể
khiến Diệp Ngữ tỉnh lại, hai là đoán được Sion Kraven có kế hoạch gì.
Quả nhiên Dạ Đồng không từ chối.
Họ lái xe của Ôn Chước, đến bệnh viện chỗ Diệp
Ngữ.
Ôn Chước vắng mặt, người lái xe biến thành Vệ
Lăng.
Lên xe, Dạ Đồng vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: “Kỹ
thuật lái xe của anh vẫn ổn chứ?”
“Kỹ thuật lái xe của tôi rất cao siêu! Tám năm
kinh nghiệm lái xe!” Vệ Lăng phấn khích cầm vô lăng.
Dạ Đồng sững sờ, lại hỏi: “Tám năm của anh… không
tính cả thời gian nằm trên mặt trăng đấy chứ?”
Mèo nhỏ nhô ra từ áo Vệ Lăng, cũng ngửa đầu nhìn
anh.
“Mấy người đều nhìn tôi làm gì! Tám năm kinh
nghiệm lái xe làm sao có thể tính cả thời gian ngủ trên mặt trăng được!”
“Đợi đã, thế có phải bằng lái của anh hết hạn rồi
không!” Dạ Đồng ngoảnh mặt nhìn anh, nhìn đến mức Vệ Lăng chột dạ.
“Thích ngồi thì ngồi, cậu có thể chạy!”
Vệ Lăng khởi động xe, phanh gấp, Dạ Đồng bên cạnh
suýt thì nôn ọe.
Cửa xe bỗng “rầm” một tiếng, vị trí ghế phụ không
còn ai.
Vệ Lăng cúi đầu nhìn mèo nhỏ: “Mày nói xem… mày
cũng định bỏ rơi tao ư?”
Mèo nhỏ nhìn đằng trước rất bình tĩnh, kêu một
tiếng “meo”.
Họ đến chỗ giường bệnh của Diệp Ngữ, cô chẳng
khác gì lần trước Vệ Lăng tới thăm cô.
Tóc thì dài ra không ít, bởi nằm liệt giường thời
gian dài, làn da cũng trắng bệch ốm yếu.
Khác hẳn Diệp Ngữ trước đây hiên ngang oai hùng.
“Thăm xong rồi. Chỉ thế thôi.” Dạ Đồng nói.
Không phải vì Dạ Đồng lãnh đạm, mà vì cậu ta biết
Diệp Ngữ thế này chỉ còn lại một cái xác mà thôi, cứ nhìn cô chằm chằm, cô cũng
không thể tỉnh giấc.
“Tôi muốn nói chuyện với cô ấy.” Vệ Lăng ôm mèo
trên người, vừa xoa đầu nó vừa nói.
“Ờ.” Dạ Đồng rút điện thoại, chỉnh chế độ im
lặng, tiến vào trạng thái nghiện internet.
Vệ Lăng ngắm Diệp Ngữ, hít một hơi thật sâu.
Diệp Ngữ lúc này, đại não hoàn toàn không đề
phòng.
Bàn tay vẫn luôn xoa đầu mèo của Vệ Lăng dần dần
chậm rãi, tới cuối cùng dừng lại không cử động nữa.
Mọi âm thanh trong phòng bệnh tan biến từng chút
một, tiếng máy móc xét nghiệm, tiếng hít thở của Diệp Ngữ đều như chìm vào một
thế giới khác.
Còn âm thanh của anh thì trở nên càng ngày càng
rõ nét.
Tiếng cư dân sợ hãi kêu “cứu với”, tiếng trẻ con
quấy khóc, quái thú rú gào, phát thanh đang thông báo sơ tán, còn có cả tiếng
súng.
Tư duy của Vệ Lăng chìm xuống dần dần, giống như
một túi đường, rượu vào nước nóng, trong quá trình chìm xuống liên tục, hòa tan
vào nước.
Anh mở choàng mắt, phát hiện mình xuất hiện trong
một căn phòng, anh cầm súng, rất căng thẳng.
Còn đối diện anh là một người phụ nữ bế trẻ con
đang mỉm cười.
Vệ Lăng đầy nghi ngờ, đây là đâu? Người phụ nữ
trước mặt là ai?
Giọng người phụ nữ thoạt nghe thì thờ ơ, nhưng
lại như kiểm soát tất thảy… Giọng điệu này chẳng khác nào nhái Sion Kraven!
Đợi đã! Sion Kraven?
“Nỗi ám ảnh và cả khao khát bảo vệ của Ôn Chước
đối với Vệ Lăng, cũng “di truyền” cho chúng mày theo số kháng thể này. Từ đó về
sau, đám chủng lai chúng mày đều sẽ bảo vệ Vệ Lăng, dù cho tiêu mất cả hơi thở
cuối cùng của mình. Tàn nhẫn biết bao, từ đó về sau chúng mày đều không còn
quyền lựa chọn nữa, chỉ tồn tại để tác thành cho sự bảo vệ mà Ôn Chước dành cho
Vệ Lăng.”
Vệ Lăng sững sờ.
Cái gì? Nỗi ám ảnh và cả khao khát bảo vệ của Ôn
Chước đối với mình?
Mọi chủng lai đều tồn tại để bảo vệ mình?
Súng trong tay Vệ Lăng run lẩy bẩy, chủ nhân của
khẩu súng dốc sức duy trì điềm tĩnh và vững vàng, nhưng sâu thẳm trong nội tâm
vừa nghi ngờ vừa hỗn loạn.
Vệ Lăng bỗng phản ứng lại, người đang cầm súng
này chính là Diệp Ngữ!
Mình đã tiến vào não Diệp Ngữ thành công, mọi thứ
nhìn thấy đều là góc nhìn của Diệp Ngữ.
Anh nghe thấy mối nghi hoặc sâu trong lòng cô: Lẽ
nào quyết tâm bảo vệ Vệ Lăng không tiếc tính mạng của mình ngày hôm đó… là do
kháng thể trong cơ thể mình quyết định ư?
Vệ Lăng hít vào một hơi, thì ra là trong khoảnh
khắc này, cô đã bị Sion Kraven dao động.
Cô không hề hay biết, tư duy của Sion Kraven đã
tiến vào não mình.
Diệp Lân nghiêm nghị phản bác, nhưng tín ngưỡng
của cô, thậm chí là sự kiên trì từ trước đến nay của cô, đã xuất hiện vết nứt
trong cám dỗ của Sion Kraven.
Chỉ cần chạm một cái nhẹ, vết nứt này sẽ phóng to
vô hạn.
Cuối cùng Diệp Ngữ vẫn đánh ngất người phụ nữ
này, vác cô ta lên vai, chạy ra ngoià cửa, nhưng lại đụng phải một người khác.
Người đó mặc áo gió màu đen, hai tay đút trong
túi, cửa sổ trên hành lang đang mở toang, gió thốc vào vù vù, trong gió áo
khoác và tóc mang vài phần cao ngạo hống hách.
Là Sion Kraven ư?
Y đích thân xuất hiện ở thành phố mới “Ark”?
Lúc này, đồng đội của Diệp Ngữ – Hạ Nhiễm và Tiểu
Hàn – chạy tới.
Sion Kraven đạp văng Diệp Ngữ, Hạ Nhiễm và Tiểu
Hàn xông tới định đỡ cô, nhưng không ngờ cú đạp này khỏe kinh người, họ bị sức
mạnh này đập văng cả lên tường.
Khi họ bò dậy, Sion Kraven đã biến mất.
Hạ Nhiễm tiêm thuốc dinh dưỡng cho Diệp Ngữ, cô
tỉnh lại.
“Cảm ơn.”
“Tên vừa rồi là ai? Lợi hại đến thế! Y có năng
lực đặc biệt gì không?” Tiểu Hàn hỏi.
“Tôi… tôi không nhớ nữa…”
Khi Diệp Ngữ thốt ra câu này, cô trở nên sợ hãi.
Đây không phải điều cô muốn nói!
Điều cô muốn nói là, có Noah có thể điều khiển
nhân loại bình thường!
Tại sao cô không nói ra được?
Một giọng nói trong đầu từ tốn trả lời: “Bởi bây
giờ, tôi đang sử dụng cô.”
Cô đã bị Sion Kraven thao túng!
Nhiệm vụ của họ hoàn tất, chuẩn bị quay về thành
phố mới “Lightyear”.
Nội tâm Diệp Ngữ tràn ngập giằng co: Không được!
Tuyệt đối không thể quay về thế này! Noah chắc chắn sẽ lợi dụng mình!
Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn đã bước lên trực thăng quay
về, còn Diệp Ngữ thì chôn chân tại chỗ.
“Diệp Ngữ! Sao chị chưa lên! Mau…” Hạ Nhiễm thò
đầu từ trong cửa khoang ra, vẫy tay với cô.
Diệp Ngữ sải bước tiến lên một bước, nội tâm cô
tràn ngập nỗi sợ, cô biết mình đã trở thành vũ khí của Noah.
Cô rút súng của mình ra, ngón tay đặt trên cò súng
run rẩy, cô muốn kết liễu bản thân bằng một phát súng, nhưng không thể cử động.
“Chậc chậc chậc… đừng xúc động, đừng xúc động…
Còn chưa đến lúc cần dùng súng đâu.”
Kraven đang nói trong đầu cô, vừa ác độc vừa tàn
nhẫn.
Súng của Diệp Ngữ không chịu kiểm soát, cô rút
súng về rồi bước lên trực thăng.
Mỗi một giây cô ngồi trong buồng lái đều là sự
giày vò khổng lồ.
Cô nghe thấy mình nói chuyện, mỗi câu đều khiến
Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn cười oằn cả người, trêu họ rất vui vẻ.
“Ái chà! Diệp Ngữ! Trước đây chị đứng đắn nghiêm
túc thế, sao bỗng hài hước thế này!” Hạ Nhiễm dúi đầu Diệp Ngữ.
“Đi thôi! Nhiệm vụ hoàn thành rồi, tối đi
karaoke!” Tiểu Hàn đề nghị.
“Ha ha! Karaoke vui! Đi cùng nhau!”
Vô số câu nói trong nội tâm Diệp Ngữ đều không
thể thốt ra khỏi miệng.
Họ cứ thế tiến vào “Lightyear”, Hạ Nhiễm lái xe,
ba người cùng đi karaoke.
Chính trong phòng riêng đóng cửa ở quán, Tiểu Hàn
đứng trước màn hình, vừa nhảy vừa hát một bài rock bốc lửa.
Còn trên ghế bành đằng sau, Diệp Ngữ rút dao găm
cạnh chân ra, hung hãn cắm vào ngực Hạ Nhiễm.
Hạ Nhiễm hoàn toàn không ngờ trước, trợn trừng
mắt nhìn Diệp Ngữ.
Mắt Diệp Ngữ sáng rực màu lam khiến người ta
khiếp sợ!
Nhưng Hạ Nhiễm không nhận được bất cứ cảnh báo độ
hoạt động Angela quá cao nào từ Diệp Ngữ.
Trái tim Diệp Ngữ gần như bị kéo ra khỏi cổ họng,
cô liên tục kêu gào nhưng không thể phát ra âm thanh.
Hạ Nhiễm kêu “ư…” một tiếng, một tay chống cạnh
Diệp Ngữ, cậu ta há to miệng, đang định gọi Tiểu Hàn đứng trước màn hình, Diệp
Ngữ nhếch khóe môi, ra dấu im lặng.
Đừng! Đừng làm hại cậu ấy! Đây là cơ thể của
mình, mình phải khống chế bản thân… Mình phải khống chế…
Hạ Nhiễm! Hạ Nhiễm!
Hạ Nhiễm ngã vật ra ghế bành, Tiểu Hàn nghe thấy
tiếng động vô thức quay người, Diệp Ngữ bèn đột ngột xông tới!
Diệp Ngữ liều mạng muốn ngăn cản tất thảy xảy ra,
nhưng cơ thể cô đã trở thành công cụ của Sion Kraven.
Bên tai cô là giọng Sion Kraven mang vẻ chế giễu.
“Cô có biết không, người càng kiên định, lúc bị
dao động… càng sụp đổ hoàn toàn?”
Nước mắt Diệp Ngữ rơi xuống không ngừng, cô chỉ
có thể trừng mắt nhìn mình lấy trái tim của Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn, rồi xử lý cơ
thể của họ.
Diệp Ngữ đang khóc, nhưng chẳng rơi lấy một giọt
nước mắt.
Cô muốn quên hết tất cả, quên cảm giác dao găm
cắm vào lồng ngực Hạ Nhiễm, quên ánh mắt Tiểu Hàn nhìn mình.
Ký ức của cô bị bản thân cưỡng ép xé toạc, cô
chẳng muốn nhớ gì hết, càng hỗn loạn, càng có thể chôn giấu nỗi đau đớn ở nơi
sâu kín nhất.
“Vệ Lăng? Vệ Lăng anh sao thế? Anh tẩu hỏa nhập
ma rồi à?”
Giọng Dạ Đồng vang bên tai Vệ Lăng.
Vệ Lăng hít một hơi vào, bỗng rời khỏi đại não
Diệp Ngữ.
“Meo~” Mèo nhỏ đứng dậy, dùng móng vuốt cọ lên má
anh.
Giờ Vệ Lăng mới phát hiện ra mặt mình đầy nước
mắt.
Anh biết mình đã tiến vào não Diệp Ngữ nhìn thấy
những việc này, là bởi dù Diệp Ngữ đã tách rời ký ức đó vỡ vụn, nhưng cô vẫn
không thể nào trốn thoát hay vượt qua, phát lại đoạn ký ức đó hết lần này đến
lần khác, đây là sự trừng phạt của cô dành cho mình.
Cô bị nhốt trong ký ức đó, không ra được.
Đây mới là ý đồ chân chính của Sion Kraven, y
đang chờ Vệ Lăng tìm kiếm nguyên nhân tại sao Diệp Ngữ không thể tỉnh lại, rồi
sẽ nghe thấy câu nói này – mọi chủng lai đều tồn tại để bảo vệ em.
Vệ Lăng ngửa đầu, để nước mắt chảy ngược về.
Anh cười khẩy.
Sion Kraven, anh đang tấn công giá trị quan của
tôi ư?
Anh muốn khiến tôi thấy áy náy, bởi sự tồn tại
của tôi mà khiến ngần ấy chủng lai đánh mất tự do, chỉ được tồn tại để bảo vệ
một mình tôi?
Thế thì xin lỗi, tôi không rộng rãi vậy đâu.
Tất cả mọi thứ Ôn Chước cho tôi, tôi đều sẽ trân
trọng, bao gồm cả mong muốn bảo vệ của mọi chủng lai dành cho tôi.
“Meo…”
Tiếng mèo kêu khe khẽ, trong mắt nó có một chút
thấp thỏm.
Dường như nó rất lo Vệ Lăng nhìn thấy gì trong
đầu Diệp Ngữ.
“Meo.” Vệ Lăng cũng bắt chước dáng vẻ của nó,
dùng chóp mũi cọ nó.
“Có phải anh vừa tiến vào não Diệp Ngữ không? Tôi
bảo anh này, không có giáo sư bên cạnh trông nom, anh không được…” Dạ Đồng nói
giữa chừng thì bị Vệ Lăng cắt ngang.
“Chắc cậu biết, Ôn Chước không thể luôn luôn
trông nom tôi chứ? Vả lại tôi đã có năng lực này, thì phải dùng.”
“Anh…” Dạ Đồng tức đến mức không còn gì để nói,
bóc kẹo mút nhét vào miệng.
Vệ Lăng nhìn cậu ta, mắt chữ O mồm chữ A: “Cái
cậu vừa ăn, hình như là vị phân mèo?”
Dạ Đồng sững sờ, liếc nhìn giấy gói kẹo, sắc mặt
tái xanh, chợt biến mất.
Ngay sau đó trong phòng vệ sinh truyền tới tiếng
nôn ọe, liên tiếp không ngớt.
Vệ Lăng cười đứng tại chỗ sờ mèo.
“Cục cưng à, thơm cái nào!”
Mèo nhỏ ngoan ngoãn thơm một phát lên má Vệ Lăng.
“Cục cưng à, thơm tao một cái thay bố mày nào.”
Vệ Lăng lại ngoảnh mặt sang bên kia.
Mèo nhỏ ngoẹo đầu nhìn anh.
“Mèo ngốc, không phải bố mày chính là Ôn Chước
à?”
Vừa nói dứt câu, má Vệ Lăng bèn bị nó thơm mấy
phát liền.
“Ai da, ngoan quá!”
Dạ Đồng nôn đến choáng váng lảo đảo ra khỏi nhà
vệ sinh, sắc mặt trắng bệch như đẩy một phát là ngã.
“Cậu… cậu không sao chứ? Tiêm thuốc dinh dưỡng
chưa?” Vệ Lăng ôm mèo, lùi lại một bước.
“Tiêm rồi…” Dạ Đồng lại bắt đầu quặn ruột.
Vệ Lăng vội vã giơ một tay ra cản cậu ta: “Cậu
đừng lại đây, cũng đừng nói gì! Cậu tới gần, hình như tôi lại ngửi thấy mùi
phân mèo!”
Dạ Đồng bịt miệng, lại xông vào nhà vệ sinh.
Sau năm lần lặp đi lặp lại, cuối cùng Dạ Đồng
cũng không nôn ra gì nữa.
Họ đi siêu thị mua nước súc miệng, vừa thanh toán
xong, Dạ Đồng bèn nuốt ừng ực nước súc miệng ngay trước mặt Vệ Lăng, dọa các
bác lượn siêu thị bên cạnh sợ chết khiếp.
“Không được nuốt nước súc miệng đâu! Trời ơi!”
“Không chết được.”
“Được thôi… Cậu rửa ruột cũng tốt. Chúng ta đi
thăm giáo sư Dương đi.” Vệ Lăng nói.
Dạ Đồng day thái dương: “Giáo sư Dương nhà người
ta cơ bản là không muốn để ý tới anh!”
“Tôi biết. Nhưng lần này tôi có câu hỏi đứng đắn
muốn hỏi anh ta.”
Khi họ tới phòng bệnh của giáo sư Dương, trong
phòng y tràn ngập hương hoa, có cảm giác mùa xuân quanh năm.
Cạnh giường, trên tủ, thậm chí dưới đất cũng bày
đầy hoa tươi do sinh viên mang tới, có thể thấy được mức độ nổi tiếng của giáo
sư Dương.
Vệ Lăng cười hì hì vừa ôm mèo vừa ngồi xuống cạnh
giường giáo sư Dương: “Tiểu Băng Băng à, hôm nay tinh thần khá hơn chút nào
chưa?”
Vốn không thèm để ý đến anh, giáo sư Dương bị câu
“Tiểu Băng Băng” làm cho sặc suýt thì lăn từ trên giường bệnh xuống.
“Cậu muốn gì nữa?”
“Tôi chỉ muốn hỏi anh một câu thôi mà.” Vệ Lăng
vừa nói, vừa khom lưng, bóc lẵng hoa quả dưới đất, cầm một quả quýt bắt đầu bóc
vỏ.
“Có câu hỏi gì, cậu hỏi đi.” Giáo sư Dương nhìn Vệ
Lăng bằng ánh mắt bất lực.
“Tôi muốn biết, nếu một người phá hủy ký ức của
mình, tôi phải chữa như thế nào?”
“Tại sao phải chữa? Một người phá hủy ký ức của
mình chính là vì không muốn nhớ lại. Cậu chữa nó, không phải chính là ép đối
phương đau đớn ư?” Giáo sư Dương hỏi vặn.
“Nếu một người phá hủy ký ức không chỉ là vì đau
khổ, mà vì chạy trốn thì sao? Cô ấy căm hận việc ý chí của mình bị dao động,
việc này đã tạo thành kết quả khó lòng bù đắp. Giả sử cô ấy thật lòng không
muốn đối mặt, tôi tôn trọng quyết định của cô ấy. Nhưng cô ấy lại dùng ký ức
này giày vò bản thân lặp đi lặp lại, chứng tỏ cô ấy muốn mình chịu trừng phạt.”
Vệ Lăng nói.
“Thế thì để cô ấy tự trừng phạt mình là xong.”
Giáo sư Dương đáp với vẻ mặt lãnh đạm.
Vệ Lăng không nói gì, chỉ im lặng nhìn giáo sư
Dương, im lặng đến khi bản thân y hơi khó ở.
“Cậu còn lời nào khác muốn nói không?” Giáo sư
Dương hỏi.
“Có.”
“Thế cậu nói đi, nói xong thì đi.”
“Căn cứ Nam Cực đã xảy ra chuyện rất tàn khốc
phải không, là người duy nhất còn sống sót ngoại trừ Ôn Chước, anh phải gánh
chịu tất cả.”
Vệ Lăng quan sát Dương Mặc Băng, vai y run rẩy,
ngón tay siết chặt.
“Đừng đoán mò và giả thiết.” Giọng giáo sư Dương
trầm hẳn xuống.
“Anh đi tới hiện tại, nhất định rất mệt cũng rất
đau khổ phải không? Nếu tôi không đoán nhầm, cách Ôn Chước huấn luyện năng lực
phòng thủ não của anh… chính là khiến anh liên tục chấp nhận mọi thứ xảy ra ở
căn cứ Nam Cực. Khi anh có thể khách quan đối diện với mọi thứ xảy ra ở đó,
Noah sẽ không thể dùng chuyện ở căn cứ Nam Cực để làm anh dao động nữa.”
Giáo sư Dương nhìn Vệ Lăng, vành mắt y đỏ hoe.
“Có phải cậu đã vào não tôi không?”
“Không. Tôi bảo rồi, tôi tôn trọng anh tuyệt đối.
Nhưng có lúc, nhìn thấu một người không nhất định phải vào não người đó, xem
xét kỹ càng, quan sát và thấu hiểu là hiểu được.”
“Cậu quan sát tôi thì nhìn thấu được cái gì?”
Giáo sư Dương kéo giật Vệ Lăng.
“Tôi nhìn thấu được nỗi đau của anh dành cho Lâm
Trạm. Thực ra khi anh nhìn thấy thi thể trong xe ô tô, anh đã biết người trong
xe không phải Lâm Trạm. Cậu ta thích anh phải không? Có lẽ cậu ta bám theo sau
anh rất nhiệt liệt, hỏi anh câu này câu kia, mời anh đi xem cậu ta thi bơi, mỗi
bài tập anh giao cho, cậu ta đều làm rất nghiêm túc. Mỗi một câu anh nói khi
dạy, cậu ta đều dõi theo anh như hoa hướng dương.”
Giáo sư Dương buông Vệ Lăng ra, nằm về gối.
Y giơ cánh tay, che trước mắt mình.
Vệ Lăng không chắc có phải y rơi lệ hay không.
“Noah chọn lẻn vào trường, ký sinh học trò của
anh – Lâm Trạm, chính là định dùng cậu ta để lung lay anh. Một khi anh dao
động, yếu đuối, Noah sẽ có thể khám phá não anh.”
“Lâm Trạm chỉ là học trò của tôi mà thôi.” Giáo
sư Dương đáp.
“Tôi biết cậu ấy là học trò của anh, nên anh coi
cậu ấy là trách nhiệm của mình. Ai động vào học trò của anh, anh nhất định sẽ
trả lại gấp bội. Đây cũng là lý do tại sao anh chọn tách khỏi quan chấp hành
bảo vệ, chuẩn bị sẵn tất cả, chờ tên Noah đó tự sa lưới. Anh phải đích thân
giải quyết nó – thứ đã phá hủy học trò của anh.”
“Ha… cậu đáng ghét quá.” Giáo sư Dương nói.
“Dương Mặc Băng, xin anh hãy dạy tôi. Bởi ngoại
trừ Ôn Chước, anh là người duy nhất biết rõ tư duy bẫy.”
“Để cậu chữa não Diệp Ngữ, rồi để cô ấy tiếp tục
đau khổ ư?” Giáo sư Dương hỏi vặn.
“Không, là cho cô ấy cơ hội lựa chọn. Nếu tôi
chữa não cô ấy, cô ấy không định đứng dậy, tôi sẽ tôn trọng cô ấy. Vả lại, so
với đại não bị phá hủy của “Đại Sư”, và đại não của Sotsuki, thế giới nhận thức
của Diệp Ngữ lại là nơi an toàn nhất.”
“Tôi hiểu rồi, nếu cậu chữa được Diệp Ngữ, bước
tiếp theo cậu sẽ đi “tra khảo” Sotsuki, thậm chí là đọc “Đại Sư”?” Giáo sư
Dương hỏi.
“Phải. Nên xin anh hãy dạy tôi.”
Vệ Lăng nhìn y rất nghiêm túc.
Giáo sư Dương ngoảnh mặt đi, phá ra cười.
“Cậu có biết chữa não một người khó khăn cỡ nào
không? Cậu phải đọc hiểu mối liên hệ giữa từng mảnh vỡ ký ức của cô ấy, ghép
chúng lại trong tích tắc! Chỉ có như thế, cô ấy mới không có cơ hội đập vỡ mảnh
cậu đã ghép xong, phải đối mặt với ký ức hoàn chỉnh của mình ngay lập tức. Việc
này yêu cầu tốc độ suy nghĩ của người sửa chữa nhanh hơn tốc độ xử lý của máy
tính.”
Vệ Lăng cúi đầu xuống, nhớ tới Ôn Chước từng nói,
anh có năng lực này.
“Được, chúng ta thử xem.” Vệ Lăng nói.
“Cậu… đúng là điên quá thể!”
“Không điên không thành ma.”
Giáo sư Dương chấp nhận số phận, ngồi dậy mặc áo
vào, bảo bác sĩ điều trị chính rằng y muốn ra ngoài một lát.
Vệ Lăng đẩy xe lăn đưa giáo sư Dương đến hầm gửi
xe.
Dạ Đồng bên cạnh ngẫm nghĩ, đưa ra lời khuyên
thích hợp: “Hay là chúng ta thuê tài xế?”
“Sao thế? Tại sao phải thuê tài xế?” Giáo sư
Dương hỏi.
“Bằng lái của Vệ Lăng chắc là lái máy kéo đó.”
Nói như vậy, giáo sư Dương bèn vỡ lẽ, y thở dài:
“Để tôi lái.”
“Ơ… ngài là người bị thường, sao có thể để ngài
lái xe được?” Vệ Lăng phá ra cười.
“Mạng sống quan trọng.” Giáo sư Dương đáp.
Giáo sư Dương ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn.
Dạ Đồng ngồi đằng sau, Vệ Lăng ôm mèo, ngồi trên
ghế phụ.
Mèo nhỏ cứ nhìn giáo sư Dương bằng ánh mắt cảnh
giác mãi.
Vệ Lăng sờ đầu và tai dày lông của nó: “Cục cưng
à! Cục cưng à! Tại sao mày lại không vui rồi?”
Giáo sư Dương liếc nhìn con mèo đó, mèo nhỏ lập
tức làm biểu cảm lạnh lùng pha chút uy hiếp, giáo sư Dương bèn phì cười.
“Người ta không vui rằng tôi chiếm chỗ của người
ta đó.”
Giáo sư Dương vươn một tay ra, đang định sờ đầu
nó, ai dè móng vuốt nó giơ ra, suýt thì cào mấy đường trên tay y.
Vệ Lăng vội vàng giữ nó: “Lần đầu tiên tôi thấy
nó hung hăng thế này đấy.”
Giáo sư Dương nói đầy ẩn ý: “Đương nhiên rồi.
Người ta bảo vệ thức ăn mà.”
“Tôi có phải thức ăn cho mèo đâu, nó bảo vệ thức
ăn gì?”
“Ha ha.” Giáo sư Dương bật cười, bèn khởi động xe.
Comments
Post a Comment