Chương 49: Anh đam mê bị mèo vả mặt
Vệ Lăng sán đầu lại gần ngắm nó, thần thái này
quả là càng nhìn càng giống Ôn Chước… quả nhiên người nào mèo nấy.
“Bốp!” Vuốt mèo lại vỗ một phát lên mặt Vệ
Lăng.
Đương nhiên vẫn dùng đệm thịt của nó, không thò
móng ra làm Vệ Lăng bị xước.
Thực ra vỗ cũng rất thoải mái.
“Mày đánh tao phát nữa xem?”
Vệ Lăng sán mặt lại gần, cằm mèo hơi ngước lên,
Vệ Lăng có thể mường tượng nó nói bằng giọng điệu của Ôn Chước: “Cậu không
phải đồ ngốc đấy chứ?”
Thế là vuốt mèo làm ba phát liền.
Dạ Đồng suýt thì không nghe nổi nữa: “Tôi bảo này
Vệ Lăng, không phải anh có sở thích đặc biệt gì chứ?”
“Liên quan gì đến cậu?”
“Hầy, giáo sư Ôn về sẽ thỏa mãn anh!”
“Cút!”
Dạ Đồng cười hì hì, tiếp tục làm một thiếu niên
nghiện điện tử.
Vệ Lăng ôm mèo vào lòng mình, nựng thêm một lúc
lâu, rồi bỗng hỏi: “Bây giờ mấy giờ rồi?”
“Mười một giờ rưỡi. Anh còn không mau ngủ đi? Cẩn
thận không cao được!” Dạ Đồng nói.
“Hình như tôi mãi không nghe thấy tiếng giáo
sư Dương về.” Vệ Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ, nheo mắt.
Mèo nhỏ vẫn luôn bị anh ôm trong lòng như giận
dỗi, chân trước đẩy mạnh anh một phát, bèn nhảy ra khỏi lòng anh. Nó cách lớp
chăn, men theo chân Vệ Lăng thong dong đi xuống cuối giường.
Xung quanh là bầu không khí lạnh lùng.
Vệ Lăng bắt được đuôi nó, buồn cười nói: “Tao lại
làm gì chọc giận mày rồi? Mày bảo xem lúc thì mày gần gũi với tao, lúc thì lại
tỏ vẻ, là một con mèo, mày không thấy mình rất phiền phức rất kiêu kỳ ư?”
“Nó không phải mèo bình thường đâu.” Dạ Đồng cười
khẽ.
“Đúng, nó là mèo Ôn Chước nuôi mà – nóng nảy
ghê!”
Vệ Lăng vừa dứt lời, con mèo bèn đi tiếp mạnh
hơn, móng nhỏ kéo chăn, ra chiều chết cũng không ngoảnh đầu.
“Ôn Chước có đặt tên cho con mèo này không?” Vệ
Lăng hỏi Dạ Đồng.
“Không phải “Phú Quý” thì là “Vượng Tài” thôi?”
Dạ Đồng đáp.
“Hả? Phú Quý? Vượng Tài? Cậu chắc chứ?” Vệ Lăng
hoài nghi liếc nhìn con mèo, nó cũng không cố đi tiếp nữa, mà nằm bò xuống, mặc
cho Vệ Lăng kéo nó về.
Vệ Lăng dụi mặt nó: “Mày bảo xem mày tên gì? Chắc
chắn không phải Phú Quý Vượng Tài đâu!”
“Cũng phải, hình như đó là tên chó.” Dạ Đồng cuối
cùng cũng phát hiện ra.
Vệ Lăng vừa ôm mèo, vừa gọi điện thoại cho giáo sư
Dương.
Sau vài tiếng, vẫn không có trả lời.
Vệ Lăng gọi thêm vài cuộc, vẫn không ai nghe máy.
“Dù giáo sư Dương đang trên lớp… thấy điện thoại
của tôi chắc cũng sẽ nghe.”
Vệ Lăng nhíu mày, tung chăn ra.
“Dạ Đồng, đừng chơi nữa. Chúng ta đi thôi.”
Dạ Đồng lập tức cất điện thoại đi: “Có phải giáo
sư Dương vẫn đang dạy học không?”
“Hôm nay là ngày như thế nào? Dù có tiết buổi
tối, cũng tuyệt đối không vượt quá chín giờ.”
“Hoặc đang an ủi cảm xúc của sinh viên trong
phòng tự học?” Dạ Đồng nói.
“Dù là vậy, cũng sẽ nghe máy.”
Vệ Lăng khoác áo khoác lên người, bèn định ra
ngoài.
Mèo nhỏ đột ngột nhảy từ giường lên, đáp xuống
vai anh.
“Ngoan nào, mày đợi ở đây, bọn tao sẽ về nhanh
thôi.”
Vệ Lăng ngoảnh mặt, bèn đụng phải mắt mèo, tim
anh sững sờ vô cớ.
Đúng là không giống mắt mèo, rất nhanh nhẹn
quyết đoán.
“Meo.”
Không kéo dài giọng, cũng không có vẻ làm nũng,
nó vùi đầu vào cổ Vệ Lăng, móng bám chặt áo Vệ Lăng, kiên quyết không bỏ.
Dạ Đồng đã định vị tín hiệu điện thoại của giáo
sư Dương.
“Ở phía tây tòa D khu Bách Khoa, đi thôi!”
Dạ Đồng đang chờ Vệ Lăng khởi động Wendy, nhưng
anh lại nheo mắt.
“Không… nếu tín hiệu điện thoại của giáo sư Dương
ở gần tòa Bách Khoa, rất có thể anh ta không ở đó! Chưa biết chừng là Noah cố
tình vứt ở đó, để đánh lạc hướng người tìm giáo sư Dương!”
Dạ Đồng tặc lưỡi.
“Thế phải làm sao? Sao mà tìm được giáo sư
Dương?”
“Để anh nghĩ đã.”
Vệ Lăng nhắm mắt.
“Nghĩ đã? Anh nghĩ thêm vài giây, giáo sư Dương
đẹp trai, điều kiện tốt, IQ cao sẽ bị Noah ký sinh, trở thành kẻ thù của chúng
ta đấy!”
Mặc dù Dạ Đồng sốt ruột, nhưng nói xong câu này
bèn im bặt, chỉ lục kẹo mút từ túi áo ra, cho vào miệng.
Vệ Lăng hít sâu một hơi, anh biết lúc này mình
phải tập trung.
Phải cảm nhận tất cả bằng cách tinh tế nhất.
Nhưng anh vẫn bị tật ấy… Trong tình huống không
có bất cứ kích thích nào, hoặc không bị nguy hiểm, anh không thể nào khiến mình
tiến vào trạng thái nhận thức vi mô.
Nhưng nếu như chậm trễ… có thể giáo sư Dương sẽ
biến mất thật!
“Meo.”
Tai mèo trên vai động đậy, tựa bàn chải mềm mại,
chà cổ Vệ Lăng hết lần này đến lần khác.
Ngứa quá…
Mọi cảm giác của Vệ Lăng đều tập trung vào tai
mèo, lông mềm trên chóp tai nó dần dà trở nên rõ nét, cảm giác mỗi sợi lướt qua
làn da truyền tới liên tục không ngừng, Vệ Lăng nghe thấy tiếng thở đều đặn của
nó, nó rất nhỏ nhưng nhịp tim đập rất vững vàng.
Thính giác bắt đầu lan rộng, anh nghe thấy tiếng
hít thở của các giảng viên khác trong ký túc xá, nghe thấy âm thanh các quan
chấp hành đứng gác dưới tầng đang truyền thuốc lá cho nhau, tiếng quả bóng sót
trên sân bị gió thổi lăn…
Nghe thấy tiếng than thở của hiệu trưởng đang đi
đi lại lại trong văn phòng.
Còn có âm thanh càng xa hơn nữa.
Đó là tiếng bước chân của giáo sư Dương, y đang
đi bộ… Không! Không đúng!
Đây là tiếng mũi chân chạm đất, sau đó mới là bàn
chân, chứng tỏ y đang lùi lại!
Y đụng phải bàn, sau đó dừng lại.
“Giáo sư Dương, anh đang tìm gì vậy? Điện thoại
của anh ư? Tôi đã giúp anh vứt đi chỗ khác rồi.” Một giọng nói trẻ trung vang
lên.
Khoảng cách rất xa, Vệ Lăng nghe hơi mơ hồ… Chỉ
cảm thấy giọng nói của thanh niên này mang chút tà khí.
“Lâm Trạm… quả nhiên thi thể trong chiếc xe đó
không phải của cậu!” Là giáo sư Dương, nhịp tim của y hơi nhanh, nhưng giọng
rất ổn định.
“Giáo sư, em là học trò của thầy. Em không chết
trong cái xe đó, không phải thầy nên thấy vui mừng ư? Sao em càng nhìn càng
thấy thầy rất thất vọng?”
Thì ra là Lâm Trạm đã tìm được giáo sư Dương.
“Được rồi, giáo sư Dương, đến đây rồi, thầy muốn
gọi quan chấp hành tới cứu thầy cũng muộn rồi. Vả lại toàn bộ các bạn học và
giáo viên đều đang tụ tập, chỉ có một mình thầy rời khỏi văn phòng… Không phải
thầy đang đợi em tới tìm thầy ư?”
Vệ Lăng hít sâu một hơi, rốt cuộc giáo sư Dương
anh đang ở đâu, anh né tránh mọi quan chấp hành, rốt cuộc là muốn làm gì?
Giáo sư Dương cười lạnh lùng: “Cậu… là một quân
cờ của Noah mai phục trong thành phố mới Lightyear, cũng có rất nhiều tác
dụng.”
“Nói nghe thử xem!” Lâm Trạm nói đầy hứng thú.
“Đầu tiên cậu chiếm dụng cơ thể của kỹ sư Vương
Hạo, bắt cóc giám đốc Lưu của trung tâm liên lạc, giả vờ muốn sửa cài đặt của
tường phòng thủ, thực ra là muốn trong lúc hỗn loạn của vụ nổ phòng điều khiển
máy chủ tường phòng thủ, bắt cóc Vệ Lăng. Sau khi kế hoạch này thất bại, cậu
vẫn ở lại đây, có điều lần này, mục tiêu của cậu là tôi.”
Vệ Lăng thầm sốt ruột, giáo sư Dương ơi là giáo
sư Dương, rốt cuộc anh đang giở trò gì, mẹ kiếp anh biết mục tiêu của Noah là
anh, anh còn cố ý tách khỏi quan chấp hành, cố tình chạm trán Noah này, lẽ nào
anh muốn làm Noah thật à?
Hay là muốn trải nghiệm cảm giác mây mưa với
Noah?
“Đúng, mục tiêu của em là thầy… giáo sư Dương, em
thích thầy… kể từ sau khi vào đại học Công Nghệ Liên Hợp, em đã thích thầy rồi.
Mỗi tiết dạy của thầy em đều đi, thầy chưa từng chú ý đến em ư?”
Trong giọng Lâm Trạm mang vẻ say đắm, anh ta lại
gần giáo sư Dương.
Vệ Lăng chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh đó bằng âm
thanh.
Hình như Lâm Trạm chống cánh tay lên, ái chà!
Không xong rồi, thằng nhãi này kabedon giáo sư Dương!
Phim kinh dị biến thành ngôn lù! Có điều giáo sư
Dương nhận kịch bản của nữ chính!
“Dạ Đồng! Đi thôi!”
Vệ Lăng giẫm lên Wendy phóng đi, Dạ Đồng theo
sát.
Mèo nhỏ đã dự đoán được tốc độ của Wendy rất
nhanh, nó rúc thẳng vào áo Vệ Lăng, lôi kéo vài phát, lại thò đầu ra khỏi cổ áo
anh.
Trời ơi, con mèo này thành tinh thật rồi!
“Anh biết giáo sư Dương đang ở đâu?”
“Anh ta ở tầng hầm tòa thí nghiệm số 7!”
“Cái này mà anh cũng nghe ra được! Anh trâu bò
quá đấy?” Dạ Đồng khó mà tin nổi.
“Tôi tình cờ nghe thấy có người quẹt thẻ mở cửa,
thông báo mở cửa là tòa nhà thí nghiệm số 7!”
Vệ Lăng không rảnh nói nhiều với Dạ Đồng, anh còn
phải tiếp tục phân biệt xem rốt cuộc giáo sư Dương nói gì với Lâm Trạm đã bị
Noah ký sinh.
Noah mai phục trong cơ thể Vương Hạo bao lâu
không hành động, mạo hiểm không tiếc bị hệ thống thiên nhãn nhận diện để tấn
công sinh viên trong trường, và chuyển sang cơ thể Lâm Trạm… Mục đích không
phải là để chọn lựa vật chủ phù hợp, mà là giáo sư Dương!
Rốt cuộc giáo sư Dương có gì khiến Noah nhớ mãi
không quên?
“Có lẽ Lâm Trạm từng thích tôi, cậu thì chưa
chắc?” Nhịp tim của giáo sư Dương càng ngày càng nhanh, nhưng giọng y vẫn rất
ổn định.
Giả vờ! Cứ giả vờ đi! Ngộ nhỡ con Noah trong cơ
thể Lâm Trạm định sinh sản tại chỗ thật, tôi xem giọng anh còn điềm tĩnh thế
được không!
Vệ Lăng thật lòng rất giận giáo sư Dương. Tên này
cái gì cũng giấu trong lòng!
Anh giai à, tốt xấu gì anh cũng là thành viên của
trung tâm kiểm soát liên hợp, anh có thể tin tưởng đồng đội, đồng nghiệp anh
hơn được không!
Mẹ kiếp giữa đêm anh thắp nến hàn huyên với Noah,
anh đã đánh tiếng với trung tâm kiểm soát chưa?
Anh muốn hẹn hò với Noah à? Anh được thị trường
đồng ý chưa! Anh làm báo cáo chưa?
“Lâm Trạm thích anh, tôi cũng thích anh.” Giọng
Lâm Trạm ngày càng gần giáo sư Dương, trời ơi, tên này không định hôn giáo sư
Dương thật đấy chứ?
Tốt nhất là hôn sâu vào! Quấn quýt lâu vào!
Lâu đủ để tôi chạy tới chụp ảnh lưu niệm! Kẻo
Dương Mặc Băng cứ tỏ vẻ đắc chí ra mặt!
“Thế ư? Cậu thích tôi à, thế thì tốt quá,
tôi cũng thích cậu.” Giáo sư Dương nói từ tốn.
Hả? Dương Mặc Bạch? Không phải anh bị Noah này
làm mê mẩn đầu óc rồi đấy chứ? “Tôi cũng thích cậu” là thế nào?
Đúng lúc này, họ chạy tới gần tòa thí nghiệm.
Wendy giảm tốc, biến mình thành thùng rác kim
loại nhỏ.
Vệ Lăng định thả mèo trong lòng ra, nhưng sau khi
nó ra lại chui vào mũ áo của Vệ Lăng.
Vệ Lăng muốn bắt nó, nó bèn giả vờ cắn anh, nhưng
ngậm ngón tay anh xong lại không cắn thật, cặp mắt to như quả nho nhìn anh rất
điềm tĩnh.
Nó bày tỏ ba chữ: Tôi không đi.
“Mày muốn theo tao cũng được, nhưng không được
chạy lung tung, không được phát ra bất cứ âm thanh nào, nếu không sẽ làm hỏng
việc, biết chưa?”
Vệ Lăng nói vậy, mèo bèn há miệng, nhả ngón tay
anh ra.
Dạ Đồng nheo mắt: “Không đợi được nữa, bây giờ
chúng ta…”
Dạ Đồng vừa định tăng tốc, thì bị Vệ Lăng kéo
giật lại.
“Không vội. Tôi thấy giáo sư Dương đã tính
toán trước rồi. Lẽ nào cậu không muốn biết… đêm hôm giáo sư Dương lẩn tránh
quan chấp hành, rốt cuộc muốn nói gì với tên Noah này ư?”
Vệ Lăng nhìn Dạ Đồng, cậu ta vốn nghĩ an toàn
tính mạng của giáo sư Dương là hàng đầu, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Vệ
Lăng, cậu ta bèn thấy mình như bị đối phương khống chế, vô thức nghe theo ý
anh.
“Thế tôi dẫn anh lại gần hơn nữa. Họ ở tầng hầm,
chúng ta vào tầng một, đúng bên trên họ?”
“Được.”
Khoảng cách gần hơn, ngộ nhỡ có việc gì, họ đều
phản ứng kịp.
“Cố nhịn… đừng nôn.”
Dạ Đồng cắp theo Vệ Lăng, đột ngột tăng tốc, đúng
là người bay đằng trước, hồn đuổi theo sau.
Chỉ trong chớp mắt, Dạ Đồng đã mang Vệ Lăng vào
tòa thí nghiệm, đến đúng bên trên giáo sư Dương.
Ở đây, tất cả của giáo sư Dương và Lâm Trạm đều
có thể nghe thấy rõ ràng, dường như hai người họ đang ở ngay trước mặt Vệ Lăng.
“Anh cũng thích tôi? Giáo sư Dương… thích của anh
đúng là qua loa!” Lâm Trạm phá ra cười.
“Tôi yêu thích mọi vật hoàn hảo, bất kể là Angela
hay Noah, gen của các cậu đều vượt trội vô song, sao mà tôi không thích được?”
Giáo sư Dương bỗng tiến lên một bước, đè Lâm Trạm xuống.
“Với thứ mà tôi thích, tôi quen chiếm hữu, không
quen bị áp đảo.”
Giọng giáo sư Dương bỗng trở nên lấn át.
“À… thì ra thầy muốn nằm trên. Chỉ cần thầy
thích, tôi thế nào cũng được.” Giọng Lâm Trạm vẫn mang chút vẻ yêu kiều.
Vệ Lăng nghe mà da gà da vịt rụng đầy đất.
Mặc dù chức năng cách âm của phòng thí nghiệm đều
siêu tốt, nhưng đó là đối với người bình thường.
Với chủng lai như Dạ Đồng, cách một tầng cơ bản
là có thể nghe thấy rõ ràng.
Cậu ta trao đổi ánh mắt với Vệ Lăng, ý là “giáo
sư Dương ưng ý tên Noah đó thật”?
Vệ Lăng lắc đầu, bày tỏ: Ai mà biết được.
Lúc này Lâm Trạm lại lên tiếng: “Giáo sư Dương,
anh đã bảo anh yêu thích độ vượt trội vô song của gen Noah chúng tôi, tại sao
còn đề phòng chúng tôi? Anh vẫn luôn kháng cự, không cho chúng tôi xem thứ
trong đầu anh… thực ra cơ bản là mày đang giả vờ nói dối!”
Chỉ nghe thấy một tiếng đoàng, là tiếng giáo sư
Dương bị lật ngửa xuống đất.
Hơn nữa Lâm Trạm chẳng nương tay chút nào, lần
này e là giáo sư Dương đã bị gãy xương.
“Trong số người ở căn cứ Nam Cực năm đó chỉ còn
mình mày! Chỉ có mày tận mắt nhìn Ôn Chước bị Angela ký sinh! Thuốc dinh dưỡng
mà mày tận tay điều chế, giúp Ôn Chước vượt qua lúc khó khăn nhất! Đến bây giờ
thuốc dinh dưỡng này vẫn được chủng lai sử dụng!”
Lâm Trạm khom lưng, kéo tóc giáo sư Dương xách y
lên.
“Cũng chỉ có mày và Ôn Chước biết… mẫu máu cuối
cùng trước khi Vệ Lăng làm phi hành gia ở đâu.” Giọng Lâm Trạm mang vẻ hung
hãn.
Nghe đến đây, ngón tay Vệ Lăng run rẩy.
Thì ra… thì ra Ôn Chước bị ký sinh không phải bất
ngờ, mà được hoàn thành trong căn cứ Nam Cực, thậm chí còn có giáo sư Dương
chăm sóc hắn!
Ai ép buộc Ôn Chước ư?
Hay là để lợi dụng Ôn Chước để chế tạo kháng thể
Angela, nên đã dùng tương lai của nhân loại yêu cầu Ôn Chước chấp nhận bị ký
sinh?
Vệ Lăng nghiến quai hàm, vô thức siết nắm đấm.
Là ai? Rốt cuộc là ai ép buộc Ôn Chước?
Giáo sư Dương rất đau đớn, nghe tiếng hít thở của
y cứ như xương gãy đâm vào phổi.
“Chúng mày muốn ống máu đó… có phải là muốn nhân
bản ra một Vệ Lăng khác? Vệ Lăng ấy không có nội tiết tố mà Angela cho, là một
nhân loại thuần túy không có năng lực chống cự… rồi chúng mày sẽ dùng bản sao
Angela lây nhiễm…”
Nghe đến đây, ngay cả Dạ Đồng cũng trở nên căng
thẳng.
Cậu ta ra dấu tay với Vệ Lăng, ý là “tình huống
nguy hiểm, hành động ngay”!
Vệ Lăng vẫn lắc đầu.
Dạ Đồng kéo cổ áo Vệ Lăng, trợn mắt nhìn anh, hạ
giọng nói: “Dù anh có gì muốn biết, có thể hỏi thẳng giáo sư Dương, chúng ta
không thể…”
“Cậu không nghe thấy à? Tiếng chất khí đó.” Vệ
Lăng nói.
“Gì…”
Lúc này, Vệ Lăng mới phát hiện ra trong phòng thí
nghiệm dưới tầng, loáng thoáng có âm thanh chất khí di chuyển trong đường
ống, rồi phun ra ngoài.
Rất nhỏ bé, nhưng nghe kỹ vẫn có thể phân biệt
được.
“Giáo sư Dương đã chuẩn bị trước rồi.” Vệ Lăng
kéo tay Dạ Đồng ra.
Lâm Trạm kéo giáo sư Dương từ dưới đất dậy, ném
lên bục thí nghiệm.
“Giáo sư Dương, mày không chịu mở não cho chúng
tao xem… thế thì để mày hoàn toàn trở thành một thành viên của chúng tao đi!
Tao cũng lâu lắm rồi chưa được hưởng thụ!”
Ngay sau đó, là âm thanh thứ gì bị kéo ra.
Vệ Lăng thầm tính toán tốc độ chất khí đi trong
đường ống, không gian của phòng thí nghiệm dưới tầng, giáo sư Dương cố
tình nói lâu thế với Lâm Trạm… nồng độ của chất khí trong phòng thí nghiệm chắc
là đủ.
“Để enzym phân rã không phản ứng nhanh… phải tính
toán nồng độ cực kỳ kỹ lưỡng…”
Giọng giáo sư Dương mang ý cười.
Lâm Trạm sững sờ.
Ngay sau đó anh ta bắt đầu ho.
Ban đầu ho khe khẽ, sau đó âm thanh càng ngày
càng lớn, chẳng khác nào ho long cả phổi, enzym phân rã tốc độ cao trong không
khí đã tiến vào phổi Lâm Trạm, vừa giết tế bào Noah trong khoang phổi anh ta,
vừa tiến vào máu anh ta, ăn mòn cơ thể anh ta.
“Dương Mặc Băng!! Bây giờ tao sẽ biến mày thành
Noah!”
Lâm Trạm lảo đảo ngã xuống.
Giáo sư Dương thản nhiên nằm đó: “Ngu à… Tao cũng
đã hít vào lượng lớn enzym tốc độ cao… dù mày có chiếm được cơ thể tao, thì
cũng chỉ là khác biệt giữa chết trong cơ thể Lâm Trạm hay chết trong cơ thể tao
mà thôi.”
Thế nhưng Lâm Trạm dựa vào chút sức lực cuối
cùng, bóp cổ giáo sư Dương.
Giáo sư Dương vùng vẫy, nhưng Lâm Trạm rất khỏe.
“Nói đi… Mẫu máu của Vệ Lăng ở đâu! Ở đâu!”
“Khụ khụ khụ… khụ khụ…” Giáo sư Dương tẽ tay Lâm
Trạm, có điều không trả lời anh ta.
Vệ Lăng trên tầng đẩy Dạ Đồng: “Đi!”
Dạ Đồng lập tức cắp Vệ Lăng đi như bay, vừa chớp
mắt đã xuất hiện trước cửa phòng thí nghiệm đó.
Cửa kim loại của phòng thí nghiệm rất kiên cố,
không có mặt Liên Vũ, cơ bản là không thể nào mở ngay lập tức.
Dạ Đồng thả Vệ Lăng ra, định dùng tốc độ tông mở
cửa, ai dè Vệ Lăng dùng vân tay của mình bèn mở được cửa phòng thí nghiệm.
Đây là đặc quyền mà Ôn Chước xin cho Vệ Lăng, anh
muốn đến đâu làm thí nghiệm cũng được.
Dạ Đồng lập tức xông vào trong, một tay túm cổ
Lâm Trạm, ấn phắt anh ta lên mặt tường đối diện.
Mặt tường bèn bị đập nứt ra kẽ.
“Khoá còng xung điện vào nó!”
Vệ Lăng vừa nhắc nhở Dạ Đồng, vừa đi tới cạnh
giáo sư Dương.
Giáo sư Dương toàn ra vẻ ung dung, lúc này lại
trắng bệch, lông mày nhăn tít, rất thê thảm.
Vệ Lăng có thể nghe thấy máu chảy và tim đập của
y, kết luận là… không chết được.
Tâm trạng thả lỏng, lại nghĩ tới giáo sư Dương tự
ý hành động, Vệ Lăng bèn tức giận.
“Giáo sư Dương! Kế hoạch của anh không được hoàn
thiện lắm nhỉ. Nếu tôi là anh, sẽ tăng nồng độ enzym phân rã tốc độ cao thêm
0,002%. Anh đã bỏ qua việc khi chất khí di chuyển trong đường ống, nếu trong
đường ống có nước, enzym tốc độ cao sẽ hòa vào nước, thế thì nồng độ sẽ giảm.”
Vệ Lăng nói.
“Cậu… cậu ồn quá…” Giáo sư Dương cuộn tròn người.
.
Một phút sau, Trình Bào dẫn nước đến đưa giáo sư
Dương lên trực thăng, cửa khoang đang định đóng lại, chẳng biết làm sao Vệ Lăng
bỗng đến trước cửa, lách vào.
Dạ Đồng cũng lên theo.
Nhân viên y tế đang định đuổi hai bọn họ xuống,
Vệ Lăng huých Dạ Đồng một phát: “Khoe khoang chứng minh thư phát sáng của cậu
đi!”
Dạ Đồng tặc lưỡi: “Anh nghiện sai khiến tôi à!”
Vừa nói, cậu ta vừa lấy chứng minh thư ra.
Nhân viên y tế vừa đọc bèn thay đổi thái độ.
“Thì ra là quan chấp hành cấp một!”
“Nhất định là đến bảo vệ giáo sư Dương đúng
không!”
Vệ Lăng lập tức nở nụ cười hiền hòa đáng tin cậy:
“Đúng, nhân viên nghiên cứu mũi nhọn như giáo sư Dương, đương nhiên phải bảo vệ
cẩn thận, chăm sóc kỹ càng!”
Anh vừa dứt lời, mèo nhỏ trong mũ bèn chui ra,
quấn một vòng quanh cổ Vệ Lăng, rồi nằm bò trong lòng anh, nhìn giáo sư Dương
bằng ánh mắt sắc lẻm.
Giáo sư Dương nói: “Cậu tránh xa tôi ra, chính là
bảo vệ lớn nhất đối với tôi.”
Trực thăng đưa giáo sư Dương đến tầng thượng bệnh
viện đa khoa số 1, nhân viên y tế dàn trận sẵn sàng, dè dặt nhấc y từ trên trực
thăng xuống, đưa vào phòng phẫu thuật.
Vệ Lăng và Dạ Đồng đành chờ ngoài hành lang phòng
phẫu thuật.
Không biết có phải mèo đói hay không, nó cuộn
tròn trên đùi Vệ Lăng, ngậm ngón tay anh, răng nhay nhay, có lẽ là sợ Vệ Lăng
đau, nó không cắn thật.
Vệ Lăng lại huých Dạ Đồng: “Đừng chơi điện tử
nữa, kiếm ít thức ăn cho mèo đi.”
Dạ Đồng ôm điện thoại không cử động, lười biếng
nói: “Không phải nó ăn đầu ngón tay anh rất vui ư? Mua thức ăn cho mèo làm gì,
lãng phí tiền.”
Vệ Lăng không kìm được, giẫm một phát lên đôi
giày trắng muốt của Dạ Đồng: “Sao cậu không cho nó cắn ngón tay cậu ấy?”
“Ngón tay phải chơi điện tử, anh hỏi nó xem ngón
chân có được không?”
Ngón trỏ Vệ Lăng bị nó cắn nhăn nheo cả rồi, hơn
nữa còn bị thứ trong miệng nó nghịch ngợm mà thầm ngứa ngáy, vừa rụt ngón tay
về, mèo nhỏ bèn hạ giọng: “Meo.”
Tiếng kêu này rất lạnh lùng, như thể người cho nó
ăn – Ôn Chước – đích thân giáng lâm vậy.
Vệ Lăng thấy sợ vô cớ, đành đổi ngón tay cho nó
mài răng.
Răng nanh nó cọ tới cọ lui trên da, mấy lần liền
như định cắn thật, Vệ Lăng cảm thấy nó đang giận dỗi.
Đang dùng cách nào để dạy dỗ anh!
Vệ Lăng bèn dỗ mèo tại chỗ, mặc dù cơ bản là anh
không biết mình chọc giận cụ cố này ở đâu, nhưng nhìn ánh mắt giống Ôn Chước
của nó, anh cảm thấy dỗ nó cực kỳ cam tâm tình nguyện, còn lấy làm vui.
“Mày nhìn lông mày này, đúng là như vải satin!”
“Mày nhìn mũi mày này, ẩm ướt đáng yêu quá!”
“Mày nhìn chân mày này! Trong đám mèo chính là
đẹp trai chân dài nha! Chắc chắn rất nhiều mèo cái say mê mày!”
Vệ Lăng đang cười thì ăn một phát tát của mèo lên
mặt, đánh bằng đệm thịt, anh lại lên cơn: “Chỗ này! Đánh chỗ này nữa!”
Dạ Đồng thở dài: “Ngu ngốc.”
Cuối cùng, cuộc phẫu thuật của giáo sư Dương kết
thúc, y được đẩy vào phòng bệnh.
Vệ Lăng ôm mèo ngồi cạnh giường, chờ y tỉnh lại.
“Cục cưng, mày có đói không? Đói không nào?”
Vệ Lăng bế nó nâng trước mặt mình, lắc mấy cái
liền.
Mặc kệ công tử mèo luôn nhìn anh bằng ánh mắt
lạnh căm, khiến Vệ Lăng cảm thấy cuộc đời không còn gì tiếc nuối.
“Nếu mày không đói, thế đánh tao phát nữa nhé?”
Vệ Lăng cười híp mắt ngoảnh mặt, chờ nó dùng đệm
thịt bé xíu ấn lên má mình.
Ngay cả Dạ Đồng cũng không kìm được thở dài: “Lần
đầu tiên tôi nghe thấy yêu cầu hèn hạ thế này đấy.”
Mèo nhỏ không tát thưởng Vệ Lăng, ngược lại nó
duỗi dài sống lưng và cổ, thơm lên mặt Vệ Lăng.
“Chắc chắn mày là một tên cuồng hôn.”
Vệ Lăng cảm thấy dáng vẻ nó lãnh đạm hôn mình cực
kỳ đáng yêu, không kìm được cứ ôm nó vào lòng.
Nó bỗng cắn vạt áo Vệ Lăng chui vào trong, một
cục ấm áp, Vệ Lăng dở khóc dở cười, bảo Dạ Đồng bên cạnh: “Cậu xem… tôi có
bầu rồi.”
“Thế à? Nếu anh mà có bầu, thì chờ giáo sư Ôn
xông tới rút gân chặt xương gã đàn ông đó đi.” Dạ Đồng đáp.
“Hả?”
Đúng lúc này, giáo sư Dương trên giường bệnh chau
mày, có lẽ là thuốc mê đã hết tác dụng, y rất đau đớn.
“Giáo sư Dương, anh tỉnh rồi à?” Vệ Lăng vừa cười
vừa đi tới cạnh gioừng y, một tay chống bên cạnh tai y.
Tốt xấu gì cũng cho anh hưởng thụ một lần
kabedon, à không đúng, là cảm giác kabedon giáo sư Dương trên giường!
“Sao lại là cậu… tránh xa tôi ra…” Giáo sư Dương
chau mày, ngoảnh mặt đi.
“Anh biết tôi muốn hỏi anh gì mà… Rốt cuộc ở căn
cứ Nam Cực đã xảy ra chuyện gì? Sao Ôn Chước lại trở thành vật chủ của Angela?”
Vệ Lăng ngừng cười.
Bầu không khí cũng trở nên nặng nề lạnh giá.
“Không được cho phép thì tôi không thể kể cho cậu
được. Đương nhiên, cậu có bản lĩnh thì vào não tôi mà nhìn, cũng được.”
Giáo sư Dương ngoảnh mặt lại.
Ái chà? Anh làm biểu cảm gì thế hả? Làm như thể
tôi định cưỡng ép, anh thà chết không theo ấy.
“Không được anh cho phép, tôi sẽ không xem trong
đầu anh có gì.” Vệ Lăng đáp.
Giáo sư Dương sửng sốt, cuối cùng mở choàng mắt
ra: “Cậu có bị ngu không? Nếu cậu thật lòng muốn biết gì đó, cậu nhân dịp tôi
hôn mê vào xem là xong mà?”
“Lúc anh hôn mê, nhận thức của anh cũng
rối loạn. Tôi sẽ nhìn thấy rất nhiều sự thực mà tự anh chế tạo ra. Điều
này sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của tôi.”
Vệ Lăng trả lời.
“Xem ra Ôn Chước đã dạy cậu rất nhiều kiến thức
về gen.”
“Giáo sư Dương, tên Noah ký sinh Lâm Trạm nói,
chúng đã định đọc thông tin não anh, nhưng lại thất bại. Năng lực phòng thủ của
anh là do Ôn Chước huấn luyện ư?”
Vệ Lăng hỏi.
Giáo sư Dương nhìn trần nhà, khẽ thở dài bất lực.
“Phải.”
“Thế anh nhất định đang bảo vệ một bí mật quan
trọng. Nên Ôn Chước mới đích thân huấn luyện anh. Bao nhiêu năm nay, thậm chí
anh còn chống cự được Sion Kraven xâm nhập.”
“Bởi Ôn Chước là một kẻ rất cực đoan. Anh ta
không hề quan tâm đến phần lớn mọi việc, nhưng một khi đã để tâm, thì anh ta sẽ
làm đến cực độ.” Giáo sư Dương đáp.
Vệ Lăng cúi đầu, anh có thể nghĩ ra Ôn Chước đã
huấn luyện giáo sư Dương ra sao.
“Cậu ấy rất tàn nhẫn phải không? Nhúng tay từ thứ
anh sợ hãi nhất, cho tới thứ anh trân trọng nhất.”
“Phải. Dần dà, kháng cự đã là phản ứng tự nhiên
của nhận thức đại não tôi. Tôi chỉ có thể cho cậu biết, trên thế giới này…
sẽ không còn Ôn Chước thứ hai, đối với cậu nữa.”
“Mỗi người chúng ta đều có một không hai. Ôn
Chước cũng vậy, giáo sư Dương cũng vậy. Anh nghỉ ngơi đi, nói thật thì dáng vẻ
anh bị Noah cưỡng ép rất gợi cảm đấy.”
Nói đoạn, Vệ Lăng bèn kéo giãn khoảng cách, như
anh đoán trước, giáo sư Dương nén đau, cầm đồ trên bàn định đập Vệ Lăng.
“Cút! Cái tên khốn nạn này!”
Vệ Lăng bế mèo, kéo Dạ Đồng đang chán đến mức
suýt ngủ gật, ra khỏi phòng bệnh.
“Anh cứ thế tha cho giáo sư Dương à? Khác nào sét
đánh giữa trời quang!” Dạ Đồng bất mãn nói.
Thực ra Dạ Đồng cũng rất tò mò, năm đó trong căn
cứ Nam Cực, tại sao Ôn Chước bị Angela ký sinh, căn cứ Nam Cực đã dùng ngần ấy
năm, tại sao lại bị bỏ hoang?
“Đừng cứ dựa dẫm vào người khác cho cậu đáp án.
Nếu không ai chịu kể cho cậu biết thì sao?” Vệ Lăng hỏi Dạ Đồng.
“Anh muốn làm gì?”
“Đương nhiên là tự tìm đáp án.”
Vệ Lăng vừa nói xong, mèo nhỏ cuộn trong áo anh
bèn run rẩy.
.
Họ ngồi lên trực thăng.
Lần này, Dạ Đồng không chơi điện tử nữa.
Đêm khuya đã trôi qua, ánh nắng đáp trên đỉnh cao
ốc thành phố, rực rỡ tràn ngập sức sống.
Vệ Lăng ngẩn người ngắm nhìn ngoài cửa sổ, bé con
vẫn luôn cuộn tròn thò từ cổ áo anh ra.
Cậu nghĩ nó muốn ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài,
không ngờ nó quay mình, hai móng túm cổ áo cậu, mắt nhìn cậu đăm đăm.
Vệ Lăng phì cười, bảo phi công trực thăng: “Thả
chúng tôi ở trung tâm mua sắm lớn trên đường Thiên Hà đi!”
“Anh định mua sắm à?” Dạ Đồng hỏi.
Vệ Lăng chạm vào mũi mèo: “Đúng! Mua sắm. Mua ít
thức ăn cho nó.”
Anh vừa dứt lời, Dạ Đồng chợt cười: “Anh mua thức
ăn cho mèo cũng không làm được gì đâu! Nó không ăn thức ăn cho mèo!”
“Không ăn thức ăn cho mèo? Tại Ôn Chước cho ăn
quen rồi à?”
“Nó là chủng lai.” Dạ Đồng khó khăn lắm mới nhịn
được cười.
“Cái gì? Chủng lai? Cậu bảo chủng lai á? Không
phải động vật bị ký sinh đáng lẽ sẽ biến thành quái vật ngoài tường ư?”
Vệ Lăng ngây người, anh bỗng không dám bế nó nữa.
Nhưng Vệ Lăng vừa buông tay, con mèo đó bèn móc
vuốt vào tay áo anh, đặt trên lưng mình, trong mắt mang vẻ trách móc, như đang
nói: Ngây ra đó làm gì, sưởi ấm lưng cho trẫm.
“Cũng không phải toàn bộ đâu. Tôi nghe nói là,
lúc mẹ nó mang bầu nó tình cờ bị lây nhiễm, nó có hai ba anh em đều chết trong
bụng mẹ, nó là con duy nhất.”
“Chúng đã trở thành dinh dưỡng cho Angela, nên
không thể sống sót đến thế giới này.” Vệ Lăng thở dài.
“Đúng thế, khi nó vừa rời khỏi cơ thể mẹ, chỉ còn
hấp hối, giáo sư Ôn tiêm cho nó một liều dinh dưỡng.”
“Nhưng kháng thể đề kháng Angela của con người
không thể có tác dụng với động vật, sao bé con này lại trở thành chủng lai?” Vệ
Lăng cảm thấy việc này thần kỳ quá.
Dạ Đồng phì cười, chống cằm nói: “Hì, không phải
anh rất thông minh ư? Anh nghĩ xem.”
Mèo nhỏ ngước đầu nhìn Vệ Lăng xuất thần.
Vệ Lăng bế bổng nó lên, thơm lên mũi nó: “Đó là
vì bản sao Angela trong cơ thể mày yếu quá, chưa sao chép hoàn chỉnh, chỉ có
một phần nhỏ, không đủ khiến mày bị biến dị. Mày đúng là may mắn quá… bé con!”
“Meooo.” Mèo nhỏ dụi má Vệ Lăng, như thưởng cho
anh trả lời chính xác.
Có lẽ là do bản sao Angela không hoàn chỉnh trong
cơ thể nó, khiến con mèo này rất thông minh, dường như hiểu được tính
người.
“Một cộng một bằng mấy?”
Vệ Lăng vừa nói dứt câu, mặt anh bèn ăn hai phát
tát.
“Thế một trăm cộng một trăm?”
Vệ Lăng hỏi đầy hứng thú.
Lần này móng vuốt của mày phải tát tao hai trăm
phát đúng không?
Ai dè nó quay phắt người, dùng đuôi đánh Vệ Lăng
một phát, như đang nói: Đừng hòng lừa trẫm đánh ngươi hai trăm phát!
“Ái chà! Sao mày đáng yêu thế nhỉ! Sao lại đáng
yêu thế nhỉ!”
Vệ Lăng khom lưng, sấn tới cạnh tai nó: “Nếu Ôn
Chước đáng yêu bằng một nửa mày thì tốt!”
Mèo nhỏ lại run rẩy, lỗ tai còn rung rung theo.
Dạ Đồng sắp không xem nổi dáng vẻ Vệ Lăng thiểu
năng hơn cả mèo, cậu ta cắt đứt lời anh: “Bây giờ rốt cuộc là đi đâu! Khỏi mua
thức ăn cho mèo! Có phải về trường không!”
Vẻ mặt Vệ Lăng bỗng từ tên ngố nhất thiên hạ biến
thành người bình thường.
“Cấp bậc của cậu có được gặp Sotsuki không?” Vệ
Lăng hỏi.
“Vớ vẩn, đương nhiên là được!” Dạ Đồng hiểu ngay
Vệ Lăng định làm gì, “Anh… anh muốn đọc não Sotsuki?”
“Đúng thế.”
“Vệ Lăng, không có giáo sư Ôn trông nom bên cạnh,
tôi không ủng hộ anh làm vậy. Nếu Sion Kraven đang ở trong não Sotsuki chờ anh
thì sao?” Dạ Đồng hỏi.
Vệ Lăng nhìn bộ dạng căng thẳng của cậu ta, trong
lòng thấy ấm áp vô cớ, anh dúi đầu cậu ta hai phát: “Tiểu Đồng Đồng đáng yêu
thật!”
“Cút đi! Mèo trong lòng anh đâu! Đừng coi tôi là
mèo!” Dạ Đồng xù lông.
Comments
Post a Comment